CHUYỆN TÌNH TUỔI MỚI LỚN CỦA TÔI (Chương 13) - Truyện vừa Nguyễn Khoa Đăng

                                           Nhà văn Nguyễn Khoa Đăng

 Chị Tần


Hôm sau, tôi hỏi chị Thắm vì sao cuộc gặp gỡ giữa người và ma tối qua lại quay ngoắt 180 độ. Chị Thắm bảo, do, một là, chị tin vào câu các cụ dạy: “Sơn ăn từng mặt, ma bắt từng người”. Nếu mình cứng rắn thì ma quỷ không dám làm gì mình. Hai là, tin vào phép trừ ma khử tà, rất hiệu nghiệm của nước tiểu, thứ mà chị vừa mới tiết ra, đầm đìa vào cành tre. Có hai bảo bối ấy, chị còn sợ gì mà không hiên ngang bước vào miếu, bình tĩnh quất lia lịa bảo bối vào đầu, vào mặt “con ma”, khiến nó hoảng quá phải chạy vội ra ngoài lánh nạn.
Đúng lúc đó, trời phật phù hộ thế nào mà chị lại có đủ can đảm để nắm lấy mái tóc dài xõa kín sau lưng của nó kéo lại. Con ma chạy biến mất. Bỏ lại trên tay chị lọn đuôi tóc dài óng bạc và một phần lưng áo xô con ma đang mặc trên người.
Con ma chạy mất hút vào trong đêm tối.
Nhờ ánh sáng của cây đèn pin, chị Thắm chợt nhận ra và vụt nhớ lại câu chuyện xảy ra cách đây mấy năm, khi ông Kép Chồi, bỏ mẹ con chị ở lại quê, kéo nhau dinh tê vào Hà Nội. Trong số những đạo cụ, ông Kép giao lại cho chị cất giữ, có một bộ trang phục dành cho một hồn ma trong tích chèo “Tống Trân- Cúc Hoa”, đoạn người mẹ từ dưới mồ chui lên gặp hai đứa con bé bỏng đang sống cực khổ với người dì ghẻ. Bộ trang phục này sau đấy đã được chị Tần đến mượn, nói là để dùng cho biễn diễn văn nghệ. Chị Thắm đã cho mượn một cách vô tư, không một lời giao hẹn.
Trong cơn rối trí, chị Thắm chưa dám chắc bộ trang phục sân khấu với bộ quần áo của con ma đang mặc là một.
Chị quyết định nói chặn đầu:
Chị Tần! Có phải chị Tần không?
Không ngờ chị mới hỏi thế, con ma đã lập tức quay lại, ôm chầm lấy chị và hốt hoảng kêu lên:
- Thắm! Thắm phải không? Sao em lại ra đây?        
Và câu chuyện đã diễn ra như chúng ta đã biết.
Chị Tần là con bà Thảo, người cùng làng nhưng khác xóm với tôi. Bố chị mất sớm. Mẹ chị ở vậy nuôi con. Do nhà nghèo nên chị không được đi học. Chị biết đọc, biết viết là nhờ ở phong trào bình dân học vụ.
Sau Cách mạng Tháng 8 năm 1945, chị được nhập ngũ vào bộ đội Cụ Hồ. Ngày được nghỉ phép về làng, chị có đến nhà thăm bố mẹ tôi. Hôm đó thấy chị mặc bộ quân phục màu vàng, đội mũ ca lô cũng màu vàng, đi đứng hiên ngang, chững chạc, bọn trẻ chúng tôi nhìn mà thấy mê. Sau đấy, không hiểu vì sao chị lại quay về làng và lần này chị cũng xung vào quân đội, làm “chị nuôi” cho một trung đội pháo binh, một đơn vị vũ trang độc lập, trực thuộc Tỉnh đội, do một ông già tên là Tý, người nhỏ thó, vừa sáng lập, vừa chỉ huy. Đơn vị này thường được nhân dân trong vùng gọi bằng cái tên trìu mến là “Trung đội pháo binh ông Già”.
Hồi ấy, tuy còn nhỏ dại, nhưng trí óc non nớt của tôi vẫn lưu giữ được những ấn tượng  khó phai về đội quân đặc biệt này. Ấy là  chiều nào cũng như chiều nào, tại nhà chú Sáu, nơi  “trung đội ông Già” đóng quân, trong khi ngồi chờ chị Tần xúc cơm và chia thức ăn ra các cà men, anh em bộ đội lại quây quần vừa ăn vừa cười đùa. Để rồi sau đó, khi nghe phía ngoài sông Hồng có tiếng máy xình xịch là lại xếp hàng tề chỉnh, điểm danh quân số rồi vác súng lên đường ra bờ đê phục kích bắn tầu giặc. Từ đấy, chúng tôi chỉ còn nghe thấy tiếng súng nổ ì uồm ở phía xa.
 Đây là lúc tầu chiến của hải quân Pháp, tuần tiễu từ cửa Ba Lạt, nơi con sông Hồng đổ ra biển, chạy ngược lên phía thượng nguồn.
Ngày ấy, chúng tôi cứ nghĩ “trung đội ông Già” nhiều súng đạn lắm, ngờ đâu vỏn vẹn chỉ có  3 khẩu Bazoka, không biết nguồn gốc từ đâu. Vậy mà với số vũ khí ít ỏi này, “trung đội ông Già”  đã lập được nhiều chiến công vang dội. Như trận bắn cháy  tầu chiến địch trên quãng sông thuộc làng Bồng Tiên, không xa làng tôi là mấy. Chiến công này sau đó đã được một nhạc sĩ viết thành bài hát với những câu như: “Đoàn bazoca ông Già anh dũng-Từng đánh khiếp vía trăm ngàn quân Pháp- Từng bắn cháy tầu Pháp ở Bồng Tiên”.
Bài hát này được dân quê tôi hát rất nhiều. Gần đây, cây đàn cóng bơ của tôi, cây sáo trúc của chị Thắm, tiếng đàn bầu của bố tôi và cây kèn hacmonica của anh Phụng khi có dịp so dây cũng không quên bài hát này.
Vậy sao chị Tần lại bỏ trung đội pháo binh ông Già?
Và vì sao chị lại làm con ma ở đây?   
Tôi hỏi chị Thắm rồi hỏi chị Tần. Chị Tần cười. Hàm răng nhuộm đen nhánh như hạt na:
Cũng là cái số tôi phải gắn với súng đạn. Trung đội pháo binh ông Già tồn tại đến đầu năm 1950 thì giải thể do sau khi chiếm đóng được vùng này, bọn Pháp không tuần tiễu trên sông nữa. Anh em trong đơn vị, người thì đầu quân vào bộ đội chủ lực, người về quê làm ruộng, còn ông Già đi đâu, tôi không biết. Chỉ biết, một ngày trước khi rút quân khỏi làng, ông Già có dẫn tôi ra chỗ gốc cây ruối Đôi này, chỉ tay xuống mấy viên gạch lát nền miếu và bảo: “Bố giao lại cho con trông giữ mấy khẩu súng của trung đội! (Ông già vẫn xưng với anh em chúng tôi là bố với con). Bố nghiên cứu kỹ rồi, thấy chỉ có chỗ này là an toàn hơn cả, vì đây là chỗ mọi người ít dám bước chân tới. Việc trông giữ thế nào là hoàn toàn do con quyết định.
Vì thế mà chị phải giả làm con ma?
Chị Tần cười:
Đúng thế! Nhưng chỉ giả ma những khi cần thiết thôi.
Tôi soi đèn pin vào mấy viên gạch lát nền miếu. Viên nào cũng như viên nào. Nếu không có chị Tần chắc chúng tôi không thể nghĩ ra dưới này là một “kho vũ khí”. Chị Tần hỏi hai chị em tôi:
Có cần phải mở hầm ra xem?
 Chúng tôi lắc đầu, bảo:
Để khi nào cần hãy mở ra. Mở trước sợ rằng dễ bị lộ.
Vậy ai sẽ là người được tiếp nhận số vũ khí này?
Người nào được tổ chức phân công!
-  Làm sao biết được người ấy!
Có mật hiệu mà! Mật hiệu là bức ảnh Bác Hồ, khổ nhỏ, đằng sau có chữ ký của chính tay ông Già. Trên chữ ký ấy là mấy chữ Pháp: “Vie Papa”  (có nghĩa là “Bố già”) cũng do chính tay ông Già viết.
Chị lấy gạch non viết mấy chữ ấy lên nền miếu cho chúng tôi xem rồi xóa đi ngay.
  Trên đường len lỏi bờ tre về nhà, chị Thắm bảo tôi:
- Hôm nay chị em mình đúng là bắt cua được ếch nhé! (Hết chương 13)

N.K.Đ
Read more…

ĐÓA TƯỜNG VI - Thơ Văn Thạnh


Có ai về năm mười chín cùng tôi
Thuở em xưa đỏng đảnh tóc đuôi gà
Mười năm ấy như chưa lần thay đổi
Đóa tường vi vẫn ngào ngạt hương xa!

Có ai về năm mười chín cùng tôi
Nhặt chút nắng rơi những chiều rất vội
Giờ tan lớp một người chung lối
Muốn làm quen không thốt nên câu

Có ai về năm mười chín cùng tôi
Ly cà phê, những giọt buồn chầm chậm
Áo ai trắng cũng phập phồng bối rối
Ngẩn ngơ buồn, văng vẳng bước chân qua. . .

Ta trở về năm mười chín mình ta
Đóa tường vi trên tay e ấp ngủ
Dẫu ta biết ngày xưa giờ đã cũ
Trên tay mình kỷ niệm vẫn xôn xao.

V.T
(Trường THCS Vĩnh Trinh, huyện VĩnhThạnh, TP Cần Thơ)
Read more…

TRANG THƠ CHỦ NHẬT: MUA MỘT NỤ CƯỜI - Thơ Trường Thắng

Nhà thơ Trường Thắng - HNV Thừa Thiên Huế


“Tôi đi mua mt n cười
Răng mà khó quá, người ơi… lnh lòng
Thôi v gom gió mùa đông
Đ xem cái rét, cái mong thế nào!”

Người ta bo “Mt n cười bng mười thang thuc b”. Có phi vì thế mà nhà thơ Trường Thng quyết mua cho kỳ được chăng? Có l không! Vì sao? Vì đơn gin nó ch có giá tr là mười thang thuc b thì có l chàng thi sĩ đa tình y không đến đ phi tht vng ê ch, phi gom giá rét mùa đông đ th so sánh nó có lnh như chính con tim giá băng, đơn lnh ca chính mình. Tôi thm nghĩ, hóa ra n cười duyên ca cô gái Huế du dàng nào đy li có sc công phá đến kinh hn. Khi đc nhng câu thơ tht thà, trong sáng y, chúng ta như sng li mt thi trai tr va rt rè bước na chân vào vườn yêu đy mng m. Đp quá chng, thơ mng quá chng! Li có mt chút gì se tht gia ng ré ngang trái ca si ch xanh đnh mnh ca mi cuc đi.

Nhà thơ Trường Thng còn có bút danh khác là Mc Minh, sinh năm 1952 ti Hin Lương – Phong Đin – Tha Thiên Huế. Ông là giáo viên đã v hưu, hin đang sinh sng cùng gia đình ti Thành Ni Huế, Hi viên Hi Nhà văn Tha Thiên Huế. Ông có nhiu tác phm giá tr được chn đăng trên các báo, tp chí văn ngh t trung ương đến đa phương. Đc bit, ông đã xut bn 2 tp thơ “Khát nng mùa đông” (NXB Thun Hóa Huế năm 1012) Và “Git sương mt lá” (NXB Văn hc năm 1015). Thơ ông ngt xúc cm, li thơ nh nhàng, chân tht đã đưa ta vào vi thế gii huyn bí ca thi ca, tm gt b nhng ưu phin ca đi sng thc ti.

Chuyên mc “Trang Thơ Ch nht Hương Quê Nhà” xin trân trng gii thiu đến quý bn đc, bn viết chùm thơ “Mua mt n cười” ca nhà thơ Trường Thng!


GIEO CƯỜI ĐI EM


Tôi đi mua mt n cười

Răng mà khó quá, người ơi lnh long

Thôi v gom gió mùa đông

Đ xem cái rét, cái mong thế nào!


Cười đi em đp làm sao

N hng gieo đ gi vào gic mơ

Nm, đi, ngi, đng… đi ch

Gieo cười sao kim, ngn ngơ mt đi.


NHÌN SNG


Cách gi bay mà

Xa lơ xa lc

Như sao hôm, sao mai cũng ch mt ln mà thôi

Nhc phôn lên

Hai tinh tú đây ri

Ng gn nhau đ tha lòng. Nhìn sung

Tưởng tượng thôi!

Em má hng không son, không phn

Bước nhp nhàng như luân vũ tăng gô

Tìm làm chi bi khong cách không b

Đêm trác tuyt

Ch ln thôi

Nguyt thc.


CÀ PHÊ SÁNG


Git rơi chm chm sân si

Đng trên mt sa hoen ly mt đi

Tách cà phê thu lòng người

Chân – gi - thin – ác – khoe li đãi bôi.

T.T
Read more…

GÁI ĐIẾM (Chương 7) - Tiểu thuyết của Nguyễn Văn Học



Nhan sắc đàn bà


1.

- Con có yêu bố không?

- Không yêu tí nào. Bố có thương mẹ con mình đâu.

- Vậy sao con khóc?

- Vì con thấy mẹ khóc nên con khóc theo.

- Chứ không phải vì bố?

- Vâng.

- Con sẽ tha thứ cho bố con chứ?

- Vâng, à mà con không biết. Bởi vì bố chưa quan tâm đến con lần nào, nên con không coi mình có bố. Không có bố thì làm sao phải tha thứ.

Đó là một mảnh ký ức về những giao tiếp thường ngày của hai mẹ con, khi tôi mười bốn tuổi. Lúc đó, vì thấy tôi xinh xắn, mẹ lo. Bảo đàn bà nhan sắc không sung sướng gì. Tôi ngờ nghệch nói xinh xắn có tội gì đâu mà bạc mệnh. Mẹ cười, thường là bạc mệnh con ạ. Còn lý do làm sao thì mẹ biết đâu được. Nhan sắc đàn bà do mẹ nói, làm tôi hiểu vì sao mẹ cố tình cắt xén cho tôi kiểu tóc chẳng giống ai, có phần ngổ ngáo để tôi bớt xinh xắn. Giờ thì sâu sắc hơn, tôi ngẫm ngợi bao ngày, bà tôi đẹp, mẹ đẹp, tôi cũng được coi như vậy, mà cuộc đời đã ra sao kia...
Lắm lúc, trong những ngày làm gái điếm lang bạt, hỏi vài ba đứa được gọi là xinh ở nhà chứa. Chúng mày có định quay về làm lại cuộc đời không? Chả. Nhan sắc không đến nỗi nào, đàn ông không chê đâu. Họ lả lướt qua chuyện, chúng tao làm gái điếm quen rồi, sống lương thiện không sống được. Ai cho tiền lúc ấy, phải đổ mồ hôi mới có ăn.
Tôi đã nghim nghỉm rằng, mình không như chúng nó, quay về khi có thể.
Lúc nào quay về được, hành trình còn dài.

2.

Chị Dung có một tình yêu, mà giấu khoanh khúm không cho ai hay. Chị bảo chưa chắc nên chưa nói. Nói rồi, phải chị đã chắc chắn vào tình, ha?
Thời gian này, chị bớt tiếp khách một ít và dành thời gian chăm cho tình yêu, đêm về êm đềm mơ một ngày tình lớn, hưởng hạnh phúc trong no đầy.
Đó là một người đàn ông phong độ, hơn chị ba tuổi, dáng cao, tóc dầy mượt. Một người có tuổi thơ không suôn sẻ, nhưng đầy tham vọng và mơ ước ở thời thanh niên. Hoàn bảo, chị nhiều tuổi hơn tụi em, va vấp nhiều, chị cân nhắc kỹ. Dung tỏ ra lọc lõi, chúng mày yêu đi, mọi chuyện đều hay, cứ nhìn chị tiến. Tôi chưa gặp người đàn ông nào. Chị Dung vênh váo đàn chị: “Vy, kiếm lấy một thằng, giống như chị đây này, đi đâu có kẻ đón người đưa...”. Và, gặp người tôi đã cưới, là một cái nợ lớn nhất ôm vào người. Khi bị chồng đánh đuổi, tan tác chạy ra đời, vạ vật, mới thấy rằng kiếm được người chồng tốt không hề đơn giản. “Cái số của mày nó thế thôi, chứ chị đây, chả ổn à, anh ấy chiều chị lắm” Chị nhìn tôi ngồi thảm hại sau mùa dông tố, châng lâng cười, tiếng nói lúc nào cũng chói lói.
Ngày đó, tôi nhìn anh ta không có vẻ là một người đàn ông tốt, nhưng không dám nói, sợ chị giận. Dù sao, lời nói của tôi chưa có trọng lượng. Nên chỉ nhắm mắt, cầu cho chị đừng vấp phải chuyện gì. Thời gian ào qua trên đầu, chị vẫn an toàn, hai năm giữ được niềm vui trong mỗi đêm vào thế giới riêng, còn tôi đã thế nào...
Mối tình của chị càng lớn, dường như công việc giảm đi, bọc tiền kiếm được từ khoản tiếp khách mỏng dần, chị chạy đôn chạy đáo với nỗi vất vả, tôi gọi đó là nỗi truân chuyên. Đời con gái truân chuyên. Chị ôm nhan sắc, da thịt đàn bà chạy theo tình yêu. Lắm lúc thấy chị như con thiêu thân, đôn đáo quá, cần gì phải vậy. Mà chị không bao giờ nghĩ chuyện gì có thể xảy ra, nhất là người đàn ông luôn phụ thuộc.

3.

- Vy, Vy, tao nói mày có nghe không. Quên chuyện đó đi, đau thương mãi không giải quyết việc gì. Mày cứ thế này mãi làm sao tao sống được. Hãy để tao làm với chứ, tao đi thế này, may mắn gặp mày, sống với nhau như chị em. Đó là cái duyên lớn. Mày đau, tao lại không đau sao.
Hoàn êm đềm quá, trân trân nhìn tôi, ánh mắt rắn giỏi và tự tin, và le lói căm uất. Nó bình tĩnh hơn tôi trong mọi chuyện, nên lúc này, không thể không nguôi ngoai, nguôi ngoai thật. Tình cảm nó chan chứa mát lòng.
- Cảm ơn mày, nếu không có mày an ủi, tao không biết sống ra sao.
Tôi đi ra ngoài, thấy mình chơi vơi, hụt hẫng trong đèn phố, nao nao mơ một ngày đừng bao giờ phải chứng kiến cảnh này. Những đứa con gái ăn mặc hở hang, cõng nhau bằng xe máy lao vù vù, da thịt cong cớn phô bày. Bỗng có cảm giác ghê tởm nhà hàng, nghề gái mại dâm, ổ chứa. Những hang ổ được dựng lên ngày càng nhiều để phục vụ cho nhu cầu con người, mỗi ngày lại nhiều hơn những đứa, bỏ làng đi làm gái, thoả mãn cho nhiều người.
Một độ, nằm nghe mấy đứa con gái ế khách chí choé chuyện đời, chuyện nghề. Có đứa nói, một ông bố bốc đồng, vào ổ, gọi một loạt gái lên vùng vẫy, nhảy múa, trả nhà hàng dăm triệu một lúc. Đèn tắt, nhập nhoạng bóng đen, chủ nhà đưa bốn cô vào. Ông bố ôm hôn, nhảy múa mãi, khi bật điện lên để chuẩn bị... đi xa hơn, mới biết trong đó có con gái mình. Còn đứa khác kể, hai vợ chồng nhà kia đưa nhau đi chơi, vào một trại gà. Chủ trại giới thiệu ông ta có con gà trống, một ngày phủ mái trăm lần. Cô vợ nhìn chồng “anh thấy chưa?” Anh chồng ấm ức khi đi đường, vợ cứ thắc mắc chuyện đó. Anh chồng quay lại chỗ trại chủ, hỏi xem là con gà trống làm vậy với một trăm con khác hay chỉ với một con. Chủ trại nói với trăm con. Anh chồng nhìn sang vợ “em thấy chưa?”...
Chuyện này, không tin là thật, nhưng chắp vá lại cũng đủ để chua cay khi ngẫm nghĩ về nó. Tôi không dám nhớ chồng, và sợ khi phải nghĩ đến hắn, hình ảnh hắn găm vào trí nhớ. Tôi nghĩ đến con, một đứa bé chưa thành hình hài. Và thấy dường như nó từ chối để sinh sống trong đời là một lý do. Với tôi, đó là cái may trong cái rủi? Bởi vì, sinh ra lúc này, nó chưa thể được sống sung sướng. Những tâm tư trái chiều giằng xé tôi.
Tôi giấu Hoàn, lúc nào không đừng được, ra một chỗ khóc, mỏi mắt thì thôi, rồi lấy khăn lau đi, xong về. Và nhiều đêm tôi nằm thao thức, thấy tủi thân vô bờ. Đến lúc Hoàn biết chuyện thì đã giàn giụa nước hai gò má, dưới gối.
Không thể ngờ được hắn tìm được chỗ tôi. Hắn đến tìm không phải để ăn năn cho lỗi lầm của người chồng vũ phu, đánh vợ và đuổi thẳng vợ đi. Hắn đến để lấy tiền. Lúc đó tôi có một mình, đưa cho hắn một ít hòng yên chuyện. Tối hôm sau hắn lại đến, có Hoàn ở nhà: “Mày đừng đưa, không vịêc gì phải sợ hắn cả”. Hắn quát: “Con đĩ, im mồm, ông không đòi mày”. Hoàn không vừa, nó trở nên cứng rắn lạ “Anh không còn là chồng nó, can cớ gì đến đòi tiền. Anh hèn lắm, đàn ông mà phải đi xin tiền đàn bà”. Câu nói ấy lĩnh nhận một cú huých tay của chồng tôi, Hoàn ngã rụi. “Đồ ác ôn” - tôi hét - “anh không bỏ được cái thói ác ôn đó!”. Đành rút đưa hắn ít tiền để đẩy hắn đi.
Hai đứa quyết định chuyển nhà đi chỗ khác, tôi không còn đủ sức để bước chân ra khỏi nhà. Chút sức lực ít ỏi tôi đã dành nhớ con, nhớ mẹ và khóc. Người tôi teo tóp dần, như quả ớt bị đem phơi, cả niềm hào hứng kiên cường, muốn kiếm tiền cũng teo tóp theo. Không muốn ăn, không muốn cử động, buông xuôi cho ủ dột đổ về, tôi đợi ngày mình biến thành... quả ớt khô.

4.

Lúc này mấy chị em ở cùng nhau. Tình yêu của chị Dung có phần rạn nứt, thấy chị hôm nào về cũng thiu thiu buồn.
Hôm ấy, chị ngồi tâm sự với tôi và Hoàn, như con thú mang thương tích trong mình, điều mà tôi đã cảm thấy từ gần hai năm trước. “Chán quá hai đứa ơi, tao bắt đầu thấy ngán ngẩm phùi lên mép rồi. Trai ơi là trai, tình ơi là tình. Tao sắp cạn hết rồi, nó là thằng đào mỏ, chẳng biết có cứu vãn được...” Tôi mạnh bạo, bảo chị chia tay sớm ngày nào tốt ngày ấy, không cứu vãn được đâu, nhìn bộ mặt của hắn, không đáng tin đâu. Hoàn cũng cho chị những lời can ngăn, nhưng chị bảo để từ từ, tính đã. Tình yêu làm sao tính toán được, hả Dung?
Dung hét lên, phải làm gì, tiếp theo hơi thở trút ra nặng nhọc. Tuỵêt vọng bùng lên, ai cũng như ai, chơi vơi và lại ao ước, mong có chiếc cọc bấu víu trong nước khơi, hay bàn tay ấm áp nào đưa ra đỡ mình.
Chị ôm nhan sắc ra đi, tìm lại một cái gì còn sót lại trong đống đổ nát. Đồng tiền cùng chị cầu xin sự ban phát ở đây, mà tôi và Hoàn không muốn chị làm việc đó chút nào. “Chị không hiểu về đàn ông sao? Dừng lại đi”. “Bao giờ đàn ông mới học đựơc cách phải chung thuỷ, hả Vy?” Sau bài hát tình yêu u buồn, nói về xa xôi chia cắt, chị Dung tu ừng ực chai rượu vừa mua, và nghêu ngao hát, những bài hát không đầu không cuối, tôi chưa nghe bao giờ, nhưng thê lương. Nhiều ngày chị vùi đầu, ngập chìm trong tâm trạng đó, đau khổ, khóc cười. Kẻ bị tình phụ đi ngoài rìa như con thú thua trận trong cuộc giành giật tình yêu, chưa kiếm được mảnh đất dung mình. Cái thứ gọi là tình yêu, sao mà xa xôi.
Bao đêm, chị đi không về, và lần nào cũng ngập mùi men. Chúng tôi không thấy mảy may tín hiệu nào của kẻ đã từng làm chị mê mệt, tỏ chút quan tậm hay sự thương tình. Hắn tốt nghiệp đại học muộn, đang tìm kiếm may mắn trong đời. Dung từng tự hào vì yêu được chàng trai học đại học, phong độ; từng tự hào mình đã ngủ với trai sạch, ai ngờ...
Tin vô cùng đau đớn đến với tôi và Hoàn là cuộc điện thoại từ phía một người dân. Dung bị tai nạn, rất nặng. Tai nạn ấy nhiều người nói giống một cuộc tự tử hơn. Chúng tôi tớn tác đổ vào bệnh viện. Dung bị gẫy tay, chân, sụt xương nồng ngực, đầu nhiều thương tích, xương chậu vỡ... nghe bác sĩ liệt kê mà thấy rùng rợn, lông tóc dựng ngược.
Dung nằm bẹp dính, băng trắng lạnh toát, kín toàn thân, lúc này tôi và dường như Hoàn cũng vậy, cố để nước từ khoé mắt đừng trào ra, mà cứ đỏ lựng khi hai đứa nhìn nhau, ái ngại. Ngày thứ hai tôi mới gọi được người nhà của chị, họ gào thét, niềm đau vỡ ra, tột cùng. Các bác sĩ nói không chữa được, cha chị nói hãy cứu con tôi bằng mọi giá. Họ lắc đầu. Chuyển đi viện khác ở Hà Nội, họ bó tay. Một bác sĩ tâm sự, “toàn bộ mặt mũi của cháu đã bị nát, hộp sọ vỡ, tôi khâu vá vào cẩn thận là để khi liệm, đánh phấn vào cho đẹp, hơn trăm mũi khâu còn gì là người”.
Gia đình hoàn toàn thất vọng, nhưng cũng may mắn thay, một tia sáng đã kịp loé lên trong đầu mỗi người khi trong dưới tột cùng thất vọng. Cha chị Dung nhờ người mách, tìm được ông thầy thuốc cao tay. Ông nói: “Tôi chữa được”, một con đường đã mở ra, khó khăn, tốn kém  liệu có đi hết được không.
Ông thầy thuốc cao tay đã làm chị tỉnh lại. Lúc đó, vừa mới nhìn thấy tôi, chị đã muốn nói, tôi ghé sát tai. Chị thều thào: “Tao phải trả thù”. Trong đầu tôi nảy ra ý nghĩ, có phải chị tỉnh lại, chỉ để trả thù? Giống như tôi, vì thù hận mà sống. Sao lại có thứ trái đời, thù hận có sức mạnh kiên cường, tiếp cho con người nghị lực, vượt qua cái chết để sống.
Để cứu chị, cha mẹ chị đã phải bán hết những gì có thể gọi ra tiền. Nhưng dù sự cố gắng đến đâu, thì họ vẫn phải chấp nhận một đứa con mãi tàn phế, chữa trị trong nhiều năm. Chị liệt chân, mặt mũi biến dạng, nửa cánh tay không có cảm giác. Trước sự chăm lo của gia đình, chị đưa cánh tay duy nhất còn lành vò đầu, như một sự hối hận “Con đã nghĩ sai về cha mẹ, con xin lỗi. Cuối cùng, mọi người vẫn ở bên con” “Con đừng nghĩ ngợi nhiều, cha mẹ làm sao bỏ con”.
Và để chị bình tâm, những người thân, và tôi nữa, thường xuyên rót vào chị những lời động viên, bởi chị là đàn bà. Người đàn bà đau đớn nhất khi nhan sắc bị huỷ hoại. Nên để tránh những trường hợp xấu có thể xảy ra, chị cần cách ly hoàn toàn với gương soi, chờ phẫu thuật từng phần. Chị sẽ phải sống với những cuộc phẫu thuật liên tiếp, trả lại phần nào nhan sắc.
Anh Quân, người trước đây từng để ý đến chị cũng thường xuyên lên chăm xóc chị. Lúc này, tôi không tìm thấy ở chị nỗi buồn mênh mang như lúc trước. Chị được nghe anh Quân chơi đàn ghita. Chị nói “Tiếng đàn của anh Quân vẫn hay hơn cả”.

5.

Anh Quân người làng bên, mê đắm chị Dung nhưng chị không ưng, ngày đó tiếng đàn của anh trải lối chị đi, về. Nhưng nó vẫn là thứ bé nhỏ, chị mơ những thứ cao sang hơn, mơ phố nhập nhằng ánh đèn, mơ nhà cao tầng, động cơ. Tiếng đàn hay không làm no cái bụng, béo cái người. Anh Quân ngơ ngẩn bao ngày, từ đó vẫn chưa yêu ai khác.
Bây giờ, tiếng đàn ru chị ngủ, đưa bước chân chị về con đường quê ngan ngát cỏ hoa, rập rờn cánh bướm. Chị nhìn anh cười. “Em xin lỗi anh Quân, ngày đó... giờ em tàn phế thế này”. Anh Quân cũng cười, nghe yếu ớt: “Thế tôi mới có cơ hội được gần Dung.” Tiếng đàn của người nghệ sĩ nửa mùa lại bật lên.
Sau chuyện xảy ra với chị Dung, tôi thấy niềm đau của mình trốn đâu mất, thấy mình vẫn còn may mắn sao ấy, hay ý nghĩ quái gở ùa vào trong đầu. Tôi không còn chút tư tưởng sống đi để mai trả thù kẻ đã làm hại mẹ mình, đẩy đời mình ra nông nỗi này.
Anh Quân về nhà, rồi thu xếp lên. Chị Dung bỗng nghiện tiếng đàn anh, đêm nào cũng muốn anh ở bên, không muốn ngủ sớm.

- Anh Quân là của hiếm đấy, Vy ạ.

- Vâng, em biết rồi, nhìn anh ấy là biết.

Tôi hỏi:

- Anh ấy có biết chị từng làm...?

- Không, à, chị không chắc chắn lắm. Có lẽ anh ấy biết. Giờ hối hận vì chê bai anh ấy, đi dành tình yêu và hy vọng cho một kẻ ất ơ, tự dưng đổ nhào vào đời mình. Chị không tay trắng đâu em, có anh Quân rồi.

6.
Xuân rơi tõm vào một khoảng nào đó của trời, tiết hè đang bùng lên. Tôi bắt gặp cha mình, ông ấy ngồi vạ vật ở đường. Một người trắng tay trên con phố trống tênh, thảm hại, nhem nhuốc. Ông ta nhận ra tôi đi qua, dù đã cố tình lơ đãng.

- Này con, không nhận ra cha sao?

- Tôi không biết ông là ai, sao lại túm áo tôi, bỏ ra.

- Vy con, cha biết là không còn xứng là cha con nữa. Nhưng cha mong con hãy tha lỗi cho cha, giờ cha sống khổ lắm.

- Không, tôi không biết ông, đừng nói chuyện đó với tôi.

- Con đừng từ chối cha. Cha biết con là Vy mà.

Tôi không bản được mình đừng rơi nước mắt.

- Khổ sở thì ông mới nói đến tôi sao? Phải tôi là con ông đấy, thì sao chứ. Đã bao giờ ông cho tôi được hưởng chút tình cảm của người cha chưa, chưa đúng không? Tôi chưa bao giờ nhận được một cái gì từ ông cả. Vậy thì ông có tư cách gì gọi tôi là con. Ông bỏ mẹ con tôi, đi với hết người này đến người khác, sự sống chết của hai mẹ con có bao giờ ông chịu hiểu. Kẻ phụ bạc như ông, chịu cảnh ngộ như này là đáng đời.
    - Kìa, Vy.

- Đừng gọi tên tôi. Mẹ và tôi đã chịu đựng bao năm tháng tủi nhục. Ông có biết mẹ tôi chết thê thảm thế nào không? Không ai quan tâm cả, chỉ hai mẹ con ôm nhau khóc. Lúc đó ông ở đâu, đang đè lên bụng những con đàn bà đĩ thoã đúng không? Vì ông, tôi phải đi đánh đĩ. - Tôi ngoa ngoắt với người đàn ông - xa lạ. Ông ta quỳ thụp xuống, nài van:
- Con ơi, hay thương lấy cha.

- Ông mà cũng có giây phút này ư? Hèn quá, ông tự nhận là cha tôi mà phải quỳ thụp thế kia.

Tôi cay đắng nuốt nghẹn, dứt áo bước đi. Ông ta gọi, thê thảm. Nghĩ lời mẹ dặn, hãy tha thứ cho cha con, tôi nhắm mắt, mình tha thứ, vậy thì thiệt thòi cho những người đàn bà quá. Đàn ông phụ bạc, chỉ lời xin lỗi là xong thôi sao.
Vậy thì đi thôi, bước chân tôi tê dại, lòng đông cứng. Ông ta đổ gục phía sau. Thành phố kéo một cơn mưa đầu mùa, không to, nhưng đủ để rửa đi nỗi lo về sự rắp tâm của đứa con gái với cha mình.
Nhưng đó không phải sự thật, chỉ là cơn mơ trong một đêm hoảng loạn, yếu đuối và chông chênh. Chẳng hiểu đó là điềm gì.
Ác thay, một hôm gặp ông ta thật, vẫn châng lâng sống, giàu sang là khác. Hình như ông làm quản lý cho một công ty , làm ăn phát đạt. Khi đó ông lượn xe, sau là một đứa con gái, quần cộc, tuổi ít hơn tôi.

7.

Đành ngậm ngùi ru mình nghĩ ngẫm về quá vãng. Tôi đang cố gắng bước qua vũng bùn này, nên sửa sang lại mình, khi không tự  hành hạ thân xác, cơ thể chóng hồi sinh. Chị Dung khuyên tôi trở lại thành phố cảng với Hoàn, chuyện của chị đã có gia đình và anh Quân lo. Tôi nghe, chuẩn bị trở lại thành phố cảng.
Những đoàn thuyền đánh cá xa khơi và những con tàu chở hàng không bao giờ chịu nhàn rỗi. Nó luôn vận động, và như thế, nó mang việc làm cho những đứa con gái, thế này. Chẳng hạn họ không xa vợ, lênh đênh biển nhiều ngày, thì sự thèm khát lẽ nào ứ đọng nhiều thế, để đi tìm, cả sức lực và tiền vơi đi, mà sảng khoái.
Nhưng mình tôi đã rỗng rễnh, nhăn nhúm, rất khó để trở lại bình thường, mà làm cho khách làng chơi hưng phấn, mà bay lượn trên đường phố, đón khách, thậm chí nhảy xuống tàu, để chuyện đó diễn ra.
Một sự thật mà tôi và Hoàn đều biết là nhan sắc chúng tôi đã xuống cấp trầm trọng, không có nhiều cách để khôi phục lại, những người khách xịn thì không đến lượt, nên đành bao vây lấy đối tượng khách bình dân, ít tiền, và yêu cầu không khe khắt lắm. Chúng tôi phải đi nhiều hơn, sắm xe máy riêng, điện thoại riêng, ai cần thì gọi. Một vài nhà nghỉ đôi khi đông khách, thiếu nhân viên, vẫn gọi chúng tôi, và yêu cầu của họ được chấp nhận, như thường.
Có độ, khách vắng, không đâu gọi. Chị em nằm nhà vạ vật nhìn nhau, ngán quá trời. Chợt có tiếng điện thoại reo bất kỳ, nhấc máy. Khách gọi. Tôi bảo Hoàn. Hai đứa bị dựng dậy như điện giật. Mặt bỗng tươi rói như nước mưa trút vào mảnh vườn khô khát, sung sướng là lũ cây héo kia. Chờ khách gọi như chờ mẹ đi chợ về, không có khách tiếp, kiếm sao được tiền, buồn thê lương.
Một nhà nghỉ bị công an ập vào. Ông chủ nhà này không có nhiều mối quan hệ, lót tay nên dễ bị hạ gục. Tôi và Hoàn không may mắn, dính vào vụ này. Bị đưa vào trại, lại những khuôn mặt cũ, lạnh lùng, lại những lời giáo huấn, phải làm ăn lương thiện khi được thả ra, nghe chưa? Chúng tôi gật, dù biết rằng, họ dồn mình vào đây chỉ để doạ, còn sau đó, bịp làm sao con đường cũ chúng tôi trở lại. Thực tình, không ai đủ sức giữ chúng tôi trong thời gian dài, ra khỏi đây, lại rập rờn như cũ. Nhưng chủ nhà chứa mới là người thiệt hại nhiều. Họ bị phạt, cấm kinh doanh, đóng cửa.
Tôi nằm dựa vào gốc cây, bất động, xa xăm nhìn những con người nướng mặt dưới nắng, làm lụng, cánh tay, bộ ngực nhây nhẫy mồ hôi. Hình ảnh này, quá ngán ngẩm với những kẻ ăn trắng mặc trơn, không phải bỏ sức vẫn thu tiền.
Xa xa, trên biển, những con thuyền nối nhau dập dìu mặt sóng. Không biết trong số đó, có thuyền nào chở ước mơ tôi. (Hết chương 7)

N.V.H
Read more…

CÁCH NHẬP COMMENT TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ

Đầu tiên, nhấp chuột vào ô Nhập nhận xét của bạn rồi viết comment. Viết xong, nhấp chuột vào ô Tài khoản Google. Sau đó nhấp chuột vào Tên/URL thì sẽ hiện ra 2 ô. Ô phía trên, ghi Họ và tên của bạn. Ô phía dưới, ghi dòng chữ:huongquenha.com

Cuối cùng, nhấp chuột vào ô Tiếp tục và nhấp chuột tiếp vào ô Xuất bản là xong. (Nếu bạn đã có sẵn Tài khoản Google, thì sau khi viết comment, chỉ cần nhấp chuột vào ô Xuất bản là thành công)


-------------------------------------------------------------------------


TÁC GIẢ & TÁC PHẨM
* TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Ái Nhân (15) ẢNH (58) Anh Ngọc (1) Anh Nguyên (1) Anh Phong (4) Anh Phương (9) Ân Thiên (1) Bạch Diệp (5) Bách Mỵ (2) BÀN TRÒN VĂN NGHỆ (87) Bảo Hồ (1) Bảo Lâm (1) Bảo Ninh (2) Bé Hải Dân (1) Bích Ái (3) Bích Lê (4) Bích Ngọc (1) Bích Vân (2) Bình Địa Mộc (3) Bình Nguyên (1) Bình Nguyên Trang (2) Bobby Nam Giang (4) Bùi Anh Sắc (1) Bùi Công Thuấn (1) Bùi Danh Hải Phong (1) Bùi Đức Ánh (63) Bùi Hoài Vân (5) Bùi Huyền Tương (2) Bùi Hữu Phước (1) Bùi Nguyên Bằng (14) Bùi Nhựa (4) Bùi Văn Bồng (5) Bùi Việt Thắng (1) BÚT KÝ (17) Cao Duy Thảo (1) Cao Kim Quy (1) Cao Thị Thu Hà (3) Cao Thọ Thêm (2) Cao Thoại Châu (1) Cao Thu Hà (1) Cao Văn Tam (5) Cát Du (6) Cẩm Lệ (3) Cẩm Tú Cầu (1) Chàng Cát (1) CHÀO XUÂN 2014 (1) CHÂN DUNG VĂN NGHỆ SĨ (2) Châu Quang Phước (1) Châu Thạch (9) Châu Thường Vinh (1) Chí Anh (1) Chính Đức (1) CHỦ BIÊN (101) Chu Lai (2) Chu Ngạn Thư (10) Chu Trầm Nguyên Minh (16) Chu Vương Miện (1) Cỏ Dại (7) Công Nguyễn (1) Cuộc thi văn chương (1) CỬA SỔ VĂN HÓA (6) Dạ Ngân (1) Dã Phong Bình (2) Dã Phương (1) Dạ Thảo (2) Dạ Thy (1) Diệp Linh (8) Diệp Uy (1) Dino Buzzati (3) DỌC ĐƯỜNG (29) Du Tử Lê (1) Dung Thị Vân (26) Duy Bằng (1) Duy Phạm (2) Dương Diệu Minh (1) Dương Đăng Huệ (1) Dương Hải Yến (2) Dương Hằng (7) Dương Kim Nhi (4) Dương Kim Thoa (1) Dương Phương Vinh (1) Dương Thành Thái (3) Dương Thị Yến Trinh (2) Dương Xuân Triều (6) Dzạ Lữ Kiều (6) Đàm Lan (17) Đào Hiền (2) Đào Hữu Thức (2) Đào Khương (2) Đào Phạm Thuỳ Trang (57) Đào Quang Bắc (1) Đào Quý Thạnh (1) Đào Thanh Hoà (14) Đào Thị Quý Thanh (1) Đào Thị Thu Hiền (3) Đào Văn Đạt (28) Đào Viết Bửu (7) Đặng Châu Long (1) Đặng Diệu Thoa (1) Đăng Huỳnh (1) Đặng Quốc Khánh (1) Đặng Quý Địch (3) Đặng Tấn Tới (2) Đặng Thị Hoa (2) Đặng Thị Xuân (1) Đăng Trình (1) Đặng Tường Vy (2) Đặng Văn Sử (1) Đặng Xuân Xuyến (8) ĐIỂM BÁO (2) Đinh Vương Khanh (2) Đoàn Khương Duy (1) Đoàn Thị Minh Hiệp (4) ĐỌC SÁCH (1) Đỗ Chiến Thắng (6) Đỗ Duy Hoàng (11) Đỗ Hồng Ngọc (5) Đỗ Phu (1) Đỗ Tấn Đạt (2) Đỗ Trúc Hàn (1) Đỗ Xuân Phương (1) Đức Linh (1) Đức Tiên (3) Elena Pucillo Truong (6) Ghi chép (1) Giang Đình (8) Giang Hiền Sơn (4) Hạ Ly (1) Hà Nguyên (2) Hà Nhữ Uyên (2) Hạ Thi (3) Hà Thị Thu Hằng (1) Hà Tùng Sơn (1) Hải Miên (3) Hải Phong (2) Hải Thăng (1) Hải Thuỵ (6) Hải Yến (2) Hàm Sơn (1) Hàn Dã Thảo (2) Hàn Du Tử (17) Hàn Hữu Yên (1) Hãn Nguyên Nguyễn Nhã (1) Hàn Nguyệt (1) Hàn Phong Vũ (19) Hậu Cốc Ngang (1) Hậu Đậu (1) Hiếu Dũng (1) Hoa Hướng Dương (1) Hoa Mai (2) Hoa Tím Buồn (4) Hoa Tuyết (1) Hoà Văn (10) Hoa Xuyến Chi (1) Hoài Huyền Thanh (52) Hoàng Anh (6) Hoàng Anh 79 (26) Hoàng Chẩm (39) Hoàng Đình Quang (2) Hoàng Giao (4) Hoàng Hạ Miên (6) Hoàng Hữu (1) Hoàng Khánh Duy (4) Hoàng Kim (1) Hoàng Kim Chi (1) Hoàng Kim Oanh (2) Hoàng Linh (6) Hoàng Long (2) Hoàng Lộc (8) Hoàng Mẫn (1) Hoàng Minh Tường (2) Hoàng Nghĩa Lược (1) Hoàng Ngọc Xuân (4) Hoàng Nguyên (1) Hoàng Phủ Ngọc Tường (1) Hoàng Thảo Chi (1) Hoàng Thị Nhã (8) Hoàng Trang (1) Hoàng Trần (1) Hoàng Trọng Quý (9) Hoàng Trọng thắng (1) Hoàng Tuấn Sơn (1) Hoàng Tuyên (1) Hoàng Vũ Thuật (1) Hoàng Xuân Hiến (1) Hoàng Xuân Niên (1) Hồ Bích Ngọc (4) Hồ Bích Vân (2) Hồ Đắc Thiếu Anh (1) Hồ Hải (2) Hồ Lê Diêm (1) Hồ Nam (1) Hồ Ngọc Diệp (1) Hồ Nhật Quang (1) Hồ Sĩ Duy (1) Hồ Thanh Ngân (10) Hồ Thế Hà (2) Hồ Thế Phất (3) Hồ Tĩnh Tâm (1) Hồ Tịnh Thuỷ (21) Hồ Vũ Khánh Linh (1) Hồ Xuân Thu (3) Hồng Hạnh (3) Hồng Liễu (1) Hồng Phúc (8) Hồng Tâm (10) Huệ Triệu (3) HUMICHI (5) Huy Nguyên (15) Huy Vọng (17) Huy Vũ (1) Huỳnh Dạ Thảo (1) Huỳnh Gia (17) Huỳnh Kim Bửu (1) Huỳnh Minh Lệ (2) Huỳnh Ngọc Nga (1) Huỳnh Ngọc Phước (26) Huỳnh Như Phương (1) Huỳnh Thanh Lan (1) Huỳnh Thúy Thúy (1) Huỳnh Văn Diệu (1) Huỳnh Văn Mỹ (1) Huỳnh Văn Yên (1) Huỳnh Xuân Sơn (3) Hương Đêm (1) Hương Đình (4) Hương Văn (6) Hửu Thỉnh (1) James Dylan (7) Jeffrey Thai (9) Jerry Thu Trà (7) Kai Hoàng (1) Kha Tiệm Ly (4) Khả Xuân (1) Khán Võ (2) Khảo Mai (1) Khổng Vĩnh Nguyên (1) KỊCH BẢN (1) Kiên Giang (1) Kiến Giang (12) Kim Chuông (4) Kim Dung (2) Kim Ngoan (15) Kim Quyên (1) Kim Sơn Giang (22) Kim Yến (1) Kỳ Nam (2) Ký sự (14) Lạc Thảo (1) Lại Ngọc Thư (1) Lam Giang (3) Lan Anh (1) Lan Phương (1) Lãng Du (6) Lâm Bích Thuỷ (8) Lâm Cẩm Ái (3) Lâm Hạ (11) Lâm Huy Nhuận (1) Lâm Trúc (29) Lâm Xuân Vi (1) Lâu Văn Mua (1) Lê Ân (5) Lê Bá Duy (7) Lê Đình Danh (79) Lê Đức Hoàng Vân (1) Lê Đức Lang (13) Lê Giang Trần (1) Lệ Hằng (3) Lê Hoài Lương (4) Lê Hoàng (2) Lê Hứa Huyền Trân (39) Lê Khánh Luận (1) Lê Minh Chánh (1) Lê Minh Dung (2) Lê Minh Vũ (3) Lê Ngân (3) Lê Ngọc Trác (1) Lê Ngũ Nam Phong (11) Lê Nhựt Triết (8) Lê Phương Châu (30) Lê Quang Trạng (20) Lê Sa Long (2) Lê Thanh Hùng (24) Lê Thanh My (8) Lê Thấu (1) Lê Thị Cẩm Tú (6) Lê Thị Hồng Thắm (1) Lê Thị Kim (1) Lê Thị Ngọc Lệ (1) Lê Thị Ngọc Nữ (22) Lê Thị Thu Hiền (1) Lê Thị Xuyên (13) Lê Thiếu Nhơn (14) Lê Thống Nhất (6) Lê Tiến Dũng (1) Lê Tiến Mợi (6) Lê Trọng Nghĩa (3) Lê Trung Hiếu (1) Lê Tuân (4) Lê Uyên (1) Lê Văn Hiếu (10) Lê Văn Ngăn (3) Lê Vi Thuỷ (1) Lê Xuân Tiến (1) Linh Lan (7) Linh Lan (Quảng Nam) (8) Linh Phương (3) Linh Thy (2) Long Khánh (4) Lữ Hồng (3) Lư Nhất Vũ (1) Lương Cẩm Quyên (1) Lương Duyên Thắng (3) Lương Đình Khoa (1) Lương Sơn (26) Lưu Ly (6) Lưu Quang Minh (15) Lưu Thành Tựu (1) Lưu Thị Mười (2) Lý Khánh Vinh (15) Lý Thành Long (1) M.T.N.H (7) Mã Nhị Lan (1) Mạc Minh (2) Mạc Tường (2) Mai Đức Trung (6) Mai Kiệm (1) Mai Loan (12) Mai Nhật (2) Mai Thanh (1) Mai Thị Vân (1) Mai Thìn (3) Mai Tuyết (35) Mang Viên Long (63) Marie Hải Miên (4) Mẫu Đơn (1) Mèo Con (1) Mi Thu (1) Miên Đức Thắng (2) Miên Linh (1) Minh Châu (2) Minh Đan (Lọ Lem Đất Võ) (5) Minh Nguyên (14) Minh Nguyễn (3) Minh Nguyệt (9) Minh Nguyệt (NT) (1) Minh Vy (25) Mỗi tháng một tác giả và một bài thơ hay (2) Mộng Cầm (8) Mường Mán (1) MỸ THUẬT (6) My Tiên (1) Mỹ Vân (1) Nam Cao (1) Nam Giang James Dylan (2) Nam Thi (1) Năm Bửu (1) Nấm Độc (1) NCCGL (4) Ngàn Thương (32) Ngày Đẹp Tươi (1) Ngọc Bút (7) Ngọc Diệp (32) Ngọc Thịnh (1) Ngô Càn Chiểu (1) Ngô Diệp (6) Ngô Đình Hải (6) Ngô Hồng Nhung (1) Ngô Liêm Khoan (1) Ngô Minh Trãi (3) Ngô Nguyên Ngiễm (1) Ngô Thị Hoà (1) Ngô Thuý Nga (30) Ngô Thúy Nga (16) Ngô Thy Học (7) Ngô Văn Cư (31) Ngô Văn Giảng (11) Ngô Văn Khanh (17) Nguyễn (1) Nguyễn An Bình (67) Nguyễn An Đình (4) Nguyễn Ánh 9 (1) Nguyễn Bá Nhân (1) Nguyễn Bích Sao Linh (1) Nguyễn Bình (1) Nguyễn Bính Hồng Cầu (2) Nguyên Cẩn (26) Nguyễn Châu (1) Nguyễn Chinh (4) Nguyễn Công Thụ (2) Nguyễn Công Tùng Chinh (1) Nguyễn Cử Tú Quỳnh (2) Nguyên Diệp (1) Nguyễn Duy Khương (6) Nguyễn Duy Thịnh (3) Nguyễn Đặng Mừng (3) Nguyễn Đăng Thanh (20) Nguyễn Đăng Trình (4) Nguyễn Đình Bảng (1) Nguyễn Đình Trọng (1) Nguyễn Đoan Tuyết (25) Nguyễn Đồng Bội Thảo (1) Nguyễn Đức Chính (5) Nguyễn Đức Cơ (1) Nguyễn Đức Mậu (2) Nguyễn Đức Minh (6) Nguyễn Đức Minh Hùng (10) Nguyễn Đức Phú Thọ (20) Nguyễn Đức Quyền (4) Nguyễn Đức Tấn (5) Nguyễn Gia Long (1) Nguyên Hạ (10) Nguyễn Hải Thảo (2) Nguyễn Hậu (2) Nguyễn Hiếu (8) Nguyễn Hiếu Học (2) Nguyễn Hòa Hiệp (1) Nguyễn Hoài Ân (1) Nguyễn Hoàng Thức (2) Nguyễn Hồng Diệu (1) Nguyễn Huệ (3) Nguyên Hùng (1) Nguyễn Huy (3) Nguyễn Huy (HD) (1) Nguyễn Huy Khôi (1) Nguyễn Huỳnh (1) Nguyễn Hữu Minh (1) Nguyễn Hữu Phú (1) Nguyễn Hữu Quý (2) Nguyễn Hữu Thuần (4) Nguyễn Hữu Trung (2) Nguyễn Khiêm (1) Nguyễn Khoa Đăng (50) Nguyễn Kiều Lam (2) Nguyễn Kim Hương (5) Nguyễn Lam (2) Nguyễn Lương Vỵ (4) Nguyên Minh (1) Nguyễn Minh Dũng (45) Nguyễn Minh Hoà (1) Nguyễn Minh Khiêm (1) Nguyễn Minh Phúc (31) Nguyễn Minh Quang (5) Nguyễn Minh Thuận (9) Nguyễn Minh Toàn (1) Nguyễn Mỳ (1) Nguyễn Mỹ Nữ (3) Nguyễn Nga (14) Nguyễn Nghiêm (3) Nguyễn Ngọc Dũng (1) Nguyễn Ngọc Đặng (1) Nguyễn Ngọc Hà (4) Nguyễn Ngọc Hưng (5) Nguyễn Ngọc Thơ (31) Nguyễn Ngọc Tư (5) Nguyễn Nguy Anh (21) Nguyễn Nguyên Phượng (67) Nguyễn Nhật Hùng (4) Nguyễn Như Tuấn (13) Nguyên Phong (1) Nguyễn Phú Yên (8) Nguyễn Phượng (2) Nguyễn Quang Quân (8) Nguyễn Quang Tâm (2) Nguyễn Quang Tuấn (1) Nguyễn Quân (2) Nguyễn Quốc Ái (1) Nguyễn Quốc Bảo (1) Nguyễn Quốc Đông (1) Nguyễn Quy (2) Nguyên Tâm (1) Nguyễn Tấn Thuyên (2) Nguyễn Thái An (3) Nguyễn Thái Dương (6) Nguyễn Thái Huy (35) Nguyễn Thành Công (48) Nguyễn Thành Giang (22) Nguyễn Thanh Hải (1) Nguyễn Thanh Mừng (1) Nguyễn Thành Nhân (17) Nguyễn Thanh Tuấn (7) Nguyễn Thanh Xuân (2) Nguyễn Thế Kiên (1) Nguyễn Thị Ánh Huỳnh (2) Nguyễn Thị Bích Phượng (1) Nguyễn Thị Cẩm Thuỳ (3) Nguyễn Thị Chi (2) Nguyễn Thị Diệu Hiền (3) Nguyễn Thị Hải (1) Nguyễn Thị Hậu (1) Nguyễn Thị Huệ (1) Nguyễn Thị Kim Huệ (2) Nguyễn Thị Mây (106) Nguyễn Thị Ngọc Hải (1) Nguyễn Thị Ngọc Sen (2) Nguyễn Thị Như Tâm (3) Nguyễn Thị Phụng (19) Nguyễn Thị Thanh Bình (6) Nguyễn Thị Thành Nhân (1) Nguyễn Thị Thanh Toàn (1) Nguyễn Thị Thu Ba (19) Nguyễn Thị Thu Hiền (1) Nguyễn Thị Thu Hoài (1) Nguyễn Thị Thu Thuý (3) Nguyễn Thị Thùy Linh (3) Nguyễn Thị Tiết (3) Nguyễn Thị Tuyết (1) Nguyễn Thị Việt Hà (39) Nguyễn Thị Xuân Hương (13) Nguyễn Thủy (4) Nguyễn Thúy Ngân (13) Nguyễn Thuý Quỳnh (2) Nguyễn Thường Kham (1) Nguyễn Thượng Trí (2) Nguyễn Tiến Đường (8) Nguyễn Trí Tài (39) Nguyễn Trọng Luân (2) Nguyễn Trung (1) Nguyễn Trung Nguyên (1) Nguyễn Tuyển (3) Nguyễn Văn Ân (67) Nguyễn Văn Bút (1) Nguyễn Văn Cường (CCK) (4) Nguyễn Văn Hiến (5) Nguyễn Văn Hoà (5) Nguyễn Văn Hòa (1) Nguyễn Văn Học (27) Nguyễn Văn Ngọc (1) Nguyễn Văn Thảo (17) Nguyễn Văn Toan (1) Nguyễn Việt Hà (2) Nguyễn Vinh (1) Nguyễn Vĩnh Bình (3) Nguyễn Xuân Cảm (3) Nguyễn Xuân Dương (1) Nguyễn Xuân Khánh (1) Nguyễn Xuân Thuỷ (1) Nguyễn Xuân Thủy (1) Nguyễn Xuân Tư (3) Nguyệt Linh (5) Nguyệt Quế (1) Ngưng Thu (40) Nhã Ngọc (1) Nhã Thiên (7) Nhân Hậu (2) NHÂN VẬT (1) Nhật Quang (17) Nhất Sinh (1) Nhật Vũ (1) Nhi Hạ (1) NHỚ THUỞ ẤU THƠ (37) NHỮNG ÁNG VĂN HAY VỀ LÀNG QUÊ VIỆT NAM (7) NHỮNG NGƯỜI BẠN ĐÂT THỦ (6) NHỮNG NGƯỜI THỰC HIỆN HQN (5) Nông Quốc Lập (2) NP phan (1) Nửa Đời hư (1) NỬA THÁNG MỘT TÁC GIẢ VÀ MỘT BÀI THƠ HAY (38) P.N. Thường Đoan (1) Pearl (1) Phạm Ánh (20) Phạm Anh Xuân (3) Phạm Bá Nhơn (2) Phạm Cao Hoàng (1) Phạm Đình Nghi (1) Phạm Hổ (1) Phạm Hữu Hoàng (20) Phạm Lâm (1) Phạm Minh Dũng (14) Phạm Minh Hiền (9) Phạm Minh Thuận (10) Phạm Mỹ (1) Phạm Ngân (3) Phạm Như Vân (1) Phạm Phan Hòa (1) Phạm Phương Lan (1) Phạm Quỳnh An (1) Phạm Thái Ba (4) Phạm Thị Hải Dương (9) Phạm Thị Liên (1) Phạm Thị Mỹ Liên (28) Phạm Thị Phương Thảo (3) Phạm Thuý (6) Phạm Trần Ái Linh (4) Phạm Trung Tín (2) Phạm Tuấn Vũ (28) Phạm Tử Văn (21) Phạm Văn Phương (14) Phạm Văn Thạnh (1) Phạm Vũ (1) Phan Anh (8) Phan Cung Việt (1) Phan Đức Nam (1) Phan Hoài Thương (1) Phan Hoàng (1) Phan Huỳnh Điểu (1) Phan Hữu Lý (1) Phan Khanh (2) Phan Mai Thư Nhã (6) Phan Nam (16) Phan Sửu (1) Phan Tấn Lược (6) Phan Thanh Cương (2) Phan Thị Huỳnh Trang (2) Phan Tiên Phát (1) Phan Tình (1) Phan Trang Hy (22) Phan Văn Bình (1) Phan Văn Thạnh (1) Phan Văn Thuần (3) Phan Vĩnh (1) Phiêu Vân (1) Phong Điệp (1) Phỏng vấn (7) Phú Ngọc (1) Phú Quang (3) Phú Xuân (8) Phùng Gia Lộc (1) Phùng Hiếu (9) Phùng Hiệu (1) Phùng Hoàng Chương (1) Phùng Phương Quý (8) Phùng Văn Khai (1) Phương Phương (10) Phương Uy (5) Quảng Ngọc (1) Quảng Ngôn Lê Ngữ (1) Quang Thám (1) Quang Tuấn Dũng (9) Quốc Hùng (2) Quốc Tuyên (1) Quỳnh Lệ (1) Quỳnh Nga (5) Quỳnh Trâm (1) Raymond Thư (1) Rêu (Cao Hoàng Từ Đoan) (13) SÁCH BẠN VĂN (71) Song Ninh (8) Sông Hương (11) Sông Lam (1) Sông Song (7) Sơn Tịnh (2) Sơn Trần (15) T.T.Hiếu Thảo (22) Tạ Nghi Lễ (1) Tạ Thị Hoa (14) TẢN VĂN (192) TẠP BÚT (521) Tạp chí Văn Mới (1) TẠP CHÍ VN BÌNH DƯƠNG (11) Tâm Nhiên (2) Tần Khánh (4) TẬP SAN ÁO TRẮNG (37) Tập san Văn học nghệ thuật Hương Quê Nhà (1) Tây Sơn bi hùng truyện (2) Thạch Anh (2) Thạch Cầu (1) Thạch Đà (7) Thạch Lam (1) Thái An Khánh (2) Thái Hoà (1) Thanh Bình Nguyên (27) Thanh Hải (1) Thanh Huyền (2) Thanh Lương (2) Thanh Minh (4) Thanh Phong (1) Thanh Sơn (1) Thanh Thảo (3) Thanh Trắc Nguyễn Văn (29) Thanh Tùng (7) Thành Văn (3) Thanh Xuân (2) Thảo Nguyễn (1) Thâm Tâm (1) Thi Ngọc Lan (1) Thiên Ân (1) Thiên Sơn (1) Thiên Thần Áo Trắng (7) Thiên Tôn (10) Thiên Trần (1) Thiệp chúc mừng năm mới (1) Thiệp chúc Tết (2) Thiệp mừng (3) Thơ (2811) Thơ Lê Nhựt Triết (1) THƠ MỜI HOẠ (7) THƠ PHỔ NHẠC (76) Thời sự Văn nghệ (6) Thu Dung (3) Thu Hoài (1) Thuận Thảo (8) Thuận Yến (1) Thục Minh (7) Thuỳ Anh (6) Thuỵ Du (1) Thụy Du (3) Thuỳ Dương (1) Thủy Điền (1) Thuỳ Nhân (1) Thư cảm ơn (1) Thư ngỏ (1) THƯ NGỎ CỦA HQN (2) Thư tin (281) THƯ VIỆN TÁC GIẢ (1) Tiểu luận (4) Tiểu Mục Đồng (1) Tiểu Nguyệt (5) Tiểu thuyết (105) Tiêu Tương (1) TIN VĂN (2) Tịnh Minh Tiến (2) Tô Hồng Phương (1) Tô Kiều Ngân (1) Tô Minh Yến (20) Tôn Nữ Hỷ Khương (2) Tôn Thất Út (2) Tống Xuân Tám (1) Trà Bình (3) TRABATHA (1) Trang Linh (1) Trang Lộc (1) Trang Thơ Chào Xuân Mậu Tuất 2018 (1) TRANG THƠ CHỦ NHẬT (320) Trang Thơ Đón Xuân Đinh Dậu 2017 (1) Tranh ảnh (3) Trầm Mặc (4) Trần Anh Dũng (1) Trần Bảo Định (4) Trần Băng Khuê (1) Trần Biên Thùy (1) Trần Dần (1) Trần Duy Đức (17) Trần Dzạ Lữ (4) Trần Định (1) Trần Đình Sử (2) Trần Đoàn Luận (1) Trần Đức ÁI (2) Trần Hà Nam (4) Trần Hoàng Vy (1) Trần Hồng Vân (5) Trần Huiền Ân (2) Trần Huy Minh Phương (2) Trần Hữu Du (1) Trần Hữu Hội (17) Trần Kim Đức (5) Trần Kim Loan (2) Trần Kim Quy (1) Trần Lê Sơn Ý (2) Trần Linh Chi (1) Trần Long Thạch (1) Trần Lưu (1) Trần Mai Hường (11) Trần Mạnh Hảo (1) Trần Minh Nguyệt (13) Trần Năm (1) Trần Ngọc Mỹ (11) Trần Nguyên Hạnh (6) Trần Nhã My (2) Trần Nhương (1) Trần Phù Nam (1) Trần Quang Dũng (4) Trần Quang Khanh (9) Trần Quang Lộc (1) Trần Quang Ngân (8) Trần Quốc Tiến (8) Trần Quốc Việt (1) Trần Tâm (7) Trần Thái Hưng (5) Trần Thanh Hải (3) Trần Thành Nghĩa (1) Trần Thế Nhân (9) Trần Thị Bích Thu (1) Trần Thi Ca (9) Trần Thị Cổ Tích (2) Trần Thị Huyền Trang (3) Trần Thị Ngọc Hồng (1) Trần Thị Thanh (5) Trần Thị Thương Thương (4) Trần Thị Trúc Hạ (1) Trần Thị Uyên (1) Trần Thiện Tuấn (1) Trần Thoại Nguyên (1) Trần Thuận (7) Trần Thuỳ Trang (1) Trần Thư (1) Trần Thương Nhiều (1) Trần Trọng Hưng (2) Trần Trọng Tân (1) Trần Trọng Vũ (2) Trần Tuấn Anh (2) Trần Tuấn Thanh (10) Trần Vạn Giã (2) Trần Văn Bạn (16) Trần Văn Nhân (5) Trần Văn Thiên (1) Trần Việt (1) Trần Viết Dũng (11) Trần Võ Thành Văn (23) Triết học (2) Triều Âm (2) Triều Châu (1) Triều La Vỹ (1) Triệu Lam Châu (1) Triệu Từ Truyền (21) Trịnh Bửu Hoài (98) Trịnh Duy Sơn (2) Trịnh Hoài Linh (5) Trịnh Huy (4) Trịnh Thuỳ Mỹ (1) Trịnh Tuyên (1) Trịnh Viết Hiền (1) Trịnh Viết Hiệp (1) Trịnh Yến (2) Trúc Giang (4) Trúc Lập (1) Trúc Linh Lan (2) Trúc Thanh Tâm (12) Trúc Thuyên (3) Trung Trung Đỉnh (1) Truyện dài (10) TRUYỆN DỊCH (1) Truyện ký (2) TRUYỆN NGẮN (1011) TRUYỆN VỪA (13) Trương Công Tưởng (16) Trương Diễm Phiến (1) Trương Đình Phượng (8) Trương Đình Tuấn (3) Trương Hồng Phúc (14) Trương Huỳnh Như Trân (2) Trương Lan Anh (1) Trương Nam Chi (5) Trương Thanh Cường (2) Trường Thắng (65) Trương Thị Thanh Tâm (22) Trương Thị Thúy (2) Trường Thịnh (6) Trương Tri (2) Trương Văn Dân (21) Trương Viết Hùng (1) TTM (1) Tuấn Nguyễn (7) Tuấn Quỳnh (3) Tuti (2) Tuỳ bút (2) TÙY BÚT (112) Tuyết Vân (1) Tường Vi (1) TX (1) Út Lãng Tử (1) Uyên Minh (1) Uyển Phan (1) Vành Khuyên (1) Văn (2153) Văn Công Mỹ (2) Văn Lưu (1) Văn Nguyên (1) Văn Nguyên Lương (5) Văn Nhược Ba (1) Văn Thạnh (1) Văn Thành Lê (1) Văn Thắng (22) Văn Trọng Hùng (1) Vân Đồn (3) Vân Giang (12) Vân Khanh (2) Vân Phi (31) Vân Tùng (2) Vi Ánh Ngọc (2) Vi Quốc Hiệp (1) VIDEO CLIP (2) Viễn Trình (25) Việt Quỳnh (1) Việt Trang (1) Việt Trương (1) Vĩnh Sơn (7) Vĩnh Thông (33) Vĩnh Tuy (14) Võ Bá Cường (1) Võ Chân Cửu (17) Võ Chí Nhất (1) Võ Công Liêm (1) Võ Diệu Thanh (16) Võ Dõng (1) Võ Đông Điền (4) Võ Hà (1) Võ Hạnh (2) Võ Mỹ Cát (1) Võ Ngọc Thọ (4) Võ Như Văn (3) Võ Thị Nga (10) Võ Thị Thu Thủy (1) Võ Thuỵ Như Phương (15) Võ Văn Hoa (1) Võ Văn Luyến (1) Võ Xuân Phương (3) Vũ Bình Lục (1) Vũ Đình Huy (8) Vũ Đình Liên (1) Vũ Đình Minh (1) Vũ Đình Nguyệt (2) Vũ Đình Thung (2) Vũ Đức Trọng (1) Vũ Hạ (1) Vũ Hạnh (3) Vũ Miên Thảo (5) Vũ Thành An (1) Vũ Thị Huyền Trang (94) Vũ Thụy Khuê (8) Vũ Trọng Quang (1) Vũ Trọng Tâm (2) Vũ Trọng Thanh (1) Vương Hạnh (1) Vương Hoài Uyên (4) Vương Tâm (2) Xanh Nguyên (4) Xuân Đài (1) Xuân Phong (6) Xuân Phương (1) Xuân Tiến (20) Ý Thu (3) Yên Kha (7) Ziken (2)
-------------------------------------------------------------------------
+ 765 TÁC GIẢ CÓ BÀI ĐĂNG TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ
-------------------------------------------------------------------------