Home » Nguyễn Thị Thu Ba
Nguyễn Thị Thu Ba (Cần Thơ)
Tại sao mình chia tay nhau anh nhỉ? Đó là lí do khiến con tim em không thôi day dứt và không thôi thương nhớ, khắc khoải, ngậm ngùi…
Anh không phải là mối tình đầu của em, cũng chẳng phải là mối tình cuối cùng để trái tim em dừng lại, cúi đầu chấp nhận duyên số đã an bày. Anh chỉ là một mối tình ngây ngô thời vụng dại của em. Mối tình đan xen nhiều xúc cảm của yêu thương sớt chia lẫn những vui buồn hờn giận. Và có lẽ mối tình ấy không làm tổn thương trái tim em nhiều lắm nhưng cũng không đủ để sưởi ấm trái tim em trong những mùa đông băng giá và tình yêu ấy không vững vàng để có thể mang em đi được bất cứ nơi nào em muốn đến, càng không thể mang em đến được với bến bờ của bình yên và hạnh phúc… Nhưng tại sao trái tim em lại hằn sâu lên một tình yêu mà nơi đó không có hi vọng và cũng chẳng có niềm đau của tuyệt vọng. Tình yêu ấy không mang đến cho em đau khổ nhưng lại khoét sâu trong tim em một vết thương lòng mãi mãi không lành theo năm tháng để rồi cuối cùng em nhận ra, em nhớ anh vô cùng, nhớ đến cháy lòng… anh biết không?
Em chưa bao giờ hối tiếc với những gì em đã dành cho anh trọn vẹn, em cũng chưa bao giờ hối tiếc vì đã yêu anh bằng cả trái tim mình. Những gì anh dành cho em, dù nhỏ nhoi, ít ỏi nhưng trái tim em lại khắc sâu những điều ấy vào trong tận đáy lòng. Em nhớ lắm cái kí ức đầu tiên gặp anh ở hồ sen ký túc xá trường Cao đẳng. Lần đầu hẹn gặp mặt nhau, em và anh đã lướt ngang qua nhau rồi lại ngờ ngợ, bất chợt cả hai quay đầu lại nhìn nhau, bất chợt mình nhận ra nhau không phải bằng lời nữa mà bằng cảm xúc của hai nửa trái tim đang dẫn lối tìm gặp nhau. Lúc đó em cảm nhận được một niềm hanh phúc vô bờ, cảm nhận được một tình yêu thương chân thành, nồng nàn tha thiết. Em biết rồi từ đây anh sẽ luôn bên em, yêu thương, trân trọng và chở che cho em, nắm tay em bước qua muôn vạn nẻo đường…
Mình mơ ước thật nhiều cho tình yêu hai đứa, em ước mơ kết thúc năm học cuối đó mình sẽ là cô dâu xinh đẹp của lòng anh, còn anh thì mơ ước sẽ mãi được bên em cho đến tận trăm năm đầu bạc… Cứ thế mỗi ngày mình đều muốn được bên nhau, yêu thương nhau nhiều hơn nữa, tay đan tay nhau mình đi trên con đường tình yêu nở rộ những đóa hoa bằng lăng yêu thương ngập tràn hạnh phúc. Giữa phút giây đó em nghĩ rằng mình chính là người hạnh phúc nhất thế gian này và thế giới trong em như dừng lại, chỉ còn có em và anh thôi và thiên đường hạnh phúc hiện ra trước mắt em. Em biết thế nào là hạnh phúc của một người “Khi yêu và được yêu” ấy…
Mình sẽ luôn bên nhau như thế, anh sẽ không xa rời em, không bao giờ buông tay em ra như lời anh hứa, đúng không anh?
Vậy mà… vậy mà tại sao mình mất nhau anh nhỉ? Tại anh lỡ buông tay em ra trong một lần em hờn dỗi hay tại cái nắm tay anh không quá chặt nên đã vô tình lạc mất một bàn tay? Hay vì em hay khóc mỗi khi nhớ anh, vắng xa anh nên anh sợ cảm giác yêu một người trẻ con như em? Hay bởi vì em quá nghèo nên không vừa lòng ba mẹ anh…???
Ngày em hay tin anh bị tai nạn, anh nằm trong bệnh viện mấy tháng liền, anh không tự vệ sinh cá nhân được, anh không tự ăn uống được. Ba anh phải bỏ tất cả công việc từ miền Trung xa xôi để vào chăm sóc anh, lo cho anh chẳng khác gì như một một đứa trẻ. Em thấy thương ba anh vì phải thức trắng đêm lo cho anh, em khó khăn lắm mới xin được ba anh cho em ở lại bệnh viện cùng ba anh chăm sóc anh. Vậy mà anh lại nỡ xua đuổi em, anh không cho em bước đến gần anh, anh nói anh không cần em không còn yêu em nữa, anh không muốn nhìn thấy mặt em, anh nặng lời với em, anh nói em là đồ mặt lỳ bị đuổi mà không thấy xấu hổ sao còn ở lại, sao không về quê lấy chồng tốt hơn… Mỗi khi em xuất hiện là anh tự đày đọa bản thân, anh quay mặt úp vào tường, anh không chịu ăn uống, anh xua đuổi em cho tới khi em uất hận, vụt chạy ra xe buýt đón chuyến xe cuối cùng về quê khi trong lòng đầy đớn đau và thù hận. Em quyết lòng sẽ trả thù anh bằng một đám cưới ngọt ngào bên người khác xứng đáng hơn anh nhiều!
Em cũng đã giải được mối hận lòng mình, ngày em cầm tấm thiệp cưới đến nhà mời anh, em cố cười thật tươi và đắc ý khi nhìn thấy anh vẫn còn đau đớn nằm trên giường, lẻ loi, cô đơn. Lẽ ra lúc này em nên vui mới phải vì đã trả đươc mối thù trong lòng nhưng không hiểu sao trái tim như đau thắt lại khi nhìn thấy anh cố gắng ngồi dậy, tay ôm vết thương, gắng gượng rót em ly nước mời em uống, miệng cố nở nụ cười. Em cứ tưởng anh đã khỏi hẳn, nào ngờ bao nhiêu tháng qua rồi mà vết thương anh vẫn chưa lành hẳn sau tai nạn. Em giả vờ quay mặt đi giấu che giọt nước mắt lặng rơi trên má, em lén nhìn anh, có gì đó u buồn trong đôi mắt anh. Lúc yêu nhau em chỉ cần nhìn qua anh mắt, em sẽ biết anh vui hay buồn. Ánh mắt anh lúc này, cho em biết rằng anh đang đau đớn, quằn quại… Em không nói gì thêm, nhẹ nhàng để tấm thiệp xuống bàn và ra về. Sao sự ra đi này của em vẫn giống như ngày em rời xa anh trong bệnh viện, vẫn là sự nuối tiếc, đau đớn, xót xa pha lẫn ngậm ngùi, chỉ có điều em đã buông đi oán hận, lòng chỉ còn xót thương cho một mối tình tan vỡ...
Kỉ niệm ngày xưa như đong đầy trong tim em khi chiều nay cơn gió mùa đông bất chợt ùa về lướt ngang qua tim. Em bắt gặp anh trên con đường cũ, em muốn chạy theo tiếng gọi của trái tim, em muốn băng ngang qua đường để chạy đến trước mặt anh chỉ để hỏi một câu, một câu thôi mà bao nhiêu năm qua em cố gắng níu giữ để mong gặp được lời giải đáp. “Anh có từng thật lòng yêu em không, anh có từng hối tiếc khi để mất em?”… Bất ngờ một bàn tay nắm lấy tay em rất chặt. Bàn chân em ngừng bước vội, em quay lại. Chồng em nhẹ nhàng “Em cẩn thận, nhiều xe lắm, để anh nắm tay em qua đường”. Nước mắt em rơi ra, ướt nhòe những dấu yêu khi xưa… Em cúi xuống giấu che đi những giọt nước mắt và giả vờ như không còn nhìn thấy anh nữa. Bất chợt trong tim em nhói đau khi lòng em khẽ khe đọc một vần thơ mà em đã từng thuộc lòng ở đâu đó “Yêu thương lắm vẫn lạnh lùng – Vờ không thương nhớ, chẳng chờ mong – Trời ơi khi đóng vai hờ hững – Là nát lòng em anh biết không?...
N.T.T.B
Nguyễn Thị Thu Ba (Cần Thơ)
Đang bước đi song song nhau, bất ngờ Trường chậm lại, tắt hẳn nụ cười trên môi, ánh mắt cũng không nghiêng nhìn về phía Song Nhi nữa, anh chàng đưa mắt thẳng nhìn về phía gốc phượng đang rợp bóng giữa sân trường. Nhìn theo ánh mắt ấy, Nhi bắt gặp Tiểu My đang ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế đá ngay gốc phượng, mắt nhìn chăm chú vào quyển tập được cầm chắc trên hai bàn tay bé nhỏ xinh xinh. Tiểu My là bạn học cùng lớp với Nhi, cô nàng dịu dàng, xinh xắn, chăm học, đặc biệt hai má lúm đồng tiền làm hớp hồn biết bao anh chàng trong lớp học 12A2 này. Không chỉ vậy cô nàng còn là một cô gái hài hước, duyên dáng luôn đem lại cho người khác sự lạc quan, vô tư như chính cách sống lạc quan, yêu đời của cô ấy.
Trường xoay bước chân vội vã về phía gốc phượng già, cố tình núp sau thành ghế đá, vẻ mặt “mờ ám” rồi lại cười “bí hiểm”
- Hù.
- Hú hồn, chơi gì ác vậy trời! Có ngày hốt xác tui luôn nghe ông Trường kìa!
- Ủa bà hông quay lại sao biết tui hay vậy?
- Có mình ông là theo ám tui chớ còn ai trồng khoai đất này! Sáng sớm kiếm ăn không kiếm đi kiếm chuyện hà...
- Kiếm chuyện mới chịu à! Mà con gái gì yếu đuối dễ sợ, mới hù chút xíu là đòi chết đòi sống rồi hà.
- Ừ… hổng biết lát nữa ai chết ai sống đây hé, chút nữa tiết cuối kiểm tra Sử đừng có “cặp dê” tui à nghe, lo đi nhong nhong chọc gái, không lo học bài… ai chết cho biết!
- Ai đi chọc gái hồi nào?
- Chứ hổng lẽ Song Nhi là con trai?
- Ừ, nó là con gái mà tui có chọc nó hồi nào đâu?
- Ông chọc ai kệ ông tui có can thiệp đâu mà giải thích? Có tật giật mình hả?
- Bà có biết pháp luật quy định, tội vu khống là bị gì hay không hả?
- Tui hổng biết pháp luật pháp liếc gì hết á, mà tui chỉ biết tiết hồi nãy ông hổng thuộc bài giáo dục công dân cô cho ăn hột vịt lộn!!! Ở đó bày đặt đem giáo dục công dân ra hù tui hả?
- Bà nhỏ nhỏ cái miệng bà lại xíu coi – Vừa nói Trường vừa chồm người tới sát My, đưa tay lên che miệng My lại – Bộ bà tính phát thanh lên cho cả trường biết để nhằm hạ nhục tui hả gì?
- Ông mà biết mắc cỡ nữa sao? Nếu ông mà biết mắc cỡ thì quanh năm suốt tháng đâu có cặp bi bài kiểm tra của tui làm gì
- Ủa bộ bà không có câu nào hay hơn hả? Người xưa có nói “Nếu mở miệng ra thì nên nói những lời tốt đẹp, còn không im lặng sẽ là vàng” đó bà biết không?
- Không biết, chỉ biết “la làng là kim cương” – Mọi người ơi, mọi người ơi, Trường lớp 12A1… mời mọi người ăn hột vịt lộn nè!– My vừa nói vừa đứng lên vụt chạy vào lớp.
Trường mãi miết chạy đuổi theo My cho tới tận cửa lớp và dường như Trường quên hẳn câu chuyện còn đang dang dở giữa Trường và Nhi. Nhi đứng lại giữa sân trường kiểu như Từ Hải trong Truyện Kiều của Nguyễn Du… Nhi nhận ra, mỗi khi Tiểu My xuất hiện, thì thế giới của Trường chỉ còn lại những tiếng cười giòn tan kèm theo những câu bồng đùa cùng My và cả những giờ ngồi trong lớp học Trường vẫn hay lặng thầm mỉm cười một mình mà mắt hướng về phía trên không thôi...
Mặc dù Trường ngồi cạnh Nhi nhưng chưa bao giờ Trường có những lời nói, cử chỉ hay hành động thân thiết, tự nhiên và thoải mái như cái cách mà Trường dành cho My. My ngồi bàn trên, ngay trước mặt Trường nhưng My rất ít quay xuống, vì My là học sinh ngoan, không lơ là, không để mắt rời xa giáo viên cũng như My luôn lắng nghe và ghi nhớ tất cả những gì thầy cô giảng dạy, còn Nhi thì ngược lại, trong lòng luôn dậy sóng, tâm cứ để ý đến Trường, mắt cứ dõi theo người ngồi bên cạnh thì làm sao nghe những gì, hiểu những gì giáo viên giảng dạy?
- Ê, bà đưa tui cây thước coi
- Ủa thước của tui chớ phải ủa ông đâu kêu đưa, lãng xẹt!
- Thì tui mượn!
- Mượn kiểu như ông, ai cho!
Nói là nói vậy nhưng My định bụng sẽ quay xuống đưa cho Trường cây thước kẻ.
- Nè, Trường lấy thước của Nhi nè, Nhi gạch xong rồi!
Mặc dù Nhi đưa thước đến tận tay nhưng Trường còn do dự. Vừa lúc, My quay xuống
- Đưa tập đây, tui gạch luôn cho, có gạch ngang ghi bài mới mà cũng không xong nữa!
Nói thì nói cho có chứ My không đợi Trường đồng ý hay không My đã cầm luôn quyển tập của Trường đặt ngay trước mặt. Trường tò mò ngó lên xem My làm gì, My cố y lấy vai nghiêng che lại không cho Trường thấy, Trường lách bên này thì My lách qua bên kia, cứ thế hai đứa đùa giỡn nhau trong giờ học, kết quả là cô gọi tên hai đứa lên bảng làm bài tập. My thì giỏi toàn diện nên cô nàng làm bài trong năm phút đã có kết quả đúng với đáp án, còn Trường, anh chàng loay hoay với đủ tư thế hết đứng thẳng đến đứng nghiêng rồi lại quay lên, quay xuống cầu cứu các bạn nhưng vẫn chưa xong bài toán. My được cô giáo cho về chỗ, cô nàng vội vã kéo tờ giấy tập còn trắng trải dài ra bàn, viết vội đáp án đưa lên, Trường nhìn xuống, mắt mở to tròn… Cuối cùng bài toán Trường làm đúng với kết quả, cô Loan cho về chỗ nhưng cô vẫn lắc đầu, hoài nghi...
Năm tháng lặng lẽ trôi qua một cách vô tình, vô tình y như cái vô tình mà Trường dành cho Nhi. Trường không biết rằng Nhi luôn dõi theo từng cử chỉ, từng bước đi, từng lời nói, từng cái vui hay nỗi buồn của Trường… My thì lại vô tình không nhận ra, phía sau, Trường luôn để tâm đến tất cả những điều mà My nói, My làm… My vẫn vô tư, vẫn cười đùa và đặc biệt là luôn chống đối mỗi ngày với Trường...
Những ngày cuối cùng của năm học sắp trôi qua, kỳ thi cuối cùng sắp đến, học sinh càng vội vã hơn, bận rộn cho học tập, tất cả như xếp lại những trò đùa, những lơ là, những suy nghĩ bâng quơ, bắt đầu nghiêm túc hơn, chất lượng hơn trong những tiết học gần như cuối cùng này!
Nhi vừa ngồi xuống, đã thấy chiếc cặp của Trường đặt ngay bên cạnh. Chiếc cặp mở toang ra, Nhi vô tình nhìn trong chiếc cặp ấy, có một cái kẹp tóc hình trái tim màu tím. Nhi nghe tim mình đau nhói, cảm giác như vừa đánh rơi thứ gì quý giá riêng mình… Nhi hiểu hơn ai hết, cái kẹp tóc này Trường sẽ dành cho ai và ý nghĩa của nó...
Một buổi chiều, kết thúc một ngày thi tốt nghiệp. Tiếng trống giục giã tan trường, học sinh bắt đầu dần dần biến mất, Nhi nhìn về phía bàn trên, cặp của My vẫn còn đó, bên cạnh chỗ Nhi ngồi, là cái cặp thường ngày của Trường, vẫn to đùng đến khó hiểu! Nhi bắt đầu hiểu ra một điều. Nhi nhè nhẹ bước về phía sau dãy trường, cuối dãy là những cội Bằng Lăng già hàng trăm tuổi, nằm dọc theo dòng sông Cái. Nhi nhìn về phía xa xa, dưới một gốc Bằng Lăng gần nhất, có bóng dáng hai người đang ngồi đối diện nhìn nhau, rất lâu, Nhi không thấy họ cứ lặng im nhìn nhau, không nói bất cứ điều gì, có lẽ họ đã quá hiểu về nhau... Nhi nhìn lên mái tóc buông dài mượt mà ấy phủ lên vai cô gái đang trong tà áo dài trắng tinh khôi học trò, đó là một cái kẹp tóc màu tím hình trái tim. Nhi nghe chua xót, ngậm ngùi… Nhi xoay người chạy nhanh về phía lớp, giấu đi những lặng thầm trong tim, nghe như ai bóp nghẹt tim mình. Vô tình một chiếc lá bàng rơi trúng vào vai, Nhi quay đầu nhìn lại phía sau, có hai người đang mỉm cười, nắm tay nhau cùng đi về phía trước, Nhi chạy vụt về phía lớp như vựt chạy khỏi một chuyện tình để khỏi phải thừa đi một người...
N.T.T.B
Cây bút trẻ Nguyễn Thị Thu Ba (Cần Thơ)
Tiết học hôm nay là tiết học văn cuối cùng, các em sẽ được ở nhà nghỉ ngơi, sau một tuần lễ các em sẽ thi tuyển vào lớp mười. Vì là trường nhỏ, chỉ có ba lớp chín nên tôi chỉ dạy một lớp chín trong số ba lớp chín đó. Đã mấy năm rồi tôi chỉ toàn dạy ngữ văn khối bảy và khối tám nên giờ dạy lại lớp chín, đặc biệt là lại dạy các em thi tuyển sinh lên lớp mười nên tình hình cũng hơi căng. Mặc dù biết những năm qua, học sinh của trường thi tuyển, tỉ lệ đậu là một trăm phần trăm. Tôi phần nào cũng vui, tuy vậy, chỉ còn tuần lễ nữa thi tôi vẫn lo lắng, vì tôi biết khả năng lớp mình, nghỉ một tuần các em sẽ lười xem bài, chỉ toàn đi chơi, đá banh, xem facebook, zalo hoặc toàn chơi game, dù tôi có đưa một đống đề thi thử thì cũng vô ích, về nhà là coi như xong, cao lắm chỉ ba bốn em chịu xem bài, làm bài.
Sau ít phút đắn đo suy nghĩ, tôi cầm một xấp đề thi thử định phát ra cho các em, dặn dò các em cố gắng về nhà làm nhưng… tôi rút lại ý định, tôi tuyên bố:
- Cô sẽ xuống nhà từng em, gặp phụ huynh các em và gửi bài cho phụ huynh, mỗi ngày cô sẽ xuống lấy bài làm của các em từ phía phụ huynh. Cô đưa các em cũng được nhưng cô biết các em sẽ không chịu làm và nộp lại cho cô đâu!
- Nộp mà cô ơi!
- Thôi cô đừng xuống nhà, mắc công lắm cô ơi!
- Cô đi nổi hông cô, gần hai mươi đứa lận đó!
- Sao cô biết hết nhà mấy em mà cô đi?
- Cô biết hết, cô đi hết. Chiều nay, cô sẽ đi một lượt! Cô biết trong lớp còn có các bạn chăm chỉ, học tốt môn Văn như: bạn Trinh, bạn Nhi, bạn Trậm, bạn Trường nhưng cô vẫn xuống nhà các bạn đó!
Da! - Hiếm hoi lắm, mới có một tiếng “dạ”, đó là tiếng “dạ” của một em học trò ngoan cũng là lớp trưởng gương mẫu của lớp - em Trinh!
- Cô chúc các em thi đậu một trăm phần trăm vào lớp mười mà các em đã lựa chọn. Có gì thắc mắc hay cần cô giảng bài thì nhắn tin zalo hay gọi điện trực tiếp cho cô nhé, cô sẵn sàng chờ đợi tin nhắn các em!
Lúc này không khí lớp như có có chút gì đó buồn buồn. Có thể không luyến tiếc, dặn dò các em xong là cô trò cứ thản nhiên chia tay nhau ra về nhưng…
- Các em khoan hãy về nhé, cô còn có điều này muốn nói… Sau này dù các em có đi học ở ngôi trường mới hay đi đâu đi nữa, cổng trưởng này cũng như vòng tay cô luôn dang rộng đón chào các em nhé!
Nghe đến đây, phía cuối lớp, Minh Phúc vội vã rút ra từ trong cặp cái khăn giấy giơ lên lau hai bên mắt, miệng miếu như trẻ nhỏ, bên cạnh, nhỏ Trang cười khúc khích, đập vào vai Minh Phúc
- Diễn sâu quá cha nội ơi! Nghe nói nghỉ cha vui gần chết còn bày đặt làm bộ khóc lóc!
Nhựt Trường giả vờ sụt sùi, xúc động:
- Hu hu, tụi em hết gặp lại cô rồi, mai môt cô có nhớ tụi em thì chỉ gặp tụi em trên zalo thôi à!
Cũng lưu luyến, cũng yêu thương, cũng muốn nán lại thêm nữa để bên các em, nhìn ngắm các em thêm kỹ càng nhưng rồi cũng phải để các em ra về, cuối cùng tôi sáng tác ngay tại lớp một bài thơ, coi như là món quà cuối cùng tôi tặng các em làm kỉ niệm tuổi học trò mà suốt bốn năm qua cô trò cùng nhau gắn bó bên mái trường này và cũng là bày tỏ niềm hạnh phúc, thương yêu đong đầy khi tôi được diễm phúc sát cánh cùng các em suốt bốn năm qua, mặc dù tôi chỉ là giáo viên giảng dạy bộ môn:
Bốn năm trời gắn bó với các em
Bấy nhiêu đó là bấy nhiêu kỉ niệm
Giờ chia xa, biết lòng nhiều lưu luyến
Vẫn dặn lòng, thương nhớ mãi không nguôi…
Nếu các em có về ngôi trường mới
Nhớ rằng cô, nơi đây luôn ngóng đợi
Dòng tin nhắn thôi, cũng trọn vui một ngày
Chúc các em, thành công trong kỳ thi sắp tới…
Biết lần này thôi rồi không còn gặp lại
Nên bài thơ này cũng là bài thơ cuối
Các em đọc đi rồi sau này sẽ hiểu
Có yêu thương, mới nhắc nhở mọi điều…
Đọc xong bài thơ, tôi bước vội ra khỏi lớp, đi về phía cổng trường xa khuất, bởi tôi biết, nếu tôi còn nán lại giây phút nào đó, nước mắt tôi sẽ rơi ra, tôi sẽ khóc thật nhiều khi phải nói lời chia xa…..
Lớp 9A2 yêu dấu sẽ mãi mãi trong tim tôi!
N.T.T.B
![]() |
| Tác giả Nguyễn Thị Thu Ba |
CÁCH NHẬP COMMENT TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ
Đầu tiên, nhấp chuột vào ô Nhập nhận xét của bạn rồi viết comment. Viết xong, nhấp chuột vào ô Tài khoản Google. Sau đó nhấp chuột vào Tên/URL thì sẽ hiện ra 2 ô. Ô phía trên, ghi Họ và tên của bạn. Ô phía dưới, ghi dòng chữ:huongquenha.com
Cuối cùng, nhấp chuột vào ô Tiếp tục và nhấp chuột tiếp vào ô Xuất bản là xong. (Nếu bạn đã có sẵn Tài khoản Google, thì sau khi viết comment, chỉ cần nhấp chuột vào ô Xuất bản là thành công)