GÁI ĐIẾM (Chương cuối) - Tiểu thuyết Nguyễn Văn Học



1.

Bụng Hoàn lùm lùm, niềm vui lớn cùng với cái thai. Nó nói, con tao sau này kháu khỉnh lắm, mày ạ. Nó gặp nạn không chết mà. Tôi tấy sưng trong đầu nỗi thất vọng, không biết nên đi đâu. Con bé trong bụng Hoàn sẽ thế nào, đời còn bịt bùng dông gió, liệu nó có nên chào đời.
Hai đứa đã trở về Hà Nội từ độ đó, vay thêm tiền chữa trị vết thương. May mắn được vài đứa bạn khác cưu mang, nên không phải nằm lề đường. Tạm biệt những ngày chờ thuyền từ khơi xa, tạm biệt thành phố cảng.
Hai đứa ngơ ngác ra đường, lạ lẫm như con mồi vừa thoát khỏi mạng nhện, giờ thấy đời tự do.
- Này - Hoàn nói - có đi tiếp khách nữa không?

Tôi nhìn nó trân trân.

- Tao đang hỏi mày mà.

Chợt thở dài, hai đứa ngồi lại ghế công viên.

- Mày có thương con không hả Hoàn?

- Mày hỏi lạ, tao phải lấy cả mạng sống ra để bảo vệ nó.

- Vậy thì phải khác thôi, mày không muốn con cơ cực như mày nữa thì làm sao cho nó sinh ra, đừng nhìn thấy những cảnh vừa rồi.

- Ừa, tao đang tính mà mày.

2.

Trời khuya, những cơn gió lạnh lùa vạt áo, thốc vào trong, tôi thấy rùng mình. Thời gian dần trôi vào bóng đêm. Kiệt sức, tôi không còn sức để đứng thẳng nữa. Một người đi đường đang đến gần kia.
- Bác ơi, làm ơn giúp cháu với. Cho cháu về đoạn đường đằng kia.

Người đàn ông nhìn tôi, liếc vào chiếc váy ngắn, một chiếc dép đã sứt quai. Xong ông lắc đầu bỏ đi. Tôi ngồi ôm bụng. Lúc sau có một bà già khoác áo mưa đi ngang, tôi với tay:
 - Bác ơi, cháu không còn đủ sức đi nữa, cháu cũng không còn tiền đi xe ôm. Xin bác giúp cháu đến đầu đường bên kia. Bà đến gần tôi, nhìn vào bộ áo loè loẹt, cả vết máu dánh trên trán, buông một câu “Cũng có ngày này cơ đây” rồi bỏ đi.
Đứa con gái chua chát, cúi xuống xoa bụng mình. Bắt đầu thấy sợ.
Nhưng tôi chợt loé lên tia hy vọng. Một chiếc xe máy đang từ từ tiến về phía mình, ánh đèn chói mắt. Tôi lấy hết sức ngóc đầu dậy gọi: “Xe ôm, xe ôm”.
Chiếc xe đỗ xịch trước mặt, đúng là xe ôm thật. Xe ôm xăm xoi một lát rồi hất hàm:
- Ăn sương hả? Sao ra nông nỗi này?
- Anh ơi, làm ơn đưa em về ngõ Y, nhà X.
- Được thôi.
- Anh lấy bao nhiêu tiền, về đó em sẽ trả.
Gã xe ôm nhìn vào bộ ngực đang phập phồng của tôi, cười khoái trá:
- Thôi, gái ăn sương. Cho nhau một tí đi, trong lúc hoạn nạn thế này, tiếc gì của bọ. Tôi không lấy tiền.
- Ông ăn nói kiểu gì đấy? Đừng có tưởng. Tôi gay gắt. - Đây không phải...
- Không đồng ý thì thôi, đây đi kiếm đứa khác, cần đếch gì! Đúng là đồ rẻ rách còn đòi lành cơm!
Nói xong gã rồ máy lao đi.
Tôi tuyệt vọng, gục xuống. Mãi sau có một bác bán hàng rong đi qua. Thấy tôi, ông dừng lại:
- Này cháu, làm sao thế? Để ta giúp cháu nào. Sao ra nông nỗi này?
- Bác ơi, tại sao không ai giúp cháu, dù cháu thấy nhiều người trông rất nhân hậu?
- Ta hiểu rồi, chỗ này ngày thường, vẫn có rất nhiều cô gái hành nghề vẫy khách. Chắc người ta ngại.
Tôi ngồi lên xe đạp của ông, đưa tay đỡ bụng mình. Chợt thấy niềm vui ùa về. Học cách Hoàn, kiếm một niềm hy vọng, dù mong manh. Sau chuyện vừa rồi, tự nghĩ càng phải trân trọng nó. Sau này, nó sinh ra, phải để nó hát trong hồn nhiên, hưởng những gì đáng thuộc về nó.
 Có thể, sau chuyến xe đạp này, tôi phải tìm thấy điều thực sự cần cho mình.

N.V.H

Read more…

GÁI ĐIẾM (Chương 8) - Tiểu thuyết Nguyễn Văn Học



Hoang địa


1.
Cũng có lúc buồn chán, chị từ chối ăn, từ chối uống, hờ hững với những gì quanh mình. Đôi khi mê man nói về một cuộc tình dài, đã bải hoải, vô vọng. Biết là chị đã cố tình cất giấu nỗi đau, trong mấy ngăn của quả tim, mà máu vẫn phun ra.
Nên áy náy này, ngu ngốc này, căm giận này, và tiếng chửi nữa... trút vào đâu. Tình cảnh ấy, xót xa thay, tôi không biết nói nhiều để giúp chị, an ủi chị, với người tinh thần đã nhão niềm tin. Chị nói anh Quân chỉ thương hại, còn đâu tình yêu với người tàn phế, vô dụng này. Tôi thắt théo lòng, ôm đầu để chị vục vào ngực mình “Em biết rồi, biết rồi mà. Thương chị lắm, chị đừng khóc nhiều”. Câu nói ấy khơi mào cho một dòng lệ tuôn, không thể nào ngăn nổi. Trận khóc kéo dài, đến lúc ngừng lại, biết là chị đã nhẹ lòng.
Chị Dung nhờ những cuộc phẫu thuật tốn kém, khuôn mặt gần lành lại như trước, nhưng không thể cứu vãn được thân hình đã tàn phế. Chị được đưa về quê sống cùng gia đình. Khóc thê thảm, thời nhan sắc không còn, cả mơ ước giàu sang phố xá, một tình yêu dài trong no ấm. “Dung này, mày cố tìm thằng cha đó, hành cho nó một trận cho tao. Nhé”. “Làm sao em gặp được hắn trong biển người đó”. “Hắn làm cho công ty D, đường Z, đó”. “Được rồi, để em tìm cách”. “Kẻ đó mà nhơ nhởn sống, tao không yên lòng, mà giờ tao làm được gì”. Hứa để chị yên lòng vậy, còn để làm sao trả thù đựơc cho chị, biết đời nào. Tôi còn chưa trả thù được cho mình, với lại làm gì được vì mình chỉ là đứa con gái yếu ớt.
Tôi về cùng chị Dung, chăm sóc chị một thời gian, và cũng là không còn chỗ nào để về. Giờ chỉ còn Hoàn tiếp khách, tôi quá tàn tạ và không khách nào chấp nhận. Định nghỉ ngơi một thời gian cho lại, rồi tính tiếp.
Chiều, ra nghĩa địa, ôm theo tâm trạng bùi ngùi. Mộ mẹ lút cỏ, lẻ loi cô độc, ngoài rìa vườn thánh chứ không được chôn chung ở trong với những người thường. Quỳ xuống, nhớ mẹ vô bờ, mà mẹ ở đâu. Cúi rạp mình xuống, tôi gọi mẹ, và kể lể, và khóc...
Hoàng hôn ối đỏ vây quanh đứa con gái thê thiết nỗi buồn, trái tim rỉ máu. Mệt quá, tôi gục xuống mộ mẹ, đầu gối vào cỏ, cảm giác trong lòng mẹ ngày nào, thiếp đi.
Tỉnh dậy trời đã phủ một màu của đêm, có ánh trăng lờ nhờ. Dế ri rỉ gáy, vài con cào cào nhảy tách tách trên ngọn cỏ. Hình như có tiếng người, tiếng đàn ông và đàn bà, thì thụt trong gió thoảng. Không ai biết tôi đã ngủ quên ở đây, nên không muốn đánh động. Tôi đã quá quen với khổ ải, nên chẳng ngại ma quỷ ở cái nơi thâm u này. Định tò mò xem là ai, tôi lồm cồm tiến đến chỗ có tiếng người, nép mình vào một ngôi mộ cũ, đen đen. Trăng sáng, không đủ soi mọi thứ, nhưng có thể cho tôi biết hai người trước mặt mình, một là đàn ông, hai là đàn bà. Họ đứng đối diện nhau, trò chuyện.

- Em sợ lắm, nhỡ mẹ cha mà biết thì sao?

- Sợ gì, chúng mình sẽ cưới nhau mà.

- Nhưng cha mẹ em chưa đồng ý. Họ muốn em lấy anh Cơ, cấm em qua lại với anh.
- Không được, anh sẽ cưới em cho bằng được.

- Vì sao?

- Vì yêu em chứ sao.

Người con trai đưa tay lên ngực cô gái, cô hi hí cười, tiếng cười dâm đãng, rờn rợn, nghe như tiếng mèo đêm động tình. Trai cởi áo mình, cởi áo gái, rồi họ làm việc đó ngay trong đêm, giữa hoang địa này. Tiếng cô gái rên rỉ, tiếng chàng trai thở gấp, da thịt chạm vào nhau. Tôi không dám nhìn nữa, lủi đi chỗ khác, tìm lối về. Tôi bò lom khom, sợ bị phát hiện cho là rình trộm, tôi chợt sững người khi thấy phía bên có ánh đèn pin phụt lên. Tôi thụt đầu xuống ngôi mộ mới xây. Một đôi khác. Họ chưa phát hiện, thì ra chỉ là một cú hứng chí của cô gái. Khi người con trai nói “em tắt đèn đi” thì ánh sáng vụt biến. Họ ngồi trên ngôi mộ xây bậc thang, nói chuyện, tự do, không ngượng ngập.  Tôi nghe rõ tiếng họ. Đó không phải là đôi trai gái yêu nhau. Họ đang mặc cả, ngã giá. Cô gái: “Em chỉ đáng giá vậy sao?” Chàng trai: “Còn sao nữa, gái quê giờ đầy, kiếm đâu chả được, em cứ vẽ. Thôi, đồng ý đi”. Cô gái lanh lảnh: “Này, anh nói cho cẩn thận, đây không thèm nữa, có để trương lên cũng chả thèm”. Cô đứng dậy, định đưa chân thì chàng trai giữ tay lại “được rồi, thêm mười nữa” “thế chứ, muốn ăn mà không chịu đầu tư, đồ keo kiệt”. Mọi chuyện sau đó diễn ra đúng như những gì tôi nghĩ. Họ mua bán ngay giữa đêm hoang vắng tại nghĩa địa này, trên mộ người chết, mới cũ, già trẻ. Chợt cay cay nơi sống mũi, người ta hết chỗ rồi sao.
Ban ngày, ngoài nghĩa địa, sự vắng vẻ được trả lại hoàn toàn. Hiếm hoi mới có ngày lũ chó trong làng rủ nhau ra, con nọ trêu ghẹo con kia, rồi nếu cần, chúng giao phối theo bản năng sinh sản. Còn những con vật khác, chuyện đó diễn ra thường xuyên mà ta không để ý, như những con bướm, cào cào, loài sâu bọ... Chúng sinh sống ở nghĩa địa, sinh con đẻ cái ở đây, nơi đây là thế giới của chúng, thuộc về chúng. Và, hoang địa là thế giới của người chết, người sống có can cớ gì, làm chuyện sinh sôi?
Để thoả cơn tò mò, hay tìm kiếm một điều có thể lợi cho mình, đêm sau tôi lại ra hoang địa. Vào rằm, trăng chênh chếch trôi trên nền trời. Vô tình con chim lợn èn ẹt rót tiếng kêu thống thiết của nó xé tan bầu trời lặng thinh. Tôi nép mình quan sát. Ngày trăng sáng, trai gái rủ nhau ra nhiều hơn, từng cặp một, từng đôi. Công việc ai nấy làm nên chẳng mấy ai quan tâm đến xung quanh, cũng có chuyện mua bán, mặc cả hôm trước. Tôi đưa tay đỡ ngực mình. Cũng nằng nặng rồi đây, mình đã lại sức. Và cảm thấy sợ, run rẩy, khi mình dựa lưng vào mộ xây, nằm ngửa trên mộ xây cho đàn ông đè lên.
Đêm nay, như đêm hội của trai gái, của hoan lạc và những tiếng rên. Tôi mông lung nghĩ đến những ông cụ râu bạc, bà già tóc bạc bị dựng dậy sau giấc ngủ quá dài. Họ dụi mắt và nhìn đám hiện thế “Chúng bay chiếm chỗ của bọn ta ư? Lũ người còn sống kia”. Một số người chết trẻ thì rung rinh cười, sảng khoái công nhận sự mạnh bạo của đám người đang hoan lạc, và biết đâu, thèm khát dâng lên, khi mà trai trẻ chưa được hưởng bao nhiêu. Còn những con ma quỷ vật vờ đó đây, dịp này cũng phù hợp cho hẹn hò, xào xạc đưa nhau đến miền chót đỉnh sung sướng bao la.

2.

Tôi quấn chiếc khăn, cải trang sao cho không ai nhận ra trong đêm nhập nhoạng, thấy tim mình đập loi choi, nhưng vẫn bước. Đứng ngoài hoang địa. Bên trong, mọi việc vẫn diễn ra như mấy hôm trước. Một hồi lâu có gã trai ra hỏi “đi nhé em” tôi gật, còn nghe trong miệng hắn lúng búng: “Đ. mẹ, con ban nãy chán quá”.
- Bao nhiêu nào? hắn hỏi.

- Hai trăm. Tôi nói.

Hắn giật thót.

- Điên à, vàng đấy, ba mươi thôi. Ai cũng thế cả, không hơn đâu.

- Trả thêm đi, mới đấy- tôi mặc cả- đảm bảo anh thích.

Hắn khục khặc nhìn lên trời, rồi hình như nhắm mắt, thở hắt.

- Được, dăm chục, đi thì đi, không thì kiếm em khác vậy.

Tôi đồng ý, hắn dẫn tôi vào khu vực giữa nghĩa địa. Hắn nói, để cả áo, anh chỉ bay một lát thôi, rồi chuồn. Bàn tay cứng như sắt cởi nút quần, cọ vào da đùi ran rát. Hắn cho tay sờ vào chỗ đó, xoa xoa, đưa tay lên nhìn. Gì thế này, không phải nước. Máu. Bẩn quá. Hắn đưa bàn tay đẫm máu đỏ trước mặt tôi. “Gì vậy cô em, hàng hỏng rồi. Kinh quá đi mất, thôi nhá”.
Tiếng “thôi nhá” vừa rứt thì một chuyện đã xảy ra. Đèn pin nhặng xị rọi trên những ngôi mộ, và chát chúa tiếng quát. “Tất cả đứng im, dân quân đây”. “Đứa nào không đứng, cứ gậy mà vụt”. Tất cả nháo nhác chạy, tứ phía, khắp ngả. Tôi vừa kéo quần, vừa chạy, suýt ngã. Đèn pin nhập nhằng rọi, tiếng quát vẫn xị ngậu phía sau, còn người chạy vẫn chạy. Tôi nghe tiếng ném đá vù vù trên đầu, tiếng gậy đập. Cả tiếng hừ hự của ai đó bị bắt lại. May mắn thoát thân trong đêm kinh hoàng ấy. Dân quân bắt được vài đối tượng, đưa lên xã nhốt, bắt phạt. Tội mua bán dâm, quấy rối nghĩa địa, nơi an nghỉ người chết, gây bất bình trong nhân dân, làm mất thuần phong mỹ tục.
Mấy hôm sau, ngoài hoang địa, chuyện đó lại diễn ra, tuy có giảm. Mà không phải đêm nào dân quân cũng xuất hiện.

3.
Hải và Cuội em cùng đuổi theo một đứa con gái. Nó chạy bạt hơi, mắt nhắm, môi mím chặt. Tóc nó quất về phía sau. Đứa nào mà quen quá. Ôi, đó chính là tôi, đúng là tôi thật. Lúc này thì rõ rồi, Hải và Cuội em cố bắt tôi lại. Và Cuội túm được cánh tay. “Anh làm gì vậy?” - tôi hỏi .“Anh sợ em tự tử, đuổi theo mà”. Hải chạy đến nơi "em đừng làm thế”. Tôi ngơ ngác “em đừng làm thế nào?” “Đừng tự tử chứ sao” Em tự tử á?” “Chứ còn gì, không thì bọn anh đuổi theo em giữ lại làm gì”.
Tôi giật mình tỉnh dậy, véo vào tay. Thì ra lại mơ, giấc mơ quái dị.

Mấy ngày sau đó- Hải, anh chàng đằng đẵng tìm tôi, thế nào biết tôi trở lại làng này. Anh tìm em làm gì nữa, tôi nói. Hải bĩu môi, giọng mỉa mai “Tôi đâu có tìm cô, đừng tưởng bở. Thằng này cóc thèm. Từ nay đã có em khác, chả lo. Cô sĩ diện vừa chứ”. Một cô gái trong làng, quần bò áo thun, ngực mẩy, cong cong bước lại, ngồi lên xe Hải “Ta đi chứ anh”. Hải nổ máy, rồ ga. Chiếc xe lao vụt trên đường gạch lát nghiêng, khói phả mịt mù.
Tôi nhếch mép cười, thì ra...

Cuội em chưa lấy vợ, vẫn lấy dong lợn cho cha mẹ, chăn trâu, chăn bò, hát Hoa mặt trăng tránh quả mặt trời. Gặp tôi ở lối ra đồng, miệng tru lên “Dung thảm hại quá, thương ơi là thương, chả đi bằng chân được”. “Anh vẫn chăn trâu thế này à?”. “Chứ còn gì nữa” - Cuội em bỗng mạnh bạo không ngờ “này, bảo thật Vy nhá, nếu không chê tớ, thì tớ nuôi được Vy đấy, chỉ chăn trâu nuôi lợn thôi. Tớ yêu Vy thật, làm đám cưới nhá”.
Mặt tôi bừng nóng, ngọng nghịu sao lúc này, lấy nón úp mặt, tránh đường đi. Cuội em ngơ ngẩn, nhíu giọng như gà mắc tóc.

Gã trưởng thôn không còn uy tín trong dân, nhiều người đã muốn dừng ngay công việc vớ vẩn của gã lại. Chuyện này đã ầm ĩ rất nhiều trên Uỷ ban. Mất chức trưởng thôn, sau bốn khoá liên tiếp ứng cử, không ai dám vượt phiếu, trưởng thôn đi đời. Một thời gian lắng xuống, trưởng thôn đi cày, chăn trâu. Lâu lâu người ta có thông tin trưởng thôn mò lên tận huyện, đến nhà phó công an huyện, cầm một bọc gì, nhẹ thôi nhưng giá trị. Thế nào, được cất nhắc làm phó công an xã, oai hơn. Sự bất bình liên tiếp nổ ra, mà làm gì được. Chỉ là cơn gió nhẹ đi qua cây đã thành cổ thụ.
Tôi cay đắng cười, chán thật, đời hết người tử tế rồi sao.


4.

Chị Dung ngồi hiu hắt với giấc mơ xa xôi, khi nhan sắc tàn tạ. Sức sống cũng vung vãi gần hết, chỉ còn nỗi tuyệt vọng giằng xé. Nếu cần có một hình ảnh về đau đớn trong lúc này, với chị Dung là thích hợp. Chuyện trả thù không bao giờ tôi dám nghĩ tới nữa. Chuyện về trưởng thôn chị Dung cũng nghe rồi, nên nỗi thất vọng càng rộng ra. Khi biết tôi chuẩn bị ra thành phố cảng với Hoàn, chị nhờ tôi, gặp kẻ bất lương đó, trả thù giúp. Tôi gật đầu.
Trước khi đi, tôi đưa chị Dung ra bờ sông gió. Con sông oằn oại chứng kiến tôi khóc, và lớn lên, cả tủôi thơ trong đau khổ.
Dòng sông trong, chập chùng hoa dại nở hai bờ. Chị ngồi trên xe lăn, tôi đẩy phía sau. Chưng tửng còn vài ánh mắt cặp môi bĩu ra với hai người khi đi đường, sự nghiệt ngã này, cay đắng này, rửa làm sao, Dung.
Chị không giống người còn có thể vớt vát được chút ít niềm vui. Và cái cười chỉ thoáng rung rinh trên mặt khi tôi đùa bỡn chuyện gì, rồi vụt tắt. Chị đã buộc mình đừng yêu thương, anh Quân không tội tình gì phải gánh chịu đời chị thế này. Nên, chị phũ phàng đuổi anh về trong sự khó hiểu, mà lòng quặn thắt. Có thể nào trở lại ngày xưa, Quân ơi. Em sẽ chấp nhận anh, nhưng... Và nếu mấy ngày anh không đến, để chị đuổi thì thấy nhớ nao lòng.

- Em còn hơn chị, Vy ạ. Hãy đi và kiếm tiền. Làng này em không sống được đâu. Mộ mẹ em hãy để chị lo, người ta sẽ không nỡ tàn nhẫn với một con bé trên xe lăn này. Còn em, em phải sống khác, nhé.

- Thương chị lắm Dung ơi. Giá mà chị em mình còn có thể như ngày xưa, vui vẻ bên nhau.

Tôi dặn lòng, đừng gây lại nỗi niềm trong quá vãng, cả về tôi và chị, để đừng thập thõm lúc lên đường. Tôi cười vì tôi không được khóc nữa.

5.
Hoàn gầy đi nhiều, ốm o đổ về trên thân thể đã gần cạn sức sống. Hai đứa ôm nhau, ha hả cười. Không biết mừng vì chuyện gì, hay lại được tự do đời gái điếm cùng nhau.
Điện thoại vẫn ra rả kêu và chúng tôi sắm sửa lại mình, đi tiếp khách. Không bao giờ kiếm được khách xịn nhiều tiền, chỉ có thể làm thoả mãn những gã ví lép, nghèo rớt mà thôi. Lũ con gái mới lớn đã tung ra ngón đòn của mình, bằng cái giá của nhan sắc, thời con gái. Đàn ông bỏ tiền ra, tất nhiên, mong muốn thưởng thức tuyệt đối xứng với đồng tiền, mà có bao giờ họ không thích gái đẹp.
Năm gã xây dựng có nhu cầu, đến tận nhà. Người gã nào cũng vâm vấp, đỏ lòm vì bị nướng dưới nắng, trên giàn giáo nhà cao, sặc mùi xi măng vôi vữa. Cả năm cùng muốn mình tôi. Đồng ý.

- Các anh trả được bao nhiêu?

- Thẳng luôn nhé, làm tình cùng lúc, sau đó đi lần lượt. Ba trăm.

- Rẻ mạt vậy ư?

Gã trông nhiều tuổi nhất xông xênh:

- Thôi được, bốn trăm. Em cũ rồi mà.

Tôi bắt đầu làm chuyện đó, những việc đã diễn ra quá quen thuộc, chỉ khác lần này năm gã một lúc. Họ cởi áo ra, vần vò, sờ nắm, mút mát, gặm liếm... Không có cảm xúc. Một gã nói. Hoàn bảo, hay là một người tiếp hai, một người tiếp ba. “Không được, bọn này muốn mâm cỗ có cả năm người”. Lắm chuyện! Họ quyết định chuyển sang Hoàn, còn tôi nằm vật lại, hổn hển.
Năm người đàn ông trần truồng dồn dập vây quanh mình Hoàn, nhung nhúc da thịt, mùi mồ hôi tứa ra, quện vào cái nóng. Hoàn nằm bẹp dưới sàn cho họ hành sự, chỉ ngo ngoe bàn tay, vuốt vuốt lên da từng người. Làm tình xong, gã nhiều tuổi nhất trèo lên bụng, và chuyện đó diễn ra, ngay trước mắt tôi. Hoàn nhắm nghiền mắt, mím môi, chịu đựng. Và rên, và van, nhẹ thôi anh, em đau. Gã càng hứng, đau mới sướng.
Đến gã thứ ba, Hoàn gần như thoi thóp, gã đàn ông như đang quất lên một con lợn đã cạo sạch lông. Tưởng như  Hoàn không thể chịu được lâu hơn. Tôi muốn nói gì, để Hoàn dừng lại, nhưng ngực nặng trĩu như có đá đè, không thốt ra. ánh mắt tôi đánh về phía Hoàn, mong nó nhìn được. Dừng lại đi, đủ lắm rồi. Thế là tột cùng đau đớn cho thời con gái, tiền làm gì nữa, đồng tiền làm ta tan tác, tôi ơi.

Hoàn bị bốn trăm ngàn ghì ngửa cho đến giây phút cuối cùng. Tôi thấy trời lặng im, và sâm sẫm màu đen. Vẫn ngoái nhìn về phía kia. Năm tên đàn ông đứng dậy, xốc lại quần áo, không mấy vui vẻ vì một món hàng gần như không còn biết động đậy. Tôi nhoài người đến chỗ Hoàn, nó không động đậy, nhừ nát, trên da thịt, cặp vú, nách và má rươm rướm vết máu bị cào xước, và máu đã kịp tràn ra từ chỗ khe đùi, nơi bị tổn thương nhiều nhất. Cuộc cố gắng làm thoả mãn ngần ấy người đã quá ủ ê. Tôi thét gọi, hai tay lay người. Hoàn ơi, mày mở mắt ra đi, đừng chết, Hoàn ơi. Tao xin mày đấy, đừng làm tao sợ. Hoàn từ từ mở mắt, môi hơi mấp máy, và nụ cười thản nhiên  đung đưa. Nước mắt tôi đã chan đẫm lên mặt, lên bụng nó. Tôi lấy tấm chắn mỏng đậy lên người cho bạn, cho thân thể vừa trải qua một cuộc chấp nhận phũ phàng. Hai đứa nằm bên nhau, nghe tiếng trời sụt sùi vào mùa.

6.

Một cuộc chạy trốn tao tác tuyệt vọng diễn ra, từ ngôi nhà trọ tạm bợ này. Tôi và Hoàn ngửi thấy mùi xăng trong trưa nắng, vội bật dậy, lao ra ngoài. Một người đàn bà lanh lảnh, đọng nhiều nét dữ dằn trên khuôn mặt đang chỉ đạo mấy tên té xăng vào cửa liếp.

- Các người làm gì thế?

Người đàn bà sừng sổ, hai hàm răng nghiến vào nhau.

- Hai con đĩ đây rồi, bà trừng trị chúng mày đây. Bọn mày đâu, đánh cho tao.

Tôi gần như lạc giọng:
- Tại sao lại đánh chúng tôi, chúng tôi làm gì?

Mụ không trả lời, vẫy mấy tên kia.

- Làm sao à, đánh xong rồi chúng mày sẽ biết là tại sao. Đánh cho kỳ chết!

Mấy tên này xông vào hai đứa con gái, tát, dập đầu, đấm đá túi bụi. Hai đứa bảo nhau chạy, vừa kêu cứu, những cú đánh liên tiếp làm tối tăm mặt mũi. Hoàn bị ngã, một lên đạp lên lưng, tôi hét lên. Đứng dậy đi Hoàn ơi, mau lên. Nó nghe thấy tiếng tôi, cố che tay ở bụng, để đòn đừng rơi vào, vùng dậy chạy. Nếu không chạy, chúng sẽ đánh đến chết. Nỗi sợ này làm cho sự chịu đựng và nghị lực của hai đứa dâng lên, cố thoát thân cho bằng được. Một quãng xa, thấy khói bốc lên ngùn ngụt, hiểu là nhà mình đã bị chúng đốt. Và, hầu như người ta cố tình không nghe thấy tiếng kêu cứu.
Bốn tên côn đồ vẫn cố đuổi theo chúng tôi. Hai con thỏ hoang bị bầy hổ đói quyết xâu xé cho bằng được. Con mồi không có cơ sống sót. Chỗ nào cũng chông chênh hình ảnh của sự cùng quẫn, bưng bít không lối thoát. Bị dồn ra một cánh đồng um úm nước, chân nhấc chòm chọp. Hai đứa kéo tay nhau, sức đã kiệt. Làm sao bây giờ, sẽ bị chúng đánh chết thôi. Giữa nơi mông quạnh này, ai sẽ cứu chúng tôi, mà sao cứu được khi bốn tên vây hãm.

- Mày chạy trước đi Vy, tao kiệt sức rồi, cứ mặc tao. Chết thì mình tao chết.

- Mày nói cái gì, tao với mày là chị em, chạy thì cùng chạy, chết thì cùng chết. Làm sao tao bỏ mày! Đi.

Tôi kéo tay Hoàn, được vài bước thì chúng ập đến nơi. Giật tóc lại, hai đứa ngã nhào, bì bõm nước. Cuộc săn đuổi kết thúc từ đây. Và đến đây, chỉ còn là giây phút cuối cho cuộc đời hai con thỏ hoang, đã lâu không còn nhìn thấy người thân. Chân chúng ra sức nện vào hai đứa con gái. Hoàn úp người xuống, phơi lưng lên, hừ hự, hừ hự.
Hai đứa hầu như không thể chống cự, không thể vùng vẫy, tuyệt vọng, và chúng đạp chân xuống, liên tục, liên tục. Chúng tôi không còn kêu được, nằm ập oà trong nước và cỏ dại, để những bàn chân vẫn nện vào, như cối giã, đồng thời chuẩn bị tư thế cho con đường trở về với mẹ, thế giới bên kia. Kịp hình dung bàn tay mẹ đưa ra, đỡ lấy và tôi ào vào, êm ái, an toàn và nhẹ bẫng. Tuyệt nhiên chỉ có tình thương... Tàn tạ, nát bét, bất động, chúng nghĩ hai đứa đã chết, nên dừng trận đòn lại, bỏ đi.
Trời chan chát nắng, nước xung quanh âm ấm. Tôi khạc ra ít nước bùn rồi cơn ho đổ dồn, ngóc đầu dậy, toàn thân nhức nhối, nhừ đòn. Ôi, không chết, còn sống Hoàn ơi, không chết. Lũ hổ đói không xé xác con thỏ. Chúng chỉ muốn hai con nằm phơi xác lại giữa đồng, không ai có thể biết chuyện này. Và chúng nghĩ sai, đòn của chúng còn quá nhẹ.
Hoàn nằm ngửa, không một cử động nào, một dấu hiệu nào của sự sống. Tôi gào lên, lê lại chỗ nó.

- Hoàn, sao rồi, Hoàn ơi.

Lại là nụ cười, nhẹ tênh như dạo nọ đong đưa trên môi nó, thản nhiên, thoải mái.

- Mày còn cười được hả Hoàn. May mà không chết. Mày có bị thương ở đâu không? Lũ chó, ác quá.

Tôi thắc mắc về trận đòn này. Hoàn xoa xoa vào bụng “không sao, may quá, chẳng thằng nào đánh được vào bụng tao cả”. Hoàn đưa lưng cho tôi xem, hoàn toàn, tất cả một màu tím thâm, tụ máu. Nó lại cười “Mày cho tao xin lỗi, vì tao mà ảnh hưởng đến mày”. Tôi ngơ ngác “lỗi gì cơ?”. “Tao lừa ngủ với thằng con trai mụ ta, kiếm đứa con thôi. Được lắm đấy mày ạ. Thằng đó mới lớn, cao to, trắng, mà thông minh. Nhưng chịu thua bà chị này. Tao thắng rồi”. “Chịu mày đấy, Hoàn”.
Hai đứa dựng nhau đứng dậy, loạng choạng đi trong nắng. Da thịt ran rát đau. Cố gắng lắm hai đứa mới tìm được một chỗ có bóng râm, ngồi xuống thở. Hú vía. Tôi liếm vết máu loang ở vành môi. Hoàn nói, ước mơ thành hiện thực rồi. Ngủ với trai sạch, trăm phần trăm.
Bên kia, có cánh cò cô lẻ cố lao trong không trung. Tôi lao về hướng nào cho được, hở cò? (Hết chương 8)

N.V.H
Read more…

GÁI ĐIẾM (Chương 7) - Tiểu thuyết của Nguyễn Văn Học



Nhan sắc đàn bà


1.

- Con có yêu bố không?

- Không yêu tí nào. Bố có thương mẹ con mình đâu.

- Vậy sao con khóc?

- Vì con thấy mẹ khóc nên con khóc theo.

- Chứ không phải vì bố?

- Vâng.

- Con sẽ tha thứ cho bố con chứ?

- Vâng, à mà con không biết. Bởi vì bố chưa quan tâm đến con lần nào, nên con không coi mình có bố. Không có bố thì làm sao phải tha thứ.

Đó là một mảnh ký ức về những giao tiếp thường ngày của hai mẹ con, khi tôi mười bốn tuổi. Lúc đó, vì thấy tôi xinh xắn, mẹ lo. Bảo đàn bà nhan sắc không sung sướng gì. Tôi ngờ nghệch nói xinh xắn có tội gì đâu mà bạc mệnh. Mẹ cười, thường là bạc mệnh con ạ. Còn lý do làm sao thì mẹ biết đâu được. Nhan sắc đàn bà do mẹ nói, làm tôi hiểu vì sao mẹ cố tình cắt xén cho tôi kiểu tóc chẳng giống ai, có phần ngổ ngáo để tôi bớt xinh xắn. Giờ thì sâu sắc hơn, tôi ngẫm ngợi bao ngày, bà tôi đẹp, mẹ đẹp, tôi cũng được coi như vậy, mà cuộc đời đã ra sao kia...
Lắm lúc, trong những ngày làm gái điếm lang bạt, hỏi vài ba đứa được gọi là xinh ở nhà chứa. Chúng mày có định quay về làm lại cuộc đời không? Chả. Nhan sắc không đến nỗi nào, đàn ông không chê đâu. Họ lả lướt qua chuyện, chúng tao làm gái điếm quen rồi, sống lương thiện không sống được. Ai cho tiền lúc ấy, phải đổ mồ hôi mới có ăn.
Tôi đã nghim nghỉm rằng, mình không như chúng nó, quay về khi có thể.
Lúc nào quay về được, hành trình còn dài.

2.

Chị Dung có một tình yêu, mà giấu khoanh khúm không cho ai hay. Chị bảo chưa chắc nên chưa nói. Nói rồi, phải chị đã chắc chắn vào tình, ha?
Thời gian này, chị bớt tiếp khách một ít và dành thời gian chăm cho tình yêu, đêm về êm đềm mơ một ngày tình lớn, hưởng hạnh phúc trong no đầy.
Đó là một người đàn ông phong độ, hơn chị ba tuổi, dáng cao, tóc dầy mượt. Một người có tuổi thơ không suôn sẻ, nhưng đầy tham vọng và mơ ước ở thời thanh niên. Hoàn bảo, chị nhiều tuổi hơn tụi em, va vấp nhiều, chị cân nhắc kỹ. Dung tỏ ra lọc lõi, chúng mày yêu đi, mọi chuyện đều hay, cứ nhìn chị tiến. Tôi chưa gặp người đàn ông nào. Chị Dung vênh váo đàn chị: “Vy, kiếm lấy một thằng, giống như chị đây này, đi đâu có kẻ đón người đưa...”. Và, gặp người tôi đã cưới, là một cái nợ lớn nhất ôm vào người. Khi bị chồng đánh đuổi, tan tác chạy ra đời, vạ vật, mới thấy rằng kiếm được người chồng tốt không hề đơn giản. “Cái số của mày nó thế thôi, chứ chị đây, chả ổn à, anh ấy chiều chị lắm” Chị nhìn tôi ngồi thảm hại sau mùa dông tố, châng lâng cười, tiếng nói lúc nào cũng chói lói.
Ngày đó, tôi nhìn anh ta không có vẻ là một người đàn ông tốt, nhưng không dám nói, sợ chị giận. Dù sao, lời nói của tôi chưa có trọng lượng. Nên chỉ nhắm mắt, cầu cho chị đừng vấp phải chuyện gì. Thời gian ào qua trên đầu, chị vẫn an toàn, hai năm giữ được niềm vui trong mỗi đêm vào thế giới riêng, còn tôi đã thế nào...
Mối tình của chị càng lớn, dường như công việc giảm đi, bọc tiền kiếm được từ khoản tiếp khách mỏng dần, chị chạy đôn chạy đáo với nỗi vất vả, tôi gọi đó là nỗi truân chuyên. Đời con gái truân chuyên. Chị ôm nhan sắc, da thịt đàn bà chạy theo tình yêu. Lắm lúc thấy chị như con thiêu thân, đôn đáo quá, cần gì phải vậy. Mà chị không bao giờ nghĩ chuyện gì có thể xảy ra, nhất là người đàn ông luôn phụ thuộc.

3.

- Vy, Vy, tao nói mày có nghe không. Quên chuyện đó đi, đau thương mãi không giải quyết việc gì. Mày cứ thế này mãi làm sao tao sống được. Hãy để tao làm với chứ, tao đi thế này, may mắn gặp mày, sống với nhau như chị em. Đó là cái duyên lớn. Mày đau, tao lại không đau sao.
Hoàn êm đềm quá, trân trân nhìn tôi, ánh mắt rắn giỏi và tự tin, và le lói căm uất. Nó bình tĩnh hơn tôi trong mọi chuyện, nên lúc này, không thể không nguôi ngoai, nguôi ngoai thật. Tình cảm nó chan chứa mát lòng.
- Cảm ơn mày, nếu không có mày an ủi, tao không biết sống ra sao.
Tôi đi ra ngoài, thấy mình chơi vơi, hụt hẫng trong đèn phố, nao nao mơ một ngày đừng bao giờ phải chứng kiến cảnh này. Những đứa con gái ăn mặc hở hang, cõng nhau bằng xe máy lao vù vù, da thịt cong cớn phô bày. Bỗng có cảm giác ghê tởm nhà hàng, nghề gái mại dâm, ổ chứa. Những hang ổ được dựng lên ngày càng nhiều để phục vụ cho nhu cầu con người, mỗi ngày lại nhiều hơn những đứa, bỏ làng đi làm gái, thoả mãn cho nhiều người.
Một độ, nằm nghe mấy đứa con gái ế khách chí choé chuyện đời, chuyện nghề. Có đứa nói, một ông bố bốc đồng, vào ổ, gọi một loạt gái lên vùng vẫy, nhảy múa, trả nhà hàng dăm triệu một lúc. Đèn tắt, nhập nhoạng bóng đen, chủ nhà đưa bốn cô vào. Ông bố ôm hôn, nhảy múa mãi, khi bật điện lên để chuẩn bị... đi xa hơn, mới biết trong đó có con gái mình. Còn đứa khác kể, hai vợ chồng nhà kia đưa nhau đi chơi, vào một trại gà. Chủ trại giới thiệu ông ta có con gà trống, một ngày phủ mái trăm lần. Cô vợ nhìn chồng “anh thấy chưa?” Anh chồng ấm ức khi đi đường, vợ cứ thắc mắc chuyện đó. Anh chồng quay lại chỗ trại chủ, hỏi xem là con gà trống làm vậy với một trăm con khác hay chỉ với một con. Chủ trại nói với trăm con. Anh chồng nhìn sang vợ “em thấy chưa?”...
Chuyện này, không tin là thật, nhưng chắp vá lại cũng đủ để chua cay khi ngẫm nghĩ về nó. Tôi không dám nhớ chồng, và sợ khi phải nghĩ đến hắn, hình ảnh hắn găm vào trí nhớ. Tôi nghĩ đến con, một đứa bé chưa thành hình hài. Và thấy dường như nó từ chối để sinh sống trong đời là một lý do. Với tôi, đó là cái may trong cái rủi? Bởi vì, sinh ra lúc này, nó chưa thể được sống sung sướng. Những tâm tư trái chiều giằng xé tôi.
Tôi giấu Hoàn, lúc nào không đừng được, ra một chỗ khóc, mỏi mắt thì thôi, rồi lấy khăn lau đi, xong về. Và nhiều đêm tôi nằm thao thức, thấy tủi thân vô bờ. Đến lúc Hoàn biết chuyện thì đã giàn giụa nước hai gò má, dưới gối.
Không thể ngờ được hắn tìm được chỗ tôi. Hắn đến tìm không phải để ăn năn cho lỗi lầm của người chồng vũ phu, đánh vợ và đuổi thẳng vợ đi. Hắn đến để lấy tiền. Lúc đó tôi có một mình, đưa cho hắn một ít hòng yên chuyện. Tối hôm sau hắn lại đến, có Hoàn ở nhà: “Mày đừng đưa, không vịêc gì phải sợ hắn cả”. Hắn quát: “Con đĩ, im mồm, ông không đòi mày”. Hoàn không vừa, nó trở nên cứng rắn lạ “Anh không còn là chồng nó, can cớ gì đến đòi tiền. Anh hèn lắm, đàn ông mà phải đi xin tiền đàn bà”. Câu nói ấy lĩnh nhận một cú huých tay của chồng tôi, Hoàn ngã rụi. “Đồ ác ôn” - tôi hét - “anh không bỏ được cái thói ác ôn đó!”. Đành rút đưa hắn ít tiền để đẩy hắn đi.
Hai đứa quyết định chuyển nhà đi chỗ khác, tôi không còn đủ sức để bước chân ra khỏi nhà. Chút sức lực ít ỏi tôi đã dành nhớ con, nhớ mẹ và khóc. Người tôi teo tóp dần, như quả ớt bị đem phơi, cả niềm hào hứng kiên cường, muốn kiếm tiền cũng teo tóp theo. Không muốn ăn, không muốn cử động, buông xuôi cho ủ dột đổ về, tôi đợi ngày mình biến thành... quả ớt khô.

4.

Lúc này mấy chị em ở cùng nhau. Tình yêu của chị Dung có phần rạn nứt, thấy chị hôm nào về cũng thiu thiu buồn.
Hôm ấy, chị ngồi tâm sự với tôi và Hoàn, như con thú mang thương tích trong mình, điều mà tôi đã cảm thấy từ gần hai năm trước. “Chán quá hai đứa ơi, tao bắt đầu thấy ngán ngẩm phùi lên mép rồi. Trai ơi là trai, tình ơi là tình. Tao sắp cạn hết rồi, nó là thằng đào mỏ, chẳng biết có cứu vãn được...” Tôi mạnh bạo, bảo chị chia tay sớm ngày nào tốt ngày ấy, không cứu vãn được đâu, nhìn bộ mặt của hắn, không đáng tin đâu. Hoàn cũng cho chị những lời can ngăn, nhưng chị bảo để từ từ, tính đã. Tình yêu làm sao tính toán được, hả Dung?
Dung hét lên, phải làm gì, tiếp theo hơi thở trút ra nặng nhọc. Tuỵêt vọng bùng lên, ai cũng như ai, chơi vơi và lại ao ước, mong có chiếc cọc bấu víu trong nước khơi, hay bàn tay ấm áp nào đưa ra đỡ mình.
Chị ôm nhan sắc ra đi, tìm lại một cái gì còn sót lại trong đống đổ nát. Đồng tiền cùng chị cầu xin sự ban phát ở đây, mà tôi và Hoàn không muốn chị làm việc đó chút nào. “Chị không hiểu về đàn ông sao? Dừng lại đi”. “Bao giờ đàn ông mới học đựơc cách phải chung thuỷ, hả Vy?” Sau bài hát tình yêu u buồn, nói về xa xôi chia cắt, chị Dung tu ừng ực chai rượu vừa mua, và nghêu ngao hát, những bài hát không đầu không cuối, tôi chưa nghe bao giờ, nhưng thê lương. Nhiều ngày chị vùi đầu, ngập chìm trong tâm trạng đó, đau khổ, khóc cười. Kẻ bị tình phụ đi ngoài rìa như con thú thua trận trong cuộc giành giật tình yêu, chưa kiếm được mảnh đất dung mình. Cái thứ gọi là tình yêu, sao mà xa xôi.
Bao đêm, chị đi không về, và lần nào cũng ngập mùi men. Chúng tôi không thấy mảy may tín hiệu nào của kẻ đã từng làm chị mê mệt, tỏ chút quan tậm hay sự thương tình. Hắn tốt nghiệp đại học muộn, đang tìm kiếm may mắn trong đời. Dung từng tự hào vì yêu được chàng trai học đại học, phong độ; từng tự hào mình đã ngủ với trai sạch, ai ngờ...
Tin vô cùng đau đớn đến với tôi và Hoàn là cuộc điện thoại từ phía một người dân. Dung bị tai nạn, rất nặng. Tai nạn ấy nhiều người nói giống một cuộc tự tử hơn. Chúng tôi tớn tác đổ vào bệnh viện. Dung bị gẫy tay, chân, sụt xương nồng ngực, đầu nhiều thương tích, xương chậu vỡ... nghe bác sĩ liệt kê mà thấy rùng rợn, lông tóc dựng ngược.
Dung nằm bẹp dính, băng trắng lạnh toát, kín toàn thân, lúc này tôi và dường như Hoàn cũng vậy, cố để nước từ khoé mắt đừng trào ra, mà cứ đỏ lựng khi hai đứa nhìn nhau, ái ngại. Ngày thứ hai tôi mới gọi được người nhà của chị, họ gào thét, niềm đau vỡ ra, tột cùng. Các bác sĩ nói không chữa được, cha chị nói hãy cứu con tôi bằng mọi giá. Họ lắc đầu. Chuyển đi viện khác ở Hà Nội, họ bó tay. Một bác sĩ tâm sự, “toàn bộ mặt mũi của cháu đã bị nát, hộp sọ vỡ, tôi khâu vá vào cẩn thận là để khi liệm, đánh phấn vào cho đẹp, hơn trăm mũi khâu còn gì là người”.
Gia đình hoàn toàn thất vọng, nhưng cũng may mắn thay, một tia sáng đã kịp loé lên trong đầu mỗi người khi trong dưới tột cùng thất vọng. Cha chị Dung nhờ người mách, tìm được ông thầy thuốc cao tay. Ông nói: “Tôi chữa được”, một con đường đã mở ra, khó khăn, tốn kém  liệu có đi hết được không.
Ông thầy thuốc cao tay đã làm chị tỉnh lại. Lúc đó, vừa mới nhìn thấy tôi, chị đã muốn nói, tôi ghé sát tai. Chị thều thào: “Tao phải trả thù”. Trong đầu tôi nảy ra ý nghĩ, có phải chị tỉnh lại, chỉ để trả thù? Giống như tôi, vì thù hận mà sống. Sao lại có thứ trái đời, thù hận có sức mạnh kiên cường, tiếp cho con người nghị lực, vượt qua cái chết để sống.
Để cứu chị, cha mẹ chị đã phải bán hết những gì có thể gọi ra tiền. Nhưng dù sự cố gắng đến đâu, thì họ vẫn phải chấp nhận một đứa con mãi tàn phế, chữa trị trong nhiều năm. Chị liệt chân, mặt mũi biến dạng, nửa cánh tay không có cảm giác. Trước sự chăm lo của gia đình, chị đưa cánh tay duy nhất còn lành vò đầu, như một sự hối hận “Con đã nghĩ sai về cha mẹ, con xin lỗi. Cuối cùng, mọi người vẫn ở bên con” “Con đừng nghĩ ngợi nhiều, cha mẹ làm sao bỏ con”.
Và để chị bình tâm, những người thân, và tôi nữa, thường xuyên rót vào chị những lời động viên, bởi chị là đàn bà. Người đàn bà đau đớn nhất khi nhan sắc bị huỷ hoại. Nên để tránh những trường hợp xấu có thể xảy ra, chị cần cách ly hoàn toàn với gương soi, chờ phẫu thuật từng phần. Chị sẽ phải sống với những cuộc phẫu thuật liên tiếp, trả lại phần nào nhan sắc.
Anh Quân, người trước đây từng để ý đến chị cũng thường xuyên lên chăm xóc chị. Lúc này, tôi không tìm thấy ở chị nỗi buồn mênh mang như lúc trước. Chị được nghe anh Quân chơi đàn ghita. Chị nói “Tiếng đàn của anh Quân vẫn hay hơn cả”.

5.

Anh Quân người làng bên, mê đắm chị Dung nhưng chị không ưng, ngày đó tiếng đàn của anh trải lối chị đi, về. Nhưng nó vẫn là thứ bé nhỏ, chị mơ những thứ cao sang hơn, mơ phố nhập nhằng ánh đèn, mơ nhà cao tầng, động cơ. Tiếng đàn hay không làm no cái bụng, béo cái người. Anh Quân ngơ ngẩn bao ngày, từ đó vẫn chưa yêu ai khác.
Bây giờ, tiếng đàn ru chị ngủ, đưa bước chân chị về con đường quê ngan ngát cỏ hoa, rập rờn cánh bướm. Chị nhìn anh cười. “Em xin lỗi anh Quân, ngày đó... giờ em tàn phế thế này”. Anh Quân cũng cười, nghe yếu ớt: “Thế tôi mới có cơ hội được gần Dung.” Tiếng đàn của người nghệ sĩ nửa mùa lại bật lên.
Sau chuyện xảy ra với chị Dung, tôi thấy niềm đau của mình trốn đâu mất, thấy mình vẫn còn may mắn sao ấy, hay ý nghĩ quái gở ùa vào trong đầu. Tôi không còn chút tư tưởng sống đi để mai trả thù kẻ đã làm hại mẹ mình, đẩy đời mình ra nông nỗi này.
Anh Quân về nhà, rồi thu xếp lên. Chị Dung bỗng nghiện tiếng đàn anh, đêm nào cũng muốn anh ở bên, không muốn ngủ sớm.

- Anh Quân là của hiếm đấy, Vy ạ.

- Vâng, em biết rồi, nhìn anh ấy là biết.

Tôi hỏi:

- Anh ấy có biết chị từng làm...?

- Không, à, chị không chắc chắn lắm. Có lẽ anh ấy biết. Giờ hối hận vì chê bai anh ấy, đi dành tình yêu và hy vọng cho một kẻ ất ơ, tự dưng đổ nhào vào đời mình. Chị không tay trắng đâu em, có anh Quân rồi.

6.
Xuân rơi tõm vào một khoảng nào đó của trời, tiết hè đang bùng lên. Tôi bắt gặp cha mình, ông ấy ngồi vạ vật ở đường. Một người trắng tay trên con phố trống tênh, thảm hại, nhem nhuốc. Ông ta nhận ra tôi đi qua, dù đã cố tình lơ đãng.

- Này con, không nhận ra cha sao?

- Tôi không biết ông là ai, sao lại túm áo tôi, bỏ ra.

- Vy con, cha biết là không còn xứng là cha con nữa. Nhưng cha mong con hãy tha lỗi cho cha, giờ cha sống khổ lắm.

- Không, tôi không biết ông, đừng nói chuyện đó với tôi.

- Con đừng từ chối cha. Cha biết con là Vy mà.

Tôi không bản được mình đừng rơi nước mắt.

- Khổ sở thì ông mới nói đến tôi sao? Phải tôi là con ông đấy, thì sao chứ. Đã bao giờ ông cho tôi được hưởng chút tình cảm của người cha chưa, chưa đúng không? Tôi chưa bao giờ nhận được một cái gì từ ông cả. Vậy thì ông có tư cách gì gọi tôi là con. Ông bỏ mẹ con tôi, đi với hết người này đến người khác, sự sống chết của hai mẹ con có bao giờ ông chịu hiểu. Kẻ phụ bạc như ông, chịu cảnh ngộ như này là đáng đời.
    - Kìa, Vy.

- Đừng gọi tên tôi. Mẹ và tôi đã chịu đựng bao năm tháng tủi nhục. Ông có biết mẹ tôi chết thê thảm thế nào không? Không ai quan tâm cả, chỉ hai mẹ con ôm nhau khóc. Lúc đó ông ở đâu, đang đè lên bụng những con đàn bà đĩ thoã đúng không? Vì ông, tôi phải đi đánh đĩ. - Tôi ngoa ngoắt với người đàn ông - xa lạ. Ông ta quỳ thụp xuống, nài van:
- Con ơi, hay thương lấy cha.

- Ông mà cũng có giây phút này ư? Hèn quá, ông tự nhận là cha tôi mà phải quỳ thụp thế kia.

Tôi cay đắng nuốt nghẹn, dứt áo bước đi. Ông ta gọi, thê thảm. Nghĩ lời mẹ dặn, hãy tha thứ cho cha con, tôi nhắm mắt, mình tha thứ, vậy thì thiệt thòi cho những người đàn bà quá. Đàn ông phụ bạc, chỉ lời xin lỗi là xong thôi sao.
Vậy thì đi thôi, bước chân tôi tê dại, lòng đông cứng. Ông ta đổ gục phía sau. Thành phố kéo một cơn mưa đầu mùa, không to, nhưng đủ để rửa đi nỗi lo về sự rắp tâm của đứa con gái với cha mình.
Nhưng đó không phải sự thật, chỉ là cơn mơ trong một đêm hoảng loạn, yếu đuối và chông chênh. Chẳng hiểu đó là điềm gì.
Ác thay, một hôm gặp ông ta thật, vẫn châng lâng sống, giàu sang là khác. Hình như ông làm quản lý cho một công ty , làm ăn phát đạt. Khi đó ông lượn xe, sau là một đứa con gái, quần cộc, tuổi ít hơn tôi.

7.

Đành ngậm ngùi ru mình nghĩ ngẫm về quá vãng. Tôi đang cố gắng bước qua vũng bùn này, nên sửa sang lại mình, khi không tự  hành hạ thân xác, cơ thể chóng hồi sinh. Chị Dung khuyên tôi trở lại thành phố cảng với Hoàn, chuyện của chị đã có gia đình và anh Quân lo. Tôi nghe, chuẩn bị trở lại thành phố cảng.
Những đoàn thuyền đánh cá xa khơi và những con tàu chở hàng không bao giờ chịu nhàn rỗi. Nó luôn vận động, và như thế, nó mang việc làm cho những đứa con gái, thế này. Chẳng hạn họ không xa vợ, lênh đênh biển nhiều ngày, thì sự thèm khát lẽ nào ứ đọng nhiều thế, để đi tìm, cả sức lực và tiền vơi đi, mà sảng khoái.
Nhưng mình tôi đã rỗng rễnh, nhăn nhúm, rất khó để trở lại bình thường, mà làm cho khách làng chơi hưng phấn, mà bay lượn trên đường phố, đón khách, thậm chí nhảy xuống tàu, để chuyện đó diễn ra.
Một sự thật mà tôi và Hoàn đều biết là nhan sắc chúng tôi đã xuống cấp trầm trọng, không có nhiều cách để khôi phục lại, những người khách xịn thì không đến lượt, nên đành bao vây lấy đối tượng khách bình dân, ít tiền, và yêu cầu không khe khắt lắm. Chúng tôi phải đi nhiều hơn, sắm xe máy riêng, điện thoại riêng, ai cần thì gọi. Một vài nhà nghỉ đôi khi đông khách, thiếu nhân viên, vẫn gọi chúng tôi, và yêu cầu của họ được chấp nhận, như thường.
Có độ, khách vắng, không đâu gọi. Chị em nằm nhà vạ vật nhìn nhau, ngán quá trời. Chợt có tiếng điện thoại reo bất kỳ, nhấc máy. Khách gọi. Tôi bảo Hoàn. Hai đứa bị dựng dậy như điện giật. Mặt bỗng tươi rói như nước mưa trút vào mảnh vườn khô khát, sung sướng là lũ cây héo kia. Chờ khách gọi như chờ mẹ đi chợ về, không có khách tiếp, kiếm sao được tiền, buồn thê lương.
Một nhà nghỉ bị công an ập vào. Ông chủ nhà này không có nhiều mối quan hệ, lót tay nên dễ bị hạ gục. Tôi và Hoàn không may mắn, dính vào vụ này. Bị đưa vào trại, lại những khuôn mặt cũ, lạnh lùng, lại những lời giáo huấn, phải làm ăn lương thiện khi được thả ra, nghe chưa? Chúng tôi gật, dù biết rằng, họ dồn mình vào đây chỉ để doạ, còn sau đó, bịp làm sao con đường cũ chúng tôi trở lại. Thực tình, không ai đủ sức giữ chúng tôi trong thời gian dài, ra khỏi đây, lại rập rờn như cũ. Nhưng chủ nhà chứa mới là người thiệt hại nhiều. Họ bị phạt, cấm kinh doanh, đóng cửa.
Tôi nằm dựa vào gốc cây, bất động, xa xăm nhìn những con người nướng mặt dưới nắng, làm lụng, cánh tay, bộ ngực nhây nhẫy mồ hôi. Hình ảnh này, quá ngán ngẩm với những kẻ ăn trắng mặc trơn, không phải bỏ sức vẫn thu tiền.
Xa xa, trên biển, những con thuyền nối nhau dập dìu mặt sóng. Không biết trong số đó, có thuyền nào chở ước mơ tôi. (Hết chương 7)

N.V.H
Read more…

CÁCH NHẬP COMMENT TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ

Đầu tiên, nhấp chuột vào ô Nhập nhận xét của bạn rồi viết comment. Viết xong, nhấp chuột vào ô Tài khoản Google. Sau đó nhấp chuột vào Tên/URL thì sẽ hiện ra 2 ô. Ô phía trên, ghi Họ và tên của bạn. Ô phía dưới, ghi dòng chữ:huongquenha.com

Cuối cùng, nhấp chuột vào ô Tiếp tục và nhấp chuột tiếp vào ô Xuất bản là xong. (Nếu bạn đã có sẵn Tài khoản Google, thì sau khi viết comment, chỉ cần nhấp chuột vào ô Xuất bản là thành công)

Số lượt xem tháng trước


-------------------------------------------------------------------------


TÁC GIẢ & TÁC PHẨM
* TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Ái Nhân (21) Ambrose Bierce (1) ẢNH (58) Anh Ngọc (1) Anh Nguyên (1) Anh Phong (4) Anh Phương (9) âm nhạc (2) âm thanh (1) Ân Thiên (1) Bạch Diệp (5) Bách Mỵ (2) BÀN TRÒN VĂN NGHỆ (87) Bảo Hồ (1) Bảo Lâm (1) Bảo Ninh (2) Bé Hải Dân (1) Bích Ái (3) Bích Lê (4) Bích Ngọc (1) Bích Vân (2) Bình Địa Mộc (3) Bình Nguyên (1) Bình Nguyên Trang (2) binh pháp (1) Bình Tâm (1) Bobby Nam Giang (3) Bùi Anh Sắc (1) Bùi Công Thuấn (1) Bùi Danh Hải Phong (1) Bùi Đức Ánh (66) Bùi Hoài Vân (5) Bùi Huyền Tương (2) Bùi Hữu Phước (1) Bùi Nguyên Bằng (25) Bùi Nhựa (4) Bùi Văn Bồng (5) Bùi Việt Thắng (2) BÚT KÝ (17) Ca Dao (2) Cao Duy Thảo (1) Cao Kim Quy (1) Cao Thị Thu Hà (3) Cao Thọ Thêm (2) Cao Thoại Châu (1) Cao Thu Hà (1) Cao Trọng Quế (1) Cao Văn Tam (5) Cát Du (7) Catherine Mansfield (1) Cẩm Lệ (4) Cẩm Tú Cầu (1) Chàng Cát (1) Chánh Đức (1) CHÀO XUÂN 2014 (1) CHÂN DUNG VĂN NGHỆ SĨ (2) Châu Đoàn (1) Châu Quang Phước (1) Châu Thạch (9) Châu Thường Vinh (1) Chí Anh (1) Chính Đức (1) chủ (1) CHỦ BIÊN (141) Chu Giang Phong (1) Chu Lai (2) Chu Ngạn Thư (10) Chu Trầm Nguyên Minh (16) Chu Vương Miện (1) Chúa Sơn Lâm (1) Cỏ Dại (7) covid 19 (1) Công Nguyễn (1) Cơ Xương (1) Cúc Dương (1) Cuộc thi văn chương (1) CỬA SỔ VĂN HÓA (6) Dạ Ngân (1) Dã Phong Bình (2) Dã Phương (1) Dạ Thảo (2) Dạ Thy (1) Diệp Linh (18) Diệp Uy (1) Dino Buzzati (3) DỌC ĐƯỜNG (29) Du Tử Lê (1) Dung Thị Vân (28) Duy Bằng (1) Duy Phạm (6) Dương Diệu Minh (1) Dương Đăng Huệ (1) Dương Hải Yến (2) Dương Hằng (7) Dương Kim Nhi (4) Dương Kim Thoa (1) Dương Phương Vinh (1) Dương Thành Thái (3) Dương Thị Yến Trinh (2) Dương Xuân Triều (6) Dzạ Lữ Kiều (6) Đàm Lan (17) Đan Ngọc (2) đạo đức (2) Đào Hiền (2) Đào Hữu Thức (2) Đào Khương (2) Đào Minh Hiệp (2) Đào Phạm Thuỳ Trang (82) Đào Quang Bắc (1) Đào Quý Thạnh (1) Đào Thanh Hoà (14) Đào Thị Quý Thanh (1) Đào Thị Thu Hiền (3) Đào Văn Đạt (31) Đào Viết Bửu (7) Đặng Châu Long (1) Đặng Diệu Thoa (1) Đăng Đăng (1) Đăng Huỳnh (1) Đặng Quốc Khánh (8) Đặng Quý Địch (3) Đặng Tấn Tới (2) Đặng Thị Hoa (2) Đặng Thị Xuân (1) Đặng Toán (1) Đăng Trình (1) Đặng Tường Vy (3) Đặng Văn Sử (1) Đặng Việt Trinh (1) Đặng Xuân Xuyến (9) ĐIỂM BÁO (2) Điêu Thuyền (1) Đinh Lốc (2) Đình Thậm (1) Đinh Vương Khanh (4) Đoàn Khương Duy (1) Đoàn Thị Minh Hiệp (4) Đoàn Tình (1) Đoàn Tuyết Thu (1) Đoản văn (1) ĐỌC SÁCH (30) Đỗ Chiến Thắng (6) Đỗ Duy Hoàng (15) Đỗ Hồng Ngọc (5) Đỗ KIm Dung (1) Đỗ Phu (1) Đỗ Quyên (2) Đỗ Tâm Linh (1) Đỗ Tấn Đạt (2) Đỗ Thị Kim Hải (2) Đỗ Trúc Hàn (1) Đỗ Văn Tiến (1) Đỗ Xuân Phương (1) Đức Linh (1) Đức Tiên (3) Elena Pucillo Truong (6) gan jing world (1) Ghi chép (2) Giang Đình (8) Giang Hiền Sơn (6) Giáo dục (1) Guy de Maupassant (1) Hà Đoàn (2) Hạ Ly (1) Hà Nguyên (2) Hà Nhi (1) Hà Nhữ Uyên (2) Hà Phi Phượng (1) Hạ Thi (3) Hà Thị Thu Hằng (1) Hà Tùng Sơn (1) Hải Điểu (1) Hải Miên (3) Hải Phong (2) Hải Thăng (1) Hải Thuỵ (6) Hải Yến (2) Hàm Sơn (1) Hàn Dã Thảo (2) Hàn Du Tử (17) Hàn Hữu Yên (1) Hàn Lâm (1) Hãn Nguyên Nguyễn Nhã (1) Hàn Nguyệt (1) Hàn Phong Vũ (19) Hàn Tín (1) Hạng Vũ (1) Hậu Cốc Ngang (1) Hậu Đậu (1) Hiếu Dũng (1) Hoa Hướng Dương (1) Hoa Mai (2) Hoa Tím Buồn (4) Hoa Tuyết (2) Hoà Văn (10) Hoa Xuyến Chi (1) Hoài Huyền Thanh (53) Hoan Giang (1) Hoàng Anh (6) Hoàng Anh 79 (26) Hoàng Chẩm (53) Hoàng Chẫm (1) Hoàng Đình Quang (2) Hoàng Giao (4) Hoàng Hạ Miên (6) Hoàng Hữu (1) Hoàng Khánh Duy (5) Hoàng Kim (1) Hoàng Kim Chi (1) Hoàng Kim Oanh (2) Hoàng Linh (6) Hoàng Long (2) Hoàng Lộc (8) Hoàng Mẫn (1) Hoàng Minh Tường (2) Hoàng Nghĩa Lược (1) Hoàng Ngọc Xuân (4) Hoàng Nguyên (1) Hoàng Phủ Ngọc Tường (1) Hoàng Thảo Chi (1) Hoàng Thị Bích Hà (1) Hoàng Thị Nhã (8) Hoàng Thị Thu Thủy (2) Hoàng Trang (1) Hoàng Trần (1) Hoàng Trọng Quý (9) Hoàng Trọng thắng (1) Hoàng Tuấn Sơn (1) Hoàng Tuyên (2) Hoàng Vũ Thuật (1) Hoàng Xuân Hiến (1) Hoàng Xuân Niên (1) Hồ Bích Ngọc (4) Hồ Bích Vân (2) Hồ Đắc Thiếu Anh (1) Hồ Hải (2) Hồ Lê Diêm (1) Hồ Nam (1) Hồ Ngọc Diệp (1) Hồ Nhật Quang (1) Hồ Sĩ Duy (1) Hồ Thanh Ngân (10) Hồ Thế Hà (2) Hồ Thế Phất (3) Hồ Thế Sinh (1) Hồ Tĩnh Tâm (1) Hồ Tịnh Thuỷ (21) Hồ Vũ Khánh Linh (1) Hồ Xuân Thu (3) Hội Nhà văn TP. HCM (1) Hồng Hạnh (3) Hồng Liễu (1) Hồng Phúc (8) Hồng Tâm (10) Huệ Triệu (3) HUMICHI (5) Huy Nguyên (15) Huy Vọng (17) Huy Vũ (1) Huyết Kiệt (1) Huỳnh Dạ Thảo (1) Huỳnh Gia (18) Huỳnh Kim Bửu (1) Huỳnh Minh Lệ (2) Huỳnh Ngọc Nga (1) Huỳnh Ngọc Phước (29) Huỳnh Như Phương (1) Huỳnh Thanh Lan (1) Huỳnh Thị Quỳnh Nga (1) Huỳnh Thúy Thúy (1) Huỳnh Văn Diệu (1) Huỳnh Văn Mỹ (1) Huỳnh Văn Yên (1) Huỳnh Xuân Sơn (3) Hương Đêm (1) Hương Đình (4) Hương Quê Nhà (1) Hương Văn (6) Hửu Thỉnh (1) Irina Polianxkaia (1) James Dylan (4) James Joyce (1) Jeffrey Thai (9) Jerry Thu Trà (7) Kai Hoàng (1) Kate Chopin (1) Kha Tiệm Ly (4) Khả Xuân (1) Khán Võ (2) Khảo Mai (1) khoa học (1) Khổng Trường Chiến (3) Khổng Vĩnh Nguyên (1) KỊCH BẢN (1) Kiên Giang (1) Kiến Giang (12) Kiều Huệ (1) Kim Chuông (4) Kim Dung (2) Kim Ngoan (15) Kim Quyên (1) Kim Sơn Giang (22) Kim Tiết (10) Kim Yến (1) Kỳ Nam (2) Ký sự (14) Lã Bố (1) La Hán (1) La Mai Thi Gia (1) Lạc Thảo (1) Lại Ngọc Thư (1) Lam Giang (3) Lan Anh (1) Lan Phương (1) Lan Thanh (1) Lãng Du (6) Lâm Bích Thuỷ (8) Lâm Cẩm Ái (3) Lâm Hạ (11) Lâm Huy Nhuận (1) Lâm Trúc (30) Lâm Xuân Vi (1) Lâu Văn Mua (1) Lê Ân (5) Lê Bá Duy (9) Lê Đình Danh (79) Lê Đức Hoàng Vân (1) Lê Đức Lang (13) Lê Giang Trần (1) Lệ Hằng (3) Lê Hoài Lương (4) Lê Hoàng (2) Lê Hứa Huyền Trân (39) Lê Khánh Luận (1) Lê Minh Chánh (1) Lê Minh Dung (2) Lê Minh Hải (3) Lê Minh Vũ (3) Lê Ngân (3) Lê Ngọc Phái (1) Lê Ngọc Trác (1) Lê Ngũ Nam Phong (11) Lê Nhựt Triết (8) Lê Phương Châu (30) Lê Quang Trạng (23) Lê Sa Long (2) Lê Thanh Hùng (34) Lê Thanh My (8) Lê Thấu (1) Lê Thị Cẩm Tú (6) Lê Thị Hồng Thắm (1) Lê Thị Kim (1) Lê Thị Ngọc Lệ (1) Lê Thị Ngọc Nữ (33) Lê Thị Thu Hiền (1) Lê Thị Xuyên (13) Lê Thiếu Nhơn (15) Lê Thống Nhất (6) Lê Thụy Phương (2) Lê Tiến Dũng (1) Lê Tiến Mợi (6) Lê Trọng Nghĩa (3) Lê Trung Hiếu (1) Lê Tuân (4) Lê Uyên (1) Lê Văn Hiếu (12) Lê Văn Ngăn (3) Lê Vi Thuỷ (1) Lê Vinh (4) Lê Xuân Tiến (1) Lindsay Polak (1) Linh Lan (7) Linh Lan (Quảng Nam) (8) Linh Phương (3) Linh Thy (2) Long Khánh (4) Long Vương (1) luân hồi (1) Lữ Hồng (3) Lư Nhất Vũ (1) Lương Cẩm Quyên (1) Lương Duyên Thắng (3) Lương Đình Khoa (1) Lương Sơn (27) Lưu Ly (6) Lưu Quang Minh (15) Lưu Thành Tựu (1) Lưu Thị Mười (2) Lưu Xuân Cảnh (2) Lý Khánh Vinh (15) Lý Thành Long (1) Lý Thời Miễn (1) M.T.N.H (7) Mã Nhị Lan (1) Mạc Minh (2) Mạc Tố Hồng (1) Mạc Tường (2) Mai Đức Trung (6) Mai Hạnh (1) Mai Kiệm (1) Mai Loan (12) Mai Nhật (2) Mai Thanh (1) Mai Thị Vân (1) Mai Thìn (3) Mai Tuyết (37) Mang Viên Long (63) Marie Hải Miên (4) Mẫu Đơn (1) Mèo Con (1) Mi Thu (1) Miên Đức Thắng (2) Miên Linh (1) Minh Châu (2) Minh Đan (Lọ Lem Đất Võ) (6) Minh Nguyên (15) Minh Nguyễn (3) Minh Nguyệt (15) Minh Nguyệt (NT) (1) Minh Nhân Tông (1) Minh Vy (25) Mỗi tháng một tác giả và một bài thơ hay (2) Mộng Cầm (8) Mộng Nam (1) Mùa Xanh (3) Mưa (1) Mường Mán (1) MỸ THUẬT (6) My Tiên (1) Mỹ Vân (1) Nam Art (2) Nam Cao (1) Nam Thi (17) Năm Bửu (1) Nấm Độc (1) NCCGL (4) Ngàn Thương (33) Ngày Đẹp Tươi (1) nghệ thuật. (1) nghiên cứu (1) Ngọc Bút (8) Ngọc Diệp (35) Ngọc Thịnh (1) Ngô Càn Chiểu (1) Ngô Cự Chính (2) Ngô Diệp (6) Ngô Đình Hải (7) Ngô Hồng Nhung (1) Ngô Liêm Khoan (1) Ngô Minh Trãi (3) Ngô Nguyên Ngiễm (1) Ngô Thị Hoà (1) Ngô Thị Ngọc Diệp (10) Ngô Thuý Nga (30) Ngô Thúy Nga (16) Ngô Thy Học (7) Ngô Văn Cư (52) Ngô Văn Giảng (11) Ngô Văn Khanh (17) Ngô Viết Hòa (2) Nguyễn (1) Nguyễn An Bình (70) Nguyễn An Đình (4) Nguyễn Ánh 9 (1) Nguyễn Bá Nhân (1) Nguyễn Bích Sao Linh (1) Nguyễn Bình (1) Nguyễn Bính Hồng Cầu (2) Nguyên Cẩn (26) Nguyễn Châu (2) Nguyễn Chinh (4) Nguyễn Công Thụ (2) Nguyễn Công Tùng Chinh (1) Nguyễn Cử Tú Quỳnh (2) Nguyên Diệp (1) Nguyễn Dũng (1) Nguyễn Duy Khương (6) Nguyễn Duy Phương (1) Nguyễn Duy Thịnh (3) Nguyễn Đại Duẩn (2) Nguyễn Đặng Mừng (3) Nguyễn Đăng Thanh (20) Nguyễn Đăng Trình (4) Nguyễn Đình Bảng (1) Nguyễn Đình Trọng (1) Nguyễn Đoan Tuyết (25) Nguyễn Đồng Bội Thảo (1) Nguyễn Đức Chính (5) Nguyễn Đức Cơ (1) Nguyễn Đức Mậu (2) Nguyễn Đức Minh (6) Nguyễn Đức Minh Hùng (10) Nguyễn Đức Nhân (1) Nguyễn Đức Phú Thọ (26) Nguyễn Đức Quyền (4) Nguyễn Đức Tấn (6) Nguyễn Đức Tình (4) Nguyễn Gia Long (1) Nguyên Hạ (11) Nguyễn Hải Thảo (2) Nguyễn Hậu (2) Nguyễn Hiếu (8) Nguyễn Hiếu Học (2) Nguyễn Hòa Hiệp (2) Nguyễn Hoài Ân (1) Nguyễn Hoàng Thức (2) Nguyễn Hồng Diệu (1) Nguyễn Huệ (3) Nguyên Hùng (1) Nguyễn Huy (3) Nguyễn Huy (HD) (1) Nguyễn Huy Khôi (1) Nguyễn Huỳnh (1) Nguyễn Hữu Minh (1) Nguyễn Hữu Phú (1) Nguyễn Hữu Quý (2) Nguyễn Hữu Thuần (4) Nguyễn Hữu Trung (2) Nguyễn Khiêm (1) Nguyễn Khoa Đăng (51) Nguyễn Kiều Lam (2) Nguyễn Kiều Phương (3) Nguyễn Kim Hương (7) Nguyễn Kim Thịnh (1) Nguyễn Lam (2) Nguyễn Lương Vỵ (4) Nguyên Minh (1) Nguyễn Minh Dũng (46) Nguyễn Minh Hoà (1) Nguyễn Minh Khiêm (1) Nguyễn Minh Nguyệt (1) Nguyễn Minh Phúc (47) Nguyễn Minh Quang (5) Nguyễn Minh Thuận (9) Nguyễn Minh Toàn (1) Nguyễn Mỳ (1) Nguyễn Mỹ Nữ (3) Nguyễn Nga (14) Nguyễn Nghiêm (3) Nguyễn Ngọc Dũng (1) Nguyễn Ngọc Đặng (1) Nguyễn Ngọc Hà (4) Nguyễn Ngọc Hưng (6) Nguyễn Ngọc Minh Anh (1) Nguyễn Ngọc Thơ (31) Nguyễn Ngọc Tư (5) Nguyễn Nguy Anh (21) Nguyễn Nguyên Phượng (69) Nguyễn Nhật Hùng (4) Nguyễn Như Tuấn (14) Nguyễn Phin (30) Nguyên Phong (1) Nguyễn Phú Yên (8) Nguyễn Phượng (2) Nguyễn Phương Dung (2) Nguyễn Quang Quân (8) Nguyễn Quang Tâm (2) Nguyễn Quang Tuấn (1) Nguyễn Quân (2) Nguyễn Quốc Ái (1) Nguyễn Quốc Bảo (1) Nguyễn Quốc Đông (1) Nguyễn Quy (2) Nguyên Tâm (1) Nguyễn Tấn Thuyên (3) Nguyễn Thái An (3) Nguyễn Thái Dương (6) Nguyễn Thái Huy (35) Nguyễn Thành Công (48) Nguyễn Thành Giang (22) Nguyễn Thanh Hải (1) Nguyễn Thanh Huyền (8) Nguyễn Thanh Mừng (1) Nguyễn Thánh Ngã (1) Nguyễn Thành Nhân (18) Nguyễn Thanh Tuấn (7) Nguyễn Thanh Xuân (2) Nguyễn Thế Kiên (1) Nguyễn Thế Kỷ (1) Nguyễn Thị Ánh Huỳnh (2) Nguyễn Thị Bích Phượng (2) Nguyễn Thị Cẩm Thuỳ (3) Nguyễn Thị Chi (2) Nguyễn Thị Diệu Hiền (3) Nguyễn Thị Hải (1) Nguyễn Thị Hằng (7) Nguyễn Thị Hậu (1) Nguyễn Thị Hồng Đào (10) Nguyễn Thị Huệ (1) Nguyễn Thị Kim Huệ (2) Nguyễn Thị Mây (127) Nguyễn Thị Ngọc Hải (1) Nguyễn Thị Ngọc Sen (2) Nguyễn Thị Như Tâm (3) Nguyễn Thị Phụng (27) Nguyễn Thị Thanh Bình (6) Nguyễn Thị Thành Nhân (1) Nguyễn Thị Thanh Toàn (1) Nguyễn Thị Thanh Xuân (1) Nguyễn Thị Thu Ba (23) Nguyễn Thị Thu Hiền (1) Nguyễn Thị Thu Hoài (1) Nguyễn Thị Thu Thuý (3) Nguyễn Thị Thùy Linh (3) Nguyễn Thị Tiết (3) Nguyễn Thị Tuyết (1) Nguyễn Thị Việt Hà (39) Nguyễn Thị Xuân Hương (14) Nguyễn Thu Hằng (1) Nguyễn Thủy (4) Nguyễn Thúy Ngân (13) Nguyễn Thuý Quỳnh (2) Nguyễn Thường Kham (3) Nguyễn Thượng Trí (2) Nguyễn Tiến Đường (8) Nguyễn Trần (1) Nguyễn Trí Tài (40) Nguyễn Trọng Luân (2) Nguyễn Trung (1) Nguyễn Trung Nguyên (1) Nguyễn Tuyển (4) Nguyễn Văn Ân (68) Nguyễn Văn Bút (6) Nguyễn Văn Công (2) Nguyễn Văn Cường (CCK) (4) Nguyễn Văn Hiến (5) Nguyễn Văn Hoà (5) Nguyễn Văn Hòa (2) Nguyễn Văn Học (55) Nguyễn Văn Ngọc (1) Nguyễn Văn Thanh (1) Nguyễn Văn Thành (1) Nguyễn Văn Thảo (17) Nguyễn Văn Toan (1) Nguyên Vi (1) Nguyễn Việt Hà (2) Nguyễn Vinh (1) Nguyễn Vĩnh Bình (3) Nguyễn Xuân Cảm (3) Nguyễn Xuân Dương (1) Nguyễn Xuân Khánh (1) Nguyễn Xuân Thuỷ (1) Nguyễn Xuân Thủy (1) Nguyễn Xuân Tư (3) Nguyệt Linh (5) Nguyệt Quế (1) Ngưng Thu (44) Nhã Ngọc (1) Nhã Thiên (7) nhà Thương (1) Nhân Hậu (2) NHÂN VẬT (1) Nhật Nguyệt Xuân Hương (1) Nhật Quang (17) Nhất Sinh (1) Nhật Vũ (1) Nhi Hạ (1) NHỚ THUỞ ẤU THƠ (37) Như Hoài (4) NHỮNG ÁNG VĂN HAY VỀ LÀNG QUÊ VIỆT NAM (7) NHỮNG NGƯỜI BẠN ĐÂT THỦ (6) NHỮNG NGƯỜI THỰC HIỆN HQN (5) Nông Quốc Lập (2) NP phan (1) Nửa Đời hư (1) NỬA THÁNG MỘT TÁC GIẢ VÀ MỘT BÀI THƠ HAY (38) nước (1) O. Henry (1) P.N. Thường Đoan (1) Pearl (1) Phạm Ánh (34) Phạm Anh Xuân (3) Phạm Bá Nhơn (2) Phạm Cao Hoàng (1) Phạm Đình Nghi (1) Phạm Hổ (1) Phạm Hữu Hoàng (20) Phạm Kiều Hưng (1) Phạm Lâm (1) Phạm Lê Tường Vi (1) Phạm Minh Dũng (14) Phạm Minh Hiền (9) Phạm Minh Thuận (10) Phạm Mỹ (1) Phạm Ngân (3) Phạm Như Vân (1) Phạm Phan Hòa (1) Phạm Phương Lan (1) Phạm Quỳnh An (1) Phạm Thái Ba (4) Phạm Thị Hải Dương (9) Phạm Thị Liên (1) Phạm Thị Mỹ Liên (30) Phạm Thị Phương Thảo (3) Phạm Thuý (6) Phạm Trần Ái Linh (4) Phạm Trung Tín (2) Phạm Tuấn Vũ (29) Phạm Tử Văn (21) Phạm Văn Phương (16) Phạm Văn Thạnh (1) Phạm Vũ (1) Phan Anh (12) Phan Cung Việt (1) Phan Đức Nam (1) Phan Hoài Thương (1) Phan Hoàng (2) Phan Huỳnh Điểu (1) Phan Hữu Lý (1) Phan Khanh (2) Phan Mai Thư Nhã (6) Phan Nam (20) Phan Quỳnh Như (1) Phan Sửu (1) Phan Tấn Lược (6) Phan Thanh Cương (2) Phan Thị Huỳnh Trang (2) Phan Tiên Phát (1) Phan Tình (1) Phan Trang Hy (25) Phan Văn Bình (1) Phan Văn Thạnh (1) Phan Văn Thuần (3) Phan Vĩnh (1) phần 1 (1) phần 2 (1) phần 3 (1) phần 4 (1) Phiêu Vân (1) Phong Dương (2) Phong Điệp (1) Phỏng vấn (7) Phú Ngọc (1) Phú Quang (3) Phú Xuân (8) Phùng Gia Lộc (1) Phùng Hiếu (10) Phùng Hiệu (1) Phùng Hoàng Chương (1) Phùng Phương Quý (7) Phụng Thiên (1) Phùng Văn Khai (1) Phước Vũ (1) Phương Phương (10) Phương Uy (5) Quan Thế Âm (1) Quảng Ngọc (1) Quảng Ngôn Lê Ngữ (1) Quang Thám (1) Quang Tuấn Dũng (9) Quốc Hùng (2) Quốc Tuyên (1) quy luật dịch (1) Quỳnh Lệ (1) Quỳnh Nga (16) Quỳnh Trâm (1) Rason Helmandollar (1) Raymond Carver (1) Raymond Thư (1) Rêu (Cao Hoàng Từ Đoan) (13) SÁCH BẠN VĂN (71) SARAH HALL (1) SINH NHẬT (1) Song Ninh (11) Sông Hương (11) Sông Lam (1) Sông Song (8) Sơn Tịnh (2) Sơn Trần (15) Sruthi Thekkiam (1) Stephen Crane (1) T.T.Hiếu Thảo (22) Tạ Nghi Lễ (1) Tạ Thị Hoa (14) Tam quốc diễn nghĩa (4) TẢN VĂN (230) TẠP BÚT (624) Tạp chí Văn Mới (1) TẠP CHÍ VN BÌNH DƯƠNG (11) Tashi Dawa (1) Tâm Lãng (1) Tâm Nhiên (2) Tấn Hòa (1) Tần Khánh (4) Tân Vương Huy (1) TẬP SAN ÁO TRẮNG (39) Tập san Văn học nghệ thuật Hương Quê Nhà (1) Tây bá hầu Cơ Phát (1) Tây Du Ký (1) Tây Sơn bi hùng truyện (2) Thạch Anh (2) Thạch Cầu (1) Thạch Đà (7) Thạch Lam (1) Thạch Sene (5) Thái An Khánh (2) Thái Hoà (1) Thanh Bình Nguyên (27) Thành Dũng (1) Thanh Hải (1) Thanh Huyền (2) Thanh Lương (2) Thanh Minh (4) Thanh Phong (1) Thanh Sơn (1) Thanh Thảo (3) Thanh Trắc Nguyễn Văn (42) Thanh Tùng (7) Thành Văn (3) Thạnh Văn (1) Thanh Xuân (2) Thảo Nguyễn (1) Thâm Tâm (1) Thần Y (1) Thi Ngọc Lan (1) Thiên Ân (1) Thiên Di (5) Thiên Sơn (1) Thiên Thần Áo Trắng (7) Thiên Tôn (10) Thiên Trần (1) Thiệp chúc mừng năm mới (4) Thiệp chúc Tết (3) Thiệp mừng (3) Thông báo (1) Thơ (3149) Thơ Lê Nhựt Triết (1) THƠ MỜI HOẠ (7) THƠ PHỔ NHẠC (106) Thời sự Văn nghệ (6) Thu Dung (3) Thu Hằng (1) Thu Hiền (1) Thu Hoài (1) Thu Nga (1) Thuận Thảo (8) Thuận Yến (1) Thục Minh (7) Thuỳ Anh (13) Thuỵ Du (1) Thụy Du (3) Thuỳ Dương (1) Thùy Dương (1) Thủy Điền (1) Thuỳ Nhân (1) Thư cảm ơn (1) Thư ngỏ (1) THƯ NGỎ CỦA HQN (2) Thư tin (285) THƯ VIỆN TÁC GIẢ (1) Tiểu luận (4) Tiểu Mục Đồng (1) Tiểu Nguyệt (5) Tiểu thuyết (107) Tiêu Tương (1) Tin buồn (2) TIN VĂN (2) Tịnh Bình (19) Tịnh Minh Tiến (2) Tô Hồng Phương (1) Tô Kiều Ngân (1) Tố Mai (3) Tô Minh Yến (21) Tôn Nữ Hỷ Khương (2) Tôn Thất Út (2) Tôn Tư Mạc (1) Tống Ngọc Hân (1) Tống Xuân Tám (1) Trà Bình (4) TRABATHA (1) Trác Phi (1) Trang Linh (1) Trang Lộc (1) Trang Thơ Chào Xuân Mậu Tuất 2018 (1) TRANG THƠ CHỦ NHẬT (528) Trang Thơ Đón Xuân Đinh Dậu 2017 (1) TRANG THƠ ĐƯỜNG LUẬT (17) Tranh ảnh (3) Trầm Mặc (4) Trần Anh Dũng (1) Trần Bảo Định (4) Trần Băng Khuê (1) Trần Biên Thùy (1) Trần Dần (1) Trần Duy Đức (17) Trần Dzạ Lữ (4) Trần Định (1) Trần Đình Sử (2) Trần Đoàn Luận (1) Trần Đức ÁI (2) Trần Đức Hiển (1) Trần Đức Tín (1) Trần Hà Nam (4) Trần Hoàng Vy (2) Trần Hồng Vân (5) Trần Huiền Ân (2) Trần Huy Minh Phương (2) Trần Hữu Du (1) Trần Hữu Hội (17) Trần Kim Đức (5) Trần Kim Loan (2) Trần Kim Quy (1) Trần Lê Sơn Ý (2) Trần Linh Chi (1) Trần Long Thạch (1) Trần Lưu (1) Trần Mai Hường (11) Trần Mạnh Hảo (1) Trần Minh Nguyệt (16) Trần Năm (1) Trần Ngọc Hồ Trường (4) Trần Ngọc Mỹ (11) Trần Nguyên Hạnh (6) Trần Nhã My (2) Trần Như Luận (3) Trần Nhương (1) Trần Phù Nam (1) Trần Quang Dũng (4) Trần Quang Khanh (12) Trần Quang Lộc (1) Trần Quang Ngân (10) Trần Quốc Tiến (8) Trần Quốc Toàn (1) Trần Quốc Việt (1) Trần Tâm (7) Trần Thái Hưng (5) Trần Thanh Hải (3) Trần Thành Nghĩa (1) Trần Thế Nhân (13) Trần Thị Bích Thu (1) Trần Thi Ca (9) Trần Thị Cổ Tích (2) Trần Thị Huệ (1) Trần Thị Huyền Trang (3) Trần Thị Mai (1) Trần Thị Ngọc Hồng (1) Trần Thị Thanh (5) Trần Thị Thắng (1) Trần Thị Thương Thương (4) Trần Thị Trúc Hạ (1) Trần Thị Uyên (8) Trần Thiện (3) Trần Thiện Tuấn (1) Trần Thoại Nguyên (2) Trần Thuận (7) Trần Thúy Lành (6) Trần Thuỳ Trang (1) Trần Thư (1) Trần Thương Nhiều (1) Trần Trọng Hưng (2) Trần Trọng Tân (1) Trần Trọng Vũ (2) Trần Tuấn Anh (2) Trần Tuấn Thanh (10) Trần Vạn Giã (2) Trần Văn Bạn (16) Trần Văn Nhân (5) Trần Văn Thiên (1) Trần Việt (1) Trần Viết Dũng (11) Trần Võ Thành Văn (24) Triết học (2) Triều Âm (2) Triều Châu (1) Triều La Vỹ (2) Triệu Lam Châu (1) Triệu Từ Truyền (30) Trịnh Bửu Hoài (106) Trịnh Duy Sơn (2) Trịnh Hoài Linh (5) Trịnh Huy (4) Trịnh Thuỳ Mỹ (1) Trịnh Tuyên (1) Trịnh Viết Hiền (1) Trịnh Viết Hiệp (1) Trịnh Yến (2) Trọng Mật (2) trụ vương (1) Trúc Giang (4) Trúc Lập (1) Trúc Linh Lan (2) Trúc Thanh Tâm (12) Trúc Thuyên (3) trung quốc (1) Trung Trung Đỉnh (1) Trung Y (1) Truong Nguyen (1) Truyện dài (10) TRUYỆN DỊCH (17) Truyện ký (2) TRUYỆN NGẮN (1173) TRUYỆN VỪA (14) Trương Công Tưởng (16) Trương Diễm Phiến (1) Trương Đình Phượng (8) Trương Đình Tuấn (3) Trương Hồng Phúc (14) Trương Huỳnh Như Trân (2) Trương Lan Anh (1) Trương Nam Chi (5) Trương Thanh Cường (2) Trường Thắng (65) Trương Thị Thanh Tâm (22) Trương Thị Thúy (2) Trường Thịnh (6) Trương Tri (2) Trương Văn Dân (21) Trương Viết Hùng (1) TTM (1) Tuấn Nguyễn (7) Tuấn Quỳnh (3) Tuệ Mỹ (1) Tuti (2) Tuỳ bút (2) TÙY BÚT (120) Tuyết Nhung (2) Tuyết Vân (1) tứ đại mỹ nhân (1) Tường Vi (1) TX (1) Út Lãng Tử (1) Uyên Khuê (2) Uyên Minh (1) Uyển Phan (1) Vạn Lộc (1) Vành Khuyên (1) Văn (2483) Văn Công Mỹ (2) văn hóa truyền thống (5) Văn học nước ngoài (13) Văn Lưu (1) Văn Nguyên (1) Văn Nguyên Lương (7) Văn Nhược Ba (1) Văn Thạnh (2) Văn Thành Lê (1) Văn Thắng (23) Văn Trọng Hùng (1) Vân Đồn (3) Vân Giang (12) Vân Khanh (2) Vân Phi (32) Vân Tùng (2) Vi Ánh Ngọc (2) Vi Quốc Hiệp (1) Victor Remizov (1) VIDEO CLIP (2) Viễn Trình (25) Việt Quỳnh (1) Việt Trang (1) Việt Trương (1) Vĩnh Sơn (7) Vĩnh Thông (43) Vĩnh Tuy (21) Võ Bá Cường (1) Võ Chân Cửu (17) Võ Chí Nhất (3) Võ Công Liêm (1) Võ Diệu Thanh (18) Võ Dõng (1) Võ Đông Điền (4) Võ Hà (1) Võ Hạnh (2) Võ Mỹ Cát (1) Võ Ngọc Thọ (4) Võ Như Văn (3) Võ Thị Nga (13) Võ Thị Thu Thủy (1) Võ Thuỵ Như Phương (15) Võ Văn Hoa (1) Võ Văn Luyến (1) Võ Xuân Phương (3) Vũ Bình Lục (1) vũ đạo (1) Vũ Đình Huy (9) Vũ Đình Liên (1) Vũ Đình Minh (1) Vũ Đình Nguyệt (2) Vũ Đình Thung (2) Vũ Đức Trọng (1) Vũ Hạ (1) Vũ Hạnh (3) Vũ Hùng (2) Vũ Miên Thảo (5) Vũ Thành An (1) Vũ Thị Huyền Trang (115) Vũ Thụy Khuê (8) Vũ Trọng Quang (1) Vũ Trọng Tâm (2) Vũ Trọng Thanh (1) Vương Doãn (1) Vương Hạnh (1) Vương Hoài Uyên (4) Vương Tâm (3) Xanh Nguyên (4) Xuân Đài (1) Xuân Phong (6) Xuân Phương (1) Xuân Tiến (20) Ý Thu (3) Yên Kha (7) Ziken (2)
-------------------------------------------------------------------------
+ 817 TÁC GIẢ CÓ BÀI ĐĂNG TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ
-------------------------------------------------------------------------