THƯ TIN: ÁO TRẮNG Số 3.2018

(Phát hành thứ hai  23. 4.2018)


THƯƠNG  NHỚ MIỀN TRUNG


VĂN:
Nhật Linh, Nhược Nam, Nguyễn Bá Hòa, Mạnh Hoài Nam, Võ Chí Nhất, Ngô Thuận, Cúc Dại, Trương Thị Thúy, Phan Nam, Hà Thị Khánh Vân, Nguyễn Hồng Minh. Tạp bút dự thi “Gia đình tôi”: Kai Hoàng (Bà Rịa), Quỳnh Đêm (ĐH Dược Hà Nội), Thảo Nhi (Huế), Diệp Linh (Long An), Thu Hiền (Đà Nẵng), Thạch Đà (Cà Mau), Sơn Trần (Quảng Ngãi).

THƠ:
Nguyễn Tấn Sĩ, Khổng Vĩnh Nguyên, Nguyễn Tấn On, Trần Văn Nghĩa, Bình Địa Mộc, Ngàn Thương, Phùng Hiếu, Vu Trầm, Nguyễn Cường, Nguyễn Hoài Ân, Hà Quảng, Trần Thành Nghĩa, Võ Khoa Châu, Nguyễn Tấn Thái, Đỗ Hoàng Tâm, Nguyễn Mai Huyền, Trúc Thanh, Văn Luân, Đoàn Hạo Lương, Nguyễn Hoàng Anh Thư, Trần Bình Tuấn

CÁC MỤC KHÁC:
*Thơ Thầy Cô: Nguyễn Hữu Phú
*Thơ Sinh viên: Phan Thị Huế (ĐH Hà Nội), Nguyễn Thị Thanh Thủy (ĐH Qui Nhơn)
*Bài thơ yêu thích: Nguyễn Đức Phước
*Giới thiệu cây bút trẻ: Việt Trúc (ĐHSP Huế)
*Hương vị quê nhà: Mít hông Tam Kỳ (Đỗ Duy Hoàng)
*Du lịch: Đền Pashu ở Nepal (Hoàng Ngọc).
CHỦ ĐỀ CÁC SỐ TỚI:
*15.5. 2018: Thương nhớ miền Bắc
*15.6.2018: Thương nhớ miền Nam
*15.7.2018: Thương nhớ núi rừng
*15.8.2018: Thương nhớ biển đảo
THÔNG BÁO:
*Bạn đọc ở TP.HCM có thể mua tập san Áo Trắng tại Nhà sách NXB TRẺ, số 161B Lý Chính Thắng, Quận 3, TP.HCM.Gía 30.000 đ/cuốn.Các bạn ở xa có thể mua Áo Trắng tại các nhà sách Phương Nam trên toàn quốc, hoặc mua trên mạng Tiki.
*Dưới bài viết gửi cho Áo Trắng, ngoài bút danh các bạn nhớ ghi rõ tên thật, địa chỉ, số điện thoại, số thẻ ATM (nếu có), để chúng tôi dễ dàng gửi  báo biếu và nhuận bút. Sau 1tháng, bài được chọn đăng trên Áo Trắng, chúng tôi sẽ gửi bảo đảm báo biếu và nhuận bút.
*Bài gửi cho Áo Trắng nếu viết theo chủ đề, xin gửi trước 40 ngày về email: at_bien@yahoo.com
Cám ơn các bạn.

Read more…

CHUYỆN TÌNH TUỔI MỚI LỚN CỦA TÔI (Chương 4) - Truyện vừa của Nguyễn Khoa Đăng



                                                    Nhà văn Nguyễn Khoa Đăng


 Ai bảo chăn trâu là khổ 

Sáng hôm sau ông Yêm dắt con nghé sang trả cho bố mẹ tôi. Tôi thực sự không tin vào mắt mình khi thấy một con vật cũng mang danh là con nghé, con trâu mà sao nó ghê tởm đến vậy. Khắp người nó ghẻ kềnh ghẻ càng. Cái mông, cái đít cần phải to thì tóp lại, cái bụng cần nhỏ thì lại phình to như chiếc trống đình.
Tôi đặt tên cho nó là con Cóc Cụ. Chị Thắm gật gù khen tôi khéo đặt tên. Đặt tay lên lưng Cóc Cụ, bố tôi bảo:
- Từ nay hai chị em cùng chăm sóc con trâu và nghé này nhé. Chăn thế nào để mấy tháng nữa không ai gọi nó là Cóc Cụ nữa mà là con Ếch Mà!
Hai đứa chúng tôi ngay sau đây dắt nó ra cái mương cạnh đường làng kỳ cọ tắm rửa cho nó rồi mới dắt đi chăn.
Tôi cầm sợi dây thừng lôi Cóc Cụ đi trước. Trâu bò dễ điều khiển nhất là khi nó đã được xỏ mũi. Con Cóc Cụ này cũng đã đủ lớn rồi, vậy mà không biết vì sao, ông Yêm vẫn chưa chịu xỏ mũi cho nó, vẫn cho nó “vô sừng vô sẹo”, ngoài vòng pháp luật đến tận bây giờ. Lúc này, kiềm tỏa nó chỉ trông chờ vào sợi dây thừng buộc cổ. Mà nó cứng đầu cứng cổ thế kia, sợi dây thừng nào có ra gì với nó.
 Hôm nay tôi cũng rất khó khăn khi giong nó đi. May mà có chị Thắm đi đằng sau, vừa đẩy đít vừa cầm roi quất vào mông, nó mới chịu nhúc nhích.
- Kiểu này thì làm sao điều khiển được nó! Ra ngoài đồng không khéo nó lại ăn hết lúa mạ của người ta mất thôi. Thôi, cho nó quay về nhà nhờ ngườixỏ mũi cho nó đã.
Tôi nói ý này với bố tôi. Bố tôi tán thành. Ông nói: Đây là một bước ngoặt đối với đời một con nghé, là bước chuyển từ trạng thái tự do vô ý thức sang sự ràng buộc tự nguyện, ở nhiều nơi, người ta coi giai đoạn này quan trọng lắm, nên trước khi xỏ mũi  thường lập đàn cúng bái. Nhưng với chúng ta, thời buổi “dân  chủ cộng hòa”  rồi, chả nên bày vẽ ra làm gì mà chỉ cần tắm rửa, vệ sinh cho nó khỏi nhiễm trùng là được.
Hai chị em tôi dắt Cóc Cụ ra con mương cạnh đường làng. Tắm rửa xong, Cóc Cụ xinh đẹp và đáng yêu hẳn lên. Chắc nó thấy trong người rạo rực hay sao mà sau đấy cứ “động cỡn”, hết nhảy cẫng, lại lồng lên, cắm đầu cắm cổ chạy ra tít ra xa mới quay đầu lại.
Chúng tôi dắt Cóc Cụ về đến nhà, đã thấy bố mẹ tôi để sẵn một nồi cám sống với một rổ củ khoai lang để bồi dưỡng cho nó. Nhìn nó ăn ngon lành, cái đuôi đập lên đập xuống rối rít, hai cái tai vẫy vẫy liên hồi, cả nhà tôi không ai không vui.
Nhưng rồi, cả tôi và chị Thắm buồn xịu đi ngay, khi nhìn ra ngõ thấy ông Thược, người chuyên thiến và xỏ mũi trâu bò thuê trong làng, thấp thó ngoài ngõ.
- Vậy là đến lúc Cóc Cụ bị đau rồi, chị Thắm ơi!
Tôi không thấy Thắm nói gì, chỉ thấy ở khóe mắt chị ứa ra hai giọt nước mắt.
Việc xỏ mũi con Cóc cụ xảy ra chóng vánh đến mức không ngờ. Đầu tiên tôi thấy ông Thược cột đầu Cóc cụ vào thanh gỗ gióng chuồng. Sau đấy ông dùng chiếc đũa bằng tre cật vót nhọn, luồn vào hai lỗ mũi của nó,  kéo chếch lên, rồi bất thình lình xiên mạnh một cái. Tôi vội quay mặt đi. Lúc quay lại mọi việc đã xong xuôi. Một đoạn chạc tơ dứa, dài khoảng 3 tấc, được thắt nút một đầu, còn đầu kia thui nhọn, luồn nhẹ nhàng vào mũi con nghé, qua nơi vừa xiên thủng. 

Tôi hỏi ông Thược làm thế này con nghé có đau không, ông cho biết vách ngăn giữa hai lỗ mũi của nó có một điểm bằng sụn, xiên que nhọn vào chỗ ấy, con vật không bị đau và không bị chảy máu.

Tôi cảm thấy đỡ xót lòng. Chị Thắm hình như cũng thế. Tôi thấy chị vừa quệt nhanh giọt nước mắt, vừa đút củ khoai lang vào miệng Cóc Cụ. Nó nhai ngon lành. Vậy là  yên tâm!
Công việc xỏ mũi nghé như thế là xong. Giờ đây tôi và chị Thắm có nhiệm vụ dong hai người bạn thân yêu ra ngoài bãi tha ma cho chúng ăn cỏ.
Mẹ tôi dúi cho hai chị em tôi gói cơm nắm với muối vừng. Bà bảo, trưa khỏi về nhà, dành thời gian cho trâu, nghé ăn cỏ.
Thế là chúng tôi ra khỏi cổng nhà. Con trâu đực thiến, gõ móng cồm cộp xuống nến sân gạch, tạo nên một âm thanh ngồ ngộ, vui tai. Con Cóc Cụ thì quên cả người chăn dắt, hí hửng chạy theo con trâu. Chắc nó tưởng đó là mẹ nó vừa về với nó.
Cứ thế, chị Thắm dắt con trâu đi trước. Tôi dắt Cóc Cụ đi sau. Bốn chúng tôi rầm rập tiến về phía trước.  
Chị Thắm bảo tôi “Hôm nay mình chăn trâu đồng xa, không chăn đồng nhà, làng bắt mất trâu” cậu nhé. Chị bắt chước câu ca quen thuộc trong vở chèo Tấm Cám. Tôi hỏi chị, chăn ở đồng nào. Chị bảo ra khu mả Cao. Khu ấy rộng gấp chục lần mả Vần,  chị thường đến đó lâu nay.
Mả Cao ở cuối làng tôi. Khu mả này nguồn gốc có từ bao giờ dân làng tôi kể cả các cụ già cũng ít người được biết. Các ngôi mộ phần lớn là vô thừa nhận, không người chăm sóc nên lâu dần biến thành bãi cỏ hoang, tha hồ cho bọn trẻ đến đây, chỉ cần quấn sợi dây thừng lên hai sừng trâu (hoặc bò) rồi đuổi chúng chạy ùa sâu vào trong mả, là thỏa sức chơi khăng, đánh đáo hoặc thả diều.
Cuối khu mả có một ngôi miếu cổ, gọi là miếu Âm hồn, quanh năm hương tàn khói lạnh. Trưa hè trời nắng chang chang hoặc những ngày đông, gió bấc mưa phùn, đám trẻ trâu và những người làm đồng, thường đến đây tránh nóng, trú mưa. Ngôi miếu cổ nhờ đó mà bớt lạnh lẽo, hoang vu, thậm chí còn là nơi ấm áp tình người.
Bấy giờ đang là mùa xuân. Xung quanh khu mả, những ruộng rau cải xanh, rau cải củ…đang nở đầy những bông hoa trắng muốt, những bông hoa vàng rực rỡ dưới bầu trời âm u, nơi những đám mây nhẹ như tấm khăn quàng đang bay là là sát mặt đất, khiến những người làm đồng có cảm giác giơ tay lên là cuộn được nó mang về nhà.
Khác hẳn những giống hoa khác, hoa cải (cải xanh cũng như cải bẹ)  biết mình sinh ra không được người đời nâng niu làm cảnh,  nên không thể kiêu căng đứng làm đẹp một mình mà phải nương tựa nhau, hòa vào nhau, khi ấy mới thực sự là đẹp. Đó là lý do vì sao những bông hoa cải khi đứng một mình, không ai thấy đẹp nhưng khi thành những cánh đồng hoa thì nó tạo nên một sắc đẹp diệu kỳ, đầy sức cuốn hút, mê hoặc lòng người.
Hôm nay sau khi thả con trâu, con nghé vào trong mả Cao, chị Thắm rủ tôi vào trong miếu Âm hồn.  Ngồi được một lúc, chị lại kéo tôi ra ruộng cải trước cửa miếu. Chị ngắt một nhánh hoa, cài lên mái tóc đen nhánh, nghiêng mình làm dáng rồi hỏi tôi:
- Cậu thấy chị thế nào? Đẹp không?  
Tôi bĩu môi (giả bộ) đáp:
- Rất đẹp! Đẹp như tép kho tương. Kho đi kho lại tép trương phềnh phềnh…
Tôi chưa kịp nhìn xem bộ mặt của chị phản ứng trước câu nói của tôi ra sao thì đã thấy chị nhảy bổ lại, vật ngửa tôi ngã xuống luống hoa cải rồi cứ thế vừa đấm thình thịch, vừa bóp cổ tôi:
- Có thật chị xấu thế không?
Tôi thấy nghẹt thở những trong lòng vẫn không muốn chị buông tay ra. Da thịt của chị hôm nay lạ lắm. Có một lực hấp dẫn nào đấy cứ hút lấy tôi, khiến tôi không muốn buông người ra khỏi chị.
Trong cơn nghẹt thở, tôi ú ớ nói đứt quãng:
- Vậy chị cho em nói lại nhé. Chị rất xinh. Xinh nhất làng này.  
Chị buông tay ra, thở hổn hển:
- Ừ, có thế chứ.
Ngồi trong miếu Âm hồn được một lúc, cảm thấy chán, chị bảo tôi ra ngoài khu mả để xem con trâu, con nghé ăn uống, đi đứng ra sao.
Đi đến bên con trâu đực thiến, chị âu yếm vỗ lưng nó, rồi hỏi tôi:
- Cậu đã cưỡi trâu bao giờ chưa?
Tôi thú thật với chị là chưa. Chị nói ngay:
- Vậy hôm nay chị em mình cùng cưỡi trâu nhé!
Tôi gật đầu, khoái trá. Chị nhẩy phốc một cái, ung dung chễm chệ ngồi trên lưng trâu. Trong khi đó, tôi leo mãi, không sao trèo được lên lưng nó. Bởi tôi thì thấp mà trâu lại cao, mấy lấn nhảy là bằng ấy lần thất bại.
Chị nhảy xuống đất bảo tôi:
- Ngốc ạ! Không đủ sức leo lên mình trâu thì phải dùng mẹo chứ. Này, xem đây.
Chị chạy ra đằng sau con trâu, mở to khẩu độ ngón chân cái và ngón bên cạnh ra, kẹp vào sợi gân ở phía sau chân trâu, lấy đó  làm điểm tựa, leo lên.
Tôi làm theo chị, không được. Cả ba bốn lấn đều không đạt kết quả. Kẽ chân tôi thì hẹp mà sợi gân chân con trâu thì lớn.
- Thua keo này bầy, keo khác, cậu theo chị.
Chị đi đến phía đầu con trâu, hai tay dúi mạnh đầu nhọn của cặp sừng xuống rồi hét, ra lệnh:
- Cúi xuống!
Như trước người dạy thú chuyên nghiệp, con trâu ngoan ngoãn từ từ cúi đầu.  Chị bảo tôi:
- Ngựa đã thuần rồi, mời ngài lên!
Chị bắt chước một câu trong một vở chèo. Thấy tôi tỏ ra lúng túng, chị làm mẫu, đặt một chân lên đầu con trâu làm bậc thang, rồi từ đó leo phắt lên mình trâu. Tôi nhìn chị mà kính nể.
Đến lượt, tôi vẫn sợ. Tôi cứ tưởng tượng đến cảnh, con trâu đang yên lành, bất thình lình, hất mạnh cái sừng nhọn, đâm thẳng vào bụng tôi, rồi bêu lên cao. Tôi sợ hồi lâu cứ đứng im, không hề dám nhúc nhích.
Chị Thắm dậm chân phành phạch:
- Con trai gì mà nhát thế. Trứng dái của cậu bé bằng hột mây phải không?
Tôi ngượng chín người, đành phải như thằng bù nhìn rơm, mềm nhũn cho chị bế bổng vứt lên lưng trâu.  
Rồi chị cũng leo lên lưng trâu, vòng hai tay ôm chặt lấy tôi phía đằng sau. Thấy tôi yên vị đâu vào đấy rồi, chị mới cầm đầu sợi dây thừng quất nhẹ vào mông nó một cái. Con trâu lồng lên, rồi co vó chạy, càng lúc càng nhanh. Phi trâu một vòng rồi hai ba vòng trên bãi tha ma, tôi phát hiện đám trẻ trâu khác, thấy thế, cũng bắt chước chúng tôi. Chẳng ai bảo ai, chẳng có trọng tài, giám khảo, cuộc thi tự phát, càng lúc càng háo hứng, sôi nổi. Tôi mệt nhoài nhưng vui quá nên cũng chưa muốn nghỉ. Con trâu theo đuổi cuộc thi đến cùng hôm ấy là trâu nhà tôi. Các con khác đều phải bỏ giữa chừng.
Mãi mãi sau này tôi không mấy khi có được cảm giác rạo rực phấn chấn như lúc này. Con trâu càng lồng lên, chị càng ôm chặt tôi hơn. Hình như chị sợ tôi bị ngã. Toàn thân tôi nóng bừng bừng. Nóng nhất là ở phía lưng. Ở đó, con tim chị nghe chừng đập mạnh lắm. Cứ thình thịch, thình thịch. Ở đó của chị, còn có cái gì khác thường nữa. Cứ mềm mềm, cưng cứng, trên lưng tôi.
Con gái 18 tuổi chứ đâu phải là người thường.     
Kết thúc cuộc đua, con trâu đang chạy về điểm xuất phát thì  bỗng dưng chị kêu to lên tiếng “họ”. Nó dừng phắt lại. Người chị ngã dúi về phía trước đẩy luôn cả tôi xuýt ngã theo. May mà  được chị ôm chặt, nếu không, chắc chắn tôi bị lộn nhào xuống đất.
Chị nhảy khỏi lưng trâu, bảo:
- Chờ chị một lúc nhá! Chị phải vào trong miếu lấy cái này.
Tôi ngồi lại một mình trên lưng trâu. Cảm giác sợ lại đến. Bây giờ mà nó vằng cái sừng nhọn hoắt ra phía sau thì tôi chỉ còn lòi ruột ra mà chết.
       Tôi nhớ đến một câu chuyện đăng trên tờ bán nguyệt san được đọc đã lâu. Một đứa trẻ bị đâm thủng bụng chết. Lúc đầu người ta nghi có người giết nó. Cảnh sát điều tra cũng dồn về hướng đó. Vậy mà không.  Nguyên do lại từ đầu nhọn chiếc sừng con trâu khi chú bé mục đồng này cưỡi.
Chị Thắm đã trở ra. Trên tay cầm cây sáo trúc. Chị khoe:
- Chị phải giấu kín nó ở ngoài này. Vì trong xóm nhiều người không thích đàn bà, con gái thổi sáo! 
Tôi khích bác chị:
- Chị mà biết thổi sáo?
- Cậu có biết chị con nhà ai không mà hỏi thế?
- Con cụ Kép Mầm, hát chèo hay nổi tiếng vùng này. Em nghĩ ông chỉ biết hát.
- Không phải thế đâu. Ông thổi sáo, kéo nhị hay cực kỳ. Môn sáo này là do ông dạy chị đấy. Mới đó mà chị đã vắng cha 4 năm nay…
- Chị có biết hiện giờ ông ở đâu không?
- Hình như đang hát cho một gánh chèo ở Hà Nội tạm chiếm.
Chị Thắm quay trước quay sau rồi nói:
- Ôi, cậu ơi, Cóc Cụ đâu rồi? .
Chị đưa lại cây sáo cho tôi rồi chạy biến về phía cuối bãi. Khi quay lại, chị khoe:
- Thì ra cu cậu ăn no, đang nằm nhai lại ở gốc bụi tầm xuân kia kìa. Mùa này hoa tầm xuân nở rộ đẹp quá. Sao chị mê hoa tầm xuân thế không biết. Sau này, có gia đình nhất định chị phải trồng quanh nhà những giậu tầm xuân. Mà sao hoa tầm xuân lại cứ bị người đời khinh rẻ thế cậu nhỉ?
Tôi lí nhí đáp:
- Có lẽ nó đẹp nhưng lắm gai!
- Ờ, hình như là thế!
Thấy tôi không nói gì thêm, chị giật lấy cây sáo, đưa lên miệng định thổi. Tôi bảo chị:
- Lên lưng trâu đi chị. Cưỡi trâu, thổi sáo thế mới hay.
Chị reo lên:
- Ừ phải đấy.
Chị lại phải bế tôi lên lưng trâu. Rồi lại nhảy lên ngồi sau lưng tôi. Chị bảo lúc này không cho trâu phi nước đại mà là nước kiệu. Có thế mới thổi được sáo.
Chị hỏi tôi thích nghe chị thổi bài nào nữa không. Nghĩ đến mấy bài anh Phụng mới dạy, tôi bảo thích bài Thiên Thai. Chị  đưa sáo lên miệng. Tôi không ngờ chị cũng thổi được bài ấy.
       Giây phút sau, âm thanh kỳ lạ vang lên. Tiếng sáo nhưng tôi lại nghe thành tiếng hát:
“Tiếng ai hát chiều nay vang lừng trên sóng- Nhớ Lưu Nguyễn ngày xưa lạc tới Đào Nguyên- Kìa đường lên tiên . Kìa rừng ao xuyến… ”
Tiếng sáo của chị vang lên rồi cứ thế, bay vút lên cao, lên những đám mây đang bay là là trên đầu, rồi lại bay trên bãi cỏ non.  Đàn trâu đàn bò, ngừng ăn, ngẩng đầu ngơ ngác. Tiếng sáo bay qua cánh đồng hoa cải vàng, hoa cải trắng, bay qua những cái đầm hoang hoa bèo tây nở tím ngắt, bay qua những bụi hoa tầm xuân hơn phớt hồng, bay qua cánh đồng lúa đang thì con gái xanh mơn mởn.
Trưa hôm ấy, tôi và chị lại vào miếu Âm hồn, ngồi bệt xuống những viên gạch lát nền mốc meo vì từ lâu không có bước chân người qua lại, giở cơm nắm ra ăn. Mùi mốc của ngôi miếu không hề làm giảm đi sự ấm cúng của một bữa cơm đạm bạc có một không hai của chúng tôi.
 Tôi vừa mới bẻ nắm cơm chưa kịp đưa lên miệng đã thấy từ ngoài cửa miếu xồng xộc bước vào một thanh niên quần vẫn còn xắn móng lợn, bùn đất đầy người. Hóa ra là anh Thặng, làm canh điền bên nhà ông Sáu, chú tôi.
Chẳng cần chào hỏi, Thặng đã bô bô:
- Cơm ngon quá nhỉ. Cho tôi một miếng. Kiến đang bò trong bụng đây.
Anh ta sà ngồi vào giữa tôi và chị Thắm. Tôi rất khó chịu. Nhưng Thặng không nhận ra điều đó, vẫn cứ ăn nói bờm xơm với chị Thắm, nhìn chị bằng hai con mắt láo liêng.
- Anh Thặng đang làm gì vậy?
Chị Thắm hỏi. Thặng chớp cơ hội, trả lời ngay:
- Tôi bừa dược mạ cho ông Sáu. Bừa thứ này chán bỏ xừ. Cả đồng lúa đã lên xanh, cánh đồng đã vãn bạn cày. Không còn bạn cày tức là không có bạn thuốc lào. Cái điếu cầy dắt lưng từ sáng đến giờ, thèm thuốc cũng chả muốn bỏ ra hút
 Thặng tra thuốc vào nõ điếu cày, bật lửa hút sòng sọc. Duỗi chân dài trên nền miếu, anh ta ngửa cổ thở khói thuốc mịt mù, hai con mắt đờ ra lim dim . 
Thắm hỏi lấy lệ:
- Anh chưa ăn cơm à?
- Chưa! Không biết vì sao hôm nay, họ mang cơm, mang cỏ cho người cho trâu muộn thế?
Chị Thắm cắt cho Thặng một miếng cơm nắm. Thặng giơ bàn tay đầy đất bốc lấy bỏ tọt vào mồm, nhồm nhoàm nhai:
- Cơm đã ngon, qua hơi bàn tay con gái càng ngon hơn.
Thặng tán gái trắng trợn quá. Tôi bực mình nhưng vẫn cố ngậm bồ hòn làm ngọt, đưa miếng cơm lên miệng nhai mà lúc này tôi thấy như nhai trấu. Giữa lúc ấy, Thặng lại thì thầm bên tai Thắm:
- Ăn xong mình có chuyện muốn nói với Thắm.
- Chuyện gì vậy anh?
- Chuyện bên nhà bà Tộ thịt lợn!
- Vậy nói ở đây không được sao?
- Chuyện người lớn nói ở đây có trẻ con nghe  không tiện.
Tôi tức lắm. Đúng là kẻ ăn nói hồ đồ. Tôi đã bước sang tuổi 13 rồi mà anh ta còn bảo là đồ trẻ con à? Đồ đểu! Tôi lẩm bẩm trong mồm. Đã vậy, trước khi vác cày giong trâu về nhà, anh ta còn chọc tức tôi bằng một câu nửa đùa nửa thật, tởm lợm:
- Cậu chủ làm mối cái Thắm cho tôi đi. Tôi đang muốn lấy vợ!

Bất ngờ vì câu nói của Thặng, tôi chỉ còn biết thốt ra hai tiếng: “Vớ vẩn”! (Hết chương 4)

N.K.Đ
Read more…

TRANG THƠ CHỦ NHẬT: HƯƠNG LÚA ĐỢI - Thơ Nguyễn Tấn Thuyên

Nhà thơ Nguyễn Tấn Thuyên - Hội VHNT Quảng Ngãi



"Về quê tắm nắng với quê
Cởi hồn rộng mở thỏa thuê tiếng lòng
Chẳng vướng bận chuyện đục trong
Nồm đưa hương lúa đợi mong tím trời..."

Chuyên mục "Trang Thơ Chủ nhật Hương Quê Nhà" tuần này kính mời quý bạn đọc bạn viết cùng "cởi hồn" để hòa vào khoảng không gian mộng mơ, thơm mát nơi ruộng đồng bao đời cây lúa trổ duyên dáng, địu đà... qua chùm thơ "Hương lúa đợi" của nhà thơ Nguyễn Tấn Thuyên!

NỖI NHỚ THÌ THẦM
(Tặng VY)

Cất nỗi nhớ vào trong vùng thực ảo
Ta để dành..., đếm từng giọt để nâng niu
Khoảng trống thời gian mở ra trang hoài niệm
Vẫn lở bồi... tâm trạng buồn dạ chênh chao.

Ta thỏ thẻ điều vu vơ thành hư cấu
Cho ánh mắt bên nào cũng chạm những nỗi đau
Kí ức ngã sóng soài sượt qua từng góc khuất
Hiển hiện rồi tan trên nỗi nhớ vơi đầy.

Ta đợi em từng sợi tóc bạc thời gian
Màu hoài niệm tím trong miền cổ tích
Bao lãng đãng đếm phút giây khờ khạo
Nỗi nhớ thì thầm neo bến đỗ miên man.

Ta và em tương tư hai đầu nỗi nhớ
Thầm trộm thương chuyện ngốc nghếch vướng lòng
Ừ, chợt nhận ra phút xuyến xao là mơ mộng
Lại thầm thì lúng luyến mắt trao nhau.

KHÔNG ĐỀ!

Về quê tắm nắng với quê
Cởi hồn rộng mở thỏa thuê tiếng lòng
Chẳng vướng bận chuyện đục trong
Nồm đưa hương lúa đợi mong tím trời...

LỜI THÁNG TƯ

Trống trường đang đợi mùa thi
Tháng tư đỏng đảnh thầm thì buông lơi
Phượng hồng đơm sắc bồi hồi
Lời thư mực tím thả rơi sân trường
Tà áo trắng biết có vương...?
Hay là hờ hững mắt buông dỗi hờn.

Tháng tư sách vở bồn chồn
Thầy cô, kiến thức...tím hồn nhớ nhung
Gốc bàng nghĩ ngợi mông lung
Khắc lời hẹn ước riêng chung với hè
Gió lay xào xạc hàng me
Học trò ngơ ngẩn để nghe tiếng lòng.

Tháng tư đợi cánh phượng hồng
Ép vào nỗi nhớ mỏi mong thẫn thờ
Trò chơi ngờ nghệch tặng thơ
Giấu vào tay áo khù khờ vụng trao
Tuổi thần tiên cứ nôn nao
Góc riêng ta lại xuyến xao một thời...

N.T.T
Read more…

ĐẤT BẠC MÀU NỞ HOA - Truyện ngắn Nông Quốc Lập



Dù đã hẹn trước nhưng khi tôi đến trước ngôi nhà sàn khung, cột xi măng giả gỗ vẫn chẳng thấy “gã người rừng” đâu cả. Cửa nhà mở toang hoác, khói từ trái bếp thoát lên mái ngói bay lên hòa quyện vào sương mù trôi bảng lảng. “Có ai ở nhà không? Trộm vào lấy hết đồ rồi nè”. Tôi gọi lu loa, tiếng gọi va vào vách Đán Khao vọng lại. Một lát sau từ cuối mỏm đồi xa tít tắp có tiếng đáp lại “trộm được cái gì cứ lấy tự nhiên”. Ra gã người rừng đang hì hục vun xới cây cối ở cuối khu vườn. Chừng mười phút sau gã người rừng về đến ngôi nhà sàn, mồ hôi lấm tấm trên mặt, chân tay lấm lem đất. Xem nào, gã người rừng có học thức cao nhất xã Đoài Dương còn dính chút khí chất thành thị không đây. Tôi quan sát kỹ và ngầm khẳng định Đảm đã biến thành một chàng nông dân thực thụ. Mà cũng đúng, Đảm vốn là một người ăn cháo ngô, ăn rau rừng và uống nước suối, lớn lên từ đồng ruộng.
- Này sao thần người ra thế? Đang lục vấn xem thằng Đảm này còn dính dáng chút thành phố không hả? Đảm thay lời chào vồn vã bằng những câu hỏi kiểu chất vấn.
- Không… tôi là tôi bất ngờ về cơ ngơi của ông thôi. Tôi chữa thẹn bằng một lời khen. Dù tôi biết lời khen đó thừa.
- Người anh em lên nhà đi, thứ lỗi tôi không bắt tay người anh em lúc này được. Gã người rừng nói, chìa đôi bàn tay đang lấm tấm đất cho tôi xem.
Người anh em, cái danh xưng giữa tôi và Đảm từ năm thứ hai đại học, tưởng chừng như sẽ không bao giờ được gọi khi mỗi người một ngả. Nhưng hôm nay nó lại được nói ra ở chính ngôi nhà sàn này, ở chính nơi heo hút mù sương miền biên ải xa xôi này. Bao năm qua tôi đã không hỏi thăm, chẳng giúp đỡ được gì cho Đảm, kể cả lúc anh gặp khó khăn nhất cuộc đời. Nợ Đảm mấy trăm ngàn từ hồi đại học chưa trả, tự tôi cảm thấy xấu mặt với người anh em. Thẹn là phải rồi, bao năm nay tôi có xứng đáng với cái tên chung trìu mến “người anh em?”
Tôi thật sự khâm phục người anh em tên Đảm này. Cuộc sống mà gã người rừng đang sống có khác gì cuộc sống của thần tiên? Nó ngoài tầm mơ ước của tôi, muốn mà không bao giờ có được. Gã người rừng vẫn không cho ai đọc được suy nghĩ và hành động của mình. Trong dòng ký ức của tôi Đảm đã đi vào lãng quên, nếu tôi không vô tình đọc được một bài báo gương người tốt việc tốt viết khá sơ sài và tấm chân dung chẳng được rõ lắm của anh trên tờ báo tỉnh trong lần lên thư viện Quốc gia…
- Ông Đảm này tôi thấy cuộc sống hiện tại của người anh em nhiều người mơ ước mà không được đâu. Tôi nói tự đáy lòng mình.
- Cuộc sống của tôi có gì sung sướng mà người anh em nói nhiều người mơ ước? Người ta phấn đấu ra thành phố, xây biệt thự, tậu xe hơi đắt tiền, cuối tuần cả nhà dắt díu nhau ra nhà hàng sang trọng ăn uống. Rượu uống chai vài triệu đồng, uống bia Heniken. Ai mơ ước uống rượu chai có mười nghìn đồng, uống bia truồng (bia không đóng chai, lon)? Chứ ai lại đi mơ ước về nơi rừng rú, suốt ngày làm bạn với cây cối,chim rừng thì có gì hay đâu. Nhà thì thưa mà chợ thì xa, thèm nghe tiếng người và thèm chút náo nhiệt nơi phố thị phải đi hàng chục cây số mới có được.
- Ông không biết cuộc sống nơi thành phố giờ nó ngột ngạt thế nào đâu. Không khí ô nhiễm vượt mức an toàn nhiều lần, đường phố thì kẹt xe. Đâu như nơi này không khí trong lành, cây cối xanh tươi, cuộc sống tựa thần tiên. Nhìn những gì ông đang có, hẳn ông đã dành nhiều công sức vào nó. Nhìn khu vườn mướt mát này tôi hiểu rằng cái khí chất anh kỹ sư, khí chất người lính trong người anh em luôn sục sôi bỏng cháy đến nhường nào.
Đảm pha ấm chè, mời tôi uống chén chè đắng, thứ chè mà gã người rừng tự trồng tự sao, ai thích uống thì nhắn anh gửi cho, giá rẻ chỉ bằng một nửa giá bán ngoài thị trường nhưng chất lượng thì hơn hẳn. Trong mơ màng của không gian mờ ảo, gã người rừng bắt đầu kể về câu chuyện của đời mình. Câu chuyện mà tôi ngỡ như là trong cổ tích thuở nảo thuở nào.
Tốt nghiệp đại học Đảm không làm hồ sơ ứng tuyển công chức viên chức như những người bạn cùng lớp. Anh làm đơn ứng tuyển nghĩa vụ quân sự, thực hiện lời hứa với người bố đã khuất. Bố Đảm là một người lính mang trên mình nhiều thương tích, mảnh đạn găm trong bắp đùi, may không bị nhiễm chất độc da cam. Nhiều đồng đội bố nhiễm chất độc đó di truyền cho đời sau, nhìn thấy thương lắm. Bố muốn Đảm tiếp bước ông thi vào trường quân đội. Nhưng Đảm đã không nghe lời bố mà nghe theo ý thích của con tim. “Năng lực của mỗi con người chỉ có người đó mới rõ nhất”. Thầy cô dạy vậy. Trước lúc lâm chung ông nắm tay Đảm “con đã không nghe lời bố, bố cũng không trách gì con. Bố chỉ có tâm nguyện này, sau khi ra trường con hãy đăng ký ứng tuyển nghĩa vụ quân sự. Hai năm rèn luyện phấn đấu con chuyển được chuyên nghiệp thì tốt, còn không thời gian trong quân ngũ cũng rèn con nên một con người đầy bản lĩnh. Bố chỉ mong vậy thôi. Con có thể hứa với bố không?” Đảm gật đầu thay cho lời hứa với bố. Chỉ chờ cái gật đầu của Đảm bố đã nhắm mắt ra đi, trên môi ông còn phơn phớt nụ cười. Ngày đưa tang bố xe máy, xe tô tô biển xanh, biển đỏ đỗ bên lề đường dài trăm mét. Bệnh tật có trừ một ai đâu.
Hai năm Đảm học được nhiều thứ, người anh rắn rỏi hẳn. Đảm không chuyển được chuyên nghiệp như mong muốn của người cha nhưng anh lại được cơ cấu vào làm cán bộ nguồn của xã nhờ một đồng đội vào sinh ra tử của bố đang làm lãnh đạo trên huyện. Với tấm bằng kỹ sư loại giỏi đã trải qua môi trường quân đội, chẳng bao lâu Đảm được ngồi vào ghế phó chủ tịch xã. Không lâu nữa khi chủ trương chuẩn hóa lãnh đạo xã phải có bằng cấp được đào tạo, Đảm có thể sẽ trở thành chủ tịch xã. Đường quan lộ đang rộng mở, nhưng đùng một cái Đảm làm đơn xin nghỉ việc với lý do tự thấy sức khỏe không đảm bảo. Ai cũng tiếc cho anh. Có người bảo anh ngu. Việc ở xã có gì là nặng, sáng đi tối về, tháng ký nhận lương đều đều. Một tháng lương ở xã bây giờ mua được non tấn thóc, thử hỏi chăn nuôi, trồng cây gì bằng được? Phiêc quán thám tắp ná (việc quan như khiêng vỏ bào) có gì mà không làm được? Khi biết con xin không làm ở xã (mà nhiều người muốn vào làm cũng chẳng được). Mẹ Đảm đã nói như thế. Vợ Đảm không nói gì, lẳng lặng ôm con đi về nhà ngoại chơi vài ngày, gọi điện không bắt máy. Thế là vợ giận rồi, cũng phải thôi, mỗi tháng nàng được cầm vài triệu đồng, rau thịt không phải lo. Cứ như nhiều gia đình trong bản này đến phiên chợ là phải khuân vác thóc ngô ra chợ bán mới có tiền mua mắm muối. Tự dưng không đâu Đảm lại làm đơn xin nghỉ việc, nàng sẽ chẳng còn đồng nào mỗi tháng không giận không tức sao được. Nàng không bắt máy thì anh phải xuống nhà ngoại thôi. Anh chưa kịp mở miệng thì bố mẹ vợ và anh chị bên vợ đã nói vào mặt. “Sao tự dưng con lại nghỉ việc ở xã? Con có biết bây giờ để xin được một suất vào làm ở xã phải mất mấy chục triệu không? Có gì vợ chồng phải bàn bạc với nhau chứ? Đùng một cái con nghỉ việc vợ con không biết gì thế thì còn gọi gì là vợ chồng nữa?” Được thể vợ anh tiếp lời bố. “Tiền hằng tháng, tiền mỡ muối, tiền học, quần áo, sách vở của con đều trông vào đồng lương của bố nó. Mất đi nguồn tiền đó thì biết lấy gì về chu cấp cho con? Anh ấy muốn quay về thời ông bà ngày tráng chảo bằng mỡ miếng, áo mặc rách trên vai, quần mặc rách trong người không biết lấy cái nào để thay. Chồng con là người lạ đời nhất trên đời này bố ạ. Sao cái số của con khổ thế không biết”.  Đảm chỉ biết cúi mặt, giải thích gì lúc này cũng chẳng ai hiểu cho anh cả. Cái nhìn của người ta chỉ cao hơn ngọn cỏ lau sao có thể biết gió trên ngọn tre, gió trên ngọn núi kia nó khác xa gió là là trên mặt đất. Đảm đang tính sâu xa, anh nhìn thấy mảnh đất cằn cỗi chỉ có cây cứt lợn và cỏ may là mọc được chẳng bao lâu đất bạc màu sẽ nở hoa, cây trái đầy vườn, xe vào ăn hàng hằng ngày không ngớt. Táo lê, cây trái vườn nhà anh sẽ theo xe đi vào miền Nam. Khi đó lo gì không có tiền mua quần áo, mỡ muối hằng ngày. Đảm tin rồi sẽ có ngày đó, chỉ là anh không thể biết được ngày đó đến sớm hay muộn mà thôi.
Đảm không bao giờ quên, hôm xóm triển khai xây dựng nông thôn mới, người người quyết tâm sản xuất, chăn nuôi nâng cao thu nhập cho gia đình trên những mảnh ruộng mảnh nương màu mỡ. Riêng Đảm xung phong nhận năm hecta đất đổi sỏi đá ở khu Khau Khà, khu đất chẳng có gia đình nào dám nhận, cho không cũng chẳng ai lấy. “Hôm nay trước mặt bà con, có mặt đồng chí bí thư đảng ủy xã Hoàng Luyện, người bạn nối khố của tôi, tôi xin hứa nếu xã giao toàn bộ khu đất Khau Khà cho tôi trong năm đến mười năm tôi sẽ bắt khu đất đó nở đầy hoa trái”. Bí thư Luyện mỉm cười biểu dương tinh thần xung phong của bạn, nhưng nhìn trong mắt anh dấy lên mối hồ nghi về tương lai khu đất cằn khô. Từ nhỏ hai người đã cùng nhau lùa trâu bò vào lũng chăn thả. Luyện còn lạ gì đất Khau Khà một nhát cuốc xuống đã gặp phải đất trắng lẫn sỏi đá vừa cứng vừa khô. Thử hỏi làm sao có loại cây nào có thể sinh sống được trên loại đất nghèo chất dinh dưỡng đó được?
- Ngay cả người bạn nối khố cũng không tin tưởng? Bà con không tin vào lời hứa của người anh em? Tôi hỏi Đảm.
- Chẳng ai tin tôi. Vợ con không, bạn bè không, họ bảo trong đầu tôi lắm chữ quá nên hóa điên hóa rồ. Có người còn bảo nếu tôi làm cho khu đất Khau Khà nở đầy hoa trái trừ khi tôi có phép màu. Mà trên đời thì làm gì có ai biết phù phép miệng hô biến hóa.
- Không ai tin tưởng, ủng hộ người anh em gặp khó rồi.
- Khó khăn thử thách lòng quyết tâm của con người người anh em ạ. Cụ Phan Bội Châu nói nếu đem hết sức lực và nhiệt huyết vào dây cung thì mũi tên bay đi có thể xuyên được cả đá cứng. Khu đất tôi nhận là đất, so với đá thì chưa là gì cả.
- Và đất đã không phụ lòng người. Ông còn nhớ thầy Khiêm thầy dạy chúng mình hồi đại học không? Tôi nhớ thầy đã nói về ông “thằng Đảm không phù hợp với cuộc sống ở thành phố. Đảm sẽ làm nên tên tuổi ở những vùng đất gian khó. Loài hoa có hương thơm tinh khiết thường mọc ở những vùng núi đá hoang sơ, khí hậu càng khắc nghiệt bao nhiêu thì cây càng cứng cáp bấy nhiêu”. Thầy Khiêm quả là tài. Thầy không chỉ giỏi chuyên môn mà còn nhìn thấy tương lai của người học trò cưng mấy chục năm sau.
- Tôi nhớ chứ. Không có thầy thì làm gì mà tôi có được như bây giờ. Nhưng thực tình lúc đầu tôi cũng hơi phật ý với nhận xét của thầy. Tôi làm gì mà không phù hợp với cuộc sống thành thị? Lẽ nào tôi không thể kiếm được một công việc làm để nuôi sống bản thân ở chốn phồn hoa đô hội? Nhưng sau tôi càng thấy thầy đúng. Tôi là gã người rừng thì nên sống ở rừng núi. Rừng núi bao bọc tôi, nuôi sống tôi, tôi sẽ làm đẹp cho núi rừng bằng chính sức lực, bầu nhiệt huyết và vốn kiến thức mà mình tích lũy được trong những năm đèn sách.
Ngày anh tiến hành rào đất có người nói mỉa mai thằng Đảm làm cho đất Khau Khà nở hoa thì loài cây lau, sậy mọc trên kẽ đá giữa dòng sông sẽ nở hoa kết trái, cây khoai lang sẽ kết tràng hoa như loài phong lan trên cành cây mục giữa rừng già. Mặc người trong xóm nói gì Đảm vẫn lặng lẽ làm. Anh lấy câu chuyện cha dặn con vàng chôn ở ruộng để dạy con từ hồi cắp sách đến trường để tự dạy mình. Muốn cải tảo đất phải đào xới nó lên. Ngày làm đêm nghỉ, không kể mưa nắng, đôi bàn tay anh chai sần, bỏng nước nổi chi chít trong lòng bàn tay khi vỡ rát cả bàn tay, người anh đen đi trông thấy nhưng lưng anh vạm vỡ, đôi tay săn chắc. Những giọt mồ hôi anh đổ xuống khu đồi nếu đem hứng có lẽ được một chảo trâu, đủ tắm cho vài người. Đã mòn ba cái cuốc, xè beng cùn vài cái, sỏi đá chất đầy bờ rào đến vài chục khối, có chỗ cao quá đầu người. Cây trên cành rụng rồi lại mọc, sức người đào, lấp cùng với chiếc máy xúc hỗ trợ khu Khau Khà đã được thay lớp áo mới. Thiên nhiên lắm điều kỳ diệu. Lớp đất trên cùng là đất cằn sỏi đá nhưng sâu xuống một mét lại một màu đất tro. Cứ như tạo hóa biết thương người, dành đất này cho anh. Hai tháng san gạt khu đất không còn nham nhở hố sâu, Đảm bắt tay vào khâu cải tạo đất. Ngày anh lang thang trên khắp các ngả đường vào lũng để gom phân trâu bò đem về rải đều trên mặt đất, rải vào những cái hố đã đào sẵn. Có người chở phân chuồng bằng xe cày đến tận vườn cho anh với giá năm nghìn đồng một gánh. Chẳng bao lâu những chỗ đất nghèo nhất đã được phủ một lớp phân chuồng dày chục phân. Trước khi trồng cây Đảm còn mời thầy giáo chuyên gia trồng trọt đến tận vườn tư vấn, gặp lại người học trò cưng, xem qua bản quy hoạch chi tiết của Đảm thầy gật đầu lia lịa. Chỗ này Đảm sẽ trồng một nghìn gốc lê, khu kế tiếp sẽ trồng chuối, chỗ còn lại sẽ trồng táo. Thầy Khiêm nghe người học trò mình trình bày kế hoạch một cách chăm chú. Chỗ đất trồng chuối và trồng lê thầy đồng ý tán thành. Riêng đất trồng táo thầy phân vân. Táo to đỏ là cây ưa vùng lạnh hơn là vùng nhiệt đới gió mùa. Trồng táo liệu đất này có phù hợp? Thầy đã từng đi Nhật Bản vào tận vườn táo của người nông dân ở thành phố Hirosaki thăm quan. Được nghe người dân và được ăn táo tại vườn ngon ngọt không gì tả nổi. Hương vị đó không giống với các loại táo được bày bán ở các chợ vùng biên. Thầy Khiêm mơ ước giá như giống táo nổi tiếng đó có thể trồng được trên vùng đất của đất nước mình thì tuyệt biết bao. Giờ thầy nghe người học trò nói sẽ trồng thử nghiệm giống táo vùng Hirosaki, giống cây đã có người bạn Nhật lo giúp rồi. Nghe người học trò nói mà thầy không khỏi phân vân. Nhưng thầy khâm phục về sự táo bạo của người học trò xuất thân từ rừng núi.
Nhìn người thầy của mình lo lắng, Đảm nói trong niềm tin tưởng. Thầy ạ, thầy không sống ở đây có thể thầy không biết được khí hậu ở đây lạnh hơn vùng khác. Chỗ em và thầy đang đứng đây cao hơn mực nước biển hơn một ngàn mét. Mùa lạnh đây cũng lạnh hơn nhiều, cùng một huyện nhưng nhiệt độ chênh lệch lên cả chục độ. Vào mùa hè ở đây cũng không nóng lắm nhờ có hai hố gió thổi tự nhiên từ sau núi Vài Luồm. Lát em dẫn thầy đến xem hai hố gió tự nhiên kia. Có những ngày nắng nóng trời không một gợn mây, lá cây im phăng để mặc sức nóng thiêu đốt thì nơi này vẫn có luồng gió mát thổi tung bay. Chẳng thế mà khu này là nơi chăn thả lý tưởng của chúng em vào những ngày hè oi ả. Dù có nóng đến đâu khi vào gần lỗ gió mồ hôi sẽ tan biến trong chốc lát, đứng lâu gần chỗ thông gió sẽ lạnh. Hơn nửa đời người đi gần khắp năm châu bốn biển, nghe và thấy bao chuyện lạ trên đời nhưng thầy Khiêm chưa bao giờ nhìn thấy lỗ gió thổi tự nhiên. Khi đứng gần lỗ gió thầy cảm nhận được hơi ấm kỳ lạ. Vào mùa đông gió trở nên ấm áp, mùa hè gió lại chuyển mát mẻ. Đất này quả lạ kỳ, thầy hy vọng cây táo đỏ sẽ bén rễ phát triển tốt ở nơi đây…
Cây táo trồng xuống đất Đảm hồi hộp lo lắng. Không lo lắng sao được táo là cây trồng mới không biết nó có phù hợp với mảnh đất này không? Bao nhiêu tiền của, công sức đỏ dồn vào cả khu vườn, Đảm mong nó sẽ không phụ lòng người. Ngày anh cầm cuốc ra vườn cây. Có loại cây anh phát sạch cỏ nhưng có loại cây anh lại bứng cỏ từ chỗ khác về trồng vào gốc cây ăn quả. Có đêm nằm mãi không chợp được mắt anh lại cầm đèn đi ra vườn cây… trò chuyện với những cây táo. Chẳng biết đất có tai để nghe lời thủ thỉ, không biết cây có lắng nghe được tiếng lòng của anh mà chẳng bao lâu những cái mầm bắt đầu he hé ra từ những cành cây. Đảm vui lắm. Thế là cây đã bén vào đất. Đất đã ôm trọn lấy cây, tiếp mạch sống cho cây. Vùng đất này mưa nắng đan xen, nhưng khu vườn phải chủ động nguồn nước tưới. Sẽ cần phải có một cái giếng ở giữa khu vườn, nước sẽ theo ống nhựa tỏa đi bốn hướng tưới mát cho những cái cây vào mùa nắng nóng.
Một năm, những cây chuối đã bắt đầu cho quả. Người trong bản kinh ngạc những ngọn khoai lang to như ngọn bí lại được trồng trên mảnh đất cằn khô sỏi đá. Những ngọn khoai lang đã giúp Đảm nuôi những lứa lợn lớn xuất chuồng giúp vợ chồng anh có tiền trang trải hằng ngày. Những củ khoai lang ruột tím, đỏ ăn thơm ngon không nơi nào có được. Những người trước đây nói anh ngu, điên rồ giờ quay sang ca ngợi anh “cháu Đảm là người có học có khác. Dù có nằm mơ thì bác, cô cũng không thể ngờ khu đất này lại có ngày nở hoa thật. Có sức người sỏi đá cũng thành cơm thành gạo, đất dù có cằn đến đâu cũng không phụ lòng người mang trong mình lòng quyết tâm và bầu nhiệt huyết cháy bỏng”. Đảm chỉ cười. Đảm đã làm nên được gì to lớn đâu. Mọi thứ chỉ đang mới bắt đầu. Khoai lang tốt, chuối cho quả ngọt mới chỉ là thành quả bước đầu trên con đường xa vời vợi mà anh đang hướng tới. Cây có cho lộc cho hoa cho con người không vẫn cần thêm nhiều thời gian kiểm chứng. Mà thời gian thì lao như con tàu chẳng đợi chờ ai, mỗi ngày trôi đi Đảm thấy quỹ thời gian của mình vơi đi một tý. Lời hứa với bí thư xã mới ngày nào mà giờ cũng đã gần hết. Phải gắng thôi, Đảm am tường chất đất, biết rõ nhiệt độ bốn mùa xuân hạ thu đông lẽ nào anh lại không thành công? Trên vai luôn kè kè cái cuốc, những bộ quần áo lao động sờn vai thấm đẫm mồ hôi được treo trên chiếc sào dựng ở hông nhà, Đảm muốn lưu lại những ngày gian khó của cuộc đời. Phải thành công Đảm luôn tự dặn lòng như thế. Toàn bộ đất đai đem cầm cố ngân hàng và núi nợ vay mượn bạn bè nếu không thành công lấy tiền đâu mà trả? Vợ con anh sẽ phải tay gậy tay bị ra đường xin bố thí lòng thương của người trong thiên hạ. Nghĩ đến đó thôi Đảm cảm thấy sợ. Nhiều khi anh thấy mình quá liều lĩnh, phiêu lưu khi nhận cho mình phần đất xấu lại còn hứa trong năm đến mười năm bắt đất phải nở hoa trước cuộc họp có bao nhiêu người chứng kiến.
***
Nhưng đất Khau Khà đã nở hoa. Chín năm Đảm đã làm nên kỳ tích. Những cây lê cây nào cũng cao bằng hai người đứng lên nhau, những cây táo tỏa bóng sum suê với những quả tròn to bằng nắm đấm phơi mình dưới ánh nắng mà Đảm mừng đến độ rơi nước mắt. Chưa rao bán trên trang mạng cá nhân đã có nhiều thương lái tự tìm đến đăng ký thu mua sản phẩm.  
- Người anh em bây giờ đã là một tỷ phú có tiếng gần xa. Chỉ tính lê và táo thôi mỗi năm chẳng bỏ túi vài tỷ đồng? Tôi nói với người anh em khi vợ anh chuẩn bị dọn mâm cơm thịt gà om nghệ bốc khói nghi ngút trên mâm.
- Chưa được thế đâu bác Tuấn ạ. Mới chỉ trả được nợ thôi còn lâu nữa mới trở thành tỷ phú bác ạ. Vợ Đảm trả lời thay chồng.
Đảm không nói gì, anh chỉ mỉm cười. Một nụ cười bí hiểm. Đảm vẫn vậy, anh luôn là người không thể để người đối diện dễ dàng nắm được trong lòng và anh sẽ làm gì trong thời gian tới. Nhưng tôi biết Đảm đã thành công. Năm trăm cây táo không một cây nào chết héo, chỉ là cây cao cây thấp không được đồng đều. Những quả táo trên cành có quả to quả nhỏ quả mầu đỏ sẫm, quả hơi vàng đó là chuyện rất bình thường. Đến trứng do một con gà đẻ ra còn có quả to quả nhỏ nữa là quả của cây.
Bữa cơm trong ngôi nhà sàn giữa khu vườn của người anh em năm xưa ngon hơn những bữa cơm ở nhà hàng sang trọng mà tôi hằng thưởng thức mỗi ngày. Rau trong vườn không phun không bón một loại phân thuốc hóa học, gà thả vườn thịt chắc dai, nhưng miếng nào ra miếng đấy. Bữa cơm chỉ có ba người tôi, Đảm và anh bí thư. Vợ anh chỉ đến làm cơm rồi quay về nhà ở làng cách khu vườn non cây số. Vợ anh nói với tôi “các anh cứ tự nhiên em phải quay về nhà làng, đàn lợn đang đợi chăn, con đi học cả ngày tối mới về”. Thôi đành “kệ bà nó vậy”. Người anh em tôi chậc lưỡi.
Tôi mời lại Luyện chén rượu tiện hỏi anh vì sao năm xưa không tin vào khả năng của người bạn từ thuở chăn trâu tóc để chỏm? Luyện thoáng chút bối rối. “Không phải riêng mình tôi mà mười người thì cả mười đều không thể tin Đảm có thể biến khu đất xấu nhất làng thành khu đất cho lộc cho hoa làm đẹp cho đời. Đảm là tấm gương để những người trong xã học tập. Nhờ có những người như Đảm mà xã đã hoàn thành việc xây dựng nông thôn mới trước thời hạn. Cuộc đời tôi rất may mắn khi có được một người bạn như thế”. Đảm mà cứ bám chân cán bộ xã sao có thành công ngày hôm nay. Sẽ chẳng ai biết đến Đảm, sẽ chẳng ai nhớ đến một người học trò mà thầy Khiêm quan tâm nhất. Đảm không cho tôi biết tổng thu nhập hằng năm của gia đình. Nhưng tôi biết số tiền anh kiếm được bằng mấy trăm lần lương năm của anh cán bộ xã. Trong bữa cơm Luyện luôn mồm nói “năm xưa nếu tôi quyết tâm giữ ông ở lại cơ quan thì không phải ai khác mà chính tôi là người cản trở thành công của bạn. Rồi mảnh đất này vẫn là mảnh đất bạc màu đá sỏi chẳng ai chịu nhận cải tạo đất trồng cây. Cứ để nó hoang hóa từ bao đời nay chẳng ai ngó ngàng tới”. Luyện không thể ngờ mâm cúng ngũ quả gia đình anh lại được trồng ở mảnh đất mà trăm người chê bai, mười người khẳng định đất sẽ không bao giờ cho ra trái ngọt mà Đảm cho con mang đến biếu bạn sáng ngày cuối năm.
***
Gần hai mươi năm kể từ lúc ra trường Đảm là người duy nhất chưa lần nào đến họp lớp. Khi tôi nhắc đến tên Đảm anh lớp trưởng còn hỏi “Đảm nào nhỉ?” Có người nói “Đảm người rừng” thì lớp trưởng mới nhớ ra. Nhớ thì để mà nhớ chứ sao liên lạc được với gã người rừng kia, thời đại công nghệ thông tin ai còn đi viết thư giấy. Điện thoại không ai biết số mà chẳng biết vùng người rừng giờ đã có sóng di động chưa? Có lúc tôi nghĩ Đảm đang mặc cảm về mình mà không dám đến họp lớp chăng? Đến gặp gỡ bạn bè xem ai có thể giúp được gì không? Không đến chẳng ai biết được cuộc sống, hoàn cảnh hiện tại ra sao cả. Nhưng khi tôi nhắc đến họp lớp Đảm nói, việc anh không đến họp lớp lần nào là bởi anh không muốn đến để nghe những lời khoe khoang. Một cuộc họp lớp vui vẻ mà người ta lại đem khoe nhà lầu, xe hơi, chức tước, vợ đẹp, con ngoan. Những cuộc họp lớp thiếu những lời thăm hỏi động viên chân tình, nghe mà buồn. Đó là điều mà Đảm không muốn. Tôi định hỏi sang năm người anh em có đi dự họp lớp không? Nhưng có lẽ tôi không nên hỏi thì hơn. Tôi không muốn mất vui với bạn trong lần gặp gỡ sau nhiều năm không có tin nhau. Phượt là sở thích từ nhỏ của tôi. Viết báo là nghề tay trái của tôi. Hai niềm đam mê kết hợp tôi đã gặp lại gã người rừng. Tôi sẽ có một bài viết về người rừng, dù tôi biết Đảm không muốn xuất hiện trên mặt báo. “Chẳng có một người lính lại thích khoe khoang cả”. Đảm nói với tôi.
Men rượu cay cùng vị ngọt đắng của chè đắng làm tôi chếnh choáng say. Tôi say với đất trời, say với con người, cây cỏ trên mảnh đất bạc mầu. Có phải thế mà đến chiếc xe máy, con ngựa sắt đã cùng tôi chinh phục những cung đường khó đề mãi chẳng chịu nổ. Vật vô tri cũng biết yêu thích mảnh đất này không nỡ rời xa chăng?
- Thế này thì anh Tuấn phải ở lại với chúng tôi thêm ít ngày rồi. Bí thư Luyện nói.
- Tôi đi cũng khá nhiều ngày rồi. Còn phải làm việc chứ, phép chỉ có vậy thôi. Tôi nói với hai người bạn. Vừa nói tôi vừa cố đạp chiếc xe, lần này nó mới chịu nổ máy.
Lúc tiễn tôi ra khỏi khu vườn xanh mướt thơm mùi hoa trái Đảm nói.
- Này người anh em sang năm tôi sẽ tặng bạn một cây đào phai uốn đúng hình con giáp mà người bạn cầm tinh. Tôi biết gia đình và người anh em thích chơi đào ngày tết mà. Đảm nói khi tôi đã nai nịt gọn gàng.
- Tôi thật vui, thật hạnh phúc cho tôi khi được người anh em tặng một cây đào chơi tết. Tôi hồ hởi ra mặt.
- Tôi cho đào còn chi phí vận chuyển người anh em khác chịu nhá. Đảm vui miệng.
- Người anh em cho đào đã là điều quý hóa không gì sánh nổi rồi. Tôi sẽ đánh xe lên trước vài ngày chơi chán, chừng nào vợ chồng người anh em đuổi thì tôi mới về.
- Người anh em nhớ đấy nhé. Đừng để thành phố ồn ào xô bồ bon chen mà quên đi lời hứa của mình đấy.
Tôi giơ hai tay lên ra chiều khẳng định những gì đã nói sẽ không bao giờ quên. Ngồi trên xe chầm chậm đi ra khỏi khu vườn, khi đi ngang qua khu đất trồng đào tôi đưa mắt nhìn ngang dọc, đâu đó đã có những nụ hoa đào thắm chớm nở. Xuân đang về, hoa đào, hoa lê đang nở trên vạt đất bạc mầu sỏi đá.

Thung Huê, những ngày đầu tháng 1/2018
N.Q.L

Read more…

ĐÔI BỜ NHÂN DUYÊN (Chương 2) - Truyện dài Mang Viên Long



Ch Tuyết v thăm quê có ch theo Dim. Lúc y, Diu Hu đang ngi chuyn trò vi bà Sáu Minh võng - còn Vượng đang ngi chiếc ghế da cnh ca s gn mt đu võng. Nhìn qua ô ca, Vượng thy xe ca ch Tuyết đang chy bên kia b rào hoa Lài…
- M, ch Tuyết v. Vượng tht lên.
Diu Hu cũng va đng dy: “Thưa bác, cháu v ko Sư bà trông!” – “ li chơi mt lát na, cháu!” Bà Sáu Minh nhìn Diu Hu, cười thân tình.
- Em c ngi chơi mt tí đã. Vượng nói, nhưng thm nghĩ, có l nên đ cho cô y v đ đ áy náy lúc có mt ch Tuyết, li có c Dim na.
Cách nay gn mt tháng, ch Tuyết có v thăm Sư bà vi túi xách hoa qu ln. Ch li lâu bên Sư bà - điu này có v khác vi l thường. Không rõ ch đã tâm s nhng gì vi Sư bà, nhưng sau đó, Sư bà nhìn Diu Hu vi ánh mt cha chan thương cm. Chc chn Sư bà s không bao gi nói gì cho Diu Hu biết, vì bà luôn luôn tôn trng nguyên tc đã có ln dy bo chúng đ t “Không nên soi mói, dòm ngó chuyn ca người khác - hãy quan sát, nhìn vào mình…”. Tuy vy, Diu Hu li có được linh cm. T do đó, nàng ít mun chm mt vi ch Tuyết. Giác quan th sau có l đã mách bo vi nàng điu gì chng lành ư? S nhy cm ca mt người con gái thun khiết như Diu Hu cho thy có l nàng đã đúng…
Vượng ra sân đón ch và Dim.
Anh cười: “Trông ch hôm nay có v khang khác…”
- Ch thy có khác gì đâu nào? Tuyết đáp, cúi xung nhìn li b áo qun như th đ tìm kiếm s khác l nào đó đã khiến ch tr nên “mi” hơn.
- Ch không t nhn biết được đâu. Vượng nhìn Dim, cười: “Có phi vy không Dim?” Vượng nói lơ đãng: “Người ta thường ít khi t biết chính xác v mình nếu không chu khó…”
M Vượng vn không được vui khi gp li ch Tuyết. Có l ni bun ti c còn dai dng trong lòng bà. Nhng vic làm, c ch, li nói sơ sut - du nh, vn thường làm tn thương người già rt sâu đm. Có l tâm hn ca h đã tr li như trang giy trng thi còn thơ tr? Vượng có ln nghe Sư bà Tu Nguyên nhc “Tâm tính ca tui già ging như tâm tính ca con nít - nhy cm, hay hn ly, vng v… Người ta thường nói “Già sanh tt, đt sanh c là do phán đoán ch quan, chưa hiu hết nhng cái “tt” đó thôi!”
Vượng gng gi v thn nhiên, tnh bơ nói cười đ mong kha lp phn nào s im lng, bùi ngùi ca m. Anh mun ch Tuyết có dp gn gũi m hơn đ chuc li li lm cũ. Quay v phía Dim, anh nói: “Em có mun xem my chu hoa hng nhung ca anh va tr hoa không?”
- Anh li hc thêm “ngh trng hoa na sao?
- Trng hoa là mt cái thú… quê, ngoài đc sách và trng hoa - em bo anh gii khuây bng cái gì? Vượng cười thoi mái, chng l chui vào các quán đ hát karaoke lè nhè ti ngày ngoài khu ph ch?
Ra đến khu vườn, Dim hi my chu hng nhung đâu - anh cười: “Phnh em ra vườn chơi thôi, ch my chu hng nhung chưa có chu nào ra hoa c, bi vì anh mi trng…”
Nhìn lên mt Dim - Vượng hi:
- Sao lâu quá vy, cô giáo?
- Anh nói cái gì lâu? Dim cười.
- Thip hng y mà, còn gi b vi anh làm gì?
Dim nghĩ có l Vượng đã nghe ch Tuyết hay ai đó nói v chuyn gia đình ông Thng Đt mun cu con trai cu hôn vi nàng - Dim cười bun: “Chuyn ca người ln, em chưa h biết…”
- Nếu em “biết” được thì sao?
- Chuyn ông Thng Đt ma mãnh làm “thua l công ty ca nhà nước đến gii th đ ri được v hưu non, lp công ty riêng khai trương rùm beng, ly tên mình và tên con dng bng hiu th xã ai mà không biết…
- Nhưng cu Đt bây gi là giám đc ri…
Ging Dim tr nên gin di gay gt bt cht: “Anh đánh giá em như vy sao?”
Vượng thy mình có li. Gương mt sa sm u ti ca Dim, ging nói bt bình hiếm thy nàng đã khiến Vượng bi hi, khó x. Anh biết mình đã chm đến ni đau ca Dim mt cách vô c. Anh tin là nàng s khác vi suy nghĩ toan tính ca m t s khác bit bên ngoài: Dim gin d, có chút biếng tr lùi xùi trong cách ăn mc so vi m nàng luôn son phn, vi bao áo qun model kiu mi.
Anh cm ly tay Dim: “Anh xin li, anh vô tình…”
Nước mt Dim bt đu chy ràn ra trên hai gò má nht nht…


Sau ln gp li Tho Phương Quy Nhơn trong chuyến nàng theo đoàn tham quan ghé li, Tho Phương gi đin thoi cho anh đu đn. Nàng bo nàng không mun viết thư vì mun nghe ging ca Vượng. Mun được anh tr li ngay nhng câu hi, nhng thc mc - hay v v an i nàng như thu còn Sài Gòn, bi vì xa anh, nàng rt  cô đơn. Sng cnh cha m (ch lo bay nhy áp phe) và người anh c (ch lo chy theo nhng cuc tình) nàng rt đi bun chán. Thm chí, nàng bo: “Em có nm chết cng trong phòng riêng cũng chng ai hay!” Ging nàng da diết.
Nghe Tho Phương tâm s, có lúc tht khn thiết, Vượng cũng vn cm thy nàng còn xa cách mình. Đi sng quá sung túc đến dư tha ca nàng t nh đã to cho Tho Phương tính d nóng gin, d bun chán, và có l cũng s d đi thay trước nghch cnh. Mà cuc đi ca anh t nh (nht là lúc ba anh mt) đã là con đường gian nan. Gp ghnh. Vi đôi chân son bé bng y, Tho Phương có bước ni cùng anh cho đến hết con đường? Vượng cm thy Thanh có lý khi viết cho anh: “Mày hãy dp b bt cái tính lý tưởng, mơ mng đi - ri mày s thy được nhiu th…” Chưa được ba năm ri Sài Gòn, sng xa cái ánh sáng chói chang đy mu sc y; Vượng đã có lúc t cười ly mình: “Ôi! cái thi sinh viên nghèo khó nhưng sao tuyt vi đến thế!. Mt không thy chông gai, tai chng nghe sm sét - ch có mt đường bước ti…”
Ging Tho Phương vang lên: “Anh có nghe em nói không?”
- Có. Anh cười – Có nghe…
- Nghe sao anh không tr li em, không nói gì?
- Anh đang suy nghĩ… Có l em nên chn mt người bn Sài Gòn cùng cnh ng đ chia s… Anh đang xa em, b ct vào cái “thi khóa biu” ca đi sng, anh có th làm gì được cho em bây gi?
- Anh không th vt b cái “thi khóa biu” nhàm chán y đ vào vi em được sao?
“Vt b cái thi khóa biu nhàm chán” - Tho Phương có ý l, nhưng xem ra chưa thc tế, chưa tht s hiu anh. Đâu phi nói “vt b” là vt b được ngay. Vào Sài Gòn s sng như thế nào? Liu nàng có còn mãi yêu anh? Vượng liu lĩnh nói:
- Vy em hãy “vt b cái thi khóa biu nhàm chán” y đ v quê sng vi anh nhé!
Tho Phương không đáp. Nàng cúp máy.
Tt nghip Đi hc Kinh tế, ra trường được vào làm ngay công ty sn xut bt git, m phm (mà m nàng có chân trong hi đng qun tr) gia thành ph, Tho Phương còn cm thy bun chán. Vy tình yêu ca anh, có th đem li nim vui và hnh phúc cho nàng thc s chăng? Câu tr li còn phía trước, mà hình như Tho Phương chưa tng đng chm ti! Nàng nói liên miên v mình - có lúc cuc đin đàm kéo dài hơn na tiếng! Có l nàng thương yêu nàng hơn…
Mt hôm, Vượng ch đng gi cho Tho Phương: “A lô, em đó à? Em đang đâu vy?”
- Em đang d tic sinh nht ca nh Hoàng Nhân. Anh còn nh con nh hc bên trường Dược không?
- À, nh, nh… Có phi cô bé b cn hai diop mà mc c không đeo kính b đng vào đuôi xe ti phi không?
- Đúng ri! Bn chí thân ca em đy.
- Em sướng nh! Có bn chí thân bên cnh là dim phúc ri.
- Anh gi cho em có vic gì?
- Không có chuyn gì c, ch vì anh bun. Giá có em đây nh?
- Anh c tưởng tượng có em bên cnh là được ri!
- Anh d tưởng tượng lm! Vượng bt cười – Làm bác sĩ mà c tưởng tượng thì chết thiên h hết còn gì? Nếu anh là nhà thơ thì hay biết my…
- Sao anh không chu làm thơ đi?
- Cho ai đc?
- Cho em đc đ ri.
- Có người nói, ra khi nhà là đng phi “nhà thơ ri; anh ngi đng đu quý nhà thơ y lm.
- Em xin stop nhé! Ti v nhà, em s gi li cho anh nha…


Ch Tuyết là người phn đi trước tiên cuc tình gia Vượng và Diu Hu khi biết anh ngày càng gn gũi, quyến luyến nàng. Bà Sáu Minh ch im lng. Sư bà Tu Nguyên ch mm cười. Bênh vc cho Vượng ch có ch Mai, nhưng li là người ít nói, không ming lưỡi lý lun như ch mình.
Ch Tuyết nói vi Vượng:
- Ch không th hiu ni ti sao em li yêu thương mt cô gái sa cơ tht thế như vy? Công lao ăn hc khó kh ca em ch đ cưới mt cô v hc chưa hết lp 12 hay sao?
Như mi ln, Vượng đng dy, b ra sau vườn. Lát sau, anh tr vào, ging ôn tn: “Ch có th nói gì em cũng được, nhưng xin ch đng đng chm ti s bt hnh ca người khác.”
- Cu bênh vc cho con bé y à?
 Không phi bênh vc, nhưng là s công bình, là đo lý làm người…
- Cu không cn lên ging dy đo lý vi tôi, ai đã cưu mang cu, lo cho cu nên người? Cu không nghĩ đến nhng người khác hay sao?
Bà Sáu Minh bước đến gn ch Tuyết như mun chn li nhng lý l k l đau lòng mà Tuyết có th ngi nói r r c bui không hết. Ging bà bun bun: “Thôi, đ ri! Ch em không nên bt hòa như thế. Vic v chng đu do duyên s nhân duyên đưa đy quyết đnh ch có ai mun hay không mun mà được đâu?”
Vượng li b ra sau vườn.
Ch Tuyết m c, cười khy: “Can ngăn không nghe, đ ri kh c đi cho biết mùi…”
Đêm hôm y, sau thi kinh bui ti, khi các ngn đèn trong chánh đin đu tt, đến gi ng - Diu Hu bng cm thy mt lã, đu hơi choáng, tê but. Cơn choáng kéo dài, đng thi vi nhp đp trong lng ngc nng nhc, đau tht, khó th. Nàng vn hai tay qua vai Diu L lê bước vào phòng. Va ngi xung chiếu thì Diu Hu ói ma thc tháo, ngã lăn ra giường. Diu L chy lên phòng Sư bà Tu Nguyên. Các cô chú dãy phòng kế bên đu dn v phòng Diu Hu. Không ai bo ai, h đu lâm râm đc kinh.
Sư bà đã có mt. Bà dy Diu L sang mi Vượng sau khi áp bàn tay lên vng trán ngui lnh ca Diu Hu:
Nam mô A Di Đà Pht!” Bà tht lên trong ni bàng hoàng.
Vượng nm c tay Diu Hu, s lên trán - lng l đt ng nghe lên gia ngc.
- Thế nào, cháu? Sư bà lên tiếng.
- Có l đã mun! Vượng bn thn, th dài. Ngoài trm ca cháu không có bình oxy, không có máy tr tim…
Anh thò tay vào túi áo pyjamas lôi ra chiếc đin thoi di đng SamSung ca Tho Phương tng hôm gp li Quy Nhơn - bm s
Mt gi sau chiếc xe cp cu ca bnh vin huyn mi hú còi chy vào cng chùa. Người bác sĩ trc và cô y tá vi vàng bt ca, kh n khiêng bình oxy và túi xách dng c, thuc men lên phòng…
Diu Hu vn nm im lìm. Hôn mê. S c gng xoa bóp hô hp nhân to ca Vượng không đem li kết qu gì. Diu Hu được cho th oxy. Máy tr tim đt gia ngc.
V bác sĩ trc nhìn Vượng giây lâu - ánh mt ca h âm thm nói chuyn.
Sư bà Tu Nguyên ngi chiếc ghế da phía đu giường, nhìn chăm chăm lên khuôn mt nht nht đ đn ca Diu Hu - ri thoáng nhìn Vượng: “Có cn đưa v bnh vin tnh không cháu?”
Bác sĩ trc đang cúi nhìn xung chiếc máy tr tim ri nhìn lên đng h bình oxy, thong th đáp thay Vượng: “Thưa Sư bà, có l không cn thiết…”
Qu tim ca Diu Hu đã ngng đp sau my ln git thót người lên. Oxy không vào được trong bung phi. Nàng đã ra đi vào lúc 3 gi 30’ sáng - đúng gi khai kinh bui sm thường ngày.
Đưa v bác sĩ và cô y tá trc lên xe tr v bnh vin - Vượng cũng đi thng v nhà. Anh đến ngi trên chiếc ghế đá thường ngi mi bui sm mai, nhưng không gian im vng, lnh but.
T phía ngôi chùa bng vang lên hi chuông trng dn dp, khn thiết - và li rn vang tiếng nim kinh như li thiết tha đưa tin ngm ngùi…
Vượng đng lên, đếm bước loanh quanh trong khong sân m nht ánh sáng; lòng se tht bun. Anh nói thm cho mình nghe: “Vy là em đã ra đi - đã rũ b mi th; đi người tht ch dài trong mt hơi th…”
Tiếng chim chuyn cành bng vng li ríu rít, trong tro khiến Vượng đng khng li ngơ ngác quay nhìn v phía hàng cây bc hà. “Tiếng chim vn nng m còn đây, mà người thì đã vĩnh vin xa ta…”  Vượng thì thm… (Hết chương 2)

M.V.L



Read more…

CÁCH NHẬP COMMENT TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ

Đầu tiên, nhấp chuột vào ô Nhập nhận xét của bạn rồi viết comment. Viết xong, nhấp chuột vào ô Tài khoản Google. Sau đó nhấp chuột vào Tên/URL thì sẽ hiện ra 2 ô. Ô phía trên, ghi Họ và tên của bạn. Ô phía dưới, ghi dòng chữ:huongquenha.com

Cuối cùng, nhấp chuột vào ô Tiếp tục và nhấp chuột tiếp vào ô Xuất bản là xong. (Nếu bạn đã có sẵn Tài khoản Google, thì sau khi viết comment, chỉ cần nhấp chuột vào ô Xuất bản là thành công)


-------------------------------------------------------------------------


TÁC GIẢ & TÁC PHẨM
* TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Ái Nhân (15) ẢNH (58) Anh Ngọc (1) Anh Nguyên (1) Anh Phong (4) Anh Phương (9) Ân Thiên (1) Bạch Diệp (5) Bách Mỵ (2) BÀN TRÒN VĂN NGHỆ (87) Bảo Hồ (1) Bảo Lâm (1) Bảo Ninh (2) Bé Hải Dân (1) Bích Ái (3) Bích Lê (4) Bích Ngọc (1) Bích Vân (2) Bình Địa Mộc (2) Bình Nguyên (1) Bình Nguyên Trang (2) Bobby Nam Giang (4) Bùi Anh Sắc (1) Bùi Công Thuấn (1) Bùi Danh Hải Phong (1) Bùi Đức Ánh (62) Bùi Hoài Vân (5) Bùi Huyền Tương (2) Bùi Hữu Phước (1) Bùi Nguyên Bằng (13) Bùi Nhựa (4) Bùi Văn Bồng (5) Bùi Việt Thắng (1) BÚT KÝ (17) Cao Duy Thảo (1) Cao Kim Quy (1) Cao Thị Thu Hà (3) Cao Thọ Thêm (2) Cao Thoại Châu (1) Cao Thu Hà (1) Cao Văn Tam (5) Cát Du (6) Cẩm Lệ (3) Cẩm Tú Cầu (1) Chàng Cát (1) CHÀO XUÂN 2014 (1) CHÂN DUNG VĂN NGHỆ SĨ (2) Châu Quang Phước (1) Châu Thạch (9) Châu Thường Vinh (1) Chí Anh (1) Chính Đức (1) CHỦ BIÊN (101) Chu Lai (2) Chu Ngạn Thư (10) Chu Trầm Nguyên Minh (16) Chu Vương Miện (1) Cỏ Dại (7) Công Nguyễn (1) Cuộc thi văn chương (1) CỬA SỔ VĂN HÓA (6) Dạ Ngân (1) Dã Phong Bình (2) Dã Phương (1) Dạ Thảo (2) Dạ Thy (1) Diệp Linh (8) Diệp Uy (1) Dino Buzzati (3) DỌC ĐƯỜNG (29) Du Tử Lê (1) Dung Thị Vân (25) Duy Bằng (1) Duy Phạm (2) Dương Diệu Minh (1) Dương Đăng Huệ (1) Dương Hải Yến (2) Dương Hằng (7) Dương Kim Nhi (4) Dương Kim Thoa (1) Dương Phương Vinh (1) Dương Thành Thái (3) Dương Thị Yến Trinh (2) Dương Xuân Triều (6) Dzạ Lữ Kiều (6) Đàm Lan (17) Đào Hiền (2) Đào Hữu Thức (2) Đào Khương (2) Đào Phạm Thuỳ Trang (57) Đào Quang Bắc (1) Đào Quý Thạnh (1) Đào Thanh Hoà (14) Đào Thị Quý Thanh (1) Đào Thị Thu Hiền (3) Đào Văn Đạt (28) Đào Viết Bửu (7) Đặng Châu Long (1) Đặng Diệu Thoa (1) Đăng Huỳnh (1) Đặng Quốc Khánh (1) Đặng Quý Địch (3) Đặng Tấn Tới (2) Đặng Thị Hoa (2) Đặng Thị Xuân (1) Đăng Trình (1) Đặng Tường Vy (1) Đặng Văn Sử (1) Đặng Xuân Xuyến (8) ĐIỂM BÁO (2) Đinh Vương Khanh (2) Đoàn Khương Duy (1) Đoàn Thị Minh Hiệp (4) ĐỌC SÁCH (1) Đỗ Chiến Thắng (6) Đỗ Duy Hoàng (11) Đỗ Hồng Ngọc (5) Đỗ Phu (1) Đỗ Tấn Đạt (2) Đỗ Trúc Hàn (1) Đỗ Xuân Phương (1) Đức Linh (1) Đức Tiên (3) Elena Pucillo Truong (6) Ghi chép (1) Giang Đình (8) Giang Hiền Sơn (4) Hạ Ly (1) Hà Nguyên (2) Hà Nhữ Uyên (2) Hạ Thi (3) Hà Thị Thu Hằng (1) Hà Tùng Sơn (1) Hải Miên (3) Hải Phong (2) Hải Thăng (1) Hải Thuỵ (6) Hải Yến (2) Hàm Sơn (1) Hàn Dã Thảo (2) Hàn Du Tử (17) Hàn Hữu Yên (1) Hãn Nguyên Nguyễn Nhã (1) Hàn Nguyệt (1) Hàn Phong Vũ (19) Hậu Cốc Ngang (1) Hậu Đậu (1) Hiếu Dũng (1) Hoa Hướng Dương (1) Hoa Mai (2) Hoa Tím Buồn (4) Hoa Tuyết (1) Hoà Văn (10) Hoa Xuyến Chi (1) Hoài Huyền Thanh (52) Hoàng Anh (6) Hoàng Anh 79 (26) Hoàng Chẩm (38) Hoàng Đình Quang (2) Hoàng Giao (4) Hoàng Hạ Miên (6) Hoàng Hữu (1) Hoàng Khánh Duy (4) Hoàng Kim (1) Hoàng Kim Chi (1) Hoàng Kim Oanh (2) Hoàng Linh (6) Hoàng Long (2) Hoàng Lộc (8) Hoàng Mẫn (1) Hoàng Minh Tường (2) Hoàng Nghĩa Lược (1) Hoàng Ngọc Xuân (4) Hoàng Nguyên (1) Hoàng Phủ Ngọc Tường (1) Hoàng Thảo Chi (1) Hoàng Thị Nhã (8) Hoàng Trang (1) Hoàng Trần (1) Hoàng Trọng Quý (9) Hoàng Trọng thắng (1) Hoàng Tuấn Sơn (1) Hoàng Tuyên (1) Hoàng Vũ Thuật (1) Hoàng Xuân Hiến (1) Hoàng Xuân Niên (1) Hồ Bích Ngọc (4) Hồ Bích Vân (2) Hồ Đắc Thiếu Anh (1) Hồ Hải (2) Hồ Lê Diêm (1) Hồ Nam (1) Hồ Ngọc Diệp (1) Hồ Nhật Quang (1) Hồ Sĩ Duy (1) Hồ Thanh Ngân (10) Hồ Thế Hà (2) Hồ Thế Phất (3) Hồ Tĩnh Tâm (1) Hồ Tịnh Thuỷ (21) Hồ Vũ Khánh Linh (1) Hồ Xuân Thu (3) Hồng Hạnh (3) Hồng Liễu (1) Hồng Phúc (8) Hồng Tâm (10) Huệ Triệu (3) HUMICHI (5) Huy Nguyên (15) Huy Vọng (17) Huy Vũ (1) Huỳnh Dạ Thảo (1) Huỳnh Gia (17) Huỳnh Kim Bửu (1) Huỳnh Minh Lệ (2) Huỳnh Ngọc Nga (1) Huỳnh Ngọc Phước (26) Huỳnh Như Phương (1) Huỳnh Thanh Lan (1) Huỳnh Thúy Thúy (1) Huỳnh Văn Diệu (1) Huỳnh Văn Mỹ (1) Huỳnh Văn Yên (1) Huỳnh Xuân Sơn (3) Hương Đêm (1) Hương Đình (4) Hương Văn (6) Hửu Thỉnh (1) James Dylan (7) Jeffrey Thai (9) Jerry Thu Trà (7) Kai Hoàng (1) Kha Tiệm Ly (4) Khả Xuân (1) Khán Võ (2) Khảo Mai (1) Khổng Vĩnh Nguyên (1) KỊCH BẢN (1) Kiên Giang (1) Kiến Giang (12) Kim Chuông (4) Kim Dung (2) Kim Ngoan (15) Kim Quyên (1) Kim Sơn Giang (22) Kim Yến (1) Kỳ Nam (2) Ký sự (14) Lạc Thảo (1) Lại Ngọc Thư (1) Lam Giang (3) Lan Anh (1) Lan Phương (1) Lãng Du (6) Lâm Bích Thuỷ (8) Lâm Cẩm Ái (3) Lâm Hạ (11) Lâm Huy Nhuận (1) Lâm Trúc (29) Lâm Xuân Vi (1) Lê Ân (5) Lê Bá Duy (7) Lê Đình Danh (79) Lê Đức Hoàng Vân (1) Lê Đức Lang (13) Lê Giang Trần (1) Lệ Hằng (3) Lê Hoài Lương (4) Lê Hoàng (2) Lê Hứa Huyền Trân (39) Lê Khánh Luận (1) Lê Minh Chánh (1) Lê Minh Dung (2) Lê Minh Vũ (3) Lê Ngân (3) Lê Ngọc Trác (1) Lê Ngũ Nam Phong (11) Lê Nhựt Triết (8) Lê Phương Châu (30) Lê Quang Trạng (20) Lê Sa Long (2) Lê Thanh Hùng (24) Lê Thanh My (8) Lê Thấu (1) Lê Thị Cẩm Tú (6) Lê Thị Hồng Thắm (1) Lê Thị Kim (1) Lê Thị Ngọc Lệ (1) Lê Thị Ngọc Nữ (22) Lê Thị Thu Hiền (1) Lê Thị Xuyên (13) Lê Thiếu Nhơn (14) Lê Thống Nhất (6) Lê Tiến Dũng (1) Lê Tiến Mợi (6) Lê Trọng Nghĩa (3) Lê Trung Hiếu (1) Lê Tuân (4) Lê Uyên (1) Lê Văn Hiếu (10) Lê Văn Ngăn (3) Lê Vi Thuỷ (1) Lê Xuân Tiến (1) Linh Lan (7) Linh Lan (Quảng Nam) (8) Linh Phương (3) Linh Thy (2) Long Khánh (4) Lữ Hồng (3) Lư Nhất Vũ (1) Lương Cẩm Quyên (1) Lương Duyên Thắng (3) Lương Đình Khoa (1) Lương Sơn (26) Lưu Ly (6) Lưu Quang Minh (15) Lưu Thành Tựu (1) Lưu Thị Mười (2) Lý Khánh Vinh (15) Lý Thành Long (1) M.T.N.H (7) Mã Nhị Lan (1) Mạc Minh (2) Mạc Tường (2) Mai Đức Trung (6) Mai Kiệm (1) Mai Loan (12) Mai Nhật (2) Mai Thanh (1) Mai Thị Vân (1) Mai Thìn (3) Mai Tuyết (35) Mang Viên Long (55) Marie Hải Miên (4) Mẫu Đơn (1) Mèo Con (1) Mi Thu (1) Miên Đức Thắng (2) Miên Linh (1) Minh Châu (2) Minh Đan (Lọ Lem Đất Võ) (5) Minh Nguyên (14) Minh Nguyễn (3) Minh Nguyệt (9) Minh Nguyệt (NT) (1) Minh Vy (25) Mỗi tháng một tác giả và một bài thơ hay (2) Mộng Cầm (8) Mường Mán (1) MỸ THUẬT (6) My Tiên (1) Mỹ Vân (1) Nam Cao (1) Nam Giang James Dylan (2) Nam Thi (1) Năm Bửu (1) Nấm Độc (1) NCCGL (4) Ngàn Thương (32) Ngày Đẹp Tươi (1) Ngọc Bút (7) Ngọc Diệp (32) Ngọc Thịnh (1) Ngô Càn Chiểu (1) Ngô Diệp (6) Ngô Đình Hải (6) Ngô Hồng Nhung (1) Ngô Liêm Khoan (1) Ngô Minh Trãi (3) Ngô Nguyên Ngiễm (1) Ngô Thị Hoà (1) Ngô Thuý Nga (30) Ngô Thúy Nga (16) Ngô Thy Học (7) Ngô Văn Cư (31) Ngô Văn Giảng (11) Ngô Văn Khanh (17) Nguyễn (1) Nguyễn An Bình (65) Nguyễn An Đình (4) Nguyễn Ánh 9 (1) Nguyễn Bá Nhân (1) Nguyễn Bích Sao Linh (1) Nguyễn Bình (1) Nguyễn Bính Hồng Cầu (2) Nguyên Cẩn (26) Nguyễn Châu (1) Nguyễn Chinh (4) Nguyễn Công Thụ (2) Nguyễn Công Tùng Chinh (1) Nguyễn Cử Tú Quỳnh (2) Nguyên Diệp (1) Nguyễn Duy Khương (6) Nguyễn Duy Thịnh (2) Nguyễn Đặng Mừng (3) Nguyễn Đăng Thanh (20) Nguyễn Đăng Trình (4) Nguyễn Đình Bảng (1) Nguyễn Đình Trọng (1) Nguyễn Đoan Tuyết (25) Nguyễn Đồng Bội Thảo (1) Nguyễn Đức Chính (5) Nguyễn Đức Cơ (1) Nguyễn Đức Mậu (2) Nguyễn Đức Minh (6) Nguyễn Đức Minh Hùng (10) Nguyễn Đức Phú Thọ (20) Nguyễn Đức Quyền (4) Nguyễn Đức Tấn (5) Nguyễn Gia Long (1) Nguyên Hạ (9) Nguyễn Hải Thảo (2) Nguyễn Hậu (2) Nguyễn Hiếu (8) Nguyễn Hiếu Học (2) Nguyễn Hòa Hiệp (1) Nguyễn Hoài Ân (1) Nguyễn Hoàng Thức (2) Nguyễn Hồng Diệu (1) Nguyễn Huệ (3) Nguyên Hùng (1) Nguyễn Huy (3) Nguyễn Huy (HD) (1) Nguyễn Huy Khôi (1) Nguyễn Huỳnh (1) Nguyễn Hữu Phú (1) Nguyễn Hữu Quý (2) Nguyễn Hữu Thuần (4) Nguyễn Hữu Trung (1) Nguyễn Khiêm (1) Nguyễn Khoa Đăng (41) Nguyễn Kiều Lam (2) Nguyễn Kim Hương (5) Nguyễn Lam (2) Nguyễn Lương Vỵ (4) Nguyên Minh (1) Nguyễn Minh Dũng (45) Nguyễn Minh Hoà (1) Nguyễn Minh Khiêm (1) Nguyễn Minh Phúc (30) Nguyễn Minh Quang (5) Nguyễn Minh Thuận (9) Nguyễn Minh Toàn (1) Nguyễn Mỳ (1) Nguyễn Mỹ Nữ (3) Nguyễn Nga (14) Nguyễn Nghiêm (3) Nguyễn Ngọc Dũng (1) Nguyễn Ngọc Đặng (1) Nguyễn Ngọc Hà (4) Nguyễn Ngọc Hưng (5) Nguyễn Ngọc Thơ (31) Nguyễn Ngọc Tư (5) Nguyễn Nguy Anh (21) Nguyễn Nguyên Phượng (67) Nguyễn Nhật Hùng (4) Nguyễn Như Tuấn (13) Nguyên Phong (1) Nguyễn Phú Yên (8) Nguyễn Phượng (2) Nguyễn Quang Quân (8) Nguyễn Quang Tâm (2) Nguyễn Quang Tuấn (1) Nguyễn Quân (2) Nguyễn Quốc Ái (1) Nguyễn Quốc Bảo (1) Nguyễn Quốc Đông (1) Nguyễn Quy (2) Nguyên Tâm (1) Nguyễn Tấn Thuyên (2) Nguyễn Thái An (3) Nguyễn Thái Dương (6) Nguyễn Thái Huy (35) Nguyễn Thành Công (48) Nguyễn Thành Giang (22) Nguyễn Thanh Hải (1) Nguyễn Thanh Mừng (1) Nguyễn Thành Nhân (17) Nguyễn Thanh Tuấn (7) Nguyễn Thanh Xuân (2) Nguyễn Thế Kiên (1) Nguyễn Thị Ánh Huỳnh (2) Nguyễn Thị Bích Phượng (1) Nguyễn Thị Cẩm Thuỳ (3) Nguyễn Thị Chi (2) Nguyễn Thị Diệu Hiền (3) Nguyễn Thị Hải (1) Nguyễn Thị Hậu (1) Nguyễn Thị Huệ (1) Nguyễn Thị Kim Huệ (2) Nguyễn Thị Mây (105) Nguyễn Thị Ngọc Hải (1) Nguyễn Thị Ngọc Sen (2) Nguyễn Thị Như Tâm (3) Nguyễn Thị Phụng (19) Nguyễn Thị Thanh Bình (6) Nguyễn Thị Thành Nhân (1) Nguyễn Thị Thanh Toàn (1) Nguyễn Thị Thu Ba (19) Nguyễn Thị Thu Hiền (1) Nguyễn Thị Thu Hoài (1) Nguyễn Thị Thu Thuý (3) Nguyễn Thị Thùy Linh (3) Nguyễn Thị Tiết (3) Nguyễn Thị Tuyết (1) Nguyễn Thị Việt Hà (39) Nguyễn Thị Xuân Hương (12) Nguyễn Thủy (4) Nguyễn Thúy Ngân (13) Nguyễn Thuý Quỳnh (2) Nguyễn Thường Kham (1) Nguyễn Thượng Trí (2) Nguyễn Tiến Đường (8) Nguyễn Trí Tài (39) Nguyễn Trọng Luân (2) Nguyễn Trung (1) Nguyễn Trung Nguyên (1) Nguyễn Tuyển (3) Nguyễn Văn Ân (67) Nguyễn Văn Bút (1) Nguyễn Văn Cường (CCK) (4) Nguyễn Văn Hiến (5) Nguyễn Văn Hoà (5) Nguyễn Văn Hòa (1) Nguyễn Văn Học (20) Nguyễn Văn Ngọc (1) Nguyễn Văn Thảo (17) Nguyễn Văn Toan (1) Nguyễn Việt Hà (2) Nguyễn Vinh (1) Nguyễn Vĩnh Bình (3) Nguyễn Xuân Cảm (3) Nguyễn Xuân Dương (1) Nguyễn Xuân Khánh (1) Nguyễn Xuân Thuỷ (1) Nguyễn Xuân Thủy (1) Nguyễn Xuân Tư (3) Nguyệt Linh (5) Nguyệt Quế (1) Ngưng Thu (40) Nhã Ngọc (1) Nhã Thiên (7) Nhân Hậu (2) NHÂN VẬT (1) Nhật Quang (17) Nhất Sinh (1) Nhật Vũ (1) Nhi Hạ (1) NHỚ THUỞ ẤU THƠ (37) NHỮNG ÁNG VĂN HAY VỀ LÀNG QUÊ VIỆT NAM (7) NHỮNG NGƯỜI BẠN ĐÂT THỦ (6) NHỮNG NGƯỜI THỰC HIỆN HQN (5) Nông Quốc Lập (2) NP phan (1) Nửa Đời hư (1) NỬA THÁNG MỘT TÁC GIẢ VÀ MỘT BÀI THƠ HAY (38) P.N. Thường Đoan (1) Pearl (1) Phạm Ánh (20) Phạm Anh Xuân (3) Phạm Bá Nhơn (2) Phạm Cao Hoàng (1) Phạm Đình Nghi (1) Phạm Hổ (1) Phạm Hữu Hoàng (20) Phạm Lâm (1) Phạm Minh Dũng (14) Phạm Minh Hiền (9) Phạm Minh Thuận (10) Phạm Mỹ (1) Phạm Ngân (3) Phạm Như Vân (1) Phạm Phan Hòa (1) Phạm Phương Lan (1) Phạm Quỳnh An (1) Phạm Thái Ba (4) Phạm Thị Hải Dương (9) Phạm Thị Liên (1) Phạm Thị Mỹ Liên (28) Phạm Thị Phương Thảo (3) Phạm Thuý (6) Phạm Trần Ái Linh (4) Phạm Trung Tín (2) Phạm Tuấn Vũ (28) Phạm Tử Văn (21) Phạm Văn Phương (14) Phạm Văn Thạnh (1) Phạm Vũ (1) Phan Anh (7) Phan Cung Việt (1) Phan Đức Nam (1) Phan Hoài Thương (1) Phan Hoàng (1) Phan Huỳnh Điểu (1) Phan Hữu Lý (1) Phan Khanh (2) Phan Mai Thư Nhã (6) Phan Nam (16) Phan Sửu (1) Phan Tấn Lược (6) Phan Thanh Cương (2) Phan Thị Huỳnh Trang (2) Phan Tiên Phát (1) Phan Tình (1) Phan Trang Hy (22) Phan Văn Bình (1) Phan Văn Thạnh (1) Phan Văn Thuần (3) Phan Vĩnh (1) Phiêu Vân (1) Phong Điệp (1) Phỏng vấn (7) Phú Ngọc (1) Phú Quang (3) Phú Xuân (8) Phùng Gia Lộc (1) Phùng Hiếu (8) Phùng Hiệu (1) Phùng Hoàng Chương (1) Phùng Phương Quý (8) Phùng Văn Khai (1) Phương Phương (10) Phương Uy (5) Quảng Ngọc (1) Quảng Ngôn Lê Ngữ (1) Quang Thám (1) Quang Tuấn Dũng (9) Quốc Hùng (2) Quốc Tuyên (1) Quỳnh Lệ (1) Quỳnh Nga (5) Quỳnh Trâm (1) Raymond Thư (1) Rêu (Cao Hoàng Từ Đoan) (13) SÁCH BẠN VĂN (71) Song Ninh (7) Sông Hương (11) Sông Lam (1) Sông Song (7) Sơn Tịnh (2) Sơn Trần (15) T.T.Hiếu Thảo (22) Tạ Nghi Lễ (1) Tạ Thị Hoa (14) TẢN VĂN (191) TẠP BÚT (519) Tạp chí Văn Mới (1) TẠP CHÍ VN BÌNH DƯƠNG (11) Tâm Nhiên (2) Tần Khánh (4) TẬP SAN ÁO TRẮNG (35) Tập san Văn học nghệ thuật Hương Quê Nhà (1) Tây Sơn bi hùng truyện (2) Thạch Anh (2) Thạch Cầu (1) Thạch Đà (7) Thạch Lam (1) Thái An Khánh (2) Thái Hoà (1) Thanh Bình Nguyên (27) Thanh Hải (1) Thanh Huyền (2) Thanh Lương (2) Thanh Minh (4) Thanh Phong (1) Thanh Sơn (1) Thanh Thảo (3) Thanh Trắc Nguyễn Văn (28) Thanh Tùng (7) Thành Văn (3) Thanh Xuân (2) Thảo Nguyễn (1) Thâm Tâm (1) Thi Ngọc Lan (1) Thiên Ân (1) Thiên Sơn (1) Thiên Thần Áo Trắng (7) Thiên Tôn (10) Thiên Trần (1) Thiệp chúc mừng năm mới (1) Thiệp chúc Tết (2) Thiệp mừng (3) Thơ (2794) Thơ Lê Nhựt Triết (1) THƠ MỜI HOẠ (7) THƠ PHỔ NHẠC (76) Thời sự Văn nghệ (6) Thu Dung (3) Thu Hoài (1) Thuận Thảo (8) Thuận Yến (1) Thục Minh (7) Thuỳ Anh (6) Thuỵ Du (1) Thụy Du (3) Thuỳ Dương (1) Thủy Điền (1) Thuỳ Nhân (1) Thư cảm ơn (1) Thư ngỏ (1) THƯ NGỎ CỦA HQN (2) Thư tin (279) THƯ VIỆN TÁC GIẢ (1) Tiểu luận (3) Tiểu Mục Đồng (1) Tiểu Nguyệt (5) Tiểu thuyết (98) Tiêu Tương (1) TIN VĂN (2) Tịnh Minh Tiến (2) Tô Hồng Phương (1) Tô Kiều Ngân (1) Tô Minh Yến (20) Tôn Nữ Hỷ Khương (2) Tôn Thất Út (2) Tống Xuân Tám (1) Trà Bình (3) TRABATHA (1) Trang Linh (1) Trang Lộc (1) Trang Thơ Chào Xuân Mậu Tuất 2018 (1) TRANG THƠ CHỦ NHẬT (312) Trang Thơ Đón Xuân Đinh Dậu 2017 (1) Tranh ảnh (3) Trầm Mặc (4) Trần Anh Dũng (1) Trần Bảo Định (4) Trần Băng Khuê (1) Trần Biên Thùy (1) Trần Dần (1) Trần Duy Đức (17) Trần Dzạ Lữ (4) Trần Định (1) Trần Đình Sử (2) Trần Đoàn Luận (1) Trần Đức ÁI (2) Trần Hà Nam (4) Trần Hoàng Vy (1) Trần Hồng Vân (5) Trần Huiền Ân (2) Trần Huy Minh Phương (2) Trần Hữu Du (1) Trần Hữu Hội (17) Trần Kim Đức (5) Trần Kim Loan (2) Trần Kim Quy (1) Trần Lê Sơn Ý (2) Trần Linh Chi (1) Trần Long Thạch (1) Trần Lưu (1) Trần Mai Hường (11) Trần Mạnh Hảo (1) Trần Minh Nguyệt (13) Trần Năm (1) Trần Ngọc Mỹ (11) Trần Nguyên Hạnh (6) Trần Nhã My (2) Trần Nhương (1) Trần Phù Nam (1) Trần Quang Dũng (4) Trần Quang Khanh (9) Trần Quang Lộc (1) Trần Quang Ngân (8) Trần Quốc Tiến (8) Trần Quốc Việt (1) Trần Tâm (7) Trần Thái Hưng (5) Trần Thanh Hải (3) Trần Thành Nghĩa (1) Trần Thế Nhân (9) Trần Thị Bích Thu (1) Trần Thi Ca (9) Trần Thị Cổ Tích (2) Trần Thị Huyền Trang (3) Trần Thị Ngọc Hồng (1) Trần Thị Thanh (5) Trần Thị Thương Thương (4) Trần Thị Trúc Hạ (1) Trần Thị Uyên (1) Trần Thiện Tuấn (1) Trần Thoại Nguyên (1) Trần Thuận (7) Trần Thuỳ Trang (1) Trần Thư (1) Trần Thương Nhiều (1) Trần Trọng Hưng (2) Trần Trọng Tân (1) Trần Trọng Vũ (2) Trần Tuấn Anh (2) Trần Tuấn Thanh (10) Trần Vạn Giã (2) Trần Văn Bạn (16) Trần Văn Nhân (5) Trần Văn Thiên (1) Trần Việt (1) Trần Viết Dũng (11) Trần Võ Thành Văn (23) Triết học (2) Triều Âm (2) Triều Châu (1) Triều La Vỹ (1) Triệu Lam Châu (1) Triệu Từ Truyền (21) Trịnh Bửu Hoài (98) Trịnh Duy Sơn (2) Trịnh Hoài Linh (5) Trịnh Huy (4) Trịnh Thuỳ Mỹ (1) Trịnh Tuyên (1) Trịnh Viết Hiền (1) Trịnh Viết Hiệp (1) Trịnh Yến (2) Trúc Giang (4) Trúc Lập (1) Trúc Linh Lan (2) Trúc Thanh Tâm (12) Trúc Thuyên (3) Trung Trung Đỉnh (1) Truyện dài (2) TRUYỆN DỊCH (1) Truyện ký (2) TRUYỆN NGẮN (1007) TRUYỆN VỪA (4) Trương Công Tưởng (16) Trương Diễm Phiến (1) Trương Đình Phượng (8) Trương Đình Tuấn (3) Trương Hồng Phúc (14) Trương Huỳnh Như Trân (2) Trương Lan Anh (1) Trương Nam Chi (5) Trương Thanh Cường (2) Trường Thắng (64) Trương Thị Thanh Tâm (21) Trương Thị Thúy (2) Trường Thịnh (6) Trương Tri (2) Trương Văn Dân (21) Trương Viết Hùng (1) TTM (1) Tuấn Nguyễn (7) Tuấn Quỳnh (3) Tuti (2) Tuỳ bút (2) TÙY BÚT (111) Tuyết Vân (1) Tường Vi (1) TX (1) Út Lãng Tử (1) Uyên Minh (1) Uyển Phan (1) Vành Khuyên (1) Văn (2120) Văn Công Mỹ (2) Văn Lưu (1) Văn Nguyên (1) Văn Nguyên Lương (3) Văn Nhược Ba (1) Văn Thành Lê (1) Văn Thắng (22) Văn Trọng Hùng (1) Vân Đồn (3) Vân Giang (12) Vân Khanh (2) Vân Phi (31) Vân Tùng (2) Vi Ánh Ngọc (2) Vi Quốc Hiệp (1) VIDEO CLIP (2) Viễn Trình (25) Việt Quỳnh (1) Việt Trang (1) Việt Trương (1) Vĩnh Sơn (7) Vĩnh Thông (33) Vĩnh Tuy (14) Võ Bá Cường (1) Võ Chân Cửu (17) Võ Chí Nhất (1) Võ Công Liêm (1) Võ Diệu Thanh (16) Võ Dõng (1) Võ Đông Điền (4) Võ Hà (1) Võ Hạnh (2) Võ Mỹ Cát (1) Võ Ngọc Thọ (4) Võ Như Văn (3) Võ Thị Nga (10) Võ Thị Thu Thủy (1) Võ Thuỵ Như Phương (15) Võ Văn Hoa (1) Võ Văn Luyến (1) Võ Xuân Phương (3) Vũ Bình Lục (1) Vũ Đình Huy (7) Vũ Đình Liên (1) Vũ Đình Minh (1) Vũ Đình Nguyệt (2) Vũ Đình Thung (2) Vũ Đức Trọng (1) Vũ Hạ (1) Vũ Hạnh (3) Vũ Miên Thảo (5) Vũ Thành An (1) Vũ Thị Huyền Trang (94) Vũ Thụy Khuê (8) Vũ Trọng Quang (1) Vũ Trọng Tâm (2) Vũ Trọng Thanh (1) Vương Hạnh (1) Vương Hoài Uyên (4) Vương Tâm (2) Xanh Nguyên (4) Xuân Đài (1) Xuân Phong (6) Xuân Phương (1) Xuân Tiến (20) Ý Thu (3) Yên Kha (7) Ziken (2)
-------------------------------------------------------------------------
+ 762 TÁC GIẢ CÓ BÀI ĐĂNG TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ
-------------------------------------------------------------------------