NGOẠI TÌNH - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân


Lê Hứa Huyền Trân


Anh ngoại tình. Việc này cả khu phố không ai là không biết nhưng chẳng hiểu sao chị vẫn dửng dưng như chẳng hề hay biết gì. Ở cái nhà này, chị là trụ cột, nên cả phố đều lạ rằng anh có cái gan tày đình nào mà dám “vượt mặt” chị nhường thế. Lạ một điều nữa là việc anh ngoại tình, tuy không dẫn về nhà nhưng điều tiếng râm ran thì cũng đã lan truyền, vì nhẽ nào chị vẫn cứ đi làm mỗi ngày, vẫn cười nói với anh mỗi ngày, vẫn cứ đối xử với anh như lũ chim câu với nhau vô thức. Người ta không biết nhưng tôi thì biết rất rõ, vì tôi là em họ của chị, hàng xóm của anh chị, ngày chị dưới quê lên phố làm, chị dẫn tôi theo cho thuê căn phòng ở tạm. Chẳng phải vì chị không muốn đối xử với anh theo cách anh đã làm với mình, mà vì chị không thể, vì chị kiêu hãnh.
Chị có một cái quán nhỏ bán xôi sáng, tuy chỉ là quán nhỏ nhưng vì đây là khu phố lao động, lại gần trường học nên người ta ăn nhiều. Lâu dần sinh lời, cũng có đồng ra đồng vào. Anh chỉ là công nhân xây dựng, ngày thầu thì đi làm, còn không thì cũng chỉ ở nhà, lân la phụ chị. Hai người có với nhau những năm mặt con, đứa lớn nhất cũng đã hai mươi, còn nhỏ thì mới lên tám. Những tưởng cuộc sống gia đình cứ êm đềm trôi qua như thế thì tất cả lại đổi thay chỉ vì một chữ tiền. Chị nhân rộng quán xôi của mình ra thành nhiều chi nhánh đồng nghĩa với việc chị ngày càng kiếm được nhiều tiền hơn. Và khi tiền chị kiếm được ngày càng nhiều, tiếng nói của anh trong gia đình lại có vị thế ít hơn. Đùng một cái chị mua nhà, căn nhà to dưới phố, tôi cũng theo chị ở nhờ một góc nhỏ. Lúc này tính tình chị bắt đầu đổi khác.
Người ta hay bảo đồng tiền có một mãnh lực mê hồn, nó dễ khiến người ta thay đổi. Nhưng tôi lại nghĩ, là đồng tiền hay bởi tại con người? Chung quy lại tôi thấy đồng tiền cũng chỉ là một cơ hội, cơ hội để xét đoán mối quan hệ giữa người và người, nếu con người đừng bị cám dỗ, đừng vì nó mà thoái hóa nhân cách, chẳng phải đồng tiền chẳng bao giờ mang tiếng xấu như vậy hay sao? Người ta lại thường bảo đàn ông mà không làm chủ gia đình thì nhục lắm, rồi cái nòi bám váy vợ thì ôi thôi đủ thứ chuyện để người ta phì vào mũi. Tôi nghĩ anh cũng biết người ta điều ra tiếng vào khi sống nhờ vào vợ, chỉ có điều anh giả lảng. Cái giả lảng của anh người tốt thì bảo “để yên cho nó sống, nó cũng đi làm phụ vợ, chỉ là không nhiều tiền bằng vợ thôi”; kẻ nhiều chuyện thì lại buông:”thằng đó mặt dày, về bám váy vợ mà không biết nhục”. Tôi nghe tất về kể lại cho anh. Anh cười xòa:
  • Người ta nói gì mặc người ta, chán thì người ta không nói nữa thôi.
  • Nhưng anh cứ để người ta đồn sai sự thật thế à?
  • Cũng đâu có sai, kì thực chị làm nhiều tiền hơn anh mà.
Bỗng dưng, tôi thấy anh… nhục như người ta nói. Với chí trai của một thằng mới mười tám tuổi, tâm niệm lúc nào trong đầu cũng là phái mạnh phải “thống lĩnh” phái yếu và nhục nhất của thằng đàn ông đó là để vợ nuôi. Bởi thế, tôi thấy anh nhu nhược, nhu nhược đến độ từ lúc nào trong nhà vắng bóng tiếng nói của anh. Chị quyết định mọi thứ từ việc cho con cái học trường nào đến việc mua những đồ vật dụng trong gia đình hay quyết định những việc liên quan đến gia đình như đi thăm hai bên nội ngoại ngày nào, anh chỉ răm rắp tuân theo tất cả. Anh im lặng đến độ tôi nghĩ rằng tôi nhớ tiếng nói trầm ấm của anh.
Nhưng rồi tôi nhận ra không phải anh không buồn vì những lời nói đó, chỉ là anh không thể nói. Đó là khi tôi nghe anh chị cãi nhau lần đầu tiên sau từng ấy năm. Tiếng chị át hẳn tiếng anh: ”Lúc nào anh cũng vậy... anh mua về… hỏi ý tôi chưa… Anh thật chẳng hiểu nổi”. Thi thoảng tôi nghe tiếng yếu ớt từ anh: ”Mình nói nhỏ thôi, các con nghe thì không tốt”. “Vậy ý anh nói là tôi đang nói điều không tốt à? Tôi đang mắng anh sai đấy phải không?” rồi tôi không nghe thấy anh nói gì nữa, hoặc giả anh phản kháng lại một cách yếu ớt đến độ tôi không nhận ra. Tối, tôi thức khuya vì học ôn, tối khát nước đi lùng nước uống thấy anh ngồi hút thuốc trên ban công. Năm mươi tuổi đầu, đàn ông có cái gì mà chưa từng trải?
  • Anh buồn vì chị nói thế sao?
  • Anh buồn vì chị ấy thay đổi quá nhiều.
  • Nếu không thể tiếp tục sao còn gượng ép? Em thấy anh mệt mỏi quá rồi
  • Vợ chồng hai ba chục năm, năm mặt con cả rồi, anh không muốn con anh thành kẻ không cha
Tôi im lặng không nói gì. Tôi cảm thấy cái chí trai mà tôi nói, tôi nghĩ lúc trước bỗng trở nên quá nhỏ bé trước lời nói của một người cha. Anh đã hút rất nhiều thuốc trong đêm hôm đó, còn tôi, tôi chỉ biết nhìn làn khói thả trong đêm.
Chị đi học nhảy đầm. Đàn bà có của thường chuộng cái “món đó”. Chị kết thân với mấy mụ tú rảnh rỗi dư tiền, họ thường kéo nhau đi đây đó chơi lúc cuối tuần. Cứ lúc rảnh rỗi chị lại kéo họ về căn nhà mới, rồi cả đám thi nhau đánh bài chắn, những con bài nhỏ nhỏ mà đàn bà thời xưa vẫn hay chơi, nếu dư ra hay cũ đi người ta hay gấp lại thành hình lọ hoa hay hạc. Mỗi lần các mụ kéo về tôi lại không thể nào học bài được, thể nào cũng trốn. Còn anh, có lần bị mấy mụ tú ấy nhầm là người giúp việc trong nhà, sai đi lấy nước, anh cũng lẳng lặng mà làm. Chừng sau, chị xấu hổ, cấm tiệt anh xuất hiện khi có bạn chị tới.
Chị đi nhảy đầm, ăn mặc diêm dúa, cứ hàng tuần đều có nhạc xập xình. Hội chị không chỉ các bà mà còn có vài ông “thiếu vợ” cũng tham gia. Nhìn cảnh họ uốn éo lắc lư trước mặt đám nhỏ, anh góp ý:
  • Mính muốn nhảy đầm, mình qua nhà khác, đám trẻ nhìn thấy lại không hay. Những hành động đó, tôi thấy không đứng đắn.
  • Ý anh là sao? Ý anh tôi là con đàn bà không đứng đắn? Nhà này ai mua? Ai mua mà anh có quyền lên tiếng đuổi tôi ra khỏi nhà?
Và theo sau là tiếng chửi vang động cả khu xóm của chị. Trước, hai vợ chồng còn đóng cửa bao nhau, sau mỗi lần chị mắng anh là dường như cả xóm đều biết. Đáp lại anh chỉ từ tốn giải thích nhưng chị cứ như bất kham, anh càng nhịn bao nhiêu, chị càng lấn tới. Hàng xóm xách dép đến coi chị càng lấy đó làm oai, mắng anh không tiếc lời, thậm chí cuối cùng còn chốt hạ: ”Nhà này tôi lo tất cả, đừng nghĩ vượt mặt được tôi”. Rồi chị quay đi. Anh thấy tôi đang nhìn chỉ cười. Cái giá của một người cha đắng thế sao anh?
Rồi tôi bắt đầu nghe người ta đồn anh ngoại tình. Người ta lại được dịp xỉa xói anh, nào là đàn ông bạc nửa đầu còn ham của lạ, nào là bám váy vợ mà đòi phản bội vợ. Tôi biết hết. Có đôi lần tôi cũng thấy anh và chị ấy, một người đàn bà có gương mặt phúc hậu.
  • Chị ấy chưa chồng- Anh nói với tôi- Là bạn thuở nhỏ của nhau, rồi anh lấy chị của em, duyên lỡ dỡ, nay mới gặp lại.
  • Anh thương chị ấy sao?
  • Chị ấy thương anh.
Câu nói đó dường như trở nên quan trọng hơn tất thảy. Chị tôi biết tất cả nhưng chị chỉ nói với tôi:” Anh ta không dám đâu. Chị nuôi anh ta mà.”, và cảm xúc của tôi nó ngược đời đến nỗi tôi ghét cả chị của mình. Nhưng tôi biết, cả anh cũng đang dang dở, anh vừa muốn đến với người phụ nữ kia, vừa ngần ngại khi nó trái với triết lý sống của mình. Rõ ràng anh vẫn đang cố gắng giữ hạnh phúc gia đình. Anh cười với tôi: ”Anh vừa mua thứ này, hôm nay sinh nhật chị. Ngày trước chị thích nhất món này”. Mở ra bên trong là mớ khoai lang nóng hổi mà theo câu chuyện ngày xưa chị kể khi tôi còn nhỏ, là hai người nghèo đến nỗi chẳng có tiền mua đồ ăn, cứ sinh nhật chị là anh mua món này là món ngon nhất, đổi bữa, xem như quý giá nhất. Tôi cười cười thế nhưng đi học về tôi thấy đám khoai lang nằm trong sọt rác, chị đang xỉa xói anh không tiếc lời: ”Ý anh là sao? Sinh nhật tôi anh không mua nổi thứ gì ý nghĩa hay sao mà mua thứ này? Anh đang muốn móc tôi, cho tôi quay lại ngày cơ hàn ngày ấy hay sao?” Anh nhìn tôi thẫn thờ, tôi nhìn anh tiếc nuối.
Rồi tôi đi thực tế suốt mấy tháng, ngày tôi về, thấy chị đang khóc dưới bếp, anh thì đang xếp dọn đồ đạc, lá đơn li dị thẫn thờ nằm trên bàn. Tôi không hỏi, tôi cứ cảm thấy đó là điều tất yếu. Việc hai người không còn yêu thương nhau rồi xa nhau, việc hai người chẳng còn giành nỗi sự thấu hiểu cho nhau thì xa là điều tất yếu. Nhìn thấy tôi, anh vỗ vai:
  • Ráng đậu đại học, anh sẽ thưởng.
Tôi gật đầu, tôi biết anh đang nói thật. Tôi không phán xét anh, cũng không thông cảm cho anh. Chỉ như một người biết chuyện để anh đi thật nhẹ nhàng. Anh đẩy cửa bước đi, anh đang đến với hạnh phúc mới, ánh sáng le lói chiếu vào. Một hạnh phúc dù rất muộn.


L.H.H.T
Read more…

THƯ TIN: ÁO TRẮNG Số 5.2016 (Phát hành thứ hai 20.6.2016)



NẮNG HẠ
VĂN:
Nguyễn Quang Thành, Y Nguyên, Lam Tuyền, Dương Ánh Duyên, Sa Kha, Phúc Thịnh, Đào Quang Bắc, Nguyễn Thành Giang, Võ Khoa Châu, Nguyễn Gia Long, Quyền Văn, Ngô Hoàng Anh, Trần Tùng Chinh, Lưu Văn Din, Vĩnh Thông.

THƠ:
Trần Hoàng Vy, Trịnh Bửu Hoài, Nguyễn Thánh Ngã, Nguyễn Trường Kham, Thạch Thảo, Nguyễn Đình Xuân, Ngô Hà Phương, Nhã Thi, Nguyễn Hoài Ân, Trần Văn Nghĩa, Lê Văn Trường, Vũ Khắc Tĩnh, Trương Anh Sáng, Nguyễn Thiện Cảm.

CÁC MỤC KHÁC:
*Nguyệt ký: Lê Minh Quốc 
*Thơ Thầy Cô: Vũ Dy
*Thơ Sinh viên: Nguyễn Thị Bích Phượng, Nguyễn Minh Tiến 
*Giới thiệu Cây bút trẻ: Bùi Đức Vinh
*Bông hồng cho tình đầu: Minh Nhựt 
*Nụ hồng: Nguyễn Thị Minh Nguyệt 
*Truyện mini: Võ Thị Phương 
*Gặp gỡ: Nhà văn Cao Duy Thảo 
*Du lịch: Hang động kỳ thú ở Kiên Lương 
* Hương vị quê nhà: Nhớ mùa mít non.

CHỦ ĐỀ CÁC SỐ TỚI:
*15.7.2016: Mong chờ một cơn mưa
*15.8.2016: Thương nhớ một làn hương
*15.9.2016: Phố biển

THÔNG BÁO: Dưới bài viết, ngoài bút danh các bạn nhớ ghi rõ tên thật, địa chỉ, số điện thoại, số thẻ ATM (nếu có), để chúng tôi dễ dàng gửi bảo đảm báo biếu và nhuận bút, sau 1tháng khi bài được chọn đăng trên Áo Trắng.
Read more…

TRANG THƠ CHỦ NHẬT: HẠ NHỚ - Thơ Nguyễn Văn Ân


ĐÓ LÀ CÂU CHUYỆN NGÀY XƯA!

Đó là câu chuyện ngày xưa!
Đôi ta còn bé mới vừa chớm yêu
Chiều chiều lại nhớ chiều chiều
Chạy trên đồng cỏ cánh diều trời xanh

Đứt dây nhón gót chạy nhanh
Đôi chân mỏi mệt tan tành giấc mơ
Đôi lần ngồi đợi bên bờ
Suối reo, cá nhảy… gieo thơ ghép vần

Nhìn nhau đôi mắt thâm quầng
Nào ai dám hứa trăm năm thế nào?
Ném từng viên đá đi mau
Tuổi thơ mọc cánh bay vào chốn xa

Lũ là lũ lượt… hai, ba
Bốn, năm, sáu, bảy… người ta dứt lời
Sóng tình réo rắt cuộn trôi
Trái tim lỗi nhịp bồi hồi dối gian

Nghỉ ngơi dưới bóng cây tàn
Nghe hương tóc gió bay ngang giật mình
Đổi trao, trao đổi ân tình
Ngày xưa như bóng với hình có nhau

Bây chừ đất thấp, trời cao
Con đường gấp khúc nghe nhao nhác hồn


MƯA GIĂNG TRÁI SẦU

 Em ngồi mưa gió vô bờ
Chùm bong bóng vỡ ngu ngơ tuổi đời 
Giọt mưa ngày cũ rã rời 
Câu thơ rụng xuống đôi môi thật thà 
Nghe sầu thế kỉ ngân nga 
Phương trời vò võ người ta bỏ mình 
Mưa ru đôi mắt lung linh 
Gieo trăm khúc nhạc tâm tình ngày xanh 
Tay em còn nắm tay anh 
Âm thầm chiếc lá và cành gần nhau 
Nụ hôn khép nép hôm nào?
Từng sợi day dứt bay vào nơi đâu?
Một thời nhốt hết tình đầu 
Giấu trong tiềm thức biết bao nỗi lòng 
Mấy mùa con sáo sang sông?
Êm đềm chôn chặt đêm đông kéo về 
Mưa đi vời vợi não nề 
Không gian chật hẹp bốn bề lặng im 
Ai ngồi vớt vát niềm riêng?
Bánh xe tình ái nghiêng nghiêng hẹn hò 
Trái sầu chín đỏ giấc mơ 
Đôi chân lại rối tơ vò... thương đau 
Câu thơ dột nát trang đầu
Người đi mòn hết đường tàu hoàng hôn 


MẮT PHƯỢNG CÒN BUỒN!

Mắt Phượng còn buồn lắm đấy!
Trời cao có biết hay chưa?
Bướm ong trốn đâu không thấy?
Ru nhau mấy khúc giao mùa?

Ngày nao bờ mi ươn ướt?
Nhặt chi muôn trái dỗi hờn?
Bài ca “Phượng buồn” không thuộc
Nhìn nhau màu mắt tươi non

Tiếng ca vào miền quá khứ
Em còn bỏ ngỏ vòng tay
Anh trôi đôi môi tình tự
Tình em ôm ấp sông dài

Bây giờ cánh chim mòn mỏi
Phượng còn khép mắt chờ mong
Tâm tư kéo về muôn lối
In trong đôi mắt buồn trông


ĐÔI CHÂN MÙA HẠ

Mùa hạ cúi mình qua ngõ
Đôi chân thoăn thoắt nhịp nhàng
Thương chồi phượng non lấp ló
Lá còn mời gọi mùa sang

Ngọn gió như quen như lạ
Trêu đùa nhảy múa muôn phương
Tương tư gối đầu kẽ lá
Gói ghém đôi chút mộng thường

Em vẫn trinh nguyên màu áo
Đan tay mấy thuở hẹn hò?
Vạt nắng nằm mơ huyền ảo
Dịu dàng giấc mộng ngây thơ

Mùa hạ ăn sâu kí ức
Đôi chân mòn mỏi thời gian
Vết thương lòng anh đau nhức
Gom những gam màu hợp tan

Liêu xiêu bóng gầy đây đó
Nhìn nhau lệ chảy thành sông
Tiếng yêu muôn chiều lá đổ
Bánh xe mùa hạ quay vòng

Râm ran buổi chiều li biệt
Giọng hò,tiếng hát sang trang
Mắt hạ nhìn theo da diết
Mơ phai ngày tháng chín vàng


CUNG ĐÀN THÁNG HẠ

Ai dạo nốt cung đàn tháng hạ?
Cây phượng già thay lá đơm hoa
Tháng năm thắp lửa reo ca
Chân trời nhốt nắng cho ta kiếm tìm
Đôi cánh mỏng bóng chim chấp chới
Mắt em buồn rười rượi lòng anh
Buông mình trên khoảng trời xanh
Cõng trời dan díu chép thành bài thơ
Tà áo trắng khép hờ góc vắng
Những dấu hài thầm lặng bâng khuâng
Tay ôm chiếc cặp ngại ngần
Thương trang lưu bút bao lần vội ghi?
Chú ve con thầm thì trên lá
Tuổi mơ hoa vào hạ chưa em?
Bài ca kỉ niệm êm đềm
Sân trường một thuở đưa duyên mộng đầu
Vòng tay mở cho nhau say đắm
Cánh phượng hồng mấy bận ngây thơ?
Điểm trang ngày tháng mộng mơ
Ve sầu rả rích ai chờ đợi mong?
Lòng nôn nao bóng hồng thấp thoáng
Chuyện đôi mình ai đoán ngày sau?
Cung đàn tháng hạ tan mau
Thời gian đâu thuốc nhiệm màu người ơi!?


N.V. (Bình Dương)
Read more…

HẰN NHỮNG HƯ HAO - Thơ Dung Thị Vân

Dung Thị Vân

NỖI ĐAU VÀNG

Nhìn lại vết thương lòng
Không bao giờ máu chảy
Mà lệ tràn ngược đông
Mà tim như đốt cháy
Nhìn lại vết thương lòng
Chẳng bao giờ thấy cũ
Chỉ thấy hằn bão dông
Vệt buồn như thác lũ
Nhìn lại vết thương lòng
Không bao giờ cổ tích
Tím một dòng mênh mông
Giữa đêm trường tịch mịch
Nhìn lại vết thương lòng
Cứ như đêm rồi sáng
Chấm phá từng giọt loang
Nhỏ xuống nỗi đau vàng


PHÚC NGUYÊN

Dang tay hằn những hư hao
Bên bờ viễn lạc xanh xao lối về
Xòe tay đếm tuổi hồng mê
Thấy con chim hót bên tê nao lòng
Tàn đông vọng ngả miền trông
Phúc nguyên mấy nẻo bão dông gọi chiều
Tà huy từng giọt - giọt xiêu
Có con chim lạ hót điều thế nhân
Mới hay xanh đỏ bao xuân
Mới hay lá bạc mấy lần đổi thay
Câu thơ tròn méo trả vay
Ngược xuôi vạn dặm - tỉnh say - khóc cười?



NÂU BỜ


Bây giờ
Giữa sáng và trưa
Tìm đâu em
để dạ thưa tháng ngày
Vạt chiều ghìm sợi cỏ may
Dại hoa
một thuở mượn vay hồng đào
Bây giờ
gió lạ non cao
Năm xưa
tất cả đã vào cõi sương
Một mình
thắp ngọn viễn phương
Tuổi mưa
đã lạc can trường bến mơ
Em xa
giờ đã nâu bờ
Ngồi đây
ta nghẹn lời thơ kinh đoài
Đường về
khâu sợi chỉ mai
Gót chân
kiêu bạc hai vai 
phủ điều

D.T.V (TP. HCM) 
Read more…

BIỆT MÙ KHƠI CHÌM KHUẤT GIỮA HƯ VÔ - Thơ Hoài Huyền Thanh


* Khóc các Anh, những cánh Đại Bàng đã bỏ đường bay.

Chầm chậm lại… chim ơi bay chậm lại!
Ngóng mắt tìm giữa trời đất xa xăm
Sao có thể! Trời ơi! Sao có thể!
Một đội hình bay thinh lặng bặt tăm.

Chầm chậm lại… mây ơi bay chậm lại!
Bầu trời xanh mất hút cánh đại bàng
Vươn ngất trời cao chập chùng biển cả
Mặt đất nghẹn lòng trước cảnh ly tan.

Chầm chậm lại… gió ơi đừng thổi nữa!
Dập dềnh sóng xô lắc những mạn thuyền
Hãy lặng thầm nghe Hải Âu kể chuyện
Nước mắt mồ hôi của các thuyền viên.

Chầm chậm lại… cá ơi bơi chầm chậm!
Hỏi ngọn san hô chỗ các anh nằm
Bơi mải miết cá ơi bơi mải miết
Mất mát này đau xót cả trăm năm.

Chầm chậm lại… sóng ơi đừng xô nữa!
Mê mải bài ca con nước vỗ bờ
Ta van sóng đừng gây thêm bão tố
Dồn các anh chìm khuất giữa hư vô.

Chầm chậm lại… thời gian ơi chậm lại!
Trả ta về với nguyên thủy mênh mông
Nghiêng dòng nước trôi, tìm về chốn cũ
Hôn vội vợ con, lạy tạ đấng sanh thành.

Chầm chậm lại… trời đất ơi chậm lai!
Bạn bè ơi ta yêu quá đời này
Biệt mù khơi ta biến thành hạt nắng
Theo ánh tơ trời chỉ lối các anh đi!

H.H.T (TP. HCM)
Read more…

NỖI NHỚ - Thơ Phạm Ánh


Bài thơ Đà Lạt

Đồi thông vọng gió ngàn xa
Ai lên ngược dốc nghiêng tà áo bay

Cho tôi một cái chau mày
Ngẩn ngơ thảm có nắng đầy hạt sương

Tóc mềm mượt gió đưa hương
Bên hồ tơ liễu soi gương mơ màng

Bềnh bồng sương gió lang thang
Mây trời bịn rịn bên ngàn thông xưa

Ngập ngừng bóng lá đong đưa
Em ơi không hẹn cũng vừa gặp nhau

Dặm trường năm tháng về đâu
Tôi mang nỗi nhớ dãi dầu ngược xuôi

Bài thơ Đà Lạt em ơi
Cho tôi một chút hương đời huyền mơ!


Đêm xa quê

Đêm xa quê tôi thao thức một mình
Mùi rơm rạ dắt tôi về nỗi nhớ
Dấu chân đất tôi thuộc lòng hồi nhỏ
Để bây giờ tôi về giữa chiêm bao.

Đường làng tôi dừa mắc võng ca dao
Hương bồ kết lặng thầm qua ngõ
Lúa đơm bông như em mắc cỡ
Tôi ngập ngừng như nắng rụng bờ mương.

Điệu bài chòi nhớ giọng nói quê hương
Bậu thương qua gừng cay muối mặn
Nón em che quên mưa quên nắng
Che tình tôi che nỗi nhớ ban đầu.

Bờ tre làng vòng tay mẹ thương yêu
Tình chòm xóm như dây bầu dây bí
Thương cô Tấm tôi thấu tình trái thị
Dẫu khổ nghèo vẫn may túi ba gang.

Xóm làng tôi lặng lẽ hóa tâm hồn
Chẳng biết bao giờ đã thành máu thịt
Câu lục bát cùng tôi xuôi ngược
Thấp thoáng cánh cò lấm tấm mưa bay.


Ký ức quê hương

Đêm xa xứ tôi thức cùng nỗi nhớ
Lặng tìm về nghe tiếng mẹ ru
Mái tranh nghèo ấm nồng bếp lửa
Bóng tre chiều phơ phất trong mưa.

Tôi tìm về thánh thót tiếng chim
Nơi đồng vắng chiều xanh rất lạ
Câu lục bát trải mình theo gió
Tôi mềm lòng nghe ai hát dân ca.

Tôi tìm về nghe tiếng gió đong đưa
Hoa bưởi trắng chập chờn bươm bướm trắng
Nghe tiếng gió trở mình trong ánh nắng
Nghe bồi hồi vị ngọt nước dừa xiêm.

Tôi tìm về trong ký ức quê hương
Dòng mương nhỏ chở giùm tôi nỗi nhớ
Xin róc rách tôi lời nho nhỏ
Lặng lẽ tình ngày tháng xa xôi.


Hương quê

Mẹ sinh con
Trên mảnh đất miền Trung
Hàng dừa xanh
Che đời con dịu mát
Biển quy Nhơn rì rầm khúc nhạc
Người mẹ hiền Phù Cát của con ơi
Vị nước dừa còn phảng phất trên môi
Mẹ cho con tự thưở nào chẳng rõ
Mà lòng con nhẹ nhàng như cơn gió
Thổi giữa đời hương vị của dừa xanh
Ôi hương quê
Đã hóa hương lòng
Dịu ngọt nước dừa
Mặn nồng muối biển.


Vườn cũ

Tôi về vườn cũ chiều mưa
Em ơi luống cải cũng vừa đơm bông
Hàng dừa trước ngõ thong dong
Dáng quê lặng lẽ chạnh lòng trầm tư
“Bướm vàng đậu trái mù u”
Em thành thiếu phụ về đâu ru buồn
Hoa cau lấm tấm ao vườn
Chập chờn nón lá như còn chao nghiêng
Một mình một nỗi buồn riêng
Mưa chiều nặng hạt ngoài hiên nhạt nhòa.


P.A
Read more…

HUYỀN THOẠI MỘT LOÀI HOA - Truyện ngắn Phạm Hữu Hoàng

Phạm Hữu Hoàng


Làng Nam Hạ có lò võ Lê Đường danh vang khắp chốn. Môn sinh thọ giáo không lúc nào ngớt. Người sáng lập là võ sư Lê Đường. Cụ là người Đàng Ngoài, từng giữ chức Tuần thủ trấn Kinh Bắc. Tính cụ thẳng thắn, chính trực, không xu nịnh, luồn cúi, không hùa theo đám quan lại nhũng nhiễu dân lành nên bị chúng coi như cái gai trước mắt, rình rập tìm cách nhổ đi. Để tránh tai vạ, cụ dẫn gia quyến vào Đàng Trong lập nghiệp. Đất lành chim đậu, cụ dừng chân ở Nam Hạ. Lúc này Nam Hạ còn là vùng đất hoang sơ. Cụ tập họp tráng đinh dạy võ nghệ để phòng chống thảo khấu và thú dữ. Lò võ mở ra, nạn cướp bóc dần được dẹp yên. Thú dữ không dám bén mảng tới. Người người vui vẻ chăm lo việc mưu sinh, không còn nơm nớp lo sợ...
Bấy giờ trong làng có nàng Linh Lan, con gái ông Lục Nhân, một thương nhân khá giả. Từ thưở nhỏ, Linh Lan thích cưỡi ngựa, tập tành võ nghệ. Nàng thường hỏi cha những điển tích các nữ anh hùng trong sử sách, say sưa nghe cha kể chuyện Hai Bà Trưng đánh đuổi Thái thú Tô Định và binh tướng nhà Đông Hán, chuyện Bà Triệu cưỡi voi phá giặc Ngô… Ông Lục Nhân nói với mọi người:
- Con bé tuy phận nữ nhi mà tính không khác gì nam tử. Chí của nó gửi ở bốn phương. Mai sau có cơ hội, nó có thể làm được điều gì đó cho đời.
Năm mười bốn tuổi, Linh Lan nằng nặc xin cha dẫn đến lò võ Lê Đường thọ giáo. Ông Lục Nhân ngần ngại, không muốn cho đứa con gái yêu theo nghề đao kiếm. Ông lựa lời nhẹ nhàng khuyên giải, nhưng Linh Lan không đổi ý. Không cách nào khác, ông đành sắm sửa lễ vật dẫn con đến lò võ xin cho Linh Lan bái thầy nhập môn. Võ sư Lê Đường lúc đó đã ngoài tám mươi nhưng trông hãy còn quắc thước. Cụ nhìn Linh Lan hồi lâu rồi hỏi:
- Sao con không yên phận chốn khuê phòng lo chuyện thêu thùa kim chỉ. Việc gì phải khó nhọc học ngón nghề vốn dành cho sức vóc nam nhi?
Linh Lan nén nỗi e ngại đáp:
- Thưa thầy, học võ là để tu dưỡng, rèn luyện bản thân, trước là để giữ mình khi gặp bất trắc, sau nữa có thể góp sức trừ hại cho nước, cho dân. Xưa nay đã có những bậc nữ lưu hào kiệt lẫy lừng để người đời ngưỡng mộ. Con không dám mơ ước được như thế nhưng trông vào đó con có thêm niềm tin để dấn bước vào con đường đã chọn.
Võ sư Lê Đường cười ha hả, vuốt chòm râu bạc:
- Được lắm! Khẩu khí lắm! Ý con đã quyết như thế thì ta lòng nào mà không thu nhận. Nhưng đây là con đường khổ ải, liệu con có bền chí mà theo đuổi đến cùng không?
Gương mặt Linh Lan rạng rỡ. Nàng quả quyết:
- Con sẽ gắng sức tập luyện để không phụ sự chiếu cố của thầy.
Võ sư Lê Đường dạy nàng quyền thuật, kiếm pháp. Nàng khổ công luyện tập. Nhiều khi mệt lả, khắp người đau như dần. Nhưng nàng cố sức chịu đựng, không một lời than van. Sau bốn năm kiên trì khổ luyện, võ nghệ của nàng tiến bộ vượt bậc, ngay cả những trai tráng nhập môn trước nàng cũng không bì kịp. Riêng kiếm pháp của nàng đã đạt đến mức điêu luyện. Nàng sử dụng song kiếm. Mỗi khi nàng múa kiếm, động tác ra vào khép mở mềm mại, thân pháp uyển chuyển, nhanh nhẹn, đường kiếm loang loáng như thêu như dệt gấm hoa. Võ sư Lê Đường hết sức hài lòng. Cụ còn ưu ái chỉ riêng cho Linh Lan những thế kiếm gia truyền đã giúp cụ một thời vang danh khắp các trấn Đàng Ngoài. Một lần, hai thầy trò đi dạo trong hoa viên, bỗng cụ ra hiệu cho Linh Lan dừng bước. Cụ căn dặn:
- Con hãy khắc ghi lời ta. Trong giao đấu, không phải cứ trên tài là thắng. Con phải chú ý đến tâm thế của mình. Lúc lòng con nhẹ nhõm, sáng trong, thì đường gươm thanh thoát, biến hóa khôn lường. Lúc bừng bừng căm giận, vì nghĩa trừ bạo thì đường gươm dữ dội, mạnh mẽ như sấm chớp vén mây bạt gió. Còn khi con đang buồn bực, hay có tâm trạng nặng nề thì tay kiếm dễ bấn loạn, lâm trận sẽ chuốc họa sát thân mà thôi.
Linh Lan cúi đầu bái tạ lời thầy dạy. Bấy giờ, nàng đã trở thành thiếu nữ nhan sắc mặn mà. Nhiều chàng trai ngấp nghé, có người cậy mai mối. Nhưng nàng đều từ chối. Vì những năm tháng học võ ở đây, nàng đã có lời hẹn ước với Trần Quân. Chàng đã tận tình giúp đỡ Linh Lan từ buổi đầu chân ướt chân ráo. Tình yêu ngày thêm nồng thắm. Trần Quân ở làng Nam Trung. Cha chàng là bộ tướng dưới quyền quan Tuần phủ thành Quy Nhơn Nguyễn Khắc Tuyên. Năm 1773, thành bị thất thủ bởi khổ nhục kế của chúa Tây Sơn Nguyễn Nhạc, ông trốn theo chúa Nguyễn rồi từ đó bặt vô âm tín. Trần Quân là học trò nhất của võ sư Lê Đường. Hầu hết các môn võ nghệ cụ truyền dạy, chàng đều tinh thông.
Đêm hôm đó, xong buổi tập, như thường lệ, Trần Quân đưa Linh Lan về nhà. Hai người bước sóng đôi trên con đường nhuốm vàng ánh trăng. Cả hai đi vào lối mòn dọc bờ sông Nam Hạ. Lối đi quen thuộc bao lần đếm bước chân hai người. Rồi cùng dừng lại dưới một khóm tre. Bóng tre lao xao. Gió từ mặt sông bốc lên mát rượi. Gương mặt Trần Quân buồn rười rượi. Linh Lan lo lắng:
- Việc gì làm chàng phiền muộn như vậy?
Trần Quân thở dài:
- Ta phải từ biệt nàng ra đi. Điều này làm ta rất đau lòng nhưng không thể khác được.
- Chàng đi đâu? Linh Lan ngạc nhiên hỏi.
- Phụ thân sai thuộc hạ bí mật mang thư về bảo ta phải theo người báo đền ơn nước. Nhà ta mấy đời hưởng lộc Chúa. Giờ cơ đồ nhà Chúa nghiêng ngả, ta phải có trách nhiệm gánh vác. Lần này ta đi biết ngày nào gặp lại nàng đây?
Sự việc bất ngờ đến mức Linh Lan bàng hoàng không nói nên lời. Giọng nàng nghẹn ngào:
- Khi nào chàng lên đường?
Trần Quân đáp:
- Canh ba đêm nay. Chuyện lộ ra rất nguy hiểm nên ngay cả thầy ta cũng không bái biệt. Đợi ta đi rồi nàng giúp ta thưa rõ mọi chuyện với thầy.
Nàng úp mặt vào ngực Trần Quân thổn thức. Vòng tay ôm lấy nàng, vuốt nhẹ mái tóc bay lòa xòa, thoang thoảng mùi hương quen thuộc, rồi nâng cằm Linh Lan lên, nhìn đôi mắt đẫm lệ của nàng, Trần Quân nói tiếp:
- Dù có phiêu bạt về nơi vô định nào, ta vẫn không quên nàng. Xin trời đất chứng giám. Nàng hãy đợi ngày ta về nghe.
Linh Lan xúc động:
- Em hứa! Nhất định sẽ chờ đến ngày ấy.
Trần Quân rút chiếc khăn lau mấy giọt lệ trên bờ mắt nàng. Rồi dìu nàng ngồi xuống vạt cỏ mềm. Chàng hôn nàng say đắm… Bóng hai người quấn vào nhau... Chỉ còn nghe tiếng cá đớp móng trên mặt sông và tiếng hổn hển của hai người làm xao động cả trăng đêm.
***
Tin Bùi Thị Xuân sắp ghé thăm làm cả võ đường xôn xao. Nữ tướng hiện là trụ cột nhà Tây Sơn, tên tuổi được truyền tụng khắp nơi. Linh Lan háo hức mong chờ vì nàng sắp nhìn tận mắt vị nữ tướng mà nàng ngưỡng mộ chứ không phải là những gì trong tưởng tượng. Sáng hôm đó, võ đường trang hoàng lộng lẫy. Cờ xí phấp phới từ sảnh đường ra tận ngoài cổng. Từ võ sĩ thiện nghệ đến võ sinh mới nhập môn đều mặc võ phục chỉnh tề. Tiếng vó ngựa rộn ràng nghe mỗi lúc một rõ. Một hồi trống vang lên. Bùi Thị Xuân bước vào sân. Theo sau là các nữ binh. Nữ tướng khoác chiếc áo choàng đỏ thắm càng làm tăng thêm nét kiều diễm trên gương mặt rạng rỡ uy nghi. Bùi Thị Xuân cười thân mật, gật đầu chào mọi người. Võ sư Lê Đường bước ra cửa niềm nở:
- Thật là vinh dự cho võ đường chúng tôi được nữ tướng quá bước đến thăm.
Bùi Thị Xuân tiến lại thân mật đỡ lấy tay cụ:
- Được lão võ sư tiếp đón nồng hậu như thế này là vinh dự cho tôi lắm rồi, thật vô cùng cảm kích.
Chủ và khách cùng vào sảnh đường. Cụ chỉ chiếc ghế bên hữu:
- Mời nữ tướng.
Bùi Thị Xuân ngồi yên vị. Võ sư Lê Đường ngồi chiếc ghế còn lại bên tả. Các nữ binh theo Bùi Thị Xuân và các võ sĩ của võ đường đứng dưới thềm. Chưa bao giờ Linh Lan thấy thầy vui như thế. Cụ và nữ tướng đàm đạo rất tương đắc: chuyện thế thái nhân tình, chuyện võ nghệ...
Bùi Thị Xuân cùng võ sư Lê Đường bước tới chỗ các võ sĩ của võ đường. Nữ tướng kêu gọi mọi người đầu quân dưới lá cờ đại nghĩa Tây Sơn. Giọng nữ tướng nhỏ nhẹ, rõ ràng rất dễ nghe. Nói xong, nữ tướng đảo mắt nhìn qua một lượt những hàng võ sĩ đang đứng im phăng phắc. Chợt thấy Linh Lan đứng hàng đầu các võ sĩ, nữ tướng liền hỏi võ sư Lê Đường:
- Thưa lão võ sư, tài nghệ nàng ấy thế nào?
Võ sư Lê Đường đáp:
- Đó là một cao thủ của lò võ.
Bùi Thị Xuân tiến lại gần Linh Lan, niềm nở:
- Em tên gì?
- Dạ, Linh Lan. Nàng lí nhí đáp.
- Ta vâng lệnh chúa thượng lập đội nữ binh bảo vệ hoàng thành, giữ yên hậu phương để đại quân chinh Nam phạt Bắc. Đội nữ binh rất cần những tay kiếm như em. Linh Lan có bằng lòng gia nhập đội nữ binh của ta không?
Nàng luống cuống chưa biết phải trả lời sao. Được Bùi Thị Xuân quan tâm đến là ân huệ không dễ gì có được trong đời. Cầm gươm theo nữ tướng là thỏa chí của nàng. Nhưng nàng phải thưa với cha. Mẹ mất sớm, chỉ còn hai cha con sớm hôm nương tựa. Liệu cha nàng có đồng ý không? Thấy nàng im lặng, Bùi Thị Xuân tiếp:
- Em cứ nghĩ cho kĩ. Cửa quân ta luôn mở rộng để chờ đón em.
Võ sư Lê Đường mở tiệc trọng thể thết đãi khách. Tiệc xong, Bùi Thị Xuân từ tạ ra về. Nhiều võ sĩ võ đường hưởng ứng xin theo. Linh Lan về nhà thỏ thẻ thưa chuyện với cha. Nghe xong, ông Lục Nhân bảo:
- Cha thật lòng không muốn con đi. Nhưng con đã không muốn như lũ chim sâu líu lo quẩn quanh bên hàng giậu thì cha cũng không ép. Thôi thì hãy đi mà thực hiện chí hướng của con.
Linh Lan ôm lấy cha mà khóc. Ông Lục Nhân chuẩn bị hành trang cho Linh Lan lên đường.
***
Linh Lan tìm đến trại quân Bùi Thị Xuân. Nữ tướng dẫn nàng vào trong trướng, đặt ghế ngồi bên cạnh, nắm tay nàng, ân cần hỏi han. Linh Lan cảm động rơi nước mắt. Hôm sau, ra sân tập, Bùi Thị Xuân và mấy trăm nữ binh xem Linh Lan múa song kiếm. Bài kiếm kết thúc. Các nữ binh vỗ tay trầm trồ khen ngợi. Bùi Thị Xuân tỏ ý hài lòng. Linh Lan dần được Bùi Thị Xuân yêu mến, đối xử thân tình như ruột thịt. Khi nữ tướng có việc phải đi kinh lí, Linh Lan luôn theo hầu bên cạnh. Bùi Thị Xuân truyền cho nàng bài Song phượng kiếm do chính nữ tướng sáng tạo ra. Luyện được bài kiếm đó, song kiếm của Linh Lan càng thêm lợi hại. Trong đội nữ binh không ai xứng là đối thủ của nàng.
***
Một hôm, Bùi Thị Xuân gọi nàng vào phòng riêng bảo:
- Ta có việc giao cho em. Việc này rất hệ trọng. Em có sẵn sàng không?
Linh Lan cung kính đáp:
- Thực hiện nhiệm vụ chủ tướng giao phó là phận sự của em. Ân tình của chủ tướng đối với em sâu rộng như biển cả, dù có nát thân cũng chưa báo đáp được. Xin cứ sai bảo.
Bùi Thị Xuân bước lại gần vỗ vai Linh Lan:
- Quả không phụ lòng mong đợi của ta. Tin tức báo về cho biết có kẻ hoạt động lén lút, quấy rối hậu phương, gieo mầm phản loạn. Địa bàn hắn hoạt động là ở tam Nam: Nam Hạ, Nam Trung, Nam Thượng và một số vùng lân cận ven kinh thành. Hắn thông thuộc địa bàn, thoắt ẩn thoắt hiện, võ nghệ lại rất cao cường. Quan quân mấy lần vây bắt nhưng không được. Em là người ở đấy tất nắm vững địa bàn, thông thuộc những đường ngang lối tắt. Chỉ có em mới gỡ được mối lo này. Nếu không diệt trừ hắn được, đây sẽ là mối nguy lớn về sau.
Giọng Linh Lan rắn rỏi:
- Xin chủ tướng cứ yên lòng. Em sẽ bắt hắn về trị tội.
Vị nữ tướng dịu giọng:
- Ta tin cậy ở em. Nhưng hắn chẳng phải tay vừa, cần phải bảo trọng đấy!
***
Linh Lan dẫn một tốp nữ binh cải trang thành thương khách về tới Nam Hạ lúc đầu canh hai, nàng bí mật dẫn tốp nữ binh ra mai phục ở con đường mòn phía sau làng. Con đường này đi ra bến sông. Bên kia sông là địa phận làng Nam Trung. Hai bên đường cây cối um tùm rất dễ ẩn thân. Nàng nhận định kẻ kia vào Nam Hạ, qua Nam Trung rồi lên Nam Thượng chắc chắn sẽ chọn con đường này. Quả nhiên, cuối canh ba, có tiếng chân người… Dưới ánh trăng vằng vặc, xuất hiện ba cái bóng... Nhanh như cắt, Linh Lan rút song kiếm bước ra đón đầu, miệng thét lớn:
- Đứng lại!
Sau lưng nàng, tốp nữ binh lăm lăm tay gươm. Bọn kia sau giây phút bất ngờ liền vội rút kiếm ra. Cả ba đều bịt mặt bằng khăn đen. Linh Lan gằn giọng:
- Bỏ kiếm xuống! Đầu hàng sẽ được toàn mạng. Các người không thoát được đâu.
Không nói không rằng, kẻ đứng giữa ra hiệu, hai tên đồng bọn xông lên đánh. Tốp nữ binh vây lại. Biết đây là kẻ cần tìm, nàng vung song kiếm áp vào chém. Hắn đưa kiếm lên đỡ. Lưỡi kiếm chạm nhau chan chát. Đường kiếm hắn đầy uy lực. Đánh được mấy hiệp, Linh Lan nhận ra kiếm pháp của hắn rất quen. Kiếm pháp ấy là của lò võ Lê Đường. Đánh thêm một hồi nữa, bất ngờ, kẻ kia thu kiếm bỏ chạy. Linh Lan đuổi theo và bắt kịp hắn. Cả hai đối mặt nhau. Kẻ kia tháo tấm khăn bịt mặt ra…
- Nàng không nhận ra ta ư?
Linh Lan sững sờ:
- Trời ơi! Là… chàng sao?
- Ta đã trở về đây!
Trần Quân chầm chậm bước tới. Linh Lan đưa mũi kiếm về phía trước:
- Chàng đừng tới gần em!
Trần Quân khựng người:
- Nàng sao thế? Đã quên lời hứa ngày trước rồi à?
- Em không quên. Nhưng bây giờ chàng đừng nhắc chuyện cũ nữa.
- Làm sao ta không nhắc cho được? Ta về đây chính là để gặp nàng cho thỏa lòng mong nhớ. Nàng nỡ lòng nào đối xử với ta như thế.
Linh Lan lắc đầu:
- Chúng ta ai có chủ nấy. Em phải làm nhiệm vụ của mình.
- Nàng quyết đoạn tuyệt tình xưa?
- Đó là lời hứa của em với chủ tướng. Mong chàng hiểu cho em.
Linh Lan xông tới. Kiếm lại chạm vào nhau. Đường gươm nàng tự nhiên không còn linh hoạt nữa. Bất ngờ, Trần Quân đảo người đánh một thế kiếm hiểm. Đỡ được đường kiếm, nàng thất thế loạng choạng lùi lại mấy bước. Linh Lan vội đưa song kiếm về thế thủ. Sao lạ vậy? Chợt lời thầy dạy trong hoa viên hôm nào vang lên bên tai... Linh Lan định thần trở lại rồi ngẩng đầu lên quan sát... Trần Quân đâu rồi? Chỉ có những bóng cây đẫm ánh trăng im lìm... Các nữ binh vừa chạy tới. Một nữ binh kêu lên: “Hắn thoát rồi sao?” Linh Lan gật đầu. Nàng hỏi:
- Hai tên kia thế nào?
- Trói cả rồi.
- Các em giỏi lắm! Hãy giải chúng về trước cho chủ tướng xét hỏi. Thưa với người, ta ở lại làm xong nhiệm vụ rồi sẽ về sau.
***
Mấy hôm liền Linh Lan cố truy tìm nhưng Trần Quân vẫn vắng bặt như bóng chim tăm cá. Nàng linh cảm Trần Quân chỉ ở quanh quẩn đâu đấy. Linh Lan e ngại nếu đối mặt với chàng lần nữa thì phải xử sự như thế nào đây? Nàng sợ lại yếu lòng để rối loạn đường gươm như vừa rồi. Bởi thật tình nàng không quên được Trần Quân. Nàng luôn nhớ những kỷ niệm ăm ắp ngọt ngào giữa hai người; nhớ lúc kề cận bên nhau trong những ngày tháng luyện võ ở nhà thầy; nhớ giây phút say đắm trao thân trong đêm trăng bên bờ sông Nam Hạ... Nhưng giờ chàng đã ở bên kia chiến tuyến, trở thành kẻ thù không đội trời chung. Làm sao có thể cùng nhau kết tóc se tơ được? Bởi tình yêu ấy không làm nàng quên được ơn tri ngộ với chủ tướng Bùi Thị Xuân, cách đối đãi nghĩa tình của chủ tướng với nàng. Rồi lời hứa danh dự của nàng trước lúc lên đường thực hiện nhiệm vụ. Và càng không thể khiến nàng phải đi ngược lại con đường chiến đấu dưới lá cờ đại nghĩa vì nước vì dân. Con đường mà nàng và bao nhiêu nghĩa sỹ đang dấn bước và sẵn sàng chết chẳng tiếc thân... Càng nghĩ, nàng càng thấy trớ trêu, tình riêng và nghĩa lớn đôi đường cách biệt. Sự trớ trêu ấy cứ dằn vặt trong lòng nàng không sao dứt bỏ được…
Trần Quân cũng có nỗi khổ vò xé tâm can. Sau hôm tình cờ gặp Linh Lan, phải so gươm với nàng, chàng bần thần đứng ngồi không yên. Thực hiện sứ mạng của phụ thân, lưỡi gươm chàng đã vấy máu biết bao người, trong đó không ít những đồng môn ở lò võ Lê Đường. Giờ lại phải đương đầu với Linh Lan. Còn gì đau đớn hơn nữa khi phải chống lại những người gần gũi thương yêu nhất của mình. Nhiều lần chàng tự hỏi. Sao mình trở nên đơn độc ngay trên mảnh đất quê hương? Sao mình bị mọi người ghẻ lạnh, bị truy đuổi, sống lẩn lút như kẻ làm điều ám muội. Điều gì đã đưa đẩy mình đến cảnh ngộ này? Cơn lốc nào cuốn mình vào vực xoáy hun hút không còn quay đầu lại được? Quyền lực ư? Danh vọng ư? Trung hiếu ư? Trần Quân ngẫm nghĩ chua chát. Chỉ vì cái bã vinh hoa, phù phiếm đó mà chàng bao phen vào sinh ra tử, để rồi giờ đây trở thành kẻ bị mê hoặc, lạc lối giữa cõi hư ảo, phù du...
***
Chiều hôm đó, Linh Lan bất ngờ nhận được thư Trần Quân hẹn gặp trên bờ sông Nam Hạ, nơi Trần Quân từ biệt nàng ra đi. Trăng lên. Đến giờ hẹn, không chần chừ, Linh Lan giắt song kiếm vào người rồi đi ngay. Nàng ra tới nơi thì thấy Trần Quân chờ sẵn từ lúc nào. Trần Quân lên tiếng:
- Ta biết có nói gì đi nữa cũng vô ích mà thôi, vì không thể lấp được hố sâu ngăn cách giữa hai ta. Nhưng dù đời này mình không được sum họp, nàng cũng phải biết rằng, tình yêu của nàng chính là thứ quí giá nhất mà ta từng có được trong đời. Nhưng tiếc rằng năm xưa ta đã đánh mất thứ quí giá đó khi từ biệt nàng ngay tại bờ sông này.
- Đó là số phận nghiệt ngã mà đời này em phải chịu. Cũng đành chấp nhận chứ biết làm sao!
Linh Lan rút song kiếm ra. Giọng Trần Quân buồn rầu:
- Ta với nàng nhất định phải một mất một còn sao?
- Em phải làm bổn phận của mình! Tình nghĩa với chàng, đợi đến kiếp sau, em trọn đời báo đáp.
Linh Lan vung gươm xông tới. Trần Quân rút gươm chống đỡ. Được vài hiệp, bằng một tuyệt kỹ, nàng áp sát, lưỡi kiếm nhanh như chớp xuyên qua người Trần Quân. Sao chàng lại buông xuôi hứng trọn nhát đâm? Trần Quân ôm ngực từ từ khuỵu xuống. Linh Lan vội thả chuôi gươm đỡ lấy người chàng... Nàng nhìn vào mắt Trần Quân... Mắt chàng tối dần nhưng vẫn ánh lên vẻ dịu dàng thắm thiết yêu thương khi bắt gặp cái nhìn của nàng. Ánh mắt của đêm chia tay trên bờ sông năm nào... Nàng lững thững lê bước đến gần mép nước, rồi ngồi bệt xuống. Gương mặt nàng đanh lại, nhìn đăm đăm dòng nước dập dờn trôi mặc cho sương đêm rơi ướt cả áo...
***
Sau cái chết của Trần Quân, Linh Lan như con người khác. Tâm trí nàng dồn hết cho công việc, dốc lòng phò tá Bùi Thị Xuân, không màng nguy hiểm, xông pha trận mạc lập được nhiều công trạng. Nhưng lúc rỗi việc quân, nàng tìm nơi vắng vẻ ngồi trầm ngâm một mình, nét mặt đăm chiêu đắm chìm theo dòng suy nghĩ miên man... Cho đến một hôm, nàng bị trọng thương trong một trận giao tranh ác liệt, biết mình không qua khỏi, nàng cố nén đau đớn, lẳng lặng lên ngựa phi về Nam Hạ. Không biết nàng đã đi qua bao dặm đường, khi về tới vạt cỏ trên bờ sông, chỗ Trần Quân lìa đời thì con chiến mã đã kiệt sức. Còn nàng, tay cầm chặt dây cương, đầu gục xuống bờm ngựa. Linh Lan gượng chút sức tàn, bước xuống ngựa. Nàng ôm vết thương lảo đảo đi được vài bước nhưng dường như đã quá sức chịu đựng, ngã nhào xuống... Máu ướt cả chiến bào, rỏ từng giọt xuống mặt cỏ. Nàng lịm dần rồi nhắm mắt xuôi tay. Bấy giờ đã quá nửa đêm, trăng lấp lóa giữa trời. Dưới trăng, khói sương bàng bạc...
Ít lâu sau, từ chỗ vạt cỏ thấm máu Linh Lan bỗng mọc lên một loài hoa lạ. Những đóa hoa phơi phới vươn lên khỏi đầu ngọn cỏ. Nhụy hoa màu tím thẫm, mỗi đóa có hai cánh trắng muốt xòe ra trông mượt như nhung, tỏa hương dìu dịu. Dáng hoa mảnh mai nhưng lại dẻo dai, chịu đựng được gió mưa. Hoa tươi tốt sinh sôi nảy nở dần kín cả vạt sông. Dân làng Nam Hạ lấy làm lạ vì chưa ai từng thấy kỳ hoa ấy bao giờ. Họ cho rằng đây là sự hóa thân của Linh Lan để được mãi mãi bên cạnh người yêu. Họ yêu mến, nâng niu lấy tên nàng đặt cho hoa và bảo nhau rằng đây là phẩm vật của trời đất ban tặng. Và cũng từ đó, ở Nam Hạ, chuyện về hoa Linh lan, một loài hoa mang tên người con gái mà cuộc đời và võ nghiệp đã làm rạng danh cho làng được lưu truyền đẹp như một huyền thoại không thể mờ phai.

P.H.H
Read more…

CÁCH NHẬP COMMENT TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ

Đầu tiên, nhấp chuột vào ô Nhập nhận xét của bạn rồi viết comment. Viết xong, nhấp chuột vào ô Tài khoản Google. Sau đó nhấp chuột vào Tên/URL thì sẽ hiện ra 2 ô. Ô phía trên, ghi Họ và tên của bạn. Ô phía dưới, ghi dòng chữ:huongquenha.com

Cuối cùng, nhấp chuột vào ô Tiếp tục và nhấp chuột tiếp vào ô Xuất bản là xong. (Nếu bạn đã có sẵn Tài khoản Google, thì sau khi viết comment, chỉ cần nhấp chuột vào ô Xuất bản là thành công)


-------------------------------------------------------------------------


TÁC GIẢ & TÁC PHẨM
* TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Ái Nhân (14) ẢNH (58) Anh Ngọc (1) Anh Nguyên (1) Anh Phong (4) Anh Phương (2) Ân Thiên (1) Bạch Diệp (3) Bách Mỵ (2) BÀN TRÒN VĂN NGHỆ (87) Bảo Hồ (1) Bảo Lâm (1) Bảo Ninh (2) Bé Hải Dân (1) Bích Ái (3) Bích Lê (4) Bích Ngọc (1) Bích Vân (2) Bình Địa Mộc (1) Bình Nguyên (1) Bình Nguyên Trang (2) Bobby Nam Giang (4) Bùi Anh Sắc (1) Bùi Công Thuấn (1) Bùi Danh Hải Phong (1) Bùi Đức Ánh (60) Bùi Hoài Vân (5) Bùi Huyền Tương (2) Bùi Hữu Phước (1) Bùi Nguyên Bằng (5) Bùi Nhựa (4) Bùi Văn Bồng (5) Bùi Việt Thắng (1) BÚT KÝ (17) Cao Duy Thảo (1) Cao Kim Quy (1) Cao Thị Thu Hà (3) Cao Thọ Thêm (2) Cao Thoại Châu (1) Cao Thu Hà (1) Cao Văn Tam (5) Cát Du (5) Cẩm Lệ (3) Cẩm Tú Cầu (1) Chàng Cát (1) CHÀO XUÂN 2014 (1) CHÂN DUNG VĂN NGHỆ SĨ (1) Châu Quang Phước (1) Châu Thạch (9) Châu Thường Vinh (1) Chí Anh (1) Chính Đức (1) CHỦ BIÊN (91) Chu Lai (2) Chu Ngạn Thư (10) Chu Trầm Nguyên Minh (16) Chu Vương Miện (1) Cỏ Dại (7) Công Nguyễn (1) Cuộc thi văn chương (1) CỬA SỔ VĂN HÓA (6) Dạ Ngân (1) Dã Phong Bình (2) Dã Phương (1) Dạ Thảo (2) Dạ Thy (1) Diệp Linh (5) Diệp Uy (1) Dino Buzzati (3) DỌC ĐƯỜNG (29) Du Tử Lê (1) Dung Thị Vân (24) Duy Bằng (1) Duy Phạm (1) Dương Diệu Minh (1) Dương Đăng Huệ (1) Dương Hằng (7) Dương Kim Nhi (4) Dương Kim Thoa (1) Dương Phương Vinh (1) Dương Thành Thái (3) Dương Thị Yến Trinh (2) Dương Xuân Triều (6) Dzạ Lữ Kiều (6) Đàm Lan (17) Đào Hiền (1) Đào Hữu Thức (2) Đào Khương (2) Đào Phạm Thuỳ Trang (53) Đào Quang Bắc (1) Đào Quý Thạnh (1) Đào Thanh Hoà (14) Đào Thị Quý Thanh (1) Đào Thị Thu Hiền (2) Đào Văn Đạt (28) Đào Viết Bửu (7) Đặng Châu Long (1) Đặng Diệu Thoa (1) Đăng Huỳnh (1) Đặng Quốc Khánh (1) Đặng Quý Địch (3) Đặng Tấn Tới (2) Đặng Thị Hoa (2) Đặng Thị Xuân (1) Đăng Trình (1) Đặng Văn Sử (1) Đặng Xuân Xuyến (8) ĐIỂM BÁO (2) Đinh Vương Khanh (2) Đoàn Khương Duy (1) Đoàn Thị Minh Hiệp (4) ĐỌC SÁCH (1) Đỗ Chiến Thắng (6) Đỗ Duy Hoàng (9) Đỗ Hồng Ngọc (5) Đỗ Phu (1) Đỗ Tấn Đạt (2) Đỗ Trúc Hàn (1) Đỗ Xuân Phương (1) Đức Linh (1) Đức Tiên (3) Elena Pucillo Truong (6) Ghi chép (1) Giang Đình (8) Hạ Ly (1) Hà Nguyên (2) Hà Nhữ Uyên (2) Hạ Thi (3) Hà Thị Thu Hằng (1) Hà Tùng Sơn (1) Hải Miên (3) Hải Phong (2) Hải Thăng (1) Hải Thuỵ (6) Hải Yến (2) Hàm Sơn (1) Hàn Dã Thảo (2) Hàn Du Tử (17) Hàn Hữu Yên (1) Hãn Nguyên Nguyễn Nhã (1) Hàn Nguyệt (1) Hàn Phong Vũ (19) Hậu Cốc Ngang (1) Hậu Đậu (1) Hiếu Dũng (1) Hoa Mai (1) Hoa Tím Buồn (4) Hoà Văn (10) Hoài Huyền Thanh (49) Hoàng Anh (6) Hoàng Anh 79 (26) Hoàng Chẩm (37) Hoàng Đình Quang (2) Hoàng Giao (4) Hoàng Hạ Miên (5) Hoàng Hữu (1) Hoàng Khánh Duy (3) Hoàng Kim (1) Hoàng Kim Chi (1) Hoàng Kim Oanh (2) Hoàng Linh (6) Hoàng Long (2) Hoàng Lộc (8) Hoàng Mẫn (1) Hoàng Minh Tường (1) Hoàng Nghĩa Lược (1) Hoàng Ngọc Xuân (4) Hoàng Nguyên (1) Hoàng Phủ Ngọc Tường (1) Hoàng Thảo Chi (1) Hoàng Thị Nhã (8) Hoàng Trang (1) Hoàng Trần (1) Hoàng Trọng Quý (9) Hoàng Trọng thắng (1) Hoàng Tuấn Sơn (1) Hoàng Vũ Thuật (1) Hoàng Xuân Hiến (1) Hoàng Xuân Niên (1) Hồ Bích Ngọc (3) Hồ Bích Vân (2) Hồ Đắc Thiếu Anh (1) Hồ Hải (2) Hồ Lê Diêm (1) Hồ Nam (1) Hồ Ngọc Diệp (1) Hồ Nhật Quang (1) Hồ Sĩ Duy (1) Hồ Thanh Ngân (10) Hồ Thế Hà (2) Hồ Thế Phất (3) Hồ Tĩnh Tâm (1) Hồ Tịnh Thuỷ (21) Hồ Vũ Khánh Linh (1) Hồ Xuân Thu (3) Hồng Hạnh (3) Hồng Liễu (1) Hồng Phúc (7) Hồng Tâm (10) Huệ Triệu (3) HUMICHI (5) Huy Nguyên (15) Huy Vọng (17) Huỳnh Dạ Thảo (1) Huỳnh Gia (16) Huỳnh Kim Bửu (1) Huỳnh Mẫn Chi (1) Huỳnh Minh Lệ (2) Huỳnh Ngọc Nga (1) Huỳnh Ngọc Phước (26) Huỳnh Như Phương (1) Huỳnh Thanh Lan (1) Huỳnh Văn Diệu (1) Huỳnh Văn Mỹ (1) Huỳnh Văn Yên (1) Huỳnh Xuân Sơn (3) Hương Đêm (1) Hương Đình (4) Hương Văn (6) Hửu Thỉnh (1) James Dylan (7) Jeffrey Thai (9) Jerry Thu Trà (7) Kai Hoàng (1) Kha Tiệm Ly (4) Khả Xuân (1) Khán Võ (2) Khảo Mai (1) Khổng Vĩnh Nguyên (1) KỊCH BẢN (1) Kiên Giang (1) Kiến Giang (12) Kim Chuông (4) Kim Dung (2) Kim Ngoan (15) Kim Quyên (1) Kim Sơn Giang (22) Kim Yến (1) Kỳ Nam (2) Ký sự (14) Lạc Thảo (1) Lại Ngọc Thư (1) Lam Giang (3) Lan Anh (1) Lan Phương (1) Lãng Du (6) Lâm Bích Thuỷ (8) Lâm Cẩm Ái (3) Lâm Hạ (11) Lâm Huy Nhuận (1) Lâm Trúc (29) Lâm Xuân Vi (1) Lê Ân (5) Lê Bá Duy (7) Lê Đình Danh (50) Lê Đức Hoàng Vân (1) Lê Đức Lang (13) Lê Giang Trần (1) Lệ Hằng (3) Lê Hoài Lương (4) Lê Hoàng (2) Lê Hứa Huyền Trân (33) Lê Khánh Luận (1) Lê Minh Chánh (1) Lê Minh Dung (2) Lê Minh Vũ (3) Lê Ngân (3) Lê Ngọc Trác (1) Lê Ngũ Nam Phong (11) Lê Nhựt Triết (7) Lê Phương Châu (30) Lê Quang Trạng (18) Lê Sa Long (2) Lê Thanh Hùng (18) Lê Thanh My (8) Lê Thấu (1) Lê Thị Cẩm Tú (6) Lê Thị Kim (1) Lê Thị Ngọc Lệ (1) Lê Thị Ngọc Nữ (12) Lê Thị Xuyên (11) Lê Thiếu Nhơn (13) Lê Thống Nhất (6) Lê Tiến Dũng (1) Lê Tiến Mợi (6) Lê Trọng Nghĩa (3) Lê Trung Hiếu (1) Lê Tuân (4) Lê Uyên (1) Lê Văn Hiếu (10) Lê Văn Ngăn (3) Lê Vi Thuỷ (1) Lê Xuân Tiến (1) Linh Lan (7) Linh Lan (Quảng Nam) (8) Linh Phương (3) Linh Thy (2) Lữ Hồng (3) Lư Nhất Vũ (1) Lương Duyên Thắng (3) Lương Đình Khoa (1) Lương Sơn (25) Lưu Ly (6) Lưu Quang Minh (15) Lưu Thành Tựu (1) Lưu Thị Mười (2) Lý Khánh Vinh (15) Lý Thành Long (1) M.T.N.H (7) Mã Nhị Lan (1) Mạc Minh (2) Mạc Tường (1) Mai Đức Trung (6) Mai Kiệm (1) Mai Loan (12) Mai Nhật (2) Mai Thanh (1) Mai Thị Vân (1) Mai Thìn (3) Mai Tuyết (30) Mang Viên Long (52) Marie Hải Miên (4) Mẫu Đơn (1) Mèo Con (1) Miên Đức Thắng (2) Miên Linh (1) Minh Châu (2) Minh Đan (Lọ Lem Đất Võ) (3) Minh Nguyên (14) Minh Nguyệt (4) Minh Vy (25) Mỗi tháng một tác giả và một bài thơ hay (2) Mộng Cầm (8) Mường Mán (1) MỸ THUẬT (6) My Tiên (1) Mỹ Vân (1) Nam Cao (1) Nam Thi (1) Năm Bửu (1) Nấm Độc (1) Ngàn Thương (31) Ngày Đẹp Tươi (1) Ngọc Bút (7) Ngọc Diệp (31) Ngọc Thịnh (1) Ngô Càn Chiểu (1) Ngô Diệp (6) Ngô Đình Hải (6) Ngô Hồng Nhung (1) Ngô Liêm Khoan (1) Ngô Minh Trãi (3) Ngô Nguyên Ngiễm (1) Ngô Thị Hoà (1) Ngô Thuý Nga (30) Ngô Thúy Nga (4) Ngô Thy Học (7) Ngô Văn Cư (30) Ngô Văn Giảng (11) Ngô Văn Khanh (17) Nguyễn (1) Nguyễn An Bình (58) Nguyễn An Đình (4) Nguyễn Ánh 9 (1) Nguyễn Bá Nhân (1) Nguyễn Bích Sao Linh (1) Nguyễn Bình (1) Nguyễn Bính Hồng Cầu (2) Nguyên Cẩn (24) Nguyễn Chinh (4) Nguyễn Công Thụ (2) Nguyễn Công Tùng Chinh (1) Nguyễn Cử Tú Quỳnh (1) Nguyên Diệp (1) Nguyễn Duy Khương (6) Nguyễn Duy Thịnh (1) Nguyễn Đặng Mừng (3) Nguyễn Đăng Thanh (20) Nguyễn Đăng Trình (4) Nguyễn Đình Bảng (1) Nguyễn Đình Trọng (1) Nguyễn Đoan Tuyết (25) Nguyễn Đồng Bội Thảo (1) Nguyễn Đức Chính (5) Nguyễn Đức Cơ (1) Nguyễn Đức Mậu (2) Nguyễn Đức Minh Hùng (10) Nguyễn Đức Phú Thọ (20) Nguyễn Đức Quyền (4) Nguyễn Đức Tấn (4) Nguyễn Gia Long (1) Nguyên Hạ (4) Nguyễn Hải Thảo (2) Nguyễn Hậu (2) Nguyễn Hiếu (8) Nguyễn Hiếu Học (2) Nguyễn Hòa Hiệp (1) Nguyễn Hoàng Thức (2) Nguyễn Hồng Diệu (1) Nguyễn Huệ (3) Nguyên Hùng (1) Nguyễn Huy (1) Nguyễn Huy Khôi (1) Nguyễn Huỳnh (1) Nguyễn Hữu Quý (2) Nguyễn Hữu Thuần (4) Nguyễn Hữu Trung (1) Nguyễn Khiêm (1) Nguyễn Khoa Đăng (37) Nguyễn Kiều Lam (2) Nguyễn Kim Hương (5) Nguyễn Lam (2) Nguyễn Lương Vỵ (4) Nguyên Minh (1) Nguyễn Minh Dũng (43) Nguyễn Minh Hoà (1) Nguyễn Minh Khiêm (1) Nguyễn Minh Phúc (19) Nguyễn Minh Quang (5) Nguyễn Minh Thuận (4) Nguyễn Minh Toàn (1) Nguyễn Mỹ Nữ (3) Nguyễn Nga (14) Nguyễn Nghiêm (1) Nguyễn Ngọc Dũng (3) Nguyễn Ngọc Đặng (1) Nguyễn Ngọc Hà (4) Nguyễn Ngọc Hưng (5) Nguyễn Ngọc Thơ (31) Nguyễn Ngọc Tư (5) Nguyễn Nguy Anh (21) Nguyễn Nguyên Phượng (66) Nguyễn Nhật Hùng (4) Nguyễn Như Tuấn (13) Nguyên Phong (1) Nguyễn Phú Yên (8) Nguyễn Phượng (2) Nguyễn Quang Quân (8) Nguyễn Quang Tâm (2) Nguyễn Quang Tuấn (1) Nguyễn Quân (1) Nguyễn Quốc Ái (1) Nguyễn Quốc Bảo (1) Nguyễn Quốc Đông (1) Nguyễn Quy (2) Nguyên Tâm (1) Nguyễn Tấn Thuyên (1) Nguyễn Thái An (3) Nguyễn Thái Dương (6) Nguyễn Thái Huy (34) Nguyễn Thành Công (48) Nguyễn Thành Giang (22) Nguyễn Thanh Hải (1) Nguyễn Thanh Mừng (1) Nguyễn Thành Nhân (17) Nguyễn Thanh Tuấn (6) Nguyễn Thanh Xuân (2) Nguyễn Thế Kiên (1) Nguyễn Thị Ánh Huỳnh (1) Nguyễn Thị Bích Phượng (1) Nguyễn Thị Cẩm Thuỳ (3) Nguyễn Thị Chi (2) Nguyễn Thị Diệu Hiền (3) Nguyễn Thị Hải (1) Nguyễn Thị Hậu (1) Nguyễn Thị Huệ (1) Nguyễn Thị Kim Huệ (2) Nguyễn Thị Mây (101) Nguyễn Thị Ngọc Hải (1) Nguyễn Thị Ngọc Sen (1) Nguyễn Thị Như Tâm (3) Nguyễn Thị Phụng (19) Nguyễn Thị Thanh Bình (6) Nguyễn Thị Thành Nhân (1) Nguyễn Thị Thu Ba (12) Nguyễn Thị Thu Hiền (1) Nguyễn Thị Thu Hoài (1) Nguyễn Thị Thu Thuý (3) Nguyễn Thị Thùy Linh (3) Nguyễn Thị Tiết (3) Nguyễn Thị Tuyết (1) Nguyễn Thị Việt Hà (39) Nguyễn Thị Xuân Hương (5) Nguyễn Thủy (4) Nguyễn Thúy Ngân (13) Nguyễn Thuý Quỳnh (2) Nguyễn Thường Kham (1) Nguyễn Thượng Trí (2) Nguyễn Tiến Đường (8) Nguyễn Trí Tài (38) Nguyễn Trọng Luân (2) Nguyễn Trung (1) Nguyễn Tuyển (3) Nguyễn Văn Ân (59) Nguyễn Văn Cường (CCK) (4) Nguyễn Văn Hiến (5) Nguyễn Văn Hoà (5) Nguyễn Văn Học (12) Nguyễn Văn Ngọc (1) Nguyễn Văn Thảo (17) Nguyễn Văn Toan (1) Nguyễn Việt Hà (2) Nguyễn Vinh (1) Nguyễn Vĩnh Bình (3) Nguyễn Xuân Cảm (3) Nguyễn Xuân Dương (1) Nguyễn Xuân Khánh (1) Nguyễn Xuân Thuỷ (1) Nguyễn Xuân Tư (3) Nguyệt Linh (5) Nguyệt Quế (1) Ngưng Thu (38) Nhã Ngọc (1) Nhã Thiên (7) Nhân Hậu (2) NHÂN VẬT (1) Nhật Quang (17) Nhất Sinh (1) Nhật Vũ (1) Nhi Hạ (1) NHỚ THUỞ ẤU THƠ (37) NHỮNG ÁNG VĂN HAY VỀ LÀNG QUÊ VIỆT NAM (7) NHỮNG NGƯỜI BẠN ĐÂT THỦ (6) NHỮNG NGƯỜI THỰC HIỆN HQN (5) Nửa Đời hư (1) NỬA THÁNG MỘT TÁC GIẢ VÀ MỘT BÀI THƠ HAY (37) P.N. Thường Đoan (1) Pearl (1) Phạm Ánh (18) Phạm Anh Xuân (3) Phạm Bá Nhơn (2) Phạm Cao Hoàng (1) Phạm Đình Nghi (1) Phạm Hổ (1) Phạm Hữu Hoàng (19) Phạm Lâm (1) Phạm Minh Dũng (14) Phạm Minh Hiền (9) Phạm Minh Thuận (10) Phạm Mỹ (1) Phạm Ngân (3) Phạm Như Vân (1) Phạm Phan Hòa (1) Phạm Quỳnh An (1) Phạm Thái Ba (4) Phạm Thị Hải Dương (9) Phạm Thị Liên (1) Phạm Thị Mỹ Liên (16) Phạm Thị Phương Thảo (3) Phạm Thuý (6) Phạm Trần Ái Linh (4) Phạm Trung Tín (2) Phạm Tuấn Vũ (28) Phạm Tử Văn (21) Phạm Văn Phương (14) Phạm Vũ (1) Phan Anh (5) Phan Cung Việt (1) Phan Đức Nam (1) Phan Hoài Thương (1) Phan Hoàng (1) Phan Huỳnh Điểu (1) Phan Hữu Lý (1) Phan Khanh (2) Phan Mai Thư Nhã (6) Phan Nam (12) Phan Sửu (1) Phan Tấn Lược (6) Phan Thanh Cương (2) Phan Thị Huỳnh Trang (2) Phan Trang Hy (22) Phan Văn Bình (1) Phan Văn Thuần (3) Phan Vĩnh (1) Phiêu Vân (1) Phong Điệp (1) Phỏng vấn (6) Phú Ngọc (1) Phú Quang (3) Phú Xuân (8) Phùng Gia Lộc (1) Phùng Hiếu (1) Phùng Hoàng Chương (1) Phùng Phương Quý (5) Phùng Văn Khai (1) Phương Phương (10) Phương Uy (5) Quảng Ngọc (1) Quảng Ngôn Lê Ngữ (1) Quang Thám (1) Quang Tuấn Dũng (9) Quốc Hùng (2) Quốc Tuyên (1) Quỳnh Lệ (1) Quỳnh Nga (2) Quỳnh Trâm (1) Raymond Thư (1) Rêu (Cao Hoàng Từ Đoan) (13) SÁCH BẠN VĂN (71) Song Ninh (4) Sông Hương (11) Sông Lam (1) Sông Song (7) Sơn Tịnh (2) Sơn Trần (12) T.T.Hiếu Thảo (22) Tạ Nghi Lễ (1) Tạ Thị Hoa (14) TẢN VĂN (152) TẠP BÚT (479) Tạp chí Văn Mới (1) TẠP CHÍ VN BÌNH DƯƠNG (11) Tâm Nhiên (2) Tần Khánh (4) TẬP SAN ÁO TRẮNG (29) Tập san Văn học nghệ thuật Hương Quê Nhà (1) Tây Sơn bi hùng truyện (2) Thạch Anh (2) Thạch Cầu (1) Thạch Đà (7) Thạch Lam (1) Thái An Khánh (2) Thái Hoà (1) Thanh Bình Nguyên (27) Thanh Hải (1) Thanh Minh (4) Thanh Sơn (1) Thanh Thảo (2) Thanh Trắc Nguyễn Văn (25) Thanh Tùng (7) Thành Văn (3) Thanh Xuân (1) Thảo Nguyễn (1) Thâm Tâm (1) Thiên Ân (1) Thiên Sơn (1) Thiên Thần Áo Trắng (7) Thiên Tôn (10) Thiệp chúc mừng năm mới (1) Thiệp chúc Tết (1) Thiệp mừng (3) Thơ (2589) Thơ Lê Nhựt Triết (1) THƠ MỜI HOẠ (7) THƠ PHỔ NHẠC (74) Thời sự Văn nghệ (6) Thu Dung (3) Thu Hoài (1) Thuận Thảo (8) Thuận Yến (1) Thục Minh (7) Thuỳ Anh (6) Thuỵ Du (1) Thụy Du (3) Thuỳ Dương (1) Thủy Điền (1) Thuỳ Nhân (1) Thư cảm ơn (1) Thư ngỏ (1) THƯ NGỎ CỦA HQN (2) Thư tin (263) THƯ VIỆN TÁC GIẢ (1) Tiểu luận (2) Tiểu Mục Đồng (1) Tiểu thuyết (69) Tiêu Tương (1) TIN VĂN (2) Tịnh Minh Tiến (2) Tô Hồng Phương (1) Tô Kiều Ngân (1) Tô Minh Yến (19) Tôn Nữ Hỷ Khương (2) Tôn Thất Út (2) Tống Xuân Tám (1) Trà Bình (3) TRABATHA (1) Trang Linh (1) Trang Lộc (1) TRANG THƠ CHỦ NHẬT (277) Trang Thơ Đón Xuân Đinh Dậu 2017 (1) Tranh ảnh (3) Trầm Mặc (4) Trần Anh Dũng (1) Trần Bảo Định (4) Trần Băng Khuê (1) Trần Dần (1) Trần Duy Đức (17) Trần Dzạ Lữ (4) Trần Định (1) Trần Đình Sử (2) Trần Đoàn Luận (1) Trần Đức ÁI (2) Trần Hà Nam (4) Trần Hoàng Vy (1) Trần Hồng Vân (3) Trần Huiền Ân (2) Trần Huy Minh Phương (2) Trần Hữu Du (1) Trần Hữu Hội (17) Trần Kim Đức (5) Trần Kim Loan (2) Trần Kim Quy (1) Trần Lê Sơn Ý (2) Trần Linh Chi (1) Trần Long Thạch (1) Trần Lưu (1) Trần Mai Hường (11) Trần Mạnh Hảo (1) Trần Minh Nguyệt (13) Trần Năm (1) Trần Ngọc Mỹ (11) Trần Nguyên Hạnh (6) Trần Nhã My (2) Trần Nhương (1) Trần Phù Nam (1) Trần Quang Dũng (4) Trần Quang Khanh (9) Trần Quang Lộc (1) Trần Quang Ngân (8) Trần Quốc Tiến (8) Trần Tâm (6) Trần Thái Hưng (5) Trần Thanh Hải (3) Trần Thành Nghĩa (1) Trần Thế Nhân (9) Trần Thị Bích Thu (1) Trần Thi Ca (9) Trần Thị Cổ Tích (2) Trần Thị Huyền Trang (2) Trần Thị Thanh (5) Trần Thị Thương Thương (4) Trần Thị Trúc Hạ (1) Trần Thiện Tuấn (1) Trần Thoại Nguyên (1) Trần Thuận (7) Trần Thuỳ Trang (1) Trần Thư (1) Trần Thương Nhiều (1) Trần Trọng Hưng (2) Trần Trọng Tân (1) Trần Trọng Vũ (2) Trần Tuấn Anh (2) Trần Tuấn Thanh (10) Trần Vạn Giã (2) Trần Văn Bạn (16) Trần Văn Nhân (5) Trần Văn Thiên (1) Trần Viết Dũng (11) Trần Võ Thành Văn (23) Triết học (2) Triều Âm (2) Triều Châu (1) Triều La Vỹ (1) Triệu Lam Châu (1) Triệu Từ Truyền (20) Trịnh Bửu Hoài (94) Trịnh Duy Sơn (2) Trịnh Hoài Linh (5) Trịnh Huy (4) Trịnh Thuỳ Mỹ (1) Trịnh Tuyên (1) Trịnh Viết Hiền (1) Trịnh Viết Hiệp (1) Trịnh Yến (2) Trúc Giang (4) Trúc Lập (1) Trúc Linh Lan (2) Trúc Thanh Tâm (9) Trúc Thuyên (3) Trung Trung Đỉnh (1) TRUYỆN DỊCH (1) Truyện ký (1) TRUYỆN NGẮN (931) Trương Công Tưởng (16) Trương Diễm Phiến (1) Trương Đình Phượng (8) Trương Đình Tuấn (3) Trương Hồng Phúc (11) Trương Huỳnh Như Trân (2) Trương Nam Chi (5) Trương Thanh Cường (2) Trường Thắng (62) Trương Thị Thanh Tâm (15) Trường Thịnh (6) Trương Tri (2) Trương Văn Dân (21) Trương Viết Hùng (1) TTM (1) Tuấn Nguyễn (1) Tuấn Quỳnh (3) Tuti (2) Tuỳ bút (2) TÙY BÚT (111) Tường Vi (1) TX (1) Út Lãng Tử (1) Uyên Minh (1) Uyển Phan (1) Vành Khuyên (1) Văn (1929) Văn Công Mỹ (2) Văn Lưu (1) Văn Nhược Ba (1) Văn Thành Lê (1) Văn Thắng (22) Văn Trọng Hùng (1) Vân Đồn (3) Vân Giang (12) Vân Khanh (2) Vân Phi (29) Vân Tùng (2) Vi Ánh Ngọc (2) Vi Quốc Hiệp (1) VIDEO CLIP (2) Viễn Trình (25) Việt Quỳnh (1) Việt Trang (1) Việt Trương (1) Vĩnh Sơn (7) Vĩnh Thông (33) Vĩnh Tuy (7) Võ Bá Cường (1) Võ Chân Cửu (17) Võ Công Liêm (1) Võ Diệu Thanh (16) Võ Dõng (1) Võ Đông Điền (4) Võ Hà (1) Võ Hạnh (2) Võ Mỹ Cát (1) Võ Ngọc Thọ (4) Võ Như Văn (3) Võ Thị Nga (10) Võ Thị Thu Thủy (1) Võ Thuỵ Như Phương (15) Võ Xuân Phương (3) Vũ Bình Lục (1) Vũ Đình Huy (7) Vũ Đình Liên (1) Vũ Đình Minh (1) Vũ Đình Nguyệt (2) Vũ Đình Thung (2) Vũ Đức Trọng (1) Vũ Hạ (1) Vũ Hạnh (2) Vũ Miên Thảo (5) Vũ Thành An (1) Vũ Thị Huyền Trang (88) Vũ Thụy Khuê (3) Vũ Trọng Quang (1) Vũ Trọng Tâm (2) Vũ Trọng Thanh (1) Vương Hạnh (1) Vương Hoài Uyên (3) Vương Tâm (2) Xanh Nguyên (4) Xuân Đài (1) Xuân Phong (6) Xuân Phương (1) Xuân Tiến (20) Ý Thu (3) Yên Kha (7) Ziken (2)
-------------------------------------------------------------------------
+ 730 TÁC GIẢ CÓ BÀI ĐĂNG TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ
-------------------------------------------------------------------------