SỨC HÚT CỦA MỘT TẤM LƯNG - Truyện ngắn Võ Diệu Thanh

 

                                       Nhà văn Võ Diệu Thanh (An Giang)

Vân nói bệnh tâm thần nó lây hơn tất cả những bệnh khác. Ai ở gần người bệnh cũng sẽ bực bội người bệnh rồi sớm hay muộn cũng sẽ nó quàng nói xiên. Ông già khùng rồi.

Ông già trở thành nhà nghiên cứu về sức hút và những tấm lưng.

Thường ngày, như bị thôi miên dù đã cố tránh, ông già cứ nhìn miết vào những tấm lưng của phụ nữ.

 Ông cảm thấy mình sợ  cái lưng áo một con người hơn cả với cái lưng ghế. Bởi ông thèm cái lưng ghế. Đi đâu ông cũng nhìn lưng ghế như muốn sà ngay vào nó, dựa miết vào nó. Có lúc mệt mỏi, ông thèm ngồi quay mặt vào lưng ghế, ôm chặt  nó, gác đầu lên nó ngủ ngồi một cách ngon lành quên hết mọi thứ trên đời.

Ông không muốn nhìn thấy lưng áo của con người. Những khi đi lấy thuốc nam, đường đèo dốc rắn rết gì ông cũng đi thật nhanh, đi dẫn đầu để khỏi nhìn thấy lưng áo của bất cứ người nào. Vì trong những tấm lưng đó, sao cái nào ông cũng như nhìn thấy nó giống lưng áo của bà vợ hai mươi hai tuổi của mình.

Những cái lưng cứ lồ lộ đáng sợ.

Lúc vô chùa thắp nhang lạy phật là lúc khổ. Trước phật ông thường dặn mình dẹp hết mọi phán xét, xóa hết mọi ám ảnh cả tốt cả xấu. Người giàu người nghèo, người già người trẻ gì cũng được tôn trọng. Lưng hay đầu hay mông gì cũng là bộ phận quý giá của con người. Nhưng không ít lần ông đã  bỏ ngang việc cúng phật đi thẳng một đường ra khỏi chùa vì những cái lưng.

Có khi đang đi kiếm thuốc, có những người áng trước mặt ông bằng một cái lưng hồn nhiên êm ả. Những cái lưng đổ mồ hôi cùng ông kiếm thuốc nam để giúp đỡ cho người bệnh, những cái lưng của những con người không ngại cực khổ chỉ mong sao đạt được một con đường sáng cho lối sống và lối chết.  

Toàn là những cái lưng của người lương thiện.

Ông không thấy gì hết, cả lương thiện hay độc ác. Ông chỉ thấy nó giống lưng áo vợ ông. Có lần ông buộc miệng hỏi

- Bà bệnh hoạn sao không ở nhà đi mấy chỗ nắng nôi này làm chi?

Người đàn bà quay lại. Một gương mặt lạ hoắc. Một dáng người to gấp đôi vợ. Có giống lưng vợ miếng nào đâu mà sao ông lại nhầm lẫn. Dẫu gì ông cũng thấy mình bình tâm hơn khi nhận ra đó là một cái lưng áo lạ.

*

Cái lưng vợ ông, có gì mà ông sợ đến như vậy. Một cái lưng người phụ nữ hai con tuy là già hơn hồi mới cưới nhưng  so với một ông già gần bảy mươi thì tuổi đôi mươi của vợ vẫn là cỏ non dưới mắt trâu già.

Vợ ông vẫn hồn nhiên như ngày nào. Người ta nói ông có lòng, chăm sóc vợ tốt nên dẫu điên điên cô vẫn rất tròn trịa mỡ màng. Ông thấy cái lưng áo, cái đường eo vẫn không thay đổi nhưng sự mỡ màng kia trở nên vô nghĩa. Mà ngay cả những cái lưng khác cũng trở nên ám ảnh, đáng sợ. Lưng là món hiền nhất trong mỗi con người, nó hoàn toàn không làm gì nên tội.

Nhỏ Vân nói ông nuôi vợ bệnh riết bị tâm thần rồi. Nếu ông nuôi nữa là ông chết đó. Chắc ông nên cho bà về với má của bà một thời gian đi. Ông đã già lắm rồi, bệnh thần kinh là không thể chữa được, là đi đứt? Chết chùm đó chớ đừng có giỡn. Lúc đó chẳng biết mình là ai chớ ở đó mà nuôi người khác, ở đó mà kiếm đường sáng cho một kiếp nào khác. Sự chết giữa u mê sẽ mở ra một kiếp sống u mê khác. Sẽ là luân hồi mê muội. Ông không nên dễ ngươi.

Ông già không thể bỏ bà. Ông ở hiền, ông ăn chay. Nếu ông lụm bà ở ngoài đường, ông không có con với  bà thì khi bà bệnh vầy, ông cũng không thể nào để bà đơn độc. Người hung hãn buông hạ đồ đao bao giờ cũng thành khẩn như vậy.  Ông nói với Vân “hồi xưa tao ngang tàng không ai bằng nghe bây". 

 Ông ăn chay vì muốn rèn cho mình lòng nhân. Mà con đường quay đầu thật là kỳ dịêu. Nó làm cho mọi thứ trở nên nhẹ nhàng. Ông nhận ra không gì có thể kéo con người trở về lương thiện dễ dàng bằng sự tĩnh lặng. Ví như một con thuyền chở khẳm cỡ nào mà đưa nó vào ao hồ lặng sóng thì nó sẽ không chìm.  Nghĩa là cứ đưa một thằng ác ôn đi chung với những người hiền, những người yên ổn tịnh tâm, nó không hết ác ngay bây giờ thì thế nào nó cũng hết ác khi sức cùng lực kiệt. Như hạt giống thiện đã gieo rồi chỉ chờ những trận mưa ẩm ướt mát lành để nó nẩy mầm.  Hiền lành là món từ từ mà thấm chớ gấp gáp rất khó lòng. Ông đi lấy thuốc thấy cảnh sống ở đó hay lắm. Ông gặp bao nhiêu là người chẳng bận tâm gì tới no đói được mất. Họ cứ như con ong hút mật mà không cần biết mật kia vào tay ai. Những người son phấn lòe loẹt cũng tốt thôi là tốt. Những người nói chuyện hung hăng như sắp đánh nhau cũng tốt thôi là tốt. Có những người tham lam cũng tốt thôi là tốt. Họ nói là làm phước kiếm chút vốn về quê. Về quê khỉ khô gì.  Làm bậy nhiều sợ tội nên làm phước cho giảm bớt. Nhưng cũng cứ bị ham hố nên tiếp tục làm bậy rồi tiếp tục tạo phước để giảm trừ. Kệ, biết sợ là tốt rồi, cái ác dù gì cũng có chừng mực hơn. Cái hạt giống thiện ít ra cũng đang nằm chờ đó. Đủ duyên nó sẽ nảy mầm.  Chớ cái cảnh giết người hàng loạt mà tỉnh queo còn nói không hối hận sao mà đau đớn quá. Chớ cái cảnh bạo lực, giết chóc tinh thần người khác tơi tả mà mặt mũi cứ tỉnh bơ, miệng cứ nhơn nhơn tao là người một trăm phần trăm lương thiện thì… sợ quá.

 Con đường lương thiện đó đã dắt ông tới cái lưng áo bà ba sờn bạc của bà vợ trẻ măng. Mười tám tuổi, bà ưng ông mà không một chút kỳ kèo. Nay bà có bị gì ông cũng đâu thể nào vì cảnh khó mà giao cho người khác. Kệ thôi, sống cùng sống, chết cùng chết.

Ông chỉ thắc mắc sao mà người ta có lúc mê lúc không mê nhanh như chớp mắt. Ví như nói lúc người ta tâm trí loạn cuồng thì mê, lúc bình tâm thì tỉnh. Như ông lúc này tâm cuồng trí loạn vì cảnh nhà cảnh mình đang oằn oại, ông lại không mê còn năm năm trước, tỉnh táo tinh tấn trong đường tu ông lại mê.

 *

 Một cái lưng áo trong hàng trăm ngàn cái lưng áo bà ba màu xám đang cùng chặt thuốc nam với ông. Ông  đứng từ xa nhìn thấy rồi sững sờ, rồi nói với Vân.

- Tao phải cưới cô đó.

Vân trợn mắt nhìn ông già. Ông tóc bạc da nhăn nheo rồi.

- Chú muốn cưới vợ?

- Ừ, cưới cô đó.

Vân nhìn theo hướng tay ông già. Cô đi về phía cô gái, mặt đối mặt. Vân nhìn kỹ thêm lần nữa, hỏi han thêm nhiều lần nữa.

  Vân quay lại ông già, mắt không trợn nữa mà châu lại, từng tiếng nói đanh thép.  

- Chú gần sáu mươi rồi, ở tới như vậy thì thôi cưới vợ chi cho lùm xùm, người ta cười chết. Người tu nữa, cưới vợ là vướng thêm nợ đời trong khi chú đang muốn trả từng món cho dứt.

Ông trả lời quyết liệt hơn.

- Tao phải cưới.

- Chú biết người ta bao nhiêu tuổi không. Mới mười tám, nhỏ hơn con, cưới nỗi gì?

- Tao…

Ông sượng với con số mười tám.

Nhưng duyên nợ gì không biết mà nhìn thấy cái lưng áo rồi về ông cứ nhấp nha nhấp nhỏm. Đi đâu làm gì cũng nhìn thấy cái lưng áo. Mấy đứa nhỏ nói ông mê gái trẻ, người ta mới có mười tám mà thương gì thương bất nhơn.

Ông cũng dặn mình nên quên đi. Người ta là con nít. Cưới như vậy có khác gì những ông già háo sắc mà thiên hạ đang chê cười.

Hai mươi năm tu hành rồi, ông là thần tượng của bao nhiêu người phụ nữ,  là trượng phu của biết bao nhiêu cô gái tu hành hiền lành. Họ như nhìn thấy con đường tu thật đẹp thông qua ông. Họ đã vì ông mà tin những gì ông tin, làm những gì ông làm. Nếu cưới gái trẻ là mất hết những tiếng thơm, mất hết niềm tin, thậm chí mất hết uy tín của đạo mà ông đang danh nghĩa là đệ tử . Ông nhìn thấy một sự tan rã.

Ông còn nhìn thấy ngày mình về với vô tận sẽ không thể nào siêu thoát  vì tội phá hoại đường tu của mình và đường tu của những người đang noi theo mình.

Ông ngồi ngẫm nghĩ thấy quá sợ hậu quả. Ông  đi lấy thuốc nhiều hơn, làm phước thiện nhiều hơn, tụng niệm nhiều hơn.

Nhưng nhắm mắt lại tụng ông không thấy khoảng trống thanh thản mà thấy cái lưng áo. Bước ra chặt thuốc, nhìn những cái lưng áo của người khác ông lại nhớ cái lưng áo ông thương. Khi vào chùa, nhìn cái lưng áo cà sa ông cũng như nhìn thấy lưng áo người con gái đó rồi tiến lại gần như muốn ôm chầm một người đồng đạo.

Không xong rồi.

- Chết tao cũng cưới.

Vân bỏ ăn hai ngày để chống đối. Những đồng đạo nói chú cưới kiểu đó con không lấy thuốc với chú nữa, con sẽ hư hỏng cho chú vừa bụng.

Có một bà gần sáu mươi bị sốc, tăng huyết áp rồi nhập viện vì bị tai biến.

Ông vẫn cưới. Vì ông biết mình sẽ còn hư hỏng hơn nếu cãi lại những ham muốn đang cuồn cuộn trong lòng. Mà chẳng biết gọi  mớ cuồn cuộn đó là gì. Nếu chỉ là ham xác thịt phụ nữ thì lén lén tìm bồ bịch cũng qua ngày.  Đằng này phải là cảm giác vợ chồng, phải là ăn đời ở kiếp và phải là đúng con người có cái lưng áo mê ly đó.

*

Ông là một người chồng tốt đẹp. Vân thường hay nói như vậy. Cả một đời lang bạt rồi buông hạ đồ đao lập tức trì chí tu hành, rèn tâm dưỡng tánh. Chưa ai chân thật bằng ông.  Cô gái mười tám kia kể ra cũng là may mắn. Được sống với một người đàn ông có tâm hồn, có lòng nhân.

Lòng nhân của ông là cái gì ? Tại sao mới si mê đó, chỉ sau một đám cưới, mọi thứ cuồng nhiệt biến mất. Ông nhìn vợ như nhìn một cái gì đó không thể nào chấp nhận được. Ông tự hỏi con người ông tại sao lại tác tệ. Phải chi người ta thay hình đổi dạng hay thay dạ đổi lòng. Lòng ông lại thay đổi một cách vô cớ.

Cổ bây giờ vẫn còn là trẻ trung trước mắt ông già. Mà thậm chí mông còn đầy hơn, eo còn mịn màng ngọt ngào hơn. Sao không còn chút hấp dẫn nào hết. Không còn một chút nào chớ không phải còn một phần. Những cảm xúc ngày đó đã đi đâu.

Những khi nhìn mấy bà  bạn đạo đi ngang nhìn vô nhà bằng con mắt căm phẫn, những khi nhìn thấy người đàn bà bị tai biến vì ông, ông tự hỏi phải chi ngày đó lòng dạ ông cũng trống như vầy, cũng không rung động như vầy thì đâu tác tệ. Phải chi là một cái từ vô cùng sang cả và xa vời.

*

Ông đi chặt thuốc nam. Ông đứng nhìn lưng áo của những cô mười tám thường theo cơm nước cho đoàn. Có nhiều cô lưng ong, vai mềm.  Có nhiều cô tươi như bông như hoa,  thấy ông chăm sóc vợ họ ao ước, giá như chừng nữa con có người chồng như chú, bệnh hoạn mà cũng được chăm sóc vậy thì dù nghèo dù già con cũng thương. Sao ông cũng thấy không có chút gì động lòng. Gía như hồi đó cũng bình lặng như vầy.

*

- Bây coi hấp dẫn là cái gì?

Ông già buồn quá lôi Vân ra hỏi.

Vân cười khà khà.  Cô quên mất ngày mình tuyệt thực chống quyết định cưới vợ của chú.

- Hấp dẫn gì hả chú. Thầy Tam nó có gì hấp dẫn mà mấy bả theo rần rần. Đạo đức phải không? Thì nói chuyện cũng có duyên, thì mượn lời của thầy tổ nói cộng với âm điệu ngọt ngào đưa đẩy tưởng như là đắc đạo từ hồi nào. Nhưng mấy câu nó nói, đám phụ nữ tụi con cũng nói hoài, còn ngọt hơn, chân thành hơn sao mấy bà đạo không mê.  Trong khi thằng Tam nó mở miệng ra mấy bà mê chết mê sống. Có nhiều cô hai ba con rồi  đi coi bói hỏi “thầy ơi coi giùm con thôi chồng đi theo thầy Tam được khôn?”.

Nói thiệt với chú,  hồi đó đâu có biết thầy Tam tròn méo thế nào. Con nghe nhỏ bạn hỏi thầy bói mới đòi đi cùng coi thầy Tam lồng lộng cỡ nào. Nhỏ bạn nghe vậy mắt mơ màng như đang bay trên chín tầng mây. “Trời ơi, mày đi với tao đi, rồi thấy thầy, mầy đi không nổi luôn. Đẹp trai gì mà không hình dung nổi.”

Con hình dung thầy Tam chắc đẹp như ông Tam Tạng trên phim, chắc là miệng cười có duyên, chắc môi son da hồng như những ông tiên. Con đi gặp thầy Tam.  Rồi khi về,  con quỳ lại tứ phương. Con thiếu điều quỳ lạy nhỏ bạn con luôn. Ông nội Tam? Đẹp gì chú ơi. Ổng đen thui mặt rỗ, cái trán ổng, chèn ơi trợt lớt. Là con ấy à? Ổng quỳ xin cưới con còn không nhìn tới. Vậy mà nhỏ đó bỏ chồng đi theo ổng. Mà ổng đuổi nó về chú ơi. Nó đâu có nhiều tiền. Ổng miệng lưỡi cỡ vậy đâu dễ mà ưng nó ngang xương rồi chui rút khổ sở. Ổng ở một mình như vậy được cô này cho xe, cô kia cho nhà sống sang như… mà thôi. Con nói cho chú hay, người ta tu không phải như chú đâu. Tu là một cái nghề. Ví dụ như người ta giỏi nói chuyện người ta đi làm MC trong đám cưới, trong mấy nhà hàng hay mấy chương trình ở đài  kiếm tiền. Nhưng xấu hoắc như ông Tam ai mà mướn. Vô làm MC trong đường tu hợp lý hơn. Làm MC trong chuyện tu cũng là dễ kiếm người hâm mộ, cũng kiếm tiền, kiếm tình yêu. Đã làm nghề thì nghề nào cũng nghiệp. Mình mang nghiệp mà hướng mấy người mê trai chịu tu cũng là coi như gỡ được tội dụ dỗ. Học thuộc kinh sách phật rồi lan truyền điều tốt đẹp nó cũng là phước hả chú? Con nói cho chú hay, biết luật mà phạm tội  thì còn nặng tội hơn. Lấy chuyện tu hành mà kiếm tiền kiếm tình thì gỡ đường nào cho hết tội. Họ tưởng tội lỗi là cái thứ có thể lấy thu bù chi được sao. Làm gì có. Cái nào tính cái đó nghe chú, không có trừ cấn được đâu.  Mấy bà mê trai đi tu thì xử tội mê trai  xong rồi mới tính tới chuyện đắc đạo nghe chú.

Ông già nhìn Vân ông cười.

- Bà thầy tu này dữ quá, đắc đạo rồi cũng bị xử tội hung dữ hà.

 - Thì vậy thôi. Nhưng sao con người ta vẫn mê muội há chú.

- Thì có mê mới có sống. Nếu không còn gì để mê nữa thì vãng sanh cho khỏe. Cái lưng áo mà còn mê được chớ nói gì cái trán trợt, cái mặt rỗ mày ơi.

- Đó đó. Con thấy vầy nè chú. Hình như là người này mê người kia không phải vì cái đẹp.

- Chớ vì cái gì? Họ thấy đẹp họ mới mê.

- Không đâu chú. Họ thấy đẹp nhưng nó không đẹp.

- Mày không thấy đẹp nhưng họ thấy đẹp.

- Đó đó. Vậy là phải có cái gì khác làm cho họ thấy rằng cái trán trợt kia đẹp,  cái lưng áo của thím đẹp…

- Cái đó là cái gì?

*

 Ông già nằm võng nhìn lưng áo vợ. Ông mệt rồi. Nãy giờ ngồi cản hoài nhưng vợ cứ ngồi ngay hàng ba cởi từng món. Đầu tiên là cởi cái áo. Rồi cởi cái tả lót. Rồi cởi luôn quần.  Cản một hồi ông mệt leo lên võng nằm. Ông đóng các cửa nhà tự nhốt vợ nhốt mình. Mặc kệ cổ ỉa đái và làm gì quanh đó. Ông cảm thấy khi người ta muốn thì dù họ khỏe hay họ bệnh gì cũng khó lòng cản được họ.  Trừ khi tự họ nhận ra điều đó là sai. Cô vợ hiền điên điên của ông thì làm sao mà tự nhận ra cho được. Trói hay nhốt thì không đành. Thôi kệ vậy.

Ông nằm võng nhìn những tàn tích của vợ rồi phân tích mùi, rồi than.

- Đời người nó ngu như vậy đó.

- Ừ, thì ngu mới là đời.

Ông nhìn lại vợ.

- Bà đang nói hả, sao nói hay vậy.

Bà đang tới giai đoạn cởi sạch quần áo và mặc vào từng món. Bà lấy hai chân mặc vô một cái ống quần. Ông định khen thêm một câu vụ bà nói về đời. Bà nói tiếp.

- Đừng có tưởng bở. Tui là tui không phải người thường đâu. Tui là một nhà chính trị à.

- Rồi trớt quớt nữa rồi. Bởi vậy khổ thân tôi. Hồi đó ở một mình, tu hành sướng muốn chết. Tự nhiên gặp cái lưng áo bà làm chi rồi thương, rồi một cưới hai cưới. Giờ khổ cả nhà. Con Vân nó nói phải. Chết chùm chớ chẳng chơi.

- Ông mê cái lưng tui là phải rồi. Ông không nhớ sao, ông đi rồi, quay lại nhìn cái lưng áo tui ông không tha, ông biểu lính ông bắn tui. Viên đạn xuyên chỗ nào ông nhớ không? Chỗ lưng nè. Cái lưng nè.

Ông già nhìn theo bàn tay người vợ điên đang chỉ vào chỗ vói hụt chỗ lưng. Bà đã mặc được áo nhưng một tay xỏ đúng một tay trổ ra ở phần cổ rồi cài nút lại. Ông không thấy ở đó cái lưng  quen thuộc của vợ, cái lưng vẫn làm ông nghiền ngẫm hàng ngày về sự si mê. Ông nhìn thấy nơi lưng vợ  một dáng đàn ông. Những thớ vải bạc màu nhăn nhún. Như là cái áo đã mặc suốt mấy mươi năm, đã lăn lộn giữa chiến trận đạn bom, lặn lội giữa rừng sâu ngập tràn máu lửa.  

 V.D.T

 

 

Read more…

TIẾNG KHÓC CỦA TRĂM NĂM - Truyện ngắn Võ Diệu Thanh



Nhà văn Võ Diệu Thanh

Gần mười cây vàng cho nó. Không phải là quá sức nhưng ông không thể có ngay khoản tiền này. Ráng vài tháng nữa. Ông chắc chắn tới chừng đó, có hai mươi cây vàng ông cũng không thể mua được nó. Phong trào chơi kim quýt đang rầm rộ. Người ta có thể đẩy giá một cây đôi mươi tuổi lên hàng cây vàng thì một cây gần trăm tuổi như nó hỏi thử làm sao họ chịu để yên. Với ông, nó không tính được bằng tiền.

Nó là duyên nợ của ông. Một lần chiêm bao, thấy đi vào một vách núi dựng đứng. Có một thân cây trân mình bên vách núi giữa cuồng phong, với cái dáng nghiêng nghiêng nhẫn nhịn. Cây nói trong gió. “Tôi chờ ông”. Lúc nhìn thấy cây kim quýt, ông chới với. Chỉ cần ông cắt bỏ đi hết mấy cái chi vướng víu rườm rà kia, hạ nó ở mức thấp nhất. Chỉ còn lại mỗi cái trăm năm gan góc và chờ đợi một đợt đâm chồi mới. Nó sẽ hiện ra như mơ.

Hiện tại, nó đủ đẹp để có thể bắt mắt bất cứ nghệ nhân nào. Thế dáng nó quá bình dị, không bài bản cũ kỹ cũng chẳng mới mẻ dị thường. Nó có một cốt cách phong trần gan góc. Như một mỹ nhân không son phấn lụa là và nàng cũng không hay mình đẹp. Nàng coi những ánh mắt thèm thuồng như những chiếc lá rơi bên đường trong phút chuyển mùa. Người chủ cũ là một lão già mê vợ nhưng ưa nổi khùng. Lão không có kiến thức gì về kiểng. Lão lo làm kiếm tiền nuôi vợ nên thường quên nó. Chỉ thỉnh thoảng nhìn đất khô lại tưới cho mớ nước. Mỗi lần giận vợ, lão cắt nó trụi lủi. Khi thấy nó trọc lóc lão lại thương, ngồi xuống trò chuyện xin lỗi nó. Cứ như vậy từ khi lão trẻ khô cho tới lúc lão run tay. Một lần vợ gom vàng bỏ lão đi theo một thằng non choẹt. Lão cầm dao chém loạn. Thấy nó, lão phạt từng nhát điên dại. Lá rơi, nhánh rơi. Lão xô nó ngã một bên rồi bỏ nó đi biệt. Bộ rễ bày ra, phơi nắng, phơi mưa rồi phơi nắng...
Khi khuây khỏa, lão trở về. Nó đã còi cọc. Thương nó quá, lão lại hốt rải lên rễ nó mớ đất. Thay vì dựng nó lên, lão để y như vậy. Nó lại sống và thành có dáng nghiêng như ngày nay.
Ông thương nó có lẽ do nó mang đủ thời gian và chất nặng bi kịch. Có phải trong từng thớ da u nần, sù sì kia là tất cả dồn nén đớn đau của hai tâm hồn. Một người, một cây.
Ông cảm ơn lão ta đã cho nó đau khổ. Và ông căm thù lão. Biết bao người vì dốt nát đã tàn sát cho bằng hết những lão kiểng hiếm hoi. Vốn dĩ chúng lặng lẽ trường tồn ở một góc núi, vạt rừng hay một cánh đồng hoang vắng. Mưa dầm nắng dãi, chúng vẫn sống. Khi người nghệ nhân phát hiện mướn thợ cắt trụi rễ, đốn sạch lá, đem đi xa hằng mấy ngày đường, chúng vẫn không hề hấn. Khi chúng rơi vào một bàn tay bảnh tỏn thì chuyện gì xảy ra. Họ không dám động nó một nhát dao. Rảnh rỗi bước ra xịt tí nước, rờ rẫm, mân mê với tất cả đam mê. Vậy mà nó chết. Nó là cây, nó cần tĩnh. Sao mà cứ phiền hà nó hoài không biết.
Ông nóng ruột quá. Ông quyết định vào buồng với con dao. Tiền trong nhà là của chung nhưng vợ ông người cầm chìa khóa. Không khi nào bà đồng ý bỏ ra bảy tám cây vàng chỉ vì cây kim quýt. Đây là con đường cùng. Ông hì hụi cạy. Ông không hề nghĩ trong cuộc đời mình lại có lúc biến thành người cạy tủ. Ông lại không thấy có gì là tội lỗi trong hành động này. Vì nó, cây kim quýt trăm năm, hơn tất cả mọi tội lỗi hay đạo đức cộng lại.

Ông không nhớ mình đã ôm mớ vàng đi như thế nào. Chỉ nhớ lúc xe chở về va phải một trụ nước ngoài lề đường. Cây kim quýt lắc lư như một cọng cỏ trong nước. Ông không nhìn tới mặt tài xế. Khi hạ nó xuống đất chỗ sân, thằng làm vườn phụ khiêng lại vuột tay. Ông méo mặt biểu thằng đó đi chỗ khác. Nhưng rồi mọi chuyện cũng êm xuôi. Gốc kiểng tề tĩnh ở giữa sân với tất cả hồn cốt của nó. Ông cắn môi để chứng thực, đây là sự thật. Ông đưa tay sờ lên cái dáng nghiêng hiền lành nhẫn nhục.
- Á!
Tiếng vợ la thất thanh. Ông chạy riết lên lầu đụng vợ ngay cầu thang. Vợ hớt hải.
- Trộm… trộm… trộm. Công an, báo công an ông ơi.
- Trộm đâu, nó đâu.
- Nó cạy cửa tủ ăn cắp vàng tôi. Chết tôi rồi. Bắt nó. Kêu công an.
- Không kêu công an được. Không có ăn trộm đâu.
- Ông đừng có khùng nữa, đi báo công an nhanh lên?
Vợ hét vô mặt ông, rồi nhào ra đường. Ông ôm bà đẩy vô nhà. Bà cứ quýnh quáng nhào ra. Ông cà lăm.
- Tui… tui… tui…
- Ông làm sao?
- Tui cạy tủ…
Bà nhìn ông một chút rồi chạy loạn trong vườn kiểng. Bà chửi, bà nhổ, bà đá từng cây kim quýt con. Ông chạy riết đến cây kim quýt mới mua, dang tay che cho nó. Bà vẫn chửi rủa bứt phá, đạp lật ngang mấy chậu kiểng. Ông đứng nhìn chúng nằm la liệt trên đất mà rối lòng. Chúng không phải là rác. Ông đã bỏ nhiều tiền để mua từng cây. Loại kiểng cao cấp của dân chơi. Giờ ông không nghĩ ngợi nhiều tới tụi nó, trừ khi bà tấn công cái cây phía sau ông.
Rồi bà cũng mệt.
Bà ngồi im nhìn ra sân với đôi mắt bất lực. Những vết máu in theo từng bước chân của bà. Nhìn lại mới hay móng chân cái bị gãy sâu vào thịt, đang rịn máu. Ông thấy máu, bỏ cây kim quýt chạy riết vào nhà lấy chai dầu nước xanh và một nhúm bông gòn. Bà hất tay. Ông lấm lét ngồi xuống lau máu, xức dầu rồi băng bó cho bà.
Ngày hôm sau bà nguội lại. Nhìn cái móng chân lại nhớ tới cái mặt lấm lét của chồng. Bà chợt nhận ra bữa cơm chiều qua, bữa cơm sáng nay ông không cùng ăn với bà. Bà đi kiếm khắp các phòng... Thấy những khoảng trống lòng bà chùng xuống. Sao mình dữ quá. Tiền bạc là vợ chồng cùng làm. Ông cũng vất vả nhiều rồi. Phải đâu ông đem tiền nuôi vợ bé. Bà cũng biết trừ người thân ông mê nhất chỉ có những cây kim quýt. Bà nghĩ tới cái sân ngổn ngang cây kiểng.
Vừa phụp tới sân bà đứng chết trân. Ông đang cầm cây kéo sửa kiểng trong tay. Đầu nghiêng nghiêng nhìn theo từng cái nhánh được cắt ngọt thả xuống đất. Mắt dán vào cái dáng sần sùi lượn lờ, mặt mê mẩn ngất ngây. Bất giác ông đưa tay vuốt ve nó, bất giác cất tiếng hát một bài quen thuộc. Giọng hát ông ngọt ngào truyền cảm. Hát bằng ruột gan và tâm hồn.
Bà bước tới vắt hai tay lên hông nói với tất cả bực tức.
- Trời ơi, có khác mê vợ bé miếng nào đâu. Đúng là… khùng tiểu thơ.
Rồi bà quay mặt, đùng đùng bước đi.
Ông không ngồi nhìn giấc mơ của mình. Ông không nhớ mình đã bỏ bao nhiêu thời gian với giấc mơ. Ông chỉ nhớ mình đã xô cho nó nghiêng thêm chút nữa. Gì mà hạc lập hay phụng vũ. Tầm thường. Ông phải cho đại bàng vượt bão. Đại bàng gặp nạn đang tung cánh vẫy vùng. Chỉ cần bàn tay ông đi qua mớ cành nhánh. Những cái tượt mới. Một đôi cánh với tất cả sức mạnh của nghị lực sẽ được tung vút lên trời cao. Đôi cánh tung tẩy giữa lồng lộng đất trời. Chỉ cần nhìn thấy nó một lần, nó sẽ hiện trong trí nhớ rành rạnh, hùng hồn. Cái hồn của kiểng là chỗ đó. Sức ám ảnh như một tiếng nói tri âm.
Cây kim quýt nằm gọn trong dòng ý nghĩ và vận hành vùn vụt. Như một loại chất dẻo cực lỏng. Khi tan chảy tuôn tràn, khi hốt gọn trong lòng bàn tay. Có thể rót từ chai ra ly, từ ly ngược lại chai, thậm chí có thể đổ vào miệng rồi nuốt trôi xuống bụng. Đang ngủ, ông chợt bừng tỉnh mỉm cười một mình khi nhớ về nó. Đang ngồi ăn cơm, nhìn thấy bộ xương cá trơ trong mâm ông chợt ngẩn người lên mở trừng mắt nhìn ra sân. Ông bỏ chén cơm chạy riết ra với nó.
Cho tới khi trời chập choạng tối ông mới lọ mọ về phòng. Bước chân vấp phải một vật mềm mềm. Nhìn lại là cái mùng. Vợ chỉ vào nó nói mạnh.
- Đi ra ngoài sân ngủ với cây kim quýt luôn đi!
Ông sà vào năn nỉ vợ mà bụng thấy nhẹ nhàng thanh thản. Ông ôm vợ nhưng trong đầu là dáng dấp cây kim quýt. Nó đã được định đúng dáng ông mong đợi. Chỉ còn chờ thời gian.
Cho tới lúc ông cảm thấy đuối. Ông cảm thấy sự chờ đợi của mình đã cạn kiệt. Ông nhìn kỹ lại. Những vết thẹo trên thân cho biết là ông đã cần mẫn như thế nào. Ông biết là suốt một quãng dài nó đã chịu đựng ông trong mỏi mòn, kinh hãi. Nó đã vừa rên siết, vừa buông thõng tay thả từng chiếc lá nhỏ gọn thanh tao. Nó cất tiếng kêu thảng thốt trong tuyệt vọng?
Giấc mơ trăm năm đã tan vào hư không. Dù có lúc người ta đốn nó trụi trơ, xô bật rễ trong mưa, phơi lụi tàn trong nắng, nó vẫn cố dành dụm từng giọt nhựa hiếm hoi để sinh tồn, để đến với ông. Vậy mà… Ông nhìn đôi tay dày dặn kinh nghiệm của mình rồi gục đầu bên xác cây. Ông đã giết nó bằng quá nhiều yêu thương.


Võ Diệu Thanh (An Giang)
   
Read more…

ĐỘNG NÚI – Truyện ngắn Võ Diệu Thanh

                                          Nhà văn Võ Diệu Thanh

Chỉ là một tảng đá thôi mà ba.
Tam nhìn Phúc. Con gái anh vẫn còn nhỏ nhắn, nét mặt kinh hãi hôm nó ngồi khóc chỗ cầu thang vẫn rành rạnh trong trí nhớ của anh. Sao nó nói chuyện cứ như trần ai này khổ nào ta cũng đã nếm. Một tảng đá thôi mà. Nhưng cái đá tảng đó bằng cái nhà và đã có năm sáu  mạng người đã bẹp dí dưới nó.
Những tảng đá từng cheo leo nhiều trăm năm. Bên điện Huỳnh Long, vồ Bà cũng có những tảng đá như vậy. Ngồi dưới đất nhìn lên không thấy chỗ nào an toàn. Trước giờ không ai sợ vì tin vào những lạ lùng của thiên nhiên.  Nhưng giờ thì cái lạ lùng đó bị phá vỡ. Chuyên gia đã khảo sát. Đường lên xuống bị cấm nhiều ngày. Mấy xóm núi không khác gì trở về thời bao cấp. Đội thanh niên tình nguyện cõng gạo, mì và nhiều loại nhu yếu phẩm tiếp tế. Anh cũng cõng. Mươi ký gạo, một nồi thịt kho hột vịt. Người anh ướt mồ hôi. Mọi hình ảnh trước mặt cứ lờ mờ. Anh có cảm giác trước mặt là cái vực. Từng bước anh cứ chới với.
Con gái gầy đét. Nó đã ốm yếu từ nhỏ mà giờ chỉ toàn su su và măng xào. Tam châu mày, hơi thở lơ đãng.
- Con xuống núi dạy đi.
- Dưới núi trường tiểu học không có chỗ cho giáo viên ở ba à.
- Con về huyện nhà. Ba nhờ người xin cho con về trường gần nhà, dạy khỏe hơn.
Phúc cúi xuống. Đầu lắc nhẹ như nó đang luôn miệng nói với anh chữ không.
- Con sẽ có chồng trên núi.
Tam đứng nhìn con đường dốc, nghe cái lạnh chạy vào tận nơi sâu nhất của hơi thở, tỏa ra từng lỗ chân lông. Anh đi bộ lên dốc. Không biết hôm nay già Lâm có ở nhà không? Anh cứ bước, nếu không có già ở nhà anh sẽ ở vồ Cấm một mình. Sao lần nào anh đi trên con đường này tâm trạng đều luôn nặng nề. Lần đầu tiên anh lên cách đây đã mười mấy năm, leo trên từng bậc đá. Đó là lúc anh vừa bỏ lại sau lưng những đêm thức trắng lao lực kiếm tiền. Bỏ lại những ngày bệnh tật mà vợ không ngó ngàng. Sắp lắc, sạt bình, quấn mô tưa, cái nghề dễ kiếm ăn thời điện đóm khó khăn. Cày ngày cày đêm suốt mười mấy năm. Nhà cửa đã khang trang nhưng người đã rệu. Trong máu trong thịt vẫn còn những cơn đau do nhiễm độc chì. Cuối cùng anh được cái gì. À được một đứa con gái sẵn sàng theo anh đi tới bất cứ chốn nào. Con gái anh tìm tới núi có phải cũng giống như anh hồi mười năm trước?
*
Tam lên vồ chỉ vì chữ Cấm. Ví dụ như là đồi cấm, hang cấm anh cũng sẽ lên. Chính mắt anh chứng kiến những điều lạ lùng về vồ Cấm, anh đã coi nó như một chốn không dính gì tới loài người. Người chỉ đường cũng nói khó lắm, đừng đi. Thật ra không phải người ta nói khó ở đường đi. Mà là những linh thiêng của vồ Cấm.
Anh cứ hướng đó mà bước. Không định là sẽ đi tìm cái gì. Có cảm giác lỡ gặp một hang sâu anh sẽ chui xuống.  Nếu phải như bác vật Lang xuống hang Công Đức rồi tịnh khẩu luôn cũng được.
Gió bấc ve vẫy cái đuôi. Sương tụ tập từng đợt dầy. Hai đứa nó xúm lại đập vào mặt người đi đường. Cái lạnh tới sớm hơn bình thường. Anh không biết vồ Cấm còn xa không. Đôi chân đã đuối nhừ. Trước một ngôi nhà lẻ loi có một cái võng giăng giữa hai cây tràm bông vàng. Anh leo lên võng nằm, nhắm mắt lại. Trong đầu đầy ánh mắt lao xao của Linh. “Anh về đây làm gì? Cất cái nhà cho bự mà không ở, về đây không chia chác được gì đâu.” Anh không nói gì được. Rõ ràng đứa em nói đúng. Sự im lặng của anh không làm nguôi ngoai lo lắng của đứa em  “Anh không thấy chật sao?”
Có thấy. Chật không nhúc nhích nổi. Chật muốn nghẹt thở, đứng giữa núi rừng quang đãng, hít đầy ngực vẫn nghe ngột ngạt từng lỗ chân lông.  Nhưng anh còn chỗ nào đi nữa đâu. Không thể ước trên đời ta chỉ có mỗi ta. Để có thể bỏ hết vào chùa hay lên chỗ núi non ẩn dật. Anh cứ sợ cái ý nghĩ “muốn có một mình” sẽ dẫn đến một tình huống đột ngột bé Phúc biến mất khỏi cuộc đời anh. Anh hiểu tận cùng của cái chữ bế tắc. Đó là khi có nhiều con đường trước mặt mà chân không thể nhúc nhích được miếng nào.
- Dậy đi. Ở đây đêm lạnh lắm, ngủ không được đâu.
Anh mở mắt nhìn người đàn ông. Ông có gương mặt đầy góc cạnh. Lạ hoắc. Anh lại nhớ tới một gương mặt khác, hoàn toàn không góc cạnh mà còn quen thuộc. Thường thì mỗi khi về nhà khuya anh thường gặp? Linh có nét của anh, máu thịt lắm. Nhưng anh lại sợ nhìn thấy gương mặt em gái mình sau cửa… Thường là những cái ngái ngủ “Biết mấy giờ không? Sao mà có thứ người…”. Anh không nói tiếng nào. Có lần anh gọi cửa mãi cũng không ai ra mở. Họ ngủ mê rồi. Anh không thể gọi to hơn. Để bà già thức giấc coi như sẽ nghe rầy nguyên đêm. Vậy là anh cứ ngồi bên hàng ba nhà mình…
Đáng lẽ anh không nên đi khuya. Nhưng ở nhà càng đáng sợ hơn. Không ai nói chuyện với anh. Bé Phúc dạo này cũng lười nói. Nó chỉ cắm đầu vào cuốn vở. Đó là cách tốt nhất để má anh yên lòng. Anh thường một mình ra khỏi nhà, muốn chạy xa hơn, chạy mãi không về. Những lần sau anh không vào bằng cửa chính nữa. Anh theo cột, leo lên gác. Đã thủ sẵn cái mùng ngủ ở hàng ba. Nếu trời mưa bé Phúc giật mình thức dậy leo lên gác mở cửa cho anh vào. Chỉ khi trời mưa nó mới bậm gan leo lên gác. Nó rất sợ đi qua chỗ cầu thang. Ở đó có ngọn đèn. Trên vách tường thường đầy mấy con bồ hong. Thằn lằn lúc nào cũng có… Anh dẹp ngọn đèn đó hai lần. Linh vừa mướn thợ mắc lại vừa chửi “đồ phá hoại”
Ngôi nhà của anh. Những người thân của anh. Sao mỗi lần đứng trước họ anh luôn thấy lạc lõng. Lại thấy nhẹ lòng trước một người lạ hoắc. Anh mỉm cười với ông.
- Dạ, không sao đâu. Tôi không thấy lạnh.
- Nhưng cũng không ngủ ngoài này được. Ban đêm mấy ông trên cây rớt xuống... Vô nhà tôi ngủ.
- Ông nào?
- Ông dài ...
Lời ông nói về nguy cơ rắn rết lại như nói chuyện cái lá, nhánh cây. Anh theo ông vào nhà. Anh theo ông chớ không phải anh đang chạy trốn một nỗi sợ nào khác.
- Cậu lên đây làm gì? Vồ Cấm không phải là chỗ dễ chơi. Có nhiều thứ cậu không biết…
- Vồ Cấm? Hèn chi nhà cửa vắng vẻ.
Ở đây không có nước nên không ai tới ở.
Vào tới nhà, ông già chỉ chỗ cho anh ngồi rồi quay lại chất măng vào giỏ. Hai giỏ bàng lớn đầy măng. Không có nước mà măng tốt quá.
Ngoài trời chỉ tiếng gió và lá. Lá vỗ vào lá. Anh chợt buộc miệng.
- Ở đây vắng quá.
- Giờ đỡ lắm rồi, hồi kháng chiến ngay cả những ông cách mạng gan góc cũng ngại lên vồ Cấm hoạt động.
- Sao vậy chú. Họ sợ gì?
- Thời Mỹ, máy bay oanh tạc  trên đỉnh hằng ngày. Chụp hình rành rạnh từng hóc đá. Nhưng không chụp hình được vồ Cấm. Pháo cũng chưa từng nổ trên vồ. Dù xung quanh đã bị oanh tạc tơi tả. Người ta sợ vì người ta không biết ở đây có gì.
Anh nhớ hồi trước giải phóng có lần ba có dắt anh lên Tịnh Biên chơi. Chỗ anh ghé là đội pháo binh. Pháo trưởng là một người xứ khác chuyển tới. Mấy người lính khoe chiến tích của pháo trưởng.
- Số một, chấm tọa độ trăm phát như một.
- Nhưng đảm bảo không bắn tới vồ Cấm.
- Huốt luôn. 
Tại anh không biết. Không phải là không tới mà pháo không nổ.
Pháo trưởng nhìn lướt qua mọi người. Môi anh ta bậm bậm, hai mép trì xuống.
Anh tới bên khẩu pháo một trăm lẻ năm ly, nhìn sơ đồ, ngẫm ngợi tính toán... Gương mặt pháo trưởng tự tin tươi tắn. Tướng mạo thật sáng sủa. Người này giỏi toán là phải. Mọi người đều nhìn anh ta chờ đợi. Mắt anh ta vẫn cứ sáng, chớp nhẹ nhàng thư thái. Mâm nhậu dường như nghe được tiếng tim của của mỗi người. Anh ta sau một thoáng nhíu mày kêu lính pháo kéo thêm một trái nữa.
 Phía vồ Cấm như đang chìm trong một giấc ngủ hàng trăm ngàn năm. Tiếng thở của mọi người cũng nén lại. Người chủ xị rót rượu vào ly nhưng tai cứ nhóng nghe. Rượu tràn ra mâm, chảy tới chân mới giật mình. Trưởng pháo nhíu mày một lúc. Anh ta bậm môi hất hàm với người lính bên khẩu pháo. Dội lại là những ánh mắt lo lắng. Cái thinh lặng trùm xuống. Rồi tiếng xì xầm lớn dần. Đã nói mà không tin. Nhiều người bắn lắm rồi. Chỗ đó là vồ Chư Thần mà. Tên pháo trưởng ngồi xuống mâm giựt li rượu.
- Uống đi!
  Nhưng chưa ai uống anh ta đã ực một lúc mấy ly, mặt thờ thẫn.
- Kỳ vậy ta.
Tam đang ở vồ Cấm. Nằm im nghe. Bốn trái pháo hôm đó có rớt trúng đây không. Âm thanh xung quanh cũng không có gì lạ trừ tiếng lá lao xao. Anh chợt thấy lòng vừa nhẹ nhỏm vừa hoang mang. Tự nhiên muốn được ở lại...
Nhưng sự thích thú này qua mau khi anh nghĩ về bé Phúc. Anh không biết đêm nay có con thằn lằn nào chui vô mùng con. Có lần nó leo lên gác chờ mở cửa cho anh về, thấy mấy con thằn lằn nằm rình bên ngọn đèn cầu thang, nó đã không dám bước xuống, cũng không dám kêu nội hay cô. Chừng đi chơi về, anh thấy nó ngồi khóc một mình, tiếng khóc ri rỉ, giọt nước mắt mỏng như sợi chỉ lơ thơ thả xuống. Con gái anh lặng lẽ như một sợi nắng cuối chiều.
 Có anh bé Phúc được đi chơi. Anh dắt con tắm sông, thả diều, tới cửa hàng điện tử để xem đèn chớp. Anh nghĩ con rất thích. Cũng giống như hồi ba còn sống, hay dắt anh đi chơi. Ba lại qua đời sớm. Má anh thì nói chơi là hư. Mấy lúc bé Phúc muốn ngồi chơi khuya khuya, khi về má anh thường rầy. “Mày dắt con nhỏ đi đêm đi hôm nó bệnh rồi sao, tập cái gì tốt không tập. Theo mày là hư luôn.” Linh nói thêm. “Chẳng thấy làm cái gì coi cho được”. Những lần đầu anh cười nhưng vẫn dắt con đi chơi. Những lần sau bà nội đẩy bé Phúc vô phòng đóng cửa lại.  Mỗi lần muốn dắt con đi chơi anh phải canh lúc bà đã ngủ. Nếu không có anh, bé Phúc chỉ ngồi một góc học bài. Với nội và cô nó chỉ nói được duy nhất một chữ “Dạ”.
Già Lâm nấu một nồi đậu xanh với đường, múc hai chén mời anh một chén. Ăn cho mát.
 Tiếng chó sủa xa xa rồi gần, rồi lan thành một tràng rộ. Giống như có người đang rình rập thập thò theo đường suối. Anh bước ra ngoài. Già Lâm kéo tay anh lại biểu ngồi im. Già rón rén nhìn ra hướng cửa. Rồi già bước hẳn ra ngoài đi một vòng. Khi trở vô ông nói.
- Chó sủa trăng hay sủa ma gì đó. Tưởng đâu ổng lại về.
- Ông dài hả?
- Không, ông hổ. Một lần nghe chó sủa nhóng ra tôi gặp ổng.
Anh nhìn ra cửa để thấy được cái nơi ông hổ từng về.
- Bây giờ cũng còn ổng sao?
- Còn. Nhưng ít ai thấy. Chỉ những người có duyên. Ngày xưa thì nhiều lắm mỗi lần động núi tiếng gầm rợn óc.
Động núi? Núi Cấm có động núi sao. Giống động đất, rung chuyển, cát đá rơi xuống. À, giống như tảng đá đè chiếc xe vừa rồi.
- Hồi xưa người ít dám lên núi Cấm. Đạo Bửu Sơn Kỳ Hương thầy cấm không cho lên sống trên núi. Nên núi này gọi núi ông Cấm. Ai trụ được cũng là dân tứ cô vô thân. Vậy mà không thoát được cảnh khổ. Tây thường vô núi bắt phu bắt lính. Mỗi lần Tây lên núi phụ nữ thì bị hãm hiếp, đàn ông con trai thì bị trói đưa đi. Dân núi sợ lắm.  Rồi có một đêm nọ cọp rống sáng đêm, rền hết mấy vồ. Cọp bên vồ Cấm rống trước rồi lan sang bên Bồ Hong, vồ Thiên Tuế. Lúc đầu dân núi nghĩ chắc là động đực động cái mấy ổng gọi nhau. Đêm kiểu như vậy người ta gọi là động núi. Những đêm động núi không ai dám ra khỏi nhà. Hễ đêm nào động núi  là sáng ra Tây bố.  Một linh tính kỳ lạ của núi Ông.
- Từ sau này còn động núi không?
- Không hiểu sao không thấy săn bắn cũng không thấy mấy ông chết, mà giờ đây không nghe tiếng gầm.
- Có khi mấy ổng lẩn trốn trong hang.
- Không biết?  Ít cọp nhưng hình như rắn nhiều hơn. Rắn không lớn mà nhiều.
*
Rắn nhiều hơn.
Anh càng bước càng nhớ những gì già Lâm kể. Đầu anh lặp lại câu nói về rắn. Đối với anh rắn núi thì con nào cũng độc địa .
 “Con sẽ có chồng ở đây”. Câu nói chợt vọng lại như có ai vừa gào thét xuyên qua những tầng cây quanh núi. Anh quay về khu tập thể dắt chiếc xe máy của Phúc rồ ga chạy lên đường. Dựng xe bên lề anh bước vào nhà bếp.  Phúc đang chuẩn bị cơm chiều.
- Con đi theo ba.
- Mình đi đâu ba?
- Đi thăm một người bạn của ba.
Anh chở Phúc lên tới đỉnh, vòng qua bờ hồ chạy về hướng chùa Phật Nhỏ. Từ ngã ba gần chùa anh cho xe về hướng vồ Cấm. Anh đã không thuyết phục mình được nữa. Con anh muốn ở lại đó chung thân cùng núi. Có thật là vì tình yêu. Hay nó cảm thấy sợ chốn xô bồ ngoài kia. Chốn này thật đáng để lánh đời. Nhưng con gái anh mới đôi mươi thôi mà.
- Con cưới thật sao. Cưới là ở cả đời nghe con. Đường lên xuống…
- Ba đừng lo. Con biết tự lực mà. Ở đây còn nhiều thầy cô dạy xa nhà chớ không phải riêng mình con.
Phúc nói bằng giọng mạnh dạn. Như một con chim nhỏ được tung cánh trên bầu trời tự do. Tiếng nó réo rắc. Nhưng mà tiếng mỏng quá so với bầu trời mênh mông, so với xóm núi quạnh quẽ.
Già Lâm đón anh và Phúc bằng món mớ tép đã mua từ hôm trước. Anh nói tép xào su su ngon. Gìa nói ở núi như già và bé Phúc, món su su hay măng tre ngán lắm rồi. Ông xào tép với nắm giá hẹ.
Phúc ăn nhỏ nhẻ. Nó chịu ăn cơm chỗ lạ như vầy làm anh thấy dễ chịu. Hồi trước chở nó đi đâu gặp bữa đều không tài nào thuyết phục được nó ăn cơm. Anh không ăn được nhiều.
- Chú nói núi Ông nhiều rắn, chú có thấy rắn bao giờ chưa, rắn hổ mây đó, loại bằng khạp da bò.
 - Cỡ cái khạp thì không thấy. Ba tôi hồi đó cất một cái nhà nhỏ ở triền núi bên kia. Ở đó cũng như ở đây, nước nôi hiếm lắm, không nuôi nấng con gì được hết. Chỉ ăn su su là sống được. Hết su su thì tới mùa măng mạnh tông. Người dân ở đây trồng mạnh tông làm ranh. Khai khẩn tới đâu cắm tre tới đó. Như một quy ước. Hễ người đến sau đặt dao xuống dọn cây phát cỏ, thấy có tre là biết đất có người. Phía núi bên điện Bồ Hong có người nuôi được cặp heo.  Nuôi cả năm mà hai con heo không chịu lớn, chỉ năm sáu ký. Ba tôi đem mấy miếng sắt máy bay ông lượm được đổi cặp heo về làm thịt. Khi làm lòng xong bắt lên bếp nồi cháo. Trong lúc chờ cho cháo nhừ mấy người đàn ông trong xóm xúm lại nhậu lai rai với mớ lòng. Uống được ba bốn vòng  chợt nghe tiếng kêu thất thanh của con heo còn lại. Khi cả bàn nhậu chạy ra thì thấy một con rắn dài đã nuốt được nửa con heo.
Năm người đàn ông lực lưỡng gậy gộc dao mác vừa đánh vừa thủ. Nó ọc một cái con heo văng phịch trước mặt mọi người. Nó luồn theo khe núi bỏ đi.
Mọi người đem con heo đã ngất ngư quăng vô chuồng rồi ra ngoài trước nhậu tiếp. Có một cái gì đó thiếu thiếu. Lúc đầu nhậu có năm người, giờ còn bốn người. Ào đi kiếm. Bên hè nhà có tiếng người đang ứ ứ kêu la mà không thành tiếng. Khi mọi người tới nơi thì thấy người đàn ông hai tay đang ôm cứng đầu rắn cố sức đưa nó lên cao. Mình thì đã bị con rắn quấn trọn. Con rắn thường ngày mềm mại vậy. Khi nó quấn người thì mình nó cứng như cây…  Mọi người kéo khúc đuôi con rắn kê lên đá chặt đứt chót đuôi. Người xưa kể sức mạnh gân cốt của loài trăn rắn tập trung ở phần  đuôi.  Vậy là con rắn lơi vòng xiết. Cái đầu nó cũng được chặt ngang liền sau đó.
Rồi con rắn cũng được giải quyết.  Khi tỉnh hồn tỉnh vía người bị rắn quấn  mới kể. Sau khi con rắn bỏ đi ông ra khe núi đi tè. Thấy nó chui vào khe đé bị kẹt ngang bụng nằm im.  Ông nghĩ con rắn đáng sợ là hàm răng. Giờ chụp được đầu nắm cứng coi như nó hết cục cựa. Ông đã từng bắt nhiều con trăn con rắn kiểu vậy. Không ngờ con rắn mạnh hơn ông tưởng. Trong lúc nguy khốn nó rút mạnh thân mình  thoát khỏi khe đá quấn cứng ông.
Lòng tham khiến con người mù quáng như vậy.
- Nhiều người vẫn thích ăn thịt rắn hả ông ba.
- Nó ngon và bổ dưỡng.
Ông ba kể tiếp.
- Ông chủ nhà cạnh gốc ngọc lan đường lên hồ cũng mê thịt rắn. Hôm đó bên Cây Quế  có đập được một con. Ông xin về một khúc. Ông đang hầm khúc rắn thì có một con rắn rất lớn bò trên bàn thờ. Nó bò tới đâu lư hương, ly nước cúng, bình trà rớt xuống nền xi măng bể nát. Ông hoảng quá bỏ chạy ra ngoài đường. Người trong xóm túa lại coi. Ai cũng run. Họ khấn vái. Cho tới khi con rắn bò đi. Khúc rắn trong nồi được bưng đổ bỏ tuốt dưới triền núi.  Người ta nói rắn muốn báo thù giùm bạn nó. Vài hôm sau mọi người lập miếu thờ chỗ gốc cây ngọc lan.
- Đáng lý ra nó phải trả thù người giết, sao nó lại dọa người ăn.
- Cái này phải hỏi nó. Hôm đó chỉ thấy nó làm dữ lắm, mấy ông xe ôm thường ngày bậm trợn thấy nó đã không dám nhúc nhích. Không giỏi săn rắn thì phải sợ thôi. Có người săn giỏi nhưng gặp nó hung quá cũng ngán.
- Người ta nói núi Cấm rắn nhiều do mấy ông Việt cộng thả lên hả ông Ba?
- Việt  cộng sống trên núi Cấm. Thả rắn lên đặng bỏ núi hay sao. Đồn kiểu đó vô lý.
- Mà đúng là con thấy rắn nhiều lắm. Hôm đó con với nhỏ bạn đi họp dưới núi. Chạy từ đỉnh núi xuống, xe nó cán ba con rắn. Trên đường đi nó bị bể bánh xe ba lần. May mà không có chuyện gì. Người ta nói cán rắn xui.
- Cán con gì thì cũng là xui. Không xui mình cũng xui nó. Lạ một điều hồi xưa không có đường xá. Thanh niên muốn đi chơi đêm lần theo suối mà đi. Đường xá tối mịt, gan cỡ nào cũng phải sợ, phải ca hát đặng quên sợ. Vậy mà có khi nào đạp phải mấy ông dài đâu. Còn bây giờ thì xe dập dìu, nó băng ngang mặt xe như chơi.
- Chỗ của con ở hễ nghe tiếng sạt nhẹ trên mái nhà  là biết nó. Lúc đầu sợ lắm, nhưng sau phải thỏa thuận nhường mái nhà cho nó. Đêm vô mùng con phải bật đèn, rọi kỹ từng ngóc ngách, giũ kỹ từng cái gối cái mền…
Tam để chén cơm xuống nhìn con. Trước mắt anh là hình ảnh con gái mỏng manh với bầy rắn. Cách đây không lâu Phúc nói có một con rắn chui vô mùng một em học sinh. Thằng bé đã chết dù được thầy trị rắn giỏi cứu kịp. Nhớ tới đó mặt anh sa sầm. Chở con lên đây nghe ông ba kể chuyện rắn cốt là hù cho nó sợ. Ai dè…      
- Sáng ba chở con về. Rắn bị động ổ rồi. Nó chui tận trong mùng…
- Con thấy mà ba. Rủi ro thôi mà. Đã nói rủi ro thì mình tránh sao cho khỏi.
 - Sao ba nhớ con hồi đó con thằn lằn con cũng sợ.
- Hồi đó con sợ tất cả... Nhà mình không có rắn. Nhưng đêm ngủ con thấy rắn bò đầy mùng, bò lên người. Vì sao con nhút nhát như vậy, yếu ớt như vậy? Ba biết mà - Phúc nói tới đó rồi nhìn thẳng vào anh. Nó cười thật nhẹ như động viên anh-  Mười mấy năm chịu đựng, con thấy… đủ rồi. Ba cũng thấy vậy mà.
Tam hít một hơi dài nhìn xuống triền núi. Nơi đó nhấp nhô những tầng cây. Anh tự hỏi cây ở đây sống bằng gì? Nước quá ít, đất quá ít. Vậy mà nó vẫn sống, mọc tầng tầng lớp lớp.
*
Sáng ra anh xuống núi sớm. Sương vẫn còn dầy. Phúc đứng tiễn anh chỗ đầu dốc. Anh đi một đoạn nhìn lại con. Nó đang nói chuyện với một cô giáo ra đón chợ. Anh đứng lại đợi cô giáo đi khỏi rồi nói với Phúc.
- Chuyện rắn ông ba kể hồi chiều qua là giả thôi. Mấy ông kháng chiến hồi xưa đem rắn hù cho mọi người đừng lên núi Cấm đặng mấy ổng dễ hoạt động, con đừng tin rồi sợ nghe.
Phúc phì cười.
- Con biết mà ba.
Tam bước dồn xuống núi, đi lại con đường hôm qua, con đường có thể gặp rắn bất cứ lúc nào. Từng bước anh dựng ngược nhưng nhanh nhẹn, người như đang bay. Những tảng đá to đã bay khỏi ý nghĩ. Anh đang nhớ hình ảnh bé Phúc dám kể chuyện rắn nhẹ như kể chuyện học trò quậy. Rắn có thể bò ngang đường… Cũng dễ hiểu thôi. Mèo, chó, hay bất cứ động vật nào cũng đều có thể bò ngang đường. Chúng cũng cần đi kiếm ăn, đi thăm bạn bè con cái của chúng mà.

Võ Diệu Thanh (An Giang)


 


Read more…

TRÍCH TIỂU THUYẾT “LẦN ĐẦU THẤY TRĂNG” CỦA VÕ DIỆU THANH



Chương 20  

-   Tại bà chằng mỏng mép. Cũng tại tao một phần. Nhưng ông thầy nghỉ dạy là may đời ổng.  Tới giờ mấy ổng còn nhắc tên tao hả.
-  Nhắc một lần, bữa già Hai nói vụ cô giáo Hoàng dạy bạt mạng có nhắc tới thầy Minh.
-  Tao nổi tiếng quá hén. Mà mày cũng không vừa. Tao cũng biết tên mày.
- Sao ông biết?
- Tao để ý.                                 
- Để ý chi vậy.
- Đặng … Mà sao mày buồn hiu vậy.
- Chán quá. Sạch túi rồi. Chiều lấy tiền đâu mà trả cho thầu.
- Nhiêu?
- Năm trăm ngàn.
- Mày muốn trả hết nợ liền hông?
- Khùng hả. Trả hết nợ ai mà không muốn?
- Vậy mày theo tao, có tiền trả nợ mà còn dư để xài xả láng nữa.
- Làm gì?
- Nhẹ hều hà.
- Nhẹ cỡ cọc vé số này không.
-  Nhẹ hơn, là bán trinh đó.
- Là bán gì?
- Là bán cái này lần đầu- Anh ta chỉ vào chỗ cấm kỵ- Mà mày có làm vụ đó với ai chưa?
- Vụ đó là vụ gì?
-Là người đàn ông, đàn bà ấy ấy… như vợ chồng.
- Biết rồi, giống trong phim chớ gì. 
Có lần bán ế ghé quán coi tôi có thấy. Mà toàn mấy người đẹp làm vụ đó không hà. Bán vé số đen thui ai thèm.
- Vậy có người mua mày bán không?
- Mà được cỡ nhiêu.
 - Đen như mày thì năm… à bốn triệu. Nhưng phải đảm bảo còn gin à. Nếu không bị thường đó nghe.
Tôi không biết thế nào là gin. Chỉ biết hồi nào tới giờ chưa biết vụ đó. Tôi có nghe nói mấy đứa học trò cỡ tôi cặp kè nhau kiếm chỗ làm vậy vậy. Có khi tụi nó làm trong lớp học những buổi không người. Một lần ông bảo vệ bắt được tại trận, la um sùm. Nhưng tôi thì không sánh như tụi nó. Tụi con gái còn đi học, nhìn đứa nào cũng ăn dọn, dưỡng da, tắm trắng tươi tắn, duyên dáng như mấy diễn viên trong phim. Hễ nữ diễn viên trong phim để tóc kiểu gì, tụi nó để y kiểu đó. Mười bốn mười lăm như tôi, kem dưỡng da đã phủ đầy từ tóc tới gót chân. Nhìn tụi nó vậy con thằng trai thằng nào hổng thèm. Nhìn tôi chỉ có mấy thằng xỉn mới muốn đè. Có một lần đi bán, gặp một thằng  xỉn  chặn đường kiếm chuyện. Nhưng tôi mà sợ cái thằng khùng đó sao. Tôi bóp… một cái, nó trợn tròng rồi bỏ chạy. Tôi không ưa bọn con trai. Có lẽ vì vậy bọn nó cũng không ưa tôi. Hễ gặp tụi nó, xắn tay áo đánh lộn thì tôi làm. Còn chuyện khác thì không đời nào.
  Tôi nói vậy thì được. Bốn triệu dư trả tiền vé số cho mấy đại lý. Nhưng mà người nào lại chịu một con nhỏ đen đúa dơ dáy như tôi? Có phải là một thằng say không? Hay là một thằng khùng?
- Không. Hiền lắm.
 Hỏi vậy thôi. Khùng cũng được. Đằng nào cũng xấu đui ai mà cưới. Ai lỡ có muốn, thấy cái ông già tía tôi, tối ngày ôm chai rượu đi xà quênh xà quang, nói tục nói tĩu, rồi một bầy em nheo nhóc giỏi nghề giả tật nguyền ăn xin. Có nước họ vắt cổ lên giò hay là vắt giò lên cổ chạy không kịp thở.
Chiều đó Đực đưa trước cho tôi năm trăm ngàn.

Người tôi gặp là một ông già bảy mươi. Nghe nói ông ta có một đại lý nước đá bự. Cháu nội cháu ngoại có bầy. Nhiều tiền trong túi, cũng muốn chơi bời nhưng sợ si đa. Nghe vụ mua trinh mà con nhỏ mới mười lăm cũng ham. Ngoài ham vụ lạ còn ham vụ hên. Nghe đồn mấy ông buôn bán hễ phá được một con nhỏ còn nguyên thì buôn đâu trúng đó. Chắc cái ông nước đá này mong là sau khi phá nát đời con gái của tôi rồi thì làm gì trúng đó, mua số trúng số. Hay là sau đó trời sẽ nắng quanh năm suốt tháng. Để nước đá ông bán không kịp thở. Nước đá bọt, nước đá bọng, nước đá có lợn cợn mấy chiếc dép, mấy quần xi líp người ta cũng giành nhau mua rồi ực ào ào.  Ông trời nào mà độ ác nhơn vậy không biết. 
Ổng cũng hiền chỉ có điều da nhăn hết trơn. Nhưng ổng không hiền chút nào khi lột quần ra.  
Lúc nhận lời bán tôi tưởng dễ dàng lắm. Nhưng nhìn từ đầu tới chân ông ta, tôi không tài nào tới gần được. Nhất là nhìn thấy cái thứ… mà tôi không quen nhìn. Tôi từng có coi một số phim, thấy họ ôm nhau, cắn nhau nhưng tôi như quên mất người ta muốn làm chuyện đó với nhau thì phải lột ra và phải thấy hết. Tôi không mắc cỡ. Nhưng, phải nhìn nó thật sao? Lần đầu tiên tôi nhìn thấy nó là của một thằng khùng. Nó ở trần trùi trụi đi nhong nhỏng ngoài đường. Nó đi sát bên tôi. Tôi tưởng một người muốn mua vé số. Khi quay lại tôi thấy nó cận cảnh, nguyên con. Tôi nghĩ chúng nó giống y nhau.   Tôi không nhìn tới ông ta.
Ông ta lại nhắc tới bốn triệu. Một con số lớn đối với tôi. Giờ chỉ cần tôi nhắm mắt chút xíu thôi sẽ có bốn triệu. Còn bỏ ra ngoài thì lấy gì trả nợ.
Nhưng ông ta không muốn tôi nhắm mắt. Ông ta buộc tôi phải  nhìn. Đó là cái tật của ông ta. Nếu người đàn bà trước mặt không nhìn nó, nó buồn, nó ngủ…  Chưa nhìn được một phút tôi đã muốn ói. Có ai đó thấy sợ dơ mà còn phải cho tay mình thọc sâu là một đám phân thối tha. Mắt mình nhìn thấy nó tràn trên da thịt. Nó không làm mình đau nhưng có thể làm mình nôn mửa. Nhưng lần này thì không phải là thọc tay vào một đống phân mà là người ta đổ phân vào miệng, biểu  nhai, biểu nuốt. Còn không thể ói được thì lại bị ai đó lại lòn tay vào, cầm miếng thịt bên trong người, ngắt, tước, bứt, xé. Ngấu nghiến cào cấu. Như đang trút căm thù, trút oán hờn. Tôi rùng mình, tôi kinh hãi… Buông ra. Tôi không cần tiền. Mấy triệu cũng không cần… Nhưng tôi chỉ kịp hét lên một tiếng. Gương mặt ông ta kê sát mặt tôi, ghì sát vào tôi, chết trên tôi. Nhìn như một mảng da gốc me nước già. Đầy những lớp sần sùi tróc lở…
Tôi cầm bốn triệu và thề sẽ không bán trinh nữa, nhất là bán cho cái thằng già nước đá. Thằng Đực cười mắc chết. Mày bán sạch bách còn đâu nữa mà bán. Những lần sau ít tiền hơn nhưng sẽ không đau như vậy.
Tôi không cần biết là đau hay không. Tôi sẽ không bán nữa. Tôi đã trả nợ xong rồi. Tôi sẽ bán vé số tiếp, hay kiếm gì đó làm.

Võ Diệu Thanh (An Giang)



Read more…

CÁCH NHẬP COMMENT TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ

Đầu tiên, nhấp chuột vào ô Nhập nhận xét của bạn rồi viết comment. Viết xong, nhấp chuột vào ô Tài khoản Google. Sau đó nhấp chuột vào Tên/URL thì sẽ hiện ra 2 ô. Ô phía trên, ghi Họ và tên của bạn. Ô phía dưới, ghi dòng chữ:huongquenha.com

Cuối cùng, nhấp chuột vào ô Tiếp tục và nhấp chuột tiếp vào ô Xuất bản là xong. (Nếu bạn đã có sẵn Tài khoản Google, thì sau khi viết comment, chỉ cần nhấp chuột vào ô Xuất bản là thành công)

Số lượt xem tháng trước


-------------------------------------------------------------------------


TÁC GIẢ & TÁC PHẨM
* TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Ái Nhân (21) Ambrose Bierce (1) ẢNH (58) Anh Ngọc (1) Anh Nguyên (1) Anh Phong (4) Anh Phương (9) âm nhạc (2) âm thanh (1) Ân Thiên (1) Bạch Diệp (5) Bách Mỵ (2) BÀN TRÒN VĂN NGHỆ (87) Bảo Hồ (1) Bảo Lâm (1) Bảo Ninh (2) Bé Hải Dân (1) Bích Ái (3) Bích Lê (4) Bích Ngọc (1) Bích Vân (2) Bình Địa Mộc (3) Bình Nguyên (1) Bình Nguyên Trang (2) binh pháp (1) Bình Tâm (1) Bobby Nam Giang (3) Bùi Anh Sắc (1) Bùi Công Thuấn (1) Bùi Danh Hải Phong (1) Bùi Đức Ánh (66) Bùi Hoài Vân (5) Bùi Huyền Tương (2) Bùi Hữu Phước (1) Bùi Nguyên Bằng (25) Bùi Nhựa (4) Bùi Văn Bồng (5) Bùi Việt Thắng (2) BÚT KÝ (17) Ca Dao (2) Cao Duy Thảo (1) Cao Kim Quy (1) Cao Thị Thu Hà (3) Cao Thọ Thêm (2) Cao Thoại Châu (1) Cao Thu Hà (1) Cao Trọng Quế (1) Cao Văn Tam (5) Cát Du (7) Catherine Mansfield (1) Cẩm Lệ (4) Cẩm Tú Cầu (1) Chàng Cát (1) Chánh Đức (1) CHÀO XUÂN 2014 (1) CHÂN DUNG VĂN NGHỆ SĨ (2) Châu Đoàn (1) Châu Quang Phước (1) Châu Thạch (9) Châu Thường Vinh (1) Chí Anh (1) Chính Đức (1) chủ (1) CHỦ BIÊN (141) Chu Giang Phong (1) Chu Lai (2) Chu Ngạn Thư (10) Chu Trầm Nguyên Minh (16) Chu Vương Miện (1) Chúa Sơn Lâm (1) Cỏ Dại (7) covid 19 (1) Công Nguyễn (1) Cơ Xương (1) Cúc Dương (1) Cuộc thi văn chương (1) CỬA SỔ VĂN HÓA (6) Dạ Ngân (1) Dã Phong Bình (2) Dã Phương (1) Dạ Thảo (2) Dạ Thy (1) Diệp Linh (18) Diệp Uy (1) Dino Buzzati (3) DỌC ĐƯỜNG (29) Du Tử Lê (1) Dung Thị Vân (28) Duy Bằng (1) Duy Phạm (6) Dương Diệu Minh (1) Dương Đăng Huệ (1) Dương Hải Yến (2) Dương Hằng (7) Dương Kim Nhi (4) Dương Kim Thoa (1) Dương Phương Vinh (1) Dương Thành Thái (3) Dương Thị Yến Trinh (2) Dương Xuân Triều (6) Dzạ Lữ Kiều (6) Đàm Lan (17) Đan Ngọc (2) đạo đức (2) Đào Hiền (2) Đào Hữu Thức (2) Đào Khương (2) Đào Minh Hiệp (2) Đào Phạm Thuỳ Trang (82) Đào Quang Bắc (1) Đào Quý Thạnh (1) Đào Thanh Hoà (14) Đào Thị Quý Thanh (1) Đào Thị Thu Hiền (3) Đào Văn Đạt (31) Đào Viết Bửu (7) Đặng Châu Long (1) Đặng Diệu Thoa (1) Đăng Đăng (1) Đăng Huỳnh (1) Đặng Quốc Khánh (8) Đặng Quý Địch (3) Đặng Tấn Tới (2) Đặng Thị Hoa (2) Đặng Thị Xuân (1) Đặng Toán (1) Đăng Trình (1) Đặng Tường Vy (3) Đặng Văn Sử (1) Đặng Việt Trinh (1) Đặng Xuân Xuyến (9) ĐIỂM BÁO (2) Điêu Thuyền (1) Đinh Lốc (2) Đình Thậm (1) Đinh Vương Khanh (4) Đoàn Khương Duy (1) Đoàn Thị Minh Hiệp (4) Đoàn Tình (1) Đoàn Tuyết Thu (1) Đoản văn (1) ĐỌC SÁCH (30) Đỗ Chiến Thắng (6) Đỗ Duy Hoàng (15) Đỗ Hồng Ngọc (5) Đỗ KIm Dung (1) Đỗ Phu (1) Đỗ Quyên (2) Đỗ Tâm Linh (1) Đỗ Tấn Đạt (2) Đỗ Thị Kim Hải (2) Đỗ Trúc Hàn (1) Đỗ Văn Tiến (1) Đỗ Xuân Phương (1) Đức Linh (1) Đức Tiên (3) Elena Pucillo Truong (6) gan jing world (1) Ghi chép (2) Giang Đình (8) Giang Hiền Sơn (6) Giáo dục (1) Guy de Maupassant (1) Hà Đoàn (2) Hạ Ly (1) Hà Nguyên (2) Hà Nhi (1) Hà Nhữ Uyên (2) Hà Phi Phượng (1) Hạ Thi (3) Hà Thị Thu Hằng (1) Hà Tùng Sơn (1) Hải Điểu (1) Hải Miên (3) Hải Phong (2) Hải Thăng (1) Hải Thuỵ (6) Hải Yến (2) Hàm Sơn (1) Hàn Dã Thảo (2) Hàn Du Tử (17) Hàn Hữu Yên (1) Hàn Lâm (1) Hãn Nguyên Nguyễn Nhã (1) Hàn Nguyệt (1) Hàn Phong Vũ (19) Hàn Tín (1) Hạng Vũ (1) Hậu Cốc Ngang (1) Hậu Đậu (1) Hiếu Dũng (1) Hoa Hướng Dương (1) Hoa Mai (2) Hoa Tím Buồn (4) Hoa Tuyết (2) Hoà Văn (10) Hoa Xuyến Chi (1) Hoài Huyền Thanh (53) Hoan Giang (1) Hoàng Anh (6) Hoàng Anh 79 (26) Hoàng Chẩm (53) Hoàng Chẫm (1) Hoàng Đình Quang (2) Hoàng Giao (4) Hoàng Hạ Miên (6) Hoàng Hữu (1) Hoàng Khánh Duy (5) Hoàng Kim (1) Hoàng Kim Chi (1) Hoàng Kim Oanh (2) Hoàng Linh (6) Hoàng Long (2) Hoàng Lộc (8) Hoàng Mẫn (1) Hoàng Minh Tường (2) Hoàng Nghĩa Lược (1) Hoàng Ngọc Xuân (4) Hoàng Nguyên (1) Hoàng Phủ Ngọc Tường (1) Hoàng Thảo Chi (1) Hoàng Thị Bích Hà (1) Hoàng Thị Nhã (8) Hoàng Thị Thu Thủy (2) Hoàng Trang (1) Hoàng Trần (1) Hoàng Trọng Quý (9) Hoàng Trọng thắng (1) Hoàng Tuấn Sơn (1) Hoàng Tuyên (2) Hoàng Vũ Thuật (1) Hoàng Xuân Hiến (1) Hoàng Xuân Niên (1) Hồ Bích Ngọc (4) Hồ Bích Vân (2) Hồ Đắc Thiếu Anh (1) Hồ Hải (2) Hồ Lê Diêm (1) Hồ Nam (1) Hồ Ngọc Diệp (1) Hồ Nhật Quang (1) Hồ Sĩ Duy (1) Hồ Thanh Ngân (10) Hồ Thế Hà (2) Hồ Thế Phất (3) Hồ Thế Sinh (1) Hồ Tĩnh Tâm (1) Hồ Tịnh Thuỷ (21) Hồ Vũ Khánh Linh (1) Hồ Xuân Thu (3) Hội Nhà văn TP. HCM (1) Hồng Hạnh (3) Hồng Liễu (1) Hồng Phúc (8) Hồng Tâm (10) Huệ Triệu (3) HUMICHI (5) Huy Nguyên (15) Huy Vọng (17) Huy Vũ (1) Huyết Kiệt (1) Huỳnh Dạ Thảo (1) Huỳnh Gia (18) Huỳnh Kim Bửu (1) Huỳnh Minh Lệ (2) Huỳnh Ngọc Nga (1) Huỳnh Ngọc Phước (29) Huỳnh Như Phương (1) Huỳnh Thanh Lan (1) Huỳnh Thị Quỳnh Nga (1) Huỳnh Thúy Thúy (1) Huỳnh Văn Diệu (1) Huỳnh Văn Mỹ (1) Huỳnh Văn Yên (1) Huỳnh Xuân Sơn (3) Hương Đêm (1) Hương Đình (4) Hương Quê Nhà (1) Hương Văn (6) Hửu Thỉnh (1) Irina Polianxkaia (1) James Dylan (4) James Joyce (1) Jeffrey Thai (9) Jerry Thu Trà (7) Kai Hoàng (1) Kate Chopin (1) Kha Tiệm Ly (4) Khả Xuân (1) Khán Võ (2) Khảo Mai (1) khoa học (1) Khổng Trường Chiến (3) Khổng Vĩnh Nguyên (1) KỊCH BẢN (1) Kiên Giang (1) Kiến Giang (12) Kiều Huệ (1) Kim Chuông (4) Kim Dung (2) Kim Ngoan (15) Kim Quyên (1) Kim Sơn Giang (22) Kim Tiết (10) Kim Yến (1) Kỳ Nam (2) Ký sự (14) Lã Bố (1) La Hán (1) La Mai Thi Gia (1) Lạc Thảo (1) Lại Ngọc Thư (1) Lam Giang (3) Lan Anh (1) Lan Phương (1) Lan Thanh (1) Lãng Du (6) Lâm Bích Thuỷ (8) Lâm Cẩm Ái (3) Lâm Hạ (11) Lâm Huy Nhuận (1) Lâm Trúc (30) Lâm Xuân Vi (1) Lâu Văn Mua (1) Lê Ân (5) Lê Bá Duy (9) Lê Đình Danh (79) Lê Đức Hoàng Vân (1) Lê Đức Lang (13) Lê Giang Trần (1) Lệ Hằng (3) Lê Hoài Lương (4) Lê Hoàng (2) Lê Hứa Huyền Trân (39) Lê Khánh Luận (1) Lê Minh Chánh (1) Lê Minh Dung (2) Lê Minh Hải (3) Lê Minh Vũ (3) Lê Ngân (3) Lê Ngọc Phái (1) Lê Ngọc Trác (1) Lê Ngũ Nam Phong (11) Lê Nhựt Triết (8) Lê Phương Châu (30) Lê Quang Trạng (23) Lê Sa Long (2) Lê Thanh Hùng (34) Lê Thanh My (8) Lê Thấu (1) Lê Thị Cẩm Tú (6) Lê Thị Hồng Thắm (1) Lê Thị Kim (1) Lê Thị Ngọc Lệ (1) Lê Thị Ngọc Nữ (33) Lê Thị Thu Hiền (1) Lê Thị Xuyên (13) Lê Thiếu Nhơn (15) Lê Thống Nhất (6) Lê Thụy Phương (2) Lê Tiến Dũng (1) Lê Tiến Mợi (6) Lê Trọng Nghĩa (3) Lê Trung Hiếu (1) Lê Tuân (4) Lê Uyên (1) Lê Văn Hiếu (12) Lê Văn Ngăn (3) Lê Vi Thuỷ (1) Lê Vinh (4) Lê Xuân Tiến (1) Lindsay Polak (1) Linh Lan (7) Linh Lan (Quảng Nam) (8) Linh Phương (3) Linh Thy (2) Long Khánh (4) Long Vương (1) luân hồi (1) Lữ Hồng (3) Lư Nhất Vũ (1) Lương Cẩm Quyên (1) Lương Duyên Thắng (3) Lương Đình Khoa (1) Lương Sơn (27) Lưu Ly (6) Lưu Quang Minh (15) Lưu Thành Tựu (1) Lưu Thị Mười (2) Lưu Xuân Cảnh (2) Lý Khánh Vinh (15) Lý Thành Long (1) Lý Thời Miễn (1) M.T.N.H (7) Mã Nhị Lan (1) Mạc Minh (2) Mạc Tố Hồng (1) Mạc Tường (2) Mai Đức Trung (6) Mai Hạnh (1) Mai Kiệm (1) Mai Loan (12) Mai Nhật (2) Mai Thanh (1) Mai Thị Vân (1) Mai Thìn (3) Mai Tuyết (37) Mang Viên Long (63) Marie Hải Miên (4) Mẫu Đơn (1) Mèo Con (1) Mi Thu (1) Miên Đức Thắng (2) Miên Linh (1) Minh Châu (2) Minh Đan (Lọ Lem Đất Võ) (6) Minh Nguyên (15) Minh Nguyễn (3) Minh Nguyệt (15) Minh Nguyệt (NT) (1) Minh Nhân Tông (1) Minh Vy (25) Mỗi tháng một tác giả và một bài thơ hay (2) Mộng Cầm (8) Mộng Nam (1) Mùa Xanh (3) Mưa (1) Mường Mán (1) MỸ THUẬT (6) My Tiên (1) Mỹ Vân (1) Nam Art (2) Nam Cao (1) Nam Thi (17) Năm Bửu (1) Nấm Độc (1) NCCGL (4) Ngàn Thương (33) Ngày Đẹp Tươi (1) nghệ thuật. (1) nghiên cứu (1) Ngọc Bút (8) Ngọc Diệp (35) Ngọc Thịnh (1) Ngô Càn Chiểu (1) Ngô Cự Chính (2) Ngô Diệp (6) Ngô Đình Hải (7) Ngô Hồng Nhung (1) Ngô Liêm Khoan (1) Ngô Minh Trãi (3) Ngô Nguyên Ngiễm (1) Ngô Thị Hoà (1) Ngô Thị Ngọc Diệp (10) Ngô Thuý Nga (30) Ngô Thúy Nga (16) Ngô Thy Học (7) Ngô Văn Cư (52) Ngô Văn Giảng (11) Ngô Văn Khanh (17) Ngô Viết Hòa (2) Nguyễn (1) Nguyễn An Bình (70) Nguyễn An Đình (4) Nguyễn Ánh 9 (1) Nguyễn Bá Nhân (1) Nguyễn Bích Sao Linh (1) Nguyễn Bình (1) Nguyễn Bính Hồng Cầu (2) Nguyên Cẩn (26) Nguyễn Châu (2) Nguyễn Chinh (4) Nguyễn Công Thụ (2) Nguyễn Công Tùng Chinh (1) Nguyễn Cử Tú Quỳnh (2) Nguyên Diệp (1) Nguyễn Dũng (1) Nguyễn Duy Khương (6) Nguyễn Duy Phương (1) Nguyễn Duy Thịnh (3) Nguyễn Đại Duẩn (2) Nguyễn Đặng Mừng (3) Nguyễn Đăng Thanh (20) Nguyễn Đăng Trình (4) Nguyễn Đình Bảng (1) Nguyễn Đình Trọng (1) Nguyễn Đoan Tuyết (25) Nguyễn Đồng Bội Thảo (1) Nguyễn Đức Chính (5) Nguyễn Đức Cơ (1) Nguyễn Đức Mậu (2) Nguyễn Đức Minh (6) Nguyễn Đức Minh Hùng (10) Nguyễn Đức Nhân (1) Nguyễn Đức Phú Thọ (26) Nguyễn Đức Quyền (4) Nguyễn Đức Tấn (6) Nguyễn Đức Tình (4) Nguyễn Gia Long (1) Nguyên Hạ (11) Nguyễn Hải Thảo (2) Nguyễn Hậu (2) Nguyễn Hiếu (8) Nguyễn Hiếu Học (2) Nguyễn Hòa Hiệp (2) Nguyễn Hoài Ân (1) Nguyễn Hoàng Thức (2) Nguyễn Hồng Diệu (1) Nguyễn Huệ (3) Nguyên Hùng (1) Nguyễn Huy (3) Nguyễn Huy (HD) (1) Nguyễn Huy Khôi (1) Nguyễn Huỳnh (1) Nguyễn Hữu Minh (1) Nguyễn Hữu Phú (1) Nguyễn Hữu Quý (2) Nguyễn Hữu Thuần (4) Nguyễn Hữu Trung (2) Nguyễn Khiêm (1) Nguyễn Khoa Đăng (51) Nguyễn Kiều Lam (2) Nguyễn Kiều Phương (3) Nguyễn Kim Hương (7) Nguyễn Kim Thịnh (1) Nguyễn Lam (2) Nguyễn Lương Vỵ (4) Nguyên Minh (1) Nguyễn Minh Dũng (46) Nguyễn Minh Hoà (1) Nguyễn Minh Khiêm (1) Nguyễn Minh Nguyệt (1) Nguyễn Minh Phúc (47) Nguyễn Minh Quang (5) Nguyễn Minh Thuận (9) Nguyễn Minh Toàn (1) Nguyễn Mỳ (1) Nguyễn Mỹ Nữ (3) Nguyễn Nga (14) Nguyễn Nghiêm (3) Nguyễn Ngọc Dũng (1) Nguyễn Ngọc Đặng (1) Nguyễn Ngọc Hà (4) Nguyễn Ngọc Hưng (6) Nguyễn Ngọc Minh Anh (1) Nguyễn Ngọc Thơ (31) Nguyễn Ngọc Tư (5) Nguyễn Nguy Anh (21) Nguyễn Nguyên Phượng (69) Nguyễn Nhật Hùng (4) Nguyễn Như Tuấn (14) Nguyễn Phin (30) Nguyên Phong (1) Nguyễn Phú Yên (8) Nguyễn Phượng (2) Nguyễn Phương Dung (2) Nguyễn Quang Quân (8) Nguyễn Quang Tâm (2) Nguyễn Quang Tuấn (1) Nguyễn Quân (2) Nguyễn Quốc Ái (1) Nguyễn Quốc Bảo (1) Nguyễn Quốc Đông (1) Nguyễn Quy (2) Nguyên Tâm (1) Nguyễn Tấn Thuyên (3) Nguyễn Thái An (3) Nguyễn Thái Dương (6) Nguyễn Thái Huy (35) Nguyễn Thành Công (48) Nguyễn Thành Giang (22) Nguyễn Thanh Hải (1) Nguyễn Thanh Huyền (8) Nguyễn Thanh Mừng (1) Nguyễn Thánh Ngã (1) Nguyễn Thành Nhân (18) Nguyễn Thanh Tuấn (7) Nguyễn Thanh Xuân (2) Nguyễn Thế Kiên (1) Nguyễn Thế Kỷ (1) Nguyễn Thị Ánh Huỳnh (2) Nguyễn Thị Bích Phượng (2) Nguyễn Thị Cẩm Thuỳ (3) Nguyễn Thị Chi (2) Nguyễn Thị Diệu Hiền (3) Nguyễn Thị Hải (1) Nguyễn Thị Hằng (7) Nguyễn Thị Hậu (1) Nguyễn Thị Hồng Đào (10) Nguyễn Thị Huệ (1) Nguyễn Thị Kim Huệ (2) Nguyễn Thị Mây (127) Nguyễn Thị Ngọc Hải (1) Nguyễn Thị Ngọc Sen (2) Nguyễn Thị Như Tâm (3) Nguyễn Thị Phụng (27) Nguyễn Thị Thanh Bình (6) Nguyễn Thị Thành Nhân (1) Nguyễn Thị Thanh Toàn (1) Nguyễn Thị Thanh Xuân (1) Nguyễn Thị Thu Ba (23) Nguyễn Thị Thu Hiền (1) Nguyễn Thị Thu Hoài (1) Nguyễn Thị Thu Thuý (3) Nguyễn Thị Thùy Linh (3) Nguyễn Thị Tiết (3) Nguyễn Thị Tuyết (1) Nguyễn Thị Việt Hà (39) Nguyễn Thị Xuân Hương (14) Nguyễn Thu Hằng (1) Nguyễn Thủy (4) Nguyễn Thúy Ngân (13) Nguyễn Thuý Quỳnh (2) Nguyễn Thường Kham (3) Nguyễn Thượng Trí (2) Nguyễn Tiến Đường (8) Nguyễn Trần (1) Nguyễn Trí Tài (40) Nguyễn Trọng Luân (2) Nguyễn Trung (1) Nguyễn Trung Nguyên (1) Nguyễn Tuyển (4) Nguyễn Văn Ân (68) Nguyễn Văn Bút (6) Nguyễn Văn Công (2) Nguyễn Văn Cường (CCK) (4) Nguyễn Văn Hiến (5) Nguyễn Văn Hoà (5) Nguyễn Văn Hòa (2) Nguyễn Văn Học (55) Nguyễn Văn Ngọc (1) Nguyễn Văn Thanh (1) Nguyễn Văn Thành (1) Nguyễn Văn Thảo (17) Nguyễn Văn Toan (1) Nguyên Vi (1) Nguyễn Việt Hà (2) Nguyễn Vinh (1) Nguyễn Vĩnh Bình (3) Nguyễn Xuân Cảm (3) Nguyễn Xuân Dương (1) Nguyễn Xuân Khánh (1) Nguyễn Xuân Thuỷ (1) Nguyễn Xuân Thủy (1) Nguyễn Xuân Tư (3) Nguyệt Linh (5) Nguyệt Quế (1) Ngưng Thu (44) Nhã Ngọc (1) Nhã Thiên (7) nhà Thương (1) Nhân Hậu (2) NHÂN VẬT (1) Nhật Nguyệt Xuân Hương (1) Nhật Quang (17) Nhất Sinh (1) Nhật Vũ (1) Nhi Hạ (1) NHỚ THUỞ ẤU THƠ (37) Như Hoài (4) NHỮNG ÁNG VĂN HAY VỀ LÀNG QUÊ VIỆT NAM (7) NHỮNG NGƯỜI BẠN ĐÂT THỦ (6) NHỮNG NGƯỜI THỰC HIỆN HQN (5) Nông Quốc Lập (2) NP phan (1) Nửa Đời hư (1) NỬA THÁNG MỘT TÁC GIẢ VÀ MỘT BÀI THƠ HAY (38) nước (1) O. Henry (1) P.N. Thường Đoan (1) Pearl (1) Phạm Ánh (34) Phạm Anh Xuân (3) Phạm Bá Nhơn (2) Phạm Cao Hoàng (1) Phạm Đình Nghi (1) Phạm Hổ (1) Phạm Hữu Hoàng (20) Phạm Kiều Hưng (1) Phạm Lâm (1) Phạm Lê Tường Vi (1) Phạm Minh Dũng (14) Phạm Minh Hiền (9) Phạm Minh Thuận (10) Phạm Mỹ (1) Phạm Ngân (3) Phạm Như Vân (1) Phạm Phan Hòa (1) Phạm Phương Lan (1) Phạm Quỳnh An (1) Phạm Thái Ba (4) Phạm Thị Hải Dương (9) Phạm Thị Liên (1) Phạm Thị Mỹ Liên (30) Phạm Thị Phương Thảo (3) Phạm Thuý (6) Phạm Trần Ái Linh (4) Phạm Trung Tín (2) Phạm Tuấn Vũ (29) Phạm Tử Văn (21) Phạm Văn Phương (16) Phạm Văn Thạnh (1) Phạm Vũ (1) Phan Anh (12) Phan Cung Việt (1) Phan Đức Nam (1) Phan Hoài Thương (1) Phan Hoàng (2) Phan Huỳnh Điểu (1) Phan Hữu Lý (1) Phan Khanh (2) Phan Mai Thư Nhã (6) Phan Nam (20) Phan Quỳnh Như (1) Phan Sửu (1) Phan Tấn Lược (6) Phan Thanh Cương (2) Phan Thị Huỳnh Trang (2) Phan Tiên Phát (1) Phan Tình (1) Phan Trang Hy (25) Phan Văn Bình (1) Phan Văn Thạnh (1) Phan Văn Thuần (3) Phan Vĩnh (1) phần 1 (1) phần 2 (1) phần 3 (1) phần 4 (1) Phiêu Vân (1) Phong Dương (2) Phong Điệp (1) Phỏng vấn (7) Phú Ngọc (1) Phú Quang (3) Phú Xuân (8) Phùng Gia Lộc (1) Phùng Hiếu (10) Phùng Hiệu (1) Phùng Hoàng Chương (1) Phùng Phương Quý (7) Phụng Thiên (1) Phùng Văn Khai (1) Phước Vũ (1) Phương Phương (10) Phương Uy (5) Quan Thế Âm (1) Quảng Ngọc (1) Quảng Ngôn Lê Ngữ (1) Quang Thám (1) Quang Tuấn Dũng (9) Quốc Hùng (2) Quốc Tuyên (1) quy luật dịch (1) Quỳnh Lệ (1) Quỳnh Nga (16) Quỳnh Trâm (1) Rason Helmandollar (1) Raymond Carver (1) Raymond Thư (1) Rêu (Cao Hoàng Từ Đoan) (13) SÁCH BẠN VĂN (71) SARAH HALL (1) SINH NHẬT (1) Song Ninh (11) Sông Hương (11) Sông Lam (1) Sông Song (8) Sơn Tịnh (2) Sơn Trần (15) Sruthi Thekkiam (1) Stephen Crane (1) T.T.Hiếu Thảo (22) Tạ Nghi Lễ (1) Tạ Thị Hoa (14) Tam quốc diễn nghĩa (4) TẢN VĂN (230) TẠP BÚT (624) Tạp chí Văn Mới (1) TẠP CHÍ VN BÌNH DƯƠNG (11) Tashi Dawa (1) Tâm Lãng (1) Tâm Nhiên (2) Tấn Hòa (1) Tần Khánh (4) Tân Vương Huy (1) TẬP SAN ÁO TRẮNG (39) Tập san Văn học nghệ thuật Hương Quê Nhà (1) Tây bá hầu Cơ Phát (1) Tây Du Ký (1) Tây Sơn bi hùng truyện (2) Thạch Anh (2) Thạch Cầu (1) Thạch Đà (7) Thạch Lam (1) Thạch Sene (5) Thái An Khánh (2) Thái Hoà (1) Thanh Bình Nguyên (27) Thành Dũng (1) Thanh Hải (1) Thanh Huyền (2) Thanh Lương (2) Thanh Minh (4) Thanh Phong (1) Thanh Sơn (1) Thanh Thảo (3) Thanh Trắc Nguyễn Văn (42) Thanh Tùng (7) Thành Văn (3) Thạnh Văn (1) Thanh Xuân (2) Thảo Nguyễn (1) Thâm Tâm (1) Thần Y (1) Thi Ngọc Lan (1) Thiên Ân (1) Thiên Di (5) Thiên Sơn (1) Thiên Thần Áo Trắng (7) Thiên Tôn (10) Thiên Trần (1) Thiệp chúc mừng năm mới (4) Thiệp chúc Tết (3) Thiệp mừng (3) Thông báo (1) Thơ (3149) Thơ Lê Nhựt Triết (1) THƠ MỜI HOẠ (7) THƠ PHỔ NHẠC (106) Thời sự Văn nghệ (6) Thu Dung (3) Thu Hằng (1) Thu Hiền (1) Thu Hoài (1) Thu Nga (1) Thuận Thảo (8) Thuận Yến (1) Thục Minh (7) Thuỳ Anh (13) Thuỵ Du (1) Thụy Du (3) Thuỳ Dương (1) Thùy Dương (1) Thủy Điền (1) Thuỳ Nhân (1) Thư cảm ơn (1) Thư ngỏ (1) THƯ NGỎ CỦA HQN (2) Thư tin (285) THƯ VIỆN TÁC GIẢ (1) Tiểu luận (4) Tiểu Mục Đồng (1) Tiểu Nguyệt (5) Tiểu thuyết (107) Tiêu Tương (1) Tin buồn (2) TIN VĂN (2) Tịnh Bình (19) Tịnh Minh Tiến (2) Tô Hồng Phương (1) Tô Kiều Ngân (1) Tố Mai (3) Tô Minh Yến (21) Tôn Nữ Hỷ Khương (2) Tôn Thất Út (2) Tôn Tư Mạc (1) Tống Ngọc Hân (1) Tống Xuân Tám (1) Trà Bình (4) TRABATHA (1) Trác Phi (1) Trang Linh (1) Trang Lộc (1) Trang Thơ Chào Xuân Mậu Tuất 2018 (1) TRANG THƠ CHỦ NHẬT (528) Trang Thơ Đón Xuân Đinh Dậu 2017 (1) TRANG THƠ ĐƯỜNG LUẬT (17) Tranh ảnh (3) Trầm Mặc (4) Trần Anh Dũng (1) Trần Bảo Định (4) Trần Băng Khuê (1) Trần Biên Thùy (1) Trần Dần (1) Trần Duy Đức (17) Trần Dzạ Lữ (4) Trần Định (1) Trần Đình Sử (2) Trần Đoàn Luận (1) Trần Đức ÁI (2) Trần Đức Hiển (1) Trần Đức Tín (1) Trần Hà Nam (4) Trần Hoàng Vy (2) Trần Hồng Vân (5) Trần Huiền Ân (2) Trần Huy Minh Phương (2) Trần Hữu Du (1) Trần Hữu Hội (17) Trần Kim Đức (5) Trần Kim Loan (2) Trần Kim Quy (1) Trần Lê Sơn Ý (2) Trần Linh Chi (1) Trần Long Thạch (1) Trần Lưu (1) Trần Mai Hường (11) Trần Mạnh Hảo (1) Trần Minh Nguyệt (16) Trần Năm (1) Trần Ngọc Hồ Trường (4) Trần Ngọc Mỹ (11) Trần Nguyên Hạnh (6) Trần Nhã My (2) Trần Như Luận (3) Trần Nhương (1) Trần Phù Nam (1) Trần Quang Dũng (4) Trần Quang Khanh (12) Trần Quang Lộc (1) Trần Quang Ngân (10) Trần Quốc Tiến (8) Trần Quốc Toàn (1) Trần Quốc Việt (1) Trần Tâm (7) Trần Thái Hưng (5) Trần Thanh Hải (3) Trần Thành Nghĩa (1) Trần Thế Nhân (13) Trần Thị Bích Thu (1) Trần Thi Ca (9) Trần Thị Cổ Tích (2) Trần Thị Huệ (1) Trần Thị Huyền Trang (3) Trần Thị Mai (1) Trần Thị Ngọc Hồng (1) Trần Thị Thanh (5) Trần Thị Thắng (1) Trần Thị Thương Thương (4) Trần Thị Trúc Hạ (1) Trần Thị Uyên (8) Trần Thiện (3) Trần Thiện Tuấn (1) Trần Thoại Nguyên (2) Trần Thuận (7) Trần Thúy Lành (6) Trần Thuỳ Trang (1) Trần Thư (1) Trần Thương Nhiều (1) Trần Trọng Hưng (2) Trần Trọng Tân (1) Trần Trọng Vũ (2) Trần Tuấn Anh (2) Trần Tuấn Thanh (10) Trần Vạn Giã (2) Trần Văn Bạn (16) Trần Văn Nhân (5) Trần Văn Thiên (1) Trần Việt (1) Trần Viết Dũng (11) Trần Võ Thành Văn (24) Triết học (2) Triều Âm (2) Triều Châu (1) Triều La Vỹ (2) Triệu Lam Châu (1) Triệu Từ Truyền (30) Trịnh Bửu Hoài (106) Trịnh Duy Sơn (2) Trịnh Hoài Linh (5) Trịnh Huy (4) Trịnh Thuỳ Mỹ (1) Trịnh Tuyên (1) Trịnh Viết Hiền (1) Trịnh Viết Hiệp (1) Trịnh Yến (2) Trọng Mật (2) trụ vương (1) Trúc Giang (4) Trúc Lập (1) Trúc Linh Lan (2) Trúc Thanh Tâm (12) Trúc Thuyên (3) trung quốc (1) Trung Trung Đỉnh (1) Trung Y (1) Truong Nguyen (1) Truyện dài (10) TRUYỆN DỊCH (17) Truyện ký (2) TRUYỆN NGẮN (1173) TRUYỆN VỪA (14) Trương Công Tưởng (16) Trương Diễm Phiến (1) Trương Đình Phượng (8) Trương Đình Tuấn (3) Trương Hồng Phúc (14) Trương Huỳnh Như Trân (2) Trương Lan Anh (1) Trương Nam Chi (5) Trương Thanh Cường (2) Trường Thắng (65) Trương Thị Thanh Tâm (22) Trương Thị Thúy (2) Trường Thịnh (6) Trương Tri (2) Trương Văn Dân (21) Trương Viết Hùng (1) TTM (1) Tuấn Nguyễn (7) Tuấn Quỳnh (3) Tuệ Mỹ (1) Tuti (2) Tuỳ bút (2) TÙY BÚT (120) Tuyết Nhung (2) Tuyết Vân (1) tứ đại mỹ nhân (1) Tường Vi (1) TX (1) Út Lãng Tử (1) Uyên Khuê (2) Uyên Minh (1) Uyển Phan (1) Vạn Lộc (1) Vành Khuyên (1) Văn (2483) Văn Công Mỹ (2) văn hóa truyền thống (5) Văn học nước ngoài (13) Văn Lưu (1) Văn Nguyên (1) Văn Nguyên Lương (7) Văn Nhược Ba (1) Văn Thạnh (2) Văn Thành Lê (1) Văn Thắng (23) Văn Trọng Hùng (1) Vân Đồn (3) Vân Giang (12) Vân Khanh (2) Vân Phi (32) Vân Tùng (2) Vi Ánh Ngọc (2) Vi Quốc Hiệp (1) Victor Remizov (1) VIDEO CLIP (2) Viễn Trình (25) Việt Quỳnh (1) Việt Trang (1) Việt Trương (1) Vĩnh Sơn (7) Vĩnh Thông (43) Vĩnh Tuy (21) Võ Bá Cường (1) Võ Chân Cửu (17) Võ Chí Nhất (3) Võ Công Liêm (1) Võ Diệu Thanh (18) Võ Dõng (1) Võ Đông Điền (4) Võ Hà (1) Võ Hạnh (2) Võ Mỹ Cát (1) Võ Ngọc Thọ (4) Võ Như Văn (3) Võ Thị Nga (13) Võ Thị Thu Thủy (1) Võ Thuỵ Như Phương (15) Võ Văn Hoa (1) Võ Văn Luyến (1) Võ Xuân Phương (3) Vũ Bình Lục (1) vũ đạo (1) Vũ Đình Huy (9) Vũ Đình Liên (1) Vũ Đình Minh (1) Vũ Đình Nguyệt (2) Vũ Đình Thung (2) Vũ Đức Trọng (1) Vũ Hạ (1) Vũ Hạnh (3) Vũ Hùng (2) Vũ Miên Thảo (5) Vũ Thành An (1) Vũ Thị Huyền Trang (115) Vũ Thụy Khuê (8) Vũ Trọng Quang (1) Vũ Trọng Tâm (2) Vũ Trọng Thanh (1) Vương Doãn (1) Vương Hạnh (1) Vương Hoài Uyên (4) Vương Tâm (3) Xanh Nguyên (4) Xuân Đài (1) Xuân Phong (6) Xuân Phương (1) Xuân Tiến (20) Ý Thu (3) Yên Kha (7) Ziken (2)
-------------------------------------------------------------------------
+ 817 TÁC GIẢ CÓ BÀI ĐĂNG TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ
-------------------------------------------------------------------------