Home » Phạm Ánh
Nhà thơ Phạm Ánh
Quê cát
Trăm sông nghìn suối tràn đầy
Cũng như nỗi nhớ nghiêng ngày chơ vơ
Khói sương ngút mắt bến bờ
Mưa nguồn chớp bể bất ngờ lối quen!
Hoa cau thoảng nhẹ ai chuyền
Mà nghe có cả nỗi niềm lất lây
Ngập ngừng cho ánh mắt cay
Chút tình quê cát cỏ cây nghiêng lòng!
Ai còn thương nhớ đợi trông
Tôi còn lặng lẽ tơ hồng về em
Cội nguồn quê cát tổ tiên
Trầm tư như nỗi niềm riêng bồi hồi!
Nói với con
Cho con gái P.A.N
“Cha già con mọn chơi vơi”
Câu ca ngày cũ xa xôi lặng thầm
Lối chiều hiu hắt từ tâm
Thầm mong chồi biếc xanh non mỗi ngày.
Lặng buồn tóc rối sương mây
Ân tình cha mẹ sau này là con
Dịu hiền một tấm lòng son
Mưa nguồn chớp bể yêu thương ở đời.
Vườn xưa nghiêng nắng trên môi
Cho con ân nghĩa nên người mai sau
Nhân tình thế thái bể dâu
Mong con qua những nhịp cầu yêu thương!
Chiều quê
Phận hèn như cỏ vườn hoang
Gió đưa xào xạc bên đàng lá bay
Tơ vò trong những bàn tay
Tâm tư gỡ rối cạn ngày khô đêm.
Ngập ngừng không rõ lạ quen
Vàng thau pha tạp trắng đen không màu
Biết còn hiu hắt kiếp sau
Giờ như con kiến rụng râu một mình.
Chơ vơ cuối thác đầu ghềnh
Có không không có thương mình có không
Sông trôi năm tháng nặng lòng
Một mình lặng lẽ mênh mông tím chiều!
P.A
Sân trường
Dịu hiền ánh mắt là em
Tâm tư nghiêng một nỗi niềm là tôi
Ngày xưa lặng lẽ không lời
Sân trường rợp bóng bồi hồi lối quen
Thời gian trang sách ngọn đèn
Thoáng buồn chợt nhớ giận hờn vu vơ
Lơ ngơ chẳng biết lơ ngơ
Thương thương ánh mắt đến giờ vậy thôi
Lặng thầm gốc phượng mình tôi
Ngẩn ngơ hình bóng một người vừa qua
Học trò như chuyến đò xa
Trắng trong nỗi nhớ đôi tà áo bay!
Xóm bên sông
Xóm làng tôi bên sông
Sông chảy vào tôi như ca dao cổ tích
Sông La Tinh nắng Phù Ly thân thuộc
Ruộng lúa bờ tre… gắn bó bao đời
Xóm nhỏ ân tình như mẹ sinh tôi
Nắng sớm sương chiều vườn cây bóng lá
Dòng sữa quê hương thâm tình gốc rạ
Năm tháng ngọt ngào lặng lẽ vừng trăng
Đất ven sông lung linh cát trắng
Trái bưởi trái dừa nám nắng vàng mưa
Tiếng dế ngân nga tiếng gió giao mùa
Lá rụng lá bay lối chiều xào xạc
Muối ớt lá dang cháo rau mặn nhạt
Đã nuôi tôi lấm láp đất bùn
Tôi lặng thầm như con dế con giun
Mang nặng ân tình ruột rà máu thịt
Xóm làng tôi như quyển sách
Tôi mang theo để đọc lúc một mình
Nhớ trường
Thời gian thấm thoát
Thầy đã già
Trò không còn trẻ
Khi gặp lại
Lớp lớp học trò làm sao thầy nhớ hết
Tôi nhớ thầy
Nhớ ông lái đò qua sông
Những ngày tháng cũ
Thời gian thấm thoát
Áo trắng sân trường
Nhiều thầy cô học từ hồi nhỏ
Vẫn còn in như bài học thuộc lòng
Trang sách mỗi ngày gạn đục khơi trong
Có bóng dáng thầy tôi thấp thoáng
Trong cuộc đời bộn bề văn toán …
Tôi một mình lặng lẽ nhớ trường xưa!
P.A
Với xuân
Về quê mấy bữa với xuân
Bình an trong nắng trắng ngần hương cau
Bờ rào như đợi chờ nhau
Gió qua nỗi nhớ dễ đâu quên người
Chòng chành bóng nắng lòng tôi
Ngày xưa chưa gặp đất trời nhớ thương.
Cuối năm
Cuối năm lại đến cuối năm
Ngày xuân dịp tết về thăm quê nhà
Khói hương tiên tổ ông bà
Nhớ hồi chợ tết tiếng gà cuối thôn.
Nhớ hoàng mai giọt sương tròn
Lung linh ánh mắt chập chờn đong đưa
Tứ thời lớp lớp nắng mưa
Đôi khi giáp tết xuân chưa kịp về.
Nhân sinh xuôi ngược bộn bề
Còn nguyên nỗi nhớ hương quê lặng thầm
Cội nguồn một chút tri ân
Bồi hồi như cũ những lần về quê.
Về quê tảo mộ
Về quê tảo mộ ông bà
Trầm tư bên gốc me già đã xưa
Đầu cành cây trái đong đưa
Nhớ thương cha mẹ nắng mưa cuốc cày.
Mấy đời muối mặn gừng cay
Chõng tre vách đất… đong đầy nghĩa nhân
Lối mòn quen những bước chân
Họ hàng gia tộc hương lâng xóm làng.
Hình như trong bóng thời gian
Tổ tiên nguồn cội trường tồn thiên thu
“Trời mưa ướt lá mù u”
Nhớ năm tháng nhớ lời ru mẹ hiền.
Bên cội mai vàng
Trời mở mắt nắng sông mây trôi xanh biếc
Gió hiu hiu lay giấc cỏ thì thầm
Nắng mặc áo vàng mơ qua khóm trúc
Thấp thoáng xuân về bên tàu chối tơ rung
Cội mai vàng lặng lẽ đơm bông
Đôi cánh hở buông tơ trời óng ả
Nắng chờ ai ngập ngừng qua kẽ lá
Không hẹn hò tôi gặp lại tuổi đôi mươi
Bên lối cũ nghe thẹn thùng nón mới
Tóc lại về thơm hương tóc ngày xưa
Em tha thướt như hồi còn con gái
Tôi chẳng đi đâu tôi như mới xa về.
Khúc xuân
Rì rào hương bưởi gió đưa
Chòng chành bóng nắng lưa thưa góc vườn
Xốn xang nỗi nhớ bên lòng
Ngẩn ngơ luống cải ngập ngừng bóng tre.
Râm ran tiếng dế đêm quê
Lặn trong ký ức vọng về bên tai
Cỏ non đọng giọt sương mai
Lung linh nắng mới mơ hoài dáng xưa.
Quê nhà xuân đã về chưa
Mà nghe cây lá non tơ ngọt ngào
Bồi hồi một khúc ca dao
Vườn xưa lối cũ nôn nao một mình.
P.A
Quê cát
Trăm sông nghìn suối tràn đầy
Cũng như nỗi nhớ nghiêng ngày chơ vơ
Khói sương ngút mắt bến bờ
Mưa nguồn chớp bể bất ngờ lối quen!
Hoa cau thoảng nhẹ ai chuyền
Mà nghe có cả nỗi niềm lất lây
Ngập ngừng cho ánh mắt cay
Chút tình quê cát cỏ cây nghiêng lòng!
Ai còn thương nhớ đợi trông
Tôi còn lặng lẽ tơ hồng về em
Cội nguồn quê cát tổ tiên
Trầm tư như nỗi niềm riêng bồi hồi!
Như hạt nắng
Nỗi lòng như hạt nắng
Em có thấy anh không
Hay mơ hồ xa lạ
Trong điệp trùng mênh mông!
Nỗi lòng như hạt nắng
Dẫu ngập ngừng đong đưa
Nghe xóm làng dịu ngọt
Gió ngân nga bóng dừa!
Nỗi lòng như hạt nắng
Cánh đồng xưa ngọt lành
Hạt sương còn lưu luyến
Chưa kịp tan đầu cành!
Nỗi lòng như hạt nắng
Sáng lại chiều em ơi!
Em mãi còn nỗi nhớ
Trong thẳm sâu cuộc đời!
Nỗi lòng như hạt nắng
Đất và trời bao la
Núi trầm tư muôn thưở
Sông nghìn năm không già!
Gió chiều
Lặng im như đá núi
Có hiểu gì nông sâu
Một cành khô thui thủi
Có biết mình ở đâu!
Nắng đầy trời đổ xuống
Nung ký ức nóng rang
Có còn nghe năm tháng
Cháy lòng cây bên đàng!
Con mắt sông có biết
Cỏ cây buồn rong rêu
Gió chiều bay hối hả
Dấu xưa đâu bây giờ!
Có nỗi nhớ thành tro
Cháy không nguôi chờ đợi
Con kiến khô hơi thở
Lạc về đâu rã rời!
P.A
CÁCH NHẬP COMMENT TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ
Đầu tiên, nhấp chuột vào ô Nhập nhận xét của bạn rồi viết comment. Viết xong, nhấp chuột vào ô Tài khoản Google. Sau đó nhấp chuột vào Tên/URL thì sẽ hiện ra 2 ô. Ô phía trên, ghi Họ và tên của bạn. Ô phía dưới, ghi dòng chữ:huongquenha.com
Cuối cùng, nhấp chuột vào ô Tiếp tục và nhấp chuột tiếp vào ô Xuất bản là xong. (Nếu bạn đã có sẵn Tài khoản Google, thì sau khi viết comment, chỉ cần nhấp chuột vào ô Xuất bản là thành công)