NHỮNG TRANG VIẾT DỞ - Truyện ngắn Đàm Lan

                                                                    Đàm Lan


         …bàn không bên ghế ngồi
            ngày đi đêm xuống,
           nghe những tàn phai…

         Câu hát đột ngột rơi vào lưng chiều bằng cái giọng khê khê, khàn khàn, đục đục, như một chiếc lá thoảng chao trên mặt hồ, cũng làm gợn được tí sóng lăn tăn, lay động được mấy cái hình hài đã lơ phơ hai màu tóc, đang lơ mơ hai màu mắt, trong lơ ngơ những cái nhìn xa xăm, lãng đãng giữa mảnh chiều lưng lửng gió.
- Cha Trịnh này, đúng là ma xó hỉ? Cứ đi từ trong ruột người ta mà đi ra.
- Nói gì nữa. Thế mới là thiên tài chứ.
- Thì trong cõi ta bà này, có hằng bao thế kỷ thì con người cũng chỉ vòng quanh bấy nhiêu chuyện thôi. Vấn đề là ở chỗ, người tinh tế sâu sắc thì độ thẩm cảm đạt đến mức thượng đẳng, có thể gọi tên được ra những xúc cảm, uẩn khúc, ngóc ngách của cõi người lên thành thơ thành nhạc, và truyền tải được vào lòng muôn người khác. Để bất kỳ ai cũng cảm thấy có mình trong đó.
- Thế mới là nghệ thuật.
- Nghệ thuật đích thực không có gì là cao siêu cả, chỉ là mô tả cuộc sống bằng tất cả những gì nó vốn có một cách chân thực và tinh tế bằng những thứ ngôn ngữ riêng của mỗi loại hình thôi.
Thôi đi các cha, lại sa vào hàn lâm nửa mùa rồi.
- Hàn lâm là hàn lâm, bác học là bác học, sao lại có chuyện nửa mùa?
- Thì hàn lâm không ai cấp bằng, bác học không ai thừa nhận, không nửa mùa thì là gì.
- Nghe này, vì “hàn” mà “lâm” vào cảnh khó, đã lên “bác” rồi mà vẫn còn phải lọ mọ đi “học”. Cũng hàn lâm, bác học đấy chứ.
         Một trận cười nghiêng ngả. Không gian lưng chiều nghe xáo động lên chút khí sắc.
              Mơ chi cái chiếu hàn lâm
              Mộng chi bác học nỏ mô đến mình
              Hay chăng chỉ một chữ “Tình”
              Mà khênh lên kiệu, tùng rinh khắp làng.
         Cũng vẫn cái giọng khê khê, khàn khàn, đục đục âm sắc miền Trung ấy ngâm nga.
              Chẳng may tình có sang ngang
              Thì anh còn có bóng nàng làm thơ
         Đó là giọng Bắc pha, một giọng khác tiếp:
              Thơ chi thơ ngẩn thơ ngơ
              Thơ đem hong gió vật vờ liêu xiêu
              Thơ chăng chỉ những gã liều
              Đem thơ mà bắc cầu kiều cho sang
         Lại giọng Bắc pha:
              Sang chi sáng một ấm trà
              Trưa thêm chén rượu, chiều ra ngó trời
              Như con én lạc chờ thời
              Cong lưng mà gánh một đời bể dâu.
         Câu thơ cuối đột ngột đưa dòng nhạc rơi vào nốt lặng. Lại lơ ngơ những cái nhìn xa xăm, lãng đãng.
         Cái một đời bể dâu ấy xem ra đã bắt nguồn từ khi lẫm chẫm. Nào ai biết con đường thăm thẳm phía trước sẽ dẫn mình đi đến đâu. Giá mà có thể biết trước, dù chỉ một ít thôi, người ta cũng có thể cho phép mình có một chọn lựa: Đi hay không đi. Nhưng chẳng biết. Chẳng thể nào biết. Không có cách gì để biết. Và vì không biết, nên chỉ có một cách: Là cứ đi. Cứ đi, đi đến đâu biết đến đấy.
         Nào ai biết được một cổng trường đại học đang mở ra chuẩn bị chờ đón, thì bỗng bầu trời nổi cơn sấm sét, màn mây xám ấn vào tay một bộ quần áo màu xanh cây lá. Để rồi tháng ngày lăn lóc đạn bom, để rồi lóc cóc trở về chốn xưa bằng những vết sẹo ngắn dài. Áo hoa xưa đã ngậm ngùi màu mây bóng nắng, để đôi khi chiều hôm trăng sớm, gửi nỗi niềm vào những câu thơ. Buồn buồn đem rao bán, cũng vui vui khi nghe âm vọng từ đâu đó đôi lời nhắc nhủ.
         Nào ai biết giữa chốn phồn hoa đô hội, nơi lắm kiêu kỳ, nhiều đài các, vật ngon không thiếu, của đẹp rất thừa, nhưng lại lắm giảo nhiều mưu, thừa trơ trẽn nhố nhăng, thiếu lời chân câu thật. Thế nên một gã vốn thích mơ mơ màng màng, yêu cỏ cây hoa lá, ưa sáng nghe tiếng chim, chiều đưa cánh võng, mặc bao kẻ trề môi nhếch mép bảo gã điên, gã hâm, gã chưa già mà đã lẩm cẩm, dứt áo phố phường tìm về một rẻo vườn hẻo lánh, chẳng phải để tránh đời, chẳng phải để chờ đợi, chỉ là để đón chút hương thơm, nếm dăm vị ngọt của hoa lành trái thảo, ngày làm anh nông phu, tối lại ra gã gù mổ chữ. Chẳng mơ giày anh cử, chẳng vọng mũ ông nghè, chỉ dăm điều mắt thấy tai nghe cũng đủ ti toe bàn luận.
         Nào ai biết giấc mơ gõ đầu trẻ giản đơn mà lý tưởng, ngỡ sẽ vẫn đều đều ngày hai buổi cho đến ngày man mác cuốn sổ hưu, lại bỗng trở nên nhiêu khê và mệt mỏi đến thế. Cái lãng mạn nghề nghiệp quá mỏng manh, không đủ che lấp hết bao thực tại cười không nổi mếu cũng chẳng xong. Thầy dạy không ra dạy, trò học không ra học, nhan nhản những trò bán mua khả ố, phụ huynh cũng chẳng úp mở gì khi mở bài giá cả. Cái đe trên đầu đòi, đòi và đòi, cái búa dưới chân hỏi, hỏi và hỏi. Thôi vứt quách quyển giáo án, về chăm vài con vịt dăm con gà cho yên thân. Thế rồi cũng chẳng yên thân, dịch trầy lên, bệnh trật xuống, vợ ca mãi bài rên rẩm cũng mỏi mồm. Tức khí đem cái vốn chữ nghĩa lỏn loi ra múa. Như cái lục lạc vung lên cũng leng keng được vài tiếng rồi rơi tõm vào hun hút lòng đời.
         Nào ai biết đã từng comple cà vạt, veston thẳng nếp thơm phưng phức nước hoa ngoại hẳn hoi, cặp táp giày da lộp cộp đi qua những cái lưng khom, những cái mồm đơn đớt, thấy buồng phổi mình đang phồng lên một bầu hơi oai lẫm lẫm. Nhưng vốn lẽ đời vẫn khôn ngoan khéo lắm cũng có ngày nước mắm chan cơm. Bởi vốn lẽ đời mình có hay cũng còn lắm kẻ hay hơn gấp vạn, lại gặp phen vận hạn thì cuộc tàn chỉ trong một cái trở tay. Bao trả trả vay vay như một vở tuồng không có hậu. Kêu trời hổng thấu, gọi đất hổng xong, thôi thì trở lại kiếp ăn đong chỉ mong đời thôi sỉ vả. Được ăn cả ngã về không, chuyện đời như giấc mộng. Chán cảnh, nản đời, mượn câu chữ giải nỗi người chua cay.
- Lớp trẻ, lớp trẻ. Cứ như cuộc sống bây giờ chỉ có lớp trẻ là tồn tại.
         Một giọng Nam gồ gồ lên tiếng, vẻ cay cú, bực bõ.
- Thì chúng là tương lai của đất nước, không chăm lo cho chúng, chẳng lẽ lại đi chăm cho cái lũ về chiều này sao.
- Ông này sao tự nhiên đi ganh với lũ trẻ?
- Hổng phải ganh, mà thấy nhiều cái thái quá, cứ tập trung cả vào chúng nó, chúng được chìu chuộng quá, chúng lại càng làm ra vẻ ta đây là cái rốn của vũ trụ, đâm khinh thường hết cả.
              - Cũng đúng là một số trẻ bây giờ ngạo mạn hiếu thắng quá. Thời đại và xã hội đang tạo cho chúng nhiều điều kiện và ưu đãi, nên chúng tha hồ mà vung vít. Mới mới. Đủ thứ trò nhố nhăng, ngớ ngẩn, nhưng lại được số đông tung hô là hiện đại, là sành điệu. Kệch cỡm không chịu được.
              - Cũng không nói hoàn toàn thế được, một số đáng kể trong chúng nó giỏi đấy chứ, giỏi thật sự chứ không phải là vay mượn bán mua. Tương lai đất nước trông vào chúng nó đấy.
              - Ừ thì cũng có một số như thế. Thực ra thì thế hệ nào cũng có những ưu thế và hạn chế cả. Vấn đề là ở chỗ phải biết xác định thế nào là giá trị thực của cuộc sống. Đấy, trông mà xem, thời buổi bây giờ đảo lộn biết bao những thang bậc giá trị. Ông thằng cứ lộn tùng bậy cả lên.
              - Đây là thời đoạn bản lề của một sự chuyển đổi phong cách các phạm trù cuộc sống. Như một cuộc xáo tung lên rồi chọn lọc lại. Như thời phong kiến ấy, cũng phải đi qua một giai đoạn chuyển đổi, cải tổ, thử nghiệm, lược bỏ, nảy sinh, bồi đắp, để rồi bước qua một xã hội gọi là tân thời rồi đến văn minh. Thì nay cũng vậy thôi. Quy luật của sự sống mà, cứ cái gì đã đến lúc mòn cỗi thì phải chịu đào thải.
              - Điều đó thì đúng rồi, tôi không cãi. Nhưng mà ít nhất phải hiểu mình đang là ai? mình có thể làm được gì? và những gì mình làm sẽ đem đến hệ luỵ hệ quả gì cho cuộc đời? Đấy các ông xem, không ít trong số chúng trở thành vấn nạn cho xã hội, với lối sống bản năng buông tuồng, hưởng thụ gấp, chúng không hề biết cân nhắc chọn lựa những đúng sai cho cuộc đời, rồi khi vấp ngã trả giá thì lại đổ tại.
              - Chúng làm gì đủ trầm tĩnh và thời gian để nghĩ được nhiều đến thế. Chúng cứ làm ào đi những gì chúng thích, và chúng cho là hay là đúng, nhiều khi không biết hay đúng thế nào, chỉ thấy số đông làm thì nhắm mắt làm theo, việc thẩm định giá trị nào thực sự tồn tại thì mặc nhiên là của cả cộng đồng. Cái thực sự hay, thực sự có giá trị thì sẽ mặc nhiên mà tồn tại, còn ngược lại với quy trình cuộc sống thì sẽ mặc nhiên mà biến mất đi thôi.
              - Đó cũng là lẽ tự nhiên của mỗi thời đại. Mỗi thế hệ simh ra đều căn cứ vào những điều kiện, phương tiện của thời đại mà hình thành một cuộc sống. Bao giờ thì cũng có hay có dở, làm sao đòi hỏi ngay được tính hiệu quả cụ thể, nhất là với tuổi trẻ, luôn bồng bột, nông nổi, luôn thích thử nghiệm và thể hiện cái tôi của mình. Chúng có vấp ngã thì chúng mới biết đứng lên, mới biết cái gì là giá trị thật sự. Điều bất cập là sự du nhập các loại hình gọi là văn minh của nước ngoài vào quá nhanh, không những nó tỏ ra có đẳng cấp từ những nước phát triển, mà nó còn quá mới quá lạ, luôn thu hút hấp dẫn sự tò mò, chinh phục và khám phá. Có những thứ như chiếc áo rộng thùng thình khiến người mặc rất lúng túng, như chiếc giày rộng quá bàn chân, nên bước cứ lấp va lấp vấp, nhưng lại cứ thích xỏ vào, như những đứa trẻ mới tập đi lại cứ thích mang dép giày của người lớn vậy.
              - Nhưng thật tội nghiệp là có những vấp ngã không thể đứng lên, những lầm lạc mà hậu quả thì phải mang suốt cả cuộc đời. Chúng ta có lên tiếng, có nhắc nhở thì chúng cho ta là cổ hủ, là lạc hậu, là ấu trĩ. Đã vậy, xã hội gần như bỏ quên hẳn một mảng thành phần đang hiện diện, mà cứ chăm chăm nhìn vào và nói đến lớp trẻ. Vậy những người như chúng ta thì đang là cái gì đây?
              - Chúng ta ư? Chúng ta là cái lứa bản lề. Chúng ta có nhiệm vụ chăm lo cho tương lai và cả quá khứ. Các ông thử nghĩ xem. Trên đời này có ai đang sống cho hiện tại không? Người ta chỉ quen sống nhìn về tương lai hay hồi tưởng quá khứ, hướng đến những gì mình chưa có, và tiếc nuối những gì mình đã mất, chứ có ai nhìn thấy hiện tại của mình đang có những gì đâu. Chúng ta đang là những chiếc đinh gút, là cái cầu nối hai thì quá khứ và tương lai. Rồi một ngày mai, lớp trẻ hôm nay cũng sẽ đi vào thời đoạn như chúng ta bây giờ, lại làm cái nhiệm vụ như chúng ta bây giờ, và lúc đó, chúng ta đã trở thành quá khứ.
              - Nói vậy thì giống như cuộc đời con người là những bước đi lùi từ tương lai vào quá khứ.
              - Có lẽ không sai. Có một điều rất hiển hiện dù cho có đáng buồn mấy nữa thì cũng phải thừa nhận nó luôn tồn tại. Ấy là cái thói đố kỵ của con người, không dễ thật lòng tôn vinh cái hay cái đẹp của người khác, nhưng lại thừa tính hiếu thắng tự tôn chỉ thích huênh hoang những tài sắc của chính mình, mà nhiều khi những tài sắc ấy chỉ tồn tại trong vài câu hoa mỹ đưa hơi. Còn tài sắc thực sự chỉ có thể được công nhận khi người ta không còn nữa. Lúc ấy, việc hào phóng chữ nghĩa không chỉ tôn lên người đã khuất, mà còn tỏ ra cái rộng lòng, khiêm kính của người đang thực hiện. Người ta có thể tuôn bao lời hay ý đẹp vì lúc đó trong lòng người ta đã nhẹ hẳn đi một đối thủ đáng gờm, và cũng vì người ta quá biết rằng, người đã đi là người sẽ khuất, thế giới chỉ luôn tồn tại trong những gì còn đang nhìn thấy. Nên đừng bao giờ vọng tưởng cái biết đến của người đời khi ta đang còn ngồi đây. Nếu cứ để tâm vào điều hư huyễn ấy thì mình sẽ chẳng làm được gì nữa cả. Hãy cứ làm đi, làm cho tốt những gì mình có thể, chẳng cần ai phải biết đến, chỉ cần hiểu những điều mình đang làm chí ít cũng đem lại chút lợi ích gì đó cho cộng đồng. Thế là đủ rồi.
         Những làn môi nhếch lên, lập loè đốm lửa và những vòng khói. Những vòng khỏi tản dần lơ lửng. Cái ấm trà đã chế thêm mấy lần nước sôi.
- Này cuốn sách của ông đến đâu rồi?
- Vẫn còn nghỉ ngơi ở Nhà xuất bản. Giấy phép ở đó thì có ngay, nhưng giấy phép của bu nó thì chưa thấy động tĩnh gì.
- Rứa là có tinh tướng đâu thì vẫn cứ phải chịu phép bu nó nhỉ.
         Nụ cười không đủ giãn nở nửa vành môi.
- Ngẫm mà cay. Mình ra trò thâm thuý, sâu khía nọ, sắc cạnh kia, lên giọng dạy đời thiên hạ, nhưng lại chẳng dạy nổi người nhà mình. Con cái có bảo ban gì nó, nó cũng lừ đừ dạ vâng cho qua chuyện, chỉ nghe lời mẹ.
- Con tôi cũng thế, nó có thèm nghe bố nó đâu, cái gì cũng mẹ, mẹ nói là đúng nhất, hay nhất, là bởi cần gì thì cũng chỉ có mẹ là mở hầu bao thôi. Nhiều lúc muốn đi quách một nơi nào đó không ai biết đến cho đỡ chối đời.
              - Xa thương, gần thường. Có quý trọng mình thì cũng ở đẩu ở đâu ấy. Khi gặp được thì chao ôi là quý hoá quá, lúc ấy mới cảm giác được ý nghĩa của việc mình làm. Còn khi trở về thực tại thì…
              - Thì vốn ở đâu chẳng thế, lời nói trọng lượng chỉ có ở người nắm cái thắt lưng cuộc sống thôi mà. Chúng ta luôn nói tới những điều lý tưởng hoá, hòng mong con người sẽ ngày càng biết thương nhau, sống tốt với nhau hơn. Nhưng trên thực tế thì không thể tốt bằng lời, cái gì cũng cần minh chứng bằng hành động, hiện vật cụ thể. Mà muốn minh chứng được thì phải làm sao? Túi rỗng thì đến cái nhìn người ta cũng chẳng buồn nữa là nghe. Đời là thế mà. Nên có biết dở, biết sai nhưng muôn người vẫn lao vào cái lợi bằng mọi cách. Có lợi thì mới có thế. Có thế thì mới có lực. Và có lực mới vực được đạo.
              - Có thực chứ.
              - Từ Lực hàm nghĩa rộng hơn từ Thực. Thực thì chỉ có là ăn thôi, mà cái ăn bây giờ nhỏ nhặt lắm, không đủ dung chứa những đòi hỏi khác. Những ngữ nghĩa ngày xưa bây giờ phải biến thể nó đi một chút cho phù hợp. Chừ đừng như con vẹt mà lập lại nguyên văn.
              - Những bất bằng trong xã hội, căn nguyên chỉ ở một cụm từ “Nệ hình thức và chuộng vật chất”. Từ bao đời nay, con người quen đánh giá giá trị một người qua những thứ vật dụng mà anh ta có. Bất kể những vật dụng đó đã có được bằng cách nào. Còn có những con người vì hết lòng cống hiến công sức trí tuệ cho những mục tiêu chung của cuộc đời, không nghĩ hay không có thời gian và điều kiện thuận lợi để nghĩ đến lợi lộc riêng cho bản thân, thì mặc nhiên xã hội không coi trọng. Chỉ một số rất ít có được một hay vài thành quả đáng kể nổi trội nào đó, thì may ra còn được nhắc nhở, tôn vinh. Mà đâu phải ai miệt mài cũng đều có được thành quả như mong muốn đâu.
              - Vật chất. Ta nhiều khi ra trò quân tử mà thoá mạ nó, nhưng vốn riệt cả cuộc đời ta bị bó buộc trong nó. Ta không ăn làm sao sống, ta không mặc làm sao ấm, ta không có những vật dụng, những phương tiện làm sao ta tồn tại?
              - Không phải ta thoá mạ nó vì chê bôi, không phải ta quân tử hoá cái cuộc đời lãng nhách của ta, mà ta chỉ buồn, buồn quá vì nhiều khi nó làm cho con người không còn biết sống với một trái tim nữa.
              - Trái tim. Thuần nghĩa của trái tim chỉ là một công cụ tuần hoàn máu, giữ nhịp đập cho một hơi thở không bị đứt đoạn. Ta dùng hình tượng trái tim chỉ cảm xúc, là bởi nó là một cơ quan nhạy bén và yếu ớt nhất trong cơ thể, mỗi khi có những xung đột gì tác động, nó là nơi bị xúc tác mạnh nhất, phản ứng lập tức với xung đột ấy, và kéo theo cả một chuỗi liên hoàn khác của cơ thể. Nên rồi mặc nhiên nó đại diện cho cả quá trình đời sống tình cảm của con người, mặc nhiên nó đại diện những gì nhân bản đẹp đẽ nhất của con người, mặc nhiên nó gánh chịu những đòi hỏi, những yêu cầu quá sức gánh gồng của nó. Ôi! Thật là tội nghiệp cho Trái Tim ta.
         Chủ nhà khẽ nén một hơi thở ra, cầm cái phích nuớc đã nhẹ bõng đi xuống bếp. Một vài chùm hoa lấp ló bên hiên không đủ pha sắc vào những ưu tư đang hằn trên những nếp trán, những cái miệng vẫn đang còn cơn thống thiết phải giải bày.
- Quá sức. Đúng là quá sức, vì trái tim chỉ biết có mẫn cảm, mà trái tim không đủ quyền năng để giải quyết hết tất cả những yêu cầu của đời sống. Đã có câu “Cuộc sống cần có một trái tim nóng và một cái đầu lạnh”. Hai thái cực buộc phải tồn tại trong một thực thể. Một đòi hỏi tréo ngoe không thể nào cùng song hành. Thế mới tạo nên biết bao cơn cớ nghiệt oan.
- Thôi nào. Trút đã chưa? Sao cứ gặp nhau là lại đem nhau ra mà hành hạ thế ? Cho phép mình nhẹ nhõm chút đi.
- Muốn lắm chứ. Muốn nhẹ nhõm thanh thản lắm chứ. Nhưng những sống còn bức thiết đang bao vây hàng ngày đây, đang từng giờ đập chan chát vào mặt đây, có cho mình nhẹ nhõm nổi không? Không hành nhau thì biết hành ai bây giờ. Hành cho nó xả ra được hết bức bí, hành cho thoả những dồn nén để may ra còn sống được thêm ít ngày. Không hành nhau thì lại về hành vợ hành con à? Tội nghiệp họ chứ. Họ gặp ta đã là cái khổ chín đời của họ rồi. Họ đã phải gồng gánh cưu mang cái dở hơi chết tiệt của ta. Ta chỉ biết nói, nói thật hay hớm, nói thật cao xa, nhưng ta có đem lại cho họ được cái họ thật cần thiết hàng ngày đâu. Bảo họ không vì nể ta cũng có cái đúng của họ. Miếng thịt gà vẫn dễ ăn hơn miếng cá khô chứ.
-         Đi xe máy vẫn nhanh hơn đi bộ. Ở nhà xây vẫn tốt hơn ở nhà ván. Nằm giưòng nệm vẫn dễ ngủ hơn nằm giường chiếu. Mặc áo đẹp vẫn vui hơn mặc áo rách. Cái gì gọi là phát triển? Chính là ở chỗ luôn tìm mọi cách cho cuộc sống con người được tốt hơn, nhàn hạ sung túc hơn. Con nguời không có lỗi khi hướng đến những cái gọi là đẳng cấp. Chỉ là ngày càng vật chất hoá mọi điều thì lại càng làm cho con người thô thiển đi, thấp kém đi.
              - Thực tế vẫn là thực tế, vẫn sụi sần thô kệch những đường nét. Nghệ thuật chỉ cố hình tượng hoá những sụi sần thô kệch ấy lên cho dễ nhìn, dễ tiêu hơn mà thôi.
- Thì ít ra bọn dở hơi chúng ta cũng làm được chút gì đó cho cuộc sống này bớt u ám nặng nề hơn chứ.
- Đúng. Ta phải biết trân trọng mình, phải biết nâng niu giá trị công sức mình. Nếu cuộc sống chỉ có những trần trụi mà không có những ảo ảnh hoá thì cuộc sống bản năng quá, vô minh quá. Và như thế thì con người ngày càng dẫm đạp lên nhau. Cứ cho chúng ta đúng là bọn dở hơi. Nhưng là những thứ dở hơi để cứu vãn loài người. Cái dở hơi của chúng ta là một thứ biệt năng mà không phải tất cả những con người có mặt trong đời sống này cảm nhận được. Cái gì mà không có tính hai mặt. Ta cũng phải biết chịu những mất mát cho những tồn tại của một thứ giá trị có thực chứ.
- Có thực bằng một chầu mâm bát bây giờ không?
- Thôi. Chiều nay tôi có việc rồi.
- Tôi cũng không ở lại được nữa đâu. Cuộc tra tấn nhau nãy giờ đã cho tôi một số ý rất tuyệt. Tôi phải về với những trang viết dở của tôi đây.
Thằng cha này khôn thật. Nó moi gan moi ruột tụi mình để lấp cho đầy những trang giấy trắng của nó. Mà này ông ơi! Ông có lấp mãi lấp mãi thì đến cùng ông vẫn chỉ là những trang viết dở mà thôi.
- Hè hè. Thử hỏi có cái mạng nào khi nhắm mắt có thể nói được một câu mãn nguyện với cuộc đời này chưa?
- Wa, chí lý chí lý. Rứa là tất cả những con mắt đã mở và sẽ
nhắm, cuối cùng cũng chỉ là những trang viết dở dang thôi. Nhưng
                    dở dang thì cứ dở dang.
                    Còn yêu cuộc sống còn toang thân này.
         - Mặc người tỉnh, mặc ta say
Mặc bao hơn thiệt chua cay nỗi đời
Cứ thơ vung lộng gió trời
Cứ văn lả lướt cho người mê man
        - Màng chi câu trách lời than
Mang mang tứ hải vẫn vàn tri âm
Chỉ cần chớ thẹn chữ Tâm
Một mai chín suối vẫn cầm hoạ thi
                  Thôi, tui dìa đây hí.
Ông dìa tui cũng dìa theo
Thuyền mây chung lối, gieo neo chung đường
         Có hai cái đầu lăng lắc, hai làn môi he hé nhìn theo hai cái thân liêu phiêu cùng hai cái miệng ngâm nga bao nhiêu năm rồi… Mây trên trời vẫn tâm tình thủ thỉ miên man những lời cùng gió. Những tia sợi vàng vẫn lay phay ngả ngớn cùng những phiến lá xanh. Ngày vẫn đi nhanh đi nhanh.
- Ta vào làm ván cờ đi.
         Những tiếng lách cách của những quân cờ gieo xuống mặt bàn gỗ, đã trả lại cho không gian sự bình yên thinh lặng nơi cuối ngày.

Đàm Lan (Buôn Mê Thuột)





Read more…

NGÀY CỦA THÁNG BA - Thơ Đàm Lan




Ngày của tháng ba
Ngày của những bông hoa bừng sắc
Dạt dào hương
Son sắt những yêu thương
Lòng phố nhỏ
Ảo huyền như cánh mộng
Gót thanh tân
Rờ rỡ một tình xuân

Em ủ nhé mùi hương trong tóc nhớ
Ngày tháng ba tê đắm nửa vành môi
Dáng lưng nghiêng xoay nhẹ khẽ tay mời
Này êm dịu…
Ơi mắt ngời tha thướt

Ngày của tháng
Của em
Và của nắng
Cánh hoa vàng
Ươm ướp
Giọt tình say
Em cứ nồng
Ngan ngát những ngất ngây
Em của sóng
Của hương
Mùa luân vũ


Đàm Lan (Buôn Mê Thuột)
Read more…

MỘT MAI THỨC DẬY - Truyện ngắn Đàm Lan



Một mai thức dậy
Chợt thấy lòng mình như lá rơi
Chợt thấy lòng mình như suối reo…

         Thuận khẽ trở mình. Tia nắng loe loé qua khe cửa lấp loá trên vành mi, tiếng chim choanh choách vọng vào tai, một cảm giác thư thái dễ chịu khi cậu mở mắt. Vẫn nằm im trong một tư thế thoải mái nhất của một giấc ngủ sâu, cậu tận hưởng bầu không khí êm mát của buổi sớm nơi thảo nguyên yên bình. Trong khoảnh khắc thanh thoả ấy, cậu như gột rửa, bôi xoá tất cả một đoạn đường nhiều xốc xủi đã qua. Có thể tất cả hình ảnh sự kiện ấy sẽ tản mát không còn chút dấu vết nếu không có một cảm giác nhoi nhói khe khẽ nhắc nhớ phía đầu gối trái khi cậu vô tình cử động.
         Mắt Thuận chợt nhắm lại, cơ mặt hơi nhăn không chỉ vì sự rêm rẩm từ vết thương, mà còn là một thực tại mà cậu đang phải đối mặt đã từ mấy tháng nay. Không chủ định, nhưng chất nước âm ấm từ khoé mắt cứ cậu ứa ra, thành một vệt dài theo triền má. Cậu nằm im nghe một nỗi tê tái lan khắp tâm can mình, cậu cảm giác nỗi đau từ vết thương râm ran cả cơ thể. Nỗi đau vô biên hạn ấy không còn như những đợt sóng cuồng muốn tung phá gào thét đập tan tất tật mọi hiện hữu như khi nó mới xuất hiện, mà giờ nó như hàng tấn dầu loang từ thân con tàu bị chìm, nó âm thầm mà tiệm cận đến mọi ngóc ngách tâm thân cậu, nó chiếm hữu toàn bộ hệ cảm quan tri giác cậu, nó như một kẻ tham lam không muốn chừa lại bất kỳ một mẩu thừa nào dù chỉ một milimet, nó nuốt chửng toàn bộ cậu vào thế giới u ám của nó. Cậu mê lịm đi trong nó, tan tác đi trong nó, phó mặc cả trong nó. Cậu bất động, chỉ còn mỗi hơi thở chứng tỏ cậu còn hiện diện trong cõi đời này. Tiếng chim vẫn lách chách trên những cành cây, tia nắng ấm vẫn mơn man trên làn da rám rám. Nhưng khoảnh khắc của một cái nhói đau đã đẩy tuột nó sang một bến bờ xa lạ nào đó, và nó như không đang hiện hữu trong không gian của một căn phòng.
         Tiếng kẹt cửa thật khẽ, thật khẽ nhưng đủ vọng vào tai cậu một âm thanh của cuộc sống. Cậu vờ vươn vai dụi mắt, kỳ thực là để chùi nhanh dấu nước, và cũng là dấu hiệu tiếp nhận sự có mặt của người vừa gây ra tiếng kẹt cửa. Một thanh âm dịu dàng, ấm ấp, đầy yêu thương lan rộng trong không gian, lan rộng trong tâm thức:
- Con trai yêu của mẹ, dậy rồi hả? Mẹ đem bánh mì sữa vào cho
con đây, dậy rửa mặt rồi ăn cho nóng đi con.
         Thanh âm ấy cùng hơi ấm từ bàn tay đỡ nhẹ lưng, trong thoáng chốc đưa Thuận trở lại trạng thái cân bằng, trực diện thì hiện tại. Cậu nương theo đà đỡ ngồi hẳn dậy, nở một nụ cuời thật dễ thương trên gương mặt đẹp đẽ của một cậu con trai ngoan:
- Mẹ. Đêm qua con mơ thấy mẹ dắt con đi leo núi đấy, con leo lên
rồi ngã xuống, ngã đến mấy lần cơ, rồi thấy mẹ dắt con chạy bay trên đồng cỏ, con chạy không kịp mẹ ngã xoài ra, mẹ chạy lại cốc vào đầu con, thế là hết mơ, tiếc quá mẹ nhỉ.
- Mơ với mộng. Để mẹ chắp cho con đôi cánh bay luôn cho
nhanh nhá.
         Vừa nói, người mẹ vừa cặp đôi nạng vào nách con, cậu cười rồi chống nạng vào nhà vệ sinh, chiếc ống quần bên trái phơ phất phơ phất. Mắt người mẹ đỏ hoe sau lưng con trai. Giấc mơ…? Hiện thực…? Bà không biết, đằng sau cánh cửa kia, có những giọt nước mắt đang lã chã theo bọt kem đánh răng rơi xuống bồn nước với tâm trạng đối sánh giữa mơ và thực y như bà. Bởi thường thì những giấc mơ phản ảnh nỗi khao khát tiềm ẩn, người hay ngồi một chỗ luôn mơ thấy mình đi mọi nơi, người khó khăn trong đi lại thi hay mơ thấy mình chạy nhảy, người ở nơi khô cạn cheo leo thì thường mơ thấy mình vùng vẫy bơi lội hoặc đi biển… Tóm lại, giấc mơ là một thực trạng bên kia của đời sống thật. Bà mẹ biết rằng, những giấc mơ ấy đã không xuất hiện vào khoảng thời gian trước, nhưng có lẽ nó sẽ càng xuất hiện thường xuyên hơn vào những ngày tháng về sau. Nó chỉ có thể chấm dứt khi trong lòng cậu con trai yêu quý của bà đã tan đi những cơn bão ngầm, đã lặng đi những trận cuồng phong của một thực tế khốc liệt, một thực tế trở thành cái ngáng chân của một tương lai rạng rỡ mà hai ông bà luôn vẽ trên nền toan trắng mang dòng tên Hồng Như Thuận. Nhưng những nét vẽ của ông bà cứ như dùng phải một chất màu dỏm, chất màu như bị pha loãng hơn vốn dĩ, nên nó gây ra những vệt loang trên tấm vải, những vệt loang ấy tạo thành những đường nét sần sùi đứt gãy, và trên tấm toan ấy hiện giờ không phải là một bức tranh hoàn chỉnh, mà chỉ là những vệt màu ố ẩm nhung nhoăng. Phía trước nó là một khoảng không thăm thẳm, một khoảng không mà có dõi căng mắt cũng khó mà nhìn được một dấu hiệu gì.
         Tiếng nạng lộc cộc sau cánh cửa bỗng như một cái nút điện bật bàn tay người mẹ cuống quýt xoá tan dấu nước trên mi mắt, và đôi môi đã sắp sẵn một nụ cười âu yếm:
- Ngồi đây con.
         Một tay kéo chiếc ghế, một tay nắm lấy cánh tay cậu con trai, và khi cậu đã nhè nhẹ ngồi xuống, thì bà cũng nhè nhẹ xếp cặp nạng qua một bên.
- Ba con đi đâu rồi hả mẹ?
- Ba con xuống khu phía Nam rồi. Chắc phải trưa mới về.
         Cậu con trai không hỏi gì thêm nữa mà chăm chú vào những miếng bánh mì thơm giòn cùng những ngụm sữa nóng ngọt. Bà mẹ cũng không nói gì, ngồi lặng lẽ nhìn con ăn. Thần sắc cậu đã khá hơn rất nhiều, cả tâm trạng cũng tốt lên trông thấy. Nhớ những ngày mới xảy ra chuyện, không ai hình dung được cậu sẽ vượt qua sự chấn thương nghiêm trọng cả thể xác lẫn tinh thần bằng cách nào. Người mẹ tội nghiệp cũng vật vã theo con từng ngày, và có lẽ, sự hốc hác, héo mòn và kiệt quệ của mẹ, sự đau khổ thẫn thờ suy sụp của cha, đã như một sợi dây giằng dẫu mỏng mảnh đã lôi dần cậu trở lại bên này bờ vực. Để rồi sau hai ngày im lìm như một sự chìm xuống rồi trồi lên, cậu con trai đã thắp lại nụ cười trên hai đôi môi khô sạm bằng thái độ ngoan ngoãn nuốt từng muỗng cháo, và nằm im khi người y tá nhè nhẹ thay băng nơi vết thương. Và dấu hiệu khả quan kế tiếp là cậu nhờ cha đỡ mình ngồi dậy, dựa vào chiếc gối kê thành giường, cậu chăm chăm nhìn vào cái chân với một màu trắng xỉn quanh đầu gối. Cái chân đã vĩnh viễn ngắn đi một đoạn, khi cái đoạn buộc phải ngắn đi ấy đã giập nát không còn một chút khả năng cứu vãn. Và cái nhếch môi dẫu có vẻ chua chát khi cha cậu ôn tồn:
- Con đừng lo, bác sĩ nói khi vết thương đã lành hẳn thì sẽ gắn
cho con một cái chân giả, và con sẽ mau chóng quen với nó thôi.
         Rồi cảm thấy như chưa đủ, ông nắm chặt tay cậu con trai, mắt nhìn sâu vào mắt cậu, giọng trầm nhưng đầy vẻ khích lệ:
- Con trai. Hãy mạnh mẽ lên. Một lần va vấp không phải đã là mất
cả. Vẫn còn những cơ hội nếu con biết đứng dậy.
         Cậu đã đáp lại lời kêu gọi của cha bằng một nắm tay siết chặt.
         Trả lại không gian riêng cho con trai, bà mẹ thu dọn gọn ghẽ giường chiếu và đem cái khay ra ngoài sau khi giúp cậu đẩy chiếc ghế có bánh xe đến trước màn hình vi tính. Thuận bật công tắc chờ màn hình đang chạy những phần khởi động. Chấm đèn của ổ modem cũng bật sáng. Thuận ngả người dựa lưng vào thành ghế nhìn ra ngoài cửa sổ. Mặt trời đã lên cao, nắng đã tràn ngập không gian, toả rộng trên một màu xanh trải dài tít tắp. Màu xanh cây lá đã làm dịu nhẹ tâm hồn chàng trai chuẩn bị bước vào tuổi hai mươi. Khung của sổ của gian phòng cậu đang ngồi ở trên một tầm cao của hai tầng nhà phía dưới, nên nó cho phép cậu thoả thuê tầm mắt đến tận chân trời. Một hướng nhìn luôn dẫn tâm tưởng phiêu du đến ngàn xa, và cũng dễ mở rộng những viễn cảnh đầy sắc màu cho một ngày mai đang tới. Âm thanh hoàn tất khởi động kéo tia mắt chàng trai rời cảnh vật ngoài khung cửa trở lại màn hình. Như Thuận nhấp chuột vào biểu tượng chữ E. Rồi nhấp tiêp nhấp tiếp. Lướt qua tiêu đề cũng như danh tính của một loạt email, cậu chợt chú ý một email mang tên Thanh Viễn. Email của thầy Viễn. Những con chữ hiện ra, Thuận đọc nhanh, rồi đọc lại lần nữa… lần nữa…
         “Thuận em. Cậu học trò thân yêu của thầy.
Thầy biết lúc này em đang cần tĩnh dưỡng cho cả thể xác lẫn tinh thần. Thầy cũng rất tiếc với những điều đã xảy ra với em. Nhưng em ạ ,trên đời này không có chuyện gì xảy ra mà không có căn nguyên của nó. Thầy không nói đến những nguyên do thúc đẩy sự thể, điều mà thầy muốn nói là vấn đề  từ nội tại của sự việc. Không ngã thì không biết đứng dậy. Đó mới chính là điều thầy muốn em suy nghĩ đến. Không chỉ suy nghĩ để biết cách chấp nhận thực tại, mà còn suy nghĩ để tìm cách đi qua nó. Đành rằng, không ai muốn những điều không may xảy đến với mình, nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng yên bình như ta muốn, nếu không có những rủi ro thì ta sẽ không biết trân trọng những giá trị hiện thực. Thầy không trách em. Em không thể hiểu ra mọi điều với lứa tuổi đang chập choạng  trưởng thành này. Nhưng mỗi ngày đi qua, em đều có thể tự lớn lên một chút, và thầy tin, sau mọi chuyện, em đã thực sự trưởng thành một cách vững vàng hơn.
         Hồng Như Thuận.
Cái tên đã gieo cho thầy một ấn tượng đầu tiên, và nó lại càng khẳng định một dấu chấm phết trong thầy hơn khi thầy được biết kết quả học tập của em. Một học sinh xuất sắc cấp phổ thông trung học và một điểm số khá tốt trong kỳ thi tuyển đại học. Những tưởng theo đà mà thẳng tiến. Không ngờ chút tự ái nông nổi của tuổi trẻ đã đẩy em đi xa thế. Nhưng thôi, không nhắc lại nữa, như thầy đã nói, điều cần thiết với em bây giờ là việc em sẽ đi tiếp con đường của mình như thế nào? Thầy đã bảo lưu kết quả học tập cho em. Em hãy tĩnh dưỡng cho tốt rồi trở lại trường nhé. Thầy nghĩ niềm tin của thầy sẽ không là vô ích, phải không em?
         Thầy chúc em sức khoẻ ngày càng hồi phục.
         Mong gặp lại em.
         Thầy. Thanh Viễn.”

         Thuận nhắm mắt nghe một thứ cảm xúc bồi hồi dâng ngập. Trong tâm tưởng dậy lên hình ảnh cao dong dỏng, gương mặt hiền dễ mến cùng đôi mắt đầy ưu tư của một người thầy. Người thầy mà Thuận đã nhiều lần tìm cách tránh mặt vì những lý do mà cả hai thầy trò đều hiểu rất rõ.
         “Chút tự ái nông nổi của tuổi trẻ”.
         Không có cách gọi nào khác cho nguyên nhân của sự biến chuyển các hình thái cho một tâm thế. Nhưng nó chỉ có thể được gọi lên một cách đầy dủ khi nó đã trải qua những chứng nghiệm rất cụ thể. Còn trước đó… thì khác… rất khác…


           - Học giỏi ư? Thật đáng nể.
- Đẹp trai ư? Cũng không tồi.
- Nhưng bấy nhiêu chưa đủ đâu anh bạn. Cuộc sống này còn cần
nhiều điều hơn thế.
- Là những gì ư? Há há… Ê tụi mày, đứa nào làm ơn giải thích
giùm cho anh… anh gì nhỉ? Có Hai Lúa, có Ba Chè rồi… à, anh Tư Phê. Đúng rồi. Tư Phê. Quá chí lý. Thông minh không chịu nổi.
- Wou. Thế nào anh Tư Phê? Biệt danh kêu đấy chứ ? Há há…”
         Một chút ngơ ngác cuối cùng trong ánh mắt chàng trai trẻ đến từ vùng cao nguyên đất đỏ nhanh chóng biến mất. Thay ngay vào đó là một ánh nhìn sắc lên mang một hàm ý “Hãy đợi đấy”.
- Ba. Ba phải giúp con. Con không nuốt nổi cái nỗi nhục này đâu.
Chúng nó ỷ chúng nó được sinh ra nơi thành phố chúng nó có quyền coi khinh người tỉnh lẻ à? Chắc gì cái túi của ba mẹ chúng nó bằng một cái vảy của nhà mình. Con phải cho chúng nó biết. Ba mà không giúp con thì con bỏ học đó, con không chịu đựng được nữa đâu.
- Được rồi, con trai của ba đừng lo. Ừ thì Tư Phê. Hãy cho chúng
nó mở to mắt mà nhìn xem Tư Phê này là gì. Yên tâm đi con trai.
- Sao ông lại nói với con như thế? Nó đang nổi cơn tự ái vặt, mà
ông còn hùa theo nó…
- Bà thì biết gì mà nói. Chuyện động chạm đến danh dự sĩ diện
của người đàn ông mà bà bảo là chuyện vặt à. Con tôi thì không ai có thể coi thường được. Tôi sẽ cho chúng nó thấy dân tỉnh lẻ này sẽ nuốt chúng nó như thế nào.
         Lời nói ấy đã được hiện thực hoá một cách tốc độ. Chưa đầy tháng sau, Như Thuận lột xác hẳn từ một chàng trai hơi rụt rè ngơ ngác trước không khí ồn ào sôi động tấp nập của một thành phố lớn, trở nên một cậu công tử sành điệu sang trọng từ đầu đến chân. Chưa hết, một căn phòng thuê dài hạn với đầy đủ những vật dụng sinh hoạt cùng một số thiết bị vào hàng đắt nhất. Ngoài ra, một chiếc xe phân khối lớn có vóc dáng kềnh càng trông rất ngầu càng tôn thêm vẻ oai phong lẫm lẫm của một gã trai vừa lún phún ria mép. Công cuộc cải tổ sĩ diện không dừng lại ở đấy, mà còn kéo dài thành những cuộc ăn nhậu xả láng cùng những trò vui không giới hạn. Đương nhiên là hiệu quả một cách cấp kỳ. Những cái mặt vênh ngược lên lúc trước giờ lại vô cùng lễ phép, lễ phép đến mức Thuận như mất phương hướng, không biết mình đang ở đâu. Trong cậu xuất hiện một thứ cảm giác rất lạ. Cái thứ cảm giác chưa bao giờ cậu được cảm nhận. Như chếnh choáng trong một cơn say. Như chênh vênh lơ lửng trên mây. Như chìm ngập trong một rừng hoa của sự chiến thắng. Như một anh chàng đốn củi rừng sâu bỗng được muôn dân thần tướng tôn lên đài cao chín bệ. Chàng trai hiền lành ham học, luôn được thầy cô yêu mến tự hào chỉ còn là một cái bóng mờ xa xưa. Như Thuận không khác gì một chiếc xe được cài số tự động đang lăn ầm ầm xuống con dốc lổn nhổn đá to sỏi nhỏ. Cũng đã có những cái giật mình từ phía gia đình, thầy cô và bạn cũ. Cũng đã có những khúc căn muốn len vào vòng lăn của bánh xe mà hãm mà chận lại. Một trong những khúc căn ấy là thầy Thanh Viễn. Hơn ai hết, thầy hết sức bất ngờ trước sự thay đổi của cậu sinh viên năm nhất. Nếu không có những lần tiếp xúc trước khi xảy ra sự thể, chắc thầy sẽ khẳng định cái thành tích đã đưa một cậu học trò trở thành sinh viên kia là một thành tích ảo. Tuy rằng trong trường đại học, cách giảng dạy không như phổ thông, việc thầy cô chú ý đến một vài sinh viên là rất ít, ngoại trừ có lý do đặc biệt. Với thầy Thanh Viễn thì ngoài lý do đó là một học sinh giỏi, còn là một đồng hương thuở xa xưa của thầy. Thầy cũng đã từng sinh ra và lớn lên ở vùng đất đầy nắng đầy gió ấy. Thầy cũng đã từng chai sần đen sạm vì công việc vườn rẫy cho những cây cà phê trong nhiều năm tháng, và thầy cũng từng ngơ ngác khi bắt đầu một chặng đường mới, chỉ khác là cách thầy đi tiếp thật là chật vật. Nhưng dù có bao chật vật thì rồi thầy cũng đã đến đích. Không phải thầy không trải qua cảm xúc khó chịu của sự dằn xóc, kỳ thị vùng miền, nhưng thầy đã chứng minh bằng cách khác. Rồi bằng vào cái cách đã đưa ra hiệu quả vô cùng thuyết phục ấy, thầy đã được giữ lại trường với danh hiệu thủ khoa. Thầy đã rất muốn rất muốn dắt cậu sinh viên Hồng Như Thuận đi theo con đường mà mình đã đi qua. Nhưng rồi thầy dần cảm thấy bất lực khi sự tác động của thầy chênh lệch quá lớn với sự lôi kéo náo nhiệt của các thứ phương tiện và quan niệm của thời đại. Đã có lúc thầy nghĩ, mình thật là may khi trưởng thành vào giai đoạn gọi là chậm tiến của xã hội, tuy thầy cũng đã từng tiếc cho tuổi trẻ của mình không được phong phú như tuổi trẻ của ngày nay. Nhưng thầy hiểu, cốt lõi của vấn đề không nằm ở các yếu tố ngoại quan, mà chính sự nhận thức từ nội tại của mỗi con người. Đáng tiếc là sự nhận thức không phải ai cũng như ai. Mà chính vì không như nhau thì mới là con người, chứ nếu tất cả như một thì chỉ là một loại robot mất rồi. Có điều là cái sự không giống nhau ấy đã đẻ ra quá nhiều hệ luỵ cho cuộc đời này.
         Khi nghe tin Thuận bị tai nạn trong một cuộc đua xe, thầy Thanh Viễn đã rất choáng váng. Nhưng khi biết cái giá phải trả là chân trái bị tháo khớp gối, thì thầy lại thấy mừng, không chỉ mừng vì Thuận thoát chết, mà thầy bỗng tin, rất tin rằng cậu sinh viên ấy sẽ được sống lại thật sự. Tai nạn ấy đã là một khúc căn đúng lúc, khúc căn ác nghiệt nhưng lại hết sức hiệu quả. Và thầy biết, thầy chính là người dắt tay chàng trai bước qua cái hố thẳm giữa đường đời.

         Ông Hồng Lương Hoà ngồi lặng trên một mô đất, dưới những cành cà phê loà xoà, điếu thuốc trên tay ông chập chờn đốm đỏ. Sắc diện ông biểu lộ một tâm trạng cực kỳ đau khổ. Ông già sọm hẳn đi sau tai nạn của con trai. Ông đã vô cùng hối hận khi đã gián tiếp đẩy con đến hậu quả nghiệt ngã này. Khi thấy con phẫn uất vì bị bạn bè coi thường chỉ vì sinh ra nơi tỉnh lẻ. Ông cũng đã bốc hoả, vì chính ông cũng đã từng phải nếm trải nỗi đắng cay ấy không chỉ vài lần. Với hàng chục hec ta cà phê trong tay, ông thuộc dạng đại điền chủ ở cái xứ lắm đồi nhiều núi này. Không ít người bản xứ đã quá lời mà tôn xưng ông là Vua Cà. Ông vui với biệt danh hồn nhiên mà sát thực ấy. Bởi để có được một sự sản vào hàng bậc nhất ở xứ sở này, ông đã đánh đổi cả một cuộc đời với bao tâm sức. Ông thầm tự hào với những gì mình đã đạt được. Nhưng niềm tự hào đó của ông thường bị tổn thương rất nặng nề mỗi khi đến những thành phố lớn, không nói thành lời, không biểu hiện một cách rõ rệt, nhưng ông cảm nhận rất rõ sự coi thường của người đối diện khi nói rằng mình từ đâu đến. Nỗi cay nhức không thể giải toả ấy luôn là một thứ ung nhọt trong ông. Hừ. Họ có hơn gì ta ngoài cái mác là dân thành phố? Mà rất nhiều trong số họ không bằng cái móng tay của ta, nhưng họ cứ nghiễm nhiên tự cho phép mình có quyền coi khinh người tinh lẻ. Một điều hết sức vô lý, nhưng nó luôn tồn tại. Biết nó tồn tại một cách vô lý nhưng lại không có cách nào để giải quyết. Chẳng lẽ bỗng nhiên sửng cồ đòi họ phải biết phép công bằng. Họ có nói gì đâu. Nên sự nhức nhối âm ỉ ấy đã bùng cháy khi nhìn con trai mình cũng phải chịu đựng tương tự. Ông phải chịu đựng vì không thể tìm ra cách, nhưng con ông thì khác. Nó phải được đứng đúng vị trí của nó. Không ai có thể coi thường nó vô cớ như vậy được. Ông phải giúp nó rửa mối nhục này, cũng là rửa cả cho ông. Và thế là… Khi ông nhận ra mình đã sai lầm thì con trai ông đang mải miết lao xuống vực. Oái oăm ở chỗ ông không thể lấy quyền làm cha mà ngăn cản, dạy dỗ con một cách cứng rắn quyết liệt, và cũng không thể làm như những người cha mẹ khác là cắt nguồn. Ông chỉ biết van lơn con, còn cậu con trai thì nói với ông nghe có vẻ đầy tin tưởng “Ba đừng lo, con chỉ chơi một thời gian cho tụi nó biết mặt thôi, chứ chuyện học với con không có gì đáng lo cả, ba biết con học hành thế nào rồi mà”. Ông bấm bụng, ừ cũng có lý… thôi thì… Nhưng một khi con ốc vít đã tuông gai, làm sao vặn vào khớp được nữa. Để rồi… Ông đã chết ngất khi nghe hung tin. Sự lo lắng cộng nỗi ân hận dày vò, khiến ông gần như quỵ ngã. Nhưng ý thức của người cha đã vực ông dậy, và ông đã biết ông cần phải làm gì.
         Người kỹ thuật chỉnh hình cài xong vành dây khoá trên cùng rồi nói:
- Xong rồi, cậu đứng dậy đi thử xem.
         Như Thuận đứng dậy, cậu khẽ nhăn mặt vì sự khó chịu của những vành dây khoá thít vào đùi, cùng cảm giác đau râm ran nơi mỏm đầu gối tiếp xúc vào chất liệu cứng của chiếc chân giả. Nặng và gượng gạo khi cậu nhấc chân. Ông Lương Hoà cầm lấy cánh tay con khi cậu hơi loạng choạng, cậu bặm môi cố bước vài bước.
- Cố lên em. Rồi em sẽ nhanh quen với nó thôi.
         Cùng với câu nói là một cách tay kia của Thuận được xốc lên.
- Thầy… sao thầy biết…
- Ba con có báo cho thầy mà. Thầy nói thầy muốn thấy con trong
ngày này.
- Thầy nghĩ em không từ chối sự có mặt của thầy trong lúc này
chứ.
         Như Thuận không nói thành lời, nhưng trong ánh mắt long lanh của cậu như trào lên một niềm xúc cảm. Cậu cúi nhìn xuống, bàn chân của cái chân giả được lồng vào một chiếc giày cùng một đôi với cái chân thật. Trong khoảnh khắc, cậu cảm nhận một sự thân quen gắn bó của nó. Bắt đầu từ bây giờ, nó đã trở thành một phần của cơ thể cậu, của cả cuộc đời cậu nữa.
- Nào ta đi tiếp em.
         Hai người đàn ông luống tuổi, một là cha một là thầy, đi hai bên nắm hai cánh tay của một chàng trai mặt đang hồng rựng lên bởi sự cố gắng và cũng là một cảm trạng đầy mới mẻ rộn lên lòng. Cậu đi từng bước từng bước, hai bàn tay nắm hai cánh tay cậu lỏng dần lỏng dần, rồi rời hẳn. Như Thuận ngước mặt hít một hơi thật sâu và bước tiếp. Phía sau cậu là sự giao nhau của hai đôi mắt biết cười.

Đàm Lan (Buôn Mê Thuột)


Read more…

TẤM VÉ MÁY BAY - Truyện ngắn Đàm Lan




         Nghe tiếng xe xịch về đến cửa, Thủy gọi to:
              - My ơi! Ra mở cửa cho ba kia.
         Bé My lóc xóc chùm chìa khóa chạy ra, theo sau là cu Tú, miệng reo:
              - A, ba về..ba về…
         Tuấn vừa đẩy cánh cửa sắt qua một bên thì cu Tú đu lên cánh tay:
              - Ba cho Tú đi một dzòng đi ba.
              - Ờ, lên đây ba cho đi một dzòng nha. 
Bé My dẩu môi:
              - Lêu lêu cái đồ con trai mà nhõng nhẻo.
              - Ba, My kêu con nhõng nhẻo kìa ba.
              - Ừ để ba la My. My không được chọc em nha. Đi nè…
         Tiếng Thủy vọng ra:
              - Có đội mũ chưa mà đi đó?
              - À, ba quên, My lấy cho em cái mũ con.
         My cầm cái mũ chạy ra đưa ba rồi nhìn theo cái xe bon bon trong chiều gió. Cô bé chợt giật mình khi nghe tiếng mẹ:
              - My ơi! Tắm thay đồ rồi đi học đi, gần sáu giờ rồi. Lẹ lên, chút ba về ba chở đi luôn, mẹ khỏi dắt xe ra.
         Bé My dạ rồi chạy lên lầu, một lúc sau bước xuống với cái cặp quàng sau vai. Vừa lúc đó hai cha con về đến cửa, trên tay cu Tú là một món đồ chơi. Có thế cu cậu mới chịu ngồi lại cho ba chở chị đi học.
         Tuấn quay về, bỏ cái xe vào nhà, mắc cái mũ lên giá treo, hỏi Thuỷ:
              - Mẹ đăng ký vé máy bay được chưa?
              - Chưa. Họ bảo vé chờ thôi. Nói ba đăng ký từ hôm bữa rồi, không lo, giờ không biết có vé mà về không nữa.
              - Lu bu quá mà có nhớ gì đâu. Không có vé máy bay thì ráng ngồi xe thôi, còn không thì ở lại đi Vũng Tàu.
              - Đi Vũng Tàu thì chừng hai ngày chớ mấy, đâu có vui bằng về nhà. Năm ngoái đã không về rồi, ở lại một cái tết là đủ biết mùi rồi, năm nay mà không về được nữa thì buồn chết luôn.
         Thủy rầu rầu nói. Cô ngưng một chút lại tiếp:
              - Về xe thì chịu hổng nổi, xe ngày tết nó nhét chặt cứng vậy, về được đến trên đó thì cũng hết ăn tết, tội mấy đứa nhỏ chớ.
         Tuấn nói vọng ra từ phòng tắm:
              - Thì phải chờ xem có vé máy bay không chớ biết tính sao bây giờ.
         Thủy không nói gì nữa, cô lúi húi lau bàn dọn cơm. Nhớ đến những ngày tết ở lại Sài Gòn hồi năm ngoái mà cô phát chán. Thường ngày, Sài Gòn đông đúc người xe là thế, nhưng vào những dịp lễ tết là đường phố vắng tanh. Khắp các ngả đường rặt những ngôi nhà đóng cửa. Hầu hết người ta tranh thủ những ngày nghỉ để được sống trong một không gian thoáng đãng, nhẹ nhõm, được hít thở một bầu không khí trong lành tươi xanh tại một vùng quê, hay đẫm mình dưới làn nước biển với những cơn sóng dập dồi ở một nơi nào đó. Cho thần kinh, gân cốt được xả giãn sau một năm dài mê mải nơi thị thành. Sài Gòn vốn chỉ là nơi để kiếm tiền, tuy rằng nó gần như cung ứng được tất cả các phương tiện cần thiết cho nhu cầu một đời sống hiện đại, nhưng nó luôn làm cho con người ta có cảm giác như bị cuốn vào một chiếc máy nghiền. Ồn ào, thôi thúc, rượt đuổi. Chiếc kim đồng hồ đủng đỉnh là thế, nhưng chẳng ai bắt kịp nó cho dù vắt giò mà chạy đến tối mũi. Lúc nào cũng vội vội vàng vàng, lúc nào cũng thường trực những nỗi lo toan, mệt mỏi. Nhưng nó vẫn là một chiếc bánh ngon khổng lổ, ai cũng chen chen chúc chúc, cố ghé cho được răng vào mà ngoạm một miếng, để rồi khi có dịp tách ra khỏi nó, dẫu chỉ là một thời gian rất ngắn, người ta vụt thở ra đánh khì như vừa cất xuống một ách cày trên vai. Âu cũng là một quỹ đạo của sự sinh tồn. Để đáp ứng được tất cả những nhu cầu trong đời sống, thì dù muốn dù không, người ta cũng phải luôn tất tả ngược xuôi, và cho dù có nghẹt thở đến thế nào thì những thành phố lớn, có tốc độ phát triển kinh tế cao, vẫn có thể cho con người ta nhiều cơ hội hơn là những tỉnh lẻ, nhất lại là những vùng cao ngược đường, bất thuận về giao thông, bất tiện trong sự thu hút đầu tư các ngành nghiệp. Khi không có cùng một mặt bằng môi trường và phương tiện, thì không thể không chọn lựa. Để rồi, nơi đông lại càng đông, chốn vắng lại càng vắng.
              - Alo bác Mai hả? Chưa… thì cũng đang lo đây… về chớ, kiểu gì thì cũng phải về mà… nói bác Lan lo mà nhốt gà đi nha, cho cá ăn nhiều cho mau lớn nữa nha…chứ còn gì nữa, trông về vì nhiêu đó thôi mà… rồi rồi, có là báo liền… Thôi nha. Bai.
              - Bác Mai hả mẹ?
              - Ừ, bác Mai hỏi tết có về không, để mấy bác còn chuẩn bị.
              - Về nha mẹ, con không thích tết mà ở đây đâu, buồn lắm.
              - Ừ, mẹ cũng muốn về mà. Em đâu con?
              - Nó bên nhà bác Bảy từ trưa đến giờ rồi.
              - Con qua dắt em về đi, hôm nay không phải đi học thêm phải không?
              - Dạ. Mẹ ơi! Tự nhiên con thèm ăn bắp luộc quá à.
              - Sắp ăn cơm rồi, mà có ai bán đâu mà ăn.
         Bé My ngước mắt ra đường, rồi nói:
              - Mẹ ơi ! Bắp luộc trên Buôn Ma Thuột ăn ngon hơn bắp ở đây, mẹ ha.
              - Ừ, vì bắp ở trên đó, người ta bẻ ở rẫy rồi luộc liền, nó không bị khô mất nước ngọt, còn bắp ở đây người ta phải chuyển từ nơi khác về nên nó héo đi rồi, bớt chất ngọt hơn. Con có đói không? Chờ lát ăn cơm luôn ha.
              - Dạ con không đói lắm, thôi chờ ăn cơm cũng được, con qua nhà bác Bảy kêu thằng Tú về mẹ nha.
              - Ừ, kêu em về tắm rửa đi.
         Bé My chạy ào đi, Thủy tần ngần giở những tờ lịch, còn gần một tháng nữa là đến tết rồi. Bỗng cô trỗi lên một nỗi nhớ cồn cào. Cái chốn quê nhà đất đỏ mà hai vợ chồng cô đã rời nó gần mười năm nay, cũng có những lúc cô đã có cảm giác thân quen với nhịp độ hối hả của thành phố này, nhưng cứ mỗi cuối năm, là lòng dạ lại bổi hổi bồi hồi nhớ về chốn cũ. Không nhớ làm sao được, khi từ tiếng khóc oe oe với bao vui buồn từ thuở nhỏ. Nếu chỉ riêng mình, chắc cô cũng không rời bỏ nơi thân thuộc ấy, nhưng do sự phát triển công việc của chồng, do sự học tập của con cái mà cô phải chuyển về đây. Để rồi, cứ mỗi mùa tết đến lại thắc tha thắc thỏm trở về.
              - Alo. Vâng đúng rồi. Có gì không ạ? A, có vé máy bay rồi á, đủ ba vé luôn à? Vâng vâng, cảm ơn cô. Vâng, tôi nhớ rồi, là vào ngày 26 tết. Cảm ơn cô nhiều nha.
         Nét mặt Thủy tươi rói khi nhận được tin báo đã có vé máy bay cho ngày hai sáu tết. Cô lập tức báo tin cho chồng, cho người thân ở Buôn Ma Thuột. Giọng cô líu ríu chen lẫn nói cười. Rồi cô bắt tay vào chuẩn bị cho cái ngày đang náo nức ấy. My dắt em về tới, nghe mẹ thông báo, cô bé nhảy cẫng lên:
              - A, đã quá, vậy là con được vào vườn bác Lan để câu cá rồi, sướng quá, sướng quá. Tú ơi! mình sắp được về nhà bác Mai bác Lan rồi, Tú thích không?
         Cu Tú chẳng hiểu gì, thấy chị reo cười hỏi, cũng gật đầu lia lịa.
         Sân bay Tân Sơn Nhất những ngày cuối năm không có chỗ mà chen chân. Không chỉ có người là người, lại còn bao nhiều thứ đồ đạc lỉnh kỉnh nữa. Biết rằng mang xách bộn rộn, nhưng ai cũng muốn đem những món quà vui, nhiều ý nghĩa cho những người thân nơi xa. Mấy ngày trước, Thủy cũng đi siêu thị ôm mang một lô một lốc về. Tuấn cằn nhằn giờ mọi thứ ở đâu cũng có, mang xách chi cho cực. Biết vậy, nhưng cái thú đi chọn lựa từng món quà, cái này cho người này, cái này biếu người kia, vẫn là một cái thú rất đẹp cho cái tình thân thuộc. Cũng như vậy cho người nhận, nhận một món quà lặn lội qua một chặng đường, vẫn thấy vui hơn, thích hơn là mấy tờ giấy bạc, cho dù giá trị nó có tương đương nhau, không khéo nó còn bị mang tiếng là coi thường nhau nữa. Cũng như  chuyện mời ăn. Mệt phờ vì bao công nấu nướng sắp dọn, người được mời đến thì vui vẻ hỉ hả, còn vì bất kỳ lý do nào đó không đến được, hoặc khi đi ăn người được mời tranh trả tiền thì buồn bực, nghĩ ngợi có khi cả giận hờn nữa. Cái nét văn hóa Việt nó nhiêu khê và cầu kì là thế đấy, nhưng đó mới đúng đặc trưng của người Việt vậy. Một số người cho rằng, theo văn hóa phương Tây, ai ăn nấy trả là tiện nhất. Cũng đúng, trong một số trường hợp thì cần dứt dạt cho thoải mái, nhưng trong một số khác, thì đó coi như không còn vướng víu tình cảm gì nữa. Lại vẫn là tính hai mặt thôi. Cái nào thì cũng có hay có dở cả, vấn đề là sự vận dụng tùy theo từng trạng huống mà thôi. Trước những chiếc bàn làm thủ tục, hàng người cứ nhích dần nhích dần. Cuối cùng thì cả nhà cũng thở phào khi vào được phòng chờ. Từ đây đến chỗ cái máy bay kia chỉ còn một quãng rất ngắn cả thời gian lẫn đoạn đường.
         Chiếc máy bay đang hạ dần độ cao. Qua cửa kính, Thủy đã thấy rõ những cảnh vật quen thuộc của thành phố Buôn Ma Thuột, những nóc nhà, những con đường và kia, cả chỗ Tượng đài Xe tăng, hay còn gọi là Tượng đài Ngã Sáu, là biểu tượng của thành phố. Cô nôn nao nôn nao. Bé My đang tỏ ra rành rẽ chỉ chỏ cho cậu em trai mới bốn tưổi thấy. Câu chào bằng hai thứ tiếng Việt-Anh phát ra từ hệ thống loa của khoang ghế khi máy bay đang dần chạm vào đường băng. Cuối cùng thì cùng đến lúc mọi người hồ hởi hít thở không khí mát rượi của vùng cao nguyên. Tuấn nán lại chờ lấy hành lý, khi ba mẹ con Thủy nhanh nhanh buớc về phía những bàn tay đang vẫy rối rít.
              - A, bác Mai, bác Lan…
              - Ra đây, ra đây bác bế cái nào… ui da ơi…
              - Bác Mai đang đợi My về để gói bánh chưng đó.
              - Gói riêng cho con một cái, em Tú một cái nữa nha.
              - Ừ, mà hai đứa phải thức canh nồi luộc bánh chưng với bác đó, đứa nào mà đi ngủ trước thì khỏi ăn luôn.
              - Bác Mai làm khó tụi con quá ha. Bác Lan canh phụ cho nha.
              - Mấy mẹ con mệt lắm không?
              - Xuống tới đây là hết mệt liền. Đợi Tuấn lấy hành lý ra rồi về nhà.
              - Ừ, nãy dặn sẵn một em taxi rồi.
              - Sao lại em?
              - Thì nữ tài xế mà. Cả dàn có mỗi một em ấy thôi, nên phải dặn trước chứ không thì hụt mất.
              - Đúng là bác Lan.
              - Kìa, Tuấn ra rồi kìa. Chu choa. Răng mà nhiều đồ dữ rứa?
              - Nội quà cho cả hai nhà đã hết quá nửa rồi. Thôi, về về…
         Chiếc taxi nuốt hết vào bụng cả người lẫn đồ đạc. Tuấn nói:
              - Chị Lan lên taxi luôn đi, đưa xe cho em.
              - Ừ đúng đó, bác Lan lên đây luôn để ba Tuấn đi.
         Những cái bánh xe quay tròn. Thủy nhìn ra cửa kính, thở một hơi:
              - Về tới đây thấy nhẹ hẳn người. Nội cái không phải hít mùi xăng, khói, không phải dang nắng đến mấy tiếng đồng hồ cũng đủ tăng lên được mấy ký rồi.
              - Vậy thì về đây mà hít thở luôn đi.
              - Hì. Cho em khất vài chục năm nữa nha các bác.
              - Khi đó lại càng không về được.
              - Lúc đó con cái lớn hết rồi, đâu vào đó hết rồi, thì về được chứ.
              - Thôi đi mợ ơi! Con cái là cái dây buộc cả đời. Hết con rồi đến cháu, ở đó mà mơ.
              - Thôi thì cứ mỗi năm ráng về được hai ba lần cũng đỡ rồi. Ở đây mà cũng dễ kiếm tiền như dưới đó thì khỏe quá ha.
              - Tham thế.
              - Đây với Sài Gòn còn khó khăn thế nói gì đến bên Úc.
              - Ờ, giờ này bên đó Chính nó cũng đang nhớ nhà lắm đấy. Mấy hôm trước nó cũng mới gọi điện về. Hỏi nhà sắm tết tới đâu rồi?
              - Ở bên đó thì chỉ khổ cái nhớ nhà, chứ không ngột ngạt như Sài Gòn. Chắc phải ít lâu nữa tụi nó mới về thăm được.
              - Bác Mai ơi! Gần tới nhà rồi đó.
              - Ừ, qua hai cái quẹo nữa là tới rồi.
         Ngôi nhà quen thuộc đã dần hiện ra. Thủy ngồi im không nói gì nữa, cô lặng nghe một cảm giác rộn rạo trong lòng.
         Ngày ba mươi tết. Chắc chắn không có nhà nào, từ Nam chí Bắc, từ Đông chí Tây ở cái nước Việt Nam này, là không chộn rộn trong cái ngày chót cùng của một năm theo lịch truyền thống. Bao nhiêu là thứ cần phải làm, nào là chợ búa, nào là giặt giũ, nào là quét dọn. Ôi chao là từ tờ mờ sáng đã hò nhau từ trong ra ngoài. Cứ làm như cả năm không dọn dẹp gì, cứ làm như cả năm không ăn uống gì, cái tủ lạnh phải một phen bội thực. Bao là rác từ mọi ngóc ngách được lôi ra. Rồi nào là kê bàn xếp ghế, nào là trang trí hoa hòe, giấy dán đủ màu sắc. Người ra người vào, người lên người xuống, ai cũng tất bật như con lật đật. Đường xá đông nượp người, người mang xách, người chuyên chở, chỗ này hoa, chỗ kia trái. May mà một năm chỉ có một lần với ba ngày tết, nếu vài ba lần với năm bảy ngày không biết còn đến đâu nữa.
              - Mẹ ơi! Con có bánh chưng nè.
              - Con cũng có nè.
         Hai chị em My, Tú tưng tưng hai cái bánh chưng còn nóng. Suốt buổi chiều hôm qua, cả hai cứ lăng xăng quanh chỗ gói bánh chưng. Tối đến cũng giành ngồi canh lửa, được một lúc thì ngủ lăn ra mất. Sáng vừa mở mắt đã hỏi bánh chưng của con đâu.
              - Con muốn ăn bây giờ hả? Còn nóng mà.
              - Dạ, đợi hết nóng rồi ăn.
              - Ừ, đợi hết nóng đã, nhớ cho mẹ ăn với đó nha.
              - Trả tiền cho bác Mai rồi mới được ăn chớ.
              - Bác Mai nói lì xì cho con mà.
              - Bác Mai nói hồi nào, ai làm chứng?
              - Hồi hôm qua đó, có bác Lan, cả mẹ con làm chứng nữa đó.
              - Thật không?
              - Thật mà. Thật mà Tú ha.
         Cu Tú toét miệng cười gật đầu, Tuấn ôm xốc thằng bé lên quay mấy vòng rồi cù mặt vào người nó, làm cu Tú cười lên sằng sặc.
              - Bác Mai coi coi còn thiếu gì nữa không nha?
              - Chắc không thiếu gì nữa đâu.
         Mai nhìn quanh nhẩm nhẩm, rồi nói:
              - Còn mỗi hoa thì tối đi mua.
              - Đêm ba mươi thích nhất là đi chợ hoa.
              - Ừ, làm nhanh cho xong đi, chiều cúng sớm, ăn sớm rồi đi. Trễ quá hết hoa đẹp đó.
         Lật bật rồi trời cũng đã sẫm tối. Cả nhà ăn uống xong, kéo nhau đi dạo chợ hoa. Đâu chừng vài năm nay, người ta hình thành một cái lệ mới. Đi mua hoa, cây cảnh vào đêm ba mươi. Nên những con đường có bán mặt hàng này đông đen vào buổi tối. Cơ man nào là hoa đủ các loại, các sắc màu, đủ các cấp giá. Từ vài triệu đến vài trăm, vài chục. Đi dạo chợ hoa như đi thưởng ngoạn một khu vườn thượng uyển vậy. Thấy cái gì cũng muốn bê tất về nhà mình. Chọn lựa mãi, cuối cùng cũng chở về nhà một chậu quất, một chậu hồng nhung, một chậu cúc đại đóa, và một chậu hồng ngân với những đóa hoa nhỏ màu hồng nhạt. Căn nhà sáng hẳn lên từ những sắc hoa. Tuấn vừa kê xong mấy chậu hoa vào mỗi chỗ, xoa tay cười hỏi:
              - Mấy nàng ngắm đi xem vừa ý chưa nè.
              - Rồi, được rồi đó, cho cái chậu hồng ngân sít qua một chút cho cân. Rồi được rồi.
              - Thôi lo bày bàn ra đi, gần tới giao thừa rồi kìa.
              - Bác Mai chuẩn bị tiền lì xì cho con với em Tú đó nha.
              - Rồi thưa cô, tui không quên đâu cô à.
              - Hí hí, có con nhắc làm sao bác Mai quên được.
              - Sao con nhắc mỗi bác Mai à? Còn bác Lan nữa chớ.
              - Cần gì nhắc đủ tên, My ha. Yên tâm đi, các bác lo phong bao hết rồi. Ráng đầu tư mai mốt mà khai thác chớ, ha My ha.
         Bé My cười khăng khắc vì bị bác Lan cù nách. Mai bật nhạc. Khúc ca “Xuân đã về, xuân đã về..” làm bừng lên một không khí mùa xuân. Tuấn loay hoay với những chiếc ly uống rượu cao chân và chai Vang Đà Lạt. Chiếc đồng hồ vang lên tiếng chuông báo. Trên màn hình ti vi tiếng phát thanh viên đang reo vui “CHÚC MỪNG NĂM MỚI”. Những chùm pháo hoa bung lên vòm trời dêm sáng rực. Cả nhà đứng trước bàn thờ cúng giao thừa. Thời khắc thiêng liêng của khúc giao mùa, dậy lên trong lòng mỗi người những ước nguyện. Có những hôm qua qua đi, có những ngày mai đang tới, và có hôm nay đang hiện thực.
              - Roang… roang… roang…
         Những nén nhang vừa được cắm vào chiếc lư, và mùi trầm huơng thoang thoảng, thì tất cả giật mình vì tiếng chuông điện thoại.
              - Chắc Chính gọi điện về đó. Alo… A Chúc mừng năm mới. Chúc cả nhà cậu Chính năm nay nhiều thành công và sức khỏe nha. Ừ, các bác chúc Cún con và Miu con học giỏi, mau lớn nha. Wa. Happy Newyear. Yes yes. Thank very much. Rồi rồi. Nghe đủ hết cả rồi đây. Cả My Tú cũng nghe nữa nè. Đây, My chúc cậu Chính đi.
         Những nói cười hân hoan cho một ngày mới tỏa rạng trên gương mặt người người. Tuấn rót rượu ra những cái ly rồi đưa cho mỗi người, xong Tuấn nói vợng vào điện thoại :
              - Chính ơi! Cụng ly chúc mừng năm mới nè nha.
         Tất cả cùng đồng thanh;

              - CHÚC MỪNG NĂM MỚI.

Đàm Lan (Đắc Lắc)
Read more…

CÁCH NHẬP COMMENT TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ

Đầu tiên, nhấp chuột vào ô Nhập nhận xét của bạn rồi viết comment. Viết xong, nhấp chuột vào ô Tài khoản Google. Sau đó nhấp chuột vào Tên/URL thì sẽ hiện ra 2 ô. Ô phía trên, ghi Họ và tên của bạn. Ô phía dưới, ghi dòng chữ:huongquenha.com

Cuối cùng, nhấp chuột vào ô Tiếp tục và nhấp chuột tiếp vào ô Xuất bản là xong. (Nếu bạn đã có sẵn Tài khoản Google, thì sau khi viết comment, chỉ cần nhấp chuột vào ô Xuất bản là thành công)

Số lượt xem tháng trước


-------------------------------------------------------------------------


TÁC GIẢ & TÁC PHẨM
* TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Ái Nhân (21) Ambrose Bierce (1) ẢNH (58) Anh Ngọc (1) Anh Nguyên (1) Anh Phong (4) Anh Phương (9) âm nhạc (2) âm thanh (1) Ân Thiên (1) Bạch Diệp (5) Bách Mỵ (2) BÀN TRÒN VĂN NGHỆ (87) Bảo Hồ (1) Bảo Lâm (1) Bảo Ninh (2) Bé Hải Dân (1) Bích Ái (3) Bích Lê (4) Bích Ngọc (1) Bích Vân (2) Bình Địa Mộc (3) Bình Nguyên (1) Bình Nguyên Trang (2) binh pháp (1) Bình Tâm (1) Bobby Nam Giang (3) Bùi Anh Sắc (1) Bùi Công Thuấn (1) Bùi Danh Hải Phong (1) Bùi Đức Ánh (66) Bùi Hoài Vân (5) Bùi Huyền Tương (2) Bùi Hữu Phước (1) Bùi Nguyên Bằng (25) Bùi Nhựa (4) Bùi Văn Bồng (5) Bùi Việt Thắng (2) BÚT KÝ (17) Ca Dao (2) Cao Duy Thảo (1) Cao Kim Quy (1) Cao Thị Thu Hà (3) Cao Thọ Thêm (2) Cao Thoại Châu (1) Cao Thu Hà (1) Cao Trọng Quế (1) Cao Văn Tam (5) Cát Du (7) Catherine Mansfield (1) Cẩm Lệ (4) Cẩm Tú Cầu (1) Chàng Cát (1) Chánh Đức (1) CHÀO XUÂN 2014 (1) CHÂN DUNG VĂN NGHỆ SĨ (2) Châu Đoàn (1) Châu Quang Phước (1) Châu Thạch (9) Châu Thường Vinh (1) Chí Anh (1) Chính Đức (1) chủ (1) CHỦ BIÊN (141) Chu Giang Phong (1) Chu Lai (2) Chu Ngạn Thư (10) Chu Trầm Nguyên Minh (16) Chu Vương Miện (1) Chúa Sơn Lâm (1) Cỏ Dại (7) covid 19 (1) Công Nguyễn (1) Cơ Xương (1) Cúc Dương (1) Cuộc thi văn chương (1) CỬA SỔ VĂN HÓA (6) Dạ Ngân (1) Dã Phong Bình (2) Dã Phương (1) Dạ Thảo (2) Dạ Thy (1) Diệp Linh (18) Diệp Uy (1) Dino Buzzati (3) DỌC ĐƯỜNG (29) Du Tử Lê (1) Dung Thị Vân (28) Duy Bằng (1) Duy Phạm (6) Dương Diệu Minh (1) Dương Đăng Huệ (1) Dương Hải Yến (2) Dương Hằng (7) Dương Kim Nhi (4) Dương Kim Thoa (1) Dương Phương Vinh (1) Dương Thành Thái (3) Dương Thị Yến Trinh (2) Dương Xuân Triều (6) Dzạ Lữ Kiều (6) Đàm Lan (17) Đan Ngọc (2) đạo đức (2) Đào Hiền (2) Đào Hữu Thức (2) Đào Khương (2) Đào Minh Hiệp (2) Đào Phạm Thuỳ Trang (82) Đào Quang Bắc (1) Đào Quý Thạnh (1) Đào Thanh Hoà (14) Đào Thị Quý Thanh (1) Đào Thị Thu Hiền (3) Đào Văn Đạt (31) Đào Viết Bửu (7) Đặng Châu Long (1) Đặng Diệu Thoa (1) Đăng Đăng (1) Đăng Huỳnh (1) Đặng Quốc Khánh (8) Đặng Quý Địch (3) Đặng Tấn Tới (2) Đặng Thị Hoa (2) Đặng Thị Xuân (1) Đặng Toán (1) Đăng Trình (1) Đặng Tường Vy (3) Đặng Văn Sử (1) Đặng Việt Trinh (1) Đặng Xuân Xuyến (9) ĐIỂM BÁO (2) Điêu Thuyền (1) Đinh Lốc (2) Đình Thậm (1) Đinh Vương Khanh (4) Đoàn Khương Duy (1) Đoàn Thị Minh Hiệp (4) Đoàn Tình (1) Đoàn Tuyết Thu (1) Đoản văn (1) ĐỌC SÁCH (30) Đỗ Chiến Thắng (6) Đỗ Duy Hoàng (15) Đỗ Hồng Ngọc (5) Đỗ KIm Dung (1) Đỗ Phu (1) Đỗ Quyên (2) Đỗ Tâm Linh (1) Đỗ Tấn Đạt (2) Đỗ Thị Kim Hải (2) Đỗ Trúc Hàn (1) Đỗ Văn Tiến (1) Đỗ Xuân Phương (1) Đức Linh (1) Đức Tiên (3) Elena Pucillo Truong (6) gan jing world (1) Ghi chép (2) Giang Đình (8) Giang Hiền Sơn (6) Giáo dục (1) Guy de Maupassant (1) Hà Đoàn (2) Hạ Ly (1) Hà Nguyên (2) Hà Nhi (1) Hà Nhữ Uyên (2) Hà Phi Phượng (1) Hạ Thi (3) Hà Thị Thu Hằng (1) Hà Tùng Sơn (1) Hải Điểu (1) Hải Miên (3) Hải Phong (2) Hải Thăng (1) Hải Thuỵ (6) Hải Yến (2) Hàm Sơn (1) Hàn Dã Thảo (2) Hàn Du Tử (17) Hàn Hữu Yên (1) Hàn Lâm (1) Hãn Nguyên Nguyễn Nhã (1) Hàn Nguyệt (1) Hàn Phong Vũ (19) Hàn Tín (1) Hạng Vũ (1) Hậu Cốc Ngang (1) Hậu Đậu (1) Hiếu Dũng (1) Hoa Hướng Dương (1) Hoa Mai (2) Hoa Tím Buồn (4) Hoa Tuyết (2) Hoà Văn (10) Hoa Xuyến Chi (1) Hoài Huyền Thanh (53) Hoan Giang (1) Hoàng Anh (6) Hoàng Anh 79 (26) Hoàng Chẩm (53) Hoàng Chẫm (1) Hoàng Đình Quang (2) Hoàng Giao (4) Hoàng Hạ Miên (6) Hoàng Hữu (1) Hoàng Khánh Duy (5) Hoàng Kim (1) Hoàng Kim Chi (1) Hoàng Kim Oanh (2) Hoàng Linh (6) Hoàng Long (2) Hoàng Lộc (8) Hoàng Mẫn (1) Hoàng Minh Tường (2) Hoàng Nghĩa Lược (1) Hoàng Ngọc Xuân (4) Hoàng Nguyên (1) Hoàng Phủ Ngọc Tường (1) Hoàng Thảo Chi (1) Hoàng Thị Bích Hà (1) Hoàng Thị Nhã (8) Hoàng Thị Thu Thủy (2) Hoàng Trang (1) Hoàng Trần (1) Hoàng Trọng Quý (9) Hoàng Trọng thắng (1) Hoàng Tuấn Sơn (1) Hoàng Tuyên (2) Hoàng Vũ Thuật (1) Hoàng Xuân Hiến (1) Hoàng Xuân Niên (1) Hồ Bích Ngọc (4) Hồ Bích Vân (2) Hồ Đắc Thiếu Anh (1) Hồ Hải (2) Hồ Lê Diêm (1) Hồ Nam (1) Hồ Ngọc Diệp (1) Hồ Nhật Quang (1) Hồ Sĩ Duy (1) Hồ Thanh Ngân (10) Hồ Thế Hà (2) Hồ Thế Phất (3) Hồ Thế Sinh (1) Hồ Tĩnh Tâm (1) Hồ Tịnh Thuỷ (21) Hồ Vũ Khánh Linh (1) Hồ Xuân Thu (3) Hội Nhà văn TP. HCM (1) Hồng Hạnh (3) Hồng Liễu (1) Hồng Phúc (8) Hồng Tâm (10) Huệ Triệu (3) HUMICHI (5) Huy Nguyên (15) Huy Vọng (17) Huy Vũ (1) Huyết Kiệt (1) Huỳnh Dạ Thảo (1) Huỳnh Gia (18) Huỳnh Kim Bửu (1) Huỳnh Minh Lệ (2) Huỳnh Ngọc Nga (1) Huỳnh Ngọc Phước (29) Huỳnh Như Phương (1) Huỳnh Thanh Lan (1) Huỳnh Thị Quỳnh Nga (1) Huỳnh Thúy Thúy (1) Huỳnh Văn Diệu (1) Huỳnh Văn Mỹ (1) Huỳnh Văn Yên (1) Huỳnh Xuân Sơn (3) Hương Đêm (1) Hương Đình (4) Hương Quê Nhà (1) Hương Văn (6) Hửu Thỉnh (1) Irina Polianxkaia (1) James Dylan (4) James Joyce (1) Jeffrey Thai (9) Jerry Thu Trà (7) Kai Hoàng (1) Kate Chopin (1) Kha Tiệm Ly (4) Khả Xuân (1) Khán Võ (2) Khảo Mai (1) khoa học (1) Khổng Trường Chiến (3) Khổng Vĩnh Nguyên (1) KỊCH BẢN (1) Kiên Giang (1) Kiến Giang (12) Kiều Huệ (1) Kim Chuông (4) Kim Dung (2) Kim Ngoan (15) Kim Quyên (1) Kim Sơn Giang (22) Kim Tiết (10) Kim Yến (1) Kỳ Nam (2) Ký sự (14) Lã Bố (1) La Hán (1) La Mai Thi Gia (1) Lạc Thảo (1) Lại Ngọc Thư (1) Lam Giang (3) Lan Anh (1) Lan Phương (1) Lan Thanh (1) Lãng Du (6) Lâm Bích Thuỷ (8) Lâm Cẩm Ái (3) Lâm Hạ (11) Lâm Huy Nhuận (1) Lâm Trúc (30) Lâm Xuân Vi (1) Lâu Văn Mua (1) Lê Ân (5) Lê Bá Duy (9) Lê Đình Danh (79) Lê Đức Hoàng Vân (1) Lê Đức Lang (13) Lê Giang Trần (1) Lệ Hằng (3) Lê Hoài Lương (4) Lê Hoàng (2) Lê Hứa Huyền Trân (39) Lê Khánh Luận (1) Lê Minh Chánh (1) Lê Minh Dung (2) Lê Minh Hải (3) Lê Minh Vũ (3) Lê Ngân (3) Lê Ngọc Phái (1) Lê Ngọc Trác (1) Lê Ngũ Nam Phong (11) Lê Nhựt Triết (8) Lê Phương Châu (30) Lê Quang Trạng (23) Lê Sa Long (2) Lê Thanh Hùng (34) Lê Thanh My (8) Lê Thấu (1) Lê Thị Cẩm Tú (6) Lê Thị Hồng Thắm (1) Lê Thị Kim (1) Lê Thị Ngọc Lệ (1) Lê Thị Ngọc Nữ (33) Lê Thị Thu Hiền (1) Lê Thị Xuyên (13) Lê Thiếu Nhơn (15) Lê Thống Nhất (6) Lê Thụy Phương (2) Lê Tiến Dũng (1) Lê Tiến Mợi (6) Lê Trọng Nghĩa (3) Lê Trung Hiếu (1) Lê Tuân (4) Lê Uyên (1) Lê Văn Hiếu (12) Lê Văn Ngăn (3) Lê Vi Thuỷ (1) Lê Vinh (4) Lê Xuân Tiến (1) Lindsay Polak (1) Linh Lan (7) Linh Lan (Quảng Nam) (8) Linh Phương (3) Linh Thy (2) Long Khánh (4) Long Vương (1) luân hồi (1) Lữ Hồng (3) Lư Nhất Vũ (1) Lương Cẩm Quyên (1) Lương Duyên Thắng (3) Lương Đình Khoa (1) Lương Sơn (27) Lưu Ly (6) Lưu Quang Minh (15) Lưu Thành Tựu (1) Lưu Thị Mười (2) Lưu Xuân Cảnh (2) Lý Khánh Vinh (15) Lý Thành Long (1) Lý Thời Miễn (1) M.T.N.H (7) Mã Nhị Lan (1) Mạc Minh (2) Mạc Tố Hồng (1) Mạc Tường (2) Mai Đức Trung (6) Mai Hạnh (1) Mai Kiệm (1) Mai Loan (12) Mai Nhật (2) Mai Thanh (1) Mai Thị Vân (1) Mai Thìn (3) Mai Tuyết (37) Mang Viên Long (63) Marie Hải Miên (4) Mẫu Đơn (1) Mèo Con (1) Mi Thu (1) Miên Đức Thắng (2) Miên Linh (1) Minh Châu (2) Minh Đan (Lọ Lem Đất Võ) (6) Minh Nguyên (15) Minh Nguyễn (3) Minh Nguyệt (15) Minh Nguyệt (NT) (1) Minh Nhân Tông (1) Minh Vy (25) Mỗi tháng một tác giả và một bài thơ hay (2) Mộng Cầm (8) Mộng Nam (1) Mùa Xanh (3) Mưa (1) Mường Mán (1) MỸ THUẬT (6) My Tiên (1) Mỹ Vân (1) Nam Art (2) Nam Cao (1) Nam Thi (17) Năm Bửu (1) Nấm Độc (1) NCCGL (4) Ngàn Thương (33) Ngày Đẹp Tươi (1) nghệ thuật. (1) nghiên cứu (1) Ngọc Bút (8) Ngọc Diệp (35) Ngọc Thịnh (1) Ngô Càn Chiểu (1) Ngô Cự Chính (2) Ngô Diệp (6) Ngô Đình Hải (7) Ngô Hồng Nhung (1) Ngô Liêm Khoan (1) Ngô Minh Trãi (3) Ngô Nguyên Ngiễm (1) Ngô Thị Hoà (1) Ngô Thị Ngọc Diệp (10) Ngô Thuý Nga (30) Ngô Thúy Nga (16) Ngô Thy Học (7) Ngô Văn Cư (52) Ngô Văn Giảng (11) Ngô Văn Khanh (17) Ngô Viết Hòa (2) Nguyễn (1) Nguyễn An Bình (70) Nguyễn An Đình (4) Nguyễn Ánh 9 (1) Nguyễn Bá Nhân (1) Nguyễn Bích Sao Linh (1) Nguyễn Bình (1) Nguyễn Bính Hồng Cầu (2) Nguyên Cẩn (26) Nguyễn Châu (2) Nguyễn Chinh (4) Nguyễn Công Thụ (2) Nguyễn Công Tùng Chinh (1) Nguyễn Cử Tú Quỳnh (2) Nguyên Diệp (1) Nguyễn Dũng (1) Nguyễn Duy Khương (6) Nguyễn Duy Phương (1) Nguyễn Duy Thịnh (3) Nguyễn Đại Duẩn (2) Nguyễn Đặng Mừng (3) Nguyễn Đăng Thanh (20) Nguyễn Đăng Trình (4) Nguyễn Đình Bảng (1) Nguyễn Đình Trọng (1) Nguyễn Đoan Tuyết (25) Nguyễn Đồng Bội Thảo (1) Nguyễn Đức Chính (5) Nguyễn Đức Cơ (1) Nguyễn Đức Mậu (2) Nguyễn Đức Minh (6) Nguyễn Đức Minh Hùng (10) Nguyễn Đức Nhân (1) Nguyễn Đức Phú Thọ (26) Nguyễn Đức Quyền (4) Nguyễn Đức Tấn (6) Nguyễn Đức Tình (4) Nguyễn Gia Long (1) Nguyên Hạ (11) Nguyễn Hải Thảo (2) Nguyễn Hậu (2) Nguyễn Hiếu (8) Nguyễn Hiếu Học (2) Nguyễn Hòa Hiệp (2) Nguyễn Hoài Ân (1) Nguyễn Hoàng Thức (2) Nguyễn Hồng Diệu (1) Nguyễn Huệ (3) Nguyên Hùng (1) Nguyễn Huy (3) Nguyễn Huy (HD) (1) Nguyễn Huy Khôi (1) Nguyễn Huỳnh (1) Nguyễn Hữu Minh (1) Nguyễn Hữu Phú (1) Nguyễn Hữu Quý (2) Nguyễn Hữu Thuần (4) Nguyễn Hữu Trung (2) Nguyễn Khiêm (1) Nguyễn Khoa Đăng (51) Nguyễn Kiều Lam (2) Nguyễn Kiều Phương (3) Nguyễn Kim Hương (7) Nguyễn Kim Thịnh (1) Nguyễn Lam (2) Nguyễn Lương Vỵ (4) Nguyên Minh (1) Nguyễn Minh Dũng (46) Nguyễn Minh Hoà (1) Nguyễn Minh Khiêm (1) Nguyễn Minh Nguyệt (1) Nguyễn Minh Phúc (47) Nguyễn Minh Quang (5) Nguyễn Minh Thuận (9) Nguyễn Minh Toàn (1) Nguyễn Mỳ (1) Nguyễn Mỹ Nữ (3) Nguyễn Nga (14) Nguyễn Nghiêm (3) Nguyễn Ngọc Dũng (1) Nguyễn Ngọc Đặng (1) Nguyễn Ngọc Hà (4) Nguyễn Ngọc Hưng (6) Nguyễn Ngọc Minh Anh (1) Nguyễn Ngọc Thơ (31) Nguyễn Ngọc Tư (5) Nguyễn Nguy Anh (21) Nguyễn Nguyên Phượng (69) Nguyễn Nhật Hùng (4) Nguyễn Như Tuấn (14) Nguyễn Phin (30) Nguyên Phong (1) Nguyễn Phú Yên (8) Nguyễn Phượng (2) Nguyễn Phương Dung (2) Nguyễn Quang Quân (8) Nguyễn Quang Tâm (2) Nguyễn Quang Tuấn (1) Nguyễn Quân (2) Nguyễn Quốc Ái (1) Nguyễn Quốc Bảo (1) Nguyễn Quốc Đông (1) Nguyễn Quy (2) Nguyên Tâm (1) Nguyễn Tấn Thuyên (3) Nguyễn Thái An (3) Nguyễn Thái Dương (6) Nguyễn Thái Huy (35) Nguyễn Thành Công (48) Nguyễn Thành Giang (22) Nguyễn Thanh Hải (1) Nguyễn Thanh Huyền (8) Nguyễn Thanh Mừng (1) Nguyễn Thánh Ngã (1) Nguyễn Thành Nhân (18) Nguyễn Thanh Tuấn (7) Nguyễn Thanh Xuân (2) Nguyễn Thế Kiên (1) Nguyễn Thế Kỷ (1) Nguyễn Thị Ánh Huỳnh (2) Nguyễn Thị Bích Phượng (2) Nguyễn Thị Cẩm Thuỳ (3) Nguyễn Thị Chi (2) Nguyễn Thị Diệu Hiền (3) Nguyễn Thị Hải (1) Nguyễn Thị Hằng (7) Nguyễn Thị Hậu (1) Nguyễn Thị Hồng Đào (10) Nguyễn Thị Huệ (1) Nguyễn Thị Kim Huệ (2) Nguyễn Thị Mây (127) Nguyễn Thị Ngọc Hải (1) Nguyễn Thị Ngọc Sen (2) Nguyễn Thị Như Tâm (3) Nguyễn Thị Phụng (27) Nguyễn Thị Thanh Bình (6) Nguyễn Thị Thành Nhân (1) Nguyễn Thị Thanh Toàn (1) Nguyễn Thị Thanh Xuân (1) Nguyễn Thị Thu Ba (23) Nguyễn Thị Thu Hiền (1) Nguyễn Thị Thu Hoài (1) Nguyễn Thị Thu Thuý (3) Nguyễn Thị Thùy Linh (3) Nguyễn Thị Tiết (3) Nguyễn Thị Tuyết (1) Nguyễn Thị Việt Hà (39) Nguyễn Thị Xuân Hương (14) Nguyễn Thu Hằng (1) Nguyễn Thủy (4) Nguyễn Thúy Ngân (13) Nguyễn Thuý Quỳnh (2) Nguyễn Thường Kham (3) Nguyễn Thượng Trí (2) Nguyễn Tiến Đường (8) Nguyễn Trần (1) Nguyễn Trí Tài (40) Nguyễn Trọng Luân (2) Nguyễn Trung (1) Nguyễn Trung Nguyên (1) Nguyễn Tuyển (4) Nguyễn Văn Ân (68) Nguyễn Văn Bút (6) Nguyễn Văn Công (2) Nguyễn Văn Cường (CCK) (4) Nguyễn Văn Hiến (5) Nguyễn Văn Hoà (5) Nguyễn Văn Hòa (2) Nguyễn Văn Học (55) Nguyễn Văn Ngọc (1) Nguyễn Văn Thanh (1) Nguyễn Văn Thành (1) Nguyễn Văn Thảo (17) Nguyễn Văn Toan (1) Nguyên Vi (1) Nguyễn Việt Hà (2) Nguyễn Vinh (1) Nguyễn Vĩnh Bình (3) Nguyễn Xuân Cảm (3) Nguyễn Xuân Dương (1) Nguyễn Xuân Khánh (1) Nguyễn Xuân Thuỷ (1) Nguyễn Xuân Thủy (1) Nguyễn Xuân Tư (3) Nguyệt Linh (5) Nguyệt Quế (1) Ngưng Thu (44) Nhã Ngọc (1) Nhã Thiên (7) nhà Thương (1) Nhân Hậu (2) NHÂN VẬT (1) Nhật Nguyệt Xuân Hương (1) Nhật Quang (17) Nhất Sinh (1) Nhật Vũ (1) Nhi Hạ (1) NHỚ THUỞ ẤU THƠ (37) Như Hoài (4) NHỮNG ÁNG VĂN HAY VỀ LÀNG QUÊ VIỆT NAM (7) NHỮNG NGƯỜI BẠN ĐÂT THỦ (6) NHỮNG NGƯỜI THỰC HIỆN HQN (5) Nông Quốc Lập (2) NP phan (1) Nửa Đời hư (1) NỬA THÁNG MỘT TÁC GIẢ VÀ MỘT BÀI THƠ HAY (38) nước (1) O. Henry (1) P.N. Thường Đoan (1) Pearl (1) Phạm Ánh (34) Phạm Anh Xuân (3) Phạm Bá Nhơn (2) Phạm Cao Hoàng (1) Phạm Đình Nghi (1) Phạm Hổ (1) Phạm Hữu Hoàng (20) Phạm Kiều Hưng (1) Phạm Lâm (1) Phạm Lê Tường Vi (1) Phạm Minh Dũng (14) Phạm Minh Hiền (9) Phạm Minh Thuận (10) Phạm Mỹ (1) Phạm Ngân (3) Phạm Như Vân (1) Phạm Phan Hòa (1) Phạm Phương Lan (1) Phạm Quỳnh An (1) Phạm Thái Ba (4) Phạm Thị Hải Dương (9) Phạm Thị Liên (1) Phạm Thị Mỹ Liên (30) Phạm Thị Phương Thảo (3) Phạm Thuý (6) Phạm Trần Ái Linh (4) Phạm Trung Tín (2) Phạm Tuấn Vũ (29) Phạm Tử Văn (21) Phạm Văn Phương (16) Phạm Văn Thạnh (1) Phạm Vũ (1) Phan Anh (12) Phan Cung Việt (1) Phan Đức Nam (1) Phan Hoài Thương (1) Phan Hoàng (2) Phan Huỳnh Điểu (1) Phan Hữu Lý (1) Phan Khanh (2) Phan Mai Thư Nhã (6) Phan Nam (20) Phan Quỳnh Như (1) Phan Sửu (1) Phan Tấn Lược (6) Phan Thanh Cương (2) Phan Thị Huỳnh Trang (2) Phan Tiên Phát (1) Phan Tình (1) Phan Trang Hy (25) Phan Văn Bình (1) Phan Văn Thạnh (1) Phan Văn Thuần (3) Phan Vĩnh (1) phần 1 (1) phần 2 (1) phần 3 (1) phần 4 (1) Phiêu Vân (1) Phong Dương (2) Phong Điệp (1) Phỏng vấn (7) Phú Ngọc (1) Phú Quang (3) Phú Xuân (8) Phùng Gia Lộc (1) Phùng Hiếu (10) Phùng Hiệu (1) Phùng Hoàng Chương (1) Phùng Phương Quý (7) Phụng Thiên (1) Phùng Văn Khai (1) Phước Vũ (1) Phương Phương (10) Phương Uy (5) Quan Thế Âm (1) Quảng Ngọc (1) Quảng Ngôn Lê Ngữ (1) Quang Thám (1) Quang Tuấn Dũng (9) Quốc Hùng (2) Quốc Tuyên (1) quy luật dịch (1) Quỳnh Lệ (1) Quỳnh Nga (16) Quỳnh Trâm (1) Rason Helmandollar (1) Raymond Carver (1) Raymond Thư (1) Rêu (Cao Hoàng Từ Đoan) (13) SÁCH BẠN VĂN (71) SARAH HALL (1) SINH NHẬT (1) Song Ninh (11) Sông Hương (11) Sông Lam (1) Sông Song (8) Sơn Tịnh (2) Sơn Trần (15) Sruthi Thekkiam (1) Stephen Crane (1) T.T.Hiếu Thảo (22) Tạ Nghi Lễ (1) Tạ Thị Hoa (14) Tam quốc diễn nghĩa (4) TẢN VĂN (230) TẠP BÚT (624) Tạp chí Văn Mới (1) TẠP CHÍ VN BÌNH DƯƠNG (11) Tashi Dawa (1) Tâm Lãng (1) Tâm Nhiên (2) Tấn Hòa (1) Tần Khánh (4) Tân Vương Huy (1) TẬP SAN ÁO TRẮNG (39) Tập san Văn học nghệ thuật Hương Quê Nhà (1) Tây bá hầu Cơ Phát (1) Tây Du Ký (1) Tây Sơn bi hùng truyện (2) Thạch Anh (2) Thạch Cầu (1) Thạch Đà (7) Thạch Lam (1) Thạch Sene (5) Thái An Khánh (2) Thái Hoà (1) Thanh Bình Nguyên (27) Thành Dũng (1) Thanh Hải (1) Thanh Huyền (2) Thanh Lương (2) Thanh Minh (4) Thanh Phong (1) Thanh Sơn (1) Thanh Thảo (3) Thanh Trắc Nguyễn Văn (42) Thanh Tùng (7) Thành Văn (3) Thạnh Văn (1) Thanh Xuân (2) Thảo Nguyễn (1) Thâm Tâm (1) Thần Y (1) Thi Ngọc Lan (1) Thiên Ân (1) Thiên Di (5) Thiên Sơn (1) Thiên Thần Áo Trắng (7) Thiên Tôn (10) Thiên Trần (1) Thiệp chúc mừng năm mới (4) Thiệp chúc Tết (3) Thiệp mừng (3) Thông báo (1) Thơ (3149) Thơ Lê Nhựt Triết (1) THƠ MỜI HOẠ (7) THƠ PHỔ NHẠC (106) Thời sự Văn nghệ (6) Thu Dung (3) Thu Hằng (1) Thu Hiền (1) Thu Hoài (1) Thu Nga (1) Thuận Thảo (8) Thuận Yến (1) Thục Minh (7) Thuỳ Anh (13) Thuỵ Du (1) Thụy Du (3) Thuỳ Dương (1) Thùy Dương (1) Thủy Điền (1) Thuỳ Nhân (1) Thư cảm ơn (1) Thư ngỏ (1) THƯ NGỎ CỦA HQN (2) Thư tin (285) THƯ VIỆN TÁC GIẢ (1) Tiểu luận (4) Tiểu Mục Đồng (1) Tiểu Nguyệt (5) Tiểu thuyết (107) Tiêu Tương (1) Tin buồn (2) TIN VĂN (2) Tịnh Bình (19) Tịnh Minh Tiến (2) Tô Hồng Phương (1) Tô Kiều Ngân (1) Tố Mai (3) Tô Minh Yến (21) Tôn Nữ Hỷ Khương (2) Tôn Thất Út (2) Tôn Tư Mạc (1) Tống Ngọc Hân (1) Tống Xuân Tám (1) Trà Bình (4) TRABATHA (1) Trác Phi (1) Trang Linh (1) Trang Lộc (1) Trang Thơ Chào Xuân Mậu Tuất 2018 (1) TRANG THƠ CHỦ NHẬT (528) Trang Thơ Đón Xuân Đinh Dậu 2017 (1) TRANG THƠ ĐƯỜNG LUẬT (17) Tranh ảnh (3) Trầm Mặc (4) Trần Anh Dũng (1) Trần Bảo Định (4) Trần Băng Khuê (1) Trần Biên Thùy (1) Trần Dần (1) Trần Duy Đức (17) Trần Dzạ Lữ (4) Trần Định (1) Trần Đình Sử (2) Trần Đoàn Luận (1) Trần Đức ÁI (2) Trần Đức Hiển (1) Trần Đức Tín (1) Trần Hà Nam (4) Trần Hoàng Vy (2) Trần Hồng Vân (5) Trần Huiền Ân (2) Trần Huy Minh Phương (2) Trần Hữu Du (1) Trần Hữu Hội (17) Trần Kim Đức (5) Trần Kim Loan (2) Trần Kim Quy (1) Trần Lê Sơn Ý (2) Trần Linh Chi (1) Trần Long Thạch (1) Trần Lưu (1) Trần Mai Hường (11) Trần Mạnh Hảo (1) Trần Minh Nguyệt (16) Trần Năm (1) Trần Ngọc Hồ Trường (4) Trần Ngọc Mỹ (11) Trần Nguyên Hạnh (6) Trần Nhã My (2) Trần Như Luận (3) Trần Nhương (1) Trần Phù Nam (1) Trần Quang Dũng (4) Trần Quang Khanh (12) Trần Quang Lộc (1) Trần Quang Ngân (10) Trần Quốc Tiến (8) Trần Quốc Toàn (1) Trần Quốc Việt (1) Trần Tâm (7) Trần Thái Hưng (5) Trần Thanh Hải (3) Trần Thành Nghĩa (1) Trần Thế Nhân (13) Trần Thị Bích Thu (1) Trần Thi Ca (9) Trần Thị Cổ Tích (2) Trần Thị Huệ (1) Trần Thị Huyền Trang (3) Trần Thị Mai (1) Trần Thị Ngọc Hồng (1) Trần Thị Thanh (5) Trần Thị Thắng (1) Trần Thị Thương Thương (4) Trần Thị Trúc Hạ (1) Trần Thị Uyên (8) Trần Thiện (3) Trần Thiện Tuấn (1) Trần Thoại Nguyên (2) Trần Thuận (7) Trần Thúy Lành (6) Trần Thuỳ Trang (1) Trần Thư (1) Trần Thương Nhiều (1) Trần Trọng Hưng (2) Trần Trọng Tân (1) Trần Trọng Vũ (2) Trần Tuấn Anh (2) Trần Tuấn Thanh (10) Trần Vạn Giã (2) Trần Văn Bạn (16) Trần Văn Nhân (5) Trần Văn Thiên (1) Trần Việt (1) Trần Viết Dũng (11) Trần Võ Thành Văn (24) Triết học (2) Triều Âm (2) Triều Châu (1) Triều La Vỹ (2) Triệu Lam Châu (1) Triệu Từ Truyền (30) Trịnh Bửu Hoài (106) Trịnh Duy Sơn (2) Trịnh Hoài Linh (5) Trịnh Huy (4) Trịnh Thuỳ Mỹ (1) Trịnh Tuyên (1) Trịnh Viết Hiền (1) Trịnh Viết Hiệp (1) Trịnh Yến (2) Trọng Mật (2) trụ vương (1) Trúc Giang (4) Trúc Lập (1) Trúc Linh Lan (2) Trúc Thanh Tâm (12) Trúc Thuyên (3) trung quốc (1) Trung Trung Đỉnh (1) Trung Y (1) Truong Nguyen (1) Truyện dài (10) TRUYỆN DỊCH (17) Truyện ký (2) TRUYỆN NGẮN (1173) TRUYỆN VỪA (14) Trương Công Tưởng (16) Trương Diễm Phiến (1) Trương Đình Phượng (8) Trương Đình Tuấn (3) Trương Hồng Phúc (14) Trương Huỳnh Như Trân (2) Trương Lan Anh (1) Trương Nam Chi (5) Trương Thanh Cường (2) Trường Thắng (65) Trương Thị Thanh Tâm (22) Trương Thị Thúy (2) Trường Thịnh (6) Trương Tri (2) Trương Văn Dân (21) Trương Viết Hùng (1) TTM (1) Tuấn Nguyễn (7) Tuấn Quỳnh (3) Tuệ Mỹ (1) Tuti (2) Tuỳ bút (2) TÙY BÚT (120) Tuyết Nhung (2) Tuyết Vân (1) tứ đại mỹ nhân (1) Tường Vi (1) TX (1) Út Lãng Tử (1) Uyên Khuê (2) Uyên Minh (1) Uyển Phan (1) Vạn Lộc (1) Vành Khuyên (1) Văn (2483) Văn Công Mỹ (2) văn hóa truyền thống (5) Văn học nước ngoài (13) Văn Lưu (1) Văn Nguyên (1) Văn Nguyên Lương (7) Văn Nhược Ba (1) Văn Thạnh (2) Văn Thành Lê (1) Văn Thắng (23) Văn Trọng Hùng (1) Vân Đồn (3) Vân Giang (12) Vân Khanh (2) Vân Phi (32) Vân Tùng (2) Vi Ánh Ngọc (2) Vi Quốc Hiệp (1) Victor Remizov (1) VIDEO CLIP (2) Viễn Trình (25) Việt Quỳnh (1) Việt Trang (1) Việt Trương (1) Vĩnh Sơn (7) Vĩnh Thông (43) Vĩnh Tuy (21) Võ Bá Cường (1) Võ Chân Cửu (17) Võ Chí Nhất (3) Võ Công Liêm (1) Võ Diệu Thanh (18) Võ Dõng (1) Võ Đông Điền (4) Võ Hà (1) Võ Hạnh (2) Võ Mỹ Cát (1) Võ Ngọc Thọ (4) Võ Như Văn (3) Võ Thị Nga (13) Võ Thị Thu Thủy (1) Võ Thuỵ Như Phương (15) Võ Văn Hoa (1) Võ Văn Luyến (1) Võ Xuân Phương (3) Vũ Bình Lục (1) vũ đạo (1) Vũ Đình Huy (9) Vũ Đình Liên (1) Vũ Đình Minh (1) Vũ Đình Nguyệt (2) Vũ Đình Thung (2) Vũ Đức Trọng (1) Vũ Hạ (1) Vũ Hạnh (3) Vũ Hùng (2) Vũ Miên Thảo (5) Vũ Thành An (1) Vũ Thị Huyền Trang (115) Vũ Thụy Khuê (8) Vũ Trọng Quang (1) Vũ Trọng Tâm (2) Vũ Trọng Thanh (1) Vương Doãn (1) Vương Hạnh (1) Vương Hoài Uyên (4) Vương Tâm (3) Xanh Nguyên (4) Xuân Đài (1) Xuân Phong (6) Xuân Phương (1) Xuân Tiến (20) Ý Thu (3) Yên Kha (7) Ziken (2)
-------------------------------------------------------------------------
+ 817 TÁC GIẢ CÓ BÀI ĐĂNG TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ
-------------------------------------------------------------------------