SẮC MÀU TRONG TẬP TRUYỆN NGẮN "TÌM MỘT AI ĐÓ GIỐNG ANH" - Bài của Vũ Hạnh



“Tôi viết với cùng một lý do tôi thở, bởi vì nếu tôi không làm thế, tôi sẽ chết.”
Tôi đã từng trải qua năm tháng cuộc đời của một nhà văn và tôi đã hướng đến “Mục đích của người viết văn là giữ cho nền văn minh không tự hủy”. Có lẽ cũng vì điều này mà nhà văn Bùi Đức Ánh đã lạm dụng tuổi già của mình để tìm niềm vui từ những cảm hứng cứ tuôn chảy ầm ĩ trong lòng. Để rồi anh đã cho ra đời rất nhiều  đứa con tinh thần về thơ như: “Biển không em”, “Thong dong kí ức”, “Đo chiều dài mùa đông”; về truyện ngắn gồm: “Người đàn bà bên bếp lửa”, “Bí mật trong chiếc hộp giấy”; tạp văn: “Dưới ánh trăng ấm áp” và cuốn tiểu thuyết: “Trái tim chỉ chứa nỗi đau”… Tuy tuổi anh đã rơi xế chiều nhưng sức viết hãy còn rất mãnh liệt, non trẻ. Tôi rất  phấn khích khi lại nghe Bùi Đức Ánh tâm sự, anh đang đặt tên cho đứa con tinh thần sắp ra đời nữa. Vài ngày sau tôi được cầm trên tay một cuốn bản thảo. Đó là tập truyện ngắn “Tìm một ai đó giống anh” gồm mười lăm truyện, có những đề tài khác nhau về tình yêu, gia đình xã hội và pháp luật…
Với lối viết văn nhẹ nhàng, mạch lạc anh đã gợi tả cảnh vật xung quanh rất có hồn và đưa con người thân thiện gần gũi với thiên nhiên. Nhân văn hơn, sâu sắc hơn là tác giả đã hướng con người đi  đến cái chân-thiện-mỹ. Tập truyện ngắn “Tìm một ai đó giống anh” là những mối tình hoa phượng rất đẹp trong sáng, bên cạnh đó là những bi kịch cuộc đời đau thương, mất mát… khiến người đọc cứ chênh chếch nỗi lòng. Làm người viết văn, viết truyện không chỉ đơn thuần hoàn mỹ cho câu chữ mà điều quan trọng nhất là xây dựng dìu dắt nhân vật, hình tượng trong truyện sao cho có kịch tính nên tôi nghĩ tập truyện ngắn này khá hấp dẫn và dễ dàng lôi cuốn người đọc hơn.
Tìm trong mỗi truyện ngắn là những sắc màu lung linh tỏa nắng vương vãi theo màu thời gian, màu hồn nhiên đáng yêu của tuổi hoa phượng, màu nồng nàn của tình yêu chung thủy đợi chờ và luôn hướng đến màu bình yên của cuộc sống… Tất cả tạo nên những cung bậc cảm xúc riêng của tập truyện ngắn.
Tôi được biết nhiều người hỏi anh: “Sao Bùi Đức Ánh già rồi mà sức viết còn mãnh liệt, hồn nhiên, trẻ trung như thế?”. Anh phì cười đáp lại theo làn khói thuốc bay: “Là tại tôi yêu đời và yêu luôn tất cả…”. Với phong cách và lòng nhiệt huyết đó, tôi nghĩ Bùi Đức Ánh không chỉ dừng lại ở tập truyện ngắn này mà còn cho ra đời nhiều đứa con tinh thần hay nữa.

V.H

                                                  
Read more…

HOA MUỐNG BIỂN - Truyện ngắn Tiểu Nguyệt




Tôi với Hùng là đôi bạn cùng học chung trong mùa hè năm ấy, khi tôi lên ở nhà chị gái - chị lấy chồng ở gần nhà anh. Chúng tôi học chung lớp, về chung đường. Ngày ấy tôi được ba má cưng lắm vì là con út trong gia đình, các anh chị luôn chiều chuộng cho nên tôi có phần nhỏng nhẻo, muốn gì được nấy, quần áo đủ màu, đủ sắc. Tuy học về chung đường nhưng chúng tôi ít khi nói chuyện với nhau. Tôi nhỏ nhắn nhưng trông kiêu kỳ, trẻ con học làm người lớn mà. Anh rất mến tôi, mỗi lần đứng bên là kiếm chuyện chọc ghẹo, làm tôi rất bực mình. Tôi ghét cay ghét đắng cái cách “kiếm chuyện” của anh nên mỗi lần anh nói gì tôi đều “đốp chát” lại không bao giờ nhịn.
    Hùng tuy còn nhỏ nhưng anh rất giỏi, phụ giúp gia đình mọi thứ. Học một buổi, thời gian còn lại giúp mẹ công việc đồng áng. Trưa hôm ấy, chị gái sai tôi xuống quán bà Năm mua gói bột giặt. Cầm trên tay gói bột giặt tôi vừa đi vừa hát nghêu ngao thì gặp Hùng từ ngoài đồng về nhà. Bất ngờ gặp anh giữa đường mình mẩy lấm lem bùn đất, tay xách thùng nhớt. Hùng chặn tôi lại cười, nói:
    - Thủy đi đâu về thế?
    Tôi nói giọng xẳng lét:
    - Đi đâu kệ tui, hỏi làm gì?
    Hùng kiên nhẫn ôn tồn nói:
    - Gặp bạn chào hỏi thôi làm gì dữ vậy? Kênh quá vậy nhỏ, coi chừng có ngày…
    - Có ngày... sao? Ông “hăm” tui à?
    - Ai dám “hăm” trời? Coi bộ kìa!
    - Bộ sao? Thích chặn đường người ta lắm hả? Như “cướp” không bằng.
    Tức quá Hùng quát lại:
    - Tui là “tướng cướp” đó! Tui chặn không cho về thử làm gì cho biết.
    Vừa nói Hùng vừa dang tay chận không cho tôi đi tiếp, anh cười kênh kênh nheo mắt làm tôi vừa ghét vừa sợ. Nhìn qua nhìn lại không thấy bóng ai, tôi nói lớn:
    - Tránh ra!
    Hùng không tránh mà còn dang hai tay không cho tôi bước qua dù tôi cố tránh sang phải sang trái gì anh cũng cản lại. Bí quá tôi liền nhào mạnh tới khiến anh mất thăng bằng té ngửa thùng nhớt đổ tràn đầy quần áo. Tôi hoảng quá cắm đầu chạy, anh hét to lên:
    - Đứng lại!
    Tôi chạy một mạch không dám ngoái đầu, chạy mãi đến khi mệt quá chạy không nổi nữa mới ngồi nghỉ. Đôi chân mỏi nhừ, nhấc không muốn lên; bấy giờ tôi mới bắt đầu thấy lo. Tôi lo chị mình chờ ở nhà, lo Hùng sẽ chận đánh nếu gặp lại tôi. Thế là tôi quyết định về nhà mình bỏ học hè, từ đây về nhà cách hơn mười cây số.
    Đường xa lại vắng người làm tôi sợ vô cùng. Những con ma nhảy múa trong đầu làm tôi nín thở, tôi đi trong im lặng, không dám ho một tiếng. Tôi nhớ lời ông ngoại kể ma hay xuất hiện giữa trưa và chạng vạng tối, nhất là đoạn không nhà. Hai bên đường là những lùm dứa um tùm, đôi chân tôi run rẩy như chạy nhưng sao vẫn thấy chậm, nước mắt rưng rưng. Qua khỏi đoạn “Hà Bạc”, khúc cua khoảng gần cây số không một mái nhà, cát nắng cháy bỏng, hai bên toàn dứa là dứa. Nước mắt tuôn lả chả, hai tay thay nhau quẹt, đỏ hoe. Tôi cứ đi như thế cho đến khi về đến nhà, đôi chân mỏi nhừ. Bước vào nhà, má tôi hỏi: “Sao con về giờ này? Chị không đưa về à?”. Tôi không mở miệng nổi, lê chân vào giường ngã lăn ra mắt nhắm liền, ngủ một giấc trong sự lo âu của gia đình.
    Từ đó tôi không gặp lại Hùng, mọi việc tưởng đâu chìm vào quên lãng. Không ngờ khi tôi thi đệ thất đậu vào trường huyện thì gặp lại anh, hai chúng tôi lại cùng lớp. Lần đầu gặp anh tôi rất ngạc nhiên, không biết mình có nhân duyên gì lại xui khiến hai đứa lại chung lớp lần nữa. Thấy Hùng là tôi tránh chỗ khác, tôi cảm thấy mình có lỗi khi đẩy ngã anh xuống đường nhớt đổ lấm lem quần áo ngày ấy. Anh nhìn tôi cười thân thiện không kênh kênh như xưa, có lẽ anh đã lớn, không chấp nhặt chuyện cũ. Nụ cười cởi mở của anh đã khiến lòng tôi có chút bối rối vì đã cư xử hơi quá với anh. Tự lúc nào tôi đã không còn ghét anh nữa mà lại cảm mến anh như các bạn trong lớp.
    Hùng học giỏi, thầy cô thường khen anh trước lớp, được bạn bè yêu mến. Anh luôn giảng giúp bài cho các bạn học yếu. Tôi ngưỡng mộ anh lắm và cố gắng học để không thua kém anh. Chiều thứ bảy tôi cùng đám bạn leo lên xe lửa về nhà, hôm đó gặp anh trên sân ga tôi cười nhìn anh bẽn lẽn:
    - Xin lỗi Hùng nhé! Ngày ấy mình lỡ đẩy ngã bạn, mong bạn bỏ qua.
    Hùng cười cảm thông:
    - Chuyện trẻ con có gì đâu, mình cũng vậy mà. Hồi đó mình rất mến Thủy nhưng không hiểu sao gặp Thủy là mình kênh kênh cứ muốn chọc. Đó là một kỷ niệm dễ thương, mỗi lần nghĩ đến mình thấy vui.
    Cứ thế! Chúng tôi chung lớp, chung trường, chung đường về mỗi chiều thứ bảy. Dần dần hai đứa thân nhau, chơi đâu đều đi cùng. Hai đứa thường học nhóm cùng nhau. Hết năm này rồi sang năm khác, chúng tôi vẫn chung lớp. Khi lên cấp ba chia ban chúng tôi cũng học cùng ban, vẫn chung lớp. Tôi cố gắng học, chỗ nào không hiểu anh đều giảng bài giúp. Anh đối với tôi rất chân tình, luôn giúp tôi mọi điều. Một tình cảm lạ bắt đầu đi vào tim tôi, bên anh tôi vui vẻ, vắng anh tôi thấy buồn. Anh như cuộc sống của chính tôi, nhiều khi tôi cũng không hiểu nổi. Tự lúc nào trong tôi như nhớ nhung, xao xuyến. Tình yêu đến nhẹ nhàng, trái tim tôi reo vui, chung quanh tôi một màu hồng hạnh phúc.
    Tôi vui vô cùng khi nhận quyển sổ anh trao, những con chữ đầy yêu thương với những vần thơ anh dành cho tôi. Cứ thế chúng tôi đến với nhau bằng tình yêu đầu đời của tuổi học trò đầy mộng mơ. Tôi viết đáp lại anh với những lời yêu thương bằng văn xuôi mượt mà. Hết tập này chúng tôi sang tập khác, tình yêu chảy đầy trên trang giấy. Chốn hẹn hò không phải công viên hay quán cà phê mà là góc nhỏ sân trường. Chúng tôi đến lớp sớm, những giờ ra chơi thường ngồi bên cái hồ nhỏ ở góc phải sân trường hay bên gốc phượng trước lớp. Chúng tôi nói chuyện nắng mưa; chuyện học hành; có khi nói về thơ văn; có khi nói về tuổi thơ đầy kỷ niệm.
    Năm học cuối cùng, sắp nghỉ hè lớp tôi tổ chức buổi dã ngoại Đại Lãnh. Ai cũng háo hức, vui vẻ và lo chuẩn bị thật chu đáo vì đây là lần cuối đi chơi cả lớp, qua mùa thi biết còn chung đường hay mỗi đứa đi mỗi nẻo. Ai cũng muốn có một kỷ niệm để nhớ về nhau biết mai này còn gặp lại. Thật vui khi nghe tiếng hò hát vang vang của các bạn, hò đối đáp vui vô cùng. Chúng tôi vui chơi để rồi ngày mai vùi đầu vào học thi, ai cũng cố gắng để có kết quả như ý.
    Tôi lang thang một mình trên bãi biển, biển xanh trong với tiếng rì rào sóng vỗ. Tôi dẫm nước tung tóe, hít thở vị nồng của biển. Tôi thấy mình nhỏ bé vô cùng trước biển bao la, tận chân trời xa tít trời nước như gặp nhau. Từng con sóng vỗ bờ tung bọt trắng xóa ôm choàng bờ cát rồi cuốn trở về biển, cứ thế như một điệp khúc lập đi lập lại không hề mỏi. Một con sóng cao xô vào bờ tung ướt hết quần áo, tôi chạy lên bờ. Những dấu chân in hằn trên cát thoáng chốc bị sóng cuốn trôi vào trùng dương bao la. Tôi miên man thì thầm với biển, biển muôn đời vẫn xanh thẳm, vẫn nồng mặn, vẫn rì rào như khúc tình ca muôn thuở. Ngước nhìn lên, Hùng đã trước mặt tự lúc nào, anh mỉm cười đưa tay nắm tay tôi:
    - Thủy thích dạo biển? Từ nhỏ anh rất thích đi dọc bãi biển đón bình minh. Những ngày hè anh hay đi kéo lưới cùng ông chú, mỗi lần kéo cá nhiều lắm. Khuya đi khoảng tám chín giờ sáng về, có cá tươi nấu rất thích!
    - Anh giỏi ghê hen! Gì cũng biết làm.
    - Giỏi gì mà giỏi, khổ quá phải ráng thôi em. Ba anh mất sớm mình mẹ nuôi mấy anh em khổ lắm nên anh cố để phụ giúp mẹ.
    Hai chúng tôi tay trong tay đi dọc theo bờ biển, anh siết nhẹ tay tôi trong tay mình như sẻ chia những lời anh tâm sự. Tôi thương anh vô cùng, anh vất vả từ nhỏ, không được vui chơi như các bạn cùng trang lứa. Ba mất sớm, anh phải đỡ đần mẹ để lo cho các em. Phải cáng đáng như người đàn ông trong gia đình dù tuổi anh còn nhỏ. Anh đã quen với công việc nên thành thạo mọi thứ.
    - Anh mơ ước sẽ trở thành một bác sĩ, anh muốn giúp người bệnh trở về cuộc sống lành mạnh. Nhìn ba từ biệt mẹ con anh ra đi, không cách nào giúp được ba trong tuyệt vọng, anh đau đớn vô cùng và tâm nguyện sẽ cố gắng học thật giỏi để có thể trở thành một bác sĩ cứu giúp mọi người. Đó là tâm nguyện của anh, còn em?
    - Em muốn làm cô giáo ngày ngày cùng học sinh thân yêu. Em sẽ hết lòng vì chúng, sẽ mang kiến thức mình học được truyền đạt cho học sinh thân yêu của mình. Được không anh? Đó là mơ ước của em không biết có được như ý?
    - Được quá đi chứ! Anh đăng ký là học trò của em, nhận không?
    - Không dám, không dám! Em không dám nhận cậu học trò này đâu. Tôi cười và vụt chạy.
    Anh chạy theo cười lớn:
    - Anh tình nguyện làm học trò của em mà, nhận anh đi!
    Tôi chạy thật nhanh trên bãi cát trắng mịn màng, anh cười đuổi theo. Chúng tôi tung tăng đùa vui trên sóng, sóng xô bờ tung bọt trắng xóa ướt đẫm hai đứa. Tiếng sóng rì rào cùng hòa với tiếng cười hạnh phúc của chúng tôi. Hùng thì thầm bên tai tôi:
    - Em hát tặng anh một bài đi! Bài nào vui đấy nhé!
    - Được thôi!
    Thế rồi tôi lấy giọng cất tiếng hát: “Hãy yêu nhau đi khi rừng thay lá, hãy yêu nhau đi dòng nước có trôi xa. Nước trôi qua tim đong đầy trí nhớ, ngày mai mong chờ ngày sẽ thiên thu... Hãy trao cho nhau muôn ngàn yêu dấu, hãy trao cho nhau hạnh phúc lẫn thương đau....”.(*) Hai chúng tôi cùng thầm thì lời ca như đã trao cho nhau tình yêu đầu đời ngây dại. Chúng tôi nắm tay nhau cùng đi trên sóng, đi mãi đi mãi đến cuối bãi chỉ toàn hoa Muống Biển. Bãi cát trắng vô vàn thảm xanh với những cánh hoa tím biếc. Anh chạy lại hái một cánh hoa cài lên mái tóc tôi, màu hoa tím thật dễ thương. Anh thì thầm: “Anh mong ước tình mình như loài hoa Muống Biển, giữa bão cát vẫn vươn lên nở hoa, tím màu thủy chung, em nhé!”.
    Em như loài Muống Biển,
    Nở thầm trên cằn khô.
    Hoa tím buồn vụng dại
    Man mác trời bơ vơ... (**)
   Từ đó anh gọi tôi là Muống Biển, loài hoa anh yêu thích với sức sống mảnh liệt.
    Chúng tôi quay trở lại chỗ các bạn, mọi người tản mát khắp nơi. Người đi giỡn sóng, bắt còng; người đi hái hoa; người đi dạo. Còn lại gần nửa lớp, hai đứa cùng hòa vào nói chuyện với các bạn. Chúng tôi nói cho nhau nghe những dự định cho ngày mai, ai cũng muốn có một tương lai theo mong muốn. Một lát các bạn về đủ hết, chúng tôi bày những thức ăn mang theo ra tấm bạt. Mọi người ai cũng đói bụng, vừa ăn vừa nói chuyện vừa đùa giỡn. Một kỷ niệm ghi thêm vào hành trang tuổi học trò.

             ***

    Tôi nhận được giấy trúng tuyển vào Đại học sư phạm Qui Nhơn, lòng bồi hồi bao nỗi vui buồn. Không biết rồi mai đây xa nhà mình sẽ như thế nào, buồn ít lo nhiều. Tôi vui vì đã trúng tuyển, tôi tâm nguyện sẽ cố gắng học để ước mơ được làm cô giáo của mình thành hiện thực. Hùng trúng tuyển vào ngành y với điểm rất cao. Anh vui vô cùng vì ước mơ của mình sắp được thực hiện, nụ cười chưa kịp khép thì anh bị gọi thi hành nghĩa vụ quân sự vì đúng tuổi. Anh mang giấy trúng tuyển trình báo nhưng họ không chấp thuận, nếu anh không thi hành nghĩa vụ thì họ sẽ cưỡng bức và anh cũng không được vào đại học. Anh đành bảo lưu điểm khi nào thi hành nghĩa vụ xong sẽ tiếp tục học. Hùng buồn, tôi xót xa trong lòng. Cuộc đời anh toàn trắc trở, biết bao khốn khổ. Khó khăn lắm anh mới được như ngày hôm nay, bao gian khổ anh đều vượt qua hy vọng lần này anh cũng thế.
     Ngày mai anh lên đường, chiều hôm đó anh rủ tôi lên Nhạn Tháp. Hai chúng tôi yên lặng bên nhau, cùng nắm tay leo từng bậc. Anh siết nhẹ tay tôi trong tay mình, tôi nghe nỗi buồn chạy trong tôi như muốn bậc chảy ra ngoài. Chúng tôi leo lên cao, từng bậc từng bậc như đang đếm thời gian còn lại. Ngày mai, ngày mai anh ra đi không biết sẽ ra sao, cuộc đời lính chiến ai biết được tương lai. Chiến trường Campuchia đang sôi động, anh có bị đưa đến đó sau ba tháng tập huấn? Tôi lặng yên đi bên anh, tôi hiểu tâm trạng anh lúc này. “Hùng ơi! Anh không cần nói gì cả, em hiểu trong cái siết tay nhè nhẹ ấy anh muốn nói gì, chỉ cần đi bên nhau trong thời gian còn lại ít ỏi này em cũng thỏa lòng rồi. Mai này dù anh ở chân trời nào đó em vẫn luôn nhớ về anh với bao yêu thương, bao kỷ niệm êm đềm những ngày tháng bên nhau. Anh hoàn thành nghĩa vụ rồi trở về để tiếp tục thực hiện ước mơ, không ai có thể ngăn anh thôi mơ ước. Em tin rồi có ngày anh trưởng thành hơn, chín chắn hơn trong cuộc sống này và anh sẽ biến ước mơ thành hiện thực. Em sẽ như loài hoa Muống Biển, vẫn tím ngát màu thủy chung chờ đợi. Anh hứa với em là sẽ trở về đừng nằm lại nơi rừng sâu anh nhé!”.
    Từ trên cao nhìn xuống toàn cảnh, dòng người nhộn nhịp như cuộn chảy. Thành phố rộn ràng với cuộc mưu sinh đâu biết rằng có người ngày mai lên đường đang buồn vì phải xa gia đình, xa bạn bè xa cả người yêu dấu. Hùng nói với tôi:
    - Em nhìn kìa! Quê ta đẹp làm sao! Giòng sông Ba lững lờ chảy, cầu Đà Rằng hăm mốt nhịp chênh vênh. Thành phố đông đúc người qua lại như một bức tranh. Anh tự hào vì được sinh ra nơi vùng đất thân yêu này. Mai sau dù thế nào anh cũng sẽ trở về, trở về với loài Muống Biển dấu yêu.
    Tôi mỉm cười nhìn anh:
    - Anh đã hứa rồi đấy nhé! Đừng có thất hứa đấy!
      Hùng như hiểu được những điều thầm kín tận trái tim tôi, anh đưa tôi lại chiếc ghế đá, hai đứa cùng ngồi xuống. Anh choàng tay qua vai tôi, kéo sát tôi lại bên anh, tôi nghe tiếng trái tim anh rộn ràng.
    - Anh yêu em! Yêu từ ngày đầu gặp nhau, tình yêu đến với anh từ đó và lớn dần lên theo năm tháng. Hãy tin anh! Anh sẽ trở về, chờ anh em nhé! Trở về để thực hiện bao ước mơ, hoài bão anh từng ấp ủ, trở về để được sống bên em, cùng em hát khúc yêu thương nữa chứ! Em cố học để trở thành cô giáo như ước mơ em nhé! Anh sẽ cầu nguyện cho ta được bình an và vui khỏe.
    Anh cúi xuống hôn tôi, nụ hôn đầu đời nghe ngọt ngào, ngây ngất. Hai chúng tôi ngồi đấy nghe bóng chiều rơi trên cổ tháp, nghe nỗi buồn man mác chảy vào tim. Thời gian như ngừng trôi, chảy chầm chậm sợ nắng chiều vụt tắt. Những vệt nắng úa vàng rớt buồn bã trên nền gạch xám hắt hiu, vài tiếng kêu của loài chim nghe não ruột. Ngày mai anh đi rồi, tạm biệt cổ tháp, tạm biệt thành phố thân yêu, tạm biệt tất cả. Hai đứa lặng im trong bóng chiều buông, tựa vào nhau trên chiếc ghế đá thì thầm những lời yêu thương dưới chân cổ tháp. Những tia nắng yếu dần rồi vụt tắt, hoàng hôn buông xuống một màu tím ngắt. Thành phố về đêm với đèn điện bừng lên. Hai chúng tôi ngồi mãi cho đến khi sương đêm lạnh ngắt mới đứng dậy ra về.

          ***

    Đã hai năm kể từ khi Hùng nhập ngũ, những cánh thư anh gởi về tôi xếp gọn gàng đầy cả hộp. Anh tâm sự đời lính nhớ nhà, nhớ phố thị, nhớ người yêu thế nào? Ước mơ được trở về cùng người yêu xuống phố uống tách cà phê nghe nhạc, được nắm tay nhau đi dạo trong nắng sớm, hay cùng đùa vui trên bãi biển như ngày nào. Anh muốn được ngồi trong lớp làm học trò nghe tôi giảng bài, được làm học trò của cô giáo đáng yêu như tôi là vinh hạnh cho anh. Anh nói đủ thứ... đủ thứ... Anh nói về một loài hoa, dịu dàng tím biếc, luôn trổ màu yêu thương giữa bão táp phong ba. Anh hứa sẽ trở về, trở về lành lặn để cùng tôi ngắm ánh hoàng hôn tím ngắt, trở về cùng tôi đón ánh nắng ban mai, cùng tôi hát khúc yêu thương như từng hứa hẹn. Anh sẽ trở về vì loài hoa Muống Biển vẫn nở tím màu đợi chờ. Vậy mà anh đã nằm lại không bao giờ về nữa. Nơi rừng núi xa xôi ấy có gì hay chứ? Có gi vui hở anh? Trong lòng đất lạnh lẽo âm u vô cùng. Anh đã bỏ mình trong cuộc chiến ở rừng núi Campuchia xa xôi, bao nhiêu mơ ước đành chôn vùi. Tại sao? Giảng đường đại học đang chờ anh trở về! Quê hương, gia đình, bạn bè đang chờ anh từng ngày. Anh còn có tôi đang chờ anh về thực hiện lời hứa. Sao anh nỡ nằm lại, không cố để trở về. Anh còn nợ tôi hay tôi nợ anh?
    Tôi đã ra trường và công tác về địa phương, nơi ngôi trường chúng tôi đã từng học. Ngày ngày đến lớp, tôi nghe nỗi nhớ dâng tràn. Bóng dáng anh đâu đây như đang hiện hữu bên tôi. Tôi đã sống thật trọn vẹn với bầu nhiệt huyết cùng đám học sinh thân yêu, tiếng nói cười của anh như còn vang bên tôi và tôi như loài Muống Biển vẫn trổ hoài một màu tím ngắt đợi chờ dù người không bao giờ trở về nữa.
    Một đời hoa Muống Biển,
    Vẫn trổ hoài ước mơ.
    Chàng xa xôi có biết,
    Rằng nơi đây em chờ... (**)

  Tháng 12.2016
T.N

     (*) Hãy yêu nhau đi, nhạc Trịnh Công Sơn
     (**) Thơ Nguyễn Vô Cùng

                                                                                              
Read more…

EM ĐỢI CHIỀU - Thơ Lê Thanh Hùng


Nhớ Chợ Lầu

Một chút vô tình, ta lạc mất nhau
Chợ Lầu nhỏ bé, sao mà rộng thế
Dẫu đã biết, những điều không có thể
Bao đắng cay, đọng một chút ngọt ngào
                     
Nỗi nhớ quê xưa, khắc khoải dịu nồng
Mấy độ xa quê, bon chen kiếm sống
Thương bánh tráng, ngày mưa dầm dài rộng
Bếp lửa hồng, phơi sấy cháy mùa đông
                      
Nhớ con sông dịu ngọt chảy qua cầu
Nét tươi trẻ hồn nhiên soi bóng nước
Mái tóc thề, tung gió trời suôn mượt
Trong vắt tiếng cười xưa cũ còn đâu?
                       
Giếng Xuân Hoa, nà nuột sắc ổi tàu
Bến Thương Thủy còn đắn đo dải lụa
Cánh đồng mới vẫn hồn nhiên sắc lúa
Nà Khánh Tài, ngọt lịm mía Mưn, lau
                       
Xóm Xoài nghiêng, lau lách trắng đôi bờ
Lò Ngói cứ âm thầm trôi bến lỡ
Thương Sông Lũy chậm nguồn, gờn gợn lợ
Bắp Hà Thanh, heo hóp đứng trổ cờ
                      
Khói lò hầm xóm Gọ, vẫn nồng cay
Người năm cũ, đâu còn đi gánh nước
Bên giếng cát bãi sông làng Đa Phước
Nắng đổ chao nghiêng, chầm chậm bóng ngày
                         
Bến Thanh Tu, sương khói phủ vai gầy
Qua Gò Đạo, hắt hiu chiều thổ mộ
Mảnh trăng khuyết, treo ngang đồi Xích Thổ
Cốc rượu ân tình xưa cũ mềm say
                              
Chợ đã tan rồi, quang gánh cầm tay
Thương dáng nhỏ liêu xiêu trong chiều vắng
Quá khứ vội vàng, oằn vai trĩu nặng
Lễ tan chiều Xóm Đạo, tiếng chuông đầy...

Lãng đãng sương trôi trong những hàng cây
Bên xóm Ngọc Sơn, như ngày thơ dại
Chợ Lầu ơi! Khúc hát rong vọng mãi
Ngồi nhậu nơi này, mà nhớ ở đây!


Đêm thiếu phụ

Đêm thiếu phụ, giũ hồn trăng khuyết
Bên hiên xưa, gió đổ dập dồn
Tàu chuối nhịp thời gian mê miết
Rụng mơ tình, gõ trượt mái tôn
                     
Vòng sống khép, xui chiều mở đóng
Vẫn hồn nhiên như tuổi trâm cài
Điều gì đến bến bờ ảo vọng
Sao ví dầu... dù có một mai...?
                    
Đêm quanh co, chất chồng gối mộng
Nghe thời gian chầm chậm bên giường
Chiếc lá, giấu giữa trời lồng lộng
Thẫn thờ rơi, phai nhạt làn hương
                     
Thôi buông hết, bao điều chấp chứa
Vỡ toang chiều, sống lại đôi mươi
Quên... đắm đuối, chưa hề chọn lựa
Bùng nổ đêm, trong vắt tiếng cười...


Em đợi chiều bên cửa sông Phan Rí

Khúc trăng khuyết treo chiều cánh võng
Sóng vọng bờ, dát bạc kiêu sa
Gió vu vơ, trên đầu lồng lộng
Bến không thuyền, xa vắng nhạt nhòa
                       
Em đứng đợi, bờ lay gió cuốn
Gió nồm căng, ngực trẻ phập phồng
Cứ khắc khoải, thuyền về bến muộn
Sông cũng buồn hiu, chảy chậm dòng
                      
Mặc cho sóng cửa sông vây bủa
Em thẫn thờ, ngóng phía khơi xa
Sóng nối sóng đổ bờ ngập ngụa
Đôi chim Mòng vô ý vờn qua
                       
Em van vỉ điều gì chẳng rõ
Nhập hồn trong tiếng sóng ầm ào
Muộn chiều rồi, bãi bờ quẩn gió
Chỉ còn em, chìm nổi khát khao...
                       
Chỉ còn em, đong tình đứng đợi
Mắt long lanh, sửa dáng, làm duyên
Biết có phải, mà lòng khấp khởi
Bóng mờ xa thấp thoáng con thuyền...

06/2016
L.T.H
                                          

Read more…

MÁI NHÀ XƯA - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân

                                                Cây bút trẻ Lê Hứa Huyền Trân


Ngày trước , cái ngày mà con Bi còn nhở, cả gia đình bốn người của nó chui rúc trong ngôi nhà y hệt cái túp lều. Ba vẫn hay chế: ”Người ta có câu một túp lều tranh hai trái tim vàng, chớ cái nhà này là một túp lều tranh bốn trái tim vàng lận đó”. Ấy thế mà cả nhà nó cũng cười khì rồi trải qua những tháng năm đầy sóng gió trong ngôi nhà cấp bốn ấy. Nhà nó nghèo lắm, ba nó biền biệt theo những chuyến đi xa, có khi dong ruổi theo những chuyến hải trình, để gió táp lên gương mặt một màu đen sì của nắng và gió. Thân ba in hằn những vết đạn găm thời còn là anh lính đội trưởng, còn bây giờ là những gió sương quăng quật khắp nơi khi ba bươn chải trên những chiếc tàu. Nó còn nhớ cái thời má vẫn hay dắt tay hai chị em nó ngóng ra biển khơi, đôi mắt của má chứa cả hồ thu trong đó, cái nước hồ thu như chực dâng trào, chực ứa ra nhưng không hiểu sao khi in hằn hình bóng hai đứa nhỏ thì nó lại như ghìm lại. Ngày bé, nó nhớ ba, nhưng cái sự nhớ của nó cũng kì lạ lắm. Nỗi nhớ của nó đong thành những cơn giận và cả sự tủi thân, mỗi lần ba về nó chạy tới ôm ba nhưng lại dùng bàn tay bé nhỏ của mình đấm vào lưng ba bồm bộp. Thế rồi nước mắt nó tự ứa ra, nó khóc mà miệng thậm chí không cất nổi thành lời.
Nó lớn lên bằng sự chăm sóc, chở che của má. Má nó dịu hiền, cái dịu hiền chất phác của một cô thôn nữ nhà nghèo luôn biết chịu đựng. Có nhiều bận ngồi nhớ ba, nó lại nghĩ mà thương má. Má ngồi đong những hạt mè, đúc bánh, nó lại gần nhặt lấy đưa vào miệng, thấy bùi bùi thơm thơm, lại cả còn lăng xăng chạy khắp nơi lấy cho má khi thì nia, khi thì bột, khi lại chụm thêm mớ củi. Thấy má lụi cụi chẻ củi nó cứ giật lấy bảo:
Bi làm cho má!
Má phì cười để nó làm nhưng thấy nó cầm cái rựa… nguy hiểm quá thế là lại bắt nó đi khuấy bột. Nó nhìn má khuấy những xô bột màu trắng một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại hẩy một khúc củi đang chực lì lợm buông ra nền đất. Nó nhìn những ngón chân thâm đen của má, những ngón chân bám bùn mà nước mắt chực ứa ra. Những ngày mưa, người đàn bà yếu đuối ấy đặt hai đứa con lên trên xe đạp, sức yếu không thể đạp nổi mà những con đường ướt mưa bùn dơ lầy lội. Nó nhớ như in cái cảm giác nhìn từ sau lưng má, hai tay má gồng lên dắt xe, bàn chân má chậm rãi, mỗi bước chân cứ như ngoáy sâu vào lớp bùn sao cho thật vững chãi tránh cho cái xe khỏi ngã. Người đàn bà một mình lo lắng cho con khi người cha biền biệt nơi xa kiếm tìm kế sinh nhai nuôi cả gia đình, ấy là điều khó khăn lắm. Nó còn nhớ cái bận nó và bé em lẫm chẫm khiêng giúp má cái ghế, khiêng sao thả xuống chân má cái đụi, móng chân bị dập tóe máu, hai đứa đứng khóc tu tu, còn má (người bị đau) thì lại mím chặt môi nhưng lại phì cười hai đứa con sao ngốc quá.
Lại nói cái vụ tráng bánh. Nó cứ ngồi mải mê nhìn má làm bánh ướt. Má bắt hai cái lò, trên có hai cái tráng thiệt mỏng đang hơi nóng, má sẽ đổ bột đã được khuấy chế it nước vô lên một cái tráng, sau đó má đậy vội vung lại, cái bánh má tráng sẽ chỉ nhỏ như cái bánh xèo miền Trung thôi. Rồi má đổ vội nia nước bột vô cái tráng còn lại, khi má lại đậy vung cái còn lại thì má sẽ mở cái kia ra, lấy cái đĩa hớt cái bánh đã được tráng lúc này cô đặc lại thành lớp mỏng dễ dàng để ra nia. Cứ thế tuần hoàn má làm thế, còn nó sẽ lấy mè hay vừng rắc lên. Muốn ăn nóng cũng được, chỉ việc lấy bát mắm nêm lại chấm rồi ngồi xuýt xoa, không thì lại chờ nguội, cuộn bánh tráng chấm xì dầu cũng hết sảy. Những lúc rảnh, nó thường hay ngồi ngắm khói tỏa lên từ mái bếp rồi bật cười một mình. Nhà nó lợp ngói, những lúc mặt trời lên, chiếu lên mái ngói một màu thích mắt, nó nhìn cái khoảng không dân dã bỗng thấy sao thích thú vô cùng. Nó còn nhớ có những lúc ngoài trời mưa to, mái nhà bị dột rơi xuống mặt nó những giọt mưa tanh tách. Trong cơn mơ ngủ, nó nhìn thấy bóng hình ba nó đang trèo lên mái, men theo những cây cột nhà, giăng những chiếc áo mưa căng ra để che chỗ chị em nó đang nằm ngủ, còn má nó chốc chốc lại trở mình trong đêm đổ nước đọng trên những chiếc áo mưa ấy. Những đêm mưa gắn liền với những đêm ba má không ngủ hay trở mình thức giấc, gắn với cả tuổi thơ thi thoảng nước mưa chảy dài trên má nó rồi được má nó lau vội.
Lớn lên một chút nữa, ba nó không còn men theo những chuyến ăn xa, sóng gió cuộc đời làm tóc ba thêm phần bạc trắng. Có lần biến cố gia đình xảy ra, tóc ba bạc quá nửa đầu nó chợt sững lại, đã nửa đời người đi qua trên thân thể ba, còn nó hãy còn bé thơ chưa giúp ba gánh vác gia đình cho được. Nhiều bận sáng trăng, nó ngồi nhìn ba:
Bữa nào con mua thuốc nhuộm nhuộm tóc lại cho ba, sinh nhật ba con tặng chai thuốc nhuộm là tốt nhất ấy!
Cha mày! Cứ giỏi đùa ba!
Rồi hai ba con cứ thế mà cười thay ánh trăng nửa vầng, hay cũng đang nhoẻn cười ấy. Lớn chút nữa nó phụ má bán buôn ngoài chợ, thi thoảng mang cơm cho ba làm bảo vệ ở một chung cư, gia đình nhỏ quây quần hạnh phúc. Tuổi thơ của nó là tuổi thơ ấm cúng bên gia đình, tuổi thơ bên những bát bánh đúc riêu cua má nấu tuyệt ngon, những lát bánh ướt chấm mắm nêm ngon tuyệt và cả bên mái nhà dột mà thi thoảng trong những giấc mơ nó thấy ngay trên đầu mình là những chiếc áo mưa được căng ra hết cỡ để rồi lại yên tâm đắm chìm trong giấc ngủ.
Chăm chỉ làm ăn, ba má cũng xây được một căn nhà khang trang thay thế cho ngồi nhà cấp bốn nhỏ bé ngày xưa. Cuộc sống gia đình cũng được dần cải thiện qua những bữa cơm và vật chất. Nó và em cũng bắt đầu đi làm đồng ra đồng vào. Bất chợt, trời đổ cơn mưa thật lớn, nước trên mái nhà không hiểu sao lại rỉ ra rơi tóc tóc đúng vào mặt nó, tự nhiên làm nó nhớ lại cả một khoảng trời tuổi thơ. Nó nhớ lại lúc ba nó trèo lên mái nhà, lợp lại mái ngói sau những ngày mưa bão, nó vẫn hay đứng ở dưới nhìn ba chầm chậm nhích dần qua những chỗ ngói lệch, cây dừa bên nhà bỗng vi vu những điệu nhạc cho ba bớt nóng bớt mệt. Nó nhớ những lúc má dậy nửa đêm đổ nước căng trên những chiếc áo mưa… Nó chạy vội lấy chiếc xô đựng nước rỉ ra rồi lấy khăn thấm. Trong lòng nó bất giác nhớ lại quá khứ, cũng nhờ biết nhớ về quá khứ nó mới có được sự cố gắng cho tương lai nhu thế, cái quá khứ nghèo cứ như động lực cho nó bây giờ vậy. Và cũng bởi quá khứ nghèo như thế, nó mới biết sự yêu thương ba má dành cho nó lớn tới nhường nào, bất giác dẹp lại mớ giấy tờ đang bừa bộn trên bàn làm việc, nó chạy thình thịch xuống phòng ba má, nắm tay má lắc lắc:
Má, mai má phải tráng bánh ướt cho con ăn đấy! Con với ba xung phong đi chợ mua mắm nêm!

L.H.H.T
Read more…

ƠI TIẾNG HÓT - Thơ Ngưng Thu



TÔI ƠI!
 
 Ơi tiếng hót của chú chim hoạ mi
 đừng ngất lịm
 và tôi ơi 
 đừng gieo neo
 vẫn còn đó màu hạ giăng phong kín
 lối anh về 
 
 Khi sợi nắng thật mềm ôm bờ vai biền cỏ 
 chú dế vẫn buồn thở than 
 mênh mang đồng gió khát thương đời 
 anh mê mải vào xanh trong chiều cũ
 tôi ước mình đồng cỏ biếc thênh thang.
 
 Anh đừng vẽ lên bài thơ tôi chiều ướt 
 bằng lời đã lên rêu
 đừng đánh cắp màu thu xanh tôi dệt 
 cho một lần lãng quên 
 khúc tụng ca những ngày hè đã ngất
 bên xác chú ve vừa
 rụng cánh xuống mênh mông.
 
 Bài thơ tình vừa tự vẫn hôm qua
 sau đêm dài du mộng 
 những ngôn từ lưu linh  
 chôn tiếng mình mộ địa.
 
 Những thanh âm dội vào tứ phía 
 chiều nhấc gót và đang...
 gỡ nỗi buồn kí gởi
 vẫn mặt trời 
 lăn qua 
 lăn qua 
 đường chân trời ối đỏ 
 tiếng hót của chú chim hoạ mi còn đó
 sao tôi hoài gieo neo
 

 ĐỜI NGƯỜI LÀ BIỂN KHÔNG
 
 Đêm gõ tiếng cô đơn
 Đêm chạnh niềm hoang vắng
 Ta không hề giận em
 Vách đời đâu phẳng lặng.
 
 Đêm chạm vành trăng nõn
 Say vầng mây biếc êm
 Ta không hề giận em
 Cơn mưa buồn nhỏ lệ.
 
 Suối sông nào chẵng thế
 Trăm ngả chảy về đông
 Đời người là biển không
 Ta đâu hờn đâu giận.
 
 Đêm gõ vào vô tận
 Khoảng trống dường hoang vu
 Giọt trăng rơi thảng thốt
 Đắm sâu ta... diêm phù.
 
(Cảm tác từ ĐỒI XA CÂY MỘT của nhà thơ Lê Nho Quế Sơn)



 
 IM LẶNG THANH ÂM 
 
 tôi gõ vào buổi chiều 
 sự im lặng dần tan vào khoảng vắng
 tia nắng rớt khỏi màu hoàng hôn ối đỏ
 ngày đóng cửa vô tâm
 
 tôi gõ vào khúc hát ruỗng đêm 
 thinh hơi mặc trầm vây khốn
 vì sao rớt vào bầu trời hút lịm
 đường chân trời đau nứt khoé da cam
 
 tôi gõ lên bức tường thời gian huyễn hoặc
 tiếng tích tắc tích tắc lụi dần 
 may mà cơn gió kịp vẽ lên vách đá một bức phù điêu  
 mặc áng mây giăng ngang khuôn mặt người ảo mị
 tiếng mùa buồn ru mắt ngó trăm năm.
 
N.T
Read more…

RẤT KHẼ - Thơ Nguyễn Minh Phúc



mây trắng

có lần con hỏi mẹ
sao mây chiều lại bay
sao mặt trời cao vợi
lại nép mình trong mây?

cơn gió nào trôi mãi
giữa mênh mông phận người
thân rồi về cát bụi
khi đời chìm hư vô?

bên kia bờ giác ngộ
là trăm nghìn bến mê
phải mây trôi đời mẹ
che con những lối về...

nhà mình dài rộng thế
đâu rộng bằng lòng mẹ (*)
bầu trời mênh mông thế
sao mây còn nghiêng che?

bao nhiêu lời con trẻ
theo cùng mẹ tháng ngày
đám mây nào cũng vậy
ôm mặt trời trong tay

con ví mẹ gì đây
sông biển dài- không phải
là vầng dương sáng mãi
càng không đúng mẹ rồi

hay mẹ là mưa thôi
con nương nhờ dòng nước
trên dốc chiều xuôi ngược
mẹ che đời con trôi

mà cũng không phải đâu
mẹ càng không là gió
nhỡ khi trời bão tố
mẹ con mình sao đây

đúng rồi - mẹ là mây
bên đời con dừng lại
suốt một đời mê mải
chở che con kiếp người

bây giờ mẹ lên trời
trời thì nhiều mây trắng
mà mây thì yên lặng
đâu chuyện trò cùng con

những chiều vàng lên non
mây tràn qua đỉnh núi
ơi phận người cát bụi
bao giờ con gặp mẹ

... nhà mình dài rộng thế
đâu rộng bằng lòng mẹ
bầu trời mênh mông thế
sao mây còn nghiêng che...

mùa Vu Lan 2017
(*) lời một bài hát của Trần Tiến


tiếc những mùa thu

gửi lại chiếc lá vàng rơi rất khẽ
chiều ngập ngừng rơi vạt nắng dần buông
gió lạnh lạnh mùa thu về thật nhẹ
thả bóng dài trên những phiến dâu non

mùa thu đó lá phai ngoài hiên cửa
có nhớ ai mà thu hát bên người
mùa của khói của sương còn bỡ ngỡ
con dế buồn ôm mộng chết tương tư

phải không em mong manh vàng nắng mới
gã si tình vẫn mãi đứng làm thơ
nghe hạnh phúc lẫn trong màu hoa dại
đêm nằm mơ thao thiết buổi hôn người

có lẽ vậy mùa thu vàng nỗi nhớ
những ngày xưa xanh mộng ảo chân trời
tôi tiếc nuối đứng bên chiều phố chợ
ngẩn ngơ nhìn mây trắng chập chùng trôi...


đâu chắc

đâu chắc lòng tôi không nhớ ai
trong từng cơn mộng mị đêm dài
chắc đâu có những chiều không nắng
gió sẽ mịt mùng che bóng mây

trong nỗi đời riêng tôi lắng nghe
thao thức từng đêm mộng theo về
chắc đâu trong những tàn khuya ấy
có người ngồi thắp lửa cơn mê

đâu chắc một lần em yêu tôi
chiều trên đỉnh nhớ buồn xa xôi
chân đi gió tạt bên đời rộng
hay ngỡ chỉ là cơn mộng thôi

tôi về nhặt sương khói hoàng hôn
tay níu mùa xưa ngang bến sông
đâu chắc tôi về đây lần nữa
nghe gió hoang vu thổi buốt lòng...



 thu Hà Nội

mùa thu về mà tôi đâu hay
nồng nàn hoa sữa rụng đầy tay
đã nghe hương cốm lừng trong gió
nghe chiều trở lạnh chút heo may

Hà Nội thu rơi vàng cơn mơ
hồ Tây chìm khuất dưới sương mờ
lang thang qua những đường phố nhỏ
vọng tiếng dương cầm trôi ngẩn ngơ

gió tạt vào đêm sầu nghiêng vai
thầm gọi tên ai trong đêm dài
thao thức tràn về quanh nỗi nhớ
sao mà thương quá một bàn tay...

sao mà không quên được lời ru
chiều ngẩn ngơ phố cổ sương mù
ơi em hà nội ngày xa cách
hương cốm thơm mềm vương giấc thu...


Hà Nội, thu 2017
N.M.P

Read more…

ĐẸP MÃI MỘT CHUYỆN TÌNH - Truyện ngắn Nguyễn Thị Thu Ba



Diệp Ngân lặng im, cúi đầu nhẹ bước về phía hoàng hôn, có lẽ kể từ giây phút này cô ấy sẽ mất đi Đông Phong mãi mãi…
Những giọt nước mắt nhẹ trôi trên khóe mi không sao cuốn trôi đi hết những nỗi buồn đang đọng lại vây quanh tim Ngân. Ngân vô tình bước qua từng hàng cây, đếm từng chiếc lá úa vàng rơi rụng một cách lặng lẽ, xót xa, từng giọt nước mắt cứ  len lén quay về như từng mũi dao nhọn đang chia cắt quả tim làm thành hai nửa khổ đau, hai nửa đợi chờ…
 “Mối tình đầu thường mong manh, dễ vỡ…”. Phải! Ngân cũng từng đọc nhiều tiểu thuyết, từng nghe người xưa luôn thầm nhắc thế nhưng khi yêu Ngân chỉ biết yêu hết lòng để hi vọng rằng tình yêu mình đủ mạnh, đủ vững tin để xua tan đi lời nguyền đau đớn ấy…
- Cuối cùng anh cũng đuổi kịp theo em!
Ngân lặng lẽ cúi nhìn xuống đất, có lẽ không cần phải quay đầu lại Ngân cũng biết Bảo Duy đang âm thầm dõi theo bóng mình.
Cuộc đời luôn là một nghịch lý đớn đau, khi mình chạy theo tình yêu như đuổi hình bắt bóng thì bóng hình khác lại đuổi theo mình như bóng với hình…
Ngân mím chặt môi giả vờ như nụ cười còn hiện hữu, quay nhìn về phía Duy:
- Sao anh biết em ở đâu, mọi nơi, mọi lúc? Mỗi khi em…
Không để Ngân nói thêm, bởi nhìn qua ánh mắt Ngân, Duy hiểu rằng Ngân đang khổ đau, tuyệt vọng. Duy đưa tay ngăn bờ môi đang mọng nước của Ngân lại, lau nhẹ nhàng từng giọt sương long lanh vẫn còn đang đọng lại dưới hàng mi cong, bàn tay còn lại Duy khe khẽ nắm tay Ngân, kéo đi:
- Em theo anh, im lặng thôi, không cần nói gì nữa nhé!
Ngân như người mất hồn, không cần biết đi đâu, về đâu, bởi Ngân nhận ra rằng, lúc này dù đi đâu về đâu thì dông bão trong lòng Ngân vẫn luôn dậy sóng, thà rằng cứ để lòng cuốn trôi theo dòng nước mát mà tấm lòng Duy đang tuôn tràn về phía Ngân.
Trước mặt Diệp Ngân, là một dòng sông lơ đãng, êm đềm. Những vạt hoa lục bình tim tím như ngừng lại ngắm nhìn khung cảnh bình yên đến lạ lụng. Từng cánh hoa bằng lăng mỏng manh chao nghiêng rơi rụng, êm trôi trên dòng sông, một khung cảnh tím ngắt giữa trời xanh, tựa một bức tranh phong cảnh hữu tình, đẹp xinh, lung linh!
- “Hoa rơi có ý, nước chảy vô tình” – Diệp Ngân không cố ý nhưng vô tình  làm lòng Bảo Duy cay đắng khi câu nói vô tình mà hàm ý sâu xa.
Bảo Duy ngậm ngùi, nhìn dòng sông lững lờ trôi và nhìn qua ánh mắt Diệp Ngân.
- Em thấy không, dù năm thắng thăng trầm, gió mưa dông bão thì cây bằng lăng trổ hoa tim tím ấy vẫn luôn vững vàng đứng lặng lẽ ngắm nhìn và âm thầm bên cạnh dòng sông, mặc cho dòng sông ôm ấp, yêu thương không phải là bóng hình riêng mình…
Diệp Ngân khó hiểu nhìn về phía dòng sông và cội bằng lăng già, sau đó nhìn vào sâu đáy mắt Bảo Duy nhưng vẫn không hiểu Bảo Duy muốn nhắn gửi điều gì.
- Em biết không, mỗi ngày anh luôn lặng lẽ, lặng lẽ như cây bằng lăng ấy, cứ lặng lẽ đứng nhìn em, cầu mong, hi vọng em yên bình hạnh phúc và như thế anh cứ mãi ngắm nhìn, dõi theo em từ rất xa, rất xa mà không dám chạm vào trái tim em vì anh sợ làm tổn thương em. Nhưng hôm nay anh mới biết một điều rằng, giá như anh can đảm hơn một chút, dám đối diện với tình yêu trong anh và dám tranh giành em với anh ta thì có lẽ hôm nay là ngày em hạnh phúc nhất chứ không phải là ngày em rơi lệ sầu, anh hối hận lắm em biết không Diệp Ngân?
Bảo Duy nắm chặt tay Diệp Ngân, ánh mắt nhìn vào đôi mắt Diệp Ngân mà ngân ngấn lệ sầu. Diệp Ngân ngậm ngùi lẫn chua xót.
- Tại sao? Tại sao vậy hả anh? Gặp đúng người nhưng đến sai thời điểm thì mọi thứ trở thành nuối tiếc, lỡ lầm… em xin lỗi anh bảo Duy à, nếu có kiếp sau em nguyện sẽ đền đáp ân tình của anh, còn kiếp này, với em… anh ấy là mãi mãi… Dẫu trái tim này tan nát, vỡ vụn từ sau giây phút anh ấy ra đi nhưng sự thật vẫn là  sự thật, anh ấy  ra đi và đã mang luôn trái tim em đi theo mất rồi…
Buông tay Bảo Duy ra, Diệp Ngân vụt chạy về phía hoàng hôn mây giăng tím trời.
“Người đi một nửa hồn tôi mất
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ”. (*)
Bảo Duy đọc khẽ.  
Bảo Duy đành thôi, đứng lại. Lẽ nào tình yêu là một trò rượt đuổi, cứ mãi đuổi rượt nhau cho đến khi nào có kẻ mỏi mệt, chùng chân???
Gần một năm trời cách biệt, Đông Phong sống xa nhà, xa cả con đường trải dài những cánh bằng lăng tím nở mà mỗi buồi chiều về, hoàng hôn dần tan biến, Đông Phong và Diệp Ngân tay trong đi dạo phố, từng cọng cỏ, ngọn cây, viên sỏi nhỏ hay từng hạt cát, từng cơn gió nhẹ lướt qua… Tất cả đã nhẹ nhàng đi qua năm tháng nhưng dừng lại ngay bên cạnh trái tim anh. Hình ảnh Diệp Ngân sao mà đậm đà trái tim anh. Càng xa cách lại càng yêu thương, mong nhớ đong đầy trong tim
“Tôi đã xa rồi, xa cách em
Tình trôi năm tháng… vẫn đậm tim
Nghìn trùng xa cách, không ngăn nỗi
Quặn thắt tim lòng… tôi nhớ em”
Đó là bài thơ tình thứ mấy mà anh đã sáng tác vì Diệp Ngân anh cũng không biết nữa. Anh biết Diệp Ngân yêu thơ, đam mê sáng tác thơ đến cháy lòng. Bên cạnh Diệp Ngân đã lâu nhưng không biết tự bao giờ Đông Phong đã trở thành thi sĩ của riêng cô. Cũng vì tình yêu mà đêm từng đêm trong cô đơn mòn mỏi, nhớ thương, u sầu Đông Phong đã viết lên những bài thơ tình cháy bỏng trong tim. Anh ví rằng Diệp Ngân là nàng thơ mà anh hứa sẽ trọn đời yêu thương, giữ mãi bên lòng.
Anh và Diệp Ngân là mối tình đầu của nhau, cả hai cùng học chung một mái trường, lúc đầu là đối đầu nhau, trêu chọc nhau trên ghế nhà trường, cả hai đã từng thề rằng sống chết cũng chẳng thể nào yêu nhau được, vậy mà chỉ sau khi chia tay thời cấp ba mộng mơ, lãng mạn ấy cả hai lại nghe trái tim mình thổn thức, muốn đi tìm một người đã từng làm mình buồn, vui, giận hờn vô cớ, để rồi khi tình cờ cả hai gặp lại nhau chung một ngôi trường  Đại học, cả hai lại thấy đó là định mệnh đã an bày và dành sẵn cho hai trái tim yêu thương nồng cháy…

- Anh! Anh lại buồn nữa hả? Anh đã uống thuốc chưa?…
- Phương Vân, thiệt thòi cho em quá, sao em luôn tốt với anh vậy? Nếu nợ em bất cứ thứ gì, anh cũng sẽ trả được cho em nhưng sao em lại cho anh vay mượn ân tình, làm sao anh trả nổi???
- Ai bắt anh trả đâu nè, em là thật lòng và tình nguyện… anh cứ yên tâm làm một bệnh nhân tốt đi, em sẽ là y tá cho anh đến tận trăm năm luôn vẫn không thiệt thòi…
Ánh mắt và cái cúi đầu đầy e thẹn, ngượng ngùng của Phương Vân làm Đông Phong thấy khó xử hơn là bối rối. Dẫu biết rằng Phương Vân đã từng bước, từng bước âm thầm bên anh, khi anh vui lẫn lúc buồn. Từ thời phổ thông cho đến Đại học và cho đến hiện tại bây giờ nhưng sao anh vẫn không có cảm giác xao động hay vui mừng mà ngược lại luôn thấy day dứt và lỗi lầm…
- Anh xin lỗi, đã làm phiền cuộc sống vốn vui vẻ, thoải mái của em nơi phố đông nhộn nhịp ấy.
- Sao anh biết ở đó em vui hơn lúc này? Em nói anh nghe nhé, tuy ở vùng quê xa xôi hẻo lánh này nhưng em thấy ấm áp, hạnh phúc, ít ra… không có ai tìm ra được anh để mà giành anh với em hết…
Đông Phong tròn mắt, Phương Vân thấy mình nói hơi quá, nên đưa tay che miệng lại
- Là em sai rồi, em nói sai, anh cho em nói lại nhé…
- Em không cần nói lại đâu, em nói không sai nhưng cũng không phải là đúng.
Phương Vân khó hiểu nhưng mà thôi, cô đang rất hạnh phúc dù rằng chưa có được trái tim anh nhưng sự thật là cô đã có anh bên cạnh khi mà không biết giờ đây Diệp Ngân có đang kiếm tìm hạnh phúc này không? Cô thầm mỉm cười “ừ, thì ích kỷ đó, có sao đâu, tình yêu vồn dĩ đã là ích kỷ mà, chắc sẽ không ai nỡ trách người đã yêu thật lòng, đúng không?”
Đông Phong thấy nặng lòng lắm, nếu chỉ nói với Diệp Ngân rằng, anh đã hết yêu, Diệp Ngân không còn quan trọng trong lòng anh nữa, như vậy có làm Diệp Ngân tổn thương hay hận anh cả đời này không?
- “Anh xin lỗi em, Diệp Ngân à, dù anh có đi tận nơi chân trời góc biển thì trái tim anh vẫn bên em và dành cho em. Dù anh có nói bao nhiêu lời phũ phàng cay đắng để cho em quên đi anh thì lòng anh vẫn tan nát, đớn đau hơn em gấp trăm ngàn lần, em biết không nhưng tình yêu vốn là như thế đó, càng yêu thì càng phải nghĩ và dành những gì tốt đẹp nhất cho người mình yêu ”. Đông Phong vẫn luôn tự thầm trách và day dứt trái tim, có lẽ kẻ đau khổ nhất lúc này không phải là ai khác mà chính là Đông Phong. Rõ ràng là yêu thương dâng tràn, vậy mà đành lòng buông bỏ, ra đi chỉ vì muốn cho người mình yêu được yên vui, hạnh phúc, tốt đẹp cho tương lai sau này. Với anh, giờ đây anh chỉ là kẻ đang mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo, biết Thần Chết sẽ gọi anh ra đi bất cứ lúc nào, nếu Diệp Ngân bên anh chắc cả đời cũng chỉ khổ đau, chua xót mà thôi, anh không muốn mình là một gánh nặng cho người anh yêu thương nhất. Quyết định của anh, dù là đúng đắn hay sai lầm thì anh vẫn là người nhận lấy khổ đau và tuyệt vọng. Nhưng anh vẫn luôn thầm dõi theo và cầu chúc cho Diệp Ngân trọn vẹn hạnh phúc…
Chuyến xe chiều nay, không biết rồi sẽ mang Diệp Ngân trôi dạt về nơi đâu, bến đậu có bình yên hay là dông bão. Diệp Ngân bước lên xe mà lòng ngổn ngang trăm mối. Bảo Duy nói sẽ cho Diệp Ngân một thời gian để suy ngẫm và quyết định, anh sẵn sàng chờ, chờ một cái gật đầu của Diệp Ngân để anh có thể vui mừng đón “Nàng về dinh” như dự định và mơ ước của anh bấy lâu nay. Thật lòng, Diệp Ngân chỉ cảm kích tấm lòng, biết ơn và trân trọng trước tấm lòng chân thành của Bảo Duy mà thôi, ngoài ra cô không thấy trái tim mình còn có thể chất chứa nổi bóng hình nào khác ngoài Đông Phong. Chiều nay Diệp Ngân muốn đón chuyến xe cuối cùng này để quay trở về nơi đầu tiên mà cô và Đông Phong đã hẹn hò. Có lẽ sau chuyến đi này, dù vui hay buồn, đau khổ hay nuối tiếc cô cũng sẽ gật đầu đồng ý để đền đáp lại ân tình mà Bảo Duy đã luôn dành cho cô.
Chuyến xe dừng lại trước một công viên hoang vắng, cũng phải công viên này không có gì đặc biệt cả chỉ có hai hàng cây bằng lăng lặng im đứng nhìn những dãy ghế đá nên theo năm tháng công viên trở nên buồn, tĩnh lặng không đón thêm nhiều bước chân của các cặp tình nhân khác nữa… Chỉ có Diệp Ngân và Đông Phong là được công viên nơi đây ban tặng cho những cánh hoa tím bằng lăng xinh xắn vào mỗi buổi chiều khi hai đứa bước tung tăng dạo mát. Nơi đây, Đông Phong đã viết lên những dòng chữ cuối cùng mà khi cả hai đã rời xa ngôi trường Đại học, nhưng có điều làm Diệp Ngân tò mò muốn quay lại là lần cuối đó Đông Phong đã viết gì lên cây mà không kịp cho Diệp Ngân đọc lại thì đã vội vàng kéo tay Diệp Ngân đi xa hàng cây ấy. Đông phong còn nói rằng, sau này có dịp, nếu là còn bên nhau Đông Phong sẽ đưa Diệp Ngân về đây đọc lại những dòng chữ này… Đó cũng là tất cả những gì hồi hộp nhất mà Diệp Ngân mong muốn được quay lại và đi tìm gốc cây bằng lăng ấy…
Diệp Ngân nhẹ nhàng bước khe khẽ khi phát hiện ra, ngay cạnh gốc cây mình đang tìm là một bóng dáng ai đó đang tựa lưng vào. Diệp Ngân có cảm giác trái tim mình đập liên hồi, đã lâu rồi cảm xúc ấy đi vào ngủ quên, hôm nay bổng dưng tràn về thôi bước chân Diệp Ngân. Cô bối rối đến đánh rơi chiếc điện thoại đang cầm trên tay. Bất ngờ, bóng dáng phía sau gốc bằng lăng ấy cũng xoay người quay lại, hai ánh mắt khẽ chạm nhau, bao nhiêu giọt nước mắt cứ lăn dài trên khóe mi.
- Tại sao, tại sao anh đối xử với em như thế? Anh có biết em sống mà như người đã chết rồi không???
Một bàn tay vội vàng nắm chặt một bàn tay. Một bàn tay khi xưa đã từng lau cho ai những giọt nước mắt thì giờ lại tự lau cho những giọt nước mắt chính mình đang rơi. Sau đó bàn tay ấy lại đưa lên lau hết những giọt nước mắt của người xưa, bàn tay ấy như xua tan hết nỗi đau, oán hận trong lòng người con gái.
- Anh đã về bên em, là thật hay là mơ, nếu là mơ thì xin anh hãy để giấc mơ này là mãi mãi… Em sẽ không giận hờn, không trách móc và sẽ không cho anh đi xa em thêm một lần nữa đâu.
- Em là cô gái ngốc nhất thế gian này, đã biết người ta phụ tình mà còn yêu thương, mong nhớ, chờ đợi…
- Không phải anh cũng như thế sao? Cũng không đành lòng bỏ đi, quay lại để tự mình làm tổn thương mình...
- Phải, em nói đúng, có lẽ lừa dối ai đó sẽ dễ dàng nhưng không thể dễ dàng lừa dối trái tim mình.
Hai trái tim yêu thương lại được đặt vào đúng vị trí yêu thương. Diệp Ngân tựa đầu vào vai Đông Phong, anh khe khẽ đọc cô nghe những bài thơ tình anh viết trong những ngày vắng xa cô và nhớ cô đến cháy lòng, có lúc anh muốn vùng vẫy đi tìm cô nhưng rồi lý trí mách bảo anh, căn bệnh hiểm nghèo anh đang mang sẽ làm cô liên lụy cô, mang đau khổ đến cho cô mà thôi và rồi anh yên lặng, gặm nhấm nỗi đau một mình trong vực thẳm của yêu thương.
- Em biết không, khi trong một lần tình cờ anh bị bệnh sốt phải nhâp viện, ở đây anh mới phát hiện mình hoàn toàn khỏe mạnh không mang bất cứ một căn bệnh hiểm nghèo nào. Lúc đầu anh còn nghi ngờ bác sĩ tìm không ra bệnh nhưng khi anh đi rất nhiều bệnh viện khác, tất cả đều khẳng định, anh không mắc bệnh hiểm nghèo nào hết.
- Vậy sao lúc đó anh không đi tìm em mà lại trở về nơi đây?
- Anh muốn thử xem duyên phận anh và em. Anh ở đây chờ đợi, nếu em đến đây dù một lần thôi, anh tin em sẽ không giận hờn, oán trách và vẫn còn yêu anh.
- Nhưng nếu em không đến thì sao?
- Thì anh sẽ đi tìm em.
Diệp Ngân giả vờ buông tay Đông Phong ra và bước đi.
- Vậy giờ em sẽ đi cho anh tìm em nhé!
Đông Phong kéo tay Diệp Ngân “Anh tìm gặp được em anh sẽ mang em vào tim anh và khóa lại, em đừng hòng chạy trốn anh nhé”. Diệp Ngân mỉm cười, tựa vào vai Đông Phong “Để em nói anh nghe nhé, em sẽ không trốn chạy anh nữa đâu, em phải ở lại trong trái tim anh để xem trong đó, có thật sự là chỉ có mỗi mình em không nhé!”. Cả hai mỉm cười nhìn nhau. Bên kia, ngay gốc bằng lăng già, một dòng chữ nhưng được khắc tên chung hai người sao mãi không mờ phai theo năm tháng…

N.T.T.B

(*) Thơ Hàn Mặc Tử

Read more…

CÁCH NHẬP COMMENT TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ

Đầu tiên, nhấp chuột vào ô Nhập nhận xét của bạn rồi viết comment. Viết xong, nhấp chuột vào ô Tài khoản Google. Sau đó nhấp chuột vào Tên/URL thì sẽ hiện ra 2 ô. Ô phía trên, ghi Họ và tên của bạn. Ô phía dưới, ghi dòng chữ:huongquenha.com

Cuối cùng, nhấp chuột vào ô Tiếp tục và nhấp chuột tiếp vào ô Xuất bản là xong. (Nếu bạn đã có sẵn Tài khoản Google, thì sau khi viết comment, chỉ cần nhấp chuột vào ô Xuất bản là thành công)


-------------------------------------------------------------------------


TÁC GIẢ & TÁC PHẨM
* TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Ái Nhân (14) ẢNH (58) Anh Ngọc (1) Anh Nguyên (1) Anh Phong (4) Anh Phương (3) Ân Thiên (1) Bạch Diệp (3) Bách Mỵ (2) BÀN TRÒN VĂN NGHỆ (87) Bảo Hồ (1) Bảo Lâm (1) Bảo Ninh (2) Bé Hải Dân (1) Bích Ái (3) Bích Lê (4) Bích Ngọc (1) Bích Vân (2) Bình Địa Mộc (1) Bình Nguyên (1) Bình Nguyên Trang (2) Bobby Nam Giang (4) Bùi Anh Sắc (1) Bùi Công Thuấn (1) Bùi Danh Hải Phong (1) Bùi Đức Ánh (61) Bùi Hoài Vân (5) Bùi Huyền Tương (2) Bùi Hữu Phước (1) Bùi Nguyên Bằng (6) Bùi Nhựa (4) Bùi Văn Bồng (5) Bùi Việt Thắng (1) BÚT KÝ (17) Cao Duy Thảo (1) Cao Kim Quy (1) Cao Thị Thu Hà (3) Cao Thọ Thêm (2) Cao Thoại Châu (1) Cao Thu Hà (1) Cao Văn Tam (5) Cát Du (5) Cẩm Lệ (3) Cẩm Tú Cầu (1) Chàng Cát (1) CHÀO XUÂN 2014 (1) CHÂN DUNG VĂN NGHỆ SĨ (1) Châu Quang Phước (1) Châu Thạch (9) Châu Thường Vinh (1) Chí Anh (1) Chính Đức (1) CHỦ BIÊN (94) Chu Lai (2) Chu Ngạn Thư (10) Chu Trầm Nguyên Minh (16) Chu Vương Miện (1) Cỏ Dại (7) Công Nguyễn (1) Cuộc thi văn chương (1) CỬA SỔ VĂN HÓA (6) Dạ Ngân (1) Dã Phong Bình (2) Dã Phương (1) Dạ Thảo (2) Dạ Thy (1) Diệp Linh (6) Diệp Uy (1) Dino Buzzati (3) DỌC ĐƯỜNG (29) Du Tử Lê (1) Dung Thị Vân (24) Duy Bằng (1) Duy Phạm (1) Dương Diệu Minh (1) Dương Đăng Huệ (1) Dương Hằng (7) Dương Kim Nhi (4) Dương Kim Thoa (1) Dương Phương Vinh (1) Dương Thành Thái (3) Dương Thị Yến Trinh (2) Dương Xuân Triều (6) Dzạ Lữ Kiều (6) Đàm Lan (17) Đào Hiền (1) Đào Hữu Thức (2) Đào Khương (2) Đào Phạm Thuỳ Trang (55) Đào Quang Bắc (1) Đào Quý Thạnh (1) Đào Thanh Hoà (14) Đào Thị Quý Thanh (1) Đào Thị Thu Hiền (2) Đào Văn Đạt (28) Đào Viết Bửu (7) Đặng Châu Long (1) Đặng Diệu Thoa (1) Đăng Huỳnh (1) Đặng Quốc Khánh (1) Đặng Quý Địch (3) Đặng Tấn Tới (2) Đặng Thị Hoa (2) Đặng Thị Xuân (1) Đăng Trình (1) Đặng Tường Vy (1) Đặng Văn Sử (1) Đặng Xuân Xuyến (8) ĐIỂM BÁO (2) Đinh Vương Khanh (2) Đoàn Khương Duy (1) Đoàn Thị Minh Hiệp (4) ĐỌC SÁCH (1) Đỗ Chiến Thắng (6) Đỗ Duy Hoàng (9) Đỗ Hồng Ngọc (5) Đỗ Phu (1) Đỗ Tấn Đạt (2) Đỗ Trúc Hàn (1) Đỗ Xuân Phương (1) Đức Linh (1) Đức Tiên (3) Elena Pucillo Truong (6) Ghi chép (1) Giang Đình (8) Giang Hiền Sơn (1) Hạ Ly (1) Hà Nguyên (2) Hà Nhữ Uyên (2) Hạ Thi (3) Hà Thị Thu Hằng (1) Hà Tùng Sơn (1) Hải Miên (3) Hải Phong (2) Hải Thăng (1) Hải Thuỵ (6) Hải Yến (2) Hàm Sơn (1) Hàn Dã Thảo (2) Hàn Du Tử (17) Hàn Hữu Yên (1) Hãn Nguyên Nguyễn Nhã (1) Hàn Nguyệt (1) Hàn Phong Vũ (19) Hậu Cốc Ngang (1) Hậu Đậu (1) Hiếu Dũng (1) Hoa Mai (2) Hoa Tím Buồn (4) Hoa Tuyết (1) Hoà Văn (10) Hoài Huyền Thanh (50) Hoàng Anh (6) Hoàng Anh 79 (26) Hoàng Chẩm (37) Hoàng Đình Quang (2) Hoàng Giao (4) Hoàng Hạ Miên (5) Hoàng Hữu (1) Hoàng Khánh Duy (3) Hoàng Kim (1) Hoàng Kim Chi (1) Hoàng Kim Oanh (2) Hoàng Linh (6) Hoàng Long (2) Hoàng Lộc (8) Hoàng Mẫn (1) Hoàng Minh Tường (1) Hoàng Nghĩa Lược (1) Hoàng Ngọc Xuân (4) Hoàng Nguyên (1) Hoàng Phủ Ngọc Tường (1) Hoàng Thảo Chi (1) Hoàng Thị Nhã (8) Hoàng Trang (1) Hoàng Trần (1) Hoàng Trọng Quý (9) Hoàng Trọng thắng (1) Hoàng Tuấn Sơn (1) Hoàng Tuyên (1) Hoàng Vũ Thuật (1) Hoàng Xuân Hiến (1) Hoàng Xuân Niên (1) Hồ Bích Ngọc (3) Hồ Bích Vân (2) Hồ Đắc Thiếu Anh (1) Hồ Hải (2) Hồ Lê Diêm (1) Hồ Nam (1) Hồ Ngọc Diệp (1) Hồ Nhật Quang (1) Hồ Sĩ Duy (1) Hồ Thanh Ngân (10) Hồ Thế Hà (2) Hồ Thế Phất (3) Hồ Tĩnh Tâm (1) Hồ Tịnh Thuỷ (21) Hồ Vũ Khánh Linh (1) Hồ Xuân Thu (3) Hồng Hạnh (3) Hồng Liễu (1) Hồng Phúc (7) Hồng Tâm (10) Huệ Triệu (3) HUMICHI (5) Huy Nguyên (15) Huy Vọng (17) Huỳnh Dạ Thảo (1) Huỳnh Gia (16) Huỳnh Kim Bửu (1) Huỳnh Minh Lệ (2) Huỳnh Ngọc Nga (1) Huỳnh Ngọc Phước (26) Huỳnh Như Phương (1) Huỳnh Thanh Lan (1) Huỳnh Văn Diệu (1) Huỳnh Văn Mỹ (1) Huỳnh Văn Yên (1) Huỳnh Xuân Sơn (3) Hương Đêm (1) Hương Đình (4) Hương Văn (6) Hửu Thỉnh (1) James Dylan (7) Jeffrey Thai (9) Jerry Thu Trà (7) Kai Hoàng (1) Kha Tiệm Ly (4) Khả Xuân (1) Khán Võ (2) Khảo Mai (1) Khổng Vĩnh Nguyên (1) KỊCH BẢN (1) Kiên Giang (1) Kiến Giang (12) Kim Chuông (4) Kim Dung (2) Kim Ngoan (15) Kim Quyên (1) Kim Sơn Giang (22) Kim Yến (1) Kỳ Nam (2) Ký sự (14) Lạc Thảo (1) Lại Ngọc Thư (1) Lam Giang (3) Lan Anh (1) Lan Phương (1) Lãng Du (6) Lâm Bích Thuỷ (8) Lâm Cẩm Ái (3) Lâm Hạ (11) Lâm Huy Nhuận (1) Lâm Trúc (29) Lâm Xuân Vi (1) Lê Ân (5) Lê Bá Duy (7) Lê Đình Danh (55) Lê Đức Hoàng Vân (1) Lê Đức Lang (13) Lê Giang Trần (1) Lệ Hằng (3) Lê Hoài Lương (4) Lê Hoàng (2) Lê Hứa Huyền Trân (35) Lê Khánh Luận (1) Lê Minh Chánh (1) Lê Minh Dung (2) Lê Minh Vũ (3) Lê Ngân (3) Lê Ngọc Trác (1) Lê Ngũ Nam Phong (11) Lê Nhựt Triết (7) Lê Phương Châu (30) Lê Quang Trạng (18) Lê Sa Long (2) Lê Thanh Hùng (20) Lê Thanh My (8) Lê Thấu (1) Lê Thị Cẩm Tú (6) Lê Thị Kim (1) Lê Thị Ngọc Lệ (1) Lê Thị Ngọc Nữ (14) Lê Thị Thu Hiền (1) Lê Thị Xuyên (11) Lê Thiếu Nhơn (13) Lê Thống Nhất (6) Lê Tiến Dũng (1) Lê Tiến Mợi (6) Lê Trọng Nghĩa (3) Lê Trung Hiếu (1) Lê Tuân (4) Lê Uyên (1) Lê Văn Hiếu (10) Lê Văn Ngăn (3) Lê Vi Thuỷ (1) Lê Xuân Tiến (1) Linh Lan (7) Linh Lan (Quảng Nam) (8) Linh Phương (3) Linh Thy (2) Lữ Hồng (3) Lư Nhất Vũ (1) Lương Duyên Thắng (3) Lương Đình Khoa (1) Lương Sơn (25) Lưu Ly (6) Lưu Quang Minh (15) Lưu Thành Tựu (1) Lưu Thị Mười (2) Lý Khánh Vinh (15) Lý Thành Long (1) M.T.N.H (7) Mã Nhị Lan (1) Mạc Minh (2) Mạc Tường (1) Mai Đức Trung (6) Mai Kiệm (1) Mai Loan (12) Mai Nhật (2) Mai Thanh (1) Mai Thị Vân (1) Mai Thìn (3) Mai Tuyết (30) Mang Viên Long (53) Marie Hải Miên (4) Mẫu Đơn (1) Mèo Con (1) Miên Đức Thắng (2) Miên Linh (1) Minh Châu (2) Minh Đan (Lọ Lem Đất Võ) (5) Minh Nguyên (14) Minh Nguyễn (1) Minh Nguyệt (4) Minh Vy (25) Mỗi tháng một tác giả và một bài thơ hay (2) Mộng Cầm (8) Mường Mán (1) MỸ THUẬT (6) My Tiên (1) Mỹ Vân (1) Nam Cao (1) Nam Giang James Dylan (1) Nam Thi (1) Năm Bửu (1) Nấm Độc (1) Ngàn Thương (31) Ngày Đẹp Tươi (1) Ngọc Bút (7) Ngọc Diệp (31) Ngọc Thịnh (1) Ngô Càn Chiểu (1) Ngô Diệp (6) Ngô Đình Hải (6) Ngô Hồng Nhung (1) Ngô Liêm Khoan (1) Ngô Minh Trãi (3) Ngô Nguyên Ngiễm (1) Ngô Thị Hoà (1) Ngô Thuý Nga (30) Ngô Thúy Nga (5) Ngô Thy Học (7) Ngô Văn Cư (30) Ngô Văn Giảng (11) Ngô Văn Khanh (17) Nguyễn (1) Nguyễn An Bình (60) Nguyễn An Đình (4) Nguyễn Ánh 9 (1) Nguyễn Bá Nhân (1) Nguyễn Bích Sao Linh (1) Nguyễn Bình (1) Nguyễn Bính Hồng Cầu (2) Nguyên Cẩn (24) Nguyễn Chinh (4) Nguyễn Công Thụ (2) Nguyễn Công Tùng Chinh (1) Nguyễn Cử Tú Quỳnh (1) Nguyên Diệp (1) Nguyễn Duy Khương (6) Nguyễn Duy Thịnh (2) Nguyễn Đặng Mừng (3) Nguyễn Đăng Thanh (20) Nguyễn Đăng Trình (4) Nguyễn Đình Bảng (1) Nguyễn Đình Trọng (1) Nguyễn Đoan Tuyết (25) Nguyễn Đồng Bội Thảo (1) Nguyễn Đức Chính (5) Nguyễn Đức Cơ (1) Nguyễn Đức Mậu (2) Nguyễn Đức Minh Hùng (10) Nguyễn Đức Phú Thọ (20) Nguyễn Đức Quyền (4) Nguyễn Đức Tấn (4) Nguyễn Gia Long (1) Nguyên Hạ (6) Nguyễn Hải Thảo (2) Nguyễn Hậu (2) Nguyễn Hiếu (8) Nguyễn Hiếu Học (2) Nguyễn Hòa Hiệp (1) Nguyễn Hoàng Thức (2) Nguyễn Hồng Diệu (1) Nguyễn Huệ (3) Nguyên Hùng (1) Nguyễn Huy (2) Nguyễn Huy Khôi (1) Nguyễn Huỳnh (1) Nguyễn Hữu Quý (2) Nguyễn Hữu Thuần (4) Nguyễn Hữu Trung (1) Nguyễn Khiêm (1) Nguyễn Khoa Đăng (37) Nguyễn Kiều Lam (2) Nguyễn Kim Hương (5) Nguyễn Lam (2) Nguyễn Lương Vỵ (4) Nguyên Minh (1) Nguyễn Minh Dũng (43) Nguyễn Minh Hoà (1) Nguyễn Minh Khiêm (1) Nguyễn Minh Phúc (21) Nguyễn Minh Quang (5) Nguyễn Minh Thuận (4) Nguyễn Minh Toàn (1) Nguyễn Mỹ Nữ (3) Nguyễn Nga (14) Nguyễn Nghiêm (2) Nguyễn Ngọc Dũng (3) Nguyễn Ngọc Đặng (1) Nguyễn Ngọc Hà (4) Nguyễn Ngọc Hưng (5) Nguyễn Ngọc Thơ (31) Nguyễn Ngọc Tư (5) Nguyễn Nguy Anh (21) Nguyễn Nguyên Phượng (66) Nguyễn Nhật Hùng (4) Nguyễn Như Tuấn (13) Nguyên Phong (1) Nguyễn Phú Yên (8) Nguyễn Phượng (2) Nguyễn Quang Quân (8) Nguyễn Quang Tâm (2) Nguyễn Quang Tuấn (1) Nguyễn Quân (1) Nguyễn Quốc Ái (1) Nguyễn Quốc Bảo (1) Nguyễn Quốc Đông (1) Nguyễn Quy (2) Nguyên Tâm (1) Nguyễn Tấn Thuyên (1) Nguyễn Thái An (3) Nguyễn Thái Dương (6) Nguyễn Thái Huy (34) Nguyễn Thành Công (48) Nguyễn Thành Giang (22) Nguyễn Thanh Hải (1) Nguyễn Thanh Mừng (1) Nguyễn Thành Nhân (17) Nguyễn Thanh Tuấn (6) Nguyễn Thanh Xuân (2) Nguyễn Thế Kiên (1) Nguyễn Thị Ánh Huỳnh (1) Nguyễn Thị Bích Phượng (1) Nguyễn Thị Cẩm Thuỳ (3) Nguyễn Thị Chi (2) Nguyễn Thị Diệu Hiền (3) Nguyễn Thị Hải (1) Nguyễn Thị Hậu (1) Nguyễn Thị Huệ (1) Nguyễn Thị Kim Huệ (2) Nguyễn Thị Mây (102) Nguyễn Thị Ngọc Hải (1) Nguyễn Thị Ngọc Sen (2) Nguyễn Thị Như Tâm (3) Nguyễn Thị Phụng (19) Nguyễn Thị Thanh Bình (6) Nguyễn Thị Thành Nhân (1) Nguyễn Thị Thu Ba (15) Nguyễn Thị Thu Hiền (1) Nguyễn Thị Thu Hoài (1) Nguyễn Thị Thu Thuý (3) Nguyễn Thị Thùy Linh (3) Nguyễn Thị Tiết (3) Nguyễn Thị Tuyết (1) Nguyễn Thị Việt Hà (39) Nguyễn Thị Xuân Hương (7) Nguyễn Thủy (4) Nguyễn Thúy Ngân (13) Nguyễn Thuý Quỳnh (2) Nguyễn Thường Kham (1) Nguyễn Thượng Trí (2) Nguyễn Tiến Đường (8) Nguyễn Trí Tài (38) Nguyễn Trọng Luân (2) Nguyễn Trung (1) Nguyễn Tuyển (3) Nguyễn Văn Ân (61) Nguyễn Văn Cường (CCK) (4) Nguyễn Văn Hiến (5) Nguyễn Văn Hoà (5) Nguyễn Văn Học (14) Nguyễn Văn Ngọc (1) Nguyễn Văn Thảo (17) Nguyễn Văn Toan (1) Nguyễn Việt Hà (2) Nguyễn Vinh (1) Nguyễn Vĩnh Bình (3) Nguyễn Xuân Cảm (3) Nguyễn Xuân Dương (1) Nguyễn Xuân Khánh (1) Nguyễn Xuân Thuỷ (1) Nguyễn Xuân Tư (3) Nguyệt Linh (5) Nguyệt Quế (1) Ngưng Thu (39) Nhã Ngọc (1) Nhã Thiên (7) Nhân Hậu (2) NHÂN VẬT (1) Nhật Quang (17) Nhất Sinh (1) Nhật Vũ (1) Nhi Hạ (1) NHỚ THUỞ ẤU THƠ (37) NHỮNG ÁNG VĂN HAY VỀ LÀNG QUÊ VIỆT NAM (7) NHỮNG NGƯỜI BẠN ĐÂT THỦ (6) NHỮNG NGƯỜI THỰC HIỆN HQN (5) NP phan (1) Nửa Đời hư (1) NỬA THÁNG MỘT TÁC GIẢ VÀ MỘT BÀI THƠ HAY (38) P.N. Thường Đoan (1) Pearl (1) Phạm Ánh (18) Phạm Anh Xuân (3) Phạm Bá Nhơn (2) Phạm Cao Hoàng (1) Phạm Đình Nghi (1) Phạm Hổ (1) Phạm Hữu Hoàng (19) Phạm Lâm (1) Phạm Minh Dũng (14) Phạm Minh Hiền (9) Phạm Minh Thuận (10) Phạm Mỹ (1) Phạm Ngân (3) Phạm Như Vân (1) Phạm Phan Hòa (1) Phạm Quỳnh An (1) Phạm Thái Ba (4) Phạm Thị Hải Dương (9) Phạm Thị Liên (1) Phạm Thị Mỹ Liên (18) Phạm Thị Phương Thảo (3) Phạm Thuý (6) Phạm Trần Ái Linh (4) Phạm Trung Tín (2) Phạm Tuấn Vũ (28) Phạm Tử Văn (21) Phạm Văn Phương (14) Phạm Vũ (1) Phan Anh (5) Phan Cung Việt (1) Phan Đức Nam (1) Phan Hoài Thương (1) Phan Hoàng (1) Phan Huỳnh Điểu (1) Phan Hữu Lý (1) Phan Khanh (2) Phan Mai Thư Nhã (6) Phan Nam (14) Phan Sửu (1) Phan Tấn Lược (6) Phan Thanh Cương (2) Phan Thị Huỳnh Trang (2) Phan Trang Hy (22) Phan Văn Bình (1) Phan Văn Thuần (3) Phan Vĩnh (1) Phiêu Vân (1) Phong Điệp (1) Phỏng vấn (7) Phú Ngọc (1) Phú Quang (3) Phú Xuân (8) Phùng Gia Lộc (1) Phùng Hiếu (3) Phùng Hoàng Chương (1) Phùng Phương Quý (5) Phùng Văn Khai (1) Phương Phương (10) Phương Uy (5) Quảng Ngọc (1) Quảng Ngôn Lê Ngữ (1) Quang Thám (1) Quang Tuấn Dũng (9) Quốc Hùng (2) Quốc Tuyên (1) Quỳnh Lệ (1) Quỳnh Nga (3) Quỳnh Trâm (1) Raymond Thư (1) Rêu (Cao Hoàng Từ Đoan) (13) SÁCH BẠN VĂN (71) Song Ninh (5) Sông Hương (11) Sông Lam (1) Sông Song (7) Sơn Tịnh (2) Sơn Trần (14) T.T.Hiếu Thảo (22) Tạ Nghi Lễ (1) Tạ Thị Hoa (14) TẢN VĂN (159) TẠP BÚT (485) Tạp chí Văn Mới (1) TẠP CHÍ VN BÌNH DƯƠNG (11) Tâm Nhiên (2) Tần Khánh (4) TẬP SAN ÁO TRẮNG (30) Tập san Văn học nghệ thuật Hương Quê Nhà (1) Tây Sơn bi hùng truyện (2) Thạch Anh (2) Thạch Cầu (1) Thạch Đà (7) Thạch Lam (1) Thái An Khánh (2) Thái Hoà (1) Thanh Bình Nguyên (27) Thanh Hải (1) Thanh Minh (4) Thanh Phong (1) Thanh Sơn (1) Thanh Thảo (2) Thanh Trắc Nguyễn Văn (26) Thanh Tùng (7) Thành Văn (3) Thanh Xuân (1) Thảo Nguyễn (1) Thâm Tâm (1) Thiên Ân (1) Thiên Sơn (1) Thiên Thần Áo Trắng (7) Thiên Tôn (10) Thiệp chúc mừng năm mới (1) Thiệp chúc Tết (1) Thiệp mừng (3) Thơ (2629) Thơ Lê Nhựt Triết (1) THƠ MỜI HOẠ (7) THƠ PHỔ NHẠC (75) Thời sự Văn nghệ (6) Thu Dung (3) Thu Hoài (1) Thuận Thảo (8) Thuận Yến (1) Thục Minh (7) Thuỳ Anh (6) Thuỵ Du (1) Thụy Du (3) Thuỳ Dương (1) Thủy Điền (1) Thuỳ Nhân (1) Thư cảm ơn (1) Thư ngỏ (1) THƯ NGỎ CỦA HQN (2) Thư tin (268) THƯ VIỆN TÁC GIẢ (1) Tiểu luận (2) Tiểu Mục Đồng (1) Tiểu Nguyệt (1) Tiểu thuyết (74) Tiêu Tương (1) TIN VĂN (2) Tịnh Minh Tiến (2) Tô Hồng Phương (1) Tô Kiều Ngân (1) Tô Minh Yến (19) Tôn Nữ Hỷ Khương (2) Tôn Thất Út (2) Tống Xuân Tám (1) Trà Bình (3) TRABATHA (1) Trang Linh (1) Trang Lộc (1) TRANG THƠ CHỦ NHẬT (282) Trang Thơ Đón Xuân Đinh Dậu 2017 (1) Tranh ảnh (3) Trầm Mặc (4) Trần Anh Dũng (1) Trần Bảo Định (4) Trần Băng Khuê (1) Trần Dần (1) Trần Duy Đức (17) Trần Dzạ Lữ (4) Trần Định (1) Trần Đình Sử (2) Trần Đoàn Luận (1) Trần Đức ÁI (2) Trần Hà Nam (4) Trần Hoàng Vy (1) Trần Hồng Vân (4) Trần Huiền Ân (2) Trần Huy Minh Phương (2) Trần Hữu Du (1) Trần Hữu Hội (17) Trần Kim Đức (5) Trần Kim Loan (2) Trần Kim Quy (1) Trần Lê Sơn Ý (2) Trần Linh Chi (1) Trần Long Thạch (1) Trần Lưu (1) Trần Mai Hường (11) Trần Mạnh Hảo (1) Trần Minh Nguyệt (13) Trần Năm (1) Trần Ngọc Mỹ (11) Trần Nguyên Hạnh (6) Trần Nhã My (2) Trần Nhương (1) Trần Phù Nam (1) Trần Quang Dũng (4) Trần Quang Khanh (9) Trần Quang Lộc (1) Trần Quang Ngân (8) Trần Quốc Tiến (8) Trần Tâm (6) Trần Thái Hưng (5) Trần Thanh Hải (3) Trần Thành Nghĩa (1) Trần Thế Nhân (9) Trần Thị Bích Thu (1) Trần Thi Ca (9) Trần Thị Cổ Tích (2) Trần Thị Huyền Trang (2) Trần Thị Thanh (5) Trần Thị Thương Thương (4) Trần Thị Trúc Hạ (1) Trần Thiện Tuấn (1) Trần Thoại Nguyên (1) Trần Thuận (7) Trần Thuỳ Trang (1) Trần Thư (1) Trần Thương Nhiều (1) Trần Trọng Hưng (2) Trần Trọng Tân (1) Trần Trọng Vũ (2) Trần Tuấn Anh (2) Trần Tuấn Thanh (10) Trần Vạn Giã (2) Trần Văn Bạn (16) Trần Văn Nhân (5) Trần Văn Thiên (1) Trần Viết Dũng (11) Trần Võ Thành Văn (23) Triết học (2) Triều Âm (2) Triều Châu (1) Triều La Vỹ (1) Triệu Lam Châu (1) Triệu Từ Truyền (20) Trịnh Bửu Hoài (95) Trịnh Duy Sơn (2) Trịnh Hoài Linh (5) Trịnh Huy (4) Trịnh Thuỳ Mỹ (1) Trịnh Tuyên (1) Trịnh Viết Hiền (1) Trịnh Viết Hiệp (1) Trịnh Yến (2) Trúc Giang (4) Trúc Lập (1) Trúc Linh Lan (2) Trúc Thanh Tâm (10) Trúc Thuyên (3) Trung Trung Đỉnh (1) TRUYỆN DỊCH (1) Truyện ký (1) TRUYỆN NGẮN (948) Trương Công Tưởng (16) Trương Diễm Phiến (1) Trương Đình Phượng (8) Trương Đình Tuấn (3) Trương Hồng Phúc (12) Trương Huỳnh Như Trân (2) Trương Nam Chi (5) Trương Thanh Cường (2) Trường Thắng (62) Trương Thị Thanh Tâm (17) Trương Thị Thúy (1) Trường Thịnh (6) Trương Tri (2) Trương Văn Dân (21) Trương Viết Hùng (1) TTM (1) Tuấn Nguyễn (2) Tuấn Quỳnh (3) Tuti (2) Tuỳ bút (2) TÙY BÚT (111) Tường Vi (1) TX (1) Út Lãng Tử (1) Uyên Minh (1) Uyển Phan (1) Vành Khuyên (1) Văn (1964) Văn Công Mỹ (2) Văn Lưu (1) Văn Nhược Ba (1) Văn Thành Lê (1) Văn Thắng (22) Văn Trọng Hùng (1) Vân Đồn (3) Vân Giang (12) Vân Khanh (2) Vân Phi (30) Vân Tùng (2) Vi Ánh Ngọc (2) Vi Quốc Hiệp (1) VIDEO CLIP (2) Viễn Trình (25) Việt Quỳnh (1) Việt Trang (1) Việt Trương (1) Vĩnh Sơn (7) Vĩnh Thông (33) Vĩnh Tuy (8) Võ Bá Cường (1) Võ Chân Cửu (17) Võ Công Liêm (1) Võ Diệu Thanh (16) Võ Dõng (1) Võ Đông Điền (4) Võ Hà (1) Võ Hạnh (2) Võ Mỹ Cát (1) Võ Ngọc Thọ (4) Võ Như Văn (3) Võ Thị Nga (10) Võ Thị Thu Thủy (1) Võ Thuỵ Như Phương (15) Võ Xuân Phương (3) Vũ Bình Lục (1) Vũ Đình Huy (7) Vũ Đình Liên (1) Vũ Đình Minh (1) Vũ Đình Nguyệt (2) Vũ Đình Thung (2) Vũ Đức Trọng (1) Vũ Hạ (1) Vũ Hạnh (3) Vũ Miên Thảo (5) Vũ Thành An (1) Vũ Thị Huyền Trang (89) Vũ Thụy Khuê (4) Vũ Trọng Quang (1) Vũ Trọng Tâm (2) Vũ Trọng Thanh (1) Vương Hạnh (1) Vương Hoài Uyên (3) Vương Tâm (2) Xanh Nguyên (4) Xuân Đài (1) Xuân Phong (6) Xuân Phương (1) Xuân Tiến (20) Ý Thu (3) Yên Kha (7) Ziken (2)
-------------------------------------------------------------------------
+ 736 TÁC GIẢ CÓ BÀI ĐĂNG TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ
-------------------------------------------------------------------------