TỨ TUYỆT TÌNH THƠ - Thơ Nguyễn Thị Thu Ba


ĐỢI TRÔNG

Thềm xưa vắng bóng trăng rồi
Cớ sao còn đó một người đợi mong
Mấy năm lòng vẫn hỏi lòng
Đến bao giờ hết ngóng – trông – đợi – chờ?


SÓNG TÌNH

Một lần qua Bắc Cần Thơ
Mà tim dậy sóng đến giờ chưa nguôi
Tình cờ anh chỉ nhìn thôi
Mà hồn lưu lạc trôi vào mắt ai…


TAN NÁT LÒNG

Ta tình cờ gặp lại
Giữa một chiều mùa đông
Bàn tay xưa vuột mất
Chợt nghe tan nát lòng


TÌM NHỚ

Chiều nay qua ngõ nhớ
Xao xuyến lòng mênh mang
Lục tìm trang lưu bút
Thấy hình ai trong tim.


CHƯA NGUÔI

Tưởng rằng em đã quên mau
Ngờ đâu nỗi nhớ vẫn nhàu nát tim
Lục trong đau đớn muộn phiền
Cớ sao sót lại nỗi buồn thấu tim?


ĐÁNH MẤT

Đánh rơi một thứ vô hình
Mà sao mất cả cuộc tình lứa đôi
Tại trầu không thắm với vôi
Hay anh đánh mất một lời thủy chung?

N.T.T.B
Read more…

TRƯA NAY CHIM KHÁCH LẠI VỀ - Truyện ngắn Ngọc Diệp




Cúp điện. Cả xóm lặng vắng, không có tiếng ti vi, không tiếng nhạc. Máy tính bàn, laptop im lìm. Mấy chiếc điện thoại không truy cập được wifi nằm lăn lóc. Mở toang cửa sổ, cô vén rèm nhìn ra vườn. Cây nguyệt quế đơm hoa trắng cả một khoảnh, tỏa hương nức lòng. Tiếng mấy con chim sâu líu ríu, lích rích, tiếng con chào mào chèo choẹt, hai con chích chòe vừa chích vừa chòe xòe đuôi vẫy cánh bên nhau. Rồi cả tiếng đôi cu gáy đang say sưa gù cúc cù cu cu cuuu….
Trong nhà nóng nực bức bối quá, cô xách cái võng lưới ra vườn. Vừa đung đưa vừa ngắm khoảng trời bồng bềnh mây trắng lung linh qua tán lá mít và tận hưởng bản nhạc chim chóc vườn quê mà lâu nay quên lãng. Vài đốm nắng lọt qua tán lá nhảy nhót chiếu thẳng vào mắt mới chói làm sao. Cô xoay trở tránh đốm nắng, ngó nghiêng nhìn xem có bông mít nào vừa chín tới, lấm tấm cám vàng không, hít một hơi dài xem có trái mít nào chín chưa. Đã quen lệ, hễ ra vườn cô lại thèm mấy món này. Mà đâu chỉ vậy, cô còn thèm có vài đứa bạn cùng ăn rồi cùng đùa giỡn đuổi bướm ngắm hoa nữa kìa. Mình còn trẻ lắm mà hay đã quá lứa rồi nhỉ? Má nói: “Sắp băm rồi đó, liệu mà lấy chồng kẻo ế”. Con gái của má giỏi giang lại xinh thế này, làm sao mà ế chứ. Bao chàng theo tán mà con không ưng chớ bộ… Gió nhè nhẹ thoang thoảng, vài chiếc lá vàng, nâu sậm bóng loáng chao nghiêng trước mặt, cô giơ tay hứng nhưng đến gần nó lại chuyển hướng lệch đi. Trò chơi từ tấm bé, giờ chơi lại cũng thấy thú vị, ngày xưa chơi cùng đám bạn vui ơi là vui. Giờ đây mỗi mình giữa khu vườn vắng lích rích tiếng chim đang mớm mồi tình tứ trên cao… Cô chợt se lòng.
Miên man nhớ các bạn. Loan và Ngân đã lên xe hoa, Mạnh và Quân về quê vợ lập nghiệp. Lớp trưởng Hùng, lớp phó Xuân quấn lấy nhau từ ngày lớp 10 giờ đã “ầu ơ ví dầu” líu lo con trẻ. Còn có cô và Thiên? Cô không rõ Thiên thế nào, nghe đâu học hết Cao học rồi còn theo học gì thêm nữa. Nghĩ đến Thiên cô lại nhớ trò hứng lá mít. Bắt bồ chơi chung, không hiểu sao lần nào cô và Thiên cũng về chung một bồ. Mải dõi theo chiếc lá mít, có hôm hai đứa cụng đầu vào nhau cái cộp, lá mít rơi nghiêng hai đứa bắt không được mà ngã xoài ra đất. Cả bọn cười giòn tan… Chơi chán lại đi quanh vườn kiếm mít chín. Không biết ai bày cho Quân cách dùng sào gõ để biết mít chín. “Bịch bịch” là mít chín, “tróc tróc” là mít còn xanh. Quân và Mạnh thích leo trèo nên chuyên trách lên cây hái trái. Ăn mít xong còn luộc cả hột xơi tiếp. Bữa nào gõ mãi chẳng thấy trái nào “bịch bịch” thì Ngân hái bông mít, khế chua xắt mỏng dầm nước mắm ớt cay xè, vừa hít hà vừa ăn… Bông mít chát nghẹn họng, khế chua chua lè vậy mà thích mới ngộ chứ.
Có hôm Quân và Mạnh trèo lên cây mít lấy tổ chim, bàn nhau bắt chim non về nuôi. Mới đưa cái tổ xuống đã bị ba cô quát, bảo trả lại chỗ cũ: “Mình chăm làm sao bằng mẹ nó chăm con chứ. Mấy con chim non còn đỏ hỏn, lông chưa có làm sao thiếu mẹ mà chúng sống nổi. Ai ủ ấm cho chúng hả? Nếu bác cũng như tụi bây thì khu vườn này đâu có rộn tiếng chim như vầy. Đất lành chim đậu, đừng làm cho chúng sợ mà bỏ đi chỗ khác nha mấy đứa”. Cả đám dạ dạ vâng vâng, từ đó bỏ sở thích bắt chim non về nuôi. Nhưng cái việc Thiên chạy đi kiếm ba cô mách mấy bạn đang bắt chim non cũng làm cho cả đám ngượng ngùng lạnh nhạt hàng tuần. Ơn trời, rồi đâu lại vào đó…
Cô và Thiên thân nhau lắm, cũng chẳng rõ tự bao giờ, từ lúc học lớp 7 hay lớp 8 nhỉ? Cả đám chơi cùng nhau, nhưng Thiên không bắt nạt, không chọc ghẹo cô, ngấm ngầm giúp cô từ giảng giải những bài toán khó, chép bài hộ những hôm cô vắng, chỉ cho cô phần Excel, cái phần xương xẩu nhất trong giáo trình mà cô luôn  sợ không qua nổi. Cô ốm chỉ có Thiên hỏi han, đến trò chuyện cho cô khuây khỏa, đi gửi giấy phép giúp... Biết cô thích ăn me dốt, Thiên hay đến nhà cậu Bảy xin cho cô. Nhưng Thiên chưa bao giờ nói gì với cô. Cô luôn mong Thiên sẽ nói gì đó khác với ngày thường, chờ hoài, chờ hoài vẫn thế. Bây giờ hai đứa đã xấp xỉ ba mươi. Má cô hay nói: “Trai ba mươi tuổi đang xoan, gái ba mươi tuổi đã toan về già…” Cô mặc nhiên dựa vào Thiên, dựa vào cậu bạn từ thời đi học. Nhiều đêm mưa dầm rỉ rả, cô tự hỏi “Thiên có yêu mình không, hay đấy là tình bạn. Mình có yêu Thiên không?” Câu hỏi không có đáp án. Phải chăng “ẩn số”, má cô xâu chuỗi từ bữa má Thiên qua nhà. Hai bà kéo nhau ra gốc cây khế chua góc vườn rủ rỉ hàng giờ. Tối đó, má đợi ba sang nhà bác Ba nhờ sửa cây đàn cò mới kéo cô vô buồng: “Phải biết phận mình con à. Ba má thằng Thiên có ý nhắc mấy đứa tụi bây chơi bời học hành phải giữ gìn cho nhà người ta…”. À thì ra thế, Thiên là con một, ba má “người ta” đều “làm lớn”, có chức có quyền. Hèn chi… Cô cứ nghĩ vẩn vơ rồi để trôi tuột như hòn đá cuội lăn xuống chân đồi.
Có lần Thiên về quê mà không báo cho cô hay. Cô điện thoại không được, nhắn bao nhiêu là tin mà không có hồi âm. Lại nghe Mạnh bảo Thiên về quê đi coi mắt. Không hỏi han và kiểm chứng, cô đinh ninh đó là sự thật. Cô buồn vu vơ, buồn không lý giải được tại sao mình buồn. Rồi cô quyết định xóa số điện thoại của Thiên. Giờ quay quắt muốn nhắn một tin, muốn gọi một cuộc cũng không được. Chắc các bạn vẫn còn số nhưng cô lại không muốn hỏi, cô muốn Thiên phải gọi cho cô trước. Cô giận Thiên không không chịu về thăm cô, không chịu về đây chơi trò hứng lá mít. Bao đêm cô nhớ Thiên thắt lòng mà cái đỏng đà đỏng đảnh ngăn không cho cô đi tìm Thiên. Má hay mắng cô là “hũ mắm treo đầu giàn cứng đầu” quả không sai tý nào!
Một con chim khách to, bộ lông đen tuyền ánh sắc xanh, cái đuôi dài như đang kéo theo mũi tên đẹp tuyệt từ hướng Bắc bay đến, vừa bay vừa gọi “khách… khách…”. Cô lẩm bẩm “có khách quý, có khách quý…”. Má cô từng nói vậy mà. Cô đứng dậy định hướng lại lần nữa, xem có đúng con chim quý bay từ hướng Bắc lại không. Mặt hướng về phía mặt trời mọc là hướng Đông, tay trái chỉ hướng Bắc, tay phải chỉ hướng Nam, ngày xưa mình học định hướng thế mà. Đúng không ta… cô cứ phân vân, phân vân mãi… “Má nói buổi sáng có chim khách bay đến từ hướng Bắc là có hỷ, song hỷ đó nha con”. Tự dưng hôm nay cô thấy hồi hộp lạ. Con chim khách đến nhà như mang niềm vui đến cho gia đình cô. Con chim quý xuất hiện và tiếng kêu giòn đanh rõ mồn một từng tiếng “khách… khách...” của nó chắc sẽ mang lại hỷ sự. Ôi chao chỉ cần “hỷ đơn” cũng được, nhưng là hỷ…
Nhớ lại những lần chim khách báo “có khách” thì nhà đều có khách, có chuyện vui thật. Khi thì cậu Út ngoài quê vào chơi, khi thì vợ chồng anh chị hai dắt cháu về thăm ngoại, khi thì bạn của thằng út ở nước ngoài về, khi thì đám bạn thân của cô. Đặc biệt hơn, lần nào đám bạn thân đó về cũng đều có Thiên. Thiên hiền lành, ít nói nhưng hình ảnh của Thiên luôn hiện diện với nụ cười trìu mến, thân thiện…. Nên mỗi khi nghe tiếng chim khách má đều dõi mắt xem chim đến từ hướng nào, khoảng thời gian nào để đoán, rồi giục mấy chị em cô dọn dẹp nhà cửa, đi chợ mua thức ăn, nhốt sẵn mấy con gà tơ… Phần đông chim kêu vào buổi sáng đều có chuyện vui, có khách quý đến thăm nhà.
Cô bồn chồn cầm quyển sách lên lại bỏ xuống. Lại cầm chổi quét lại khoảnh sân đã quét sạch lúc sáng. Lau tới lau lui bộ bàn ghế sa lông bằng sơn mài đen cẩn xà cừ bóng loáng. Dọn dẹp cái bàn làm việc cho gọn gàng. Cắt mấy bông thạch thảo tím cắm vào bình để trên bàn. Lá thạch thảo rin rít dính tay, hương thơm dịu ngọt như quyến luyến mãi bên cô. Mọi thứ đã tươm tất nhưng ngóng mãi cũng chẳng thấy “khách” nào.
Lụi hụi nhóm bếp củi nấu cơm, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, cô mong nhanh có điện để ngủ trưa tý, để chiều còn mấy báo cáo phải làm ngay kẻo ngày mai không kịp nộp sếp lại nhăn nhó khó coi. Bất chợt, cô lại nghe tiếng chim khách kêu như giục giã đầu hồi nhà. Tiếng kêu xao xuyến bồi hồi... Mãi nghĩ về tiếng chim “khách… khách…” hy vọng lần này sẽ có khách ghé thăm, cả má và thằng út đều hồ hởi “chắc có khách quý đến chơi đây”. Tiếng chim chắc nịch vang vang dội vào tim cô.
Tiếng con vàng sủa ran ngoài ngõ. Thằng út nhanh nhẹn chạy ra đón khách. Thì ra là Liên, bạn “ống chề” giống như cô đến. Liên đến, mặt tươi roi rói chào hỏi ba má cô. Rồi lôi xấp thiệp hồng ra đưa mời má: “Tháng sau, ngày… con mời ba má”. Điệp khúc càm ràm của má lại tái diễn: “Bao giờ thì con lấy chồng đây? Mày muốn ba má chết không nhắm mắt à…”. Cô nhăn nhó cười trừ, nhanh nhẹn đánh trống lảng sang những chuyện trên trời dưới đất khác. Lát sau Liên kéo cô ra vườn, tra hỏi chuyện cô với Thiên. Cô buồn hiu thú nhận vẫn nhớ cậu ấy, vẫn mong cậu ấy. Liên tiếp: “Thiên bảo lần này về cưới vợ đấy cậu ạ”. Nghe nhắc đến Thiên cô chợt nghẹn lời. Muốn hỏi Liên về Thiên nhiều thứ lắm, muốn biết Thiên làm gì, ở đâu, vợ sắp cưới của Thiên là ai nhưng rồi không đủ can đảm để hỏi. Có cái gì đó chẹn ngang họng làm cô không nói nên lời. Cô lẩn ra xa Liên một chút, muốn một mình suy ngẫm….
Cô thấy Liên móc điện thoại ra bấm bấm gửi tin cho ai đó, rồi quày quả gọi thằng út kiếm cho chị trái mít sắp chín, lát chị xin đem về thành phố. Thằng út cầm cây sào đập đập từng trái, nghiêng tai nghe ngóng tiếng kêu hồ hởi “Trái này đóng cọc hai hôm là chín nè chị”.
Hai chị em đang líu ríu bên trái mít vừa hái. Còn cô? Cô định vào kiếm cho Liên cái giỏ đệm đựng mít thì lại nghe tiếng con vàng sủa vang. Cô chạy vội ra xem ai. Trước mặt cô là Thiên. Thiên đấy ư? Cô không dám tin vào chính mắt mình. Thiên mặc quân phục, mái tóc hớt cao, làn da rám nắng… Thì ra Thiên đi cùng với Liên nhưng nán lại ở quán nước đầu hẻm nhờ Liên thăm dò trước. Cô tần ngần nhìn Thiên, bao hờn tủi mừng vui cùng tuôn trào khiến cô quên cả mời anh vào nhà, hai dòng lệ nóng hổi từ từ lăn dài trên má. Thiên không nói gì, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng thân thương, nụ cười ngời lên ánh mắt tươi rói. Anh nhẹ cầm đôi bàn tay run run của cô siết mạnh. Trên cành mít phía đầu hồi nhà con chim khách vẫn dõng dạc gọi “khách… khách...” rộn ràng.

N.D
Read more…

TÂY SƠN BI HÙNG TRUYỆN (Chương 35) - Tiểu thuyết lịch sử của Lê Đình Danh



Mở đường thượng đạo, Trần Quang Diệu nổi danh
Can tội giết vua, Phạm Ngô Cầu bị chém.

* * *

Ngày ấy trong Hoàng Đế thành (thành Quy Nhơn) vua Thái Đức thiết triều. Đủ mặt bá quan, vua nói:
- Triệu Đình Tiệp về báo tin rằng đã lừa được Phạm Ngô Cầu lập đàn cầu đảo giải oan hồn thải tử Vỹ theo báo oán. Vậy nay ta phong Nguyễn Lữ làm chánh tướng được trọn quyền điều động binh lương. Em hãy cất quân lấy đất Thuận Hóa đuổi quân Trịnh ra khỏi Luỹ Thầy, dùng sông Linh Giang làm ranh giới bắt Phạm Ngô Cầu về cho ta trị tội giết vua hại dân. Nếu được thế thì ta đã dựng nên nghiệp lớn làm vua nghênh ngang một cõi. So với họ Trịnh ở Bắc Hà nào có kém gì? Lữ hãy mau lãnh lấy binh phù.
Nguyễn Lữ thật thà nói:
- Lấy đất Thuận Hóa là việc trọng đại, e rằng em không đảm đương nổi. Xin Hoàng huynh giao cho anh Huệ điều binh.
Nguyễn Lữ vừa dứt lời, Nguyễn Huệ vẫn chưa dám bày tỏ thái độ gì, bỗng một người bước ra nói lớn:
- Nếu Tiết chế Hoàng thúc thoái thác tôi xin lãnh binh đánh giặc.
Mọi người giật mình nhìn lại thì ra là phò mã Vũ Văn Nhậm. Nguyễn Văn Tuyết vễnh râu xen vào nói:
- Tâu bệ hạ, người thống lãnh ba quân phải được tướng sĩ đồng lòng mến đức sợ uy. Xem ra việc này ngoài Long Nhương tướng quân không ai làm nổi.
Vũ Văn Nhậm đỏ mặt tía tai nói:
- Long Nhương Hoàng thúc vừa đánh quân Tiêm La về xong còn phải nghỉ ngơi. Tiết chế Hoàng thúc chối từ trọng trách. Vả chăng Phạm Ngô Cầu là kẻ bất tài việc gì phải cần đến Long Nhương Hoàng thúc ra tay.
Vua Thái Đức can hai tướng rằng:
- Tuyết và Nhậm chớ cãi nhau nữa. Quả thật việc đánh Thuận Hóa nếu không do ta ngự giá thân chinh thì phải do Nguyễn Huệ điều binh đánh giặc mới yên. Vậy Huệ có thể vì ta mà vất vả một phen nữa chăng?
Nguyễn Huệ kính cẩn đáp:
- Hoàng huynh đã xuống lệnh, vì muôn dân xã tắc dù phải phơi thây ngoài cỏ nội em chẳng dám từ nan.
Vũ Văn Nhậm thẹn vì không được giao quyền điều binh khiển tướng bèn hỏi Huệ rằng:
- Theo Hoàng thúc ta nên đánh bằng thuỷ binh hay bộ binh?
Huệ miễn cưỡng đáp lời Nhậm:
- Đường bộ đến Phú Xuân có Hải Vân quan hiểm trở, chỉ nên dùng quân bộ làm kế nghi binh. Chủ lực chiếm Phú Xuân phải bằng thuỷ binh.
Vũ Văn Nhậm thưa với vua Thái Đức:
- Xin phụ Hoàng cho con lãnh đạo quân bộ, Long Nhương hoàng thúc lãnh đạo quân thủy, nếu ai vào Phú Xuân trước là người ấy lập công đầu.
Nguyễn Huệ ngạc nhiên hỏi:
- Đường bộ đến Phú Xuân phải qua Hải Vân quan hiểm trở, dù thiên binh vạn mã cũng khó lòng đáng thắng. Nhậm nghĩ rằng có thể đến Phú Xuân trước thuỷ binh sao?
Nhậm đáp liều:
- Nếu tôi không đến Phú Xuân trước thì cũng phải đến cùng lúc với Hoàng thúc vậy.
Nguyễn Huệ mỉm cười gật gù bảo:
- Ta tin tài của Nhậm có thể vượt Hải Vân quan dễ dàng. Xin Hoàng huynh hãy cho Vũ Văn Nhậm lãnh bộ binh đi trước.
Vua Thái Đức xua tay bảo:
- Không được!
Huệ hỏi:
- Thưa Hoàng huynh vì sao không được?
Vua Thái Đức đáp:
- Quân Trịnh chiếm Hải Vân quan từ cao đánh xuống một có thể địch trăm. Nếu cược như thế Vũ Văn Nhậm nóng lòng xua quân tiến đánh tất quân ta phải tổn thất lớn. Việc này thật không nên!
Nguyễn Huệ tâu:
- Hoàng huynh hãy yên tâm. Em xin bảo đảm rằng Vũ Văn Nhậm sẽ có cách vượt Hải Vân quan mà không tổn tướng hao quân.
Vua Thái Đức hỏi:
- Nếu Vũ Văn Nhậm làm tổn thất quân ta thì thế nào?
Huệ đáp:
- Nếu vậy em xin chịu tội thay cho Nhậm.
Vua Thái Đức bảo:
- Được! Tin lời Huệ ta lệnh cho Vũ Văn Nhậm đem một vạn bộ binh tiến đánh ải Hải Vân. Nguyễn Huệ đem một vạn thuỷ binh tiến đánh Phú Xuân. Ai vào Phú Xuân trước sẽ lập được công đầu.
Vũ Văn Nhậm lãnh binh phù hăm hở đi ngay.
Nguyễn Huệ lãnh binh phù rồi lui ra. Ra ngoài Nguyễn Hữu Chỉnh hỏi Huệ:
- Tướng quân cược với Hoàng thượng và phò mã phen này là Vũ Văn Nhậm lập được công đầu mà tướng quân lại mắc tội với vua vậy?
Nguyễn Huệ cười hỏi:
- Ông Chỉnh nói vậy là ý thế nào?
Chỉnh đáp:
- Vũ Văn Nhậm sẽ xua một vạn quân đánh Hải Vân quan dù tổn thất nhưng chắc phải thắng. Tổn thất thì tướng quân lãnh tội. Nhậm vào thành trước thì được công. Ấy chẳng phải là tướng quân thiệt hoàn toàn ư?
Huệ cười bảo:
- Vũ Văn Nhậm sẽ không tổn thất một mũi tên hòn đạn mà vẫn vượt Hải Vân quan thì ta sao bị tội được! Nhậm sẽ chiếm đựoc thành trước nhưng không dám nhận là công. Ta muốn mượn việc cá cược này cho Nhậm một bài học hầu bỏ bớt tật kiêu căng háo thắng.
Chỉnh ngạc nhiên hỏi:
- Sao lại có việc lạ như thế?
Huệ cười đáp:
- Đợi vào thành Phú Xuân ông sẽ rõ!
Chỉnh hồ nghi nhưng không dám hỏi, bèn bái tạ ra về. Nguyễn Huệ liền gọi Trần Quang Diệu và Bùi Thị Xuân đến bảo:
- Hai ngươi mau lãnh một ngàn tinh binh theo đường Thượng đạo đi vòng qua phía tây ải Hải Vân rồi bầt ngờ đánh úp chiếm lấy ải. Xong việc phải lấy đầu Hoàng Nghĩa Hồ rồi dẫn quân vào rừng ẩn nấp. Bao giờ thấy ở thành Phú Xuân treo cờ Tây Sơn ta thì hãy đem đầu Hoàng Nghĩa Hồ vào gặp ta.
Trần Quang Diệu và Bùi Thị Xuân tuân lệnh đi ngay.
Xong mọi việc Nguyễn Huệ mới lệnh truyền thuỷ binh xuất phát.
* * *
Mùa hè năm Bính Ngọ (1786) niên hiệu Thái Đức thứ chín, quân Tây Sơn thuỷ bộ hai đạo rầm rộ tiến đánh Phú Xuân – Thuận Hóa.
Nguyễn Huệ và Nguyễn Hữu Chỉnh đem thuỷ binh vào cửa biển Tư Hiền, thuỷ binh quân Trịnh bất ngờ trở tay không kịp bỏ thuyền chạy vào thành Phú Xuân. Nguyễn Huệ bảo quân:
- Truyền lệnh ta lập thuỷ trại ngoài cửa biển không đựơc đuổi theo.
Nguyễn Hữu Chỉnh ngạc nhiên hỏi:
- Sao tướng quân không thừa thắng tiến đánh thành Phú Xuân mà lại đóng binh ở đây?
Huệ chỉ lên hòn núi cạnh cửa biển rồi đáp:
- Núi Quy Sơn án ngữ đường thuỷ vào thành Phú Xuân. Ta đóng quân ngoài cửa biển tất Hoàng Đình Thể sẽ đem quân chiếm núi Quy Sơn chống nhau với thuỷ binh của ta ở mặt đông, bỏ trống mặt nam cho Vũ Văn Nhậm chiếm thành. Nhậm chiếm thành rồi, Hoàng Đình Thể tiến thoái lưỡng nan tất phải đầu hàng. Ấy là quân ta không tốn bao nhiêu công sức mà bình được Thuận Hóa vậy.
Chỉnh nói:
- Tôi e Vũ Văn Nhậm vượt qua Hải Vân quan hao quân tổn tướng không đủ sức để chiếm thành. Khi ấy là tướng quân bỏ lỡ thời cơ tốt.
Huệ cười bảo:
- Ông liệu việc sai rồi! Vũ Văn Nhậm chiếm ải Hải Vân mà không tốn một mũi tên hòn đạn nào đâu.
Chỉnh không cãi nhưng trong lòng không phục

* * *
   
Nói về Phạm Ngô Cầu đem một vạn quân thay phiên nhau lập đàn cầu đảo ở phía tây nam thành Phú Xuân, ngày đêm thành khẩn cầu cho hồn Thái tử Vỹ được siêu thoát. Đến ngày thứ bảy quân lính mõi mệt rã rời. Phạm Ngô Cầu bảo quân:
- Chỉ còn ngày nay nữa là xong việc. Ta sẽ cho các ngươi ăn uống no say, nghỉ ngơi thỏa thích. Chả bù cho bảy ngày đêm cực nhọc quá chừng.
Cầu vừa dứt lời thì một tên quân hớt hải chạy vào phi báo:
       - Thưa đại tướng quân, phó tướng Hoàng Đình Thể sai người đến báo rằng: Giặc Tây Sơn đem thủy binh vào cửa biển Tư Hiền uy hiếp mặt đông thành Phú Xuân.
Cầu giật mình kinh hãi nói:
- Thôi chết! Quân Tây Sơn thừa lúc ta bận cầu đảo không phòng bị nên tiến đánh bất ngờ. Truyền quân mau về thành.
Vào thành, Cầu hỏi Hoàng Đình Thể rằng:
- Phó tướng có kế gì chống giặc chăng?
Thể đáp:
- Tôi có một cách khiến giặc phải chết không còn một mạng.
Cầu vội hỏi:
         - Kế thế nào? Nếu hay ta lập tức thi hành!
Thể đáp:
        - Đại tướng quân cứ lập đàn mời thầy pháp về cầu đảo ắt giặc phải tan.
Cầu buồn rầu nói:
         - Tôi đã biết lỗi, việc đến nước này trách nhau phỏng có ích gì! Tướng quân hãy vì xã tắc mà định kế chống giặc cho.
Bấy giờ Hoàng Đình Thể mới nói:
- Nguyễn Huệ đem thủy binh đóng ở cửa biển Tư Hiền tôi xin đem binh chiếm núi Quy Sơn chặn đường tiến quân của địch. Đai tướng quân ở lại giữ thành.
Cầu hỏi lại:
- Thế ngộ nhỡ bộ binh của giặc từ phía nam đánh tới thì sao?
Thể đáp:
- Phía Nam thành có ải Hải Vân hiểm trở, một quân ta có thể địch trăm quân giặc. Ải Hải Vân lại do Quyền Trung hầu Hoàng Nghĩa Hồ trấn thủ thì giặc không thể nào vượt khỏi Hải Vân Quan.
Cầu bảo:
- Nếu vậy ta an tâm thủ thành, tướng quân mau đi đi.
Hoàng Đình Thể liền cùng hai con trai là Hoàng Đình Vị, Hoàng Đình Định  tuỳ tướng Vũ Tá Kiên đem một vạn quân ra phía đông thành chiếm đóng núi Quy Sơn. Bố trận xong, Hoàng Đình Thể chỉ tay xuống thuỷ trại Tây Sơn nói với hai con mình rằng:
        -  Ta nghe Nguyễn Huệ là danh tướng của giặc Tây Sơn. Sao vào cửa biển Tư Hiền mà không chiếm núi Quy Sơn trước? Thật là lạ! Ta e rằng Nguyễn Huệ có kế gì đây! Các con phải canh phòng cẩn mật mới được.

* * *
   
Phần Vũ Văn Nhậm dẫn bộ quân đến ải Hải Vân. Nhậm dừng quân dưới núi rồi sai quân lén lên ải do thám. Quân do thám về báo rằng:
- Quân Trịnh trên ải Hải Vân đã bỏ trốn không còn một ai cả. Doanh trại đều bỏ trống.
Vũ Văn Nhậm tự đắc nói với tả hữu  rằng:
- Hoàng Nghĩa Hồ vừa nghe oai Tây Sơn phò mã Vũ văn Nhậm ta đã kinh hoàng bỏ trốn mất rồi.
Nói xong thích chí cười ha hả. Đoạn Nhậm bảo quân do thám:
           - Các ngươi mau đi trước đến thành Phú Xuân dò xét xem sao!
Nhậm hạ lệnh tiến quân chiếm ải Hải Vân. Quân do thám lại về báo với Nhậm rằng:
 - Long Nhương tướng quân Nguyễn Huệ đem thủy binh vào cửa Tư Hiền. Tướng Trịnh là Hoàng Đình Thể đã đem toàn quân chiếm núi Quy Sơn chống nhau với thủy quân của Long Nhương. Trong thành Phú Xuân còn lại một vạn quân do Phạm Ngô Cầu trấn giữ.
Nhậm lại hỏi:
         - Quân Phạm Ngô Cầu mạnh yếu thế nào?
Quân đáp:
- Vạn quân này theo Phạm Ngô Cầu lập đàn cầu đảo mất ăn mất ngủ suốt bảy ngày đêm, hiện đang rất là mỏi mệt.
Nhậm cả mừng nói:
         - Ấy thật là trời giúp ta rồi vậy! Truyền quân bí mật tiến đánh thành Phú Xuân.
Quân Nhậm lặng lẽ thừa lúc tối trời tiến sát cổng nam thành Phú Xuân. Quân Trịnh trong thành không hề hay biết. Nhậm sai quân đặt đại bác bắn phá thành. Phạm Ngô Cầu đang đêm nghe súng nổ rền trời, thất kinh nói:
         - Hoàng Nghĩa Hồ trấn ải Hải Vân sao không thấy về báo việc quân? Sao giặc Tây Sơn chiếm ải Hải Vân tài tình thế? Đến nước này ta đầu hàng là hơn, may ra còn đường sống!
Nói xong Cầu sai quân mở cửa ra hàng.
Phần Nguyễn Huệ lập thuỷ trại ở cửa biển Tư Hiền, thấy quân Trịnh kéo ra đóng quân ở núi Quy Sơn, Huệ cười bảo Chỉnh:
- Hoàng Đình Thể quả nhiên đem quân ra khỏi thành đóng ở núi Quy Sơn để chận quân ta. Nếu Vũ Văn Nhậm chiếm được thành chẳng phải Hoàng Đình Thể cùng đường sao?
Chỉnh cười thưa:
- Núi Quy Sơn là yết hầu của Phú Xuân. Bậc làm tướng giỏi tất phải chiếm lấy Qui Sơn, và phải thấy rằng Vũ Văn Nhậm vượt ải Hải Vân tất không còn đủ binh lực chiếm lấy thành Phú Xuân.
Huệ hỏi:
- Nếu ông là Hoàng Đình Thể thì ông sẽ điều binh như thế nào?
Chỉnh đáp:
- Tôi cũng đem binh chiếm núi Qui Sơn.
Huệ cười bảo:
- Kẻ cầm quân muốn trăm trận trăm thắng thì phải thấy được cái mà người làm tướng bình thường không nhìn thấy.
Huệ vừa dứt lời đã thấy cờ đỏ mặt trời vàng bay phấp phới trên mặt thành Phú Xuân. Huệ vỗ tay cười nói:
- Vũ Văn Nhậm đã chiếm được thành Phú Xuân. Vậy Hoàng Đình Thể không phải cùng đường là gì?
Nguyễn Hữu Chỉnh kinh ngạc nói:
- Tướng quân liệu việc như thần! Sao tướng quân đoán trước được Vũ Văn Nhậm vượt Hải Vân quan và chiếm thành Phú Xuân nhanh thế?
Huệ lại cười rồi đáp:
- Chờ vào thành gặp Vũ Văn Nhậm ông sẽ rõ. Truyền lệnh ta lập tức xuất binh đánh Hoàng Đình Thể ở núi Quy Sơn.
Quân Tây Sơn ồ ạt tiến lên. Quân Trịnh thấy thành Phú Xuân mất, hoảng sợ rối loạn hàng ngũ. Cha con Hoàng Đình Thể và tuỳ tướng Vũ Tá Kiên cố sức chống giữ, sau cùng thất thế chết trong đám loạn quân.
Nguyễn Huệ toàn thắng dẫn quân vào thành. Huệ cùng các tướng vào nội phủ. Vũ Văn Nhậm ra đón mời vào. An tọa xong, Nhậm hỏi Huệ:
- Lúc xuất quân ở thành Quy Nhơn, Hoàng thượng có bảo ai chiếm thành trước sẽ lập công đầu được trao quyền điều binh khiển tướng lấy Thuận Hóa. Nay tôi đã chiếm thành trước, vậy ý Hoàng thúc thế nào?
Huệ cười đáp:
- Lời ta đã hứa trước Hoàng huynh ta quên sao được. Nhưng Nhậm đánh ải Hải Vân thế nào? Nếu hao quân tổn tướng ta sẽ về thọ tội với Hoàng huynh!
Nhậm tự đắc đáp:
- Cháu đem quân đánh ải Hải Vân được toàn thắng chém đầu Hoàng Nghĩa Hồ, tiêu diệt toàn bộ địch quân. Bên ta không mất một nhân mạng. Xin Hoàng thúc chớ lo có tội.
Nhậm vừa dứt lời, Huệ vỗ án quát:
- Vũ Văn Nhậm thật là láo xược! Ngươi kéo quân đến ải Hải Vân đã bỏ trống, sao dám bảo là đánh chiếm ải, chém đầu Hoàng Nghĩa Hồ?
Nhậm giật mình nhưng cố chống chế:
- Nếu không phải tôi đánh chiếm Hải Vân quan sao có thể chiếm thành Phú Xuân được. Xin Hoàng thúc xét lại.
Huệ trừng mắt hỏi:
- Ngươi chém Hoàng Nghĩa Hồ, vậy thủ cấp của Hoàng Nghĩa Hồ đâu?
Nhậm đáp:
- Tôi không đem theo làm gì nên đã quăng thây Hoàng Nghĩa Hồ xuống vực.
Huệ quay lại bảo quân:
- Hãy bảo Trần Quang Diệu mang thủ cấp Hoàng Nghĩa Hồ đến đây cho ta.
Trần Quang Diệu đem vào một cái đầu người dâng dưới trướng. Huệ hỏi Nhậm:
- Ngươi hãy nhìn xem đây có phải là thủ cấp của Hoàng Nghĩa Hồ chăng?
Nhậm thất kinh đáp:
- Ấy là thủ cấp của Hoàng Nghĩa Hồ, nhưng sao Trần Quang Diệu có được?
Huệ cười trả lời Nhậm rằng:
        - Ta cược với Hoàng huynh rằng nếu ngươi đánh ải Hải Vân mà hao quân tổn tướng thì ta xin chịu tội với Hoàng huynh. Vậy nếu ngươi tham tranh công cứ thúc binh đánh bừa tất đưa quân ta vào chỗ chết, nên ta trước đã sai Trần Quang Diệu lén đem binh đánh úp sau lưng ải Hải Vân chém đầu Hoàng Nghĩa Hồ rồi dẫn quân vào rừng mà nấp. Nay Trần Quang Diệu đã đem đầu Hoàng Nghĩa Hồ đến để làm bằng. Ngươi còn xảo ngôn để tranh công nữa chăng?
Nhậm nghi ngờ hỏi:
- Làm gì có con đường nào có thể đi được đến sau lưng ải Hải Vân?
Huệ cười đáp:
- Ngươi chưa biết đấy thôi! Trần Quang Diệu đã mở một con đường núi dọc theo dãy Trường Sơn gọi là đường Thựơng đạo. Đường này trong có thể vào đến Bình Thuận, ngoài có thể ra đến Nghệ An. Quang Diệu theo đường này đánh vào sau lưng thành Phú Xuân cũng được cứ gì ải Hải Vân. Nhưng nếu không đánh ải Hải Vân chém Hoàng Nghĩa Hồ trước, tất Vũ Văn Nhậm vì tham công tranh quyền sẽ xua quân theo đường đại lộ lên ải là quân ta hy sinh vô ích. Vũ Văn Nhậm! Giờ ngươi đã rõ vì sao ngươi đem quân đến ải Hải Vân bỏ trống hay chưa?
Vũ Văn Nhậm sợ hãi quỳ đáp:
- Cháu đã biết tội, xin Hoàng thúc tha cho!
Huệ đỡ Nhậm dậy nói:
- Ta vì muốn cho ngươi biết tài năng của bậc làm tướng phải thế nào mới không đưa quân vào chỗ chết nên trước đã sai Trần Quang Diệu dọn đường cho ngươi lập công đó. Từ nay về sau làm việc gì cũng phải vì dân vì nước. Chớ vì lợi riêng mà làm tổn hại ba quân.
Nhậm hổ thẹn lui về chỗ ngồi. Nguyễn Hữu Chỉnh ngạc nhiên hỏi Trần Quang Diệu:
- Đường Thượng đạo này từ cổ chí kim chưa từng nghe nói. Sao tướng quân biết được mà mở đường này?
Diệu khiêm tốn đáp:
- Tôi vốn sinh trưởng ở vùng rừng núi huyện Bồng Sơn phủ Quy Nhơn nên thường giao lưu với người Thượng. Đường thượng đạo này vốn là lối mòn của các bộ tộc người Thượng đi lại với nhau. Tôi theo lối mòn ấy mà mở ra đường này, chứ có gì là lạ!
Nghe xong Chỉnh quay sang Huệ nói:
         - Có Trần Quang Diệu mở đường thượng đạo ra đến Nghệ An thi việc đánh Bắc Hà như trở bàn tay. Xin tướng quân đem quân ra lấy Bắc Hà.
Nguyễn Huệ bảo:
- Hoàng huynh ta đã dặn dò chỉ đem quân ra lấy đất Thuận Hóa mà thôi. Việc tiến quân ra Bắc hãy khoan bàn đến. Nay ta lệnh cho Vũ Văn Nhậm, Vũ Văn Dũng và Võ Đình Tú đem năm ngàn quân tiến đánh Cát Doanh, Động Hải và Lũy Trường Dục, gồm thâu Thuận Hóa!
Nhậm, Dũng, Tú cùng bước ra lãnh lệnh. Nguyễn Huệ lại dặn dò ba tướng rằng:
         - Ba viên tướng họ Võ nên gắng lập công. Đồn Cát Doanh, Động Hải trơ trọi một hồi trống ắt lấy được thành. Nhưng lũy Trường Dục ngày xưa do Đào Duy Từ đắp rất là vững chắc các ngươi nên thận trọng!
Hữu Chỉnh xen vào nói:
- Tôi có một kế chiếm lũy Trường Dục không tốn một mũi tên hòn đạn!
Huệ hỏi:
- Kế thế nào?
Chỉnh đáp:
- Tướng giữ lũy Trường Dục tên Nguyễn Duy trước cùng tôi là sư đệ đồng môn. Nay tôi xin gởi một phong thư thuyết Nguyễn Duy. Nguyễn Duy nhất định phải hàng!
Huệ cả mừng bảo:
- Vậy phiền Hữu Chỉnh hãy thảo thư cho!
Vũ Văn Nhậm cất quân đi xong, Nguyễn Huệ sai quân đóng gông giải Phạm Ngô Cầu về Quy Nhơn. Vua Thái Đức hỏi:
- Nay ngươi bị tội trảm có ân hận gì chăng?
Ngô Cầu thất kinh van lạy rối rít:
- Xin Hoàng thượng tha mạng. Tôi có nghe quân lệnh của Hoàng thượng là không giết hàng quân nên mở cửa thành đầu hàng. Sao Hoàng thượng không dung mà lại giết?
Vua Thái Đức cười rằng:
- Đã đành quân lệnh của Tây Sơn ta là không giết hàng quân. Nhưng cũng phải phân biệt hạng nào nên giết hạng nào không! Nếu chẳng như thế vô lẽ kẻ làm điều hung ác đều đến hàng, hóa ra nhà Tây Sơn ta là nơi chứa chấp đồ vô đạo thì còn ra thể thống gì nữa?
Ngô Cầu run run hỏi:
- Vậy tôi là hàng vô đạo hay sao?
Vua trợn mắt quát:
- Năm xưa vì ham quyền tư lợi ngươi nghe lời Trịnh Sâm giết thái tử lại không phải là vô đạo ư?
Phạm Ngô Cầu van xin:
- Năm xưa Nguyễn Thung tiên sinh đi sứ ra Thăng Long xin cho Hoàng thượng làm Quảng Nam đại trấn thủ. Nếu không nhờ thần bày kế chắc gì chúa Trịnh đã thuận phong. Xin Hoàng thượng nghĩ tình ấy mà tha cho thần một phen.
Vua cười lớn bảo:
- Năm ấy ngươi bày kế cho Nguyễn Thung là để Nguyễn Thung xin cho ngươi vào trấn thủ đất Thuận Hóa hòng tránh xa khỏi hồn ma thái tử theo báo oán. Ngươi phải là kẻ chịu ơn còn lên giọng kể ơn!  Ngươi nên nhớ lưới trời lồng lộng, gieo nhân thì gặt quả. Đêm rồi thái tử về báo mộng cho ta, đúng giờ Ngọ hôm nay đem ngươi ra pháp trường thái tử sẽ hiển linh về chém đầu ngươi báo oán!
Nói rồi truyền võ sĩ lôi Phạm Ngô Cầu ra pháp trường. Võ sĩ trói Phạm Ngô Cầu vào cột hành quyết cũng vừa đúng Ngọ. Vừa lúc ấy bỗng một luồng gió lạ nổi lên. Ngô Cầu trông thấy hiển hiện thái tử Lê Duy Vỹ mặc áo Hoàng bào, đầu chít khăn vàng, chân đi hài tía, tay cầm bảo kiếm từ trong luồng gió ấy bước ra. Thái tử vung gươm chém Phạm Ngô Cầu, vừa vặn lúc đao phủ khai đao. Đầu Phạm Ngô Cầu liền rơi xuống đất!

* * *

Nói về Vũ Văn Nhậm, Vũ Văn Dũng, Võ Đình Tú dẫn quân gần đến đồn Cát Doanh. Tướng giữ đồn là Ninh Tốn nghe tin nhủ thầm rằng:
“Thành Phú Xuân gồm hai vạn tinh binh. Quân Tây Sơn chỉ đánh trong một đêm là lấy được thành, bắt sống Tạo quận công Phạm Ngô Cầu, giết cha con Tiền đình hầu Hoàng Đình Thể. Nay họ lại kéo quân đến đây, ta ở đồn Cát Doanh trơ trọi này có mấy ngàn quân sao chống nỗi giặc”?
Nghĩ rồi liền bỏ thành dẫn quân chạy về đồn Động Hải. Tướng giữ đồn Động Hải là Phái vị hầu thấy Ninh Tốn chạy về hoảng sợ bàn với Ninh Tốn rằng:
- Nay thành Phú Xuân thất thủ. Nếu ta ở đây chống với giặc khác nào lấy trứng chọi đá. Chi bằng hãy bỏ Động Hải về hợp quân cùng Nguyễn Duy trấn giữ  lũy Trường Dục xin binh cứu viện ở Nghệ An ấy mới là thượng sách.
Phái vị hầu vừa nói xong nghe quân vào báo:
- Thưa tướng quân, có quân ở lũy Trường Dục vào xin gặp tướng quân có điều cơ mật.
Ninh Tốn truyền cho vào. Tên quân thưa:
- Tôi ở luỹ Trường Dục dưới trướng Nguyễn Duy. Tôi tình cờ nghe lén được việc Nguyễn Hữu Chỉnh sai người theo đường biển đưa thư khuyên Nguyễn Duy về hàng Tây Sơn, lại dặn dò Nguyễn Duy chặn đường rút quân  của ta ở Đông Hải, Cát Doanh. Tôi vội vàng lén trốn về đây báo cho tướng quân hãy sớm lo liệu.
Ninh Tốn thất kinh nói :
- Nếu vậy ta phải mau theo đường bể chạy ra Nghệ An cùng Đường trung hầu Bùi Thế Toại. Nếu để chúng nhanh chân chận mất đường bể ta chỉ còn con đường chết mà thôi !
Nói xong hai tướng liền đem toàn quân xuống thuyền chạy ra Nghệ An.
Thế là Vũ Văn Nhậm không tốn một mũi tên hòn đạn đã lấy xong Cát Doanh, Động Hải và Trường Dục. Lấy luỹ Trường Dục xong, Nhậm liền sai người giải Nguyễn Duy về Phú Xuân cho Nguyễn Huệ xét xử.
Nguyễn Huệ ngắm Nguyễn Duy một hồi nghĩ thầm rằng :
- Nguyễn Duy trước là tôi họ Nguyễn Gia Miêu nghe Hữu Chỉnh về hàng chúa Trịnh. Nay lại nghe Chỉnh về hàng Tây Sơn ta. Nguyễn Duy lưỡng quyền quá cao mà nhân trung quá ngắn là gương mặt của loài phản phúc. Nay xét việc hắn thấy kẻ nào mạnh thì theo kẻ ấy, mới hay người xưa xem tướng biết lòng người thật quả không sai .
Nghĩ rồi Huệ hỏi Nguyễn Huỳnh Đức rằng:
- Huỳnh Đức thấy ta đánh Thuận Hóa thế nào?
Đức đáp:
          - Long Nhương dùng binh như thần, chúa Nguyễn Vương của tôi không thể nào sánh được!
Nguyễn Huệ lại chỉ Nguyễn Duy hỏi Huỳnh Đức rằng:
- Hai người đều là tôi nhà Nguyễn vậy có biết nhau chăng?
Huỳnh Đức đáp:
- Nguyễn Duy tướng quân trấn thủ ở lũy Trường Dục là tôi của chúa Định Vương Phúc Thuần, còn tôi đóng giữ cửa Hàm Luông dấy binh phò Nguyễn Vương Phúc Ánh. Kẻ nam người bắc, kẻ trước người sau nên không được biết.
Huệ cười bảo:
- Hai người quả là hai tính cách khác nhau, kẻ quá thức thời người cố chấp. Nay đều ở dưới tướng của ta âu cũng là duyên số vậy.
Nói rồi Nguyễn Huệ phong Nguyễn Duy chức tướng quân lưu lại ở trong quân cùng Nguyễn Huỳnh Đức.
Tối hôm ấy Trần Quang Diệu đến gặp riêng Nguyễn Huệ hỏi:
- Huỳnh Đức tạm hàng ta nhưng lòng vẫn trông về Nguyễn Phúc Ánh. Nguyễn Duy là người phản phúc sao Long Nhương lại để hai người này ở cạnh nhau? Tôi thật chẳng yên lòng.
Huệ cười đáp:
- Ở gần nhau trong binh của ta là chẳng có binh quyền, thì có gì đáng ngại. Còn hơn để Nguyễn Duy giữ lũy Trường Dục nếu nó phản phúc chẳng đáng ngại sao?

Trần Quang Diệu chịu là phải lui ra.

(Hết chương 35)
Read more…

CÁCH NHẬP COMMENT TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ

Đầu tiên, nhấp chuột vào ô Nhập nhận xét của bạn rồi viết comment. Viết xong, nhấp chuột vào ô Tài khoản Google. Sau đó nhấp chuột vào Tên/URL thì sẽ hiện ra 2 ô. Ô phía trên, ghi Họ và tên của bạn. Ô phía dưới, ghi dòng chữ:huongquenha.com

Cuối cùng, nhấp chuột vào ô Tiếp tục và nhấp chuột tiếp vào ô Xuất bản là xong. (Nếu bạn đã có sẵn Tài khoản Google, thì sau khi viết comment, chỉ cần nhấp chuột vào ô Xuất bản là thành công)


-------------------------------------------------------------------------


TÁC GIẢ & TÁC PHẨM
* TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Ái Nhân (14) ẢNH (58) Anh Ngọc (1) Anh Nguyên (1) Anh Phong (4) Anh Phương (5) Ân Thiên (1) Bạch Diệp (5) Bách Mỵ (2) BÀN TRÒN VĂN NGHỆ (87) Bảo Hồ (1) Bảo Lâm (1) Bảo Ninh (2) Bé Hải Dân (1) Bích Ái (3) Bích Lê (4) Bích Ngọc (1) Bích Vân (2) Bình Địa Mộc (1) Bình Nguyên (1) Bình Nguyên Trang (2) Bobby Nam Giang (4) Bùi Anh Sắc (1) Bùi Công Thuấn (1) Bùi Danh Hải Phong (1) Bùi Đức Ánh (62) Bùi Hoài Vân (5) Bùi Huyền Tương (2) Bùi Hữu Phước (1) Bùi Nguyên Bằng (9) Bùi Nhựa (4) Bùi Văn Bồng (5) Bùi Việt Thắng (1) BÚT KÝ (17) Cao Duy Thảo (1) Cao Kim Quy (1) Cao Thị Thu Hà (3) Cao Thọ Thêm (2) Cao Thoại Châu (1) Cao Thu Hà (1) Cao Văn Tam (5) Cát Du (5) Cẩm Lệ (3) Cẩm Tú Cầu (1) Chàng Cát (1) CHÀO XUÂN 2014 (1) CHÂN DUNG VĂN NGHỆ SĨ (1) Châu Quang Phước (1) Châu Thạch (9) Châu Thường Vinh (1) Chí Anh (1) Chính Đức (1) CHỦ BIÊN (97) Chu Lai (2) Chu Ngạn Thư (10) Chu Trầm Nguyên Minh (16) Chu Vương Miện (1) Cỏ Dại (7) Công Nguyễn (1) Cuộc thi văn chương (1) CỬA SỔ VĂN HÓA (6) Dạ Ngân (1) Dã Phong Bình (2) Dã Phương (1) Dạ Thảo (2) Dạ Thy (1) Diệp Linh (7) Diệp Uy (1) Dino Buzzati (3) DỌC ĐƯỜNG (29) Du Tử Lê (1) Dung Thị Vân (25) Duy Bằng (1) Duy Phạm (1) Dương Diệu Minh (1) Dương Đăng Huệ (1) Dương Hằng (7) Dương Kim Nhi (4) Dương Kim Thoa (1) Dương Phương Vinh (1) Dương Thành Thái (3) Dương Thị Yến Trinh (2) Dương Xuân Triều (6) Dzạ Lữ Kiều (6) Đàm Lan (17) Đào Hiền (1) Đào Hữu Thức (2) Đào Khương (2) Đào Phạm Thuỳ Trang (57) Đào Quang Bắc (1) Đào Quý Thạnh (1) Đào Thanh Hoà (14) Đào Thị Quý Thanh (1) Đào Thị Thu Hiền (3) Đào Văn Đạt (28) Đào Viết Bửu (7) Đặng Châu Long (1) Đặng Diệu Thoa (1) Đăng Huỳnh (1) Đặng Quốc Khánh (1) Đặng Quý Địch (3) Đặng Tấn Tới (2) Đặng Thị Hoa (2) Đặng Thị Xuân (1) Đăng Trình (1) Đặng Tường Vy (1) Đặng Văn Sử (1) Đặng Xuân Xuyến (8) ĐIỂM BÁO (2) Đinh Vương Khanh (2) Đoàn Khương Duy (1) Đoàn Thị Minh Hiệp (4) ĐỌC SÁCH (1) Đỗ Chiến Thắng (6) Đỗ Duy Hoàng (10) Đỗ Hồng Ngọc (5) Đỗ Phu (1) Đỗ Tấn Đạt (2) Đỗ Trúc Hàn (1) Đỗ Xuân Phương (1) Đức Linh (1) Đức Tiên (3) Elena Pucillo Truong (6) Ghi chép (1) Giang Đình (8) Giang Hiền Sơn (2) Hạ Ly (1) Hà Nguyên (2) Hà Nhữ Uyên (2) Hạ Thi (3) Hà Thị Thu Hằng (1) Hà Tùng Sơn (1) Hải Miên (3) Hải Phong (2) Hải Thăng (1) Hải Thuỵ (6) Hải Yến (2) Hàm Sơn (1) Hàn Dã Thảo (2) Hàn Du Tử (17) Hàn Hữu Yên (1) Hãn Nguyên Nguyễn Nhã (1) Hàn Nguyệt (1) Hàn Phong Vũ (19) Hậu Cốc Ngang (1) Hậu Đậu (1) Hiếu Dũng (1) Hoa Hướng Dương (1) Hoa Mai (2) Hoa Tím Buồn (4) Hoa Tuyết (1) Hoà Văn (10) Hoa Xuyến Chi (1) Hoài Huyền Thanh (52) Hoàng Anh (6) Hoàng Anh 79 (26) Hoàng Chẩm (38) Hoàng Đình Quang (2) Hoàng Giao (4) Hoàng Hạ Miên (6) Hoàng Hữu (1) Hoàng Khánh Duy (4) Hoàng Kim (1) Hoàng Kim Chi (1) Hoàng Kim Oanh (2) Hoàng Linh (6) Hoàng Long (2) Hoàng Lộc (8) Hoàng Mẫn (1) Hoàng Minh Tường (1) Hoàng Nghĩa Lược (1) Hoàng Ngọc Xuân (4) Hoàng Nguyên (1) Hoàng Phủ Ngọc Tường (1) Hoàng Thảo Chi (1) Hoàng Thị Nhã (8) Hoàng Trang (1) Hoàng Trần (1) Hoàng Trọng Quý (9) Hoàng Trọng thắng (1) Hoàng Tuấn Sơn (1) Hoàng Tuyên (1) Hoàng Vũ Thuật (1) Hoàng Xuân Hiến (1) Hoàng Xuân Niên (1) Hồ Bích Ngọc (3) Hồ Bích Vân (2) Hồ Đắc Thiếu Anh (1) Hồ Hải (2) Hồ Lê Diêm (1) Hồ Nam (1) Hồ Ngọc Diệp (1) Hồ Nhật Quang (1) Hồ Sĩ Duy (1) Hồ Thanh Ngân (10) Hồ Thế Hà (2) Hồ Thế Phất (3) Hồ Tĩnh Tâm (1) Hồ Tịnh Thuỷ (21) Hồ Vũ Khánh Linh (1) Hồ Xuân Thu (3) Hồng Hạnh (3) Hồng Liễu (1) Hồng Phúc (8) Hồng Tâm (10) Huệ Triệu (3) HUMICHI (5) Huy Nguyên (15) Huy Vọng (17) Huỳnh Dạ Thảo (1) Huỳnh Gia (16) Huỳnh Kim Bửu (1) Huỳnh Minh Lệ (2) Huỳnh Ngọc Nga (1) Huỳnh Ngọc Phước (26) Huỳnh Như Phương (1) Huỳnh Thanh Lan (1) Huỳnh Thúy Thúy (1) Huỳnh Văn Diệu (1) Huỳnh Văn Mỹ (1) Huỳnh Văn Yên (1) Huỳnh Xuân Sơn (3) Hương Đêm (1) Hương Đình (4) Hương Văn (6) Hửu Thỉnh (1) James Dylan (7) Jeffrey Thai (9) Jerry Thu Trà (7) Kai Hoàng (1) Kha Tiệm Ly (4) Khả Xuân (1) Khán Võ (2) Khảo Mai (1) Khổng Vĩnh Nguyên (1) KỊCH BẢN (1) Kiên Giang (1) Kiến Giang (12) Kim Chuông (4) Kim Dung (2) Kim Ngoan (15) Kim Quyên (1) Kim Sơn Giang (22) Kim Yến (1) Kỳ Nam (2) Ký sự (14) Lạc Thảo (1) Lại Ngọc Thư (1) Lam Giang (3) Lan Anh (1) Lan Phương (1) Lãng Du (6) Lâm Bích Thuỷ (8) Lâm Cẩm Ái (3) Lâm Hạ (11) Lâm Huy Nhuận (1) Lâm Trúc (29) Lâm Xuân Vi (1) Lê Ân (5) Lê Bá Duy (7) Lê Đình Danh (67) Lê Đức Hoàng Vân (1) Lê Đức Lang (13) Lê Giang Trần (1) Lệ Hằng (3) Lê Hoài Lương (4) Lê Hoàng (2) Lê Hứa Huyền Trân (38) Lê Khánh Luận (1) Lê Minh Chánh (1) Lê Minh Dung (2) Lê Minh Vũ (3) Lê Ngân (3) Lê Ngọc Trác (1) Lê Ngũ Nam Phong (11) Lê Nhựt Triết (8) Lê Phương Châu (30) Lê Quang Trạng (20) Lê Sa Long (2) Lê Thanh Hùng (22) Lê Thanh My (8) Lê Thấu (1) Lê Thị Cẩm Tú (6) Lê Thị Hồng Thắm (1) Lê Thị Kim (1) Lê Thị Ngọc Lệ (1) Lê Thị Ngọc Nữ (18) Lê Thị Thu Hiền (1) Lê Thị Xuyên (13) Lê Thiếu Nhơn (14) Lê Thống Nhất (6) Lê Tiến Dũng (1) Lê Tiến Mợi (6) Lê Trọng Nghĩa (3) Lê Trung Hiếu (1) Lê Tuân (4) Lê Uyên (1) Lê Văn Hiếu (10) Lê Văn Ngăn (3) Lê Vi Thuỷ (1) Lê Xuân Tiến (1) Linh Lan (7) Linh Lan (Quảng Nam) (8) Linh Phương (3) Linh Thy (2) Long Khánh (2) Lữ Hồng (3) Lư Nhất Vũ (1) Lương Duyên Thắng (3) Lương Đình Khoa (1) Lương Sơn (26) Lưu Ly (6) Lưu Quang Minh (15) Lưu Thành Tựu (1) Lưu Thị Mười (2) Lý Khánh Vinh (15) Lý Thành Long (1) M.T.N.H (7) Mã Nhị Lan (1) Mạc Minh (2) Mạc Tường (1) Mai Đức Trung (6) Mai Kiệm (1) Mai Loan (12) Mai Nhật (2) Mai Thanh (1) Mai Thị Vân (1) Mai Thìn (3) Mai Tuyết (31) Mang Viên Long (53) Marie Hải Miên (4) Mẫu Đơn (1) Mèo Con (1) Mi Thu (1) Miên Đức Thắng (2) Miên Linh (1) Minh Châu (2) Minh Đan (Lọ Lem Đất Võ) (5) Minh Nguyên (14) Minh Nguyễn (3) Minh Nguyệt (5) Minh Nguyệt (NT) (1) Minh Vy (25) Mỗi tháng một tác giả và một bài thơ hay (2) Mộng Cầm (8) Mường Mán (1) MỸ THUẬT (6) My Tiên (1) Mỹ Vân (1) Nam Cao (1) Nam Giang James Dylan (2) Nam Thi (1) Năm Bửu (1) Nấm Độc (1) NCCGL (2) Ngàn Thương (31) Ngày Đẹp Tươi (1) Ngọc Bút (7) Ngọc Diệp (34) Ngọc Thịnh (1) Ngô Càn Chiểu (1) Ngô Diệp (6) Ngô Đình Hải (6) Ngô Hồng Nhung (1) Ngô Liêm Khoan (1) Ngô Minh Trãi (3) Ngô Nguyên Ngiễm (1) Ngô Thị Hoà (1) Ngô Thuý Nga (30) Ngô Thúy Nga (9) Ngô Thy Học (7) Ngô Văn Cư (31) Ngô Văn Giảng (11) Ngô Văn Khanh (17) Nguyễn (1) Nguyễn An Bình (63) Nguyễn An Đình (4) Nguyễn Ánh 9 (1) Nguyễn Bá Nhân (1) Nguyễn Bích Sao Linh (1) Nguyễn Bình (1) Nguyễn Bính Hồng Cầu (2) Nguyên Cẩn (25) Nguyễn Chinh (4) Nguyễn Công Thụ (2) Nguyễn Công Tùng Chinh (1) Nguyễn Cử Tú Quỳnh (2) Nguyên Diệp (1) Nguyễn Duy Khương (6) Nguyễn Duy Thịnh (2) Nguyễn Đặng Mừng (3) Nguyễn Đăng Thanh (20) Nguyễn Đăng Trình (4) Nguyễn Đình Bảng (1) Nguyễn Đình Trọng (1) Nguyễn Đoan Tuyết (25) Nguyễn Đồng Bội Thảo (1) Nguyễn Đức Chính (5) Nguyễn Đức Cơ (1) Nguyễn Đức Mậu (2) Nguyễn Đức Minh (3) Nguyễn Đức Minh Hùng (10) Nguyễn Đức Phú Thọ (20) Nguyễn Đức Quyền (4) Nguyễn Đức Tấn (5) Nguyễn Gia Long (1) Nguyên Hạ (8) Nguyễn Hải Thảo (2) Nguyễn Hậu (2) Nguyễn Hiếu (8) Nguyễn Hiếu Học (2) Nguyễn Hòa Hiệp (1) Nguyễn Hoài Ân (1) Nguyễn Hoàng Thức (2) Nguyễn Hồng Diệu (1) Nguyễn Huệ (3) Nguyên Hùng (1) Nguyễn Huy (3) Nguyễn Huy (HD) (1) Nguyễn Huy Khôi (1) Nguyễn Huỳnh (1) Nguyễn Hữu Phú (1) Nguyễn Hữu Quý (2) Nguyễn Hữu Thuần (4) Nguyễn Hữu Trung (1) Nguyễn Khiêm (1) Nguyễn Khoa Đăng (37) Nguyễn Kiều Lam (2) Nguyễn Kim Hương (5) Nguyễn Lam (2) Nguyễn Lương Vỵ (4) Nguyên Minh (1) Nguyễn Minh Dũng (45) Nguyễn Minh Hoà (1) Nguyễn Minh Khiêm (1) Nguyễn Minh Phúc (24) Nguyễn Minh Quang (5) Nguyễn Minh Thuận (6) Nguyễn Minh Toàn (1) Nguyễn Mỹ Nữ (3) Nguyễn Nga (14) Nguyễn Nghiêm (3) Nguyễn Ngọc Dũng (1) Nguyễn Ngọc Đặng (1) Nguyễn Ngọc Hà (4) Nguyễn Ngọc Hưng (5) Nguyễn Ngọc Thơ (31) Nguyễn Ngọc Tư (5) Nguyễn Nguy Anh (21) Nguyễn Nguyên Phượng (66) Nguyễn Nhật Hùng (4) Nguyễn Như Tuấn (13) Nguyên Phong (1) Nguyễn Phú Yên (8) Nguyễn Phượng (2) Nguyễn Quang Quân (8) Nguyễn Quang Tâm (2) Nguyễn Quang Tuấn (1) Nguyễn Quân (2) Nguyễn Quốc Ái (1) Nguyễn Quốc Bảo (1) Nguyễn Quốc Đông (1) Nguyễn Quy (2) Nguyên Tâm (1) Nguyễn Tấn Thuyên (1) Nguyễn Thái An (3) Nguyễn Thái Dương (6) Nguyễn Thái Huy (34) Nguyễn Thành Công (48) Nguyễn Thành Giang (22) Nguyễn Thanh Hải (1) Nguyễn Thanh Mừng (1) Nguyễn Thành Nhân (17) Nguyễn Thanh Tuấn (7) Nguyễn Thanh Xuân (2) Nguyễn Thế Kiên (1) Nguyễn Thị Ánh Huỳnh (1) Nguyễn Thị Bích Phượng (1) Nguyễn Thị Cẩm Thuỳ (3) Nguyễn Thị Chi (2) Nguyễn Thị Diệu Hiền (3) Nguyễn Thị Hải (1) Nguyễn Thị Hậu (1) Nguyễn Thị Huệ (1) Nguyễn Thị Kim Huệ (2) Nguyễn Thị Mây (104) Nguyễn Thị Ngọc Hải (1) Nguyễn Thị Ngọc Sen (2) Nguyễn Thị Như Tâm (3) Nguyễn Thị Phụng (19) Nguyễn Thị Thanh Bình (6) Nguyễn Thị Thành Nhân (1) Nguyễn Thị Thanh Toàn (1) Nguyễn Thị Thu Ba (18) Nguyễn Thị Thu Hiền (1) Nguyễn Thị Thu Hoài (1) Nguyễn Thị Thu Thuý (3) Nguyễn Thị Thùy Linh (3) Nguyễn Thị Tiết (3) Nguyễn Thị Tuyết (1) Nguyễn Thị Việt Hà (39) Nguyễn Thị Xuân Hương (10) Nguyễn Thủy (4) Nguyễn Thúy Ngân (13) Nguyễn Thuý Quỳnh (2) Nguyễn Thường Kham (1) Nguyễn Thượng Trí (2) Nguyễn Tiến Đường (8) Nguyễn Trí Tài (39) Nguyễn Trọng Luân (2) Nguyễn Trung (1) Nguyễn Trung Nguyên (1) Nguyễn Tuyển (3) Nguyễn Văn Ân (64) Nguyễn Văn Cường (CCK) (4) Nguyễn Văn Hiến (5) Nguyễn Văn Hoà (5) Nguyễn Văn Học (16) Nguyễn Văn Ngọc (1) Nguyễn Văn Thảo (17) Nguyễn Văn Toan (1) Nguyễn Việt Hà (2) Nguyễn Vinh (1) Nguyễn Vĩnh Bình (3) Nguyễn Xuân Cảm (3) Nguyễn Xuân Dương (1) Nguyễn Xuân Khánh (1) Nguyễn Xuân Thuỷ (1) Nguyễn Xuân Thủy (1) Nguyễn Xuân Tư (3) Nguyệt Linh (5) Nguyệt Quế (1) Ngưng Thu (39) Nhã Ngọc (1) Nhã Thiên (7) Nhân Hậu (2) NHÂN VẬT (1) Nhật Quang (17) Nhất Sinh (1) Nhật Vũ (1) Nhi Hạ (1) NHỚ THUỞ ẤU THƠ (37) NHỮNG ÁNG VĂN HAY VỀ LÀNG QUÊ VIỆT NAM (7) NHỮNG NGƯỜI BẠN ĐÂT THỦ (6) NHỮNG NGƯỜI THỰC HIỆN HQN (5) NP phan (1) Nửa Đời hư (1) NỬA THÁNG MỘT TÁC GIẢ VÀ MỘT BÀI THƠ HAY (38) P.N. Thường Đoan (1) Pearl (1) Phạm Ánh (19) Phạm Anh Xuân (3) Phạm Bá Nhơn (2) Phạm Cao Hoàng (1) Phạm Đình Nghi (1) Phạm Hổ (1) Phạm Hữu Hoàng (20) Phạm Lâm (1) Phạm Minh Dũng (14) Phạm Minh Hiền (9) Phạm Minh Thuận (10) Phạm Mỹ (1) Phạm Ngân (3) Phạm Như Vân (1) Phạm Phan Hòa (1) Phạm Quỳnh An (1) Phạm Thái Ba (4) Phạm Thị Hải Dương (9) Phạm Thị Liên (1) Phạm Thị Mỹ Liên (22) Phạm Thị Phương Thảo (3) Phạm Thuý (6) Phạm Trần Ái Linh (4) Phạm Trung Tín (2) Phạm Tuấn Vũ (28) Phạm Tử Văn (21) Phạm Văn Phương (14) Phạm Vũ (1) Phan Anh (5) Phan Cung Việt (1) Phan Đức Nam (1) Phan Hoài Thương (1) Phan Hoàng (1) Phan Huỳnh Điểu (1) Phan Hữu Lý (1) Phan Khanh (2) Phan Mai Thư Nhã (6) Phan Nam (14) Phan Sửu (1) Phan Tấn Lược (6) Phan Thanh Cương (2) Phan Thị Huỳnh Trang (2) Phan Trang Hy (22) Phan Văn Bình (1) Phan Văn Thuần (3) Phan Vĩnh (1) Phiêu Vân (1) Phong Điệp (1) Phỏng vấn (7) Phú Ngọc (1) Phú Quang (3) Phú Xuân (8) Phùng Gia Lộc (1) Phùng Hiếu (5) Phùng Hoàng Chương (1) Phùng Phương Quý (8) Phùng Văn Khai (1) Phương Phương (10) Phương Uy (5) Quảng Ngọc (1) Quảng Ngôn Lê Ngữ (1) Quang Thám (1) Quang Tuấn Dũng (9) Quốc Hùng (2) Quốc Tuyên (1) Quỳnh Lệ (1) Quỳnh Nga (3) Quỳnh Trâm (1) Raymond Thư (1) Rêu (Cao Hoàng Từ Đoan) (13) SÁCH BẠN VĂN (71) Song Ninh (6) Sông Hương (11) Sông Lam (1) Sông Song (7) Sơn Tịnh (2) Sơn Trần (14) T.T.Hiếu Thảo (22) Tạ Nghi Lễ (1) Tạ Thị Hoa (14) TẢN VĂN (170) TẠP BÚT (505) Tạp chí Văn Mới (1) TẠP CHÍ VN BÌNH DƯƠNG (11) Tâm Nhiên (2) Tần Khánh (4) TẬP SAN ÁO TRẮNG (32) Tập san Văn học nghệ thuật Hương Quê Nhà (1) Tây Sơn bi hùng truyện (2) Thạch Anh (2) Thạch Cầu (1) Thạch Đà (7) Thạch Lam (1) Thái An Khánh (2) Thái Hoà (1) Thanh Bình Nguyên (27) Thanh Hải (1) Thanh Huyền (2) Thanh Lương (1) Thanh Minh (4) Thanh Phong (1) Thanh Sơn (1) Thanh Thảo (3) Thanh Trắc Nguyễn Văn (26) Thanh Tùng (7) Thành Văn (3) Thanh Xuân (2) Thảo Nguyễn (1) Thâm Tâm (1) Thi Ngọc Lan (1) Thiên Ân (1) Thiên Sơn (1) Thiên Thần Áo Trắng (7) Thiên Tôn (10) Thiệp chúc mừng năm mới (1) Thiệp chúc Tết (1) Thiệp mừng (3) Thơ (2710) Thơ Lê Nhựt Triết (1) THƠ MỜI HOẠ (7) THƠ PHỔ NHẠC (76) Thời sự Văn nghệ (6) Thu Dung (3) Thu Hoài (1) Thuận Thảo (8) Thuận Yến (1) Thục Minh (7) Thuỳ Anh (6) Thuỵ Du (1) Thụy Du (3) Thuỳ Dương (1) Thủy Điền (1) Thuỳ Nhân (1) Thư cảm ơn (1) Thư ngỏ (1) THƯ NGỎ CỦA HQN (2) Thư tin (273) THƯ VIỆN TÁC GIẢ (1) Tiểu luận (3) Tiểu Mục Đồng (1) Tiểu Nguyệt (4) Tiểu thuyết (86) Tiêu Tương (1) TIN VĂN (2) Tịnh Minh Tiến (2) Tô Hồng Phương (1) Tô Kiều Ngân (1) Tô Minh Yến (19) Tôn Nữ Hỷ Khương (2) Tôn Thất Út (2) Tống Xuân Tám (1) Trà Bình (3) TRABATHA (1) Trang Linh (1) Trang Lộc (1) TRANG THƠ CHỦ NHẬT (294) Trang Thơ Đón Xuân Đinh Dậu 2017 (1) Tranh ảnh (3) Trầm Mặc (4) Trần Anh Dũng (1) Trần Bảo Định (4) Trần Băng Khuê (1) Trần Dần (1) Trần Duy Đức (17) Trần Dzạ Lữ (4) Trần Định (1) Trần Đình Sử (2) Trần Đoàn Luận (1) Trần Đức ÁI (2) Trần Hà Nam (4) Trần Hoàng Vy (1) Trần Hồng Vân (5) Trần Huiền Ân (2) Trần Huy Minh Phương (2) Trần Hữu Du (1) Trần Hữu Hội (17) Trần Kim Đức (5) Trần Kim Loan (2) Trần Kim Quy (1) Trần Lê Sơn Ý (2) Trần Linh Chi (1) Trần Long Thạch (1) Trần Lưu (1) Trần Mai Hường (11) Trần Mạnh Hảo (1) Trần Minh Nguyệt (13) Trần Năm (1) Trần Ngọc Mỹ (11) Trần Nguyên Hạnh (6) Trần Nhã My (2) Trần Nhương (1) Trần Phù Nam (1) Trần Quang Dũng (4) Trần Quang Khanh (9) Trần Quang Lộc (1) Trần Quang Ngân (8) Trần Quốc Tiến (8) Trần Quốc Việt (1) Trần Tâm (6) Trần Thái Hưng (5) Trần Thanh Hải (3) Trần Thành Nghĩa (1) Trần Thế Nhân (9) Trần Thị Bích Thu (1) Trần Thi Ca (9) Trần Thị Cổ Tích (2) Trần Thị Huyền Trang (2) Trần Thị Ngọc Hồng (1) Trần Thị Thanh (5) Trần Thị Thương Thương (4) Trần Thị Trúc Hạ (1) Trần Thiện Tuấn (1) Trần Thoại Nguyên (1) Trần Thuận (7) Trần Thuỳ Trang (1) Trần Thư (1) Trần Thương Nhiều (1) Trần Trọng Hưng (2) Trần Trọng Tân (1) Trần Trọng Vũ (2) Trần Tuấn Anh (2) Trần Tuấn Thanh (10) Trần Vạn Giã (2) Trần Văn Bạn (16) Trần Văn Nhân (5) Trần Văn Thiên (1) Trần Viết Dũng (11) Trần Võ Thành Văn (23) Triết học (2) Triều Âm (2) Triều Châu (1) Triều La Vỹ (1) Triệu Lam Châu (1) Triệu Từ Truyền (21) Trịnh Bửu Hoài (95) Trịnh Duy Sơn (2) Trịnh Hoài Linh (5) Trịnh Huy (4) Trịnh Thuỳ Mỹ (1) Trịnh Tuyên (1) Trịnh Viết Hiền (1) Trịnh Viết Hiệp (1) Trịnh Yến (2) Trúc Giang (4) Trúc Lập (1) Trúc Linh Lan (2) Trúc Thanh Tâm (12) Trúc Thuyên (3) Trung Trung Đỉnh (1) TRUYỆN DỊCH (1) Truyện ký (2) TRUYỆN NGẮN (983) Trương Công Tưởng (16) Trương Diễm Phiến (1) Trương Đình Phượng (8) Trương Đình Tuấn (3) Trương Hồng Phúc (13) Trương Huỳnh Như Trân (2) Trương Lan Anh (1) Trương Nam Chi (5) Trương Thanh Cường (2) Trường Thắng (62) Trương Thị Thanh Tâm (20) Trương Thị Thúy (2) Trường Thịnh (6) Trương Tri (2) Trương Văn Dân (21) Trương Viết Hùng (1) TTM (1) Tuấn Nguyễn (6) Tuấn Quỳnh (3) Tuti (2) Tuỳ bút (2) TÙY BÚT (111) Tường Vi (1) TX (1) Út Lãng Tử (1) Uyên Minh (1) Uyển Phan (1) Vành Khuyên (1) Văn (2044) Văn Công Mỹ (2) Văn Lưu (1) Văn Nguyên Lương (1) Văn Nhược Ba (1) Văn Thành Lê (1) Văn Thắng (22) Văn Trọng Hùng (1) Vân Đồn (3) Vân Giang (12) Vân Khanh (2) Vân Phi (30) Vân Tùng (2) Vi Ánh Ngọc (2) Vi Quốc Hiệp (1) VIDEO CLIP (2) Viễn Trình (25) Việt Quỳnh (1) Việt Trang (1) Việt Trương (1) Vĩnh Sơn (7) Vĩnh Thông (33) Vĩnh Tuy (11) Võ Bá Cường (1) Võ Chân Cửu (17) Võ Công Liêm (1) Võ Diệu Thanh (16) Võ Dõng (1) Võ Đông Điền (4) Võ Hà (1) Võ Hạnh (2) Võ Mỹ Cát (1) Võ Ngọc Thọ (4) Võ Như Văn (3) Võ Thị Nga (10) Võ Thị Thu Thủy (1) Võ Thuỵ Như Phương (15) Võ Văn Hoa (1) Võ Văn Luyến (1) Võ Xuân Phương (3) Vũ Bình Lục (1) Vũ Đình Huy (7) Vũ Đình Liên (1) Vũ Đình Minh (1) Vũ Đình Nguyệt (2) Vũ Đình Thung (2) Vũ Đức Trọng (1) Vũ Hạ (1) Vũ Hạnh (3) Vũ Miên Thảo (5) Vũ Thành An (1) Vũ Thị Huyền Trang (92) Vũ Thụy Khuê (7) Vũ Trọng Quang (1) Vũ Trọng Tâm (2) Vũ Trọng Thanh (1) Vương Hạnh (1) Vương Hoài Uyên (4) Vương Tâm (2) Xanh Nguyên (4) Xuân Đài (1) Xuân Phong (6) Xuân Phương (1) Xuân Tiến (20) Ý Thu (3) Yên Kha (7) Ziken (2)
-------------------------------------------------------------------------
+ 754 TÁC GIẢ CÓ BÀI ĐĂNG TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ
-------------------------------------------------------------------------