GỐC TRÂM NGÀY THƠ ẤU - Truyện ngắn Trần Quang Ngân



  

- Cu Ngự, cậu về thật đúng lúc, hôm nay là ngày giỗ Mận.
Chị quay chiếc quạt bàn về phía tôi, rồi gấp xấp vải vừa cắt xong bỏ vào góc tủ.
- Lại mua qùa cho chị.
- Cả cho Mận nữa - tôi nói
- Cậu tươm tất quá, lần nào về cũng vậy, sống độc thân tiền bạc đâu mà cậu mua đủ thứ vậy, sau tết nghe cậu vào Thành phố còn lì xì cho cháu. Cháu đi học, chị đã lo cho nó tạm đủ rồi, cậu nên để dành lo thân mình, còn phải có gia đình nữa chứ, cứ sống hoài vậy sao?
Ánh nắng lên cao hắt qua cửa sổ nóng hầm hập. Chị đưa tôi qua cái quán nhỏ bên đường ăn sáng. Ăn xong tôi ngồi đợi chị vào chợ mua sắm các thứ để vào giỗ Mận.
Chị Quyên, tôi và Mận là ba đứa học chung nhau từ thời tiểu học, ngồi chung một bàn, tôi lại ngồi giữa chị Quyên và Mận. Vì tôi nghịch ngợm nên bị thầy phạt bắt ngồi như thế, ở lứa tuổi vô tư nên rất thân nhau. Trên đường đi học, tôi và chị Quyên ngang qua nhà Mận, nhà Mận nằm bên sườn đồi, phía sau là khu rừng nhỏ, có con suối chảy ngang qua, cây cối um tùm gọi là rừng Cấm. Bên Cấm có rất nhiều cây trâm, đến mùa trâm chín, những ngày nghỉ học ba chúng tôi thường đến dưới dưới gốc cây trâm lớn trải bao bẻ lá, hái trâm, nghe cu gáy, nhìn bướm lượn. Vườn trâm có đủ loại, cây có trái trâm nhỏ gọi là trâm sẻ, trâm lớn gọi là trái trâm bầu, còn trái to hơn nữa gọi là trâm trâu. Những chùm trâm chín bầm treo lơ lửng đầu cành đã cuốn hút chúng tôi suốt mấy năm đi học. Tôi là con trai nên lãnh phần leo lên cây hái trái, chị Quyên và Mận ở dưới nhặt từng chùm cột lại, trái rời thì bỏ vào túi nilon ăn trước. Ngoài những cây trâm ấy, cạnh bờ Cấm còn có một cây trâm bầu to rất sai quả nhưng không ai dám trèo, Mận cũng không cho tôi trèo. Tương truyền ngày xưa có người trèo rồi không xuống được, gia đình phải đem ba con gà trống tơ nhờ thầy cúng suốt ba hôm mới xuống được, nên người ta gọi đó là cây trâm ba gà. Câu chuyện không biết có tự bao giờ, người già truyền xuống người trẻ, tiếp nối truyền mãi đến nay cây trâm vẫn đứng yên thành cây cổ thụ, tàn lá sum suê, hoa trái chi chít. Biết tôi là đứa hay liều lĩnh nên Mận kể thêm: “Nghe bà nói, ngày xưa có một con tinh hóa người con gái ngồi xỏa tóc xuống tận gốc vào những đêm trăng sáng, có lúc lại hóa thành con chồn trắng bò lên bò xuống, đến khi dông sét trời đánh mới hết”.
- Hết rồi sợ gì? Tôi nói.
- Đến nay cũng chưa ai dám trèo, Ngự trèo không được đâu! - Mận gàn.
Chị Quyên cũng ừ ừ.
Cuối mùa trâm, những cây trâm kia đều hết trái, tôi quyết phải trèo hái thôi, nếu xuống không được thì mẹ tôi bắt gà nhờ ông Chín Ký cúng là xuống ngay, nhà tôi có nhiều gà lắm.
- Không được, chưa ai dám làm thế cả - Mận lại nói.
Nhưng rồi nhìn những chùm trâm chín đỏ thẫm, treo lủng lẳng khiến lòng tôi rạo rực, không suy nghĩ tôi thót trèo lên. Mận đứng run hai bàn tay chắp lại, chị Quyên mặt cũng tái mét lẩm bẩm khấn cầu. Trên cây tôi leo hết cành này sang cành khác, hái những chùm trâm vất xuống. Hái xong tôi trèo xuống đất, hai người vỗ tay reo.
- Mận vái cho Ngự đó.
- Chị cũng vái cho Ngự.
- Ngày mai đừng trèo nữa, tụi này sợ lắm.
Mùa trâm năm ấy qua rất vội. Một buổi sáng tôi thức dy, bình minh trong vắt, có tiếng chim hót trong vườn, trên đường đi học, nắng hồng trải trên cánh đồng lúa chín vàng gợn sóng, tiếng bình bịch của những chiếc bồ đập lúa gõ như mọi ngày. Đến trước cổng đình làng, tôi bỗng thấy đám đông dáo dác, tụm năm, tụm bảy xôn xao thì thầm to nhỏ. Phía chợ người ta vây quanh vài chú bộ đội mặc quân phục màu xám tro, đầu đội nón cối, chân mang dép cao su, vai mang súng trường, đứng nói chuyện về Mặt trận Giải phóng Miền Nam, tố cáo chế độ độc tài Mỹ Diệm. Tôi lẩn vào trong đám đông đứng nghe chăm chú nhưng chẳng hiểu gì hết, trong lòng chỉ mang máng kính nể người đàn ông có vẻ oai phong ấy. Tan cuộc, tôi đến nhà Mận, rủ Mận đi học, thấy có nhiều thịt gà, cơm nếp. Thím Đào dọn cho tôi với Mận ăn và lăng xăng dọn dẹp. Trên khuôn mặt thím có chứa một điều gì bí ẩn, khó hiểu, một niềm vui xen lẫn với niềm suy tư sâu thẳm. Thím căn dặn chúng tôi đến trường không học thì về ngay. Tới lớp thầy nói: “Quê mình có chuyện chẳng lành các em tạm nghỉ học”.
Trở về nhà, tôi thấy như mọi người lối xóm, thím Đào xếp gọn đồ dùng cần thiết vào vào đôi quang gánh. Nào áo quần, vải vóc, kể cả gạo mắm, trừ nồi cơm nếp, thịt gà được chặt sẵn bỏ vào cái thúng tủ lá chuối héo để vào một góc giàn nhà bếp, như để phần cho ai đó về sau. Tôi và Mận lẽo đẽo theo thím đi về phía xóm Sáo tránh tầm đạn. Gần tới trưa lính đâu từ tỉnh kéo vào có cả xe tăng thiết giáp băng qua cánh đồng lúa chín vàng tiến về phía chợ, thế là cuộc chiến bắt đầu, đạn bom đổ xuống xóm làng tôi một cách khốc liệt. Lần đầu tiên tôi chứng kiến quê hương đi vào khói lửa.
Vào ngày nghỉ học, Mận theo hai cây chuối do chú Đông ghép bè, thả trôi theo dòng mương Mới, đưa về cho nội nuôi heo. Thỉnh thoảng tôi cũng theo Mận ngồi đầu gốc phía trước, mỗi đứa một cây sào chừng hai sải tay, làm mái chèo, trôi qua hầm mương, đến chỗ nào Mận gõ vào đầu sào bảo dừng thì tôi chống sào neo lại. Đường hầm có đoạn tối om, có đoạn mờ mờ sáng, đây là con mương dài chừng 3 – 4 cây số do dân làng vùng này đục xuyên qua núi đá tổ ong từ thời chống Pháp, để dẫn nước từ đầm Bầu Súng ra cánh đồng Văn Bân, chừng 10 mét thì chừa một khoảng trống gần 20 mét. Con mương hình phễu, từ trên nhìn xuống thăm thẳm, mực nước không nhiều lắm, trong vắt thấy đáy và không bao giờ cạn, mùa nắng ngập quá bụng tôi. Nhờ nó mà cánh đồng lúa Văn Bân, Bến Lội, xóm Sáo tươi tốt, nhưng theo các cụ xưa thì đó là “Tầm thủy xa”, như một mũi tên bắn vào vùng đất này, nên từ khi có nó, xứ Văn Bân cạn người tài.
Ngày tháng trôi, dòng nước vẫn lững lờ trong xanh, tuổi thơ tôi và Mận gắn liền với nó theo những ngày hè thật êm ả. Chợt một hôm, chiếc nêm bè bị lỏng, bẹ chuối bung, tôi lật lấy ra một tờ giấy đựng trong túi nilon, Mận nhanh tay giật lại nhìn tôi vẻ hoảng hốt.
- Ngự không được đọc cái này, làm thinh nghe, không được nói với ai, lộ thì chết đấy, Ngự hứa đi.
Tôi hứa, và từ đó tôi biết thêm giữa đường hầm có một cái hang đá nhỏ, Mận thường nhét thư vào và lấy hòn đá bít lại. Mận dặn chỉ có tôi và Mận biết thôi không cho chị Quyên biết vì chị có cha đi lính. Mận nhìn tôi bừng sáng và thành thật, trong cảm xúc tự nhiên tôi cảm nhận được tình cảm ấy, từ trong sâu thẳm của đáy lòng mình, Mận cho tôi một niềm tin, một sự ấm áp, một cái gì… mà tuổi thơ không thể nào nói ra được. Có một điều là lúc vắng Mận tôi thấy trống vắng và nhớ mênh mang. Vào một buổi chiều cuối thu, sau những ngày mưa tầm tã, tôi cùng chị Quyên đến nhà Mận nấu khoai lang với nước dưa cải đem ra gốc trâm ngồi ăn. Mùi nước dưa cải nồng nồng, ngây ngấy, mặn chát mà nấu với khoai lang phụng, loại khoai vỏ đỏ trắng ruột, sao mà ngon tuyệt, vừa mằn mặn, thơm thơm, bùi bùi, ngòn ngọt. Tôi hỏi Mận:
- Sao Mận biết nấu món này?
- Mẹ Mận dạy, mẹ nói ngày xưa ba rất thích ăn vậy, ba còn thích ăn với dưa cải kho mỡ nữa kia. Ba đi lúc Mận còn nhỏ tí chỉ nghe mẹ kể lại.
Đôi mắt Mận thoáng buồn, chúng tôi kéo ra bờ mương Mới ngồi ngắm dòng nước cuồn cuộn trôi những bông súng luồn qua đường hầm.
Qua mùa thu ấy, ba chúng tôi chia tay đi học trường trung học. Mận rớt đệ thất, vào học trường bán công Nguyễn Công Trứ ở Thí Phổ, tôi và chị Quyên ra tỉnh mỗi đứa học một trường khác nhau. Lại chiến tranh, Mận nghỉ học vào du kích. Lần cuối gặp Mận, lúc tôi ngồi học bài thi ở nhà trọ. Trong đêm vắng lặng, bỗng nhiên Mận đẩy nhẹ cửa bước vào cùng anh du kích, Mận đội nón tai bèo, mặc quần áo đen vén qúa gối, tay cầm súng AK vai mang túi cứu thương, vẫn khuôn mặt tròn, đôi mắt sáng và còn nguyên chiếc răng khểnh, mỉm cười nhìn tôi.
- Ngự bình tĩnh, không sao đâu! Học bài thi hả, gần thi rồi mà.
Anh du kích ra hiệu cho tôi theo anh và Mận ra ngoài.
Đứng dưới rặng tre đầu ngõ, tôi và Mận đều im lặng lắng nghe hơi thở và nhịp đập trái tim mình. Dường như Mận muốn nói với tôi điều gì, chớp chớp nhìn anh du kích, nhìn sang tôi rồi nhìn ra khoảng không phia trước. Khi ánh trăng thượng huyền mờ ảo khuất dần xuống ngọn núi xa, ánh hỏa châu và tiếng súng nổ rời rạc đâu đó tắt dần, Mận bước lại gần se sẽ cầm tay tôi dúi vào cây bút máy Parker.
- Tặng cho Ngự, ráng học thi đỗ và hứa với Mận lần nữa là không đi lính cho Mỹ ngụy nhé.
- Ngự hứa, tin đi.
Được lệnh rút lui, Mận đến nói nhỏ với đồng đội mình rồi đưa tôi vào nhà.
Đêm ấy tôi không thể nào chợp mắt được. Hình ảnh Mận cứ chập chờn. Tôi như lạc vào cõi mộng du, Mận rớt lại trong tôi một nụ cười, một cái nhìn trìu mến và lặng lẽ bước đi vào khoảng trống trong đêm mịt mù
Ngày thứ hai bước vào phòng thi là ngày tôi được tin Mận hy sinh trong trận chống càn ở quê. Mận bị một quả tạc đạn cắt ngang đùi ở khu rừng Cấm bên lùm sim rậm và ráng lê mình theo Vi về hầm bí mật dưới gốc cây trâm bầu để băng bó. Chiếc hầm được đục xuyên qua lớp đá tổ ong ra mương Mới để che giấu cán bộ từ thời chống Pháp. Biết mình không sống được, Mận bảo Vi tìm cách thoát thân và dặn Vi sau này hãy để Mận nằm yên dưới đó. Theo vết máu, hầm bị địch phát hiện giật sập, thế là Mận vĩnh viễn nằm dưới ấy, ôm chặt quê hương, ôm chặt kỷ niệm bên gốc trâm, và những cánh bướm vàng, những chùm hoa sim, hoa ngũ sắc, tiếng ve sầu, tiếng cu gáy. Bước vào phòng thi, tâm hồn tôi rỗng tuếch, hụt hẫng. Rút cây bút Parker ghi tên mình vào đầu phách, nước mắt tôi bỗng trào ra, tay run run. Cô giám thị đến bên hỏi: “Em sao thế, bút không ra mực hả? Còn cây trong túi kia kìa”. Tôi im lặng lắc đầu kéo tay áo lau nước mắt. Ra khỏi phòng thi tôi tìm chị Quyên báo tin. Chị òa khóc. Hai chị em lên chùa Thiên Ấn thắp nhang cầu nguyện cho linh hồn Mận
Trước chánh điện dưới làn khói hương trầm nghi ngút, chị Quyên khấn vái trong tiếng nấc sụt sùi. Tôi vẫn lặng lẽ qùy bên chị. Sau vài phút khấn nguyện, chúng tôi ra gốc cây cổ thụ phía sau vườn chùa. Chị mở cặp lấy ba chiếc bánh bông lan đặt thẳng hàng, thắp nén nhang cúng Mận. Chị úp mặt vào vai tôi nức nở, nước mắt chảy ướt vai áo tôi nghe âm ấm. Phía trước dòng sông Trà lượn mình theo bờ cát trắng, như một con linh xà lóc mình ra biển khơi. Không biết sao lúc này tôi không khóc được. Tiếng mõ chiều trong chùa vọng lại. Anh nắng cuối ngày ửng lên một mầu hồng thẫm phía chân đồi Thạch Bích. Từ đó tôi thấy qúy mến chị Quyên vô cùng, chị là người an ủi tôi trong những lúc buồn vui, cay đắng. Với tôi, chị luôn độ lượng. Khuôn mặt trái xoan điểm nốt ruồi trên mép trái là có lộc về sau, nhiều người nói như thế. Mùa thi tú tài năm ấy tôi hỏng, chị Quyên đậu và đậu tiếp vào trường sư phạm, ra dạy được vài năm thì đất nước được giải phóng. Gia đình gặp khó khăn, chị vừa đi dạy vừa làm nghề thợ may nuôi mẹ, nuôi em, nuôi cả Dự học đại học. Dự học trước tôi và chị hai lớp. Nhà nghèo nhưng học giỏi, được ba mẹ chị giúp đỡ, bằng cách cho dạy kèm chị và các em trong nhà. Tình cảm thấm dần, chị thương Dự bảo trợ cho Dự ăn học đến lúc thành tài, nhưng ân nghĩa thâm tình ấy không được Dự đáp trả. Ra trường, có việc làm, Dự bỏ chị lấy người con gái khác, có tiền tài, có danh vọng và lý lịch tốt, làm bàn đạp để Dự tiến thân. Trong lúc chị phải âm thầm cưu mang cái bào thai trong bụng do Dự để lại, chị phải chịu sự ruồng bỏ và bị sỉ vả của gia đình, bạn bè, làng xóm, đến nỗi chị phải bỏ dạy về ngồi bên chiếc máy khâu, vừa may vừa khâu vá quần áo cũ cho xóm nông dân lao động nghèo.
Ngày cúng đầy tháng, đặt tên cho bé. Tôi vét túi, ứng trước tiền lương mà chỉ mang về cho chị được một con gà, ít cân gạo nếp với vài ký gạo tiêu chuẩn, chị cảm động nói qua làn nước mắt:
- Cả tháng nay chị chỉ ăn cơm độn với khoai lang khô và cá diêm muối, vậy là hết sức của ba mẹ chị rồi. À, em muốn đặt tên cháu là gì?
- Tên là Lưu Ly được không chị?
- Lưu Ly ở trong câu for get me not, có nghĩa là "đừng quên tôi" đó hả? Có gì đâu mà cầu xin, ao ước hả em! Chị muốn đặt tên nó là Vân Tuyền, vân tuyền là áng mây bên dòng suối mà tụi mình ngồi chơi vào buổi chiều cuối thu sau cơn mưa, có Mận, em nhớ không?
- Không phải đâu chị, hoa Lưu Ly là loại hoa ẩn mình bên bờ suối.
- Em muốn nói linh hồn Mận! Thôi được mình lấy tên Lưu Ly vậy.
x
x x

Sau đám giỗ Mận, dọn dẹp xong tôi cùng chị ra thăm mộ Mận nằm dưới gốc trâm giữa hai ngôi mộ chú Đông và thím Đào. Đường từ nhà ra mộ, chú Đoài trồng hai mươi hai cây dương liễu mát rượi, gió vi vút thổi quanh năm. Trên ba ngôi mộ luôn sạch sẽ, không một chiếc lá khô, không một cây cỏ mọc. Gốc trâm bị bom đạn cắt ngang từ thời chiến tranh nay đã đâm chồi lên cao, lác đác ra hoa trái. Từ ngày chú về hưu, thím Đào mất, chú đi ra, đi vào lặng lẽ với chiếc bóng bên mình, ít nói và ít tiếp xúc với mọi người.
   Nắng trưa thu nhỏ lại. Lúc nén nhang tàn, tôi và chị Quyên xuống mé suối hái ít hoa rắc lên mộ. Khi kéo cành hoa ngũ sắc, nhìn vào kẽ đá dưới mé Cấm, chị lấy ra một cái túi nilon nhỏ, cầm lên ngạc nhiên gần như sửng sốt, một gói muối ớt đựng trong ve mực tím mà ngày xưa chúng tôi cất dấu để dành ăn cám mít, nay vẫn còn.

T.Q.N (Lâm Đồng)
Read more…

TRANG THƠ CHỦ NHẬT: Thơ Nguyễn Ngọc Thơ & Thơ Lê Đức Lang



                            

THOÁNG MƠ - Thơ Lê Đức Lang

Em như mặt trời nhỏ
Vừa lên giữa bình minh
Ta nhìn em bỡ ngỡ
Sao hồn ta lênh đênh…

Em như hoa mới nở
Giữa buổi sáng bình yên
Ta nhìn em bỡ ngỡ
Như lạc chốn thần tiên…


TA VỀ

Ta về chôn chặt trong lòng
Chuyện tình dang dở theo dòng thời gian
Ta về gom kỷ niệm vàng
Xếp vào quá khứ đa mang trọn đời.

Ta về tìm chốn rong chơi
Tìm quên dĩ vãng một thời yêu thương
Ta về tìm chút dư hương
Ngày xa xưa ấy còn vương vấn tình.

Ta về tìm lại bóng hình
Một thời thơ ấu chúng mình ngày xưa
Ta về tìm lại tuổi thơ
Những năm tháng cũ bây giờ còn đâu.

Liêu xiêu bóng ngã chân cầu
Trăng vàng đã khuyết tìm đâu trăng tròn…

L.Đ.L (Quy Nhơn)








TIẾNG THỞ - Thơ Nguyễn Ngọc Thơ



                                  hắt ra

                                  chạm cõi phiêu bồng

                                  hít vào

                                  thấu suốt ngọn nguồn châu thân

                                  lột trần bản ngã âm âm

                                  lặng nghe tiếng thở…

                                  từ tâm không lời!



                                 Sài Gòn, 2014

                                                                               



                       THẢ TRĂNG



                  Ngàn năm trăng thả yếm trăng phơi

                  Ướm chút vàng rơi tưới cõi người

                  Mục tử say tình si chết lặng

                  Thi nhân thấm ý vận thơ rơi

                  Ngơ ngơ gió thổi la đà mộng

                  Ngẩn ngẩn mây bay lắc léo đời

                  Ghé xem nước ước chim đa mỏi

                  Vàng động dưới đồi trăng vỡ đôi!



                      Sài Gòn,2013
                      N.N.T


                                                                                 
Read more…

CÁI GÌ VÔ HẠN Ở TRONG ĐỜI - Tạp bút Nguyễn Thành Công






Thành đã trở về nhà sau những cuộc khám phá miệt mài, kiếm tìm bản thân và để hiểu cuộc đời này. Nói như thế nghe to tát, chữ nghĩa quá, nhưng không hoàn toàn vô lý. Thành đã đi, vơi hai bàn tay trắng, không biết bao nhiêu dặm đường, đủ hết: thôn quê, thị thành, duyên hải… Đói no, còn mất, nhục vinh, tưởng chừng nếm hết, vậy mà không: lại đi tiếp, nếm trải tiếp. Về thôi, và về thật. Thành trở lại quê nhà, chiều chiều tản bộ với ông giáo già, ôn cố tri tân, hàn huyên về mọi sự trên đời. Thị trấn đã trở mình, có công viên, hồ nước, và những con đường mới. Hồ sạch lắm, có thể nhìn thấy cá tung tăng, và chim lượn ở trên soi bóng xuống. Cây nhiều, sum suê, lả lướt. Thầy giáo nói về âm nhạc, và Thành hứng thú nhập cuộc. bài “Đưa em tìm động hoa vàng” được Phạm Duy phổ nhạc từ ý thơ Phạm Thiên Thư đã trở thành đề tài luận bàn không chán giữa hai người: ngày xưa có gã từ quan, lên non tìm chốn hoa vàng đi tu… Giai điệu thánh thót, có chất thiền, và tiết tấu lạ. Bản nhạc hay lắm, sâu sắt và đẹp. Rồi hai người lại bàn về giới hạn: cái gì cũng có hạn của nó – ông giáo nói- và Thành ngay lập tức đồng ý, đúng, cái gì cũng có giới hạn. Vài ngày sau, thầy giáo lại hỏi: thế em có biết cái gì vô hạn hay không. Như một cái máy, Thành nói về cái vô hạn trong thiên văn học, về vũ trụ, ông giáo ý tứ lắc đầu. Câu hỏi được lập lại, Thành bất giác trả lời: em hiểu rồi, đấy là tình yêu. Thầy giáo già im lặng.
Vâng, tình yêu quả thật vô hạn, vượt thoát khỏi mọi cân đo đong đếm theo cung cách phàm phu tục tử của nhân gian. Và Thành khôn nguôi trăn trở trong lòng khi nghĩ về tình yêu của mình, về sự vô hạn mà mình được chứng nghiệm.
Em ở xa lắm, cách Thành không dưới năm trăm cây số. Hai người quen nhau qua yahoo, trong một cung bậc cô đơn cùng cực của cả hai. Những cản trở chằng chịt vây lấy hai thân phận đã không ngăn được tình yêu, Hạnh – tên người con gái ấy- đã vượt qua hết, đến với Thành trong mùa mưa năm ấy. Không gian phủ đầy những cuộc gọi của hai người, họ đến với nhau. Trên chiếc xe gắn máy cũ, họ đến một hòn đảo nhỏ đầy sóng biển. Tình yêu đã nói với nhau tất cả những gì có thể. Một tuần.
Thành cũng vượt qua tất cả, đến với Hạnh ở nơi xa xôi, và tình yêu nói với nhau những gì có thể. Không gian phủ đầy tình yêu của họ.
Ngày Valentine năm ấy Sài Gòn hiện ra trong lung linh ánh đèn. Thành cùng Hạnh tung tăng dắt nhau đi chụp ảnh, ăn vặt, tự tình. Những nơi có thể đi đến, họ đã đi đến: bến Bạch Đằng, nhà thờ Đức Bà, Thảo Cầm Viên… Và họ đã cùng dự một lễ Valentine ấm áp trong một nhà  thờ. Người ta tổ chức một cuộc thi nhỏ trong sự kiện ấy, hỏi về tình yêu. “Theo bạn, người ta cần những gì khi yêu?”, và họ liệt kê những gợi ý: tha thứ, tôn trọng, hy sinh, thủy chung… Cái phiếu nhỏ Hạnh đưa cho Thành đánh dấu đáp án, và Thành đã trả lời đúng ý ban tổ chức. Hạnh lên sân khẩu nhận phần thưởng, rạng ngời hạnh phúc. Đấy là kỷ niệm khó quên.
Cuộc sống khắc nghiệt đã ngưng nghỉ đôi chút sự nghiệt ngã để hai người có khoảng lặng để mà yêu đương, sau đấy gió bụi cuộc đời lại như cũ, cay nghiệt, xót xa… Thành và Hạnh không thành tựu, cho dù Thành đã ghi đúng các câu hỏi dành cho tình yêu trong lễ hội Valentine ngày ấy, trong tiếng chuông ngân ở Thánh đường. Hạnh có chồng, người ấy không phải là Thành.
Sự vô hạn của tình yêu ở đây được hiểu theo hướng: họ chia tay nhưng không phải mọi thứ đều chấm dứt. Như người ta nói trong triết học: sự vật hiện tượng tiêu vong, mất đi, song vết hằn của nó trong ký ức, trong ý thức, hãy còn và còn dài lâu lắm. Sự hữu hạn đã chia cắt họ trong thực tế, song sự vô hạn làm nó tiếp diễn, cho đến bây giờ. Nói như vậy không hiểu có bị cho là ngô nghê hay không?
Cái gì muốn quên lại khó quên, đấy là một nghịch lý. Hòn đảo nhỏ vẫn còn, những bức ảnh đẹp đẽ lãng mạn vẫn còn, những tin nhắn yêu thương vẫn còn, và trên hết: tình yêu hình như vẫn còn…. Đấy, sự vô hạn.
Valentine, ngày lễ tình nhân, với Thành, nhờ Hạnh mà nó đẹp đẽ, để lại dấu ấn không phai, song cũng đầy đau đớn. Để cứu một cái kết bi kịch nhiều quá, trong vô thức, Thành vẫn tỉnh tảo để nói với Hạnh: em không có lỗi. Không có sự ghen tuông, trả thù… Đấy cũng là sự vô hạn.
Thành vẫn cùng Thầy giáo già thủng thỉnh quanh hồ nước, én vẫn liệng trên mặt hồ làm bạn với họ. Có khi mãi đi, mãi chuyện, mưa lướt thướt phất phơ mà họ không nghỉ, Thành vuốt mặt, nghe có nước ươn ướt, chắc là nước mưa. Ông giáo vẫn cứ mải mê với chuyện văn chuyện đời, có lẽ không hiểu được tâm trạng của học trò cũ, hôm nay vẫn là bàn luận về Phạm Thiên Thư, về “Động hoa vàng”…. Hạnh ơi!

N.T.C (Bạc Liêu)
Read more…

KÝ ỨC TUỔI THƠ - Thơ Lương Duyên Thắng



  
               

Tôi có một dòng sông để nhớ
Một con đường ngập nắng tuổi mười ba
Tôi có cả mùa hoa gạo tháng ba
Cháy đỏ rực hết mình trong thương nhớ

Tôi có cả một tuổi thơ đầy gió
Gió mùa thu xao xuyến một góc trời
Tôi có cả tuổi thơ đầy ắp tiếng cười
Vô tư quá để bây giờ luyến tiếc

Tôi có cả những hàng cây xanh biếc
Tuổi học trò trốn chạy những cơn mưa
Tuổi thơ tôi còn là những buổi trưa
Vui chơi quá để mẹ rầy, mẹ mắng

Tôi còn có cả những tà áo trắng
Thấp thoáng nói cười trong vắt pha lê
Và những chiều đi dọc triền đê
Heo may thổi trong bạt ngàn hoa lau trắng

Ôi nhớ quá những gì trong xa vắng
Tuổi học trò yêu mến của tôi ơi
Tuổi học trò bao thương nhớ đầy vơi
Trong sâu thẳm, mãi trong tôi là kỷ niệm.

L.D.T (Khánh Hòa)
Read more…

ƠN EM LÁ GỌI - Thơ Viễn Trình




Chiều nào đợi cánh chim qua
Rừng thông lá gọi thiết tha đại ngàn
Ơn em từ đấy vội vàng
Tôi như mây lạc về ngang lưng trời

Ơn em từ đấy xa vời
Nhớ mong sà xuống, tơi bời vụt lên
Rừng thông thay lá gọi tên
Người đi một thuở đừng quên quê nghèo!

Tâm tư cuối động cùng đèo
Suối khe vỗ cánh bèo neo vô thường
Mùa thu ngồi hát giữa đường
Ơn em lá gọi về phương bắt đầu.


V.T (Bình Định)

Read more…

HAI NGỌN NẾN CONG - Truyện ngắn Minh Vy

                                       Nhà văn trẻ Minh Vy



- Ngọn nến cũng có ngọn cong và ngọn thẳng, bạn suy nghĩ gì về câu nói này?
Đó là câu hỏi cho đêm chung kết cuộc thi “Vẻ đẹp vầng trăng khuyết” mà cô phải vượt qua. Trên sân khấu, cô đang mặc chiếc áo sơ mi màu trắng, điểm vài bông đỏ li ti, chiếc váy màu đem phủ qua đôi chân cong queo teo tóp được đặt ngay ngắn trên xe lăn. Đôi mắt cô nhìm đăm đắm xuống sân khấu, dường như cô chẳng còn thấy ai nữa vì ánh đèn chớp tắt không ngừng. Chiếc micro chuyền đến tay, hít một hơi thật dài, mắt rưng rưng theo niềm cảm xúc, cô trả lời câu hỏi của ban giám khảo như đang trả lời câu hỏi cho chính cuộc đời mình.
- Số phận đã khiến em trở thành một ngọn nến cong khi mang trong mình tật ở xương cột sống, rồi lại một lần nữa cướp đi đôi chân của em khiến em phải ngồi xe lăn vĩnh viễn, nghĩa là em phải hai lần cong.
Nói đến đây, đôi mắt cô đã ướt nhòe. Trước mắt cô, ký ức của một tuổi thơ dữ dội như vọng về, vang vang bên tai, trước mặt cô là một thước phim quay chậm, xoáy sâu vào…
o0o
Tuổi thơ của Ngọc là những năm tháng cô phải mang bên mình chiếc áo “Thạch cao” cho đến năm cô hai mươi tuổi. Có những buổi trưa hè ở lớp, cô thèm được xuống sân trường để cùng nhảy dây với các bạn, cùng chơi trò đuổi bắt…
Rồi đến cái tuổi mộng mơ trăng tròn cô chỉ biết lẳng lặng nhìn những mối tình của bạn bè trôi qua. Cô đã thầm yêu nhưng chẳng dám nói, ai mà tránh khỏi những giây phút xao lòng khi đứng trước ngưỡng cửa của tình yêu và khát vọng. Nhưng cứ mỗi lần muốn ngỏ lời với người ấy, Ngọc lại tủi thân cho chính mình, cái cột sống không cho cô là một cô gái bình thường để có thể ngỏ lời yêu, và nước mắt làm bạn và nỗi buồn là người yêu.
Ngọc nhận được tin đoàn chuyên gia người Pháp sang Việt Nam để làm phẫu thuật nắn xương chỉnh hình. Cô là một trong bảy người được chọn để làm phẫu thuật, niềm vui lại lấp lánh trong đôi mắt của ngọn nến 20.
Căn phòng bệnh viện trắng toát, mùi sát trùng cộng với mùi thuốc bốc lên. Mẹ cô ngồi bên cạnh, bàn tay bà nắm chặt tay cô. Ngọc mở mắt ra với một cơ thể mệt mỏi và giọng người mẹ run run.
- Mẹ xin lỗi! Mẹ không cho con được những năm tháng hạnh phúc trong cuộc đời.
Bác sĩ bảo trong bảy người được phẫu thuật, Ngọc là người kém may mắn nhất vì ca phẫu thuật không thành công. Bác sĩ cho biết cô sẽ phải ngồi xe lăn vĩnh viễn. Ngọc nhìn vào đôi mắt mẹ đã thâm đen vì những đêm thức trắng, cô hiểu có người mẹ nào lại không đau. Lay bàn tay của mẹ, nước mắt Ngọc chảy xuống, len qua thái dương rồi chui vào đôi tai của mẹ, nhưng để cố không làm mẹ đau thêm nữa cô siết chặt trong sức lực yếu ớt.
- Mẹ ơi! Con ổn mà.
o0o
-         Không ai muốn bất hạnh xảy ra với mình. Thế nhưng khi nó đến cũng không nên than trách hay đổ lỗi cho ai. Đứng lên để hạnh phúc và mang hạnh phúc cho người khác, là những suy nghĩ của em lúc này. Và ít nhất, em cũng đã mang hạnh phúc đến cho mẹ khi em vẫn còn là một ngọn nến, cho dù em có mấy lần cong đi nữa, em vẫn muốn cháy và cháy hết ngọn nến để dâng một ánh sáng ấm áp đến cho đời.
Sau câu trả lời ấy, tiếng vỗ tay vang cả khán phòng, vài người lấy tay giấu vội giọt nước mắt cảm động. Cô ghi điểm cao và đăng quang ngôi vị hoa khôi. Những đóa hoa lung linh được trao đến, cô mơ hồ nghĩ đến một hạnh phúc xa xôi.
o0o
Tuy Ngọc đoạt giải cao nhất trong cuộc thi, nhưng cũng ít người chú ý đến bởi đó là cuộc thi của những người khuyết tật. Cô thấy cái thứ ánh sáng của sự hào quang nó không lấp lánh như mình nghĩ. Trở về căn nhà cũ, vẫn là nỗi cô đơn dày vò. Ít ai hiểu được, trong cô cũng khao khát một tình yêu mãnh liệt. Dẫu sao thì những thành công kia không khỏa lấp được những nỗi niềm thầm kín cứ âm thầm cháy trong cô.
Lập một cái nickname là “Ngọn nến”, cô vào các diễn dàn cộng đồng để kết bạn, chọn cho mình ngành tâm lý học, cô cũng muốn tiếp xúc với nhiều người. Có lẽ, khi không thấy mặt nhau, con người ta dễ nói với nhau những điều thật lòng nhất. Gương mặt cô khá xinh, lại ăn ảnh nên không mấy khó khăn cho việc kết bạn ảo trên mạng. Vài lời tán tỉnh cũng làm cô thấy vui hơn, dù cô biết đó không phải là những lời thật lòng.
Nói chuyện qua lại được vài lần, có người ngỏ ý muốn gặp, có người vội vã, có người thì lơ lửng. Ngọc bắt đầu thấy chán cái kiểu bạn bè nhạt nhẽo trên mạng. Màn đêm buông xuống, phủ lấy thành phố một màu đen đặc. Đêm lấp lánh những vì sao như tô điểm cho tấm màn nhung những màu sắc, cô ngước lên trời thưởng thức không khí thoáng đãng, có lẽ cô đã sai khi cố tìm một tình yêu ảo.
Tình yêu không là thứ đồ vật để muốn đến thì đến, muốn tìm là có. Hai mươi ba tuổi, Ngọc chưa thật sự có một tình yêu đúng nghĩa, nhưng cô vẫn tin và vẫn chờ đợi, dẫu tình yêu có đến muộn màng một chút thì có sao đâu…
Từ ô cửa sổ nhìn vào khoảng đường mênh mông bóng tối, Ngọc thấy đêm như làm con người cô đơn hơn. Đồng hồ đã chỉ hai giờ sáng. Cô định tắt máy tính để chìm vào giấc ngủ thì giật mình khi thấy có một khung cửa sổ chat có cái nick là “Bóng đêm”. Khung hình hiển thị đã gửi cách đó hơn ba mươi phút, là ai mà có thể kiên nhẫn đến vậy nhỉ, cô mỉm cười, chợt có điều gì đó thú vị.
- Ngọn nến thức khuya vậy?
- Thức khuya để soi sáng những tâm hồn cô đơn như Bóng đêm!
- Vậy sao? Nếu nó là lỗ đen của vũ trụ, Nến có thể soi sáng được không?
- Còn tùy…
- Ngủ sớm đi, mai còn đi học Nến à. Thức đêm không tốt cho sức khỏe và sắc đẹp, hiểu không?
Có điều gì đó lạ lẫm, Ngọc chưa hề biết người đang chat với cô là ai mà sao lại quan tâm đến cô như thế. Nhìn những dòng chữ đang chat cứ như hai người đã hiểu nhau lắm. Và cũng từ đêm đó, những dòng chat qua lại, để khi tắt máy, cô lại thấy lâng lâng. Lẽ nào, tình yêu đơn giản vậy sao, vài lần Ngọc thắc mắc, người ngồi trong bóng tối là ai, vài lần chính cô là người muốn chủ động gặp nhưng rồi lại thôi.
- Nến à! Mình gặp nhau nhé!
- Nến nghĩ, có lẽ mình nên như thế này sẽ tốt hơn Bóng đêm à.
- Tại sao em cứ thích ngồi trong bóng tối?
- Vì khi trong bóng tối, em mới được tỏa sáng.
- Chứ không phải, em là một ngọn nến cong sao?
Câu hỏi bất ngờ và đột ngột ấy khiến cô sững sờ, vì sao “Bóng đêm” lại biết Ngọc là một ngọn nến cong, vì sao lại cứa vào cô nỗi mặc cảm mà cô đã cố tình che giấu. Những ngày qua, cô đã rất hạnh phúc khi nói chuyện với “Bóng đêm”. Tại sao lại vậy, cô vã tắt nguồn máy tính mà chưa kịp chào “Bóng đêm” một tiếng.
o0o
Gần cả tuần nay, Ngọc không vào mạng chat, cô mở máy lên chỉ để tìm kiếm những thông tin liên quan đến việc học của mình. Ngọc thật sự nhớ bóng đêm, nhớ đến cồn cào, nhớ đến day dứt, nhưng cô quyết tâm không gặp bóng đêm nữa. Cô đã quá nhạy cảm rồi chăng, ai quen nhau mà không muốn một lần được gặp mặt. Nhưng cô thà để “Bóng đêm” cứ tưởng tượng rồi thỏa sức nghi ngờ, còn hơn là biết sự thật. Có những sự thật đôi khi không cần nói ra, hoặc không cần biết đến để bớt phải hụt hẫng, Ngọc suy nghĩ và cô đã hành động như vậy với “Bóng đêm”.
“Ước gì mình được nhìn thấy Bóng đêm”, Ngọc tự lấy quyển sách và gõ thật mạnh vào đầu mình, cô muốn xua đi suy nghĩ đó nhưng nó cứ như bóng ma đeo bám, ngày càng nhiều, khiến cô lúc nào cũng nghĩ tới nó. Vừa học bài xong, Ngọc vội tắt máy, cô sợ nấn ná thêm chút nữa, thì sẽ lại tìm “Bóng đêm”. Khó khăn để đặt mình lên chiếc nệm, cô lấy gối úp vào mặt mình, nhắm mắt cố đưa mình vào giấc ngủ.
- Em định trốn anh đến khi nào hả Ngọn nến. (Bóng đêm)
Là tin nhắn của “Bóng đêm”, sao anh ta lại biết số điện thoại của Ngọc, sao anh ta không để cho cô được yên.
- Cho đến khi nào Ngọn nến xua được Bóng đêm ra khỏi đầu mình.
- Trong cuộc sống, đôi lúc ta cũng cần bóng đêm để yên tĩnh mà, sao lại phải trốn tránh và xua đuổi nó. Nến đã dũng cảm để cháy và tỏa sáng, tại sao lại trốn tránh bóng đêm. Hãy gặp và đối diện với bóng đêm một lần, rồi mới thấy giá trị của ngọn nến như thế nào trong mắt người khác, có được không?
Lời của “Bóng đêm” có vẻ hợp lý. Cô đã là ngọn nến hai lần cong rồi, còn gì phải sợ nữa chứ. Mà dẫu “Bóng đêm” không chấp nhận cô thì cũng phải đối mặt. Đắn đo mãi, cô mới đưa ra quyết định cuối cùng là đến gặp “Bóng đêm” vào một buổi tối chủ nhật.
o0o
Ngọc đến nơi hẹn, “Bóng đêm” đã ngồi chờ đợi sẵn, không khó để tìm được chỗ ngồi của “Bóng đêm” khi dấu hiệu của anh là hai mươi ba ngọn nến trên bàn lung linh. Vừa thấy cô, bóng đêm nhổm dậy tính đỡ nhưng rồi lại ngồi xuống. Một chút thất vọng hiện lên trên gương mặt cô, trước khi vào quán, cô thầm nghĩ khi gặp cô “Bóng đêm” sẽ ân cần dìu cô ngồi xuống, giờ thì…
Anh đưa cho cô một hộp quà đã được gói thật khéo léo kèm câu chúc.
- Chúc mừng sinh nhật em!
Ngọc xúc động, làm sao anh có thể biết được ngày sinh của cô. Cô nhìn xoáy sâu vào mắt anh, giọng nói nhẹ như gió thoảng.
- Anh là ai?
- Là Bóng đêm.
Cô bật cười.
- Anh nói đúng, em là một ngọn nến cong, giờ thì anh hối hận vẫn còn kịp đấy.
Anh lắc đầu, dùng một bàn tay để nâng gương mặt cô lên giọng thì thào.
- Dù em là một ngọn nến hai lần cong, nhưng em biết tỏa sáng, lẽ nào em không nhớ anh sao.
Cô giật mình, nhìn kỹ vào gương mặt của Bóng đêm cô mới chợt nhớ ra rằng anh rất quen, cô đã gặp anh bao giờ chưa, trong một thoáng bối rối, cô nửa như năn nỉ, nửa như giận dỗi.
- Năn nỉ anh mà, anh là ai, em không thể nhớ nổi.
- Ngọn nến cũng có ngọn cong và ngọn thẳng, bạn suy nghĩ gì về câu nói này?
Cô tròn đôi mắt xinh đẹp nhìn anh, cùng hai mươi ba ngọn nến đang lung linh cháy, nỗi ngạc nhiên cùng niềm xúc động, cô muốn ôm anh, nhưng cơ thể cô bị bại liệt từ phần ngực trở xuống, cô không thể di chuyển mình được.
- Anh đã khóc khi nghe em kể về câu chuyện của mình, và một sự thật nữa anh muốn nói cho em hiểu, anh cũng là một ngọn nến cong, và chính em đã truyền ngọn lửa sang anh để anh được thắp sáng. Cảm ơn em, hãy là tình yêu của anh nhé!
Giờ cô hiểu được rằng, tình yêu thật đơn giản… như những ngọn nến cong nhưng vẫn luôn tỏa sáng.
M.V (TP. HCM)
Read more…

CÁCH NHẬP COMMENT TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ

Đầu tiên, nhấp chuột vào ô Nhập nhận xét của bạn rồi viết comment. Viết xong, nhấp chuột vào ô Tài khoản Google. Sau đó nhấp chuột vào Tên/URL thì sẽ hiện ra 2 ô. Ô phía trên, ghi Họ và tên của bạn. Ô phía dưới, ghi dòng chữ:huongquenha.com

Cuối cùng, nhấp chuột vào ô Tiếp tục và nhấp chuột tiếp vào ô Xuất bản là xong. (Nếu bạn đã có sẵn Tài khoản Google, thì sau khi viết comment, chỉ cần nhấp chuột vào ô Xuất bản là thành công)


-------------------------------------------------------------------------


TÁC GIẢ & TÁC PHẨM
* TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Ái Nhân (14) ẢNH (58) Anh Ngọc (1) Anh Nguyên (1) Anh Phong (4) Anh Phương (4) Ân Thiên (1) Bạch Diệp (4) Bách Mỵ (2) BÀN TRÒN VĂN NGHỆ (87) Bảo Hồ (1) Bảo Lâm (1) Bảo Ninh (2) Bé Hải Dân (1) Bích Ái (3) Bích Lê (4) Bích Ngọc (1) Bích Vân (2) Bình Địa Mộc (1) Bình Nguyên (1) Bình Nguyên Trang (2) Bobby Nam Giang (4) Bùi Anh Sắc (1) Bùi Công Thuấn (1) Bùi Danh Hải Phong (1) Bùi Đức Ánh (62) Bùi Hoài Vân (5) Bùi Huyền Tương (2) Bùi Hữu Phước (1) Bùi Nguyên Bằng (7) Bùi Nhựa (4) Bùi Văn Bồng (5) Bùi Việt Thắng (1) BÚT KÝ (17) Cao Duy Thảo (1) Cao Kim Quy (1) Cao Thị Thu Hà (3) Cao Thọ Thêm (2) Cao Thoại Châu (1) Cao Thu Hà (1) Cao Văn Tam (5) Cát Du (5) Cẩm Lệ (3) Cẩm Tú Cầu (1) Chàng Cát (1) CHÀO XUÂN 2014 (1) CHÂN DUNG VĂN NGHỆ SĨ (1) Châu Quang Phước (1) Châu Thạch (9) Châu Thường Vinh (1) Chí Anh (1) Chính Đức (1) CHỦ BIÊN (95) Chu Lai (2) Chu Ngạn Thư (10) Chu Trầm Nguyên Minh (16) Chu Vương Miện (1) Cỏ Dại (7) Công Nguyễn (1) Cuộc thi văn chương (1) CỬA SỔ VĂN HÓA (6) Dạ Ngân (1) Dã Phong Bình (2) Dã Phương (1) Dạ Thảo (2) Dạ Thy (1) Diệp Linh (6) Diệp Uy (1) Dino Buzzati (3) DỌC ĐƯỜNG (29) Du Tử Lê (1) Dung Thị Vân (25) Duy Bằng (1) Duy Phạm (1) Dương Diệu Minh (1) Dương Đăng Huệ (1) Dương Hằng (7) Dương Kim Nhi (4) Dương Kim Thoa (1) Dương Phương Vinh (1) Dương Thành Thái (3) Dương Thị Yến Trinh (2) Dương Xuân Triều (6) Dzạ Lữ Kiều (6) Đàm Lan (17) Đào Hiền (1) Đào Hữu Thức (2) Đào Khương (2) Đào Phạm Thuỳ Trang (56) Đào Quang Bắc (1) Đào Quý Thạnh (1) Đào Thanh Hoà (14) Đào Thị Quý Thanh (1) Đào Thị Thu Hiền (2) Đào Văn Đạt (28) Đào Viết Bửu (7) Đặng Châu Long (1) Đặng Diệu Thoa (1) Đăng Huỳnh (1) Đặng Quốc Khánh (1) Đặng Quý Địch (3) Đặng Tấn Tới (2) Đặng Thị Hoa (2) Đặng Thị Xuân (1) Đăng Trình (1) Đặng Tường Vy (1) Đặng Văn Sử (1) Đặng Xuân Xuyến (8) ĐIỂM BÁO (2) Đinh Vương Khanh (2) Đoàn Khương Duy (1) Đoàn Thị Minh Hiệp (4) ĐỌC SÁCH (1) Đỗ Chiến Thắng (6) Đỗ Duy Hoàng (10) Đỗ Hồng Ngọc (5) Đỗ Phu (1) Đỗ Tấn Đạt (2) Đỗ Trúc Hàn (1) Đỗ Xuân Phương (1) Đức Linh (1) Đức Tiên (3) Elena Pucillo Truong (6) Ghi chép (1) Giang Đình (8) Giang Hiền Sơn (1) Hạ Ly (1) Hà Nguyên (2) Hà Nhữ Uyên (2) Hạ Thi (3) Hà Thị Thu Hằng (1) Hà Tùng Sơn (1) Hải Miên (3) Hải Phong (2) Hải Thăng (1) Hải Thuỵ (6) Hải Yến (2) Hàm Sơn (1) Hàn Dã Thảo (2) Hàn Du Tử (17) Hàn Hữu Yên (1) Hãn Nguyên Nguyễn Nhã (1) Hàn Nguyệt (1) Hàn Phong Vũ (19) Hậu Cốc Ngang (1) Hậu Đậu (1) Hiếu Dũng (1) Hoa Mai (2) Hoa Tím Buồn (4) Hoa Tuyết (1) Hoà Văn (10) Hoa Xuyến Chi (1) Hoài Huyền Thanh (50) Hoàng Anh (6) Hoàng Anh 79 (26) Hoàng Chẩm (38) Hoàng Đình Quang (2) Hoàng Giao (4) Hoàng Hạ Miên (5) Hoàng Hữu (1) Hoàng Khánh Duy (4) Hoàng Kim (1) Hoàng Kim Chi (1) Hoàng Kim Oanh (2) Hoàng Linh (6) Hoàng Long (2) Hoàng Lộc (8) Hoàng Mẫn (1) Hoàng Minh Tường (1) Hoàng Nghĩa Lược (1) Hoàng Ngọc Xuân (4) Hoàng Nguyên (1) Hoàng Phủ Ngọc Tường (1) Hoàng Thảo Chi (1) Hoàng Thị Nhã (8) Hoàng Trang (1) Hoàng Trần (1) Hoàng Trọng Quý (9) Hoàng Trọng thắng (1) Hoàng Tuấn Sơn (1) Hoàng Tuyên (1) Hoàng Vũ Thuật (1) Hoàng Xuân Hiến (1) Hoàng Xuân Niên (1) Hồ Bích Ngọc (3) Hồ Bích Vân (2) Hồ Đắc Thiếu Anh (1) Hồ Hải (2) Hồ Lê Diêm (1) Hồ Nam (1) Hồ Ngọc Diệp (1) Hồ Nhật Quang (1) Hồ Sĩ Duy (1) Hồ Thanh Ngân (10) Hồ Thế Hà (2) Hồ Thế Phất (3) Hồ Tĩnh Tâm (1) Hồ Tịnh Thuỷ (21) Hồ Vũ Khánh Linh (1) Hồ Xuân Thu (3) Hồng Hạnh (3) Hồng Liễu (1) Hồng Phúc (8) Hồng Tâm (10) Huệ Triệu (3) HUMICHI (5) Huy Nguyên (15) Huy Vọng (17) Huỳnh Dạ Thảo (1) Huỳnh Gia (16) Huỳnh Kim Bửu (1) Huỳnh Minh Lệ (2) Huỳnh Ngọc Nga (1) Huỳnh Ngọc Phước (26) Huỳnh Như Phương (1) Huỳnh Thanh Lan (1) Huỳnh Thúy Thúy (1) Huỳnh Văn Diệu (1) Huỳnh Văn Mỹ (1) Huỳnh Văn Yên (1) Huỳnh Xuân Sơn (3) Hương Đêm (1) Hương Đình (4) Hương Văn (6) Hửu Thỉnh (1) James Dylan (7) Jeffrey Thai (9) Jerry Thu Trà (7) Kai Hoàng (1) Kha Tiệm Ly (4) Khả Xuân (1) Khán Võ (2) Khảo Mai (1) Khổng Vĩnh Nguyên (1) KỊCH BẢN (1) Kiên Giang (1) Kiến Giang (12) Kim Chuông (4) Kim Dung (2) Kim Ngoan (15) Kim Quyên (1) Kim Sơn Giang (22) Kim Yến (1) Kỳ Nam (2) Ký sự (14) Lạc Thảo (1) Lại Ngọc Thư (1) Lam Giang (3) Lan Anh (1) Lan Phương (1) Lãng Du (6) Lâm Bích Thuỷ (8) Lâm Cẩm Ái (3) Lâm Hạ (11) Lâm Huy Nhuận (1) Lâm Trúc (29) Lâm Xuân Vi (1) Lê Ân (5) Lê Bá Duy (7) Lê Đình Danh (59) Lê Đức Hoàng Vân (1) Lê Đức Lang (13) Lê Giang Trần (1) Lệ Hằng (3) Lê Hoài Lương (4) Lê Hoàng (2) Lê Hứa Huyền Trân (36) Lê Khánh Luận (1) Lê Minh Chánh (1) Lê Minh Dung (2) Lê Minh Vũ (3) Lê Ngân (3) Lê Ngọc Trác (1) Lê Ngũ Nam Phong (11) Lê Nhựt Triết (7) Lê Phương Châu (30) Lê Quang Trạng (18) Lê Sa Long (2) Lê Thanh Hùng (20) Lê Thanh My (8) Lê Thấu (1) Lê Thị Cẩm Tú (6) Lê Thị Kim (1) Lê Thị Ngọc Lệ (1) Lê Thị Ngọc Nữ (16) Lê Thị Thu Hiền (1) Lê Thị Xuyên (13) Lê Thiếu Nhơn (13) Lê Thống Nhất (6) Lê Tiến Dũng (1) Lê Tiến Mợi (6) Lê Trọng Nghĩa (3) Lê Trung Hiếu (1) Lê Tuân (4) Lê Uyên (1) Lê Văn Hiếu (10) Lê Văn Ngăn (3) Lê Vi Thuỷ (1) Lê Xuân Tiến (1) Linh Lan (7) Linh Lan (Quảng Nam) (8) Linh Phương (3) Linh Thy (2) Lữ Hồng (3) Lư Nhất Vũ (1) Lương Duyên Thắng (3) Lương Đình Khoa (1) Lương Sơn (25) Lưu Ly (6) Lưu Quang Minh (15) Lưu Thành Tựu (1) Lưu Thị Mười (2) Lý Khánh Vinh (15) Lý Thành Long (1) M.T.N.H (7) Mã Nhị Lan (1) Mạc Minh (2) Mạc Tường (1) Mai Đức Trung (6) Mai Kiệm (1) Mai Loan (12) Mai Nhật (2) Mai Thanh (1) Mai Thị Vân (1) Mai Thìn (3) Mai Tuyết (30) Mang Viên Long (53) Marie Hải Miên (4) Mẫu Đơn (1) Mèo Con (1) Mi Thu (1) Miên Đức Thắng (2) Miên Linh (1) Minh Châu (2) Minh Đan (Lọ Lem Đất Võ) (5) Minh Nguyên (14) Minh Nguyễn (2) Minh Nguyệt (4) Minh Nguyệt (NT) (1) Minh Vy (25) Mỗi tháng một tác giả và một bài thơ hay (2) Mộng Cầm (8) Mường Mán (1) MỸ THUẬT (6) My Tiên (1) Mỹ Vân (1) Nam Cao (1) Nam Giang James Dylan (2) Nam Thi (1) Năm Bửu (1) Nấm Độc (1) Ngàn Thương (31) Ngày Đẹp Tươi (1) Ngọc Bút (7) Ngọc Diệp (33) Ngọc Thịnh (1) Ngô Càn Chiểu (1) Ngô Diệp (6) Ngô Đình Hải (6) Ngô Hồng Nhung (1) Ngô Liêm Khoan (1) Ngô Minh Trãi (3) Ngô Nguyên Ngiễm (1) Ngô Thị Hoà (1) Ngô Thuý Nga (30) Ngô Thúy Nga (6) Ngô Thy Học (7) Ngô Văn Cư (30) Ngô Văn Giảng (11) Ngô Văn Khanh (17) Nguyễn (1) Nguyễn An Bình (61) Nguyễn An Đình (4) Nguyễn Ánh 9 (1) Nguyễn Bá Nhân (1) Nguyễn Bích Sao Linh (1) Nguyễn Bình (1) Nguyễn Bính Hồng Cầu (2) Nguyên Cẩn (24) Nguyễn Chinh (4) Nguyễn Công Thụ (2) Nguyễn Công Tùng Chinh (1) Nguyễn Cử Tú Quỳnh (2) Nguyên Diệp (1) Nguyễn Duy Khương (6) Nguyễn Duy Thịnh (2) Nguyễn Đặng Mừng (3) Nguyễn Đăng Thanh (20) Nguyễn Đăng Trình (4) Nguyễn Đình Bảng (1) Nguyễn Đình Trọng (1) Nguyễn Đoan Tuyết (25) Nguyễn Đồng Bội Thảo (1) Nguyễn Đức Chính (5) Nguyễn Đức Cơ (1) Nguyễn Đức Mậu (2) Nguyễn Đức Minh (1) Nguyễn Đức Minh Hùng (10) Nguyễn Đức Phú Thọ (20) Nguyễn Đức Quyền (4) Nguyễn Đức Tấn (4) Nguyễn Gia Long (1) Nguyên Hạ (7) Nguyễn Hải Thảo (2) Nguyễn Hậu (2) Nguyễn Hiếu (8) Nguyễn Hiếu Học (2) Nguyễn Hòa Hiệp (1) Nguyễn Hoàng Thức (2) Nguyễn Hồng Diệu (1) Nguyễn Huệ (3) Nguyên Hùng (1) Nguyễn Huy (3) Nguyễn Huy Khôi (1) Nguyễn Huỳnh (1) Nguyễn Hữu Quý (2) Nguyễn Hữu Thuần (4) Nguyễn Hữu Trung (1) Nguyễn Khiêm (1) Nguyễn Khoa Đăng (37) Nguyễn Kiều Lam (2) Nguyễn Kim Hương (5) Nguyễn Lam (2) Nguyễn Lương Vỵ (4) Nguyên Minh (1) Nguyễn Minh Dũng (43) Nguyễn Minh Hoà (1) Nguyễn Minh Khiêm (1) Nguyễn Minh Phúc (22) Nguyễn Minh Quang (5) Nguyễn Minh Thuận (4) Nguyễn Minh Toàn (1) Nguyễn Mỹ Nữ (3) Nguyễn Nga (14) Nguyễn Nghiêm (3) Nguyễn Ngọc Dũng (1) Nguyễn Ngọc Đặng (1) Nguyễn Ngọc Hà (4) Nguyễn Ngọc Hưng (5) Nguyễn Ngọc Thơ (31) Nguyễn Ngọc Tư (5) Nguyễn Nguy Anh (21) Nguyễn Nguyên Phượng (66) Nguyễn Nhật Hùng (4) Nguyễn Như Tuấn (13) Nguyên Phong (1) Nguyễn Phú Yên (8) Nguyễn Phượng (2) Nguyễn Quang Quân (8) Nguyễn Quang Tâm (2) Nguyễn Quang Tuấn (1) Nguyễn Quân (2) Nguyễn Quốc Ái (1) Nguyễn Quốc Bảo (1) Nguyễn Quốc Đông (1) Nguyễn Quy (2) Nguyên Tâm (1) Nguyễn Tấn Thuyên (1) Nguyễn Thái An (3) Nguyễn Thái Dương (6) Nguyễn Thái Huy (34) Nguyễn Thành Công (48) Nguyễn Thành Giang (22) Nguyễn Thanh Hải (1) Nguyễn Thanh Mừng (1) Nguyễn Thành Nhân (17) Nguyễn Thanh Tuấn (7) Nguyễn Thanh Xuân (2) Nguyễn Thế Kiên (1) Nguyễn Thị Ánh Huỳnh (1) Nguyễn Thị Bích Phượng (1) Nguyễn Thị Cẩm Thuỳ (3) Nguyễn Thị Chi (2) Nguyễn Thị Diệu Hiền (3) Nguyễn Thị Hải (1) Nguyễn Thị Hậu (1) Nguyễn Thị Huệ (1) Nguyễn Thị Kim Huệ (2) Nguyễn Thị Mây (103) Nguyễn Thị Ngọc Hải (1) Nguyễn Thị Ngọc Sen (2) Nguyễn Thị Như Tâm (3) Nguyễn Thị Phụng (19) Nguyễn Thị Thanh Bình (6) Nguyễn Thị Thành Nhân (1) Nguyễn Thị Thu Ba (16) Nguyễn Thị Thu Hiền (1) Nguyễn Thị Thu Hoài (1) Nguyễn Thị Thu Thuý (3) Nguyễn Thị Thùy Linh (3) Nguyễn Thị Tiết (3) Nguyễn Thị Tuyết (1) Nguyễn Thị Việt Hà (39) Nguyễn Thị Xuân Hương (8) Nguyễn Thủy (4) Nguyễn Thúy Ngân (13) Nguyễn Thuý Quỳnh (2) Nguyễn Thường Kham (1) Nguyễn Thượng Trí (2) Nguyễn Tiến Đường (8) Nguyễn Trí Tài (38) Nguyễn Trọng Luân (2) Nguyễn Trung (1) Nguyễn Trung Nguyên (1) Nguyễn Tuyển (3) Nguyễn Văn Ân (62) Nguyễn Văn Cường (CCK) (4) Nguyễn Văn Hiến (5) Nguyễn Văn Hoà (5) Nguyễn Văn Học (15) Nguyễn Văn Ngọc (1) Nguyễn Văn Thảo (17) Nguyễn Văn Toan (1) Nguyễn Việt Hà (2) Nguyễn Vinh (1) Nguyễn Vĩnh Bình (3) Nguyễn Xuân Cảm (3) Nguyễn Xuân Dương (1) Nguyễn Xuân Khánh (1) Nguyễn Xuân Thuỷ (1) Nguyễn Xuân Thủy (1) Nguyễn Xuân Tư (3) Nguyệt Linh (5) Nguyệt Quế (1) Ngưng Thu (39) Nhã Ngọc (1) Nhã Thiên (7) Nhân Hậu (2) NHÂN VẬT (1) Nhật Quang (17) Nhất Sinh (1) Nhật Vũ (1) Nhi Hạ (1) NHỚ THUỞ ẤU THƠ (37) NHỮNG ÁNG VĂN HAY VỀ LÀNG QUÊ VIỆT NAM (7) NHỮNG NGƯỜI BẠN ĐÂT THỦ (6) NHỮNG NGƯỜI THỰC HIỆN HQN (5) NP phan (1) Nửa Đời hư (1) NỬA THÁNG MỘT TÁC GIẢ VÀ MỘT BÀI THƠ HAY (38) P.N. Thường Đoan (1) Pearl (1) Phạm Ánh (19) Phạm Anh Xuân (3) Phạm Bá Nhơn (2) Phạm Cao Hoàng (1) Phạm Đình Nghi (1) Phạm Hổ (1) Phạm Hữu Hoàng (19) Phạm Lâm (1) Phạm Minh Dũng (14) Phạm Minh Hiền (9) Phạm Minh Thuận (10) Phạm Mỹ (1) Phạm Ngân (3) Phạm Như Vân (1) Phạm Phan Hòa (1) Phạm Quỳnh An (1) Phạm Thái Ba (4) Phạm Thị Hải Dương (9) Phạm Thị Liên (1) Phạm Thị Mỹ Liên (19) Phạm Thị Phương Thảo (3) Phạm Thuý (6) Phạm Trần Ái Linh (4) Phạm Trung Tín (2) Phạm Tuấn Vũ (28) Phạm Tử Văn (21) Phạm Văn Phương (14) Phạm Vũ (1) Phan Anh (5) Phan Cung Việt (1) Phan Đức Nam (1) Phan Hoài Thương (1) Phan Hoàng (1) Phan Huỳnh Điểu (1) Phan Hữu Lý (1) Phan Khanh (2) Phan Mai Thư Nhã (6) Phan Nam (14) Phan Sửu (1) Phan Tấn Lược (6) Phan Thanh Cương (2) Phan Thị Huỳnh Trang (2) Phan Trang Hy (22) Phan Văn Bình (1) Phan Văn Thuần (3) Phan Vĩnh (1) Phiêu Vân (1) Phong Điệp (1) Phỏng vấn (7) Phú Ngọc (1) Phú Quang (3) Phú Xuân (8) Phùng Gia Lộc (1) Phùng Hiếu (4) Phùng Hoàng Chương (1) Phùng Phương Quý (5) Phùng Văn Khai (1) Phương Phương (10) Phương Uy (5) Quảng Ngọc (1) Quảng Ngôn Lê Ngữ (1) Quang Thám (1) Quang Tuấn Dũng (9) Quốc Hùng (2) Quốc Tuyên (1) Quỳnh Lệ (1) Quỳnh Nga (3) Quỳnh Trâm (1) Raymond Thư (1) Rêu (Cao Hoàng Từ Đoan) (13) SÁCH BẠN VĂN (71) Song Ninh (6) Sông Hương (11) Sông Lam (1) Sông Song (7) Sơn Tịnh (2) Sơn Trần (14) T.T.Hiếu Thảo (22) Tạ Nghi Lễ (1) Tạ Thị Hoa (14) TẢN VĂN (162) TẠP BÚT (493) Tạp chí Văn Mới (1) TẠP CHÍ VN BÌNH DƯƠNG (11) Tâm Nhiên (2) Tần Khánh (4) TẬP SAN ÁO TRẮNG (31) Tập san Văn học nghệ thuật Hương Quê Nhà (1) Tây Sơn bi hùng truyện (2) Thạch Anh (2) Thạch Cầu (1) Thạch Đà (7) Thạch Lam (1) Thái An Khánh (2) Thái Hoà (1) Thanh Bình Nguyên (27) Thanh Hải (1) Thanh Huyền (1) Thanh Minh (4) Thanh Phong (1) Thanh Sơn (1) Thanh Thảo (2) Thanh Trắc Nguyễn Văn (26) Thanh Tùng (7) Thành Văn (3) Thanh Xuân (1) Thảo Nguyễn (1) Thâm Tâm (1) Thiên Ân (1) Thiên Sơn (1) Thiên Thần Áo Trắng (7) Thiên Tôn (10) Thiệp chúc mừng năm mới (1) Thiệp chúc Tết (1) Thiệp mừng (3) Thơ (2656) Thơ Lê Nhựt Triết (1) THƠ MỜI HOẠ (7) THƠ PHỔ NHẠC (76) Thời sự Văn nghệ (6) Thu Dung (3) Thu Hoài (1) Thuận Thảo (8) Thuận Yến (1) Thục Minh (7) Thuỳ Anh (6) Thuỵ Du (1) Thụy Du (3) Thuỳ Dương (1) Thủy Điền (1) Thuỳ Nhân (1) Thư cảm ơn (1) Thư ngỏ (1) THƯ NGỎ CỦA HQN (2) Thư tin (270) THƯ VIỆN TÁC GIẢ (1) Tiểu luận (2) Tiểu Mục Đồng (1) Tiểu Nguyệt (1) Tiểu thuyết (78) Tiêu Tương (1) TIN VĂN (2) Tịnh Minh Tiến (2) Tô Hồng Phương (1) Tô Kiều Ngân (1) Tô Minh Yến (19) Tôn Nữ Hỷ Khương (2) Tôn Thất Út (2) Tống Xuân Tám (1) Trà Bình (3) TRABATHA (1) Trang Linh (1) Trang Lộc (1) TRANG THƠ CHỦ NHẬT (286) Trang Thơ Đón Xuân Đinh Dậu 2017 (1) Tranh ảnh (3) Trầm Mặc (4) Trần Anh Dũng (1) Trần Bảo Định (4) Trần Băng Khuê (1) Trần Dần (1) Trần Duy Đức (17) Trần Dzạ Lữ (4) Trần Định (1) Trần Đình Sử (2) Trần Đoàn Luận (1) Trần Đức ÁI (2) Trần Hà Nam (4) Trần Hoàng Vy (1) Trần Hồng Vân (5) Trần Huiền Ân (2) Trần Huy Minh Phương (2) Trần Hữu Du (1) Trần Hữu Hội (17) Trần Kim Đức (5) Trần Kim Loan (2) Trần Kim Quy (1) Trần Lê Sơn Ý (2) Trần Linh Chi (1) Trần Long Thạch (1) Trần Lưu (1) Trần Mai Hường (11) Trần Mạnh Hảo (1) Trần Minh Nguyệt (13) Trần Năm (1) Trần Ngọc Mỹ (11) Trần Nguyên Hạnh (6) Trần Nhã My (2) Trần Nhương (1) Trần Phù Nam (1) Trần Quang Dũng (4) Trần Quang Khanh (9) Trần Quang Lộc (1) Trần Quang Ngân (8) Trần Quốc Tiến (8) Trần Quốc Việt (1) Trần Tâm (6) Trần Thái Hưng (5) Trần Thanh Hải (3) Trần Thành Nghĩa (1) Trần Thế Nhân (9) Trần Thị Bích Thu (1) Trần Thi Ca (9) Trần Thị Cổ Tích (2) Trần Thị Huyền Trang (2) Trần Thị Thanh (5) Trần Thị Thương Thương (4) Trần Thị Trúc Hạ (1) Trần Thiện Tuấn (1) Trần Thoại Nguyên (1) Trần Thuận (7) Trần Thuỳ Trang (1) Trần Thư (1) Trần Thương Nhiều (1) Trần Trọng Hưng (2) Trần Trọng Tân (1) Trần Trọng Vũ (2) Trần Tuấn Anh (2) Trần Tuấn Thanh (10) Trần Vạn Giã (2) Trần Văn Bạn (16) Trần Văn Nhân (5) Trần Văn Thiên (1) Trần Viết Dũng (11) Trần Võ Thành Văn (23) Triết học (2) Triều Âm (2) Triều Châu (1) Triều La Vỹ (1) Triệu Lam Châu (1) Triệu Từ Truyền (20) Trịnh Bửu Hoài (95) Trịnh Duy Sơn (2) Trịnh Hoài Linh (5) Trịnh Huy (4) Trịnh Thuỳ Mỹ (1) Trịnh Tuyên (1) Trịnh Viết Hiền (1) Trịnh Viết Hiệp (1) Trịnh Yến (2) Trúc Giang (4) Trúc Lập (1) Trúc Linh Lan (2) Trúc Thanh Tâm (11) Trúc Thuyên (3) Trung Trung Đỉnh (1) TRUYỆN DỊCH (1) Truyện ký (2) TRUYỆN NGẮN (960) Trương Công Tưởng (16) Trương Diễm Phiến (1) Trương Đình Phượng (8) Trương Đình Tuấn (3) Trương Hồng Phúc (12) Trương Huỳnh Như Trân (2) Trương Nam Chi (5) Trương Thanh Cường (2) Trường Thắng (62) Trương Thị Thanh Tâm (18) Trương Thị Thúy (2) Trường Thịnh (6) Trương Tri (2) Trương Văn Dân (21) Trương Viết Hùng (1) TTM (1) Tuấn Nguyễn (3) Tuấn Quỳnh (3) Tuti (2) Tuỳ bút (2) TÙY BÚT (111) Tường Vi (1) TX (1) Út Lãng Tử (1) Uyên Minh (1) Uyển Phan (1) Vành Khuyên (1) Văn (1992) Văn Công Mỹ (2) Văn Lưu (1) Văn Nhược Ba (1) Văn Thành Lê (1) Văn Thắng (22) Văn Trọng Hùng (1) Vân Đồn (3) Vân Giang (12) Vân Khanh (2) Vân Phi (30) Vân Tùng (2) Vi Ánh Ngọc (2) Vi Quốc Hiệp (1) VIDEO CLIP (2) Viễn Trình (25) Việt Quỳnh (1) Việt Trang (1) Việt Trương (1) Vĩnh Sơn (7) Vĩnh Thông (33) Vĩnh Tuy (8) Võ Bá Cường (1) Võ Chân Cửu (17) Võ Công Liêm (1) Võ Diệu Thanh (16) Võ Dõng (1) Võ Đông Điền (4) Võ Hà (1) Võ Hạnh (2) Võ Mỹ Cát (1) Võ Ngọc Thọ (4) Võ Như Văn (3) Võ Thị Nga (10) Võ Thị Thu Thủy (1) Võ Thuỵ Như Phương (15) Võ Xuân Phương (3) Vũ Bình Lục (1) Vũ Đình Huy (7) Vũ Đình Liên (1) Vũ Đình Minh (1) Vũ Đình Nguyệt (2) Vũ Đình Thung (2) Vũ Đức Trọng (1) Vũ Hạ (1) Vũ Hạnh (3) Vũ Miên Thảo (5) Vũ Thành An (1) Vũ Thị Huyền Trang (90) Vũ Thụy Khuê (5) Vũ Trọng Quang (1) Vũ Trọng Tâm (2) Vũ Trọng Thanh (1) Vương Hạnh (1) Vương Hoài Uyên (4) Vương Tâm (2) Xanh Nguyên (4) Xuân Đài (1) Xuân Phong (6) Xuân Phương (1) Xuân Tiến (20) Ý Thu (3) Yên Kha (7) Ziken (2)
-------------------------------------------------------------------------
+ 743 TÁC GIẢ CÓ BÀI ĐĂNG TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ
-------------------------------------------------------------------------