CÒN ĐÂY MỘT CHIẾC LÁ VÀNG - Truyện ngắn Ngô Thị Ngọc Diệp

                Ngô Thị Ngọc Diệp (Bình Phước)

Mấy hôm nay ảnh hưởng của áp thấp nhiệt đới, trời sùi sụt mưa suốt ngày. Căn nhà bé teo ẩm thấp cuối xóm rêu mọc xanh cả khoảnh sân, cỏ dại như đồng lõa với ẩm ướt phủ kín hai bên vệ đường lối ra đầu hẻm. Bà Phèn thấy đất nhão và đường trơn cũng không dám đi đâu, lỡ té gãy xương thì khổ, một thân một mình thế này…
Ba hôm trước bé Xoan nhà cô Hợi chạy sang hỏi bà có mua gì không bà đã gửi nó mua chai nước mắm, chai dầu ăn, chai nước tương, hũ chao, bịch muối, bịch bột nêm… mấy thứ đó vẫn còn nguyên đây mà. Chỉ thèm tý đậu hũ chiên với nắm rau muống bà mới lọ mọ tìm gậy đi dần ra đầu ngõ, định bụng gặp ai ra chợ nhờ hộ tý… 
Nghĩ là đi. Đêm qua đến giờ trời đã hết mưa. Tia nắng đầu ngày tươi tắn chiếu xiên qua tán lá cây ngũ trảo trước sân gặp cơn gió nhẹ nhảy nhót vui mắt. Hương thơm dìu dịu của loài hoa tim tím be bé như hoa khế lan tỏa cả không gian tĩnh mịch. Hoa ngũ trảo đặc biệt lắm. Những cánh hoa bé xíu, mỏng tang, tím nhàn nhạt như hoa bằng lăng, có mùi thơm thơm của một vị thuốc nam… Còn những ngày không có hoa thì hương thơm vẫn phảng phất, mùi thơm tỏa ra từ lá đây mà. Lá ngũ trảo cũng khá lạ, mưa to gió lớn là rụng đầy sân, không chỉ lá vàng mới rụng đâu nhé. Đấy, cũng như con gái bà đang độ tuổi thanh xuân, nó bỏ bà đi trước đó thôi! Gió lay lay như vỗ về, hương lan lan tỏa nhẹ nhàng mà thân thuộc như nồi xông giải cảm, như nồi nước bồ kết gội đầu… Những chiếc lá khô quắt queo dưới sân được bà gom lại đốt cũng thơm thơm là. Mùi thơm của khói của lửa đốt lá ngũ trảo muỗi mòng cũng không dám bén mảng đến gần.
Nghĩ là đi. Từng bước chân chậm rãi, nặng nhọc, bước thấp bước cao tập tễnh dần ra ngõ. Con chó vàng lon xon chạy theo bà Phèn nhưng hình như  bà chủ đi chậm quá hay sao ấy làm nó chồn chân cứ chạy quanh chạy quẩn, miệng ư ư, đuôi vung vung vẩy vẩy tỏ vẻ sốt ruột lắm. Rồi như không chịu được sự chậm chạp của bà chủ lẩy bẩy, nó phóng nhanh lên phía trước, một lúc lại dừng lại chờ. Thấy bà đến gần nó ve vẩy đuôi rồi lại chạy ào lên phía trước, nó xoắn xít mừng vui vì mấy ngày liền ở trong nhà buồn hiu. Chỉ khi nào đến gần nhà ông Huỳnh thì chú cún mới khép nép đi chậm rãi bên cạnh bà Phèn, nó sợ tiếng sủa của mấy con bẹc - giê to tướng trong sân. Đi ngoài đường mà có con chó nào bắt nạt thì đã có chiếc gậy của bà, cún yên tâm lắm lắm.
Hễ bà Phèn đi đâu con cún đều đi theo, bà lên chùa nó cũng nằm ở góc sân chùa, nơi vắng vẻ nhất chờ bà. Bà không phải gọi đâu nhé, tự khắc nó sẽ lẽo đẽo theo bà như hình với bóng. Có con chó bầu bạn cũng đỡ tủi, bà trò chuyện với nó như với đứa con, đứa cháu, đứa chắt của mình. Bà chưa bao giờ nghĩ nó, coi nó là con chó. Ăn cơm, bà một tô, cún một tô cùng ăn… Vừa ăn bà vừa trò chuyện như với một người bạn tri kỷ. Ký ức ùa về. Bà Phèn cũng có chồng có con như bao người đấy chứ. Chồng bà bị tai nạn khi đang làm công cho mỏ khai thác đá ngoài quê. Ông chủ mỏ đá lo ma chay rồi cho bà ít tiền, gọi là “đền bù nhân mạng”. Bà Phèn bỏ quê vào Nam để quên nỗi đau ấy. Một nách hai con thơ, bà làm thuê làm mướn đủ cả. Tuy không giàu có sung túc gì nhưng hai con của bà đều cơm no, áo ấm. Bà cố lo cho chúng ăn học đàng hoàng nhưng thằng hai bỏ ngang khi vừa vô lớp 9. Bỏ học, nó theo bạn theo bè đi làm ăn kiếm tiền mong đổi đời. Nó chê bà nghèo quá, không có tiền mua cái xe Sirius như lũ bạn, không có tiền xây cái nhà cho cao ráo khang trang… Rồi nó vướng vào vòng lao lý. Chao ôi, bà xấu hổ với bà con làng nước, chẳng dám ló mặt về thăm quê, chẳng dám ngước mặt nhìn ai. Bà âm thầm chờ con được mãn hạn tù quay về với mình mà không biết có còn chờ kịp hay không. Nghĩ tới con cái bà lại thở dài sườn sượt. Con cún dường như cũng hiểu tâm trạng của chủ. Nó ngước mắt nhìn khuôn mặt già nua khắc khổ, le lưỡi liếm liếm bàn tay nhăn nheo rồi ghếch mõm lên đôi chân gầy guộc của bà nằm ngủ. Bà Phèn ngồi đó lại miên man nghĩ đến cô con gái út. Đứa con học giỏi, lanh lợi, mặt mũi sáng sủa xinh đẹp vậy mà từ ngày lấy chồng, nó khổ còn hơn cả bà. Gia đình nhỏ của nó còn lo chưa xong làm sao lo cho bà được. Càng ngẫm càng đau, con mình rứt ruột đẻ ra, chăm sóc nuôi dưỡng cho khôn cho lớn trưởng thành, giờ nó đi chăm người ta. Bà nhớ con nhưng cũng không thể đến ở với ông bà sui được, đành vậy thôi. Chồng nó thất nghiệp, tính khí lại cộc cằn nóng nảy, đi làm dăm hôm lại bị đuổi. Bố chồng, mẹ chồng đau ốm liên miên. Con gái bà vừa chăm bố mẹ chồng vừa chăm ba con thơ èo uột nay ốm mai đau… Rồi nó ra đi sau một trận sốt ác tính. Bà đau lắm chớ, lá vàng còn ở trên cây đau đớn đưa tiễn lá xanh. Cả năm nay bà Phèn cũng hay đau ốm vặt. Đau đầu, ngực nặng, huyết áp cao và nhất là đôi chân vài hôm lại sưng, đi đứng rất khó khăn. May mà có thẻ Bảo hiểm y tế nên bà không lo mất tiền thuốc chữa bệnh. Nhưng bà biết, bà bây giờ heo hắt như ngọn đèn dầu leo lét trước gió, chỉ cần gió to, hoặc hết dầu thì sẽ tắt thôi.
Mấy bà quanh xóm cũng hay đến chơi với bà, đến xin nắm lá ngũ trảo về xông, về gội đầu, về chữa ho… Các bà đến hái mỗi nắm lá nhưng hàn huyên cả buổi chuyện làng trên xóm dưới, căn nhà cũng ấm áp. Mấy cháu đi chợ cũng hay vòng qua nhà hỏi xem bà có gửi mua gì không, vậy mà hôm nay chưa thấy đứa nào. Đang định ghé vào quán nước mía Ba Lài ngồi nghỉ chân thì nghe tiếng con Lành nhà Toán. Nó thắng xe kin kít bên cạnh làm bà hết hồn, nó bảo bà mua gì không nó mua giúp cho, hay có đi chợ thì nó chở đi cùng cho vui. Bà cười rạng rỡ, lần mò mở hai cái kim băng ghim kỹ túi áo, rờ rẫm, vuốt vuốt rồi đưa cho Lành tờ  giấy bạc hai chục trong số tiền 270 nghìn trợ cấp chú Thịnh mới đến phát cho bà hôm qua. Bà Phèn dặn dò con Lành hai ba lần rồi mới yên tâm quay về nhà.
Con cún lại loăng quăng chạy trước dẫn đường, nó vẫn đùa vẫn nghịch phấn khích trái với bước chân chậm chạp nặng nhọc của bà Phèn.
N.T.N.D

  


Read more…

TRANG THƠ CHỦ NHẬT: GIỮA MÙA XUÂN RẤT NHẸ - Thơ Nguyễn Minh Phúc



cầm chiều tháng chạp

liêu xiêu chút nắng cuối ngày
tôi về quê đã loay hoay khẽ chiều
trông vời ngọn gió hắt hiu
cuối năm cầm giọt nắng chiều rưng rưng

mùi quê chua ngọt đã từng
sao chiều cứ mãi ngập ngừng lạ quen
cầu tre lắt lẻo chao nghiêng
sao chiều cứ mãi chênh vênh bạc màu

đâu còn hương bưởi hương cau
quê xưa rơm rạ dãi dầu trôi xa
lơ thơ nắm cỏ quê nhà
giờ thì cũng đã phồn hoa bọt bèo

quê ơi sao cứ mãi nghèo
mãi màu nắng úa ven đê chiều tà
tôi đi trong nắng quê nhà
cầm chiều tháng chạp nhạt nhòa bóng quê...



em về tết cả giêng hai

tưởng rằng xuân đã cạn ngày
rượu còn đôi chén hiên mai úa vàng
xuân qua rồi sẽ phai tàn
nắng rơi rớt giọt khẽ khàng mong manh

thế rồi em đến cùng anh
mưa chan nỗi nhớ tình xanh nụ hồng
xôn xao hoa cỏ thơm nồng
mùa xuân khẽ hát bềnh bồng tiếng chim

ô hay đã hết rằm giêng
mà hoa vẫn nở mà đêm vẫn dài
em về tết cả giêng hai
hoa kia hôn bướm đắm say trên cành

hay vì đậu giữa đời anh
môi em thanh khiết ngọt lành lâng lâng
từ đêm huyền diệu thơm ngần
hôn em cùng với mùa xuân tràn về...



nguyên đán tình yêu

không phải mưa trời... không phải
bâng khuâng ướt ngọn cỏ mềm
không phải mây chiều mê mải
mà mùa xuân về đó em...

xuân đi và xuân trở lại
cho nhau chút nắng bên trời
như tình yêu tôi ngần ngại
trao đầy theo gió chơi vơi

tôi nghe mùa xuân độ lượng
hát câu ân ái thơm lừng
em thả tình tôi ngất ngưỡng
xuân nồng ngát gió bâng khuâng

mây trôi một trời nguyên đán
nồng nàn say nụ môi hôn
tôi ôm vào lòng mưa nắng
nghe xuân ngập kín linh hồn

em ơi tình hồng chan chứa
sáng nay xuân đã về rồi
lắng nghe vui buồn gọi cửa
mở lòng mừng đón xuân thôi...



hơi thở mùa xuân                                                           

… sẽ rất nhớ gió tràn trên tóc bé
bay thênh thang trưa biển nắng hanh vàng
anh ngộp thở giữa mùa xuân rất nhẹ
bước ngỡ ngàng lộng lẫy giữa hư không
  
sẽ rất nhớ chút hồng trên môi bé
gói tinh khôi – anh thuở tuổi dại khờ
ấy thế mà mùa xuân bước khẽ
chồi lộc nằm thao thiết giữa trang thơ
  
sẽ rất nhớ nắng vàng trên mắt bé
xuân kiêu sa thơ thẩn nhẹ gót hài
anh lặng khóc giữa cõi đời mộng mị
hạnh phúc đầy như sợi tóc trên tay
  
và sẽ nhớ, sẽ nhớ nhiều như thể
bé bên anh tinh khiết nụ sen hồng
nghe anh hỏi lời thì thầm nghe bé:
giữa muôn trùng… em nghe tiếng anh không?

N.M.P (Kiên Giang)




Read more…

TRĂNG MUỘN - Thơ Lê Thị Ngọc Nữ

                                               Lê Thị Ngọc Nữ (TP. HCM)



Em
một thời xa cũ
Em 
vẫn nụ cười hiền
Em
vẫn đậm nét duyên
Em
một miền nhung nhớ...

Anh
lâu rồi cứ ngỡ
Anh
quên chuyện lỡ làng
Anh
lãng tử đa mang
Anh
mây ngàn rong ruổi...

Chợt
nghe hờn nghe tủi
Chợt
tiếc nuối xa xăm
Chợt
thoáng ba mươi năm
Chợt
thăng trầm dâu bể...

Thơ
xưa nay vẫn thế
Thơ
vẫn kể bâng quơ
Thơ
mãi chỉ là thơ
Thơ
đợi chờ trăng muộn...

                        05.01.2020
                          L.T.N.N
Read more…

BÁNH IN - Bài của Đỗ Duy Hoàng


Có những thức bánh làm nên không khí mùa lễ hội và Bánh In là một trong những thức quà gợi nên không khí Tết. Chiếc bánh nhìn tuy giản đơn nhưng chất chứa trong đó sự tỉ mẫn, tài hoa và kì công của người chế biến. Đối với ngày Tết cổ truyền của người miền Trung thiếu Bánh In có lẽ không khí Tết cũng không còn đậm vị được nữa. Như mai vàng kia không khoe sắc thì xuân cũng chực chờ chưa về qua ngõ nôn nao…
Để tạo nên những chiếc Bánh In nhỏ nhắn, xinh xắn mang hương vị bùi bùi độc đáo thì cả một quá trình của những người làm bánh tài hoa. Chuẩn vị của Bánh In phải là giống Nếp Mèo bản địa, đậu xanh phải tinh chọn từ những hạt đậu hái lứa nhứt căng bóng mượt mà. Bánh In gồm có 02 loại bánh nếp và bánh đậu xanh, cách phân chia bởi vì chính thành phần của nó. Bánh nếp thì chỉ có bột nếp, Bánh In đậu xanh thì tỉ lệ nếp và đậu xanh ngang nhau, nếu đậu xanh nhiều quá bánh sẽ bị rời, rã, không sắc sảo, mà ít quá thì bị cái hương nếp lấn át không phảng phất hương vị.
Quy trình làm bánh cũng trải qua nhiều công đoạn, từ chọn nếp, đậu xanh thật ngon. Đem đãi sạch, để ráo rồi rang cho chín thơm, vàng đều trên lửa hồng riu riu cho nếp cớm vàng ươm, đậu xanh chín từ từ mà không bị ngộp khiến bánh dễ bị chai, sượng. Sau khi rang chín thì đem đi xay thành bột.
Từ đây thì công đoạn làm bánh phải trải qua sự kĩ lưỡng, nếu mảy may sơ suất một chút là hỏng cả mẻ bánh. Bột sau đó được hong sương từ 3 đến 5 đêm cho bột nở đều. Đến công đoạn in bánh, phải nhồi bột thật kĩ với đường tán được nấu từ mấy lò đường mía thì bánh mới ngon đúng vị. Đường để in bánh có thể cạo từ đường tán, hoặc đem đun riu riu cho thành nước đường sên để nhồi bột. Khuôn in bánh phải lựa chọn những chiếc khuôn được chạm khắc hoa văn đẹp mắt để tạo hình những chiếc bánh bắt mắt, tinh tươm. Chính những chiếc khuôn này làm nên sự độc đáo cho từng chiếc bánh mà người ta đã đặt tên luôn là Bánh In.
Bánh in xong cho vào xửng hấp cho sắc sảo rồi mới đem xông khô. Từ đây đã có được chiếc Bánh In thành phẩm cho ngày Tết ấm nồng. Tuy nhiên cũng có những gia đình kì công còn đem nhúng nước đường rồi áo lên lớp mè rang thì mới trọn vẹn hương vị của Bánh In.
Chiếc Bánh In nhỏ xinh mang hình hoa mai, hoa đào, con gà, chữ Phú, Quý, Tài,  Lộc… chứa đựng những trầm tích văn hóa về ẩm thực ngày Tết. Trải qua cả dăm bảy công đoạn mới tạo nên những chiếc Bánh In thành phẩm. Những chiếc Bánh In giòn tan, mang đậm hương của nếp thơm, của đậu xanh, chứa cái bùi bùi, ngòn ngọt. Giữa hàng tram thức bánh phong phú ngày Tết, Bánh In vẫn chứa vị trí trang trọng nhất, nó không chỉ đem đi mời khách đến chơi bên ấm nước trà nóng. Mà Bánh In còn là một trong những vật phẩm để dâng lên mâm cỗ gia tiên, thờ trong ngày Tết.
Một ngày Tết nữa lại cận kề, ngấp nghé bước sang, những phong vị cổ truyền lại tất tả vang lên trong căn bếp nhỏ. Những chiếc Bánh In lại sóng sánh xông phơi và cái nôn nao cũng đã rộn ràng khắp ngả, lòng người cũng hân hoan chào đón xuân về. Bánh In chiếc bánh của ngày Tết chứa đựng cái âm hưởng cổ truyền tinh tế và độc đáo, hãy giữ vị của Bánh in như giữ cái hồn cốt cổ truyền đậm hương phảng phất vào nhịp sống hôm nay hối hả, để Tết rộn vang vẫn ấm áp cổ truyền…

Đ.D.H

Read more…

AI GÓI ÁNH NHÌN THẢ QUA SÔNG - Thơ Nguyễn Văn Bút



                                    Cây bút trẻ Nguyễn Văn Bút (Bình Định)

 MÙA MỚI      

Mình nằm nghe rót mưa xuân
Đìu hiu gió thổi bâng khuâng giao mùa
Bên sông vang vọng chuông chùa
Lộc non thức giấc gọi mùa lên khơi

Nếp thơm trong tiếng à ơi
Cha ngồi gõ thuốc lòng cơi quê chiều
Ngoài kênh lơi lả cánh diều
Én chao qua ngõ những điều xuân ca

Rượu bầu mấy buổi phôi pha
Đêm hôn tóc gió tiễn xa cánh vàng
Về thôi mấy nhịp lỡ làng
Hoang mơ chưa tỉnh mơ màng mắt xuân.


 THÁNG CHẠP NHÀ MÌNH

Tháng Chạp buông mình lên tóc mạ
Đồng xanh hương sữa luống thơm lừng
Cải trắng trổ bông trong vành nón
Rét vội vàng qua vụn vỡ lòng

Tháng Chạp mưa phùn giăng lối nhỏ
Người đi kẻ đến nối chân trời
Tơ vương hồn khẽ vàng vọt mắt
Ai gói ánh nhìn thả ven sông?

Tháng Chạp nắng mềm treo ô cửa
Ánh lên màu áo những sợi tình
Ngoài hiên bầy sẻ thương mùa lúa
Hun hút khoảng lòng chạng vạng xa

Tháng Chạp về, nhà mình trông ngóng
Hong sớm mai trên ngói rong rêu
Gọi thầm thì khẽ làn sương mỏng
Hoen chiều nào xuân ngủ trên môi?


 XUÂN CỦA MẸ

Xuân của mẹ
Cong veo áo vá
Những ngày nắng nằm lên gót nẻ
Những đêm mưa thao thức mắt gầy
Khuya sớm mịt mờ
Niềm chớm nở theo làn khói bếp

Xuân của mẹ
Đời nhuộm đỏ
Áng tóc thề gánh buổi chợ dông

Mây lên men quất vào ngực gió
Phồng rộp thanh thời
Lênh đênh thuyền nở màu hoa tím

Xuân của mẹ
Trắng đêm cuốn nôi
Mưa nghịch mùa cười hốc hác
Giấc mơ bay lên
Vỡ chiếc lá khô!

Xuân của mẹ
Nóng lạnh gam màu!

 N.V.B
Read more…

DƯỜNG NHƯ MÙA XUÂN ĐẾN SỚM - Truyện ngắn Nguyễn Thị Mây

                                                            Nhà văn Nguyễn Thị Mây (Trà Vinh)




Có chú chim bay lạc vào phòng, hót lên rộn rã đánh thức Lâm. Anh vươn vai,
mở bừng mắt. Hình như đã trưa lắm rồi! Nắng chui qua cửa sổ, đổ một mảng sáng lớn xuống mặt nệm cạnh Lâm.
Anh ngồi bật dậy bực tức kêu lên:
- Nguyệt cầm lại đi nữa rồi!
Mở cửa phòng, Lâm gọi như thét:
- Dì Tư, dì Tư đâu rồi?
Người giúp việc cho vợ chồng Lâm từ dưới bếp tất tả chạy lên:
- Cậu gọi tôi?
Lâm trút bực bội lên đầu người làm thuê:
- Chứ không lẽ tôi gọi tôi.
Quá quen với tình tình cậu chủ, dì Tư không giận còn bật cười:
- Dạ, tôi xin lỗi cậu nghen cậu hai.
- Thôi, lỗi phải gì. Dì thấy vợ tôi đâu không?
Thoáng nhìn khuôn mặt cau có của Lâm, dì biết sóng gió sắp nổi lên nên tìm cách ngăn cản:
Dạ, hồi nãy mợ Hai làm món hột gà ốp - la cho cậu rồi mới...
Lâm cắt ngang:
- Mới đi tập tuồng chứ gì?
Dì Tư cười lỏn lẻn:
- Cậu biết hết trơn hà!
- Thôi đừng làm bộ nữa dì ơi! Ruột của dì với vợ tôi mấy khúc tôi còn biết nữa là khác. Dì đừng bao che cho vợ tôi.
- Cậu nói kỳ quá! Mợ Hai có làm gì quấy mà tôi phải bao với che? Mợ làm đồ điểm tâm cho cậu thì tôi nói mợ làm...
- Hứ, tưởng làm gì ngon. Nay hột gà ốp- la ăn với bánh mì, mai bánh mì ăn với hột gà ốp - la.
- Cậu quên rồi sao, bữa hổm mợ Hai nấu cháo cậu bảo ăn cháo mau tiêu chóng đói, cậu đòi ăn...
- Thôi đi, mệt dì quá! Kệ tôi! Tôi biết dì theo phe vợ tôi mà.
Dì Tư ấm ức:
- Vậy chứ mợ hai dễ thương, tốt bụng như vậy, tôi không quí sao được. Cậu khó muốn chết mà mợ còn thương nữa là...
Lâm thẹn đỏ mặt:
- Dì nói tôi khó là khó làm sao?
Biết mình lỡ lời nhưng dù sao cũng đã nói ra dì đành huỵch tẹt ý nghĩ của mình:
- Xin lỗi cậu nghen cậu hai.Trên đời dưới thế tôi chưa thấy ai khó kỳ cục như cậu. Vợ làm đào hát mà không cho đi tập tuồng rồi làm sao biết diễn.
- Hứ, nói dễ nghe quá! Tập gì mà tập mỗi ngày vậy chứ. Làm bộ để đi chơi thì có.
Dì Tư bật cười:
- Cậu đa nghi quá trời! Có tập luyện khi diễn mới hay. Không thích như vậy sao cậu không chọn con gái ở quê mình, họ đâu có đi tập tuồng.
Lâm thầm nhận dì Tư nói đúng. Phải chi anh chọn người ở cùng quê thì đâu buồn bực như vầy. Có cô còn đẹp hơn Nguyệt Cầm lại đảm việc nhà, giỏi việc ruộng rẫy. Suốt ngày họ săn sóc gia đình, cáng đáng việc đồng áng. Phải chi… ôi những điều phải chi… của cái đầu hoàn toàn độc lập với trái tim. Con tim có lý lẽ riêng của nó. Không vụ lợi, không tính toán, chỉ biết cảm xúc vui hay buồn, đau khổ hoặc hạnh phúc và yêu hoặc không yêu mà thôi! Trái tim nào được cái đầu “lãnh đạo”thì một nửa ngăn tim chứa đầy bóng tối. Nó sẵn sàng tràn sang phần còn lại, đuổi tình yêu ra ngoài. Lâm thuộc loại người có trái tim lớn hơn cái đầu nên anh yêu say đắm, mê mệt, cuồng nhiệt đến độ có những biểu hiện mù quáng.
Hình như trời sinh Lâm ra là để yêu Nguyệt Cầm. Dù hai người có hai hoàn  cảnh sống khác biệt. Quê Lâm ở vùng đồng bằng Nam bộ. Gia đình anh rất giàu, ruộng vườn thẳng cánh cò bay. Đã vậy, ba Lâm có biệt tài quan sát, tiếp cận thị trường. Ông dự đoán rồi tính toán chính xác phương cách dù nhỏ nhưng hái ra bạc. Nhận thấy trái Thanh Long được mọi người ưa chuộng. Và còn là một mặt hàng hiếm quí. Ông đã mạnh dạn tận dụng những cái cọc để dây tiêu bám vào giờ thay thế cho Thanh Long. Vườn tiêu biến thành vườn Thanh Long trù phú. Chỉ trong một thời gian không lâu, người ta nhìn thấy những đoá hoa Thanh Long nở rộ rồi trái xuất hiện. Chúng tựa như những bóng đèn đỏ chon chót, tươi tắn thắp sáng khu vườn, biến vùng đất quê mộc mạc thành một nơi đẹp đẽ, giàu có. Thanh Long đã giúp cho gia đình Lâm thêm khá giả. Nhưng cũng chính vì vườn tược thênh thang, đồng ruộng mênh mông ngút mắt mà Lâm phải quay về giúp cha mẹ quản lý thay vì học tiếp lên bậc Đại học. Phải chi Lâm có nhiều anh em thì tuyệt biết bao. Đàng này Lâm là con một. Tất nhiên tài sản này Lâm hưởng trọn nhưng anh cảm thấy có điều gì đó ẩn ức lắm. Tận đáy lòng anh là mơ ước tung mây, lướt gió. Đến khi mỏi mê mới quay về tổ cũ. Lâm chua xót khi thấy tóc cha mẹ bạc dần mà suốt ngày tất bật công việc. Anh còn lòng dạ nào để bay nhảy nữa. Dần dần, Lâm cũng quen với công việc đồng áng, có niềm vui thu hoạch. Anh bắt đầu cảm thấy gắn bó với quê hương, biết yêu và trân trọng mảnh đất đã đem đến cho anh sự giàu, bình yên. Lâm hài lòng với cuộc sống hiện tại.
Nhưng Nguyệt Cầm đã làm đảo lộn mọi thứ. Cô khiến Lâm hiểu rằng còn một thứ tình cảm nữa cũng mãnh liệt, say đắm và quyến rũ. Đó là tình yêu! Tình yêu xuất phát từ trái tim. Nó đốt cháy lòng anh bằng nỗi nhớ. Nó hành hạ anh bằng mơ ước và xúi giục anh giành lấy, sở hữu ước mơ của mình.
Đúng lúc gia đình tổ chức mừng thọ lục tuần cho cha Lâm thì có đoàn hát cải lương về chợ huyện. Vâng lời mẹ, anh theo người chú đi rước đoàn hát về diễn tại xã nhà vài đêm. L buổi, hai chú cháu phải chờ đoàn hát diễn một xuất vì họ đã bán vé rồi. Đêm ấy anh đã gặp Nguyệt Cầm. Dù trước đây lúc đi học Lâm không thích cải lương. Nhưng khi xem Nguyệt Cầm diễn Lâm mới cảm nhận được cái hay của bộ môn nghệ thuật này. Nàng đã điều khiển cảm xúc anh tựa như gió lùa vạt lúa rạp mình theo chiều thổi. Lâm nghe lao xao nỗi gì lạ lẫm chưa từng có. Anh muốn khóc khi nhìn “người vợ trẻ” cắt mái tóc thề bán đi. Vậy mà gã đàn ông bội bạc nỡ vong ân khi đỗ trạng nguyên. Tên Trần Thế Mỹ khốn kiếp đã quên đi số tiền lộ phí ngày lên đường ứng thí, quên người vợ trẻ đã vì mình mà bán mái tóc xanh. Lâm muốn nhảy lên sân khấu nắm đầu tên đốn mạt, dộng cho hắn vài đấm vào mặt. Anh nhấp nhỏm, nghiến răng trèo trẹo. May là có người chú ngồi bên buột miệng:
- Họ diễn hay quá hả mậy?
Lâm hét lên:
- Thằng khốn nạn!
Nhiều người ngồi gần quay nhìn anh, ông chú kinh ngạc xoay qua hỏi:
- Mầy chửi ai vậy Lâm?
Anh chỉ tay lên sân khấu:
- Thằng Trần Thế Mỹ chớ ai.
Ông chú ôm bụng cười ngất:
- Khùng ơi là khùng! Người ta diễn tuồng chứ bộ thật sao hả mậy… ha ha ha...
Đêm đó, Lâm cứ trằn trọc, trăn trở mãi không ngủ được. Anh biết từ nay mình không thể quên cô gái ấy, cô đào chánh có cái tên Nguyệt Cầm. Lâm gọi thầm Nguyệt Cầm, Nguyệt Cầm… cho đến khi thiếp đi.
Sáng hôm sau, bỏ mặc cho người chú điều đình, bàn bạc với ông bầu, Lâm đeo riết Nguyệt Cầm. Dưới ánh mặt trời, Nguyệt Cầm không son phấn, đẹp hồn nhiên, hiền hậu, trong trẻo như hoa còn phong nhuỵ. Anh không rời cô gái nửa bước. Chỉ trong vòng vài giờ cái tin Lâm mết Nguyệt Cầm bay ra khắp nơi và nó được khẳng định chính xác khi chiếc ghe chở đào kép tấp vào bến đò của xã. Vì mãi ngó theo Nguyệt Cầm, lúc lên cầu, Lâm hụt chân rơi tòm xuống nước. Báo hại mọi người một phen cười vỡ bụng. Ông chú trẻ lôi thằng cháu lại gần, đay nghiến:
- Vừa vừa thôi cha! Mầy làm quê độ quá trời! Làm ơn chừa mặt chừa mày để đi đây đi đó với!
Có lẽ nhờ vậy cô gái tài hoa để ý. Nguyệt Cầm bị lôi cuốn bởi cái mê đắm của Lâm, vẻ cuồng nhiệt mà cô chưa từng gặp ở những người thành thị. Số người yêu Nguyệt Cầm không ít. Họ săn đón, quà cáp đủ thứ nhưng chưa ai làm cô rung động. Bây giờ gặp Lâm, cô cảm thấy tim đập lên rộn từng hồi, buồn vui lẫn lộn. Cô biết gả con trai nầy đã chinh phục được cô bằng lòng yêu thương chân thành của hắn. Nguyệt Cầm nhận lời cầu hôn của Lâm làm cho bao người kinh ngạc. Nhất là ba và anh ruột của cô. Họ là những nhạc sĩ đàn ca cổ trong đoàn hát. Cả gia đình cô quen sống đời phiêu bạt. Dù nghèo tiền nhưng dư dả tiếng tăm. Nói đến ngón đàn của ba cô ai cũng phải trầm trồ, khen ngợi. Tiếng đàn gợi nên nỗi buồn da diết, phụ hoạ cho giọng hát ngọt ngào, mùi mẫn của nghệ sĩ khiến người nghe xót cả tim, xuýt xoa, chắc lưỡi. Ông yêu đàn, yêu sân khấu nên đặt tên cho con dù trai hay gái cũng có chữ Cầm. Cầm Hạc và Nguyệt Cầm. Ông uốn nắn con để chúng cũng yêu nghệ thuật cải lương như ông và theo nghiệp cầm ca. Ông đã toại nguyện. Cầm Hạc đàn giỏi. Nguyệt Cầm từ một đào con dần dần thành đào chánh, dẫn đầu về tài diễn xuất trong đoàn. Đang lúc vinh quang, con bé bỗng đem lòng yêu con một ông chủ vườn giàu có. May mà Nguyệt Cầm cũng không phụ lòng mong mỏi của ông. Cô ra điều kiện với bên chồng nếu được tiếp tục theo đoàn hát thì cô mới ưng thuận. Cha mẹ Lâm không vừa ý nhưng thấy con trai si mê người ta quá họ cũng phải chiều. Đâu dễ gì có được đứa con dâu nổi tiếng như Nguyệt Cầm. Ông bà chỉ hy vọng một ngày nào đó Nguyệt Cầm sẽ hát kém đi, ít được ái mộ. Cô sẽ cùng chồng về quê sống với họ. Thôi thì để bọn trẻ bay nhảy một thời.
Do vậy, Lâm đã cưới được Nguyệt Cầm và theo vợ rày đây mai đó. Dù không nói ra nhưng anh cũng ngầm mong vợ ngày một mờ nhạt dần để chỉ là của riêng anh.  Nhưng càng ngày cô càng nổi tiếng. Và trở thành đào chánh trong một đoàn hát đóng tại thành phố. Số tiền kiếm được cao dần. Nguyệt Cầm định thuê nhà ở thành phố nhưng ba mẹ Lâm đã cho con trai một số tiền lớn để mua hẳn một ngôi nhà tuy trong hẻm nhưng được cái gần chỗ nhà hát và nó cũng khá khang trang, rộng rãi. Dù cô yêu anh thật lòng, hết sức chiều chuộng anh, tỏ ra là một người vợ hiền hiếm có nhưng lúc nào Lâm cũng mang tâm trạng bất an. Anh luôn bực tức, lo lắng vẩn vơ bắt nguồn từ lúc ghé qua chỗ vợ tập tuồng.
Gã kép chánh đóng vai người tình của vợ anh hết nắm tay lại ôm chầm lấy Nguyệt Cầm. Còn vợ anh thì mắt đẫm lệ gào to:
- Chàng ôi, nếu phải xa chàng thì cuộc sống này còn nghĩa lý gì nữa!
Vừa siết chặt Nguyệt Cầm trong vòng tay, hắn vừa bắt giọng ca:
- Thôi, nàng hãy về với người chồng giàu sang… phú quí… cứ để cho ai với cát bụi… phong trần...
Rầm!” Lâm đấm tay xuống mặt bàn và cũng gào lên:
- Thôi hãy im đi đừng giả vờ nữa. Nguyệt Cầm… đi về!
Mọi người giật nẩy mình nhưng liền đó, họ cười rộ lên từng chặp. Nguyệt Cầm đỏ mặt đến bên chồng cằn nhằn:
- Anh tới đây chi vậy?
Vừa kéo tay vợ lôi đi, anh vừa gằn giọng:
- Về ngay!
Tới nhà, hai người cãi nhau một trận ra trò. Lâm chỉ trích vợ không đứng đắn. Đã có chồng rồi còn để trai ôm ấp, kề vai, cọ má. Cử chỉ đó có khó gì mà phải tập. Đây chỉ là cái cớ để… tò tí mà thôi. Nguyệt Cầm cũng đùng đùng nổi giận. Cô chê anh lạc hậu, ghen tuông vô lối, làm cô mắc cỡ với bạn bè. Đó là màn diễn nếu không tập làm sao ăn khớp. Diễn kém đâu thể gây cảm xúc nơi người xem. Diễn qua loa, cẩu thả là gián tiếp khinh thường khán giả, phụ lòng tin của mọi người, vô ơn với những người mến mộ mình. Nguyệt Cầm nhấn mạnh:
- Nếu anh thấy em không xứng đáng thì hai đứa mình chia tay nhau chứ em không thể chịu được cảnh như thế này. Em khổ lắm!
Sau đó, Nguyệt Cầm bỏ về nhà cha mẹ ruột, còn Lâm xách va li về quê. Anh nhất quyết không chịu thua vợ.
Nhưng chưa được hai ngày Lâm đã nhớ vợ đến mụ người, biếng ăn, không ngủ. Mẹ anh nhận xét:
- Y chang như chết chưa chôn.
Người chú trêu chọc:
- Dòm mầy là tao biết hai vợ chồng đang giận nhau. Giận mà thương phải hông? Thôi chịu lép vế đi mầy ơi! Mắc cỡ gì mà không về năn nỉ ôi vợ.
Chẳng biết làm sao hơn, Lâm đành lộn ngược lên thành phố đến nhà ba vợ để òn ỉ hết lời. Phải mất cả ngày Nguyệt Cầm mới xiêu lòng. Cô ra điều kiện:
- Nếu anh còn… ghen thì em… xù anh luôn!
Dù đã hứa với vợ là không ghen, Nguyệt Cầm được tự do đi tập tuồng nhưng lúc nào lòng anh cũng âm ỉ lửa hờn ghen. Anh nghi ngờ đủ thứ và quạu quọ mỗi lần vợ đi vắng. Nhất là mấy ngày nay, gần đến Tết, để phục vụ khán giả trong mấy ngày xuân, đoàn có xây dựng mới vở tuồng mới nên Nguyệt Cầm cứ phải đi… tập tuồng.
Sáng nào thức dậy anh cũng thấy vắng mặt Nguyệt Cầm. Cô đi đến trưa trời trưa trật mới về. Ăn xong lăn ra ngủ, đến xế chiều mới dậy. Quanh quẩn bên anh có bao lâu đâu lại đi hát. Đến khuya, Nguyệt Cầm phờ phạc, mệt mỏi trở về, tắm táp, tẩy trang xong lại lăn ra ngủ. Bỏ mặc anh thao thức, trằn trọc với bao điều lo nghĩ.
- Ăn đi cậu, thức ăn nguội hết rồi. Rảnh rỗi, cậu đi đâu đó chơi đi chứ ở nhà chờ đợi rồi quạu. Cậu giận hoài làm sao mợ hai yên tâm hát xướng. Rốt cuộc khổ cả hai.
Lâm giật mình sực tỉnh khi nghe dì Tư nhắc nhở. Anh ngồi vào bàn và cảm thấy mình nhỏ nhen quá. Anh là chồng mà chưa hiểu vợ bằng dì Tư. Dì Tư vốn cùng quê, cùng xóm với anh. Vì nghèo phải theo anh lên thành phố giúp việc cho vợ chồng anh để kiếm ít tiền giúp đỡ gia đình con trai của dì. Trình độ thấp kém nhưng xem ra dì thấu hiểu và đồng cảm với nghệ sĩ. Dì xem vợ anh như thần tượng hiếm có. Câu nói của dì Tư khiến anh chợt nghĩ đúng là mình quá rảnh rỗi, ăn không ngồi rồi nên mới ra chuyện. Có lẽ anh cần suy nghĩ thêm về vấn đề này. Chuyện ruộng vườn đã có chú út phụ cha mẹ. Dầu gì cũng ruột thịt mà cùng canh tác để chia nhau sống, vì thế Lâm bớt lo vụ nầy. Có lẽ anh sẽ đi học ôn để thi vào Đại học. Tuy có muốn nhưng đó chính là điều mà anh thầm mơ ước bấy lâu. Chắc cha mẹ anh cũng thấy vui hơn là anh cứ ở nhà… ngóng vợ về. Anh chợt thấy vui hẳn lên. Anh nhất quyết đạt cho được bằng cử nhân kinh tế. Cạnh đó việc học sẽ còn cho anh thêm kiến thức để lo kinh tế… gia đình. Lâm vỡ oà niềm vui khi nghĩ đến đây. Biết được ý định của anh chắc Nguyệt Cầm sẽ mừng lắm vì anh không còn...
- Mình ơi! Mình đâu rồi!
Nguyệt Cầm bất ngờ quay về, cô xuất hiện ở cửa, nhoẻn miệng cười với anh. Cô âu yếm, ngọt ngào:
- Mình đây rồi!
Nguyệt Cầm sà đến bên anh, hai tay ôm choàng qua vai rồi lại vuốt má. Hai bàn ta cô xới tung mái tóc đã sẵn rối bù vì chưa chải của chồng, cô nũng nịu:
- Ngồi đây mà hổng chịu lên tiếng gì hết hà. Ghét quá đi!
Lâm tủm tỉm cười. Lòng anh như vừa được ướp mật ngọt lịm làm anh say ngất. Anh đê mê trong cảm giác hạnh phúc mà bấy lâu anh không nhận ra. Quên dì Tư còn đứng gần đó, anh ôm chầm lấy vợ, đặt cặp môi còn bóng mở lên gò má nàng. Anh thì thầm:
- Nguyệt Cầm, anh yêu em lắm. Em cứ… đi tập tuồng đi em.
Nguyệt Cầm cười khúc khích trong vòng tay anh. Dường như xuân đến sớm. Ngày kia, nắng gió và hoa bỗng dưng khác lạ, ngát hương. Chúng xao động, ngất ngây như lòng người biết yêu!
  
N.T.M


Read more…

CÁCH NHẬP COMMENT TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ

Đầu tiên, nhấp chuột vào ô Nhập nhận xét của bạn rồi viết comment. Viết xong, nhấp chuột vào ô Tài khoản Google. Sau đó nhấp chuột vào Tên/URL thì sẽ hiện ra 2 ô. Ô phía trên, ghi Họ và tên của bạn. Ô phía dưới, ghi dòng chữ:huongquenha.com

Cuối cùng, nhấp chuột vào ô Tiếp tục và nhấp chuột tiếp vào ô Xuất bản là xong. (Nếu bạn đã có sẵn Tài khoản Google, thì sau khi viết comment, chỉ cần nhấp chuột vào ô Xuất bản là thành công)


-------------------------------------------------------------------------


TÁC GIẢ & TÁC PHẨM
* TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Ái Nhân (17) ẢNH (58) Anh Ngọc (1) Anh Nguyên (1) Anh Phong (4) Anh Phương (9) Ân Thiên (1) Bạch Diệp (5) Bách Mỵ (2) BÀN TRÒN VĂN NGHỆ (87) Bảo Hồ (1) Bảo Lâm (1) Bảo Ninh (2) Bé Hải Dân (1) Bích Ái (3) Bích Lê (4) Bích Ngọc (1) Bích Vân (2) Bình Địa Mộc (3) Bình Nguyên (1) Bình Nguyên Trang (2) Bobby Nam Giang (4) Bùi Anh Sắc (1) Bùi Công Thuấn (1) Bùi Danh Hải Phong (1) Bùi Đức Ánh (65) Bùi Hoài Vân (5) Bùi Huyền Tương (2) Bùi Hữu Phước (1) Bùi Nguyên Bằng (20) Bùi Nhựa (4) Bùi Văn Bồng (5) Bùi Việt Thắng (2) BÚT KÝ (17) Ca Dao (2) Cao Duy Thảo (1) Cao Kim Quy (1) Cao Thị Thu Hà (3) Cao Thọ Thêm (2) Cao Thoại Châu (1) Cao Thu Hà (1) Cao Văn Tam (5) Cát Du (6) Cẩm Lệ (4) Cẩm Tú Cầu (1) Chàng Cát (1) CHÀO XUÂN 2014 (1) CHÂN DUNG VĂN NGHỆ SĨ (2) Châu Quang Phước (1) Châu Thạch (9) Châu Thường Vinh (1) Chí Anh (1) Chính Đức (1) chủ (1) CHỦ BIÊN (107) Chu Giang Phong (1) Chu Lai (2) Chu Ngạn Thư (10) Chu Trầm Nguyên Minh (16) Chu Vương Miện (1) Cỏ Dại (7) Công Nguyễn (1) Cúc Dương (1) Cuộc thi văn chương (1) CỬA SỔ VĂN HÓA (6) Dạ Ngân (1) Dã Phong Bình (2) Dã Phương (1) Dạ Thảo (2) Dạ Thy (1) Diệp Linh (15) Diệp Uy (1) Dino Buzzati (3) DỌC ĐƯỜNG (29) Du Tử Lê (1) Dung Thị Vân (27) Duy Bằng (1) Duy Phạm (2) Dương Diệu Minh (1) Dương Đăng Huệ (1) Dương Hải Yến (2) Dương Hằng (7) Dương Kim Nhi (4) Dương Kim Thoa (1) Dương Phương Vinh (1) Dương Thành Thái (3) Dương Thị Yến Trinh (2) Dương Xuân Triều (6) Dzạ Lữ Kiều (6) Đàm Lan (17) Đào Hiền (2) Đào Hữu Thức (2) Đào Khương (2) Đào Phạm Thuỳ Trang (70) Đào Quang Bắc (1) Đào Quý Thạnh (1) Đào Thanh Hoà (14) Đào Thị Quý Thanh (1) Đào Thị Thu Hiền (3) Đào Văn Đạt (29) Đào Viết Bửu (7) Đặng Châu Long (1) Đặng Diệu Thoa (1) Đăng Đăng (1) Đăng Huỳnh (1) Đặng Quốc Khánh (1) Đặng Quý Địch (3) Đặng Tấn Tới (2) Đặng Thị Hoa (2) Đặng Thị Xuân (1) Đăng Trình (1) Đặng Tường Vy (3) Đặng Văn Sử (1) Đặng Việt Trinh (1) Đặng Xuân Xuyến (9) ĐIỂM BÁO (2) Đình Thậm (1) Đinh Vương Khanh (4) Đoàn Khương Duy (1) Đoàn Thị Minh Hiệp (4) Đoản văn (1) ĐỌC SÁCH (1) Đỗ Chiến Thắng (6) Đỗ Duy Hoàng (15) Đỗ Hồng Ngọc (5) Đỗ Phu (1) Đỗ Tấn Đạt (2) Đỗ Trúc Hàn (1) Đỗ Xuân Phương (1) Đức Linh (1) Đức Tiên (3) Elena Pucillo Truong (6) Ghi chép (1) Giang Đình (8) Giang Hiền Sơn (6) Hà Đoàn (2) Hạ Ly (1) Hà Nguyên (2) Hà Nhữ Uyên (2) Hạ Thi (3) Hà Thị Thu Hằng (1) Hà Tùng Sơn (1) Hải Miên (3) Hải Phong (2) Hải Thăng (1) Hải Thuỵ (6) Hải Yến (2) Hàm Sơn (1) Hàn Dã Thảo (2) Hàn Du Tử (17) Hàn Hữu Yên (1) Hãn Nguyên Nguyễn Nhã (1) Hàn Nguyệt (1) Hàn Phong Vũ (19) Hậu Cốc Ngang (1) Hậu Đậu (1) Hiếu Dũng (1) Hoa Hướng Dương (1) Hoa Mai (2) Hoa Tím Buồn (4) Hoa Tuyết (1) Hoà Văn (10) Hoa Xuyến Chi (1) Hoài Huyền Thanh (53) Hoàng Anh (6) Hoàng Anh 79 (26) Hoàng Chẩm (46) Hoàng Đình Quang (2) Hoàng Giao (4) Hoàng Hạ Miên (6) Hoàng Hữu (1) Hoàng Khánh Duy (4) Hoàng Kim (1) Hoàng Kim Chi (1) Hoàng Kim Oanh (2) Hoàng Linh (6) Hoàng Long (2) Hoàng Lộc (8) Hoàng Mẫn (1) Hoàng Minh Tường (2) Hoàng Nghĩa Lược (1) Hoàng Ngọc Xuân (4) Hoàng Nguyên (1) Hoàng Phủ Ngọc Tường (1) Hoàng Thảo Chi (1) Hoàng Thị Nhã (8) Hoàng Thị Thu Thủy (2) Hoàng Trang (1) Hoàng Trần (1) Hoàng Trọng Quý (9) Hoàng Trọng thắng (1) Hoàng Tuấn Sơn (1) Hoàng Tuyên (2) Hoàng Vũ Thuật (1) Hoàng Xuân Hiến (1) Hoàng Xuân Niên (1) Hồ Bích Ngọc (4) Hồ Bích Vân (2) Hồ Đắc Thiếu Anh (1) Hồ Hải (2) Hồ Lê Diêm (1) Hồ Nam (1) Hồ Ngọc Diệp (1) Hồ Nhật Quang (1) Hồ Sĩ Duy (1) Hồ Thanh Ngân (10) Hồ Thế Hà (2) Hồ Thế Phất (3) Hồ Tĩnh Tâm (1) Hồ Tịnh Thuỷ (21) Hồ Vũ Khánh Linh (1) Hồ Xuân Thu (3) Hội Nhà văn TP. HCM (1) Hồng Hạnh (3) Hồng Liễu (1) Hồng Phúc (8) Hồng Tâm (10) Huệ Triệu (3) HUMICHI (5) Huy Nguyên (15) Huy Vọng (17) Huy Vũ (1) Huỳnh Dạ Thảo (1) Huỳnh Gia (18) Huỳnh Kim Bửu (1) Huỳnh Minh Lệ (2) Huỳnh Ngọc Nga (1) Huỳnh Ngọc Phước (28) Huỳnh Như Phương (1) Huỳnh Thanh Lan (1) Huỳnh Thúy Thúy (1) Huỳnh Văn Diệu (1) Huỳnh Văn Mỹ (1) Huỳnh Văn Yên (1) Huỳnh Xuân Sơn (3) Hương Đêm (1) Hương Đình (4) Hương Quê Nhà (1) Hương Văn (6) Hửu Thỉnh (1) James Dylan (7) Jeffrey Thai (9) Jerry Thu Trà (7) Kai Hoàng (1) Kha Tiệm Ly (4) Khả Xuân (1) Khán Võ (2) Khảo Mai (1) Khổng Vĩnh Nguyên (1) KỊCH BẢN (1) Kiên Giang (1) Kiến Giang (12) Kim Chuông (4) Kim Dung (2) Kim Ngoan (15) Kim Quyên (1) Kim Sơn Giang (22) Kim Tiết (5) Kim Yến (1) Kỳ Nam (2) Ký sự (14) La Mai Thi Gia (1) Lạc Thảo (1) Lại Ngọc Thư (1) Lam Giang (3) Lan Anh (1) Lan Phương (1) Lan Thanh (1) Lãng Du (6) Lâm Bích Thuỷ (8) Lâm Cẩm Ái (3) Lâm Hạ (11) Lâm Huy Nhuận (1) Lâm Trúc (29) Lâm Xuân Vi (1) Lâu Văn Mua (1) Lê Ân (5) Lê Bá Duy (8) Lê Đình Danh (79) Lê Đức Hoàng Vân (1) Lê Đức Lang (13) Lê Giang Trần (1) Lệ Hằng (3) Lê Hoài Lương (4) Lê Hoàng (2) Lê Hứa Huyền Trân (39) Lê Khánh Luận (1) Lê Minh Chánh (1) Lê Minh Dung (2) Lê Minh Hải (2) Lê Minh Vũ (3) Lê Ngân (3) Lê Ngọc Phái (1) Lê Ngọc Trác (1) Lê Ngũ Nam Phong (11) Lê Nhựt Triết (8) Lê Phương Châu (30) Lê Quang Trạng (21) Lê Sa Long (2) Lê Thanh Hùng (31) Lê Thanh My (8) Lê Thấu (1) Lê Thị Cẩm Tú (6) Lê Thị Hồng Thắm (1) Lê Thị Kim (1) Lê Thị Ngọc Lệ (1) Lê Thị Ngọc Nữ (30) Lê Thị Thu Hiền (1) Lê Thị Xuyên (13) Lê Thiếu Nhơn (15) Lê Thống Nhất (6) Lê Thụy Phương (1) Lê Tiến Dũng (1) Lê Tiến Mợi (6) Lê Trọng Nghĩa (3) Lê Trung Hiếu (1) Lê Tuân (4) Lê Uyên (1) Lê Văn Hiếu (10) Lê Văn Ngăn (3) Lê Vi Thuỷ (1) Lê Xuân Tiến (1) Linh Lan (7) Linh Lan (Quảng Nam) (8) Linh Phương (3) Linh Thy (2) Long Khánh (4) Lữ Hồng (3) Lư Nhất Vũ (1) Lương Cẩm Quyên (1) Lương Duyên Thắng (3) Lương Đình Khoa (1) Lương Sơn (27) Lưu Ly (6) Lưu Quang Minh (15) Lưu Thành Tựu (1) Lưu Thị Mười (2) Lý Khánh Vinh (15) Lý Thành Long (1) M.T.N.H (7) Mã Nhị Lan (1) Mạc Minh (2) Mạc Tường (2) Mai Đức Trung (6) Mai Kiệm (1) Mai Loan (12) Mai Nhật (2) Mai Thanh (1) Mai Thị Vân (1) Mai Thìn (3) Mai Tuyết (35) Mang Viên Long (63) Marie Hải Miên (4) Mẫu Đơn (1) Mèo Con (1) Mi Thu (1) Miên Đức Thắng (2) Miên Linh (1) Minh Châu (2) Minh Đan (Lọ Lem Đất Võ) (5) Minh Nguyên (14) Minh Nguyễn (3) Minh Nguyệt (13) Minh Nguyệt (NT) (1) Minh Vy (25) Mỗi tháng một tác giả và một bài thơ hay (2) Mộng Cầm (8) Mùa Xanh (1) Mường Mán (1) MỸ THUẬT (6) My Tiên (1) Mỹ Vân (1) Nam Cao (1) Nam Giang James Dylan (2) Nam Thi (12) Năm Bửu (1) Nấm Độc (1) NCCGL (4) Ngàn Thương (32) Ngày Đẹp Tươi (1) Ngọc Bút (7) Ngọc Diệp (35) Ngọc Thịnh (1) Ngô Càn Chiểu (1) Ngô Cự Chính (2) Ngô Diệp (6) Ngô Đình Hải (6) Ngô Hồng Nhung (1) Ngô Liêm Khoan (1) Ngô Minh Trãi (3) Ngô Nguyên Ngiễm (1) Ngô Thị Hoà (1) Ngô Thị Ngọc Diệp (6) Ngô Thuý Nga (30) Ngô Thúy Nga (16) Ngô Thy Học (7) Ngô Văn Cư (33) Ngô Văn Giảng (11) Ngô Văn Khanh (17) Nguyễn (1) Nguyễn An Bình (68) Nguyễn An Đình (4) Nguyễn Ánh 9 (1) Nguyễn Bá Nhân (1) Nguyễn Bích Sao Linh (1) Nguyễn Bình (1) Nguyễn Bính Hồng Cầu (2) Nguyên Cẩn (26) Nguyễn Châu (2) Nguyễn Chinh (4) Nguyễn Công Thụ (2) Nguyễn Công Tùng Chinh (1) Nguyễn Cử Tú Quỳnh (2) Nguyên Diệp (1) Nguyễn Duy Khương (6) Nguyễn Duy Thịnh (3) Nguyễn Đặng Mừng (3) Nguyễn Đăng Thanh (20) Nguyễn Đăng Trình (4) Nguyễn Đình Bảng (1) Nguyễn Đình Trọng (1) Nguyễn Đoan Tuyết (25) Nguyễn Đồng Bội Thảo (1) Nguyễn Đức Chính (5) Nguyễn Đức Cơ (1) Nguyễn Đức Mậu (2) Nguyễn Đức Minh (6) Nguyễn Đức Minh Hùng (10) Nguyễn Đức Phú Thọ (21) Nguyễn Đức Quyền (4) Nguyễn Đức Tấn (6) Nguyễn Đức Tình (2) Nguyễn Gia Long (1) Nguyên Hạ (11) Nguyễn Hải Thảo (2) Nguyễn Hậu (2) Nguyễn Hiếu (8) Nguyễn Hiếu Học (2) Nguyễn Hòa Hiệp (2) Nguyễn Hoài Ân (1) Nguyễn Hoàng Thức (2) Nguyễn Hồng Diệu (1) Nguyễn Huệ (3) Nguyên Hùng (1) Nguyễn Huy (3) Nguyễn Huy (HD) (1) Nguyễn Huy Khôi (1) Nguyễn Huỳnh (1) Nguyễn Hữu Minh (1) Nguyễn Hữu Phú (1) Nguyễn Hữu Quý (2) Nguyễn Hữu Thuần (4) Nguyễn Hữu Trung (2) Nguyễn Khiêm (1) Nguyễn Khoa Đăng (51) Nguyễn Kiều Lam (2) Nguyễn Kim Hương (6) Nguyễn Lam (2) Nguyễn Lương Vỵ (4) Nguyên Minh (1) Nguyễn Minh Dũng (46) Nguyễn Minh Hoà (1) Nguyễn Minh Khiêm (1) Nguyễn Minh Nguyệt (1) Nguyễn Minh Phúc (43) Nguyễn Minh Quang (5) Nguyễn Minh Thuận (9) Nguyễn Minh Toàn (1) Nguyễn Mỳ (1) Nguyễn Mỹ Nữ (3) Nguyễn Nga (14) Nguyễn Nghiêm (3) Nguyễn Ngọc Dũng (1) Nguyễn Ngọc Đặng (1) Nguyễn Ngọc Hà (4) Nguyễn Ngọc Hưng (5) Nguyễn Ngọc Thơ (31) Nguyễn Ngọc Tư (5) Nguyễn Nguy Anh (21) Nguyễn Nguyên Phượng (68) Nguyễn Nhật Hùng (4) Nguyễn Như Tuấn (13) Nguyên Phong (1) Nguyễn Phú Yên (8) Nguyễn Phượng (2) Nguyễn Quang Quân (8) Nguyễn Quang Tâm (2) Nguyễn Quang Tuấn (1) Nguyễn Quân (2) Nguyễn Quốc Ái (1) Nguyễn Quốc Bảo (1) Nguyễn Quốc Đông (1) Nguyễn Quy (2) Nguyên Tâm (1) Nguyễn Tấn Thuyên (3) Nguyễn Thái An (3) Nguyễn Thái Dương (6) Nguyễn Thái Huy (35) Nguyễn Thành Công (48) Nguyễn Thành Giang (22) Nguyễn Thanh Hải (1) Nguyễn Thanh Huyền (6) Nguyễn Thanh Mừng (1) Nguyễn Thánh Ngã (1) Nguyễn Thành Nhân (17) Nguyễn Thanh Tuấn (7) Nguyễn Thanh Xuân (2) Nguyễn Thế Kiên (1) Nguyễn Thế Kỷ (1) Nguyễn Thị Ánh Huỳnh (2) Nguyễn Thị Bích Phượng (2) Nguyễn Thị Cẩm Thuỳ (3) Nguyễn Thị Chi (2) Nguyễn Thị Diệu Hiền (3) Nguyễn Thị Hải (1) Nguyễn Thị Hằng (2) Nguyễn Thị Hậu (1) Nguyễn Thị Hồng Đào (7) Nguyễn Thị Huệ (1) Nguyễn Thị Kim Huệ (2) Nguyễn Thị Mây (121) Nguyễn Thị Ngọc Hải (1) Nguyễn Thị Ngọc Sen (2) Nguyễn Thị Như Tâm (3) Nguyễn Thị Phụng (24) Nguyễn Thị Thanh Bình (6) Nguyễn Thị Thành Nhân (1) Nguyễn Thị Thanh Toàn (1) Nguyễn Thị Thanh Xuân (1) Nguyễn Thị Thu Ba (20) Nguyễn Thị Thu Hiền (1) Nguyễn Thị Thu Hoài (1) Nguyễn Thị Thu Thuý (3) Nguyễn Thị Thùy Linh (3) Nguyễn Thị Tiết (3) Nguyễn Thị Tuyết (1) Nguyễn Thị Việt Hà (39) Nguyễn Thị Xuân Hương (14) Nguyễn Thủy (4) Nguyễn Thúy Ngân (13) Nguyễn Thuý Quỳnh (2) Nguyễn Thường Kham (2) Nguyễn Thượng Trí (2) Nguyễn Tiến Đường (8) Nguyễn Trí Tài (40) Nguyễn Trọng Luân (2) Nguyễn Trung (1) Nguyễn Trung Nguyên (1) Nguyễn Tuyển (4) Nguyễn Văn Ân (67) Nguyễn Văn Bút (4) Nguyễn Văn Công (2) Nguyễn Văn Cường (CCK) (4) Nguyễn Văn Hiến (5) Nguyễn Văn Hoà (5) Nguyễn Văn Hòa (1) Nguyễn Văn Học (42) Nguyễn Văn Ngọc (1) Nguyễn Văn Thảo (17) Nguyễn Văn Toan (1) Nguyễn Việt Hà (2) Nguyễn Vinh (1) Nguyễn Vĩnh Bình (3) Nguyễn Xuân Cảm (3) Nguyễn Xuân Dương (1) Nguyễn Xuân Khánh (1) Nguyễn Xuân Thuỷ (1) Nguyễn Xuân Thủy (1) Nguyễn Xuân Tư (3) Nguyệt Linh (5) Nguyệt Quế (1) Ngưng Thu (42) Nhã Ngọc (1) Nhã Thiên (7) Nhân Hậu (2) NHÂN VẬT (1) Nhật Nguyệt Xuân Hương (1) Nhật Quang (17) Nhất Sinh (1) Nhật Vũ (1) Nhi Hạ (1) NHỚ THUỞ ẤU THƠ (37) Như Hoài (1) NHỮNG ÁNG VĂN HAY VỀ LÀNG QUÊ VIỆT NAM (7) NHỮNG NGƯỜI BẠN ĐÂT THỦ (6) NHỮNG NGƯỜI THỰC HIỆN HQN (5) Nông Quốc Lập (2) NP phan (1) Nửa Đời hư (1) NỬA THÁNG MỘT TÁC GIẢ VÀ MỘT BÀI THƠ HAY (38) P.N. Thường Đoan (1) Pearl (1) Phạm Ánh (29) Phạm Anh Xuân (3) Phạm Bá Nhơn (2) Phạm Cao Hoàng (1) Phạm Đình Nghi (1) Phạm Hổ (1) Phạm Hữu Hoàng (20) Phạm Kiều Hưng (1) Phạm Lâm (1) Phạm Lê Tường Vi (1) Phạm Minh Dũng (14) Phạm Minh Hiền (9) Phạm Minh Thuận (10) Phạm Mỹ (1) Phạm Ngân (3) Phạm Như Vân (1) Phạm Phan Hòa (1) Phạm Phương Lan (1) Phạm Quỳnh An (1) Phạm Thái Ba (4) Phạm Thị Hải Dương (9) Phạm Thị Liên (1) Phạm Thị Mỹ Liên (30) Phạm Thị Phương Thảo (3) Phạm Thuý (6) Phạm Trần Ái Linh (4) Phạm Trung Tín (2) Phạm Tuấn Vũ (28) Phạm Tử Văn (21) Phạm Văn Phương (14) Phạm Văn Thạnh (1) Phạm Vũ (1) Phan Anh (12) Phan Cung Việt (1) Phan Đức Nam (1) Phan Hoài Thương (1) Phan Hoàng (2) Phan Huỳnh Điểu (1) Phan Hữu Lý (1) Phan Khanh (2) Phan Mai Thư Nhã (6) Phan Nam (20) Phan Quỳnh Như (1) Phan Sửu (1) Phan Tấn Lược (6) Phan Thanh Cương (2) Phan Thị Huỳnh Trang (2) Phan Tiên Phát (1) Phan Tình (1) Phan Trang Hy (24) Phan Văn Bình (1) Phan Văn Thạnh (1) Phan Văn Thuần (3) Phan Vĩnh (1) Phiêu Vân (1) Phong Dương (2) Phong Điệp (1) Phỏng vấn (7) Phú Ngọc (1) Phú Quang (3) Phú Xuân (8) Phùng Gia Lộc (1) Phùng Hiếu (10) Phùng Hiệu (1) Phùng Hoàng Chương (1) Phùng Phương Quý (8) Phùng Văn Khai (1) Phương Phương (10) Phương Uy (5) Quảng Ngọc (1) Quảng Ngôn Lê Ngữ (1) Quang Thám (1) Quang Tuấn Dũng (9) Quốc Hùng (2) Quốc Tuyên (1) Quỳnh Lệ (1) Quỳnh Nga (12) Quỳnh Trâm (1) Raymond Thư (1) Rêu (Cao Hoàng Từ Đoan) (13) SÁCH BẠN VĂN (71) SINH NHẬT (1) Song Ninh (11) Sông Hương (11) Sông Lam (1) Sông Song (7) Sơn Tịnh (2) Sơn Trần (15) T.T.Hiếu Thảo (22) Tạ Nghi Lễ (1) Tạ Thị Hoa (14) TẢN VĂN (219) TẠP BÚT (559) Tạp chí Văn Mới (1) TẠP CHÍ VN BÌNH DƯƠNG (11) Tâm Nhiên (2) Tấn Hòa (1) Tần Khánh (4) TẬP SAN ÁO TRẮNG (39) Tập san Văn học nghệ thuật Hương Quê Nhà (1) Tây Sơn bi hùng truyện (2) Thạch Anh (2) Thạch Cầu (1) Thạch Đà (7) Thạch Lam (1) Thạch Sene (4) Thái An Khánh (2) Thái Hoà (1) Thanh Bình Nguyên (27) Thanh Hải (1) Thanh Huyền (2) Thanh Lương (2) Thanh Minh (4) Thanh Phong (1) Thanh Sơn (1) Thanh Thảo (3) Thanh Trắc Nguyễn Văn (35) Thanh Tùng (7) Thành Văn (3) Thạnh Văn (1) Thanh Xuân (2) Thảo Nguyễn (1) Thâm Tâm (1) Thi Ngọc Lan (1) Thiên Ân (1) Thiên Di (5) Thiên Sơn (1) Thiên Thần Áo Trắng (7) Thiên Tôn (10) Thiên Trần (1) Thiệp chúc mừng năm mới (2) Thiệp chúc Tết (3) Thiệp mừng (3) Thông báo (1) Thơ (2991) Thơ Lê Nhựt Triết (1) THƠ MỜI HOẠ (7) THƠ PHỔ NHẠC (77) Thời sự Văn nghệ (6) Thu Dung (3) Thu Hằng (1) Thu Hoài (1) Thuận Thảo (8) Thuận Yến (1) Thục Minh (7) Thuỳ Anh (12) Thuỵ Du (1) Thụy Du (3) Thuỳ Dương (1) Thủy Điền (1) Thuỳ Nhân (1) Thư cảm ơn (1) Thư ngỏ (1) THƯ NGỎ CỦA HQN (2) Thư tin (285) THƯ VIỆN TÁC GIẢ (1) Tiểu luận (4) Tiểu Mục Đồng (1) Tiểu Nguyệt (5) Tiểu thuyết (107) Tiêu Tương (1) TIN VĂN (2) Tịnh Bình (13) Tịnh Minh Tiến (2) Tô Hồng Phương (1) Tô Kiều Ngân (1) Tô Minh Yến (21) Tôn Nữ Hỷ Khương (2) Tôn Thất Út (2) Tống Ngọc Hân (1) Tống Xuân Tám (1) Trà Bình (4) TRABATHA (1) Trác Phi (1) Trang Linh (1) Trang Lộc (1) Trang Thơ Chào Xuân Mậu Tuất 2018 (1) TRANG THƠ CHỦ NHẬT (402) Trang Thơ Đón Xuân Đinh Dậu 2017 (1) Tranh ảnh (3) Trầm Mặc (4) Trần Anh Dũng (1) Trần Bảo Định (4) Trần Băng Khuê (1) Trần Biên Thùy (1) Trần Dần (1) Trần Duy Đức (17) Trần Dzạ Lữ (4) Trần Định (1) Trần Đình Sử (2) Trần Đoàn Luận (1) Trần Đức ÁI (2) Trần Đức Tín (1) Trần Hà Nam (4) Trần Hoàng Vy (2) Trần Hồng Vân (5) Trần Huiền Ân (2) Trần Huy Minh Phương (2) Trần Hữu Du (1) Trần Hữu Hội (17) Trần Kim Đức (5) Trần Kim Loan (2) Trần Kim Quy (1) Trần Lê Sơn Ý (2) Trần Linh Chi (1) Trần Long Thạch (1) Trần Lưu (1) Trần Mai Hường (11) Trần Mạnh Hảo (1) Trần Minh Nguyệt (13) Trần Năm (1) Trần Ngọc Mỹ (11) Trần Nguyên Hạnh (6) Trần Nhã My (2) Trần Nhương (1) Trần Phù Nam (1) Trần Quang Dũng (4) Trần Quang Khanh (10) Trần Quang Lộc (1) Trần Quang Ngân (8) Trần Quốc Tiến (8) Trần Quốc Việt (1) Trần Tâm (7) Trần Thái Hưng (5) Trần Thanh Hải (3) Trần Thành Nghĩa (1) Trần Thế Nhân (13) Trần Thị Bích Thu (1) Trần Thi Ca (9) Trần Thị Cổ Tích (2) Trần Thị Huệ (1) Trần Thị Huyền Trang (3) Trần Thị Ngọc Hồng (1) Trần Thị Thanh (5) Trần Thị Thắng (1) Trần Thị Thương Thương (4) Trần Thị Trúc Hạ (1) Trần Thị Uyên (4) Trần Thiện (2) Trần Thiện Tuấn (1) Trần Thoại Nguyên (1) Trần Thuận (7) Trần Thúy Lành (4) Trần Thuỳ Trang (1) Trần Thư (1) Trần Thương Nhiều (1) Trần Trọng Hưng (2) Trần Trọng Tân (1) Trần Trọng Vũ (2) Trần Tuấn Anh (2) Trần Tuấn Thanh (10) Trần Vạn Giã (2) Trần Văn Bạn (16) Trần Văn Nhân (5) Trần Văn Thiên (1) Trần Việt (1) Trần Viết Dũng (11) Trần Võ Thành Văn (23) Triết học (2) Triều Âm (2) Triều Châu (1) Triều La Vỹ (1) Triệu Lam Châu (1) Triệu Từ Truyền (29) Trịnh Bửu Hoài (102) Trịnh Duy Sơn (2) Trịnh Hoài Linh (5) Trịnh Huy (4) Trịnh Thuỳ Mỹ (1) Trịnh Tuyên (1) Trịnh Viết Hiền (1) Trịnh Viết Hiệp (1) Trịnh Yến (2) Trúc Giang (4) Trúc Lập (1) Trúc Linh Lan (2) Trúc Thanh Tâm (12) Trúc Thuyên (3) Trung Trung Đỉnh (1) Truyện dài (10) TRUYỆN DỊCH (1) Truyện ký (2) TRUYỆN NGẮN (1112) TRUYỆN VỪA (14) Trương Công Tưởng (16) Trương Diễm Phiến (1) Trương Đình Phượng (8) Trương Đình Tuấn (3) Trương Hồng Phúc (14) Trương Huỳnh Như Trân (2) Trương Lan Anh (1) Trương Nam Chi (5) Trương Thanh Cường (2) Trường Thắng (65) Trương Thị Thanh Tâm (22) Trương Thị Thúy (2) Trường Thịnh (6) Trương Tri (2) Trương Văn Dân (21) Trương Viết Hùng (1) TTM (1) Tuấn Nguyễn (7) Tuấn Quỳnh (3) Tuti (2) Tuỳ bút (2) TÙY BÚT (117) Tuyết Vân (1) Tường Vi (1) TX (1) Út Lãng Tử (1) Uyên Khuê (2) Uyên Minh (1) Uyển Phan (1) Vành Khuyên (1) Văn (2326) Văn Công Mỹ (2) Văn Lưu (1) Văn Nguyên (1) Văn Nguyên Lương (7) Văn Nhược Ba (1) Văn Thạnh (2) Văn Thành Lê (1) Văn Thắng (22) Văn Trọng Hùng (1) Vân Đồn (3) Vân Giang (12) Vân Khanh (2) Vân Phi (32) Vân Tùng (2) Vi Ánh Ngọc (2) Vi Quốc Hiệp (1) VIDEO CLIP (2) Viễn Trình (25) Việt Quỳnh (1) Việt Trang (1) Việt Trương (1) Vĩnh Sơn (7) Vĩnh Thông (38) Vĩnh Tuy (16) Võ Bá Cường (1) Võ Chân Cửu (17) Võ Chí Nhất (3) Võ Công Liêm (1) Võ Diệu Thanh (16) Võ Dõng (1) Võ Đông Điền (4) Võ Hà (1) Võ Hạnh (2) Võ Mỹ Cát (1) Võ Ngọc Thọ (4) Võ Như Văn (3) Võ Thị Nga (12) Võ Thị Thu Thủy (1) Võ Thuỵ Như Phương (15) Võ Văn Hoa (1) Võ Văn Luyến (1) Võ Xuân Phương (3) Vũ Bình Lục (1) Vũ Đình Huy (8) Vũ Đình Liên (1) Vũ Đình Minh (1) Vũ Đình Nguyệt (2) Vũ Đình Thung (2) Vũ Đức Trọng (1) Vũ Hạ (1) Vũ Hạnh (3) Vũ Miên Thảo (5) Vũ Thành An (1) Vũ Thị Huyền Trang (104) Vũ Thụy Khuê (8) Vũ Trọng Quang (1) Vũ Trọng Tâm (2) Vũ Trọng Thanh (1) Vương Hạnh (1) Vương Hoài Uyên (4) Vương Tâm (2) Xanh Nguyên (4) Xuân Đài (1) Xuân Phong (6) Xuân Phương (1) Xuân Tiến (20) Ý Thu (3) Yên Kha (7) Ziken (2)
-------------------------------------------------------------------------
+ 792 TÁC GIẢ CÓ BÀI ĐĂNG TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ
-------------------------------------------------------------------------