BÔNG HOA MỘT ĐỜI – Truyện ngắn Nguyễn Mỹ Nữ


 
Nhà văn Nguyễn Mỹ Nữ


1.
Khi cô dẫn chú về nhà, ghé tai tôi thì thào: "Đó! Ổng đó..." tôi phải ráng khép bớt hai cánh mũi của mình để đỡ hửi mùi thuốc lá nồng nặc từ miệng cô phà ra.  
Cô có mấy thứ ghiền: hút thuốc, uống cà phê và đánh bài. Hồi trước bảy lăm nghe nói mỗi ngày cô làm gọn ơ một gói Bastos xanh. Được biết loại thuốc này nặng lắm. Dân nặng đô hút thuốc rê thuốc lào thường phải sử dụng như bước đệm mới chuyển được qua loại đầu lọc. Sau bảy lăm, cô hút "Mai" rồi sau đó đủ thứ. Thuốc lá còn loại này loại kia chứ cà phê chỉ duy nhất đen đá. Bài bạc thì xì lác cũng phải, bài cào cũng hay, tứ sắc, xì phé cũng... tới tới nhưng yêu? Cô nheo mắt với tôi: "Có chút cái ông này". Chút là sao? Nhỏ hé! Không dám đâu ổng cao  to vậy. Còn tình của hai người? Vậy mà còn ít nữa hé! Không dám đâu! Yêu sao mà tụi con bắt ganh. Cô nghe tôi nói coi bộ ưa hung, cười cười và huơ huơ điếu thuốc: "Ganh thiệt há bay? Bay ganh còn ổng ghen. Tao bắt mệt à...". Cô kéo dài cái chữ mệt. Để coi: mờ... mờ... mệ... mệ... mết... mêt... mệt. Mệt, thấy khỏe ru. Mệt vậy ai không ưa mệt, trời!
Cô là cô họ bên phía chồng tôi. Theo như tôi được biết thì hình như cô không có làm. Cô chơi không à! Từ hồi giờ chứ không phải mới đây. Hồi chồng còn thôi có ổng lo đủ: nhà ở, áo mặc, cơm ăn, tiền ăn chơi và đánh bài... Chồng mất nhiều người cùng lo nên cũng không thiếu thốn gì. Nhiều người ở đây, là con cháu, họ hàng, chòm xóm, bạn bè... Nhiều người lo ớn, bỏ, đã có chú Hai xáp vô. Chú Hai là bạn trai của cô mà. Vậy mới nghiệt chứ! Tre trẻ có bạn trai nói gì. Đây cỡ bà cô tôi mà có được ông bồ phong độ vậy, sao không mất hồn? Ai mất hồn người nấy ráng chịu. Cô tiếp tục cuộc chơi của mình. Giả dụ như có người thắc mắc, mỉa móc, xỏ xiên gì đó là cô trả lời tỉnh rụi: "Úy! Hơi nào... Một đời chơi bông chơi hoa. Một đời ỉa trịn cũng qua một đời...". Tôi, có lần đía: "Chơi cà phê, chơi thuốc lá, chơi bạc, chơi bài, chứ ai chơi bồ chơi bịch, cô!". Cô nheo nheo mắt: không ai chơi, tao chơi vậy mới ngon. Và đó! Cô chơi... Rồi đó! Cô yêu... Cô bông hoa với chú Hai tính tháng tính ngày sao đủ? Vì già cả yếu đuối vậy mà sức dai, tim mạnh dữ lắm. Yêu một hơi trên chục năm trời. Chú Hai thương cô chi mà đầy mà đọa rồi ghen chi mà ghen chưng hửng, dảo banh. Phải cô hoa hậu, hoa khôi, mướp máp, sang trọng ra dáng bà dáng chủ. Đây cô khô rang, thấp tủn, nhỏ thó, loắt choắt và lớn hơn chú tới mấy tuổi. Và chú, hồi cặp cô đã sáu chục cái xuân xanh. Khác với bà cô tôi, chú có một gia đình rất mực đàng hoàng với nhà cửa cơ ngơi hẳn hoi, vợ con cháu chắt đề huề. Vợ chú Hai đẫy đà phúc hậu rất xứng đôi cùng chồng. Có đâu như cô! Má chồng tôi có lần nói: Đàn ông cỡ đó nhằm nhò gì. Có con còn được nữa là.... Chứ đàn bà hết xí quách rồi. Trúng cô Mai lũ bay thì có hơn gì cái xác ve. Chồng tôi trững giỡn: Biết đâu ông Hai lại ghiền vậy?
Cô có tấm hình chụp hồi trên dưới ba mươi. Điệu chết luôn! Hình màu nghe mà màu hồi đó, thấy không thật. Đâu có đẹp được như bây giờ. Cô che dù, mặc áo dài thêu đầy lá xanh bông đỏ, tóc phi-dê tân thời, cổ đeo kiềng vàng chóe mà chân mang đôi hài có rồng bay phượng múa. Không biết cô có tô mắt, vẽ mặt kỹ tới vậy không hay do ở tiệm ảnh sơn phết búa xua khiến cô y hệt đào hát. Vậy mà chú Hai thích cái hình này dữ lắm. Chú Hai trầm trồ: Bả ngon cơm quá chứ bay? Tướng ra nghệ sĩ. Ra dân chơi. Tức cái mình là không biết ca vọng cổ chứ ca hay nữa thôi ai chịu nổi. Mà cũng  may! Bả được vậy nữa, cứ trên trời ngó chứ thèm chi cái thằng Hai này. Chú  phát biểu vậy là do nhìn phía trước và đối diện với chân dung cô. Chứ nhìn hàng chữ đề tặng phía sau xúc động quá, nghẹn! Cô biết viết nhưng chữ như gà bới nên mới nhờ tới tôi. Có bấy nhiêu đó thôi mà cô cháu cũng lời qua tiếng lại. Cô muốn lời tặng phải cho thiệt nồng thắm thiết tha. Tỷ như để suốt đời anh được ấp ủ hình bóng em. Tỷ như để lỡ mai này anh có lỡ xuống tuyền đài em được theo gót chân anh... Tôi thấy viết vậy sao kỳ kỳ. Nói cô có muốn thì viết. Con dị lắm không làm đâu. Cô nạt: Vậy chứ mày đòi viết sao, hử? Tôi nói chắc nụi: Tặng anh. Cô trừng mắt: Viết vậy thôi chứ tình cảm gì? Trụi lủi, trọc lóc tao đọc đã muốn xịt chó cắn, huống gì... Cãi qua cãi lại đã đời hai cô cháu mới đồng ý, là: "Thương tặng anh để lưu luyến những ngày bên nhau". Đâu ngờ quãng thời gian lưu luyến của hai người, tôi vừa được mà vừa bị chứng kiến  hơi nhiều nhiều.
2.
Ngoài thời gian ngồi sòng, cô không ở yên một chỗ được. Lẹt xẹt đi tối ngày. Rất khó để kiếm ra cô vậy mà y như có thần giao cách cảm. Cô ở đâu, làm gì, chú Hai ổng biết hết và khác khác một chút, là gặng hỏi, tra nẹt cho ra mới thôi! Đã nói chú Hai ghen dữ dằn, ác ôn lắm mà! Cô ưa đâu ngủ đó. La cà ớn rồi tấp đại vô nhà người quen đánh một giấc cỡ năm giờ, trở dậy ngồi hút vài ba điếu thuốc rồi mò ra cái quán quen kiếm ly cà phê và bắt đầu một ngày mới. Một ngày trong một đời chơi bông chơi hoa. Tối đó, cô có ghé nhà gặp lúc mọi người đang ăn cơm, mời, cô dụi tàn thuốc dòm sát mâm, hỏi: "Ăn gì vậy?". Má tôi nói canh cá nục lá giang món em ưa đó. Cô cười cười tự đi lấy đũa, bới lưng lửng chén, chan mấy muỗng canh, lùa vài miếng là rồi. Cô ra sau súc miệng nói vọng vô: "Đứa nào còn thuốc cho điếu?". Tôi dọn dẹp, rửa chén xong ra phía trước thấy cô ngồi chồm hỏm trên hè, đóm lửa liên tục đỏ rực trên môi,  kiểu nôn nóng vội hỏi: "Cô chờ chú Hai?". Cô làm thinh cả đổi mới cất giọng nhừa nhựa: "Chi?".
Tiếp đó hết cô tới chú thay phiên nhau giành chỗ nơi khoảng sân phía trước nhà tôi. Không giành cho cả hai mà giành cho có mỗi một người. Mới tội chứ! Bởi có cô không chú. Có chú không cô. Hai người lục sạo suốt tối đó. Y hình như cô là người lủi trốn mà chú lại là người kiếm tìm. Bởi thấy bóng chú là cô biến mất. Hết thấy lại quay về. Khuôn mặt của cả hai căng thẳng, nhăn nhúm... thể hiện tâm trạng thấp thỏm lo lắng và cực kỳ khốn khổ. Suốt mấy tiếng đồng hồ liền, hai người như lời một bài hát tôi thuộc nằm lòng"...Tình yêu anh ơi cút bắt trò chơi. Em sẽ trốn khi anh đuổi tìm..."*. Tôi ẵm cháu chóc mỏ dõi theo và cười thầm cho hai người già đầu mà còn dại yêu. Nói vậy thôi chớ ai yêu không dại, trời! Đâu cũng gần mười giờ, tôi bế thằng nhỏ lên gác cho ngủ rồi xuống phòng khách tính coi TV, thấy chú đứng ngoài từ hồi nào, ngoắc lia ngoắc lịa. Lật đật chạy ra, dòm tướng chú thất thểu tôi bắt sảng hồn. Chứ công chuyện gì của hai người mà ngó chú bắt ghê! Vừa thấy tôi, chú hỏi liền:   
- Chứ bả đâu? Con nói thiệt đi. Mày giấu cô mày ở đâu, hử?
- Mắc gì con giấu?
- Mày sợ tao giết bả.
- Mà... Bình tĩnh đi chú! Có chuyện gì gặp cô rồi hai người giải quyết. Chứ...
- Bả lăng nhăng vậy để chi mà không bụp cho rồi.
- Mà cổ lăng nhăng với ai?
- Với cái thằng già dịch thầu khoán. Thằng... Tao không biết tên. Chỉ hay con vợ nó thứ sáu. Có sạp trái cây ở chợ Lớn.
- Trời ơi! Tưởng gì? Mông lung trời đất vậy mà hơi nào chú để ý chi cho mệt?
            - Tao tìm hiểu rõ ràng sít sao vậy mà mày biểu mông lung trời đất? Con tưởng nẫu mới tình ý đây, hé! Lâu hung rồi. Thằng đó làm thầu khoán thiếu gì tiền. Cho bả ngợp mặt ngợp mày cái ham chứ sao! Không xong với tao được đâu. Bả vọc giỡn trái tim tao thì tao cũng chà nát cái thân bả ra tanh bành. Mới hả...
Chú hăm he đã rồi bương bả bỏ đi. Dòm chân bước biết ngay là chú rất hận và rất sẵn sàng "bụp", nếu gặp. Đêm đã khuya lắm rồi nhưng tôi ráng căng mắt thức. Cũng tính chờ cô để báo động tình hình nhưng thấy chú Hai ổng cứ lượn qua lượn lại miết nên ớn. Vô nhà, đóng cửa ngủ cho yên.  Trúng đêm đó chồng tôi phải về quê chạp mã. Nằm một mình, thiếu hơi thấy mền chiếu rộng rinh thừa thãi, buồn ngủ rũ rượi mà cứ lăn qua trở lại miết, chứ không cách gì chợp mắt được. Giữa hồi chập chờn vậy, tôi láng máng nghe như có ai kêu tên mình. Giọng rất nhỏ. Đợi kêu cả đổi, định thần, tôi mới rón rén ra mở cửa buồng và rất nhanh một cái bóng thấp tủn lách vô. Thì ra là cô! Lên giường, nghe kể, mới hay là chú Hai ổng còn lần quần phía trước. Sợ quá! Cô đâu dám về nhà. Núp mình trong con hẻm gần đó muỗi đốt muốn chết mà mấy thằng bá giơ đái sém trúng mặt. Rình miết, thấy ổng lơ lơ cô mới dám chui đường luồng vô ngõ sau. Nhà tôi có cái luồng đó mới thiệt hay! Đúng ra đó là chỗ thoát nước của mấy nhà gần kề. Nước lênh láng suốt ngày đêm nên dòm như con mương nhỏ, cũng may là con mương này có đáy trét xi măng, không sâu và sạch. Đầu mương để ngỏ không cửa nẻo mà cuối mương lại thông với gian bếp của nhà. Nên đêm hôm khuya khoắc, cửa trước lỡ có đóng mọi thành viên trong gia đình tôi đều có thể đi qua cái mương đó để vô. Êm ru mà khỏe re. Tôi hỏi thầm:
- Mà có thiệt cô bồ ông thầu khoán có bà vợ thứ sáu bán trái cây?
- Mày hơi nào mà nghe. Thì tao cũng có quen. Quen trong sòng. Tao thua đậm liên tiếp cả tuần. Tiền chú Hai cho đủ thiếu gì? Đang hồi đứt chến có người đưa tiền thì lấy. Lấy tiền nẫu thì cũng chả chớt anh anh em em... Thì cũng sao đó coi cho được.
- Chẳng lý vậy mà chú Hai ghen lồng ghen lộn...
- Ờ!... Ờ... Thì tao cũng có gác cái đùi lên cặp giò cha đó. Rồi chả cũng có ngắt véo chút chút. Cũng thường. Đâu mất mát gì! Chú Hai nghe ai méc không biết. Nổi cơn ghen quậy luôn chứ sao!
- Con nghĩ. Cô cũng phải gặp ông chú Hai nói cho ổng hiểu chứ không...
- Thì cũng chẫm thẳng. Ổng qua cơn đã chứ giờ há! Ổng vặn họng.
Vặn họng đâu chưa thấy, cô nói chưa rồi câu, đèn buồng tôi bỗng bật sáng và tiếng chú Hai dõng dạc: "Bà Mai! Giở mùng, bước ra. Tui nói chuyện. Mau...". Cô đâu dám động cựa, im ru, sít người tận vô phía trong, cái bộ xác ve thêm sát rạt khi dán chặt mình lên chiếu. Tôi sợ điếng người vẫn lanh, kịp lấy mền trùm kín mít người cô. Tiếng chú gằn trong miệng: "Bà đừng bày đặt trốn trong đó. Tui theo rình thấy hết rồi nghen! Đừng bắt tui làm rộn nhà nẫu. Bước liền liền cho tui. Mau. Rồi ra đường cái cho tui nói chuyện. Mau...". Tôi đã ngồi bật dậy từ khi nãy nhưng run quá không rời giường được. Cái chân lẩy bẩy mà cái mùng lướng vướng. Phải một chặp sau, tôi mới đứng đối diện với chú. Tôi không dám nhìn thẳng vô mắt ổng. Cô tôi mà chú còn đòi bụp, chà nát mình chắc gì tôi ổng tha? Cũng may chú làm thinh, nghiến răng qua  lại, trèo trẹo, trin trít ớn, mới chịu chỉa miệng vô mùng hỏi trổng trổng: "Vậy là bà quyết tâm cố thủ, phải không? Bà không thoát khỏi thằng này đâu nghen! Bà ngon trốn tui miết đi. Tui không xử bà trước cũng xử sau, à!". Nói rồi quay qua tôi cũng hỏi trọn lỏn: "Mày cháu dâu bả vậy cháu dâu tao. Đúng chưa?". Tôi lúng búng: "Dạ. Dạ... Đúng!". "Vậy bay nghe tao nói nghen. Tao với cô bay bữa này chấm dứt. Hết tình. Hết bồ bịch. Gái trai. Tao thề tao mà còn thương bả nữa tao đội quần bay. Tao nói thiệt! Tao đội quần con cháu dâu đây. Bà ở trong mùng bà nghe rõ chưa. Bà Mai? Bà nghe rõ chưa, hử". Nói rồi chú tự động tắt đèn, khẽ bước ra nhà sau và lách mình qua con mương nhỏ ra đường. Khi chú đi rồi, tôi mới hay là mình quên đóng cửa buồng, hồi cho cô chui vô. Cũng may chồng tôi vắng nhà và mọi người trong gia đình đang yên giấc nên không ai hay biết gì.
3.
Tôi cứ ngờ sự việc trầm trọng tới vậy và chú Hai ổng đã thề tới mức đó, chắc cô chú phải thôi nhau. Ai dè sau đó mấy bữa, đi ngang chỗ chú vẫn ngồi uống bia hơi mỗi chiều, đã nghe tới hai giọng réo tên mình ơi ới. Đang đạp xe ngon trớn, tôi mất hồn bóp phanh thiếu điều chúi té. Dòm vô quán thấy có hai người ngồi sát nhau. Là cô và chú. Thấy có hai nụ cười chờ đón mình. Là chú với cô. Chú rót bia từ ca ra ly. Bưng đưa tận tay tôi ra bộ rất chu đáo. Còn cô xé miếng mực lớn chấm vô đĩa tương. Cũng trao vô tay tôi coi bộ rất tận tụy. Sao sướng dữ, hé! Tôi dè chừng đưa mắt ngó quanh. Thấy tình chú cô lưu luyến ở khóe mắt, bờ môi... Ở bàn tay chú khô khiển đặt hờ lên đùi cô teo héo. Tình vầy ít gì nữa na! Là tình của nẫu ấy mà! Chương ướng vậy, hay gì nổi? Nhưng ai biểu dở, nói giùm coi? Người đã trên sáu chục tình mãi thủa ban sơ. Tụi tôi còn lâu mới theo kịp! Tôi hớp một ngụm bia và nhai thiệt kỹ miếng mực. Vừa nhai tôi vừa nhìn cô bối rối dụi đi dụi lại tàn thuốc và chú lóng ngóng vuốt đi vuốt lại bộ râu. Cô tằng hắng và chú e hèm cũng mấy lần vậy, mới chép miệng rồi ngập ngừng mở lời: "Thôi hử con cháu dâu. Chuyện bữa trước... Câu thề của chú á mà. Úy! Hơi nào... Con đững có để bụng nghen. Thì đội quần... Đội quần cũng như đội vải chứ khác gì đâu con, hé! Vậy hử? ".
Coi! Hay dữ? Và tôi ngắc ngứ miết điều định nói. Câu chữ đã hình thành nhưng được giữ lại trong vòm họng nên đâu thể tuôn ra. Nằm im ru và ngọ nguậy. Thành những dấu hỏi liền kề, áp sát và hối thúc bờ môi. Nhưng miệng không mở lấy gì tiếng nói phát ra? Lặng thinh một chặp và chần chừ cả đổi, tôi chào cô chú rời quán bia. Không quên ăn thêm một miếng mực nướng cô đưa và húp thêm một ngụm bia hơi chú mời. Chưa đủ vì tai còn mắc nghe thêm một lần nữa câu này: "Vậy hé! Con... Thì đội quần cũng như đội vải í mà!". Tôi chậc lưỡi thôi kệ. Kệ cuộc tình họ. Kệ cuộc chơi. Úy hơi nào: "Một đời chơi bông chơi hoa. Một đời ỉa trịn cũng qua một đời".
Đã thành lệ. Mờ sớm cô chú gặp nhau nơi cái quán cóc gần nhà. Chú không biết uống cà phê, hút thuốc nhưng luôn là người trả tiền. Chú thường đem ra đó hai cái bánh bao hoặc hai gói xôi hoặc hai ổ bánh mì bắt cô ăn cùng. Cô không có thói quen ăn sáng "... Nhưng của ổng không ăn ổng buồn mà có chút gì dằn bụng, ngồi sòng giấc trưa cũng đỡ xót xáy". Cô thường nói vậy. Như chú thường nói: "Hề! Ít đồng cho cái túi bà nó khỏi ở không. Cái túi mình nó cũng như cái ruột mình á chứ! Không có gì bỏ. Rỗng ruệch. Xót xáy, chịu gì nổi?" khi đưa tiền cho cô. Hai người lình xình ở đó cũng mấy tiếng đồng hồ mới chịu chia tay trong tình thương mến thương. Trong niềm lưu luyến. Chú trở về nhà với vợ con. Cô vô sòng ngồi luôn tới khoảng năm, sáu giờ chiều. Sòng rã, lại tìm ra quán bia hơi chú hay ngồi. Cô không biết bia rượu nên vừa hút thuốc vừa xé mực chấm tương vừa xoa vỏ đậu phộng giúp chú. Hay lắm kìa! Cô xoa đậu đặt vô lòng bàn tay. Chú lượm từng hột, từng hột một nhâm nhi. Đôi hồi cô bụm bàn tay và đọc mấy câu đồng dao của lũ nhỏ: "Chi chi. Chành chành... Cái đanh thổi lửa..." rồi chụp lấy bàn tay chú ôm khư khư. Ớn ghê ớn gớm! Dòm, đã muốn kiếm ai đó đặng ôm. Mà cái nòi ôm, kỳ,  không ôm thôi ôm chi cái tay cũng chịu mang tiếng đời. Nên có đôi lần chú cũng có lén ôm hờ bờ vai cô. Đó là nghe cô chủ quán méc lại. Cô đó là bạn tôi mà.
Hai người lình xình ở đó gần hết buổi tối rồi mới chịu ai về nhà đó.
4.
Ở xóm tôi cũng có một ông già cỡ chú nghĩa là trên, dưới sáu mươi tuổi. Cũng đâu làm gì. Cũng rượu bia tối ngày. Cũng có bộ ria con kiến cứng đơ vểnh ngược. Cũng thứ Hai. Kêu là ông Hai Hết. Kêu vậy thôi chứ đâu ai biết tên thiệt ổng là gì. Ông đây say rượu từ mờ sớm tới hồi xoa hai chân ình lên cái chõng kê trước hè ngủ mê mết. Ông đây gặp ai cũng bắt người đó đứng lại nghe ngâm cho đủ câu này mới cho đi. Câu đó là vầy: "Áo Dzũ Cơ Hàn có thế thôi! Cuộc đời Hai Hết đã hết rồi. Tình yêu cũng hết tìền cũng hết. Ra trước hành pháp luật pháp xử tròn đẹp như mơ..." và sau đó là nói: "Đời là xê la vi. Tình là xe ba lua. Bất quá để cho xe ba lua cán chết luôn!". Ông đây ngâm và nói câu đầu tiên là với bác Ba Dị, ở sát nhà khi bác bưng soong bánh canh chả cá ra vỉa hè bán. Bác Ba nói bữa nào ông Hết đau ốm hay mắc đi đâu, tui không được ổng chận lại để nghe câu đó là bữa đó ế tàn ế mạt luôn nghe! Cha mẹ ơi! Cả nhà húp bánh canh muốn bịnh. Y hình vậy mà có bữa chưa thấy ông Hai Hết chận lại ngâm và đọc thần chú, bác Ba như gà mắc đẻ ra vô lính quýnh chứ không chịu dọn hàng. Nói vậy chứ không mua bán thì thôi đã bán  mua ai ưng gì cái chuyện ế ẩm. Đi bạn ra khơi lỗ tổn xăng dầu. Nấu soong bánh canh không tính công xá cũng lỗ tổn ít chục ngàn đồng chứ ít ỏi gì na!
Ông Hai Hết ngâm câu đầu là với bác Ba Dị, ngâm rất nhiều câu sau là với quá chừng chừng là người. Chân đi tới đâu là "Áo Dzũ Cơ Hàn..." tới đó và bất cứ cuộc gặp nào cũng không sót được lời tâm tình rút ruột rút gan "...cuộc đời Hai Hết đã hết rồi...". Nhưng câu cuối tuyệt đối ổng ngâm cho chính ổng nghe. Nội lời độc thoại cho bản thân, ông Hai cũng nghiên cứu rất kỹ và rất nghiêm túc, khi thực hiện. Dù say ngã say nghiêng, bước lao chao lúi chúi vẫn về được tới tận nhà, vẫn ngồi đàng hoàng xuống chiếu. Dở cặp chân  ra khỏi đôi dép Lào, từ tốn xoa hai chân vào nhau như cách rũ sạch bụi trần và miệng ê a, ê a... Ông tính thiệt tài tình vì vừa tới chữ cuối "...cho xe ba lua cán chết luôn" là ông Hết kịp đặt cái đầu mình lên gối và... chết luôn.
Ông Hai đó nghe nói hồi nhỏ cũng mê cô Mai dữ lắm. Cái thời cô Mai tháng nào cũng lên hiệu ảnh Trần Đức Cầu, chụp hình với sắc áo của đủ các dân tộc trên thế giới. Ông Hai ưa hình cô mặc Kimono đặt cái dù hờ hững trên bờ vai. Mỗi lần cô đưa hình khoe là ông Hai Hết nhún nhẩy: "Ai lên xứ hoa đào. Đừng quên mang về một cành hoa. Cho tôi bớt mơ mộng chiều chiều nhìn mây trôi xa xa..."*.  Tôi hỏi một lần:
- Ông Hai xóm mình ông Hai Hết còn ông Hai của cô?
- Biết...
- Trời! Bồ bịch lâu lắc không biết tên người ta.
- Tao có hỏi. Ổng nói bà thử đoán coi. Tao nói Hai Rô ổng nói bà bài bạc quen chứ rô bích nào ở đây. Rồi tao nói...
- Hai gì cô?
- Hai Thiên. Ổng nói bà cứ trên trời ngó coi thằng nào ngon hơn tui đặng mê nên ưa tên Thiên chứ sao!
- ...
- Tao nói ổng là ông Hai Dại. Cái ổng nói ý bà nói tui mê bà quá cái ngu hé!
- Vậy cũng không phải tên đó.
- Ừ! Ổng nói ông già tui biết tui có cái cốt mê phụ nữ đặt chi tên dại. Chưa phải dại đã ngu tàn ngu mạt vầy. Dại nữa chết liền!
- Rồi sao nữa? Con người phải có tên chứ!
- Bí thiết quá cái tao kêu ổng là ông Hai Hù. Vậy mà ổng chịu. Ưa hung chứ!
Vậy là từ bữa đó bạn trai của cô có tên Hai Hù. Chú coi bộ ưng cái tên này dữ lắm! Mắt sáng trưng cười nhỏn nhẻn, mỗi lần, tới nhà tụi tôi chơi mà nghe ai kêu ông Hai Hù, chú Hai Hù, anh Hai Hù... Chú dặn lui dặn tới lũ tui là phải luôn luôn kêu vậy. Để chi biết không? Để phân biệt với cái thằng cha Hai Hết trước cửa nhà. Chú nói thằng đó thương bả hồi đó nhằm nhò gì. Ngon thương bả hồi này đi! Tao thương bả tao còn bao bả ăn sáng, uống cà phê, cho bả tiền đánh bài chứ Hai Hết há? Có cái mạng trành "Áo Dzũ Cơ Hàn có thế thôi...". Rồi chú trầm ngâm giây lát trước khi tâm sự tiếp: Hai Hết hát hay quá. Cái bài "Ai lên xứ hoa đào" tao nghe Hà Thanh hát rồi nhiều người hát rồi mà đâu ai hát hay bằng cái thằng cha Hai Hết mày. Con bà nó chứ! Cái thằng hát sao mà thiệt sướng cái lỗ tai chứ bay!
Có lần, tôi méc lại lời chú tâm sự với chồng. Đang nằm trên giường, anh ấy cười thiếu điều lăn mình xuống đất. Cười đã đời mới cho hay là chú Hai Hù quê Hai Hết. Ổng cố tình chơi xỏ tình địch nên khen đểu. Đâu dè tôi ngu  quá tưởng thiệt. Chồng tôi ngắt nghẻo cái bộ mình: "Hay! Hay con khỉ! Ca sĩ hát được là nhờ có bộ răng sít sao, liền lạc. Nó cũng như cái cổng để chận bớt bụi bặm, rác rến có vậy nhà cửa mới sạch sẽ chứ! Đây... của chú Hai Hết nó trống huơ trống hoắc âm tiếng phát ra phều phào hay gì nổi? Hai Hù thấy vậy mà thâm độc dữ, hé! Có điều mấy cha đó thuộc bài dữ lắm em ơi! Hát hỏng lào khào không ra sao vậy chứ mà hát đủ chữ đủ câu đàng hoàng. Thiếu là ý kiến. Đã nói hát chắc nụi mà".
Tôi "à" lên thích thú. Là vậy đó người già: Hát chắc nụi mới hay. Và hát đâu phải yêu. Và yêu đâu phải sống. Và sống? Dòm thử cô Mai tôi coi! 
N.M.N
..........................................................................................
* Ca khúc "Sa mạc tình yêu", nhạc Nhật, lời Việt của Khúc Lan.
* Ca khúc "Ai lên xứ hoa đào" của N.S Hoàng Nguyên.

Read more…

CÂU CHUYỆN DỞ NƠI MÁI HIÊN – Truyện ngắn Nguyễn Mỹ Nữ



Tai nạn xảy ra với tôi hồi tháng ba, năm chín sáu. Liệt hai chân do chấn thương cột sống. Phải trên hai tháng, sau cú ngã kinh hoàng đó, tôi mới có thể vịn tường đi lại quanh nhà. Thêm vài tuần nữa, tôi mới lết bết ra được biển. Lần đầu hãi quá, nhất là lúc sang đường. Phải nhờ người giúp và cứ thế mà bấu lấy họ bất kể là đàn ông hay đàn bà. Cứ vai rụt, vai co. Chân xiêu, chân xọ. Người co rúm lại đến là thảm.
Ở biển suốt nửa tháng liền, tôi chỉ lẫm chẫm bước dọc mé nước. Ngán nhất là đoạn băng qua bãi cát để đến gần hơn với sóng. Lần nào cũng ngã. Ngã chúi đầu chúi óc. Có hôm uất quá, ngồi phịch xuống giữa bãi khóc như trẻ con. Nghĩ bố mẹ đẻ mình ra tay chân đâu có… “dở hơi” như thế này. Thế là cố gượng dậy và tập bước tiếp. Thích lắm, khi được đi trở lại và thích hơn, khi đặt chân mình lên cát ẩm và dẫm ngập trên sóng. Đi như thế, nghe ra cũng là quá sức với một người vừa khỏi bệnh như tôi và, cũng do cố quá nên bị mất thăng bằng. Có lần, không làm sao nhấc nổi cái chân mà cơn co giật lại ập đến. Tôi đứng luống cuống, run rẩy, giữa cát và nước. Chỉ sợ người mình đổ sụp xuống và sóng cuốn ra mãi ngoài khơi. Cuống quá, đành quơ đại một người đi ngang, không ngờ, cả mình và người ấy ngã dúi vào nhau. Ngã, nhưng tôi vẫn được giữ chặt và ôm cứng. Qua lúc hoảng loạn, tôi nhìn lại và giật mình: thì ra là một bà cụ, chắc tuổi cũng cao lắm rồi. Tôi ngao ngán cho tình cảnh của mình nhưng rất sung sướng vì được giúp đỡ kịp lúc và mừng hơn vì đó là đàn bà. Cứ hình dung là một ông nào đấy thì… dị hợm biết là dường nào. Tôi chưa kịp nói lời cảm ơn, cụ đã lên tiếng trước:
- Cháu có làm sao không? Khổ thân!
- Dạ. Không sao. Cháu làm cho bác cũng bị ngã theo.
- Có hề gì! Chỉ lo cho cháu. Thôi thế này, nhé! Bây giờ hết co giật rồi, bác buông cháu rồi gượm đã, hãy gượng mà đứng dậy cháu ạ! Để bác đỡ cho.
Trong câu chuyện sau đó giữa hai bác cháu, lúc tôi và cụ đã lên được trên bãi và ngồi cạnh nhau, tôi mới biết cụ cùng một tuổi với mẹ tôi. Cách đây mấy năm, bị tai biến, liệt nửa người phải nằm một chỗ. Sau, thuốc thang và châm cứu mãi mới đỡ. “Bác đi hãy còn yếu nên cháu đụng vào là lăn quay ngay thôi”. Cụ bảo thế và cười rõ to nhưng chùng giọng ngay:
- Bác nhìn mày bước như thế là, biết ngay cháu ốm. Lúc mày đang co giật, bác có thấy đấy chứ! Cũng gắng mà đi nhanh lên xem có giúp được gì chăng?
- Thì bác đã giúp cháu đấy thôi.
- Giúp gì. Nếu khỏe, bác đã đỡ được cháu rồi. Có đâu…
Sau hôm ấy, sáng sớm nào hai bác cháu cũng gặp nhau ở biển. Cùng đi lẫm chẫm với nhau dưới mé nước. Tôi tiến bộ thấy rõ còn bác chỉ túc tắc vậy thôi!  Kể ra, cũng có nhỉnh hơn một tị nhưng nào đáng kể gì. Tôi cứ phải luôn khuyến khích, giục giã: “Đi thêm một chút nữa đi bác. Đi với cháu mà. Đi nhanh lên bác”. Những lúc mồ hôi ướt đẫm hết cả áo xống, mệt đến bã cả người vì phải quay cuồng, vật lộn trong những giờ tập tành như thế này. Mới hay, cái việc được đi thẳng thớm như trước đây và bình thường như mọi người, là khó nhọc đến đâu. Và, tự đó mới thấm thía được nhiều điều vỡ ra lắm lẽ đời mà, bấy lâu nay tôi chưa có cơ hội thấu hết. Mới biết đến giá trị của những chuyện, xem chừng, rất đổi tủn mủn, cỏn con… Nghĩ lại hồi còn nằm một chỗ. Nóng quá, khát nước đến khô cả họng mà chẳng dám chiều cái xác vì sợ uống vào, phải đi tiểu làm phiền người nhà. Thế là, chỉ dám nhấp vừa đủ ướt môi. Có một trưa, thấy đứa em bê nguyên ca trà đá, tu từng ngụm lớn. Uống ham hố, nước tràn ra hai bên mép đổ trào xuống cả cằm cả cổ. Tôi nhìn không nháy mắt hình ảnh ấy. Thấy đẹp quá và… thèm quá! Giá mà được uống  nước, thật thỏa thuê. Uống đã đời. Rồi từ chuyện nước nôi lại cảm hết cái sung sướng tột cùng của việc đi lại. Nằm bẹp người trên chiếu mà khao khát… Giá mà được tự đi, tự tìm nước và cứ thế, tha hồ ừng ực thì hạnh phúc đến là ngần nào hở trời! Có phải trải qua mấy lúc này, mới cảm thông sâu sắc cho những ai rơi vào cảnh ngộ như mình.
Như trường hợp của tôi và bà cụ, do cảnh ngộ  mà dúi dấp vào nhau.
Nhưng không nhờ biển, nhờ những câu chuyện chắc chẳng thể nào gần gụi thêm. Sớm nào cũng gặp. Cũng hỏi cũng nói mà không sao chán nổi, mới thật hay. Những câu chuyện ngày một dài ra… Luôn, là dở dang bởi, sao có thể kết thúc. Chuyện ngày hôm sau chập vào chuyện ngày hôm trước. Chuyện ngày hôm trước có gì thiếu sót, bẵng quên, ngày hôm sau bổ sung. Cứ thế! Hai bác cháu tha hồ thủ thỉ và rầm rì. Giữa khi đang tập luyện giữa khi ngồi nghĩ trên bãi và cả nữa, trên đường về. Sự gặp gỡ và những cuộc chuyện trò nhiều thú vị khiến, tôi thấy thời gian đi qua thật nhanh. Nhoáng cái đã hết một tuần, một tháng và một mùa. Hè, rồi cũng qua và mùa thu, chừng như sắp hết. Nắng đã bớt chói gắt và cơn mưa đầu mùa, không hề đợi trông, rồi cũng đến.
Mấy hôm trước đó, trời chuyển nhiều. Bác rên xương xo nghe chừng rớt hẳn ra. Còn cái lưng của tôi, cứ như, là cái lưng đi mượn. Thế mà, chẳng có hôm nào bác cháu tôi chịu vắng mặt ở biển đâu nhé! Tôi đã kịp nhận ra việc tập tành nào phải, là nguyên cớ duy nhất. Thì đã hẳn… Bác và tôi, chẳng phải, là những người say chuyện đấy sao! Chuyện đâu mà lắm thế chẳng biết. Đấy cũng vì mải mê nói cười mà một tí nữa, cả hai đã bị mắc mưa. Chẳng là hôm đó, đã đến lúc chia tay mà bác và tôi vẫn còn chưa rồi câu chuyện. Nên cứ dùng dằng thêm bớt mãi, không dè, mưa ập xuống. Tôi kéo vội bác vào một mái hiên  
và cùng ngồi đó nhìn trời, nói tiếp. Vui miệng và vui tai, chẳng còn ai hay rằng đã rất trưa. Chỉ, đến lúc nghe tiếng chuông nhà thờ báo giờ, hai bác cháu mới giật mình. Chuyện đang lở dở lại gặp trúng đoạn hấp dẫn… Tiếc thật! Bác vẫy tay chào và nói to: “ Để mai, nhé!”, sau khi đã ngồi yên trên xích lô. Tôi bước thấp bước cao vịn tường lết bết trở về. Lòng vui sướng  như trẻ con khi được nhúc nhắc trong mưa, một mình.
Nhưng rồi mưa liên tiếp đã, khiến cho những cái: “ để mai” cứ phải
hẹn lại. Mưa, tôi tập tành trong nhà và ước có bác để được chuyện trò. Mới hay, mình thật vô tâm khi chưa biết nhà của bác. Chỉ nghe nói là ở xa, mãi trên cây xăng ông Tề. Bác, cũng chưa một lần được tôi mời đến nhà chơi. Tôi ngồi trong khung cửa, chết lặng. Nhìn ra màn mưa trắng xóa bên ngoài, ân hận về sự vô tình của mình và cảm nhận được mối quan hệ hết sức lạ lùng giữa bác và tôi. Thời gian gần gũi giữa hai bác cháu đâu có nhiều. Nhà của nhau còn chưa biết. Tên của nhau còn chưa hay mà sao lại thương quí, thiết thân và gắn bó đến ngần này. Tôi ngóng trông mau qua mùa mưa vì tin, bác sẽ ra biển.
Rồi mùa nắng năm sau cũng đến. Rồi năm sau nữa… Chân tôi đã hết rụt, hết xiêu. Đã bước đi thẳng thớm đàng hoàng. Tôi còn chạy được và đã bơi trở lại mà bác, vẫn biệt tăm. Có những sớm mai, tôi đã giật thót cả người khi, chợt nhìn thấy ai đó giống bác. Biết mình nhầm, chán nản, tôi buông rũ cả người, nằm sóng xoãi  trên bãi. Tôi, cũng đã lên vùng cây xăng ông Tề hằng mấy lần nhưng, lớ ngớ chán rồi thôi. Biết phải hỏi thăm như thế nào đây? Lòng bần thần và hoang trống, tôi trở về và day dứt nhớ. Nhớ, một vòng ôm già nua yếu đuối, đã cố giữ mình thật chặt, trong cơn co giật dữ dội ngày nào. Nhớ đến một bàn tay gầy trơ và nhăn nhúm, đã gắng đỡ mình đứng dậy, giữa những con sóng xô đập mùa hè năm ấy và nước mắt ứa ra lúc nào chẳng hay…
N.M.N

Read more…

NHỮNG HƠI THỞ KHÔNG ĐỀU - Truyện ngắn Nguyễn Mỹ Nữ


 Sáng mùa đông lạnh co người, nhiều ngôi nhà ở xóm này còn cửa đóng then gài đã nghe tiếng guốc loẹt quẹt, loẹt quẹt… Những âm thanh quen mà lạ. Chắc chắn là của con bé ở nhà đối diện. Không biết đã mấy giờ mà nhìn ra ngoài cửa sổ thấy cũng còn mờ tối. Chồng tôi khum người kéo vội cái mền trùm lên thân, lầu bầu:
- Mẹ nó! Mới cỡ này mà thằng nào đã thèm cái sớm dữ?
- Thèm cái… Thèm cái… lúc nào mà mấy cha không thèm? Kể gì sớm, tối…
- Bà nói nghe lạt miệng thấy mẹ luôn. Đây, chỉ có mấy thằng không được ngủ với vợ mới thèm lạt bất tử vầy, mới đi kiếm vầy. Chứ có vợ sát bên như tui đây, điên sao đi kiếm?
- Ông không điên nhưng mẹ con bé bên đó điên. Điên nặng và ngu nặng mới đẩy con ra đường hồi  sớm bửng mà lạnh cóng vầy chứ!
Chồng tôi không ngủ tiếp được, trở dậy, xỏ chân vô dép lệt sệt ra nhà ngoài. Mồi được điếu thuốc mới trở vô buồng, ngồi thừ người nơi bàn phấn. Khói thuốc bay lễnh loãng trong không gian nhỏ chật. Khen khét một cái mùi rất khó chịu. Kỳ! Hồi mới cưới, tôi ghiền cái mùi thuốc lá này dữ lắm. Mà hồi đó làm gì có thuốc đầu lọc vầy hút. Sau đó, không ghiền cũng không ghét. Giờ, ngửi chừng một chút là muốn gây. Muốn mở miệng: “Thôi! Ông ơi! Ông coi có chỗ nào ngồi được một mình. Ông lủi lại đó giùm đi, cho tui nhờ… ”. Chồng tôi, như không đếm xỉa gì tới những cái lăn trở trên giường của vợ vẫn rít thuốc liên tục. Mặt đanh lại với điệu bộ rất trầm ngâm. Tôi, cũng thấy rất khó để chợp mắt lại. Nằm trên giường và chợt nhận ra hơi thở mình, tự nhiên, sao khác dữ. Không liên tục nổi. Không đều đặn nổi. Cứ rời ra từng đoạn. Từng đoạn một. Và thiếu điều như muốn đứt hơi luôn vậy đó! Đứt hơi cùng với tiếng guốc của con nhỏ ở nhà đối diện. Những tiếng guốc cứ bắt gai gai người. Mà cái con này mới thiệt kỳ nghen. Đâu cỡ sáu bảy tuổi mà cái mặt già chát, mà cái tướng chút bẻo và lúc nào, cũng bện cứng cặp chân trong đôi guốc.
Mẹ con nhà đó, dọn tới căn hộ phía trước được chừng mấy tháng nay. Hồi đó, đang mùa mưa và tiếng guốc của bé lẫn trong tiếng mưa nên không nghe gì hết. Nhưng bóng bé loắt choắt đi qua, đi lại sát dưới mái hiên cả mấy căn hộ liền kề thì, luôn trong mắt ngó của những người ở đây. Cũng từ ngày đó, hơi thở của tôi bị bịnh luôn. Đầu tiên, tôi nghĩ chắc do khí hậu ẩm ướt nên mình thở nó không được khoan thai, đều đặn. Đại khái là những hơi thở bình thường. Nhưng trời nắng và không chỉ thấy, mà cả xóm này còn bị nghe tiếng guốc của con nhỏ. Hơi thở vẫn không trở lại như cũ thì, tôi thấy lo lắng thật sự. Hay là mình bị đau? Đau tim hay là phổi đây! Và sao hơi thở của tôi lại bị liên lụy bởi một đứa con nít ranh? Rồi chuyện về nhà con nhỏ đó, sau rất nhiều chờ đợi của mọi người, cũng bị lộ. Người phát hiện không ai khác. Chính là bà Sáu, bán bánh canh ở sát cạnh. Bà Sáu nói một lần dạn miệng, chận con nhỏ lại hỏi:
- Chứ mày tên gì cháu?
- Ngân.
- Chứ mẹ mày sao không thấy?
- Mắc làm (vừa nói vừa chỉ vô trong nhà).
- Mà sao con cứ phải ở ngoài đường hoài vậy? Sao không vô trong đó với mẹ.
- Vô chi, trời? Má mắc đi khách mà.
Nghe bà Sáu nói con nhỏ coi bộ không ngoan. Ra cách hỗn xược. Nói, chua loét mà chưa rồi câu chuyện đã quay ngoắt người đi. Vừa bước vừa lầm bầm câu gì đó trong miệng. Vậy là đã rõ nghe! Mẹ con bé Ngân làm gái, phía nhà bên đó mở động chứa. Chết chưa? Vậy là xóm này bắt đầu có chuyện rồi đó nghe! Hết yên ổn rồi, rầy rà rồi, đụng tới công an rồi… Mấy mụ đàn bà lào khào nhỏ to không quên, liếc xéo quý ông chồng tụ bạ cùng nhau trong chiếu nhậu mà mắt liếc qua bên mẹ con nhà bé Ngân, sắc lẻm. Mấy thằng cha đây vợ kềm sát vậy mà không lẽ cũng lạt miệng. Tôi, có một khuya đay nghiến ba lũ nhỏ và ổng trừng mắt: “Cái con đó, tụi tôi còn chưa thấy rõ lấy một lần. Lạt… mắt còn chưa rồi lấy đâu lạt miệng, bà”.  
Mà thiệt! Không một ai ở cái xóm này biết rõ tướng tá, diện mạo của người đàn bà đó ra sao. Vì có khách cửa ngoài đóng chặt. Không, khép hờ. Tôi, có lần ẳm đứa cháu qua hè bên đó chơi, vào ngay lúc đó, thấy từ trong nhà vọng ra tiếng cười của người lớn. Giọng đàn bà. Rồi giọng đớt đớt nửa trung nửa nam của con nhỏ Ngân. Thấy trong những câu nói của bé, có kêu và nhắc nhiều đến má nên đoán người có tiếng cười đó, chắc là mẹ của nó. Nghĩa là cũng như tất cả người dân ở đây, tôi chưa một lần thấy cái mặt tròn mắt méo của cái con đàn bà đây. Chứ nhỏ Ngân thì thấy hoài. Nói cà khịa như chú Thảnh ở cạnh nhà tôi, là: “Dễ lắm! Chỉ cần tính số lần con nhỏ ở ngoài đường là biết thu nhập của mẹ nó. Mà tui rảnh, ngồi nhẩm nội một buổi nay cũng nhiều lắm à nghen. Kiểu này chắc là mẹ nó phải đẹp, ngón nghề phải ác liệt lắm đây”.
Tôi vừa nghe vừa chỉa thẳng cặp mắt qua bên đó, thấy con nhỏ chúi đầu đi qua đi lại, mà thương. Thương bóng bé cúi gằm đầu xuống đất đo bước chân mình bất kể trưa, chiều, sáng tối. Chỉ mình bé và rất nhiều lủi thủi. Những lủi thủi không chịu co chật lại mà bung ra, lan rộng hết cả một khoảng hè. Không nuốt chững mà trùm phủ… Khoảng hè như bấu chặt giùm những bước bé lảo đảo. Để Ngân khỏi té quỵ khỏi mất biến dẫu mỗi ngày trôi qua, tôi nhận ra bóng của cháu như ló thó thêm, lắt lay thêm, chênh chao thêm.Và, vẫn thế! Hơi thở tôi lại đứt đoạn, nghẽn đặc cùng với bóng của bé phải thấy, tiếng guốc của bé phải nghe. Tiếng guốc quèn quẹt của con nhỏ đeo cứng lấy tôi cả trong giấc ngủ đêm và bóng bé, làm gợn lòng tôi ngay cả những khoảnh khắc ngày.
Sau bữa chú Thảnh nói khoảng tuần, mẹ bé Ngân bị bắt ngay tại nhà trong khi đang bán dâm và không rõ vì sao, bé Ngân cũng biến mất tức thì. Khi mà, xóm tôi đã thật sự vắng bặt những tiếng guốc mòn đế của bé. Không còn nhìn thấy cảnh con nhỏ lượn lờ phía trước một căn nhà, cửa đóng kín.  Mọi người mới kịp nhận ra, là: chưa có một ai rủ Ngân về nhà mình chơi, dắt bé qua hè nhà mình ngồi, cho con nhỏ uống miếng nước… dù, chỉ lấy một lần, mấy lúc nó bị mẹ đẩy ra ngoài đường, để tiếp khách. Cả người lớn lẫn trẻ nhỏ. Cả đàn ông lẫn đàn bà. Cả người tốt lẫn kẻ xấu. Chưa một ai và chưa có lần nào. Chắc bởi đó, lòng tôi có cợn lên tí chút. Có xốn xang.
Nhưng mừng. Bởi, cùng với sự biến mất của Ngân hơi thở tôi, đã trở lại bình thường. Đã những nhịp rất đều…

Read more…

CÁCH NHẬP COMMENT TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ

Đầu tiên, nhấp chuột vào ô Nhập nhận xét của bạn rồi viết comment. Viết xong, nhấp chuột vào ô Tài khoản Google. Sau đó nhấp chuột vào Tên/URL thì sẽ hiện ra 2 ô. Ô phía trên, ghi Họ và tên của bạn. Ô phía dưới, ghi dòng chữ:huongquenha.com

Cuối cùng, nhấp chuột vào ô Tiếp tục và nhấp chuột tiếp vào ô Xuất bản là xong. (Nếu bạn đã có sẵn Tài khoản Google, thì sau khi viết comment, chỉ cần nhấp chuột vào ô Xuất bản là thành công)

Số lượt xem tháng trước


-------------------------------------------------------------------------


TÁC GIẢ & TÁC PHẨM
* TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Ái Nhân (21) Ambrose Bierce (1) ẢNH (58) Anh Ngọc (1) Anh Nguyên (1) Anh Phong (4) Anh Phương (9) âm nhạc (2) âm thanh (1) Ân Thiên (1) Bạch Diệp (5) Bách Mỵ (2) BÀN TRÒN VĂN NGHỆ (87) Bảo Hồ (1) Bảo Lâm (1) Bảo Ninh (2) Bé Hải Dân (1) Bích Ái (3) Bích Lê (4) Bích Ngọc (1) Bích Vân (2) Bình Địa Mộc (3) Bình Nguyên (1) Bình Nguyên Trang (2) binh pháp (1) Bình Tâm (1) Bobby Nam Giang (3) Bùi Anh Sắc (1) Bùi Công Thuấn (1) Bùi Danh Hải Phong (1) Bùi Đức Ánh (66) Bùi Hoài Vân (5) Bùi Huyền Tương (2) Bùi Hữu Phước (1) Bùi Nguyên Bằng (25) Bùi Nhựa (4) Bùi Văn Bồng (5) Bùi Việt Thắng (2) BÚT KÝ (17) Ca Dao (2) Cao Duy Thảo (1) Cao Kim Quy (1) Cao Thị Thu Hà (3) Cao Thọ Thêm (2) Cao Thoại Châu (1) Cao Thu Hà (1) Cao Trọng Quế (1) Cao Văn Tam (5) Cát Du (7) Catherine Mansfield (1) Cẩm Lệ (4) Cẩm Tú Cầu (1) Chàng Cát (1) Chánh Đức (1) CHÀO XUÂN 2014 (1) CHÂN DUNG VĂN NGHỆ SĨ (2) Châu Đoàn (1) Châu Quang Phước (1) Châu Thạch (9) Châu Thường Vinh (1) Chí Anh (1) Chính Đức (1) chủ (1) CHỦ BIÊN (141) Chu Giang Phong (1) Chu Lai (2) Chu Ngạn Thư (10) Chu Trầm Nguyên Minh (16) Chu Vương Miện (1) Chúa Sơn Lâm (1) Cỏ Dại (7) covid 19 (1) Công Nguyễn (1) Cơ Xương (1) Cúc Dương (1) Cuộc thi văn chương (1) CỬA SỔ VĂN HÓA (6) Dạ Ngân (1) Dã Phong Bình (2) Dã Phương (1) Dạ Thảo (2) Dạ Thy (1) Diệp Linh (18) Diệp Uy (1) Dino Buzzati (3) DỌC ĐƯỜNG (29) Du Tử Lê (1) Dung Thị Vân (28) Duy Bằng (1) Duy Phạm (6) Dương Diệu Minh (1) Dương Đăng Huệ (1) Dương Hải Yến (2) Dương Hằng (7) Dương Kim Nhi (4) Dương Kim Thoa (1) Dương Phương Vinh (1) Dương Thành Thái (3) Dương Thị Yến Trinh (2) Dương Xuân Triều (6) Dzạ Lữ Kiều (6) Đàm Lan (17) Đan Ngọc (2) đạo đức (2) Đào Hiền (2) Đào Hữu Thức (2) Đào Khương (2) Đào Minh Hiệp (2) Đào Phạm Thuỳ Trang (82) Đào Quang Bắc (1) Đào Quý Thạnh (1) Đào Thanh Hoà (14) Đào Thị Quý Thanh (1) Đào Thị Thu Hiền (3) Đào Văn Đạt (31) Đào Viết Bửu (7) Đặng Châu Long (1) Đặng Diệu Thoa (1) Đăng Đăng (1) Đăng Huỳnh (1) Đặng Quốc Khánh (8) Đặng Quý Địch (3) Đặng Tấn Tới (2) Đặng Thị Hoa (2) Đặng Thị Xuân (1) Đặng Toán (1) Đăng Trình (1) Đặng Tường Vy (3) Đặng Văn Sử (1) Đặng Việt Trinh (1) Đặng Xuân Xuyến (9) ĐIỂM BÁO (2) Điêu Thuyền (1) Đinh Lốc (2) Đình Thậm (1) Đinh Vương Khanh (4) Đoàn Khương Duy (1) Đoàn Thị Minh Hiệp (4) Đoàn Tình (1) Đoàn Tuyết Thu (1) Đoản văn (1) ĐỌC SÁCH (30) Đỗ Chiến Thắng (6) Đỗ Duy Hoàng (15) Đỗ Hồng Ngọc (5) Đỗ KIm Dung (1) Đỗ Phu (1) Đỗ Quyên (2) Đỗ Tâm Linh (1) Đỗ Tấn Đạt (2) Đỗ Thị Kim Hải (2) Đỗ Trúc Hàn (1) Đỗ Văn Tiến (1) Đỗ Xuân Phương (1) Đức Linh (1) Đức Tiên (3) Elena Pucillo Truong (6) gan jing world (1) Ghi chép (2) Giang Đình (8) Giang Hiền Sơn (6) Giáo dục (1) Guy de Maupassant (1) Hà Đoàn (2) Hạ Ly (1) Hà Nguyên (2) Hà Nhi (1) Hà Nhữ Uyên (2) Hà Phi Phượng (1) Hạ Thi (3) Hà Thị Thu Hằng (1) Hà Tùng Sơn (1) Hải Điểu (1) Hải Miên (3) Hải Phong (2) Hải Thăng (1) Hải Thuỵ (6) Hải Yến (2) Hàm Sơn (1) Hàn Dã Thảo (2) Hàn Du Tử (17) Hàn Hữu Yên (1) Hàn Lâm (1) Hãn Nguyên Nguyễn Nhã (1) Hàn Nguyệt (1) Hàn Phong Vũ (19) Hàn Tín (1) Hạng Vũ (1) Hậu Cốc Ngang (1) Hậu Đậu (1) Hiếu Dũng (1) Hoa Hướng Dương (1) Hoa Mai (2) Hoa Tím Buồn (4) Hoa Tuyết (2) Hoà Văn (10) Hoa Xuyến Chi (1) Hoài Huyền Thanh (53) Hoan Giang (1) Hoàng Anh (6) Hoàng Anh 79 (26) Hoàng Chẩm (53) Hoàng Chẫm (1) Hoàng Đình Quang (2) Hoàng Giao (4) Hoàng Hạ Miên (6) Hoàng Hữu (1) Hoàng Khánh Duy (5) Hoàng Kim (1) Hoàng Kim Chi (1) Hoàng Kim Oanh (2) Hoàng Linh (6) Hoàng Long (2) Hoàng Lộc (8) Hoàng Mẫn (1) Hoàng Minh Tường (2) Hoàng Nghĩa Lược (1) Hoàng Ngọc Xuân (4) Hoàng Nguyên (1) Hoàng Phủ Ngọc Tường (1) Hoàng Thảo Chi (1) Hoàng Thị Bích Hà (1) Hoàng Thị Nhã (8) Hoàng Thị Thu Thủy (2) Hoàng Trang (1) Hoàng Trần (1) Hoàng Trọng Quý (9) Hoàng Trọng thắng (1) Hoàng Tuấn Sơn (1) Hoàng Tuyên (2) Hoàng Vũ Thuật (1) Hoàng Xuân Hiến (1) Hoàng Xuân Niên (1) Hồ Bích Ngọc (4) Hồ Bích Vân (2) Hồ Đắc Thiếu Anh (1) Hồ Hải (2) Hồ Lê Diêm (1) Hồ Nam (1) Hồ Ngọc Diệp (1) Hồ Nhật Quang (1) Hồ Sĩ Duy (1) Hồ Thanh Ngân (10) Hồ Thế Hà (2) Hồ Thế Phất (3) Hồ Thế Sinh (1) Hồ Tĩnh Tâm (1) Hồ Tịnh Thuỷ (21) Hồ Vũ Khánh Linh (1) Hồ Xuân Thu (3) Hội Nhà văn TP. HCM (1) Hồng Hạnh (3) Hồng Liễu (1) Hồng Phúc (8) Hồng Tâm (10) Huệ Triệu (3) HUMICHI (5) Huy Nguyên (15) Huy Vọng (17) Huy Vũ (1) Huyết Kiệt (1) Huỳnh Dạ Thảo (1) Huỳnh Gia (18) Huỳnh Kim Bửu (1) Huỳnh Minh Lệ (2) Huỳnh Ngọc Nga (1) Huỳnh Ngọc Phước (29) Huỳnh Như Phương (1) Huỳnh Thanh Lan (1) Huỳnh Thị Quỳnh Nga (1) Huỳnh Thúy Thúy (1) Huỳnh Văn Diệu (1) Huỳnh Văn Mỹ (1) Huỳnh Văn Yên (1) Huỳnh Xuân Sơn (3) Hương Đêm (1) Hương Đình (4) Hương Quê Nhà (1) Hương Văn (6) Hửu Thỉnh (1) Irina Polianxkaia (1) James Dylan (4) James Joyce (1) Jeffrey Thai (9) Jerry Thu Trà (7) Kai Hoàng (1) Kate Chopin (1) Kha Tiệm Ly (4) Khả Xuân (1) Khán Võ (2) Khảo Mai (1) khoa học (1) Khổng Trường Chiến (3) Khổng Vĩnh Nguyên (1) KỊCH BẢN (1) Kiên Giang (1) Kiến Giang (12) Kiều Huệ (1) Kim Chuông (4) Kim Dung (2) Kim Ngoan (15) Kim Quyên (1) Kim Sơn Giang (22) Kim Tiết (10) Kim Yến (1) Kỳ Nam (2) Ký sự (14) Lã Bố (1) La Hán (1) La Mai Thi Gia (1) Lạc Thảo (1) Lại Ngọc Thư (1) Lam Giang (3) Lan Anh (1) Lan Phương (1) Lan Thanh (1) Lãng Du (6) Lâm Bích Thuỷ (8) Lâm Cẩm Ái (3) Lâm Hạ (11) Lâm Huy Nhuận (1) Lâm Trúc (30) Lâm Xuân Vi (1) Lâu Văn Mua (1) Lê Ân (5) Lê Bá Duy (9) Lê Đình Danh (79) Lê Đức Hoàng Vân (1) Lê Đức Lang (13) Lê Giang Trần (1) Lệ Hằng (3) Lê Hoài Lương (4) Lê Hoàng (2) Lê Hứa Huyền Trân (39) Lê Khánh Luận (1) Lê Minh Chánh (1) Lê Minh Dung (2) Lê Minh Hải (3) Lê Minh Vũ (3) Lê Ngân (3) Lê Ngọc Phái (1) Lê Ngọc Trác (1) Lê Ngũ Nam Phong (11) Lê Nhựt Triết (8) Lê Phương Châu (30) Lê Quang Trạng (23) Lê Sa Long (2) Lê Thanh Hùng (34) Lê Thanh My (8) Lê Thấu (1) Lê Thị Cẩm Tú (6) Lê Thị Hồng Thắm (1) Lê Thị Kim (1) Lê Thị Ngọc Lệ (1) Lê Thị Ngọc Nữ (33) Lê Thị Thu Hiền (1) Lê Thị Xuyên (13) Lê Thiếu Nhơn (15) Lê Thống Nhất (6) Lê Thụy Phương (2) Lê Tiến Dũng (1) Lê Tiến Mợi (6) Lê Trọng Nghĩa (3) Lê Trung Hiếu (1) Lê Tuân (4) Lê Uyên (1) Lê Văn Hiếu (12) Lê Văn Ngăn (3) Lê Vi Thuỷ (1) Lê Vinh (4) Lê Xuân Tiến (1) Lindsay Polak (1) Linh Lan (7) Linh Lan (Quảng Nam) (8) Linh Phương (3) Linh Thy (2) Long Khánh (4) Long Vương (1) luân hồi (1) Lữ Hồng (3) Lư Nhất Vũ (1) Lương Cẩm Quyên (1) Lương Duyên Thắng (3) Lương Đình Khoa (1) Lương Sơn (27) Lưu Ly (6) Lưu Quang Minh (15) Lưu Thành Tựu (1) Lưu Thị Mười (2) Lưu Xuân Cảnh (2) Lý Khánh Vinh (15) Lý Thành Long (1) Lý Thời Miễn (1) M.T.N.H (7) Mã Nhị Lan (1) Mạc Minh (2) Mạc Tố Hồng (1) Mạc Tường (2) Mai Đức Trung (6) Mai Hạnh (1) Mai Kiệm (1) Mai Loan (12) Mai Nhật (2) Mai Thanh (1) Mai Thị Vân (1) Mai Thìn (3) Mai Tuyết (37) Mang Viên Long (63) Marie Hải Miên (4) Mẫu Đơn (1) Mèo Con (1) Mi Thu (1) Miên Đức Thắng (2) Miên Linh (1) Minh Châu (2) Minh Đan (Lọ Lem Đất Võ) (6) Minh Nguyên (15) Minh Nguyễn (3) Minh Nguyệt (15) Minh Nguyệt (NT) (1) Minh Nhân Tông (1) Minh Vy (25) Mỗi tháng một tác giả và một bài thơ hay (2) Mộng Cầm (8) Mộng Nam (1) Mùa Xanh (3) Mưa (1) Mường Mán (1) MỸ THUẬT (6) My Tiên (1) Mỹ Vân (1) Nam Art (2) Nam Cao (1) Nam Thi (17) Năm Bửu (1) Nấm Độc (1) NCCGL (4) Ngàn Thương (33) Ngày Đẹp Tươi (1) nghệ thuật. (1) nghiên cứu (1) Ngọc Bút (8) Ngọc Diệp (35) Ngọc Thịnh (1) Ngô Càn Chiểu (1) Ngô Cự Chính (2) Ngô Diệp (6) Ngô Đình Hải (7) Ngô Hồng Nhung (1) Ngô Liêm Khoan (1) Ngô Minh Trãi (3) Ngô Nguyên Ngiễm (1) Ngô Thị Hoà (1) Ngô Thị Ngọc Diệp (10) Ngô Thuý Nga (30) Ngô Thúy Nga (16) Ngô Thy Học (7) Ngô Văn Cư (52) Ngô Văn Giảng (11) Ngô Văn Khanh (17) Ngô Viết Hòa (2) Nguyễn (1) Nguyễn An Bình (70) Nguyễn An Đình (4) Nguyễn Ánh 9 (1) Nguyễn Bá Nhân (1) Nguyễn Bích Sao Linh (1) Nguyễn Bình (1) Nguyễn Bính Hồng Cầu (2) Nguyên Cẩn (26) Nguyễn Châu (2) Nguyễn Chinh (4) Nguyễn Công Thụ (2) Nguyễn Công Tùng Chinh (1) Nguyễn Cử Tú Quỳnh (2) Nguyên Diệp (1) Nguyễn Dũng (1) Nguyễn Duy Khương (6) Nguyễn Duy Phương (1) Nguyễn Duy Thịnh (3) Nguyễn Đại Duẩn (2) Nguyễn Đặng Mừng (3) Nguyễn Đăng Thanh (20) Nguyễn Đăng Trình (4) Nguyễn Đình Bảng (1) Nguyễn Đình Trọng (1) Nguyễn Đoan Tuyết (25) Nguyễn Đồng Bội Thảo (1) Nguyễn Đức Chính (5) Nguyễn Đức Cơ (1) Nguyễn Đức Mậu (2) Nguyễn Đức Minh (6) Nguyễn Đức Minh Hùng (10) Nguyễn Đức Nhân (1) Nguyễn Đức Phú Thọ (26) Nguyễn Đức Quyền (4) Nguyễn Đức Tấn (6) Nguyễn Đức Tình (4) Nguyễn Gia Long (1) Nguyên Hạ (11) Nguyễn Hải Thảo (2) Nguyễn Hậu (2) Nguyễn Hiếu (8) Nguyễn Hiếu Học (2) Nguyễn Hòa Hiệp (2) Nguyễn Hoài Ân (1) Nguyễn Hoàng Thức (2) Nguyễn Hồng Diệu (1) Nguyễn Huệ (3) Nguyên Hùng (1) Nguyễn Huy (3) Nguyễn Huy (HD) (1) Nguyễn Huy Khôi (1) Nguyễn Huỳnh (1) Nguyễn Hữu Minh (1) Nguyễn Hữu Phú (1) Nguyễn Hữu Quý (2) Nguyễn Hữu Thuần (4) Nguyễn Hữu Trung (2) Nguyễn Khiêm (1) Nguyễn Khoa Đăng (51) Nguyễn Kiều Lam (2) Nguyễn Kiều Phương (3) Nguyễn Kim Hương (7) Nguyễn Kim Thịnh (1) Nguyễn Lam (2) Nguyễn Lương Vỵ (4) Nguyên Minh (1) Nguyễn Minh Dũng (46) Nguyễn Minh Hoà (1) Nguyễn Minh Khiêm (1) Nguyễn Minh Nguyệt (1) Nguyễn Minh Phúc (47) Nguyễn Minh Quang (5) Nguyễn Minh Thuận (9) Nguyễn Minh Toàn (1) Nguyễn Mỳ (1) Nguyễn Mỹ Nữ (3) Nguyễn Nga (14) Nguyễn Nghiêm (3) Nguyễn Ngọc Dũng (1) Nguyễn Ngọc Đặng (1) Nguyễn Ngọc Hà (4) Nguyễn Ngọc Hưng (6) Nguyễn Ngọc Minh Anh (1) Nguyễn Ngọc Thơ (31) Nguyễn Ngọc Tư (5) Nguyễn Nguy Anh (21) Nguyễn Nguyên Phượng (69) Nguyễn Nhật Hùng (4) Nguyễn Như Tuấn (14) Nguyễn Phin (30) Nguyên Phong (1) Nguyễn Phú Yên (8) Nguyễn Phượng (2) Nguyễn Phương Dung (2) Nguyễn Quang Quân (8) Nguyễn Quang Tâm (2) Nguyễn Quang Tuấn (1) Nguyễn Quân (2) Nguyễn Quốc Ái (1) Nguyễn Quốc Bảo (1) Nguyễn Quốc Đông (1) Nguyễn Quy (2) Nguyên Tâm (1) Nguyễn Tấn Thuyên (3) Nguyễn Thái An (3) Nguyễn Thái Dương (6) Nguyễn Thái Huy (35) Nguyễn Thành Công (48) Nguyễn Thành Giang (22) Nguyễn Thanh Hải (1) Nguyễn Thanh Huyền (8) Nguyễn Thanh Mừng (1) Nguyễn Thánh Ngã (1) Nguyễn Thành Nhân (18) Nguyễn Thanh Tuấn (7) Nguyễn Thanh Xuân (2) Nguyễn Thế Kiên (1) Nguyễn Thế Kỷ (1) Nguyễn Thị Ánh Huỳnh (2) Nguyễn Thị Bích Phượng (2) Nguyễn Thị Cẩm Thuỳ (3) Nguyễn Thị Chi (2) Nguyễn Thị Diệu Hiền (3) Nguyễn Thị Hải (1) Nguyễn Thị Hằng (7) Nguyễn Thị Hậu (1) Nguyễn Thị Hồng Đào (10) Nguyễn Thị Huệ (1) Nguyễn Thị Kim Huệ (2) Nguyễn Thị Mây (127) Nguyễn Thị Ngọc Hải (1) Nguyễn Thị Ngọc Sen (2) Nguyễn Thị Như Tâm (3) Nguyễn Thị Phụng (27) Nguyễn Thị Thanh Bình (6) Nguyễn Thị Thành Nhân (1) Nguyễn Thị Thanh Toàn (1) Nguyễn Thị Thanh Xuân (1) Nguyễn Thị Thu Ba (23) Nguyễn Thị Thu Hiền (1) Nguyễn Thị Thu Hoài (1) Nguyễn Thị Thu Thuý (3) Nguyễn Thị Thùy Linh (3) Nguyễn Thị Tiết (3) Nguyễn Thị Tuyết (1) Nguyễn Thị Việt Hà (39) Nguyễn Thị Xuân Hương (14) Nguyễn Thu Hằng (1) Nguyễn Thủy (4) Nguyễn Thúy Ngân (13) Nguyễn Thuý Quỳnh (2) Nguyễn Thường Kham (3) Nguyễn Thượng Trí (2) Nguyễn Tiến Đường (8) Nguyễn Trần (1) Nguyễn Trí Tài (40) Nguyễn Trọng Luân (2) Nguyễn Trung (1) Nguyễn Trung Nguyên (1) Nguyễn Tuyển (4) Nguyễn Văn Ân (68) Nguyễn Văn Bút (6) Nguyễn Văn Công (2) Nguyễn Văn Cường (CCK) (4) Nguyễn Văn Hiến (5) Nguyễn Văn Hoà (5) Nguyễn Văn Hòa (2) Nguyễn Văn Học (55) Nguyễn Văn Ngọc (1) Nguyễn Văn Thanh (1) Nguyễn Văn Thành (1) Nguyễn Văn Thảo (17) Nguyễn Văn Toan (1) Nguyên Vi (1) Nguyễn Việt Hà (2) Nguyễn Vinh (1) Nguyễn Vĩnh Bình (3) Nguyễn Xuân Cảm (3) Nguyễn Xuân Dương (1) Nguyễn Xuân Khánh (1) Nguyễn Xuân Thuỷ (1) Nguyễn Xuân Thủy (1) Nguyễn Xuân Tư (3) Nguyệt Linh (5) Nguyệt Quế (1) Ngưng Thu (44) Nhã Ngọc (1) Nhã Thiên (7) nhà Thương (1) Nhân Hậu (2) NHÂN VẬT (1) Nhật Nguyệt Xuân Hương (1) Nhật Quang (17) Nhất Sinh (1) Nhật Vũ (1) Nhi Hạ (1) NHỚ THUỞ ẤU THƠ (37) Như Hoài (4) NHỮNG ÁNG VĂN HAY VỀ LÀNG QUÊ VIỆT NAM (7) NHỮNG NGƯỜI BẠN ĐÂT THỦ (6) NHỮNG NGƯỜI THỰC HIỆN HQN (5) Nông Quốc Lập (2) NP phan (1) Nửa Đời hư (1) NỬA THÁNG MỘT TÁC GIẢ VÀ MỘT BÀI THƠ HAY (38) nước (1) O. Henry (1) P.N. Thường Đoan (1) Pearl (1) Phạm Ánh (34) Phạm Anh Xuân (3) Phạm Bá Nhơn (2) Phạm Cao Hoàng (1) Phạm Đình Nghi (1) Phạm Hổ (1) Phạm Hữu Hoàng (20) Phạm Kiều Hưng (1) Phạm Lâm (1) Phạm Lê Tường Vi (1) Phạm Minh Dũng (14) Phạm Minh Hiền (9) Phạm Minh Thuận (10) Phạm Mỹ (1) Phạm Ngân (3) Phạm Như Vân (1) Phạm Phan Hòa (1) Phạm Phương Lan (1) Phạm Quỳnh An (1) Phạm Thái Ba (4) Phạm Thị Hải Dương (9) Phạm Thị Liên (1) Phạm Thị Mỹ Liên (30) Phạm Thị Phương Thảo (3) Phạm Thuý (6) Phạm Trần Ái Linh (4) Phạm Trung Tín (2) Phạm Tuấn Vũ (29) Phạm Tử Văn (21) Phạm Văn Phương (16) Phạm Văn Thạnh (1) Phạm Vũ (1) Phan Anh (12) Phan Cung Việt (1) Phan Đức Nam (1) Phan Hoài Thương (1) Phan Hoàng (2) Phan Huỳnh Điểu (1) Phan Hữu Lý (1) Phan Khanh (2) Phan Mai Thư Nhã (6) Phan Nam (20) Phan Quỳnh Như (1) Phan Sửu (1) Phan Tấn Lược (6) Phan Thanh Cương (2) Phan Thị Huỳnh Trang (2) Phan Tiên Phát (1) Phan Tình (1) Phan Trang Hy (25) Phan Văn Bình (1) Phan Văn Thạnh (1) Phan Văn Thuần (3) Phan Vĩnh (1) phần 1 (1) phần 2 (1) phần 3 (1) phần 4 (1) Phiêu Vân (1) Phong Dương (2) Phong Điệp (1) Phỏng vấn (7) Phú Ngọc (1) Phú Quang (3) Phú Xuân (8) Phùng Gia Lộc (1) Phùng Hiếu (10) Phùng Hiệu (1) Phùng Hoàng Chương (1) Phùng Phương Quý (7) Phụng Thiên (1) Phùng Văn Khai (1) Phước Vũ (1) Phương Phương (10) Phương Uy (5) Quan Thế Âm (1) Quảng Ngọc (1) Quảng Ngôn Lê Ngữ (1) Quang Thám (1) Quang Tuấn Dũng (9) Quốc Hùng (2) Quốc Tuyên (1) quy luật dịch (1) Quỳnh Lệ (1) Quỳnh Nga (16) Quỳnh Trâm (1) Rason Helmandollar (1) Raymond Carver (1) Raymond Thư (1) Rêu (Cao Hoàng Từ Đoan) (13) SÁCH BẠN VĂN (71) SARAH HALL (1) SINH NHẬT (1) Song Ninh (11) Sông Hương (11) Sông Lam (1) Sông Song (8) Sơn Tịnh (2) Sơn Trần (15) Sruthi Thekkiam (1) Stephen Crane (1) T.T.Hiếu Thảo (22) Tạ Nghi Lễ (1) Tạ Thị Hoa (14) Tam quốc diễn nghĩa (4) TẢN VĂN (230) TẠP BÚT (624) Tạp chí Văn Mới (1) TẠP CHÍ VN BÌNH DƯƠNG (11) Tashi Dawa (1) Tâm Lãng (1) Tâm Nhiên (2) Tấn Hòa (1) Tần Khánh (4) Tân Vương Huy (1) TẬP SAN ÁO TRẮNG (39) Tập san Văn học nghệ thuật Hương Quê Nhà (1) Tây bá hầu Cơ Phát (1) Tây Du Ký (1) Tây Sơn bi hùng truyện (2) Thạch Anh (2) Thạch Cầu (1) Thạch Đà (7) Thạch Lam (1) Thạch Sene (5) Thái An Khánh (2) Thái Hoà (1) Thanh Bình Nguyên (27) Thành Dũng (1) Thanh Hải (1) Thanh Huyền (2) Thanh Lương (2) Thanh Minh (4) Thanh Phong (1) Thanh Sơn (1) Thanh Thảo (3) Thanh Trắc Nguyễn Văn (42) Thanh Tùng (7) Thành Văn (3) Thạnh Văn (1) Thanh Xuân (2) Thảo Nguyễn (1) Thâm Tâm (1) Thần Y (1) Thi Ngọc Lan (1) Thiên Ân (1) Thiên Di (5) Thiên Sơn (1) Thiên Thần Áo Trắng (7) Thiên Tôn (10) Thiên Trần (1) Thiệp chúc mừng năm mới (4) Thiệp chúc Tết (3) Thiệp mừng (3) Thông báo (1) Thơ (3149) Thơ Lê Nhựt Triết (1) THƠ MỜI HOẠ (7) THƠ PHỔ NHẠC (106) Thời sự Văn nghệ (6) Thu Dung (3) Thu Hằng (1) Thu Hiền (1) Thu Hoài (1) Thu Nga (1) Thuận Thảo (8) Thuận Yến (1) Thục Minh (7) Thuỳ Anh (13) Thuỵ Du (1) Thụy Du (3) Thuỳ Dương (1) Thùy Dương (1) Thủy Điền (1) Thuỳ Nhân (1) Thư cảm ơn (1) Thư ngỏ (1) THƯ NGỎ CỦA HQN (2) Thư tin (285) THƯ VIỆN TÁC GIẢ (1) Tiểu luận (4) Tiểu Mục Đồng (1) Tiểu Nguyệt (5) Tiểu thuyết (107) Tiêu Tương (1) Tin buồn (2) TIN VĂN (2) Tịnh Bình (19) Tịnh Minh Tiến (2) Tô Hồng Phương (1) Tô Kiều Ngân (1) Tố Mai (3) Tô Minh Yến (21) Tôn Nữ Hỷ Khương (2) Tôn Thất Út (2) Tôn Tư Mạc (1) Tống Ngọc Hân (1) Tống Xuân Tám (1) Trà Bình (4) TRABATHA (1) Trác Phi (1) Trang Linh (1) Trang Lộc (1) Trang Thơ Chào Xuân Mậu Tuất 2018 (1) TRANG THƠ CHỦ NHẬT (528) Trang Thơ Đón Xuân Đinh Dậu 2017 (1) TRANG THƠ ĐƯỜNG LUẬT (17) Tranh ảnh (3) Trầm Mặc (4) Trần Anh Dũng (1) Trần Bảo Định (4) Trần Băng Khuê (1) Trần Biên Thùy (1) Trần Dần (1) Trần Duy Đức (17) Trần Dzạ Lữ (4) Trần Định (1) Trần Đình Sử (2) Trần Đoàn Luận (1) Trần Đức ÁI (2) Trần Đức Hiển (1) Trần Đức Tín (1) Trần Hà Nam (4) Trần Hoàng Vy (2) Trần Hồng Vân (5) Trần Huiền Ân (2) Trần Huy Minh Phương (2) Trần Hữu Du (1) Trần Hữu Hội (17) Trần Kim Đức (5) Trần Kim Loan (2) Trần Kim Quy (1) Trần Lê Sơn Ý (2) Trần Linh Chi (1) Trần Long Thạch (1) Trần Lưu (1) Trần Mai Hường (11) Trần Mạnh Hảo (1) Trần Minh Nguyệt (16) Trần Năm (1) Trần Ngọc Hồ Trường (4) Trần Ngọc Mỹ (11) Trần Nguyên Hạnh (6) Trần Nhã My (2) Trần Như Luận (3) Trần Nhương (1) Trần Phù Nam (1) Trần Quang Dũng (4) Trần Quang Khanh (12) Trần Quang Lộc (1) Trần Quang Ngân (10) Trần Quốc Tiến (8) Trần Quốc Toàn (1) Trần Quốc Việt (1) Trần Tâm (7) Trần Thái Hưng (5) Trần Thanh Hải (3) Trần Thành Nghĩa (1) Trần Thế Nhân (13) Trần Thị Bích Thu (1) Trần Thi Ca (9) Trần Thị Cổ Tích (2) Trần Thị Huệ (1) Trần Thị Huyền Trang (3) Trần Thị Mai (1) Trần Thị Ngọc Hồng (1) Trần Thị Thanh (5) Trần Thị Thắng (1) Trần Thị Thương Thương (4) Trần Thị Trúc Hạ (1) Trần Thị Uyên (8) Trần Thiện (3) Trần Thiện Tuấn (1) Trần Thoại Nguyên (2) Trần Thuận (7) Trần Thúy Lành (6) Trần Thuỳ Trang (1) Trần Thư (1) Trần Thương Nhiều (1) Trần Trọng Hưng (2) Trần Trọng Tân (1) Trần Trọng Vũ (2) Trần Tuấn Anh (2) Trần Tuấn Thanh (10) Trần Vạn Giã (2) Trần Văn Bạn (16) Trần Văn Nhân (5) Trần Văn Thiên (1) Trần Việt (1) Trần Viết Dũng (11) Trần Võ Thành Văn (24) Triết học (2) Triều Âm (2) Triều Châu (1) Triều La Vỹ (2) Triệu Lam Châu (1) Triệu Từ Truyền (30) Trịnh Bửu Hoài (106) Trịnh Duy Sơn (2) Trịnh Hoài Linh (5) Trịnh Huy (4) Trịnh Thuỳ Mỹ (1) Trịnh Tuyên (1) Trịnh Viết Hiền (1) Trịnh Viết Hiệp (1) Trịnh Yến (2) Trọng Mật (2) trụ vương (1) Trúc Giang (4) Trúc Lập (1) Trúc Linh Lan (2) Trúc Thanh Tâm (12) Trúc Thuyên (3) trung quốc (1) Trung Trung Đỉnh (1) Trung Y (1) Truong Nguyen (1) Truyện dài (10) TRUYỆN DỊCH (17) Truyện ký (2) TRUYỆN NGẮN (1173) TRUYỆN VỪA (14) Trương Công Tưởng (16) Trương Diễm Phiến (1) Trương Đình Phượng (8) Trương Đình Tuấn (3) Trương Hồng Phúc (14) Trương Huỳnh Như Trân (2) Trương Lan Anh (1) Trương Nam Chi (5) Trương Thanh Cường (2) Trường Thắng (65) Trương Thị Thanh Tâm (22) Trương Thị Thúy (2) Trường Thịnh (6) Trương Tri (2) Trương Văn Dân (21) Trương Viết Hùng (1) TTM (1) Tuấn Nguyễn (7) Tuấn Quỳnh (3) Tuệ Mỹ (1) Tuti (2) Tuỳ bút (2) TÙY BÚT (120) Tuyết Nhung (2) Tuyết Vân (1) tứ đại mỹ nhân (1) Tường Vi (1) TX (1) Út Lãng Tử (1) Uyên Khuê (2) Uyên Minh (1) Uyển Phan (1) Vạn Lộc (1) Vành Khuyên (1) Văn (2483) Văn Công Mỹ (2) văn hóa truyền thống (5) Văn học nước ngoài (13) Văn Lưu (1) Văn Nguyên (1) Văn Nguyên Lương (7) Văn Nhược Ba (1) Văn Thạnh (2) Văn Thành Lê (1) Văn Thắng (23) Văn Trọng Hùng (1) Vân Đồn (3) Vân Giang (12) Vân Khanh (2) Vân Phi (32) Vân Tùng (2) Vi Ánh Ngọc (2) Vi Quốc Hiệp (1) Victor Remizov (1) VIDEO CLIP (2) Viễn Trình (25) Việt Quỳnh (1) Việt Trang (1) Việt Trương (1) Vĩnh Sơn (7) Vĩnh Thông (43) Vĩnh Tuy (21) Võ Bá Cường (1) Võ Chân Cửu (17) Võ Chí Nhất (3) Võ Công Liêm (1) Võ Diệu Thanh (18) Võ Dõng (1) Võ Đông Điền (4) Võ Hà (1) Võ Hạnh (2) Võ Mỹ Cát (1) Võ Ngọc Thọ (4) Võ Như Văn (3) Võ Thị Nga (13) Võ Thị Thu Thủy (1) Võ Thuỵ Như Phương (15) Võ Văn Hoa (1) Võ Văn Luyến (1) Võ Xuân Phương (3) Vũ Bình Lục (1) vũ đạo (1) Vũ Đình Huy (9) Vũ Đình Liên (1) Vũ Đình Minh (1) Vũ Đình Nguyệt (2) Vũ Đình Thung (2) Vũ Đức Trọng (1) Vũ Hạ (1) Vũ Hạnh (3) Vũ Hùng (2) Vũ Miên Thảo (5) Vũ Thành An (1) Vũ Thị Huyền Trang (115) Vũ Thụy Khuê (8) Vũ Trọng Quang (1) Vũ Trọng Tâm (2) Vũ Trọng Thanh (1) Vương Doãn (1) Vương Hạnh (1) Vương Hoài Uyên (4) Vương Tâm (3) Xanh Nguyên (4) Xuân Đài (1) Xuân Phong (6) Xuân Phương (1) Xuân Tiến (20) Ý Thu (3) Yên Kha (7) Ziken (2)
-------------------------------------------------------------------------
+ 817 TÁC GIẢ CÓ BÀI ĐĂNG TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ
-------------------------------------------------------------------------