Home » Nguyễn Thị Hằng
Nhà thơ Nguyễn Thị Hằng (Hà Tĩnh)
LY CÀ PHÊ EM MỜI
Mấy hôm rồi
vắng biệt tách cà phê
biết em bận
anh vẫn hoài trông ngóng
ừ đã quen
bình minh là hi vọng
vị cà phê thơm dìu dịu hương môi
Giọt cà phê tí tách em mời
tiếng cà phê nghe chừng rất lạ
đắng ngọt mênh mang
vui buồn đủ cả
có khi là những chát mặn vô tình
Khi tách cà phê đã cạn
anh mới bắt đầu nhận ra
những hạt đường li ti dưới đáy
là những ngọt ngào
mà cuộc đời dành tặng
khi anh đi qua dâu bể thăng trầm
Chỉ là anh chưa kịp khuấy đều
chỉ là anh hấp tấp đấy thôi
mà anh ơi
niềm nỗi con người
suy tư qua làn khói mỏng
ly cà phê em mời
giật mình
giọt đắng
đượm hồn hoa
MẬT NGỮ TĨNH VẬT
Anh gửi gì trong nét cọ chiều nay
ly độc ẩm ngã sang màu hổ phách
cảm xúc lên men chạm mạch
niềm khát khao rạo rực bồi hồi
được tượng trưng bằng những quả chanh tươi
Anh gửi gì trong nét cọ chiều nay
những bình minh
những hoàng hôn
không màu sắc
chiếc bình gốm cổ xưa mang hồn Hy Lạp
quả táo Đông phương may mắn yên bình
một trái cấm xinh xinh
xưa Eva, Adam đã nếm
mà cơn khát tình hãy còn nguyên vẹn
tội lỗi vào đời
áo lá vội may
Anh gửi gì trong nét cọ chiều nay
em, xoáy giữa vùng thu, chiếc lá
em, con quay rối cuộn tơ muốn cùng anh sa ngã
lột bỏ áo ngoài
phơi trải gan tim
Em tự hỏi
có phải bức tranh chiều nay
là mật ngôn tĩnh vật
anh và em
ƯỚC MUỐN
Em muốn ôm
bằng vòng tay người mẹ
khi anh cố ngăn ngấn lệ chực tuôn tràn
vòng tay ấm như lời ru nhỏ nhẹ
ngón tay mềm anh hãy mát tâm can
Em muốn hôn
bằng đôi môi từ lâu mím chặt
đôi môi chỉ ấm một lần trong tình yêu thứ nhất
giờ phút hồi sinh em muốn gửi về anh
muốn trao dâng trái cấm muộn mằn
trút say đắm vào thơ
cho bình minh xanh trên màu tóc bạc
Em muốn rót vào anh
thứ nước thần tiên không bao giờ biết cạn
bao dung đời độc hành
khô hạn
đa mang
Đã bao mùa xuân
bên quán thời gian
rạc vai gầy
mình em ngóng đợi
tâm tư một miền vời vợi
em lót tim vào đệm bước anh đi
se niềm tin lạc mất buổi đương thì
giọt hồng tươi ngấm sâu miền chân thật
Người thương ơi
cứ gục vào ngực em mà ngủ thật say
mặc ngoài kia đại dương bạt ngàn bão nổi
RONG CHƠI KIẾP NGƯỜI
Ta giờ như hương cỏ
quyện giữa trời heo may
tan loãng vào hư vô
chuỗi thời gian xa xăm
Tình nào không duyên nợ
ngày nào là ngày sầu
mai này xa miên viễn
bạc đầu vẫn nhớ nhau
Ngày nghiêng hôn tóc rối
ta nhìn nhau ngại ngần
tự trong lòng đã nói
yêu nhau từ trăm năm
Ta lặng lẽ chôn sâu
tên mình cùng mây gió
những tiếng đời than thở
dại ngây một bước chiều
Ta đi vào quên lãng
xin yên vui phận người
bàn tay nào vuốt mặt
khép một đời rong chơi
ĐỜI LÁ
Chuông đồng hồ reo vuốt ve từng sợi nắng
nàng bật người như lò xo trên chiếc giường
ngái ngủ
cầu thang chênh vênh nhịp chân trần vừa đủ
Gọi bình minh lên
sương tụ mật
trên vành môi lá khát
nàng khua nhè nhẹ
cuốn thảm vàng thấm một con tim
một khởi đầu sinh động hay kết thúc vô tình
lá ơi...
Lá vẫn quen nhẫn chịu
giữa nắng mưa
tùy nghi ấm lạnh
buộc dịu dàng với vẻ đẹp ngàn thu
lá tĩnh lặng
gục đầu vào góc phố chờ người quét đường
gom những lời yêu
Lá muốn ở lâu
giữ mãi nét màu tươi trên từng viên đá rong rêu
nghe chim hót xôn xao cùng gió
thở chung một nhịp thở
Người lên tiếng khóc
như loài cỏ cây khờ dại
dưới bóng mặt trời nhìn quỷ sứ điêu ngoa
Đừng trách lá mau tàn phai úa rụng
đừng quét lá với tâm tình rẻ rúng
đừng nghĩ lá vô tri vô giác
khi lửa bùng lên thành khói lệ
ngập ngừng
Rồi có lúc cây khẳng khiu trơ trụi
trong vườn đời sót lại chút tro than
người có cầm chổi ngẩng nhìn lên
tiếc nuối
ước nâng niu một chiếc
dẫu xanh vàng
đời lá... đời nàng
N.T.H
Nguyễn Thị Hằng (Hà Tĩnh)
CHƠ VƠ CHIỀU BIỂN LẠ
Có một lần em về qua biển nhớ
Nghe sóng buồn tâm sự nỗi niềm đau
Lững lờ trôi thuyền bạt gió rì rào
Vai em ướt cho mặt trời gục xuống
Mênh mang biển cát nằm im dưới sóng
Sỏi đá quen, giờ cũng đã hững hờ
Nghe con tim, tìm con nắng trơ vơ
Trời không lạnh mà sao hồn lạnh giá
Người theo sóng. Sóng theo chiều biển lạ
Ta niềm riêng biển cũng nổi niềm riêng
Lòng muốn quên sao tình cứ chông chênh
Mãi lặn hụp bồng bềnh theo sóng vỗ
Thời gian hỡi ghim nợ nần nỗi nhớ
Hồn ngu ngơ về dẫm lối cô liêu
Nghe lá mùa rơi vụng dại gọi chiều
Em ngửa sóng, hoàng hôn về vụt tắt
Một mình em với biển đêm cô độc
Tình bơ vơ trên bảy sắc nhiệm mầu
Trái tim tình theo sóng cuộn vào nhau
Em cúi xuống cho con tim rơi xuống.
NGƯỜI XIN EM
Người xin em chỉ một nụ hôn thôi
Làm vốn liếng trong tâm hồn phong kín
Em nhẹ dạ cho rồi
Sao người còn bịn rịn
Còn bảo yêu thương đâu có hạn kỳ
Người xin em từng giọt mềm hơi thở
Cho phù du trên nửa đóa môi thơm
Giấc mơ hoa giữa hai triền nỗi nhớ
Em yêu người nếm trọn kiếp đa đoan
Người xin em một lần thôi hò hẹn
Đêm muộn màng
đặc quánh giọt cà phê
Lặng nhìn nhau mà dường muôn tâm sự
Sóng lòng rung thác lũ kéo nhau về.
TRÁI TIM KHÔNG DẤU VẾT
Trời thả chiều đi hoang
Mây giăng vàng nỗi nhớ
Ta như thân chim ngàn
Đường dài đôi cánh rả
Ta một đời nghiêng ngả
Tóc lệch mắt quầng thâm
Giấc ngủ ngày trên đá
Thấm hơi người trăm năm
Ta ngồi run tay nắm
Đếm từng hồi nhớ điên
Sợ một ngày không gặp
Lời ru thêm muộn phiền
Khum bàn tay số phận
Vệt thời gian chai sần
Giật mình hương thiếu phụ
Ta ngỡ ngàng tiếc xuân.
QUYẾN RŨ
Em không cám dỗ anh
Bằng những đường cong đánh đố chết người
Hay cái nhìn có khoảng tối rủ rê huyền bí
Em không hớp hồn anh
Bằng tiếng cười liêu trai ma mị
Và cặp môi nóng bỏng dậy men
Em không quyến rũ anh
Bằng vuông ngực phập phồng hơi thở cao nguyên
Vầng trán bất kham mái tóc dài cuộn sóng
Em không huyễn hoặc anh
Bằng vẻ đẹp kiêu sa sang trọng
Bày biện quanh mình những phù phiếm xa hoa
Mà em cám dỗ anh
Bằng những đường cong tinh tế nhu hòa
Với ánh mắt rụt rè của loài nai ngơ ngác
Em cướp lấy lòng anh
Bằng tiếng cười thủy tinh trong vắt
Và vành môi chúm chím níu xuân về
Em quyến rũ anh
Bằng cặp vú đồi chưa đủ chớm đam mê
Đài trán rộng suối tóc mây huyền thoại
Em sẽ thu hút anh
Bằng vẻ đẹp hoa xuyến chi bối rối
Bằng nét thanh cao của huệ trắng sen hồng
Bằng mùi hương trinh nữ thuở chớm nồng
Em muốn chinh phục anh bằng chính em thôi!
TÌNH BẤT TẬN
Mặt hồ đủng đỉnh sen vừa nhú
Ngõ trước e dè phượng chớm bông
Lữ khách về đâu mà bịn rịn
Trông mây ngũ sắc chờ tin hồng
Đất trời bao la dài rộng quá
Gặp gỡ nhau rồi chắc hữu duyên
Cám tạ ơn đời người đã đến
Lạc trôi mấy bận, giờ chung thuyền
Không thề sinh tử hay tương hứa
Tơ tóc trăm năm chẳng buộc ràng
Hơi thở nhịp tim nhanh và chậm
Đôi lòng thấu rõ tận tâm can
Mùa xuân qua rồi vẫn cứ mong
Gió lay sợi nắng vương tơ lòng
Thôi em dệt áo chờ anh đến
Thơ cũng phơi buồn trong mắt trong
Mùa về cho nắng run lên tóc
Tình em từ đấy nghẹn bao lời
Kìa anh đang đến như xuân vội
Mà sợ hạ buồn lên mắt môi
Nhớ nhé lối về in bóng thơ
Mưa anh về ướt nỗi mong chờ
Xin gửi giùm em dăm lá úa
Em kết vui buồn trong giấc mơ.
TP. Hà Tĩnh, tháng 7/2021
N.T.H
ƯỚC MUỐN
Đừng đánh rơi nỗi buồn trong ánh mắt
Cho ngôi sao huyền hoặc khóe môi trăng
Cho gió gửi vào đêm huyền hương mật
Cho anh nhìn em... trống ngực rộn ràng
Ngôi nhà đó trên đồi trăng hồng lạ
Anh đưa em vào cổ tích cuộc đời
Sầu thiêu đốt phả yêu đương nhung nhớ
Nghe vu vơ thương lắm một bờ môi
Em biết anh yêu em như hơi thở
Trong tim anh – em là những mùa xuân
Hồn đá lạnh lối thiên thu ngơ ngẩn
Chiều lên men, đêm ngào ngọt ngoan nằm
Những ước mơ
Đầy dấu chân người lạ
Đất trượt trơn cây cối ngả nghiêng tìm
Bóng tình yêu vẫn âm thầm len lỏi
Ôi mùa xuân vẫn còn mãi trong em
CÂU KINH - EM
Vẫn là em khờ khạo
Vẫn là em ngoan hiền
Vớt yêu thương - nghiệt ngã
Hóa độ người an nhiên
Em - câu kinh “vô ngã”
Lăn lăn vỗ sóng đời
Bình yên là con nước
Vỗ lên ngày an vui
Em - câu kinh “vô nhiễm”
Gửi vào gió lang thang
Ai nhuộm màu được gió
Mùa thiếu nữ mơ màng
Em - câu kinh “vô thường”
Lóng lánh giọt sương mai
Giọt đời thành ký ức
Vỡ òa nắng xuân say.
XIN
Anh xin chỉ một nụ hôn thôi
Cho gió phơi buồn trên mắt người
Em ngồi đơm tóc chờ thu đến
Mong dệt đời nhau chút mộng vui
Anh xin em gởi sợi tóc mai
Cho nắng về ươm hết tháng ngày
Thoáng gió nào run chiều mưa đến
Em mặc áo vàng như lá bay
Anh nói với em hai đứa xa
Thu đi lạc tận khúc nhạt nhòa
Sợ trăng thu chết trên sông vắng
Ta chết chìm trong nỗi thiết tha
Cuối thu nắng lạ về trong mắt
Không nghe khúc khích một nụ cười
Sao chim không hót lời thương nhớ
Để phố đêm về in bóng côi.
N.T.H
Nhà thơ Nguyễn Thị Hằng (Hà Tĩnh)
Người xin em
Người xin em chỉ một nụ hôn thôi
Làm vốn liếng trong tâm hồn phong kín
Em nhẹ dạ cho rồi…
Sao người còn bịn rịn…
Còn bảo yêu thương… đâu có hạn kỳ
Người xin em một nụ cười rạng rỡ
Cho phù du trên nửa đóa môi thơm
Vò nát ngây thơ miền tóc rối
Em yêu người nếm trọn kiếp đa đoan
Người xin em một lần thôi… hò hẹn
Đêm muộn màng…
đặc quánh tách cà phê
Lặng nhìn nhau mà dường muôn tâm sự
Sóng lòng rung thác lũ kéo nhau về.
Đốm lửa tình
Em không là môi ngoan
Cũng chẳng là nước thánh
Một đời ta lận đận
Một đời ta hoang đàng
Những mùa qua rất ngắn
Mà rụng bao lá vàng
Chiều em nghe trĩu nặng
Trên cuộc tình mênh mang
Những lời thư không gửi
Tờ lịch xưa úa vàng
Vụng về từng nét chữ
Không giấu được thời gian
Năm tháng qua như khói
Ngơ ngẩn bóng u hoài
Yêu có là tội lỗi
Một người nhớ một người
Em là đốm lửa tình
Soi đêm sầu hun hút
Giấc mơ nào có thật
Cho một đời tái sinh
Nụ thơm một trời thu
Có dáng hình em đó
Khao khát tự bao giờ
Gọi nhau... đời bơ vơ
Con chim tình ngủ muộn
Cho hững hờ môi thơm
Tựa vào chiều rơi xuống
Buồn cứ thế mà buồn!
Không đề
Chạm buồn
hạt vỡ thành ngâu
Tin yêu vỡ hoác
canh thâu ngậm ngùi
Mưa rơi
chạm ngõ sụt sùi
Sợi buồn vướng gót
đêm trùi trụi đêm
Giận ai
mắt đỏ ướt nhèm
Giấu từng phiến mộng
vào đêm phiêu bồng
Chòng chành
trăm ngọn sóng lòng
Thả trôi nỗi nhớ
mênh mông chuyện đời
Trách tình
như gió thoảng thôi
Trách ai
câu hứa… nửa vời bay xa
Thương nhau
đành phải cho qua
Tưởng chừng hóa đá
vậy mà dậy men!
Đôi tâm hồn
Có phải lạc nhau trong tiền kiếp
Tủi hờn uất nghẹn qua tháng ngày
Hồn vất vưởng buồn mi chẳng khép
Gót chân mòn dong ruổi trần ai
Yêu say đắm dẫu không là chồng vợ
Nồng ái ân đâu chỉ thịt da
Nên không gì ngăn cách nổi tình ta
Đời như nước chân cầu vẫn chảy
Yến tiệc nào đâu trong yêu đương
Hạnh phúc có không khi cứ buồn
Yêu nhau mà không gần nhau được
Nửa đời hai đứa nghiêng một phương
Ta trót đem tình ta nạm vàng
Quên xưa xoáy gót trong mê hoang
Để biết con tim còn mê đắm
Đau nhói vì yêu dẫu muộn màng
Muốn gần một chút mà chưa được
Hai đứa cứ chìm trong cõi sầu
Em trong tháp ngà ngồi ôm bóng
Anh gác chòi thơ một mình đau
Phố bỗng dưng buồn như mắc mưa
Một trái tim hoang đứng đợi mùa
Hồn ngây cung bậc ai buông nắn
Một chữ yêu thôi cực cũng chờ
Thì thôi ném những ưu phiền cũ
Ươm mầm khô héo để hồi sinh
Trên mỗi cành đau là lá nhớ
Đang khóc hồn nhiên với bóng mình
Tìm đâu cũng chẳng biết tìm đâu
Bậm môi em cắn từng nấc sầu
Hết một ngày qua.. vạn giây nhớ
Chẳng lẽ lạc thêm kiếp nữa sao!
Về hư không
Ta mơ
nơi ấy bình yên
Phố ghen tuông vỡ an nhiên xạc xào
Cửa ô đi lạc vì sao
Mắt che người sợ đêm nao lạc hồn
Nắng chiều xé bóng hoàng hôn
Để tình quanh quẩn dại khôn đợi ngày
Ngọt ngào trọn một cơn say
Hanh hao trăng khuyết trọn ngày từ ly
Nghẹn lời nhớ đổ lắt lay
Vò đi xát lại dãi dày tóc sương
Câu thơ chuốt tự niềm riêng
Gói thương trả nhớ ủ triền phù vân
Buồn vui
một kiếp con tằm
Trong tầm tay với trăm năm nhói lòng
Ta về ta với hư không
Đan tay để nhớ một vòng tay yêu.
N.T.H
CÁCH NHẬP COMMENT TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ
Đầu tiên, nhấp chuột vào ô Nhập nhận xét của bạn rồi viết comment. Viết xong, nhấp chuột vào ô Tài khoản Google. Sau đó nhấp chuột vào Tên/URL thì sẽ hiện ra 2 ô. Ô phía trên, ghi Họ và tên của bạn. Ô phía dưới, ghi dòng chữ:huongquenha.com
Cuối cùng, nhấp chuột vào ô Tiếp tục và nhấp chuột tiếp vào ô Xuất bản là xong. (Nếu bạn đã có sẵn Tài khoản Google, thì sau khi viết comment, chỉ cần nhấp chuột vào ô Xuất bản là thành công)