KHÚC CẢM KHUYA - Thơ Trần Viết Dũng


 

Đừng bận tâm đến cái nghèo 
Sẽ chẳng nghèo
Ta san sẻ vầng trăng từ mọi phía 
Đêm đêm vẫn miệt mài đàn kiến lửa 
Cõng vầng trăng thao thức cùng ta.
Đừng bận tâm đến mái nhà
Sẽ có nhà 
Lòng chân thật mở ra từng ô cửa 
Khu vườn xanh mượt mà thảm cỏ 
Ngẫu cảm khuya tiếng dế thầm thì.
Đừng bận tâm đến ngựa xe 
Sẽ được những chuyến đi 
Đến với em, ta mang trái tim người trở lại 
Quà tặng là tiếng chuông bồn chồn treo bên ngực trái
Môi tìm môi vẫn một nụ hôn đầu.
Ta chẳng bận tâm những phiền lụy ấy đâu 
Chỉ mất ngủ từ mắt em gợn sóng 
Yêu dấu ạ, 
Nếu mặt hồ xao động 
Không biết lòng ta sẽ ra sao? 
T.V.D


Cùng tác giả T.V.D
Về lại nơi chia tay
Trang thơ chủ nhật
Lì xì đầu năm
Giao thừa
Một chuyến qua đèo 
Cỏ tháng giêng (trong mục Chào mừng ngày QTPN 8/3)
Khúc cảm khuya
Ví dụ về Pleiku
Sứ giả - Mưa
Read more…

HÔM NAY, MÙNG 10/3 ÂM LỊCH - NGÀY GIỖ TỔ HÙNG VƯƠNG



QUỐC TỔ

Nét độc đáo đặc sắc của người Việt là có một ngày Quốc giỗ chung cho vị Quốc tổ - vua Hùng (10.3 âm lịch). Đạo lý của người Việt là luôn tôn kính, tưởng nhớ không chỉ với Quốc tổ, mà còn thờ phụng cả cha mẹ vua Hùng là Lạc Long Quân và bà Âu Cơ, thờ tổ tiên và các anh hùng dân tộc.
Từ thời nhà Lý (thế kỷ 11) đã cho xây đền Vệ quốc, thờ các anh hùng dân tộc; đền thờ Đồng Cổ ở Thăng Long được Lý Thái Tông cho xây dựng năm 1028 và được lấy làm nơi để bách quan triều thần hằng năm đến đây thề hiếu, trung vào ngày 25.3 âm lịch. Đền Hùng (Phú Thọ) - nền móng kiến trúc bắt đầu được xây dựng từ thời vua Đinh Tiên Hoàng, đến thời Hậu Lê (thế kỷ 15) được xây dựng hoàn chỉnh. Vua Lê Thánh Tông cho lấy giỗ Quốc tổ làm quốc lễ và từ đó ngày mùng 10.3 là ngày giỗ Quốc tổ.
Cũng thật hiếm thấy nước nào như Việt Nam có ngày giỗ Quốc tổ với truyền thuyết họ Hồng Bàng, cả dân tộc Việt có cùng cội nguồn, là con cháu Tiên Rồng (đồng bào); cùng với những truyền thuyết đầy tính nhân văn như bánh chưng bánh giầy: vua coi trọng ẩm thực của ngon vật lạ với ý nghĩa sâu xa triết lý vuông tròn, của đạo hiếu đối với cha mẹ tổ tiên nhằm chọn người kế vị ngôi báu.
Cũng hiếm có nước nào thời lập quốc có những truyện cổ tích như truyện Thánh Gióng với tinh thần thượng võ, tự hào dân tộc; truyện Trầu cau với tình chung thủy; truyện An Tiêm với tinh thần khai phá khẩn hoang, tự lập, không phân biệt sắc tộc màu da hay truyện Chử Đồng Tử đề cao tình yêu không phân biệt giai cấp...
Việt Nam thật sự đã có triết lý sống từ khi lập quốc cho đến nay và nó càng ngày càng phong phú, rất đáng tự hào, như: “bầu ơi thương lấy bí cùng”, “thương người như thể thương thân” hay “ở đời muôn sự của chung”, “lấy đại nghĩa để thắng hung tàn, lấy chí nhân mà thay cường bạo” khiến cho người Việt luôn giữ được độc lập dân tộc, luôn giữ được bản sắc văn hóa dù phải trải qua bao cuộc xâm lăng của kẻ thù nhằm chiếm đoạt nền độc lập, nhằm đồng hóa dân tộc Việt.
Xã hội ngày càng phát triển, công nghệ ngày càng hiện đại, thế giới trở nên phẳng thì sự giao thoa, va chạm, thậm chí thôn tính văn hóa là một thách thức. Nhưng càng thách thức lại càng có thời cơ, nhất là khi nhà nước chủ trương xây dựng một nền văn hóa tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc. Việc đề cao, coi trọng trở về nguồn cội, đại hòa dân tộc, thờ Quốc tổ, thờ anh hùng dân tộc, thờ tổ tiên tại các đền, các đình khắp nơi cùng các triết lý sống của người Việt Nam rất đáng tự hào và là cốt lõi giữ gìn bản sắc Việt để đất nước phát triển hùng mạnh.
Hãn Nguyên Nguyễn Nhã
(Tiến sĩ sử học)

Read more…

CHUYỆN KỂ VỀ MỘT BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG - Tạp bút Nguyễn Hữu Duyên



    
                                                   
             Họ và tên đầy đủ của mẹ là Trần Thị Bảy, người phụ nữ ở một làng quê yên bình nằm dọc theo nhánh phía bắc của sông Côn thuộc xã Nhơn Khánh (An Nhơn, Bình Định) – một xã được Nhà nước tặng thưởng danh hiệu cao quý : Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân trong kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Và, mẹ cũng là một trong 3 người phụ nữ của xã vinh dự được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh  hùng. Mẹ có 3 người thân, chồng và hai đứa con là liệt sĩ. Tuy vậy, bất cứ ai khi tiếp xúc với mẹ đều nhận thấy rằng mẹ không bao giờ nhắc đến sự hy sinh của gia đình mẹ trong chiến tranh. Và những lúc như vậy, mẹ thường hay kể chuyện về thời con gái, cái thời trồng dâu nuôi tằm, hát hò giã gạo, chuyện yêu nhau của những đôi trai gái bên chiếc gàu sòng vào những đêm trăng đầy lãng mạn... Có một lần tôi vô tình chạm vào nỗi đau của mẹ khi nhắc đến những người thân của mẹ đã hy sinh. Đôi mắt mẹ ngầu đỏ. Tôi nhìn sâu vào đôi mắt mẹ. Dường như mẹ không còn nước mắt để khóc vì 3 vành khăn tang đã lấy hết nước mắt của mẹ từ lâu lắm rồi. Năm 1972, tin từ Đội công tác của xã báo về, chồng bà, ông Đoàn Tỵ đã hy sinh. Rồi, mùa hè năm 1974, Đoàn Thị Thanh, con bé Phó ngày nào của mẹ, người nữ xã đội trưởng Nhơn Khánh đã vĩnh viễn nằm xuống và trẻ mãi ở cái tuổi hai mươi mốt. Mẹ buộc lên đầu chiếc khăn tang thứ hai. Chưa hết, nỗi đau còn bám đuổi lấy mẹ. Đêm giao thừa cuối cùng của cuộc chiến tranh, Đoàn Sĩ Đức, đứa con trai trưởng và duy nhất của mẹ đã hy sinh trên cánh đồng Quan Quang, nơi mà thuở ấu thơ, anh và bè bạn cùng trang lứa thường rủ nhau đi bắt ốc mò cua…
Hòa bình lập lại, nhà mẹ không còn đàn ông. Ba vành khăn tang. Nhà dột cột  xiêu. Chuyện áo cơm học hành của 4 đứa con, đứa con gái lớn lại bị câm điếc. Đôi vai mẹ trĩu nặng, bởi người đàn ông của mẹ mãi mãi không về và một mình mẹ phải gánh vác tất cả. Thêm nữa, là cơ sở cách mạng nuôi giấu cán bộ, du kích, bộ đội - bao lần bị địch bắt, tra tấn, tù đày nên nhìn mẹ già hơn trước tuổi rất nhiều. Có lần tôi nhìn thấy mẹ dựa vào bụi rào chè trước nhà hướng mắt về phía nam - phía ấy ba người thân của mẹ đã hy sinh, như tìm kiếm một điều gì đó rất thiêng liêng. Có lẽ mãi trong lòng mẹ, họ vẫn sống như ngày nào cùng mẹ quây quần bên mâm cơm đạm bạc và đầm ấm của gia đình.
               Với mẹ, riêng tôi vẫn còn nợ một lời hứa. Có lần  mẹ nói với tôi: “Cháu hãy giúp bà nói với Đảng ủy, Ủy ban xã một tiếng hổ trợ bà ít đồng để sửa lại cái trần nhà đã mục nát rồi”. Tôi im lặng một hồi, rồi nói: “Bà nói không hay hơn sao?” Mẹ chậm rãi: “Bà nói, anh em không thích và cho bà là công thần, đòi hỏi.” Rồi mẹ đổi giọng một cách trịnh trọng: “Em cứ nói giùm “qua”, “qua” sẽ tưởng cho em”.
                 Tôi lặng người, nắm lấy bàn tay của mẹ, đôi bàn tay gân guốc, gầy guộc, nhưng thật ấm áp. Tôi muốn nói với mẹ rất nhiều điều. Mẹ phải được như vậy! Tôi tin là mình sẽ nói được cho mẹ, và tôi hứa.
                 Thời gian trôi qua, chuyện tôi hứa với mẹ ngày nào trôi theo dòng nước. Ít năm sau, tôi trở lại thăm mẹ vào một dịp tết. Lúc ấy, mẹ đã được nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng, được Ngân hàng Nông nghiệp và phát triển nông thôn An Nhơn nhận phụng dưỡng đến cuối đời, đồng thời xã cũng đã hổ trợ cho mẹ sửa lại nhà. Nhưng món me dầm chua ngọt do mẹ tự tay làm khi tết đến xuân về thì không có nữa, bởi vì sức khỏe của mẹ đã yếu lắm rồi. Khi ra về, tôi tự hỏi, sao mẹ không trách mắng tôi? Chỉ có một nụ cười hiền hòa. Tôi chợt nhận ra một điều thật đơn giản: Mẹ là người nhân hậu và vị tha.
                 Bao năm tôi xa quê, khi trở về thì được tin mẹ đã qua đời năm 2007. Vẫn biết tử sinh là quy luật muôn đời của trời đất, thế nhưng trong sâu thẳm của lòng mình, tôi vẫn thấy xót xa, nuối tiếc và thật khó diễn tả bằng lời, bằng những con chữ a, b, c ráp lại…
                Bây giờ 3 đứa con gái của mẹ đã lập gia đình, có cuộc sống ổn định, và một đứa con rể của mẹ hiện đang làm chủ tịch Ủy ban nhân dân xã Nhơn Khánh. Riêng chỉ có người con gái tật nguyền thì lo việc thờ cúng của gia đình, và người con gái tật nguyền ấy vẫn mong chờ nhận được chế độ tuất của con liệt sĩ.
               Nhân kỷ niệm 37 năm Ngày giải phóng quê hương An Nhơn (30/3/1975 – 30/3/2012), tôi – kẻ xa quê, ghi lại những giòng này như một nén hương muộn xin được tạ lỗi với mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Bảy.

                                                      NGUYỄN HỮU DUYÊN


Read more…

Tản mạn chuyện thơ “Con chó lên rừng”của Đào Viết Bửu - Tạp bút Huy Nguyên




Tôi thường nghe thơ Đào Viết Bửu. Thơ anh có chất hào sảng của người trí thức lỡ vận, cái giọng chân chất, ngậm ngùi của người nông dân một nắng hai sương, và cả tính đằm thắm ngọt ngào của người đang yêu và được yêu! Đào Viết Bửu  hát và ngâm thơ đều hay. Cuộc rượu nào mà có anh, thì thế nào cũng có tiếng Đào Viết Bửu ngâm thơ sang sảng và sau đó là tiếng cụng ly ào ào tán thưởng. Tôi thì không biết uống rượu, chỉ nhấm nháp ly bia, nhưng thường ngồi chơi với anh em, và nhìn Đào Viết Bửu uống rượu, ngâm thơ cũng hào hứng và thầm nghĩ: Các nhà thơ sống khí khái, cao sang thật! Nhiều lần như thế, nghe Đào Viết Bửu đọc bài thơ “Con chó lên rừng” mà rưng rưng trong dạ!
Ấy là vào năm 1990, sau khi nghỉ dạy vì đồng lương không đủ sống, “về với ruộng” thì ruộng đày ải xót xa, Đào Viết Bửu lên Tây nguyên kiếm sống. Anh làm rẫy, trồng cà phê ở Ea H’leo - Đắk Lắk. Một hôm đang cuốc đất, xa trông trên tảng đá to một con chó nằm đó, tưởng hòn thạch cẩu. Anh bỏ cuốc xăm xăm tìm lối đến gần, ngắm kỹ. Nghe tiếng động, con chó nhỏm dậy, cất tiếng sủa. Thì ra đó là con chó của một người ở quê đem lên rừng cho có bạn. Nhìn con chó, ngẫm phận mình, nỗi đau xót, nhớ thương, cay đắng trào dâng. Và bài thơ ra đời trong hoàn cảnh đó.
Khổ đầu là lời thơ tự sự, nhưng đã thoáng trữ tình:
Con chó dưới quê lên rừng nằm đá
Tiếng sủa tẻ buồn đá dun dún tìm hơi
Thoáng xa trông ngỡ nó – hòn thạch cẩu
Cơ hồ sơn khê đổi dạng thay hình.
“Tiếng sủa tẻ buồn đá dun dún tìm hơi” - câu thơ gồm hai nửa tự sự và trữ tình. Đá vốn là thứ vô tri, nhưng nghe “tiếng sủa tẻ buồn” của chó, cũng khẽ rung động, muốn chia sẻ với người “đá dun dún tìm hơi”. Một cảm quan tinh tế xuất hiện từ khổ thơ đầu, chứa đựng nỗi niềm của người trong cuộc!
Khổ thơ thứ hai cũng là sự trộn lẫn giữa tự sự (1,5) và trữ tình (2,5), nhưng tỉ lệ cao hơn, nghiêng về phía trữ tình.
Tôi khựng khịu qua con mắt chó nhìn
Những đám khói bạt sương cháy lòng đất thức
Cuộc mưu sinh cơn lốc
Cây cà phê Badan háo hức con người
Theo hướng “con mắt chó nhìn” mà gợi lên trước mắt và nôn nao (khựng khịu) trong lòng cuộc sống vật vã của mình và bao người hôm nay. Tất cả như một cơn lốc: nhiều người rời đồng bằng tìm lên cao nguyên, rời đất ruộng trồng lúa chật hẹp, mà lên vùng đất badan rộng lớn trồng cà phê, “háo hức” đợi chờ những thành quả tốt đẹp. Bốn câu thơ chứa đầy hình tượng, vẽ ra cuộc sống lao động vất vả trong đợi chờ, hy vọng, khao khát đến “cháy lòng”. Người viết lấy cụ thể để nói trừu tượng, mượn hình ảnh để thể hiện tấm lòng. Ảnh và tình trộn lẫn vào nhau trong những câu thơ dùng nhiều thanh trắc để nói cái tình đau xót (khựng khịu, đất thức, háo hức).
Khổ thơ thứ ba chỉ còn lại trữ tình. Không còn hình ảnh con chó buồn bã trước cảnh lạ núi rừng, mà là nỗi thổn thức nhớ quê  trong lòng kẻ ly hương.
Và cũng ngậm ngùi em lấp trong giọt mồ hôi
Thương nỗi làng mỗi ngày thêm người vắng
Cây lúa xưa nay chẳng làm ai nghèo ngặt
Mà không thể nào giữ lại kẻ xa quê
Hiện thực cuộc sống vất vả mưu sinh là thế! Chó và người đều buồn trong cái hoang sơ nơi xứ lạ, hy vọng đợi chờ những gì tốt đẹp, nhưng tất cả đang còn phía trước. Nỗi nhớ quê khơi dậy bất ngờ. Đó đâu chỉ là hoài niệm, mà là sự lắng đọng nghĩ suy.
…ngậm ngùi em lấp trong giọt mồ hôi
Thương nỗi làng mỗi ngày thêm người vắng
Nhớ người vợ chờ trong cuộc sống vật vã nơi quê, thương xóm làng hiu quạnh vì bao người ra đi kiếm sống. Hai câu cuối lắng đọng chiều sâu suy nghĩ, để càng buồn thêm, bật lên như một lời than:
Cây lúa xưa nay chẳng làm ai nghèo ngặt
Mà không thể nào giữ lại kẻ xa quê
Ruộng đồng vẫn phì nhiêu, tươi tốt. Cây lúa vẫn đem lại hạt gạo nuôi sống con người. “Cây lúa xưa nay chẳng làm ai nghèo ngặtchân lý hiện hình trong câu thơ. Liền theo đó là một nghịch lý bày ra như một sự thực trần trụi đến xót xa: Mà không thể nào giữ lại kẻ xa quê
Tôi nghĩ rằng từ “xa” trong ngữ “kẻ xa quê” ở đây dùng chưa thật đắc. Người ta xa quê có nhiều lý do, có thể buồn nhưng chưa hẳn là đau. Nhưng thương làng, yêu đồng ruộng, mà phải ra đi kiếm sống, thì mới là đau thật! Nếu sửa chữ “xa” thành chữ “yêu”, để diễn được ý đó, chắc câu thơ sẽ có chiều sâu hơn: Mà không thể nào giữ lại kẻ yêu quê! Tất nhiên đó là nghệ thuật dùng từ của người viết, nó là một thứ công phu khổ luyện, tôi chỉ lẩn thẩn nghĩ thế thôi! Tôi là người không viết nổi một câu thơ, thì biết làm sao được chuyện bếp núc của nhà thơ!
Tập thơ “Ngày rêu xanh” (Đào Viết Bửu ) có nhiều bài khá, nhưng tôi thích nhất bài này. Mượn hình ảnh con chó ngơ ngác buồn trên rừng, mà nói chuyện con người bơ vơ, thẫn thờ trong cuộc sống gieo neo cũng là giỏi. Bài thơ đọc thoáng thì như trúc trắc, đọc to hay ngâm lên sang sảng như Đào Viết Bửu, thì thấy mạch thơ tuôn chảy như dòng nước đi qua bao ghềnh thác cheo leo. Chất hiện thực và lãng mạn trộn vào nhau, như cuộc đời Đào Viết Bửu cũng là một bài thơ khó đọc! Nhưng đẹp và hay! Vì thế, lâu lâu không gặp Đào Viết Bửu cũng nhớ, phải “đội nón đi mời” anh uống rượu, để được nghe anh đọc thơ. Thích lắm thay!
27.3.2012
Huy Nguyên

Con chó lên rừng
Đào Viết Bửu
Con chó dưới quê lên rừng nằm đá
Tiếng sủa tẻ buồn đá dun dún tìm hơi
Thoáng xa trông ngỡ nó – hòn thạch cẩu
Cơ hồ sơn khê đổi dạng thay hình.

Tôi khựng khịu qua con mắt chó nhìn
Những đám khói bạt sương cháy lòng đất thức
Cuộc mưu sinh cơn lốc
Cây cà phê Badan háo hức con người

Và cũng ngậm ngùi em lấp trong giọt mồ hôi
Thương nỗi làng mỗi ngày thêm người vắng
Cây lúa xưa nay chẳng làm ai nghèo ngặt
Mà không thể nào giữ lại kẻ xa quê
***
Cùng tác giả H.N
Tản mạn chuyện thơ " Con chó lên rừng" của Đào Viết Bửu
Một giọng thơ lạ và hay


Read more…

NÓI VỚI HOA QUỲNH - Thơ Ngô Văn Cư


 

Góp từ tinh túy đất trời
Nụ hoa ấp ủ
cho đời chút hương
Âm thầm tỏa ngát 
đêm trường
Khoác hờ 
cánh trắng ngậm sương
la đà
Thiên nhiên 
hào phóng vì hoa
Hương đài các
dáng kiêu sa
gợi tình
Nhân gian
yêu thích đóa quỳnh
Sao hoa
chỉ tự yêu mình
nở đêm.
Read more…

EM GHÉT KHUÔN MẶT MÌNH - Truyện ngắn Trần Văn Bạn


Một hôm, nàng bảo:
           - Em ghét khuôn mặt của em.
            Anh nghĩ nàng đùa: Dù xấu, dù đẹp không ai lại chán ghét khuôn mặt của mình. Khuôn mặt của riêng mình đó là cái con người ta quínhất.
            - Sao em lại ghét cái mà chỉ mình em có?
            - Đó không phải là khuôn mặt của em.
            - Em bảo đó là khuôn mặt của ai?
            - Đó là khuôn mặt của người khác.
            Nhưng rồi nhìn vẻ mặt buồn bã, ủ dột của nàng, anh lại nghĩ chắc là nàng có chuyện không vui. Song anh không nói gì.
            Lần khác, nàng lại nói:
            - Em ghét cái mặt của em.
            - Ai cũng yêu khuôn mặt của mình- Anh nói.
            - Em ghét nó- Nàng cay đắng nói.
            Bây giờ, anh hiểu nàng nói thật. Dáng điệu rũ rượi và đau đớn của nàng cho thấy hẳn là nàng suy nghĩ se sắt trong lòng.
            - Em có ý nghĩ thật kì quặc.
            - Em ghét nó từ lâu.
            - Anh không hiểu được.
            - Em ghét nó từ khi em gặp anh. Không … hình như từ khi em thấy khó chịu trước cái nhìn của đàn ông.
            - Nhưng tại sao em ghét khuôn mặt mình?
            - Em ghét nó từ khi em ngắm nhìn mình.
  - Em đừng có ý nghĩ vớ vẩn nữa có được không?- Anh gắt gỏng.
  -  Nhưng em ghét nó. Em ghét nó từ khi em phát hiện ra chính mình.
- Phát hiện ra chính mình là điều hạnh phúc.
- Phát hiện cái xấu ở chính mình là điều kinh tởm.
- Nhưng em không xấu, khuôn mặt em không xấu.
Cứ tuởng sự chán ghét khuôn mặt của chính mình chỉ là cảm giác thoáng qua nhưng một tháng sau, nàng lại bảo:
- Em không sao chịu đựng được nữa.
- Tại sao em cứ hành hạ mình vì cái ý nghĩ không đâu?
- Em ghê tởm nó.
- Không yêu thương, nâng niu thì đừng ghê tởm.
- Cứ nghĩ đến chuyện phải phơi ra trước thiên hạ khuôn mặt của mình nhưng không phải của mình, em không sao chịu được.
Anh cảm thấy chột dạ. Phải chăng điều nàng nói là sản phẩm của trí tưởng tượng? Hay đó là kết quả của một trí óc không bình thường? Nàng thông minh và nhạy cảm, tuyệt đối ở nàng không thể có ý tưởng bệnh hoạn.
Nàng có một thân hình mảnh mai, mềm mại, một làn da mịn màng trắng hồng, một đôi chân thon dài, một bộ nhũ căng nhức. Nàng có một sức hấp dẫn đến kì lạ, cái thứ hấp dẫn đầy dục tính pha trộn với vẻ trinh nguyên của thiếu nữ vừa bước qua tuổi dậy thì. Anh yêu và luôn khao khát nàng. Bọn đàn ông thì cứ luôn đeo đuổi bám riết lấy nàng. Duy chỉ có khuôn mắt nàng là hơi có vẻ đàn ông. Nhưng đó đâu phải là điều để nàng chán ghét? Một khuôn mặt có chút hơi hướng đàn ông được gắn kết trên thân hình phụ nữ hoàn mĩ còn cho con người ta cảm giác mới lạ về một vẻ đẹp khác biệt. Vả lại, đâu là ranh giới để phân biệt khuôn mặt đàn ông và đàn bà?
Những ngày tiếp theo nàng thật sự suy sụp. Suốt cả tuần, nàng ở lì trong phòng riêng, cố tránh mọi cuộc tiếp xúc. Điều khiến anh đau đớn là nàng cứ muốn xa lánh anh. Anh bắt đầu cảm thấy lo lắng. Anh trách mình vô tâm. Giờ đây, soát xét lại toàn bộ diễn tiến của sự việc anh thấy sự đau đớn và tuyệt vọng của nàng không phải là kết quả của trí tưởng tượng ngẫu nhiên mà nó được hình thành từ sự suy ngẫm dai dẳng. Trước đây, thỉnh thoảng, nàng than phiền về khuôn mặt mình. Những lần như thế anh cứ nghĩ rằng đó là cách làm điệu của phụ nữ.
Vậy thì điều gì đã xảy ra với nàng?
Suốt mấy tháng liền anh ráo riết tìm kiếm điều có thể lí giải về sự “chán ghét khuôn mặt” của nàng nhưng tất cả chỉ là sự vô vọng.
Một buổi chiều tháng ba, anh hẹn gặp nàng ở bãi biển phía nam thành phố, nơi có nhiều điểm du lịch hữu tình dành cho các cặp tình nhân. Ngồi trong chiếc lều vải dựng sát chân vách đá, gần sát mép biển, anh dõi mắt về phía cuối bãi chờ nàng. Thời gian trôi qua sao mà lâu. Mặt trời đã chếch hẳn về tây. Dãy núi hùng vĩ trùm cái bóng khổng lồ của mình lên khu du lịch và lên một phần mặt biển sẫm màu ăn sâu vào bờ. Ngoài kia, nắng nhuộm vàng mặt biển. Anh rít thuốc liên tục. Chai Hennessy đặt trên chiếc bàn con đã vơi đi nhiều. Chất rượu làm mặt anh nóng bừng. Nàng vẫn chưa đến. Anh khắc khoải chờ đợi và muốn bật khóc.
Rồi nàng cũng đến, vẫn cái dáng dong dỏng cao, mảnh mai, quí phái, vẫn đôi chân thon dài ngút ngất, vẫn cái dáng đi mềm mại, uyển chuyển, ngực hơi ưỡn về phía trước, cổ vươn thẳng, đầu hất về phía sau kiêu kì. Nàng đang tiến dần về phía anh, đến gần anh. Anh nghe tim mình đập rộn ràng. Nhưng kìa … Anh thảng thốt bật dậy: Người đàn bà đang đối diện với anh không phải là nàng. Đó là người phụ nữ xa lạ với ánh nhìn buồn bã, cô đơn xen lẫn chút u uất.
- Em đến muộn - Nàng bảo.
Anh gượng cười rồi lặng đi giây lâu.
Bất giác, anh cảm thấy ghê tởm khuôn mặt mình.
                                   
                                                                        



Read more…

THƠ NHÃ THIÊN (Khẽ chạm đến vô cùng – Ngồi với lập đông nghe lời hoài niệm của tóc)




KHẼ CHẠM ĐẾN VÔ CÙNG
 
          Tôi bắt gặp tiếng mùa xuân rơi
          ở đó sự trong trẻo cứ nhỏ theo thời gian
          không dừng lại
          làm cho biết bao con người chợt thức
          để nhìn vào cuộc đời có thật.

          Tôi vừa nghe gió nói rằng
          Mùa xuân trở lại trong nỗi chờ mong
          giống như em quay về với anh
                             với cuộc đời có thật
                             của người từng thức một mình.

          Tôi muốn em ở lại đây với tôi
          Cùng nếm cái trong trẻo của thời gian
          và say bằng cảm giác
                             của những giọt rượu hạnh phúc

          Thật lặng lẽ
          Hình như có tiếng chuông
          thong thả gõ từng tiếng từng tiếng
          Tôi khẽ chạm đến vô cùng.

                                                                                                                                                            NGỒI VỚI LẬP ĐÔNG NGHE LỜI HOÀI NIỆM CỦA TÓC
 

          Chiều xuống muộn. Thời gian rất lạ
          Phía trời xa mây trần ngực
                                      đẹp mê hồn qua nắng sót

          Trời bổng đổ mưa
          Tôi trốn cùng tôi với những bong bóng
                                       vỡ òa trên đất

          (Gợi nhớ cái thưở đuổi theo mưa đùa bóng
          thích cái vỡ tan khờ dại
          Ngày níu đêm
          đổi cho nhau mất mác và hao gầy…)

          Thèm được nhìn thấy số phận
                                      những bong bóng tròn trịa
                                      thi nhau vỡ toang
                                      nửa phần đời trôi nổi
          Ảo ảnh ấy rất thật thà sống trong tôi
                                      cùng với ký ức không còn màu
          Phải chăng sự tồn tại bền bĩ
                                      của mất mác và hao gầy


          Ôi lời hoài niệm của tóc không bao giờ đủ
          Tôi đã tạnh mà tại sao
                                      ngoài kia mưa chưa dứt hạt
          Đêm chập choạng và trăng bàng bạc
          Chỉ còn chút xíu nữa thôi
          Qua rồi lập đông ơi.

                            

Read more…

HƠN SỨC - Truyện ngắn Võ Xuân Phương



Mới đầu tháng hai mà nắng đã chang chang, mặt trời lên khoảng cây sào, cánh đồng xóm Thượng thôn Biểu Xuyên rộn việc, người cắt từ ruộng này qua ruộng khác, tiếng gọi nhau, giỡn trong đám con trai, con gái.

Trên đường vào thôn một người đàn ông gánh hai bao than to tướng, ông nhìn cánh đồng trĩu lúa, mà dân vẫn thiếu ăn, lòng ông quặn lại, thuế cao, sưu nặng. Quá ác! Ông dừng lại bên các cô gái hỏi nhà Cai Thập, một cô chỉ, vào xóm, đi hết đoạn này, quẹo trái, đi khoảng nữa, thấy nhà ngõ to, ngôi nhà to nhất xóm đấy. Ông đi còn nghe vẳng, Chắc nhà  ông Cai  sắp có tiệc hay cúng giỗ tụi bay ơi! Chắc lễ hỏi con gái út đấy. Trong tiếng đùa giỡn của các chàng trai, cô gái ấy, ông thấy nơi ánh mắt nét mệt mỏi, của đói và làm việc cùng cực. Người làm ra lúa gạo, mà thiếu gạo ăn, người trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải mà mặc rách rưới. Bọn cường hào, ác bá, bọn hào lý, bọn xu nịnh, bọn chạy theo Pháp lang sa tạo một thế lực lớn chèn ép, bóc lột dân nghèo càng nghèo hơn, vắt kiệt sức người dân qua sưu cao, thuế nặng. Giáo Võ, vâng người gánh than là Giáo Võ, lòng trĩu tâm sự.

Vốn là học trò chữ Nho, ở Nho Lâm, thi hai lần không đỗ, ở nhà dạy học. Sau nghe theo tiếng gọi Cần Vương của chủ soái Đào Doãn Địch ở Tùng Giản mà tham gia, giỏi võ, lại có tâm, trí thông minh, Giáo Võ đã làm khiếp đảm bọn cướp, bọn chó săn của Pháp lang sa, ông chỉ tham gia các cuộc chinh phục cần tài năng và trí tuệ, thường ở bên chủ soái, vừa là tham mưu vừa bảo vệ. Sau khi Đào chủ soái mất, trao quyền lại cho Mai nguyên soái, Giáo Võ về với Mai nguyên soái. Cả cuộc đời đọc sách thánh hiền, nghe, nhìn những oan trái của dân lành, ông nghiệm ra một điều, trong tình hình đất nước hiện tại, không thể dùng đạo lý suông nói với kẻ ác, mà muốn cảm hóa kẻ ác phải dùng sức mạnh chinh phục, như khi kẻ cướp vào nhà cướp của, giết người thì không thể nói điều phải trái, nói điều thiện ác, nói nhân quả, mà phải dùng dao, gậy chống lại, phải đánh bại chúng.

Nhà Cai Thập, nhà ngói, bề thế nằm trong vườn rộng, quanh là hàng rào chè dày, giờ này chắc người nhà ra đồng hết, cửa ngõ đóng kín, người đàn ông gánh than đi qua, đi lại rao: ai mua than không, nhiều lần, cửa ngõ mở, cô gái nhỏ, gọi gánh vào, cô vừa khép cửa ngõ vừa nói may quá, mốt nhà có lễ hỏi cô út nhà ông tui, rồi dẫn gánh ra nhà sau,

Cai Thập là con thứ chín của chánh tổng Ngan, lúc nhỏ, ỷ vào nhà giàu và thế của cha, chỉ chơi bời, cờ bạc, sau đăng lính tập, dần lên chức cai, rồi được đưa về coi tù ở ngục Bình Định, ở đây ông được học võ của các người tù đủ hạng, sẵn có tư chất côn đồ, tính liều lĩnh nên ông tiến rất nhanh, các ngón nghề, ngón hiểm đều được ông học hết, người ta đồn với nhau, các tù sợ nhất là khi ông hỏi cung, ông thường sử dụng các đòn hiểm, người bị hỏi cung thế nào cũng chết, không mau thì lâu. Tài sản của Cai Thập giàu lên rất nhanh lúc này.

Nghe nói, có lần hắn đi chơi về khuya, bị một nhóm người, cướp hay thù chận đánh, chỉ bằng cái dù mà Cai Thập đánh tan nhóm người trên.

Có những 3 vợ, vợ đầu có cưới hỏi, vợ hai là bà ở đâu Quảng Nam, chồng bị tù do hoạt động chống Pháp, có người dẫn đến Cai Thập nhờ giúp đỡ, thấy thị có nhan sắc, Cai Thập hứa giúp, qua lại nhiều lần, người ta thấy chồng bà này chết đột ngột trong tù, sau đó bà này làm vợ Cai Thập. Vợ thứ ba là một đau xót của xã hội!

Cha cô này cũng là địa chủ, có máu cờ bạc, sau sa vào hút, bán hết sản nghiệp, sau phải bán cả con gái cho gã Cai Thập làm vợ,

Cai Thập không những là chúa trong gia đình, mà còn là hung thần cùa làng xã, đã để ý đến ai, hay ruộng của nhà nào thì trước sau gì cũng lấy được, nghe có đám ruộng tốt của tay Bá thôn trên lại nằm lọt trong khu ruộng Cai Thập, Cai Thập cho người đến hỏi mua để tạo vùng, tay Bá không bán, thế là Cai Thập thông với nhóm hào lý không cho xả nước qua ruộng nó, ruộng không có nước chỉ để trống, cỏ mọc, sau phải bán giá rẻ cho Cai Thập, Cai Thập ruộng vùng rất nhiều, một gia sản lớn,

Từ khi hết coi tù, Cai Thập ở nhà, lâu lâu có khách trên thành đến chơi, già có trẻ có, khi này nhà như có giỗ.

Những nhà giàu như Cai Thập phải thuê người có võ để giữ trộm cướp, nhưng nhà Cai Thập thì không, ỷ vào võ nghệ giỏi, lại nữa Cai Thập là chỗ thân quen với các quan trên thành, cả quan Tây lẫn quan Ta, nên cũng được giới trộm cướp e dè, nghĩa binh nhiều lần đến gợi ý ủng hộ tiền bạc, không những không được đáp ứng mà những người đến nói, sau đó bị bắt hoặc bị giết chết. Người bán than nuốt nước miếng, chặn nỗi uất nghẹn, cái ác phải bị trừng phạt!

Người bán than được Cai Thập gọi vào bảo ra nhà sau để bà mày cho tiền than. Vào nhà ngang, thấy Cai Thập người to, mặc bộ đồ lụa trắng, ngồi nơi phản gõ, cạnh bàn tròn, đang uống trà, mùi trà thơm, cạnh là bộ bình bát thuốc lào, nghe đâu chận lận của tay lý trưởng làng bên. Nhà ngang khá rộng, treo nhiều hoành phi, liễn đối, người bán than liếc nhìn thoáng qua, là các câu ca ngợi công đức của Cai Thập với nhà nước Pháp lang sa, hẳn còn nhiều đồ quí, đồ cướp cạn của người khác, lầm lũi đi ra nhà sau, một lúc người bán than ra lên đứng gần chỗ ngồi cùa Cai Thập.
-Bà mày chưa cho tiền à.
-Cho rồi -  Nhưng chưa trả tiền mua than.
Cai Thập ngớ một chút, rồi đập bàn, la lớn
-Thằng này hỗn, tao đập cho một gậy bây giờ, đứng dậy quơ tay lấy cây gậy luôn được dựng nơi xó cửa, đó là cây tre đực, được gọt bóng dùng làm côn, cây côn này trong tay Cai Thập lợi hại ghê lắm, người bán than hất cái nón cời ra sau gáy, Cai Thập thấy cặp mắt sáng lạnh đang nhìn, nhanh nhẹn bước ra sân, Cai Thập cầm gậy rượt theo.

Nắng đã nhích lên khoảng sào rưỡi, tỏa sáng rực cái sân rộng bằng đất nện kỹ, tiếng chim dồng dộc, se sẻ ríu rít. Người bán than dừng lại, Cai Thập quất mạnh, người bán than đưa cây đòn gánh làm bằng gốc tre già dài nhẵn bóng gạt ngang, một tiếng chát khô lạnh, xung quanh yên tĩnh, tay của Cai Thập bị dội bất ngờ, hơi đau, Cai Thâp dè chừng, chùng người, cây gậy cầm ngang, nhìn trừng trừng người bán than, như con trăn gió, cây gậy vụt từ trên xuống, bất ngờ dừng nửa chừng rồi thọc mạnh vào cổ người bán than, cú thọc như cú mổ của loài rắn độc. Nhanh như sóc, người bán than lách mình né, cây đòn gánh như con rồng hất mạnh, rồi phạt ngang, Cai Thập tránh khỏi.

Đang mùa, nên nhà vắng người, chỉ có bà lớn và cô gái ở, hai người chạy ra, định la, nhưng Cai Thập bảo im và đi ra nhà sau, ý hẳn tự tin hạ tên bán than, như những lần trước đánh bọn cướp.
Nắng dần lên, trong sân rộng, hai bóng người một bận bà ba đen, nhưng bên trong là tấm lòng trong  trắng với đời, với đất nước. Một mặc bộ lụa trắng, nhưng chứa bên trong một tâm địa đen tối hại người, hại nước, một như con rồng đen dũng mãnh, một như con cọp trắng tinh quái, quần nhau, lâu lâu nghe tiếng chạm của hai thanh tre chát chúa, cả hai mồ hôi nhuễ nhại. Trời gần trưa, cả hai quần nhau khá lâu, đều thấm mệt. Cai Thập bỗng hét lớn, nhoài người qua bên quất mạnh cây gậy, người bán than, hất cây đòn gánh như con rồng vẫy đuôi, chạm mạnh vào tay Cai Thập, cây gậy hất tung ra xa, theo thế, cây đòn gánh trờ tới, Cai Thập té ngửa người, chưa kịp lăn tránh, thì đầu đòn gánh như vuốt rồng bấu mạnh vào yết hầu Cai Thập, Cai Thập nằm im, nhìn người bán than kinh hãi, người bán than nhấn mạnh chút nữa, quắt mắt nhìn trừng trừng Cai Thập, bây giờ như con trùn. Người bán than nhận trách nhiệm của Mai nguyên soái đến để đe tên cường hào này, và đưa nó về với dân, với nước. Vì dân mình đã chết nhiều rồi, đã khổ lắm rồi, cứu được người nào, kéo được người nào hay người nấy.
-Ta không giết ngươi, nhưng báo cho ngươi biết các điều sau: Không được giở thói ngang tàng, hống hách, thói cường hào ác bá, hà hiếp dân. Không làm chó săn cho bọn Pháp lang sa. Và quay về với dân. Nếu còn, lần sau ta đến lấy mạng ngươi.
Người bán than thu chiếc đòn gánh, nhẹ nhàng bước ra ngõ, bỗng nghe sau lưng có tiếng la lớn
-Giáo Võ, ông là Giáo Võ.

Người bán than khựng lại một chút, rồi bước thẳng.
Trời trưa, mồ hôi ướt đãm bộ áo lụa trắng, Cai Thập bỗng thấy có luồng khí lạnh chạy từ ót xuống xương khu!

(trong Bông mai trắng)

***
Cùng tác giả
Read more…

CÁCH NHẬP COMMENT TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ

Đầu tiên, nhấp chuột vào ô Nhập nhận xét của bạn rồi viết comment. Viết xong, nhấp chuột vào ô Tài khoản Google. Sau đó nhấp chuột vào Tên/URL thì sẽ hiện ra 2 ô. Ô phía trên, ghi Họ và tên của bạn. Ô phía dưới, ghi dòng chữ:huongquenha.com

Cuối cùng, nhấp chuột vào ô Tiếp tục và nhấp chuột tiếp vào ô Xuất bản là xong. (Nếu bạn đã có sẵn Tài khoản Google, thì sau khi viết comment, chỉ cần nhấp chuột vào ô Xuất bản là thành công)


-------------------------------------------------------------------------


TÁC GIẢ & TÁC PHẨM
* TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Ái Nhân (14) ẢNH (58) Anh Ngọc (1) Anh Nguyên (1) Anh Phong (4) Anh Phương (4) Ân Thiên (1) Bạch Diệp (4) Bách Mỵ (2) BÀN TRÒN VĂN NGHỆ (87) Bảo Hồ (1) Bảo Lâm (1) Bảo Ninh (2) Bé Hải Dân (1) Bích Ái (3) Bích Lê (4) Bích Ngọc (1) Bích Vân (2) Bình Địa Mộc (1) Bình Nguyên (1) Bình Nguyên Trang (2) Bobby Nam Giang (4) Bùi Anh Sắc (1) Bùi Công Thuấn (1) Bùi Danh Hải Phong (1) Bùi Đức Ánh (62) Bùi Hoài Vân (5) Bùi Huyền Tương (2) Bùi Hữu Phước (1) Bùi Nguyên Bằng (7) Bùi Nhựa (4) Bùi Văn Bồng (5) Bùi Việt Thắng (1) BÚT KÝ (17) Cao Duy Thảo (1) Cao Kim Quy (1) Cao Thị Thu Hà (3) Cao Thọ Thêm (2) Cao Thoại Châu (1) Cao Thu Hà (1) Cao Văn Tam (5) Cát Du (5) Cẩm Lệ (3) Cẩm Tú Cầu (1) Chàng Cát (1) CHÀO XUÂN 2014 (1) CHÂN DUNG VĂN NGHỆ SĨ (1) Châu Quang Phước (1) Châu Thạch (9) Châu Thường Vinh (1) Chí Anh (1) Chính Đức (1) CHỦ BIÊN (95) Chu Lai (2) Chu Ngạn Thư (10) Chu Trầm Nguyên Minh (16) Chu Vương Miện (1) Cỏ Dại (7) Công Nguyễn (1) Cuộc thi văn chương (1) CỬA SỔ VĂN HÓA (6) Dạ Ngân (1) Dã Phong Bình (2) Dã Phương (1) Dạ Thảo (2) Dạ Thy (1) Diệp Linh (6) Diệp Uy (1) Dino Buzzati (3) DỌC ĐƯỜNG (29) Du Tử Lê (1) Dung Thị Vân (25) Duy Bằng (1) Duy Phạm (1) Dương Diệu Minh (1) Dương Đăng Huệ (1) Dương Hằng (7) Dương Kim Nhi (4) Dương Kim Thoa (1) Dương Phương Vinh (1) Dương Thành Thái (3) Dương Thị Yến Trinh (2) Dương Xuân Triều (6) Dzạ Lữ Kiều (6) Đàm Lan (17) Đào Hiền (1) Đào Hữu Thức (2) Đào Khương (2) Đào Phạm Thuỳ Trang (56) Đào Quang Bắc (1) Đào Quý Thạnh (1) Đào Thanh Hoà (14) Đào Thị Quý Thanh (1) Đào Thị Thu Hiền (2) Đào Văn Đạt (28) Đào Viết Bửu (7) Đặng Châu Long (1) Đặng Diệu Thoa (1) Đăng Huỳnh (1) Đặng Quốc Khánh (1) Đặng Quý Địch (3) Đặng Tấn Tới (2) Đặng Thị Hoa (2) Đặng Thị Xuân (1) Đăng Trình (1) Đặng Tường Vy (1) Đặng Văn Sử (1) Đặng Xuân Xuyến (8) ĐIỂM BÁO (2) Đinh Vương Khanh (2) Đoàn Khương Duy (1) Đoàn Thị Minh Hiệp (4) ĐỌC SÁCH (1) Đỗ Chiến Thắng (6) Đỗ Duy Hoàng (10) Đỗ Hồng Ngọc (5) Đỗ Phu (1) Đỗ Tấn Đạt (2) Đỗ Trúc Hàn (1) Đỗ Xuân Phương (1) Đức Linh (1) Đức Tiên (3) Elena Pucillo Truong (6) Ghi chép (1) Giang Đình (8) Giang Hiền Sơn (1) Hạ Ly (1) Hà Nguyên (2) Hà Nhữ Uyên (2) Hạ Thi (3) Hà Thị Thu Hằng (1) Hà Tùng Sơn (1) Hải Miên (3) Hải Phong (2) Hải Thăng (1) Hải Thuỵ (6) Hải Yến (2) Hàm Sơn (1) Hàn Dã Thảo (2) Hàn Du Tử (17) Hàn Hữu Yên (1) Hãn Nguyên Nguyễn Nhã (1) Hàn Nguyệt (1) Hàn Phong Vũ (19) Hậu Cốc Ngang (1) Hậu Đậu (1) Hiếu Dũng (1) Hoa Mai (2) Hoa Tím Buồn (4) Hoa Tuyết (1) Hoà Văn (10) Hoa Xuyến Chi (1) Hoài Huyền Thanh (50) Hoàng Anh (6) Hoàng Anh 79 (26) Hoàng Chẩm (38) Hoàng Đình Quang (2) Hoàng Giao (4) Hoàng Hạ Miên (5) Hoàng Hữu (1) Hoàng Khánh Duy (4) Hoàng Kim (1) Hoàng Kim Chi (1) Hoàng Kim Oanh (2) Hoàng Linh (6) Hoàng Long (2) Hoàng Lộc (8) Hoàng Mẫn (1) Hoàng Minh Tường (1) Hoàng Nghĩa Lược (1) Hoàng Ngọc Xuân (4) Hoàng Nguyên (1) Hoàng Phủ Ngọc Tường (1) Hoàng Thảo Chi (1) Hoàng Thị Nhã (8) Hoàng Trang (1) Hoàng Trần (1) Hoàng Trọng Quý (9) Hoàng Trọng thắng (1) Hoàng Tuấn Sơn (1) Hoàng Tuyên (1) Hoàng Vũ Thuật (1) Hoàng Xuân Hiến (1) Hoàng Xuân Niên (1) Hồ Bích Ngọc (3) Hồ Bích Vân (2) Hồ Đắc Thiếu Anh (1) Hồ Hải (2) Hồ Lê Diêm (1) Hồ Nam (1) Hồ Ngọc Diệp (1) Hồ Nhật Quang (1) Hồ Sĩ Duy (1) Hồ Thanh Ngân (10) Hồ Thế Hà (2) Hồ Thế Phất (3) Hồ Tĩnh Tâm (1) Hồ Tịnh Thuỷ (21) Hồ Vũ Khánh Linh (1) Hồ Xuân Thu (3) Hồng Hạnh (3) Hồng Liễu (1) Hồng Phúc (8) Hồng Tâm (10) Huệ Triệu (3) HUMICHI (5) Huy Nguyên (15) Huy Vọng (17) Huỳnh Dạ Thảo (1) Huỳnh Gia (16) Huỳnh Kim Bửu (1) Huỳnh Minh Lệ (2) Huỳnh Ngọc Nga (1) Huỳnh Ngọc Phước (26) Huỳnh Như Phương (1) Huỳnh Thanh Lan (1) Huỳnh Thúy Thúy (1) Huỳnh Văn Diệu (1) Huỳnh Văn Mỹ (1) Huỳnh Văn Yên (1) Huỳnh Xuân Sơn (3) Hương Đêm (1) Hương Đình (4) Hương Văn (6) Hửu Thỉnh (1) James Dylan (7) Jeffrey Thai (9) Jerry Thu Trà (7) Kai Hoàng (1) Kha Tiệm Ly (4) Khả Xuân (1) Khán Võ (2) Khảo Mai (1) Khổng Vĩnh Nguyên (1) KỊCH BẢN (1) Kiên Giang (1) Kiến Giang (12) Kim Chuông (4) Kim Dung (2) Kim Ngoan (15) Kim Quyên (1) Kim Sơn Giang (22) Kim Yến (1) Kỳ Nam (2) Ký sự (14) Lạc Thảo (1) Lại Ngọc Thư (1) Lam Giang (3) Lan Anh (1) Lan Phương (1) Lãng Du (6) Lâm Bích Thuỷ (8) Lâm Cẩm Ái (3) Lâm Hạ (11) Lâm Huy Nhuận (1) Lâm Trúc (29) Lâm Xuân Vi (1) Lê Ân (5) Lê Bá Duy (7) Lê Đình Danh (59) Lê Đức Hoàng Vân (1) Lê Đức Lang (13) Lê Giang Trần (1) Lệ Hằng (3) Lê Hoài Lương (4) Lê Hoàng (2) Lê Hứa Huyền Trân (36) Lê Khánh Luận (1) Lê Minh Chánh (1) Lê Minh Dung (2) Lê Minh Vũ (3) Lê Ngân (3) Lê Ngọc Trác (1) Lê Ngũ Nam Phong (11) Lê Nhựt Triết (7) Lê Phương Châu (30) Lê Quang Trạng (18) Lê Sa Long (2) Lê Thanh Hùng (20) Lê Thanh My (8) Lê Thấu (1) Lê Thị Cẩm Tú (6) Lê Thị Kim (1) Lê Thị Ngọc Lệ (1) Lê Thị Ngọc Nữ (16) Lê Thị Thu Hiền (1) Lê Thị Xuyên (13) Lê Thiếu Nhơn (13) Lê Thống Nhất (6) Lê Tiến Dũng (1) Lê Tiến Mợi (6) Lê Trọng Nghĩa (3) Lê Trung Hiếu (1) Lê Tuân (4) Lê Uyên (1) Lê Văn Hiếu (10) Lê Văn Ngăn (3) Lê Vi Thuỷ (1) Lê Xuân Tiến (1) Linh Lan (7) Linh Lan (Quảng Nam) (8) Linh Phương (3) Linh Thy (2) Lữ Hồng (3) Lư Nhất Vũ (1) Lương Duyên Thắng (3) Lương Đình Khoa (1) Lương Sơn (25) Lưu Ly (6) Lưu Quang Minh (15) Lưu Thành Tựu (1) Lưu Thị Mười (2) Lý Khánh Vinh (15) Lý Thành Long (1) M.T.N.H (7) Mã Nhị Lan (1) Mạc Minh (2) Mạc Tường (1) Mai Đức Trung (6) Mai Kiệm (1) Mai Loan (12) Mai Nhật (2) Mai Thanh (1) Mai Thị Vân (1) Mai Thìn (3) Mai Tuyết (30) Mang Viên Long (53) Marie Hải Miên (4) Mẫu Đơn (1) Mèo Con (1) Mi Thu (1) Miên Đức Thắng (2) Miên Linh (1) Minh Châu (2) Minh Đan (Lọ Lem Đất Võ) (5) Minh Nguyên (14) Minh Nguyễn (2) Minh Nguyệt (4) Minh Nguyệt (NT) (1) Minh Vy (25) Mỗi tháng một tác giả và một bài thơ hay (2) Mộng Cầm (8) Mường Mán (1) MỸ THUẬT (6) My Tiên (1) Mỹ Vân (1) Nam Cao (1) Nam Giang James Dylan (2) Nam Thi (1) Năm Bửu (1) Nấm Độc (1) Ngàn Thương (31) Ngày Đẹp Tươi (1) Ngọc Bút (7) Ngọc Diệp (33) Ngọc Thịnh (1) Ngô Càn Chiểu (1) Ngô Diệp (6) Ngô Đình Hải (6) Ngô Hồng Nhung (1) Ngô Liêm Khoan (1) Ngô Minh Trãi (3) Ngô Nguyên Ngiễm (1) Ngô Thị Hoà (1) Ngô Thuý Nga (30) Ngô Thúy Nga (6) Ngô Thy Học (7) Ngô Văn Cư (30) Ngô Văn Giảng (11) Ngô Văn Khanh (17) Nguyễn (1) Nguyễn An Bình (61) Nguyễn An Đình (4) Nguyễn Ánh 9 (1) Nguyễn Bá Nhân (1) Nguyễn Bích Sao Linh (1) Nguyễn Bình (1) Nguyễn Bính Hồng Cầu (2) Nguyên Cẩn (24) Nguyễn Chinh (4) Nguyễn Công Thụ (2) Nguyễn Công Tùng Chinh (1) Nguyễn Cử Tú Quỳnh (2) Nguyên Diệp (1) Nguyễn Duy Khương (6) Nguyễn Duy Thịnh (2) Nguyễn Đặng Mừng (3) Nguyễn Đăng Thanh (20) Nguyễn Đăng Trình (4) Nguyễn Đình Bảng (1) Nguyễn Đình Trọng (1) Nguyễn Đoan Tuyết (25) Nguyễn Đồng Bội Thảo (1) Nguyễn Đức Chính (5) Nguyễn Đức Cơ (1) Nguyễn Đức Mậu (2) Nguyễn Đức Minh (1) Nguyễn Đức Minh Hùng (10) Nguyễn Đức Phú Thọ (20) Nguyễn Đức Quyền (4) Nguyễn Đức Tấn (4) Nguyễn Gia Long (1) Nguyên Hạ (7) Nguyễn Hải Thảo (2) Nguyễn Hậu (2) Nguyễn Hiếu (8) Nguyễn Hiếu Học (2) Nguyễn Hòa Hiệp (1) Nguyễn Hoàng Thức (2) Nguyễn Hồng Diệu (1) Nguyễn Huệ (3) Nguyên Hùng (1) Nguyễn Huy (3) Nguyễn Huy Khôi (1) Nguyễn Huỳnh (1) Nguyễn Hữu Quý (2) Nguyễn Hữu Thuần (4) Nguyễn Hữu Trung (1) Nguyễn Khiêm (1) Nguyễn Khoa Đăng (37) Nguyễn Kiều Lam (2) Nguyễn Kim Hương (5) Nguyễn Lam (2) Nguyễn Lương Vỵ (4) Nguyên Minh (1) Nguyễn Minh Dũng (43) Nguyễn Minh Hoà (1) Nguyễn Minh Khiêm (1) Nguyễn Minh Phúc (22) Nguyễn Minh Quang (5) Nguyễn Minh Thuận (4) Nguyễn Minh Toàn (1) Nguyễn Mỹ Nữ (3) Nguyễn Nga (14) Nguyễn Nghiêm (3) Nguyễn Ngọc Dũng (1) Nguyễn Ngọc Đặng (1) Nguyễn Ngọc Hà (4) Nguyễn Ngọc Hưng (5) Nguyễn Ngọc Thơ (31) Nguyễn Ngọc Tư (5) Nguyễn Nguy Anh (21) Nguyễn Nguyên Phượng (66) Nguyễn Nhật Hùng (4) Nguyễn Như Tuấn (13) Nguyên Phong (1) Nguyễn Phú Yên (8) Nguyễn Phượng (2) Nguyễn Quang Quân (8) Nguyễn Quang Tâm (2) Nguyễn Quang Tuấn (1) Nguyễn Quân (2) Nguyễn Quốc Ái (1) Nguyễn Quốc Bảo (1) Nguyễn Quốc Đông (1) Nguyễn Quy (2) Nguyên Tâm (1) Nguyễn Tấn Thuyên (1) Nguyễn Thái An (3) Nguyễn Thái Dương (6) Nguyễn Thái Huy (34) Nguyễn Thành Công (48) Nguyễn Thành Giang (22) Nguyễn Thanh Hải (1) Nguyễn Thanh Mừng (1) Nguyễn Thành Nhân (17) Nguyễn Thanh Tuấn (7) Nguyễn Thanh Xuân (2) Nguyễn Thế Kiên (1) Nguyễn Thị Ánh Huỳnh (1) Nguyễn Thị Bích Phượng (1) Nguyễn Thị Cẩm Thuỳ (3) Nguyễn Thị Chi (2) Nguyễn Thị Diệu Hiền (3) Nguyễn Thị Hải (1) Nguyễn Thị Hậu (1) Nguyễn Thị Huệ (1) Nguyễn Thị Kim Huệ (2) Nguyễn Thị Mây (103) Nguyễn Thị Ngọc Hải (1) Nguyễn Thị Ngọc Sen (2) Nguyễn Thị Như Tâm (3) Nguyễn Thị Phụng (19) Nguyễn Thị Thanh Bình (6) Nguyễn Thị Thành Nhân (1) Nguyễn Thị Thu Ba (16) Nguyễn Thị Thu Hiền (1) Nguyễn Thị Thu Hoài (1) Nguyễn Thị Thu Thuý (3) Nguyễn Thị Thùy Linh (3) Nguyễn Thị Tiết (3) Nguyễn Thị Tuyết (1) Nguyễn Thị Việt Hà (39) Nguyễn Thị Xuân Hương (8) Nguyễn Thủy (4) Nguyễn Thúy Ngân (13) Nguyễn Thuý Quỳnh (2) Nguyễn Thường Kham (1) Nguyễn Thượng Trí (2) Nguyễn Tiến Đường (8) Nguyễn Trí Tài (38) Nguyễn Trọng Luân (2) Nguyễn Trung (1) Nguyễn Trung Nguyên (1) Nguyễn Tuyển (3) Nguyễn Văn Ân (62) Nguyễn Văn Cường (CCK) (4) Nguyễn Văn Hiến (5) Nguyễn Văn Hoà (5) Nguyễn Văn Học (15) Nguyễn Văn Ngọc (1) Nguyễn Văn Thảo (17) Nguyễn Văn Toan (1) Nguyễn Việt Hà (2) Nguyễn Vinh (1) Nguyễn Vĩnh Bình (3) Nguyễn Xuân Cảm (3) Nguyễn Xuân Dương (1) Nguyễn Xuân Khánh (1) Nguyễn Xuân Thuỷ (1) Nguyễn Xuân Thủy (1) Nguyễn Xuân Tư (3) Nguyệt Linh (5) Nguyệt Quế (1) Ngưng Thu (39) Nhã Ngọc (1) Nhã Thiên (7) Nhân Hậu (2) NHÂN VẬT (1) Nhật Quang (17) Nhất Sinh (1) Nhật Vũ (1) Nhi Hạ (1) NHỚ THUỞ ẤU THƠ (37) NHỮNG ÁNG VĂN HAY VỀ LÀNG QUÊ VIỆT NAM (7) NHỮNG NGƯỜI BẠN ĐÂT THỦ (6) NHỮNG NGƯỜI THỰC HIỆN HQN (5) NP phan (1) Nửa Đời hư (1) NỬA THÁNG MỘT TÁC GIẢ VÀ MỘT BÀI THƠ HAY (38) P.N. Thường Đoan (1) Pearl (1) Phạm Ánh (19) Phạm Anh Xuân (3) Phạm Bá Nhơn (2) Phạm Cao Hoàng (1) Phạm Đình Nghi (1) Phạm Hổ (1) Phạm Hữu Hoàng (19) Phạm Lâm (1) Phạm Minh Dũng (14) Phạm Minh Hiền (9) Phạm Minh Thuận (10) Phạm Mỹ (1) Phạm Ngân (3) Phạm Như Vân (1) Phạm Phan Hòa (1) Phạm Quỳnh An (1) Phạm Thái Ba (4) Phạm Thị Hải Dương (9) Phạm Thị Liên (1) Phạm Thị Mỹ Liên (19) Phạm Thị Phương Thảo (3) Phạm Thuý (6) Phạm Trần Ái Linh (4) Phạm Trung Tín (2) Phạm Tuấn Vũ (28) Phạm Tử Văn (21) Phạm Văn Phương (14) Phạm Vũ (1) Phan Anh (5) Phan Cung Việt (1) Phan Đức Nam (1) Phan Hoài Thương (1) Phan Hoàng (1) Phan Huỳnh Điểu (1) Phan Hữu Lý (1) Phan Khanh (2) Phan Mai Thư Nhã (6) Phan Nam (14) Phan Sửu (1) Phan Tấn Lược (6) Phan Thanh Cương (2) Phan Thị Huỳnh Trang (2) Phan Trang Hy (22) Phan Văn Bình (1) Phan Văn Thuần (3) Phan Vĩnh (1) Phiêu Vân (1) Phong Điệp (1) Phỏng vấn (7) Phú Ngọc (1) Phú Quang (3) Phú Xuân (8) Phùng Gia Lộc (1) Phùng Hiếu (4) Phùng Hoàng Chương (1) Phùng Phương Quý (5) Phùng Văn Khai (1) Phương Phương (10) Phương Uy (5) Quảng Ngọc (1) Quảng Ngôn Lê Ngữ (1) Quang Thám (1) Quang Tuấn Dũng (9) Quốc Hùng (2) Quốc Tuyên (1) Quỳnh Lệ (1) Quỳnh Nga (3) Quỳnh Trâm (1) Raymond Thư (1) Rêu (Cao Hoàng Từ Đoan) (13) SÁCH BẠN VĂN (71) Song Ninh (6) Sông Hương (11) Sông Lam (1) Sông Song (7) Sơn Tịnh (2) Sơn Trần (14) T.T.Hiếu Thảo (22) Tạ Nghi Lễ (1) Tạ Thị Hoa (14) TẢN VĂN (162) TẠP BÚT (493) Tạp chí Văn Mới (1) TẠP CHÍ VN BÌNH DƯƠNG (11) Tâm Nhiên (2) Tần Khánh (4) TẬP SAN ÁO TRẮNG (31) Tập san Văn học nghệ thuật Hương Quê Nhà (1) Tây Sơn bi hùng truyện (2) Thạch Anh (2) Thạch Cầu (1) Thạch Đà (7) Thạch Lam (1) Thái An Khánh (2) Thái Hoà (1) Thanh Bình Nguyên (27) Thanh Hải (1) Thanh Huyền (1) Thanh Minh (4) Thanh Phong (1) Thanh Sơn (1) Thanh Thảo (2) Thanh Trắc Nguyễn Văn (26) Thanh Tùng (7) Thành Văn (3) Thanh Xuân (1) Thảo Nguyễn (1) Thâm Tâm (1) Thiên Ân (1) Thiên Sơn (1) Thiên Thần Áo Trắng (7) Thiên Tôn (10) Thiệp chúc mừng năm mới (1) Thiệp chúc Tết (1) Thiệp mừng (3) Thơ (2656) Thơ Lê Nhựt Triết (1) THƠ MỜI HOẠ (7) THƠ PHỔ NHẠC (76) Thời sự Văn nghệ (6) Thu Dung (3) Thu Hoài (1) Thuận Thảo (8) Thuận Yến (1) Thục Minh (7) Thuỳ Anh (6) Thuỵ Du (1) Thụy Du (3) Thuỳ Dương (1) Thủy Điền (1) Thuỳ Nhân (1) Thư cảm ơn (1) Thư ngỏ (1) THƯ NGỎ CỦA HQN (2) Thư tin (270) THƯ VIỆN TÁC GIẢ (1) Tiểu luận (2) Tiểu Mục Đồng (1) Tiểu Nguyệt (1) Tiểu thuyết (78) Tiêu Tương (1) TIN VĂN (2) Tịnh Minh Tiến (2) Tô Hồng Phương (1) Tô Kiều Ngân (1) Tô Minh Yến (19) Tôn Nữ Hỷ Khương (2) Tôn Thất Út (2) Tống Xuân Tám (1) Trà Bình (3) TRABATHA (1) Trang Linh (1) Trang Lộc (1) TRANG THƠ CHỦ NHẬT (286) Trang Thơ Đón Xuân Đinh Dậu 2017 (1) Tranh ảnh (3) Trầm Mặc (4) Trần Anh Dũng (1) Trần Bảo Định (4) Trần Băng Khuê (1) Trần Dần (1) Trần Duy Đức (17) Trần Dzạ Lữ (4) Trần Định (1) Trần Đình Sử (2) Trần Đoàn Luận (1) Trần Đức ÁI (2) Trần Hà Nam (4) Trần Hoàng Vy (1) Trần Hồng Vân (5) Trần Huiền Ân (2) Trần Huy Minh Phương (2) Trần Hữu Du (1) Trần Hữu Hội (17) Trần Kim Đức (5) Trần Kim Loan (2) Trần Kim Quy (1) Trần Lê Sơn Ý (2) Trần Linh Chi (1) Trần Long Thạch (1) Trần Lưu (1) Trần Mai Hường (11) Trần Mạnh Hảo (1) Trần Minh Nguyệt (13) Trần Năm (1) Trần Ngọc Mỹ (11) Trần Nguyên Hạnh (6) Trần Nhã My (2) Trần Nhương (1) Trần Phù Nam (1) Trần Quang Dũng (4) Trần Quang Khanh (9) Trần Quang Lộc (1) Trần Quang Ngân (8) Trần Quốc Tiến (8) Trần Quốc Việt (1) Trần Tâm (6) Trần Thái Hưng (5) Trần Thanh Hải (3) Trần Thành Nghĩa (1) Trần Thế Nhân (9) Trần Thị Bích Thu (1) Trần Thi Ca (9) Trần Thị Cổ Tích (2) Trần Thị Huyền Trang (2) Trần Thị Thanh (5) Trần Thị Thương Thương (4) Trần Thị Trúc Hạ (1) Trần Thiện Tuấn (1) Trần Thoại Nguyên (1) Trần Thuận (7) Trần Thuỳ Trang (1) Trần Thư (1) Trần Thương Nhiều (1) Trần Trọng Hưng (2) Trần Trọng Tân (1) Trần Trọng Vũ (2) Trần Tuấn Anh (2) Trần Tuấn Thanh (10) Trần Vạn Giã (2) Trần Văn Bạn (16) Trần Văn Nhân (5) Trần Văn Thiên (1) Trần Viết Dũng (11) Trần Võ Thành Văn (23) Triết học (2) Triều Âm (2) Triều Châu (1) Triều La Vỹ (1) Triệu Lam Châu (1) Triệu Từ Truyền (20) Trịnh Bửu Hoài (95) Trịnh Duy Sơn (2) Trịnh Hoài Linh (5) Trịnh Huy (4) Trịnh Thuỳ Mỹ (1) Trịnh Tuyên (1) Trịnh Viết Hiền (1) Trịnh Viết Hiệp (1) Trịnh Yến (2) Trúc Giang (4) Trúc Lập (1) Trúc Linh Lan (2) Trúc Thanh Tâm (11) Trúc Thuyên (3) Trung Trung Đỉnh (1) TRUYỆN DỊCH (1) Truyện ký (2) TRUYỆN NGẮN (960) Trương Công Tưởng (16) Trương Diễm Phiến (1) Trương Đình Phượng (8) Trương Đình Tuấn (3) Trương Hồng Phúc (12) Trương Huỳnh Như Trân (2) Trương Nam Chi (5) Trương Thanh Cường (2) Trường Thắng (62) Trương Thị Thanh Tâm (18) Trương Thị Thúy (2) Trường Thịnh (6) Trương Tri (2) Trương Văn Dân (21) Trương Viết Hùng (1) TTM (1) Tuấn Nguyễn (3) Tuấn Quỳnh (3) Tuti (2) Tuỳ bút (2) TÙY BÚT (111) Tường Vi (1) TX (1) Út Lãng Tử (1) Uyên Minh (1) Uyển Phan (1) Vành Khuyên (1) Văn (1992) Văn Công Mỹ (2) Văn Lưu (1) Văn Nhược Ba (1) Văn Thành Lê (1) Văn Thắng (22) Văn Trọng Hùng (1) Vân Đồn (3) Vân Giang (12) Vân Khanh (2) Vân Phi (30) Vân Tùng (2) Vi Ánh Ngọc (2) Vi Quốc Hiệp (1) VIDEO CLIP (2) Viễn Trình (25) Việt Quỳnh (1) Việt Trang (1) Việt Trương (1) Vĩnh Sơn (7) Vĩnh Thông (33) Vĩnh Tuy (8) Võ Bá Cường (1) Võ Chân Cửu (17) Võ Công Liêm (1) Võ Diệu Thanh (16) Võ Dõng (1) Võ Đông Điền (4) Võ Hà (1) Võ Hạnh (2) Võ Mỹ Cát (1) Võ Ngọc Thọ (4) Võ Như Văn (3) Võ Thị Nga (10) Võ Thị Thu Thủy (1) Võ Thuỵ Như Phương (15) Võ Xuân Phương (3) Vũ Bình Lục (1) Vũ Đình Huy (7) Vũ Đình Liên (1) Vũ Đình Minh (1) Vũ Đình Nguyệt (2) Vũ Đình Thung (2) Vũ Đức Trọng (1) Vũ Hạ (1) Vũ Hạnh (3) Vũ Miên Thảo (5) Vũ Thành An (1) Vũ Thị Huyền Trang (90) Vũ Thụy Khuê (5) Vũ Trọng Quang (1) Vũ Trọng Tâm (2) Vũ Trọng Thanh (1) Vương Hạnh (1) Vương Hoài Uyên (4) Vương Tâm (2) Xanh Nguyên (4) Xuân Đài (1) Xuân Phong (6) Xuân Phương (1) Xuân Tiến (20) Ý Thu (3) Yên Kha (7) Ziken (2)
-------------------------------------------------------------------------
+ 743 TÁC GIẢ CÓ BÀI ĐĂNG TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ
-------------------------------------------------------------------------