BÓNG TỐI VÀ ÁNH SÁNG - Truyện ngắn Trần Văn Bạn


Hắn gặp nàng vào ngày mùng 5 tháng 5 âm lịch. Đó không phải là ngày Lễ tình yêu. Đó là ngày Khuất Nguyên lên núi tìm thuốc chữa bệnh. Hoặc đó là ngày một người đàn ông Trung quốc nhảy sông tự vẫn...
Nhưng đó là một ngày định mệnh, hắn nói.
Chẳng có định mệnh định miết gì đâu. Anh ta nghiêm trọng hoá vấn đề đấy thôi. Vả lại, cái sự kiện đó không hẳn là sự thật, nàng nói.
Rõ ràng anh ta đã choáng ngợp trước vẻ lộng lẫy lần đầu gặp nàng.
Còn hơn thế nữa, một sự chới với, không, sự ngất ngây, không, hơn thế nữa, nó là trạng thái không thể diễn đạt, hắn nói.
Hắn thì bao giờ cũng cường điệu nhưng quả thực sau lần gặp ấy hắn tương tư nàng. Từ lâu, hắn ý thức rất rõ thân phận của thằng sinh viên đói ăn, rách mặc. Cái mặc cảm thua thiệt luôn là nỗi ám ảnh khiến hắn khước từ mọi hy vọng chiếm hữu một thân xác phụ nữ đôi khi bừng dậy trong hắn. Điều đó nó cũng tước đi ở hắn mọi ước mơ về chiếm hữu một trái tim phụ nữ.
Chỉ cần sờ được vạt áo của cô ấy, các bạn biết không, chỉ cần sờ được vạt áo của cô ấy thôi hẳn mình sẽ hạnh phúc, hạnh phúc biết dường nào, không, chắc chắn mình sẽ lịm chết, hắn nói.
Điều này thì hắn nói thật, rất thật. Như đã nói, sau lần gặp ấy, không thể cưỡng được, hắn tương tư nàng. Hắn vốn là con mọt sách. Hắn đọc cả Đông Tây kim cổ. Hắn hiểu cái giá của hạnh phúc và hắn cũng hiểu giá trị của cái chết. Hắn đang thừa nhận.
Chẳng có gì ghê gớm đâu. Mình chẳng nhớ gì về cái ngày định mệnh của anh ta. Chỉ là sự gợi nhớ những hình ảnh lộn xộn, mờ nhạt khi anh ta cứ luôn phóng đại về cái ngày hôm ấy. Hôm ấy, hình như anh ta có vẻ ốm yếu, rách nát, tóm lại, đó là người đàn ông nhạt nhoà, chẳng chút ấn tượng. Anh ta đứng cách xa mình đến nhìn không tường mặt cứ như anh ta sợ tạo ra hình ảnh tương phản khôi hài giữa mình và anh ta, nàng nói.
Đó là ngày định mệnh vì rằng đó là ngày khởi đầu của định mệnh, hắn nói.
Có thể đó là ngày định mệnh bởi sau lần gặp ấy hắn tương tư nàng.
Mình cứ điên cuồng nhớ nàng. Đó gọi là gì nhỉ? Đó là sự ám ảnh không nguôi, hắn nói.
Hắn bắt đầu vứt bỏ. Thực sự, hắn đã, đang và sẽ tiếp tục vứt bỏ mọi giá trị, cái mà vì nó con người ta tồn tại và luôn bị buộc phải thừa nhận.
Hắn nhếch nhác, quắt queo. Hắn sao nhãng việc học. Hắn biếng ăn, biếng tắm rửa, giặt gội. Thế giới chỉ còn là thế giới Nàng, cả khi hắn đã lịm sâu vào giấc ngủ.
Anh ta cứ cường điệu, nếu thế sao anh ta không một lần tìm đến mình? Nàng nói.
Đó là thế giới thanh khiết, hoàn mỹ, một thế giới không thể với tới, đó là thế giới của ước mơ, hắn nói.
Quả thật hắn đang chết dần chết mòn trong cái thế giới Mơ, ít ra đó là cái thế giới Mơ mà hắn hiểu theo cách của hắn.
Bây giờ, hắn đang đi trong đêm trên quốc lộ như người mộng du, dù bên hắn có vài người bạn đang rất ồn ả vì những câu chuyện về đàn bà. Có một vài vệt sáng từ cánh cửa mở của những ngôi nhà lụp xụp bên đường thi thoảng cắt ngang mặt đường còn hầm hập nóng. Bọn họ đang hướng về khu văn hoá của cái thị xã đang trong thời kỳ bung nở theo kinh tế thị trường, nơi người ta chuẩn bị trình diễn một chương trình ca nhạc, nơi chắc chắn bọn con trai, con gái quấn lấy nhau trong bóng tối dọc theo những bức tường gạch lở lói vì bàn tay thô bạo của con người mà hắn đã quen thuộc.
Giờ thì hắn đang đứng trong khu văn hoá, bên cạnh nàng, phía sau cái bục nằm chơ vơ nhưng rất tình cờ ở bên dưới cái ban công đầy rêu, nằm cách xa khán đài nhìn đến cuối tầm mắt. Nghĩa là nàng và hắn đang chìm trong bóng tối. Một cảm giác hạnh phúc tràn ngập người hắn. Hắn đến với nơi đông nghẹt người này như một biểu hiện chạy trốn. Còn nàng?
Phải chăng nàng đang tìm kiếm niềm vui trong cái thế giới hỗn độn? Hay nàng cũng đang chạy trốn? Hắn không cần biết. Hắn đang ngất ngây. Còn hơn cả ngất ngây. Thoạt đầu, đó là cảm giác của cái chết, hắn nói. Anh ta bao giờ cũng cường điệu. Trong bóng tối mờ mờ, ảo ảo vẫn thấy anh ta ngượng nghịu, lúng ta lúng túng làm sao ấy, nàng nói.
Đằng kia, phía trước cái sân khấu sáng rực ánh đèn, đám người đứng chen chúc đến ngạt thở. Cái chết đến là lúc thời khắc tay nàng đột nhiên va nhẹ rồi rất bất ngờ áp chặt vào tay mình, hắn nói. Trong bóng tối, đứng gần bên nhau, va chạm là chuyện bình thường nhưng mình nghe anh ta thở, thở dữ lắm, nàng nói. Mình ngạt thở. Cái chết như lan đi khắp người mình, hắn nói.
Hắn hơi có vẻ lảo đảo. Thời gian là bất tận. Thế giới là bất tận, hắn nói. Nhưng hắn đã định thần. Hình như, trong hắn có một sức mạnh vô hình níu giữ hắn trụ vững trên đôi chân cứ muốn nhũn ra trong trạng thái choáng ngợp. Mặt hắn cũng không còn đờ đẫn. Một thoáng, bàn tay bất động của hắn bắt đầu cử động bên dưới tay nàng. Nó ngọ nguậy, ngọ nguậy rất khẽ, rất nhẹ. Nó thăm dò, hụt thở và bắt đầu trèo lên phía bên trên cái cánh tay ấm áp đang đè lên nó. Rõ là trong hắn đã xuất hiện một cái gì khác lạ. Một cảm giác mát lạnh lan ra, lan ra, rồi nó rần rật chảy như muốn xé tung động mạch của mình, hắn nói.
Thú thực là mình không phản ứng gì để xem  hắn hành xử có đáng mặt đàn ông không. Đàn ông mà nhút nhát thì cần phải bị trừng phạt bằng sự khiêu khích, nàng nói.
Lúc này, bàn tay, bàn tay hắn, không còn rụt rè mà nó trở nên mạnh mẽ, bạo dạn, cuống quýt, cuống quýt trườn lên, quấn lấy, quyện chặt đến ngạt thở, rồi nó háo hức trườn đi, trườn đi lên phía bên trên tay nàng. Khi đến cuối cẳng tay nàng, nó chợt khựng lại như hụt hẫng, như va phải đá lạnh. Nó lặng đi hồi lâu. Dường như nó đang toan tính, nó đang đề phòng cái điều hiểm nguy có thể xảy ở phía trước. Sau một lúc, nó lại cử động. Song, nó không dịch chuyển về phía bên trên, nó dè dặt thám hiểm xoay quanh cái vùng da thịt thơm lừng, dịu êm của khuỷu tay nàng. Nó kiên trì khám phá, khám phá đến bất tận.
Đàn ông đàn ang gì mà mới chạm vào da thịt đàn bà một chút đã run lên bần bật, nàng nói.
Có cái gì đó dẫn dắt khiến mình không thể cưỡng được. Nhưng thề có trời, hoàn toàn trong mình không hề có chút ý thức về sự tà dâm. Hành vi đó chỉ là biểu hiện của một tình yêu thánh thiện, hắn nói.
Đột nhiên, bàn tay hắn tiến lên. Bất chấp sự ngáng trở của cánh tay áo, nó chui tọt vào vùng nách nàng. Hắn làm mình nhột, nàng nói. Sau một lúc, vùng vẫy không tìm được lối đi, nó có vẻ bực bội, thối lui. Rồi chẳng chút kiêng dè, nó nhanh chóng vượt qua bên ngoài làn vải cánh tay, mở một con đường mới về phía vùng cổ và vùng ngực đang lồ lộ của nàng. Đến nước này, mình không thể nói mình không thích nhưng cái chính là mình bị dẫn dắt bởi tính hiếu kỳ. Mình muốn biết anh ta đang âm mưu gì? Nói thực, còn lâu mình mới cho hắn chạm vào cái nơi  quý giá của mình, nàng nói.
Lúc này, bàn tay hắn lì lợm tiến về cái nơi nó cần phải đến. Dường như không gì có thể ngăn nó được. Nó thọc nhanh vào mục tiêu như thể nó muốn nhanh chóng chiếm lĩnh cái thế giới của riêng nó. Hốt nhiên, hắn kinh hoàng thét lên trong đêm tối.
Sau này, hắn tiết lộ: bên dưới bàn tay hắn là một Thế giới phẳng.
Nàng quả quyết: đó là đôi vú cực đẹp.

T.V.B (Bình Định)

                                                                  
Read more…

TIẾNG THÉT - Truyện ngắn Trần Văn Bạn


       
          
Một tiếng thét đột ngột dội lên. Gã bật dậy ngơ ngác nhìn. Rồi chợt hiểu ra, gã vùng bỏ chạy. Chạy đến hụt hơi, gã ngoái lại nhìn, vừa ngoái nhìn vừa chạy.
Một đám đông lục tục kéo đi với vẻ mặt đầy âu lo.
Gã nói: Các vị có nghe thấy gì không?
Có.
Nghe gì?
Tiếng thét.
Ở đâu?
Đằng kia.
Đám đông chỉ tay về phía hướng gã đang chạy đến.
Các người nhầm rồi.
Không đâu.
Nó ở phía kia, gã nói và quay mặt về phía gã vừa bỏ chạy.
Sao không chạy đi lại chạy đến? Một người hỏi.
Thì tôi đang chạy đi.
Đám đông nhếch mép cười.
Gã nhếch môi.
Gã vội vã rời đám đông. Gã không chạy nữa nhưng bước đi rất nhanh, cứ như tiếng thét vẫn đang đuổi theo phía sau gã.
Con đường đang đi chỉ là con đường liên huyện miền núi gồ ghề, đầy ổ gà và thưa vắng bóng người nên gã không thể bắt xe để chạy trốn.
Đằng kia, có hai người hối hả chạy ngược lại phía gã. Chạm mặt, gã nhận ra đó là người nam và người nữ hãy còn trẻ, có vẻ họ là đôi vợ chồng mới cưới cũng có thể bọn họ là cặp tình nhân.
Hai vị chạy đi đâu vậy? Gã nói.
Về phía trước.
Để làm gì?
Tránh tiếng thét.
Tiếng thét ở đằng kia.
Gã quay lưng, đưa tay chỉ về hướng gã đã chạy đi.
Sao lại chạy đến nơi mình phải tránh? Gã nói.
Vô lý. Rõ ràng chúng tôi đã nghe nó ở đó, người nam nói.
Không, nó bùng lên ở nơi kia.
Chúng tôi có hai người, người nữ nói.
Hắn nhếch môi.
Người nam và người nữ nhìn gã với ánh mắt ngờ vực pha lẫn chút ái ngại. Bọn họ nhanh chóng sải bước.
Hắn cũng hối hả phóng đi.
Trên con đường đi xuyên qua cánh đồng hẹp, một lão già râu tóc bạc phơ chống gậy đứng.
Sao ông đứng một mình giữa đồng không mông quạnh? Hắn nói.
Vì chẳng còn ai, lão già nói.
Họ di tản hết rồi phải không?
Phải, họ bỏ chạy cả rồi.
Họ chạy đi đâu?
Đi ngược hướng anh vừa đến.
Ông đã nghe nó ở đâu?
Ở đó.
Hắn bực dọc nhìn lão già.
Lão già chỉ tay xuống phía dưới bàn chân mình.
Hắn giật cây gậy của lão già và hậm hực tiến về phía trước.
Chẳng ích gì đâu, lão già nói vói theo gã.
Ở cái xóm nhỏ lác đác vài nóc nhà mà con đường chạy qua, một đứa bé ngồi chăm chú nhìn xuống vệ đường.
Cháu nhìn gì vậy?
Nhìn đàn kiến.
Hắn cúi xuống. Đàn kiến đang tán loạn chạy.
Sao chúng lại chạy loạn xạ? Gã nói.
Cháu đổ dầu lên chúng.
Sao lại đổ dầu?
Cháu thích.
Gã sửng sốt nhìn đứa bé.
Cháu có thấy nhiều người đi về phía kia không? Vừa nói gã vừa đưa tay chỉ về phía gã đã rời đi.
Có.
Vậy có  người đi về phía ngược lại?
Có nhưng mà trước đây. Từ sáng đến giờ không thấy người nào.
Cháu không nghe thấy có gì khác lạ sao?
Thấy gì?
Tiếng thét.
Có.
Ở đâu?
Trên kia.
Trên kia là ở đâu?
Là ở đó.
Gã trố mắt nhìn đứa bé.
Sao cháu vẫn ngồi đây?
Cháu không ngồi đây thì ngồi ở đâu? Nhưng chú là ai?
Chú là chú.
Đứa bé tỏ vẻ không hiểu.
Gã ngần ngừ hồi lâu. Sau rốt, gã quyết định thối lui. Gã lê lết bước về phía gã từng trốn chạy.
Con đường gã vừa đi qua, cảnh vật dường như đã thay đổi. Gã thấy con đường sao mà dài
Một đoàn người gồng gánh, tất tả như chạy giặc, ngược về phía hắn.
Sao các người lại chạy về phía này? Gã la lớn.
Chúng tôi đi về phía bình yên.
Không đâu. Các người đang chạy về phía cái chết, gã gào lên.
Cái chết chỉ có ở phía anh đi đến, đám đông nói.
Gã ngơ ngác nhìn.
Bất chợt, gã nghe một tiếng thét dữ dội bùng lên.

T.V.B (Bình Định)




Read more…

MƯA - Truyện ngắn Trần Văn Bạn



Vừa lọt lòng mẹ, nàng đã hứng chịu cơn mưa đầu đời.
Đó không phải là cơn mưa đồng cũng không phải cơn mưa núi mà là cơn mưa phố. Mưa tháng sáu, bất chợt, ào ạt, dữ dội và chóng vánh. Mưa như trút nước, trắng xoá cả bầu trời. Giữa đất trời, nàng nằm đó, bé xíu, đỏ hỏn, thoi thóp thở. Bên cạnh, mẹ nàng kiệt sức chồm lên che chắn cho nàng. Công viên chìm trong một màu sữa đục. Không một bóng người. Mưa đã xô đẩy con người tìm kiếm nơi chốn trú thân. Dòng nước màu đỏ bầm pha trộn giữa máu và bụi đất cứ loang ra trên nền gạch ở lối đi. Tiếng kêu cứu hụt hơi của người đàn bà lúc chuyển dạ tắt ngấm trong cơn mưa gió phũ phàng. Thế là nàng đã phải cất tiếng khóc chào đời dưới mưa. Đó không phải là tiếng khóc của Chúa. Đó là tiếng khóc của nàng, của riêng nàng: buốt nhức, hãi hùng.
Gã đàn ông nói, bất hạnh. Sinh ra trong mưa thì lụy suốt đời.
Không, buồn suốt kiếp, Mi nói.
Mưa là tai hoạ, gã đàn ông nói.
Mưa buồn, chỉ thấy mưa buồn, Mi nói.
Buồn, vui, đau khổ, hạnh phúc hay dửng dưng mưa vẫn là mưa.
Nhưng sao mỗi khi nhìn mưa lòng mi buồn đến tê dại? Chỉ nghĩ đến mưa Mi đã thấy buồn. Mưa đeo đẳng hay nỗi buồn đeo đẳng Mi?
Em thấy mình chết dưới mưa, nàng nói. Mưa rả rích suốt cả ngày. Bầu trời xám một màu chì.
Mưa sẽ tạnh.
Em sợ mưa.
Đừng nghĩ về mưa.
Em không thể không nghĩ về mưa.
Phải, không ai không nghĩ về mưa, Mi nghĩ.
Mi sinh ra cũng đúng vào ngày mưa, bên dưới mái tôn, trong đống tả lót rách nát, bẩn thỉu như mớ giẻ lau chó đẻ. Mi không run lạnh, ướt sũng như nàng nhưng mưa đã tàn nhẫn quất vào da thịt non tơ của Mi bằng cái thứ âm thanh khủng khiếp bởi sự va đập không thương xót của những hạt nước nặng trĩu vào mái tôn.
Một thân một mình đẻ vào ngày mưa buồn lắm, má Mi nói.
Đau đớn xoá tan phiền muộn, ba Mi nói.
Dưới mưa con người ta cô độc, Mi nói.
Cô độc thì buồn, má Mi nói.
Vì thế mà mụ đúc nên nó có đôi mắt buồn. Đàn ông mà mắt mũi cứ buồn da diết là hỏng, ba Mi nói.
Đó chỉ tại mưa, má Mi nói.
Chẳng phải mưa gió. Chỉ có nỗi đau hiện diện, Mi nghĩ. Không, chỉ có nỗi buồn là vĩnh cửu, Mi lại nghĩ.
Chết trong mưa lụt thì tím tái, nhợt nhạt vô cùng, tay cựu chiến binh nói. Hắn là một nông dân. Trông hắn rất lương thiện.
Nghệ thuật luôn đánh mất tính chân thực của hiện thực, hắn bảo.
Nhưng buồn lắm, Mi nói.
Ghê tởm, hắn nói.
Mi bảo Mi đã nhìn thấy xác chết dưới mưa. Đó là những năm chiến tranh khốc liệt. Người già, con nít, đàn bà gồng gánh, lũ lượt kéo nhau tản cư dưới hai làn đạn, dưới những làn đại bác dồn dập. Đang là mùa mưa người ta vẫn mở chiến dịch.
Xác chết dưới mưa thường thì nhợt nhạt, tay cựu chiến binh nói.
Xác chết trôi cũng nhợt nhạt, Mi nói.
Chết trong mưa lụt thì tím tái, nhợt nhạt vô cùng, tay cựu chiến binh nói. Hắn là một nông dân. Trông hắn rất lương thiện.
Khi đi học nàng vẫn phải đội mưa. Chiếc áo dài trắng mỏng tang cứ thít chặt vào da thịt làm bật lên đường nét mềm mại của cặp vú mây mẩy tựa như nàng đang khoả thân trong bầu sữa khổng lồ. Đó là thời khắc anh hùng và tội đồ của mưa hoà làm một. Mưa đã biến cái hình thể trinh nguyên, thơm tho của nàng thành thiên thần; mưa đã tàn nhẫn lột trần nàng giữa thanh thiên bạch nhật. Phải chăng vì thế mà nàng cứ luôn sợ mưa?
Với Mi, mưa còn là nỗi ám ảnh. Cái thân xác đói ăn, gầy đét của thằng bé lên mười dường như không thể chống chọi được những cơn mưa giông gió giật bão bùng. Mưa ào ào quất và không ngừng xuyên thấu da thịt khốn khổ của Mi suốt cả tuổi ấu thơ và thời niên thiếu. Mi luôn thấy mình lạc lối trên cánh đồng.
Nhưng Mi không sợ mưa. Mi không chết trong mưa.
Làm tình dưới mưa thực là sướng, người đàn bà nói. Môi thị dày và ươn ướt. Ta chợt nghĩ đến cái bộ phận thực hiện chức năng con cái.
Làm tình trong mưa mới thật sự chết lịm, gã đĩ đực dâm dục nói.
Liệm trong mưa thì thật là khốn nạn, người đàn bà bỉu môi.
Sao mà giống, Mi nghĩ. Còn hơn cả giống. Sai lầm to lớn nhất của Thượng đế là lẫn lộn trong việc sắp đặt.
Bùn đất khác biệt chăn nệm, đĩ đực nói.
Chỉ là một, người đàn bà nói. Thị đưa cái lưỡi dày và dẻo quệt môi.
Trong sáng, khô ráo và thanh tịnh là ước mơ cuối cùng của con người ta. Đó là thiên đường, đó là thế giới không mưa, ta nghĩ. Nhưng phải chăng có sự hiện hữu địa ngục và thiên đường? Mi lại nghĩ.
Nhiều lần Mi và nàng ôm nhau làm tình dưới mưa. Cảm giác là Mi luôn đắm chìm trong một thế giới không màu sắc, không phương vị, không vật thể, một thế giới rỗng không, tĩnh lặng khiến Mi nhẹ tênh, bồng bềnh trong trạng thái ngất ngây tuyệt đỉnh. Nàng thì tê cứng trong nỗi sợ hãi đến cùng kiệt. Đôi lần nàng khóc. Nước mắt hoà lẫn nước mưa. Nước mắt thì trong và mặn; nước mưa thì đục và nhạt. Trong, đục, mặn, nhạt hoà vào nhau tạo ra một thứ chất lỏng deo dẻo thẩm thấu, ngấm sâu vào khắp người Mi, tim Mi. Mi nghe như có mưa đang rơi trong tim.
Nhìn linh mục A chết dưới mưa mà buồn nôn, tay nhà văn hạng hai nói.
Đám nhà văn các người đã nhẫn tâm gây ra cái chết đó, cô gái giang hồ nói.
Ông ta không thể không chết dưới mưa. Ông ta đã chọn cho mình một cái chết, tay nhà văn hạng hai nói.
Nhà văn các người là một lũ sát nhân, ả giang hồ nói.
Tởm lợm, nàng nói, mặt nhăn nhúm và trắng bệch.
Một nỗi buồn tê dại bao trùm lấy Mi.
Em ghê tởm mưa, nàng thổn thức.
Còn người đàn bà điên trần truồng đứng gào thét dưới mưa thì sao?
Phật nói, khổ nạn.
Nhà cách mạng thực hành nói, đấu tranh.
Chúa nói, trừng phạt.
Nhà cách mạng lý thuyết nói, bất bình đẳng.
Đó là hình ảnh người đàn bà đối thoại với mưa, hoạ sĩ nói.
Bà ta gào thét dữ dội, mái tóc rối bù dính bệch vào cổ và vai, những sợi lông xoăn tít túm tụm trong cái tam giác hẹp được tạo ra bởi đôi chân khẳng khiu và cái bụng dưới lép kẹp, đôi vú nhăn nhúm giật giật theo cơn gào. Mưa cứ tuôn xối xả. Cái thân thể quắt queo, ương bướng của người đàn bà co rúm lại.
Người đàn bà gào thét điều gì? Mi không hiểu. Cũng sẽ chẳng có một ai hiểu. Không bao giờ có một ai hiểu. Chỉ duy nhất có mình bà ta hiểu. Nhưng rất có thể bà ta cũng không hiểu nốt.
Kiếp người, Mi nghĩ.
Cả thời trai trẻ Mi sống dưới mưa. Mi ngồi ăn, mưa cứ dầm dề đổ. Mồ hôi, nước mưa trộn vào cơm khiến miệng Mi mặn chát. Nhưng Mi không bao giờ được một bữa no. Sức lực Mi cứ như bị hút cạn kiệt. Những con đĩa nhầy nhụa lại âm thầm kiên trì đeo bám vào da thịt Mi. Vậy mà những thằng cha ở Ban chủ nhiệm hợp tác xã cứ luôn khuyến cáo Mi về trách nhiệm công dân đối với cái đống tài sản đã ruỗng đi vì cái thói cha chung không ai khóc. Mi luôn nghe có mùi bùn tanh.
Nàng cũng thế. Những mùa mưa năm ấy, từ tờ mờ sáng, nàng đã phải oằn lưng đạp xe để kịp nhập vào đoàn người rồng rắn dưới mưa ở phía trước cửa hàng thực phẩm mòn mỏi đợi chờ chút bầy nhầy bạng nhạng được ném ra từ con mẹ bán hàng khó tính như người ta ném khúc xương cho một con chó. Trong lúc bụng đói meo, dưới cơn mưa tầm tã, nàng hụt hơi bương bả đến công sở ở tít tận đằng đông thành phố, rồi ướt át ngồi lên chiếc ghế cơ quan, uể oải nhìn mưa rơi bên ngoài cửa sổ, nhìn xuống những con phố vắng hẳn bóng người, miên man độc thoại với mưa cho đến lúc tan tầm. Cứ thế, nàng đi về dưới mưa cả tuổi thanh xuân của mình. Mưa rơi suốt cả thời bao cấp.
Sau này, khi Mi tập tò viết lách, mưa lại bắt đầu lộp bộp rơi trên trang viết và khi Mi được cái mà người ta gọi là nhà văn thì mưa làm ướt nhoè từng trang sách của Mi. Mi không có lấy một cơ hội để cứu lấy quyển sách của đời mình. Và mưa cũng làm ướt nhoè cái lớp vỏ trí thức mà người ta khoác lên cho nàng.
Em không có nơi chốn để mà nương thân, nàng bảo.
Con người ta luôn có một nơi chốn để nương thân, Mi nói.
Có lẽ chỉ có… mưa, nàng nói với chính mình.
Mưa đi qua suốt cuộc đời Mi. Mưa rơi suốt năm tháng đời nàng. Mi và nàng không sao trốn chạy khỏi mưa, dù rằng Mi đã là thằng đàn ông luống tuổi, gối mỏi chân run, dù rằng nàng không còn trẻ trung, xuân sắc.
Chỉ gần đây thôi, nàng bảo nàng luôn thấy thời gian trôi. Mi bảo Mi chỉ nghe bước đi của thời gian.
Em thấy mình đang trôi, nàng bảo.
Anh đang bị bào mòn, Mi nói.
Dù trôi đi hay bào mòn thì cũng là sự khốc liệt của thời gian, cái mà ta chỉ có thể nhận diện lúc ta trong mưa hoặc khi ta nhìn mưa.
Giờ đây, mưa vẫn tàn nhẫn rơi trên khuôn mặt thiên thần, vóc dáng kiêu sa, da thịt thơm lừng của nàng như muốn xoá đi mọi dấu vết, như để xác định một cách tường minh rằng cái đẹp rồi cũng sẽ vĩnh viễn chìm vào lãng quên. Mi ngồi bên nàng không đớn đau, thù hận, không phiền muộn, điêu ngoa, không niềm vui, ham muốn. Tất cả chỉ là sự rỗng không.
Mưa cứ rơi, cứ rơi.
Mưa, đó là định mệnh.  

T.V.B (Bình Định)


Read more…

LỬA - Truyện ngắn Trần Văn Bạn





Mọi chuyện bắt đầu từ ngày chủ nó nối lại quan hệ láng giềng với người hàng xóm và nó bị đem ra bán đứng.
Ngày đó, chủ nó há miệng cười, rồi như mọi khi, đưa tay vuốt những sợi lông hoe vàng, khô cứng trên người của nó ra chiều âu yếm. Hẳn nhiên, nó sung sướng lắm. Nhưng đột nhiên, nó cảm thấy có cái gì như gọng kìm siết chặt mõm nó và cả thân hình của nó nằm gọn dưới một sức nặng kinh người. Khi nó định thần hiểu ra thì mọi thứ đã muộn màng. Cùng hai thằng em ruột, chủ nó thít chặt mõm, trói gô bốn chân, xỏ thanh tre tươi, treo ngược lên trời, khiêng nó đến nhà người hàng xóm, rồi quẳng nó lên cái sân gạch dày đặt cứt gà sáp. Trong cái mùi thối hoắc, cay nồng của cứt gà sáp cùng với nỗi đau đớn, ngạt thở chết người, nó vùng vẫy cố thoát nhưng càng giẫy giụa sợi dây thừng càng siết chặt. Mắt nó vằn tia máu đỏ, lồi ra, tai ù ù như có hàng trăm mũi khoan cùng lúc xuyên vào đầu.
Với đôi mắt mở thao láo, nó nằm bất động, nghe người chủ nói với đám người đứng chung quanh:
“Không lừa, đừng hòng bắt được nó. Nó dữ hơn cọp”.
“Dữ à? Để rồi dữ”, người hàng xóm gằn giọng. Cái giọng rin rít của ông ta nghe có vẻ u uất.
“Nhìn thấy ốm ốm vậy mà nó nặng cũng phải hơn ba chục kí”, thằng em kề người chủ  nói.
“Có cho nó ăn chó gì đâu mà mập?”, thằng em út của chủ nó khinh bỉ nói. Cái mặt rỗ chằng rỗ chịt đẫm mồ hôi của hắn bóng nhẫy dưới sắc nắng ban trưa mùa hạ.
“Bây giờ, tính sao đây?”, một lúc sau chủ nó hỏi người hàng xóm.
“Còn tính sao nữa? Tôi đã chuẩn bị mọi thứ”, thằng em kề chủ nó nói.
“Dao, thớt, xoong, nồi, củ riềng, sả ớt, rau ghém đủ chưa?”, người chủ hỏi.
“Khỏi lo, cứ ngồi im đó mà chờ. Anh thì biết gì về chuyện chó mà hỏi”, thằng em kề chủ nó cự.
“Trong các món chó, cái thứ làm tôi quên trời quên đất vẫn cứ là món củn”, thằng em út của chủ nó nói. Cái mặt rỗ chằng rỗ chịt của hắn lồ lộ vẻ khoái cảm của kẻ phàm ăn đang tưởng tượng ra xôi thịt.
“Đồ ngu. Củn là thứ hạ đẳng. Đã là chó thì phải là món luộc”, thằng em kề chủ nó nói.
“Cứt cả. Chỉ có dồi chó là nhất”, thằng thanh niên lùn tịt, đen nhẻm ở đầu xóm nghe chuyện chó hùa theo nhập bọn, nói.
“Thằng này láo, cả đời không bao giờ có miếng chó ngon để đút vô lỗ miệng mà cứ làm tài khôn.  Chỉ có mẻ chó là nhất”, người chủ nó nói.
“Mẻ mẹ gì. Đó là cái món hạ tiện”, thằng em người chủ nói.
“Chẳng món mẻ gì cả. Tao chỉ thích nhìn thấy máu nó chảy”, gã hàng xóm nói, mắt long lên đầy giận dữ. Cái thân hình hộ pháp của gã phơi trần dưới nắng trưa trông rất dễ sợ. Chân gã đầy vết sẹo. Đó là dấu vết những cú cắn trộm mà nó như là chứng tích hằn sâu nỗi nhục và hận thù không thể tẩy rửa của gã.
“Có biết cắt tiết không? Chọc bậy, mất món tiết canh như chơi. Thời buổi này, mất chút máu chó thì chó lắm”, một gã trung niên ốm như que củi, da vàng ệch, mắt ốc nhồi, có lẽ do đói ăn lâu ngày, lại không được xổ lãi, nhà ở cách đó khoảng năm phút đi bộ, nghe mùi chó, vừa nhập bọn, nói. Hình như hắn cố che đậy sự dốt nát của mình bằng cái trò chơi chữ.
Gã thanh niên lùn và gã trung niên da vàng ệch xắn tay áo, hè nhau khiêng con chó đang hổn hển thở. Họ làm rất cần mẫn như thể  để chứng minh rằng muốn có miếng chó thì phải đổ công sức. Con chó xấu số được đưa ra phía sau nhà người hàng xóm, nơi có cái giếng nước xây bằng đá ong mà nước được kéo lên dễ dàng bằng cái cần trục dựa trên nguyên tắc cánh tay đòn và được đổ ngay vào cái ang cao ngang rốn đặt sát thành giếng rất thuận tiện cho việc múc nước bằng chiếc gáo dừa để làm sạch một cái xác chết. Ở đó, người ta cũng đã chuẩn bị một đống rơm khô đủ để thui sạch lông những con vật có lớp lông mao dày mọc quanh thân thể, một cái xoong to tướng đầy nước đang sùng sục sôi dưới ánh lửa hừng hực của những khúc củi gộc, những chiếc dao bén nhọn, ánh lên màu thép đục, những sợi dây thừng, những cái bát và thau đựng tiết. Tóm lại, họ khiêng nó đến cái nơi có thể giết thịt con chó một cách hoàn hảo nhất.
Đặt con chó nằm lên cái chồ xi măng rộng khoảng hơn mét vuông, gã trung niên mắt nhồi ngước nhìn đám đông, hỏi:
“Ai cắt tiết?”
“Tao”, gã hàng xóm gằn giọng. Cái thân hình hộ pháp của gã bắt đầu xâm xấp mồ hôi dưới cái nắng gắt của trưa mùa hạ miền Trung. Gã hậm hực tiến lại, kéo xệch con chó trượt trên mặt chồ, đến khi đầu và cổ chó nhô ra khỏi mặt chồ, nơi đặt sẵn cái thau nhôm, rồi cầm lấy con dao bầu chuẩn bị cho việc giết thịt. Lúc người đàn ông đưa cả cái thân hình hộ pháp đè lên con chó, trong nỗ lực cuối cùng để thoát khỏi ranh giới giữa sự sống và cái chết, con chó vùng dậy chạy. Có lẽ, sợi dây trói con chó được nới lỏng bởi sự dằn xóc, va đập của việc di chuyển và sự giẫy giụa tuyệt vọng nhưng mãnh liệt của con chó. Sau phút sững sờ, đám người lao theo, song đã quá muộn. Con chó chạy qua cái vườn hẹp, len lỏi trong những lỗ hổng của hàng tre dày kịt gai nhọn, lướng vướng với sợi dây thừng còn đang thít chặt cái mõm. Sau một lúc, con chó thoát ra ngoài. Liền đó, nó nhảy qua con mương rộng rồi mất hút trên cánh đồng. Đám người giết chó cứ luýnh qua luýnh quýnh, bên này hàng rào tre.
“Khốn nạn thật”, gã hàng xóm hậm hực chửi.
“Chửi rủa gì. Làm ăn như cứt”, gã thanh niên lùn tịt nói.
“Làm ăn như tụi bay mới là cứt. Chỉ mỗi chuyện cột con chó cũng không xong”, người hàng xóm nói.
Đám người giết chó hậm hực ra về, chuẩn bị những cuộc vây bắt cho những ngày tiếp theo. Chỉ có gã thanh niên lùn tịt và gã trung niên mắt ốc nhồi là tiu nghỉu.
“Thịt bỏ trong họng rồi mà cũng nhảy ra”, gã trung niên mắt ốc nhồi than.
Con chó cố vượt qua cánh đồng, dù đôi chân của nó hầu như không lê được nữa. Nắng trưa tháng năm và cái miệng bị thít chặt khiến nó ngạt thở, tim đập liên hồi và mắt mờ đi. Nó biết rằng nguy cơ bị giết thịt vẫn còn đang rình rập thường trực ở phía sau.
Cuối cùng, con chó cũng đến được bờ sông. Việc đầu tiên là nó chọn một nơi kín đáo, có bóng râm, thả cái thân hình mềm nhũn lên mặt đất, cố thở. Khi mặt trời hơi chếch về tây, nó cố đứng lên, tiến lại bên gốc cây sầu đông, đưa cái mõm quệt liên tục vào gốc. Đến xế, sợi dây thừng bung ra cũng là lúc nó quị xuống vì kiệt sức. Rồi nó lịm đi trong cảm giác thân thể hoàn toàn được giải phóng.
Chiều. Trong giấc ngủ chập chờn, nó nghe có cái gì rậm rịch, rậm rịch trong lòng đất. Cái sự rậm rịch đó rõ dần, lớn dần rồi chợt bùng lên dữ dội. Nó mở choàng mắt. Một đám người ập đến. Hình như có cái gì đụng vào hông nó. Nó quay ngược đầu lại. Một cú ngoạm đầy bản năng, dũng mãnh và kinh khiếp, đã cắm rất sâu và ngọt những chiếc răng nhọn hoắc, khoẻ mạnh vào cái nơi đang đe doạ tính mạng của nó.
Một tiếng hét thất thanh làm vang động cả một khúc sông tĩnh lặng. Tiếng hét chưa dứt con chó đã phóng vọt đi trước sự sững sờ của đám người rượt đuổi. Mặt người chủ nó tái nhợt, nhăn nhó vì đau đớn. Bàn tay kia của ông ta cầm chặt vết thương. Máu bắt đầu len qua kẽ tay, tích thành giọt rồi nhỏ lên mặt đất.
“Đ. mẹ nó, tức chết đi được”, người chủ nó nói trong đau đớn.
“Đã bảo cứ lấy cây nện mẹ vào đầu nó cho chắc ăn, lại không nghe”, thằng em kề người chủ nó nói.
“Tụi bay làm ăn như cái con c, cứ lấp ló lấp thụt ở đằng sau, còn nói gì nữa”, người chủ nói.
“Thôi, cãi cọ làm gì. Về xức dầu, không, nó nhiễm trùng thì thấy mẹ”, thằng thanh niên lùn tịt nói.
“Nhiễm trùng không nói. Lỡ nó bị dại, không chích ngừa thì coi như xong”, gã trung niên da vàng ệch nói.
“Trù hả?”, người chủ nó nói.
“Ừ, có ngon thì đừng chích đi”, gã trung niên mắt ốc nhồi thách.
“Dẹp mẹ ông đi. Đã không làm được cái cứt gì còn gây rối”, thằng em kề người chủ nói.
Gã trung niên mắt ốc nhồi không cãi nữa nhưng môi gã nhếch lên.
Bọn họ lục tục kéo nhau trở về với tâm trạng nặng nề và cay cú của buổi đầu xuất quân thất bại. Song điều đó càng khiến họ quyết tâm săn đuổi.
*
*   *
Nó là kết quả của cuộc tình vụng trộm nồng thắm giữa con chó đực to xương nhưng còm nhom vì thiếu ăn và bệnh tật với con chó cái gầy đét, mình đầy ghẻ lở hay sủa vu vơ và cắn càn. Sự pha trộn dòng máu chỉ có thể khắc phục chút khiếm khuyết về cơ thể song không thể tẩy rửa được thói cắn càn, sủa bậy. Tuy vậy, nó rất hãnh diện về dòng máu của mình. Kết hợp dòng máu không phải là sự lai tạp mà là sự lai tạo có chọn lọc, có chủ định để tạo ra giống nòi thượng đẳng, tạo ra sự thay đổi triệt để trong thứ bậc loài chó.
Người chủ đem nó về nuôi khi nó hãy còn bé lắm. Nhưng chút cơm thừa canh cặn, bữa đói bữa no rồi cũng giúp nó trưởng thành và biến nó thành con chó giữ nhà không chê vào đâu được. Nó luôn thực thi công việc với niềm say mê, khoái trá của kẻ được tin dùng. Trong cái bề dày công trạng chó nhà, thành tích nổi bật, vang dội nhất của nó là hàng ngày nó rượt bắt, đem xác những con gà xấu số của những người láng giềng về cho chủ nó mổ thịt và, thỉnh thoảng, bất thần cắm những chiếc răng nhọn hoắc vào da thịt nhạy cảm của gã hàng xóm khiến anh ta co rúm người lại, mặt tái đi vì đau đớn và giận dữ.
Người chủ thuộc tầng lớp nghèo khó ba đời. Nhưng đến đời ông ta thì cùng quẫn. Nhiều thập kỷ liền, với thân phận hèn kém, ông ta và gia đình lăn lết trong đói rách. Để cầm cự qua ngày và cải thiện địa vị làng xóm của mình, ông ta bắt đầu chơi trò dựa dẫm, xin xỏ và cầu cạnh. Suốt hơn hai mươi năm ròng, ông ta làm dịu những cơn sôi bụng sùng sục của bản thân và đám vợ con mình bằng những hạt gạo đẫm đầy mồ hôi và nước mắt của vợ con người hàng xóm. Bỏ ra hạt gạo xương máu, gã hàng xóm thực hiện tham vọng biến gia đình người chủ chó thành đám tôi tớ. Người chủ chó cay đắng nhận ra rằng, sau bao nhiêu cố gắng, cái thân phận chó má của mình vẫn không được cải thiện. Nên trong khoảng thời gian này, khoảng thời gian đang ăn miếng cơm của người hàng xóm, người chủ lại chơi trò xin xỏ miếng ăn của một người giàu có khác. Khi đã có chút của ăn của để, cái tâm địa phản phúc của ông ta bắt đầu trỗi dậy. Thế là, hai người láng giềng ra sức moi cái bụng đầy cứt thối hoắc của nhau ra bêu xấu. Một lần, không nén được cơn giận người hàng xóm giáng một cái tát thật lực vào mặt người chủ chó để gọi là “cảnh cáo thằng ăn cháo đá bát”. Để làm dịu cơn đau do cái tát kia hằn lên da thịt người chủ chỉ có một cách duy nhất hoàn hảo là xua con chó đi cắn trộm người láng giềng. Nhưng sau rốt, kẻ mạnh đã chiến thắng. Một ngày kia, bị người giàu có bỏ rơi, người chủ chó đành múi mặt quay về cầu xin người hàng xóm được tiếp tục làm thân phận tôi tớ “để có cái bỏ vô lỗ miệng” mà sống với đời. Vậy là số phận con chó đã được quyết định từ đó.              
*
*   *
Đời sống chó hoang, quả thực khắc nghiệt.
Ngày đầu, bị hất ra khỏi nhà, trong nỗi mệt mỏi, đau đớn cùng cực, ngồi trong hàng tre trồng chạy dọc theo bờ sông, nhìn hoàng hôn buông xuống lòng nó dậy lên nỗi hoang mang. Dẫu rằng, nó quen sống với bóng đêm nhưng giờ đây, nó hiểu rằng, đêm là cạm bẫy, là rình rập, là chết chóc. Rồi bóng đêm dần tràn ngập. Trong ánh sáng nhá nhem, nó nhìn mãi về phía cái xóm xanh rì những hàng tre, ở phía bên kia cánh đồng, nơi có căn nhà nó từng trú ngụ, từng có miếng ăn, nơi mà giờ đây chắc chắn người ta đang nốc rượu liên hồi để sáng dạ lập ra một kế hoạch tốt nhất vây bắt và giết thịt một con chó, nơi nó bị tước đoạt vĩnh viễn quyền tự do, quyền sống .
Nó thấy đói, đói cồn cào, nước dãi cứ tuôn ra, đầy ứ, rồi lòng thòng rơi trên mặt đất pha cát khô cứng. Nhưng nỗi sợ và cơn đau nhức hành hạ khiến nó cứ dính chặt lên mặt đất đầy lá tre khô. Thời gian trôi lâu. Nó nằm áp lên mặt đất. Đêm, nơi bờ sông thật hoang vắng, tĩnh lặng. Ở đằng kia, trên bụi tre, chợt rào lên những tiếng động rồi vụt tan đi cũng bất ngờ như khi nó xuất hiện. Có lẽ, những con vật ăn đêm rượt đuổi nhau đã làm gãy những cành tre mục và rơi mình lên những cành tre đầy gai nhọn. Điều đó khiến nó giật thót tim. Nhưng rồi nó hiểu rằng chẳng có mối hiểm nguy nào rình rập nó cả. Nó lại nhớ đến một bữa ăn. Nó nghĩ đến một miếng thịt. Nhưng sau rốt, nó không nghĩ ngợi được điều gì nữa. Nó lịm đi.
Sáng ra, mình mẩy đau ê ẩm, nó nhanh chóng nhận thức tình thế khốn nạn của mình. Nó hiểu rằng trong cái vẻ tĩnh lặng, thanh bình, êm ả lúc ban mai nơi bờ sông vắng bóng người đang ẩn chứa một hiểm hoạ không thể lường. Quả đúng như điều nó cảm nhận: mặt trời vừa ló dạng, đám người săn chó đã xuất hiện trên cánh đồng và đang hối hả tiến về phía bờ sông, tay vung vẫy gậy gộc và dây nhợ. Tim đập rộn lên, nó dõi mắt nhìn. Đám người ngày càng tiến đến gần, rất gần, dường như không gì có thể cản bước họ. Nó hỗn loạn, phóng vọt đi, song vẫn đủ khôn ngoan men theo hàng tre, cố tránh và vượt tầm nhìn của đám người đang truy sát nó. Và kìa, trong nỗ lực vượt thoát tử thần và với cái nhìn tinh nhạy của loài chó, nó phát hiện nơi bụi tre um tùm, to lớn một cái lỗ đen ngòm, sâu thẳm ẩn phía sau những cành tre đầy gai nhọn và những chiếc lá non của cây dại. Nó chui tọt vào. Đứng nêm cứng giữa các gốc tre, nó cố nén thở. Liền đó, nó nghe bước chân và tiếng người bàn tán rất hăng bên ngoài.
“Lục cho kĩ, biết đâu nó trốn trong đó”, cái giọng quen thuộc của người chủ vang lên.
“Gai như thế này có trời cũng không chui vào lọt, chứ đừng nói là chó”, thằng em kề người chủ nói.
“Vậy mà chó lọt đó”, gã trung niên mắt ốc nhồi, da vàng ệch, khích.
Một làn khí lạnh chạy dọc sống lưng khiến con chó rùng mình.
“Không có đâu. Đi, đi”, người hàng xóm nói. Vẫn cái giọng rin rít, u uất.
“Chắc chắn nó không thể bơi qua sông. Sông rộng, đầy nước. Vậy, nó ở đâu?”, người chủ như gào lên.
“Đi mà hỏi thiên lôi”, thằng em kề người chủ nói. “Trời đất mênh mông…”, nó lại làu bàu.
“Đừng cãi nữa. Đi tìm đi. Không khéo hết ngày lại về tay không”, thằng thanh niên lùn tịt nói.
Đám người săn chó kéo nhau đi. Sự căng nén tột cùng bên trong đột ngột giãn ra, con chó như muốn khuỵ xuống.
Sau đó, đám người săn chó còn quần đảo nhiều lần dọc theo bờ sông nhưng chẳng phát hiện được gì.
Thế là hầu như cả ngày hôm đó, mặc cơn đói hành hạ, con chó cứ nằm im trong bụi tre. Chỉ một lần duy nhất, lúc mặt trời đứng bóng, con chó mò ra miệng lỗ, dáo dác nhìn, khi biết là không có một ai theo dõi, nó chạy vội qua bãi cát nóng bỏng tựa như cát rang trên chảo, đến bên mép nước, hối hả cử động chiếc lưỡi đau nhức đưa nước vào bụng rồi phóng vội về cái lỗ, nơi bụi tre.
Nhưng rồi không cưỡng được cơn đói, vả lại, đã bắt đầu quen dần với nỗi sợ hãi, tối đến, con chó thận trọng ra khỏi bụi tre. Trong bóng đêm dày đặc, nó căng mắt quan sát, rình mò, tìm kiếm khắp bụi bờ một con vật ăn đêm nào đó, một con chuột, một con chồn, một con ếch... Với nó, một chút thịt sống không phải là món khoái khẩu nhưng hẳn sẽ làm dịu cái dạ dày đang cồn lên cơn đau nhức. Nhưng đêm đó, chẳng có ma nào xuất hiện. Cứ thế, suốt một tuần liền, cơn đói làm con chó kiệt sức dần. Không ít lần nó nhìn thấy cái chết. Đôi lần nó như chạm vào cái chết.
Song, sự sinh tồn có sức sống mãnh liệt kỳ lạ, nó thôi thúc con chó tìm kiếm, sục sạo, rượt đuổi, vồ chụp, cấu xé. Và thế là, một tháng sau, nó đã là con chó dũng mãnh, tinh nhạy trong cái thế giới tự nhiên đầy bất trắc.
Đêm đêm, nó lẻn về cái xóm nhỏ, mò đến gần ngôi nhà nó đã gắn bó hơn năm năm trời, nấp vào một nơi kín đáo nào đó và căng mắt nhìn. Nó nhìn thật lâu, nhìn mãi đến tận khi gà trong xóm cất tiếng gáy nó mới trở về nơi ẩn nấp.
Hành tung con chó rồi cũng bị bại lộ. Dưới ánh trăng héo úa, vàng vọt hạ tuần, một vài nông dân tháo nước ruộng, đã phát hiện con chó chạy bước nhỏ trên những chiếc bờ ruộng hẹp, theo hướng từ bờ sông về phía xóm nhà. Như vậy, nghĩa là con chó vẫn còn đang lẩn quất ở đâu đó quanh thôn xóm này. Điều đó khiến đám người săn chó thật sự cảm thấy bàng hoàng vì rằng non tháng trời bọn họ đã lùng sục một cách gắt gao, không để lọt cây kim, sợi tóc trên một vùng rộng lớn, trải dài từ xóm nhà, xuyên qua cánh đồng, đến bờ sông rồi chạy men theo dòng sông đến tận vùng hạ bạn và bọn họ nghĩ rằng những cuộc càn quét khốc liệt khiến con chó không thể cưỡng được nỗi sợ hãi đã bỏ xứ mà đi và rất có thể nó đã bị giết thịt bởi bọn người buôn chó rồi. Dạo này, khắp nơi, nổi lên như nấm mọc sau mưa, các băng nhóm săn bắt chó trộm để bán cho bọn người buôn chó. Đám này mà càn quét, vây ráp thì không con chó hoang nào hòng trốn thoát được.
Liền đó, bọn người săn chó hối hả tổ chức các cuộc vây bắt. Song, bọn họ đủ khôn để hiểu rằng, thành lập đoàn toán, trang bị gậy gộc, dây nhợ, săn bắt công khai là việc làm công cốc. Vậy nên giải pháp tối ưu để sập bẫy một con chó tinh khôn là phải phân nhỏ lực lượng hợp lí và vây bắt bí mật. Bọn họ họp bàn phân công nhiệm vụ cụ thể cho từng thành viên của nhóm là hàng đêm thay nhau chốt chặt các lối ra vào xóm, liên tục bí mật rình rập, theo dõi mọi động tĩnh có thể có của con chó ở mọi nơi mọi lúc. Dĩ nhiên, không loại trừ ban ngày.
Con chó cũng hiểu rằng nó đang chơi trò mạo hiểm. Lẻn vào tận sào huyệt của đối phương nghĩa là nó mặc nhiên đem tính mạng của mình ra đánh đổi. Chỉ cần một sai lệch nhỏ trong tính toán, một phán đoán sai lầm, sự thiếu nhạy bén trong đánh hơi, sao nhãng trong quan sát thì mọi cái sẽ chấm dứt. Với độ tinh khôn của hai dòng máu con chó biết rằng, giờ đây, bọn người săn chó đang bí mật giăng bẫy nó. Sự đối mặt ngẫu nhiên của nó với một vài nông dân trong đêm tối trên đồng ruộng là mầm mống của tai hoạ. Bao giờ cũng thế, miệng lưỡi con người ta cứ luôn  tuôn ra những điều mà lí trí muốn trì níu lại. Ở con người, cái bí mật nhất là cái công khai nhất. Hẳn nhiên, cái tin con chó xuất hiện đã lan đi khắp làng và còn có thể lan đi xa hơn nữa.
Tuy vậy, con chó vẫn không từ bỏ quyết tâm trở về xóm nhà và dứt khoát nó không thể để mình rơi vào tay của bọn người săn chó. Vỏ quýt dày phải có móng tay nhọn. Con chó dành toàn bộ thời gian bí mật rình rập, theo dõi hành tung đám người săn chó và dùng mọi mánh khoé để đánh lạc hướng bọn họ. Nó liên tục thay đổi lịch trình di chuyển, địa điểm tập kết. Nó căng mắt tập trung quan sát và thận trọng bước ra khỏi nơi ẩn nấp, thận trọng di chuyển trên vùng đất soi phẳng đầy cây đậu phộng đang kì ra hoa, đi qua cánh đồng trống trải đang vào lúc lúa trổ đòng, thận trọng tiến đến rìa xóm, dừng lại quan sát, nghe ngóng. Khi biết chắc an toàn con chó lẻn nhanh vào xóm qua những con đường hẹp, qua những lỗ hổng hàng rào vườn nhà hoặc nhảy vọt qua những rào chắn người ta dựng lên để chống trộm rồi thận trọng, dò dẫm, vừa đi vừa nấp trong cái mê trận xóm làng để đến gần ngôi nhà người chủ. Đôi khi, nó vừa ló ra khỏi nơi ẩn nấp đã vội thụt vào. Có lúc, đi trên cánh đồng nó phải bỏ cuộc giữa chừng. Có lần, nó ngồi ở rìa xóm suốt đêm để rồi đành phải quay về với nỗi mệt mỏi và thất vọng đè nặng.
Với đêm tối, con chó dùng đôi mắt tinh tường thiên phú để nhìn, còn đám người săn chó thì dùng đèn để soi. Bọn người săn chó tận dụng thành tựu khoa học kĩ thuật để tiêu diệt, con chó dựa vào vũ khí bản năng để sinh tồn. Đó là trò chơi kỳ thú, trò vờn nhau hú tim, một cuộc rượt đuổi ngoạn mục. Và rồi con chó đã giành thế thượng phong. Bọn người săn chó luôn nằm trong tầm kiểm soát của nó; nó đột nhập vào thôn xóm mà không bị phát hiện; nó xác định, theo dõi và quan sát mục tiêu như mong muốn. Còn bọn người săn chó thì đã quá mệt mỏi, thất vọng với trò rượt đuổi vô hình và ở họ bắt đầu nổ ra các cuộc cãi vã.
“Nó trốn đi đường nào mà tìm hoài không ra”, người chủ hậm hực nói.
“Lẽ ra chúng ta không phải thức đêm thức hôm khổ sở như thế này”, thằng em kề người chủ than.
“Chỉ tại cái cung cách làm ăn như cứt…”, vẫn cái giọng rin rít, u uất, gã hàng xóm nói.
“Đổ thừa là cái thói chó má của con người. Thằng nào cũng cùng một giuộc, được thì giành ăn, thua thì trút cho thằng khác. Hồi đó, sao không thằng nào xông vô cột chó, chỉ để mỗi một thằng này liều mình?”, thằng em kề người chủ giận dữ nói.
“Đừng vì chuyện con chó mà làm mất hoà khí anh em”, người chủ nói.
“Không, đó là chuyện chó”, gã hàng xóm lạnh lùng nói.
Im lặng.
Thằng em kề người chủ hậm hực, bỏ đi ra xa ngồi. Mặt nó tái đi trong nỗi nhục của việc phải nuốt miếng ăn ban phát.
“Đã bảo không còn chó mà cứ bảo còn chó”, lát sau thằng thanh niên lùn tịt nói.
“Không thời nào hết chó. Không bao giờ hết chó. Chó luôn luôn còn”, gã trung niên da vàng ệch, mắt ốc nhồi nói, mặt gã vênh lên theo cái cung cách của bọn người luôn tự nhận mình thuộc tầng lớp thượng đẳng.
“Cha này điên mẹ nó rồi”, thằng thanh niên lùn tịt nói.
“Cha Thừa, cha Tám đúng là phường bịp bợm. Làm gì có chuyện mấy chả gặp con chó trên đồng”, thằng em út người chủ bực dọc nói.
“Không lẽ mấy lão dựng chứng nói để chơi khăm mình?”, người chủ nói.
“Bây giờ các ông có còn già miệng với tôi nữa không?”. Không có câu trả lời, thằng thanh niên lùn tịt  tiếp: “Tôi hỏi các người, từ đó đến giờ, có ai nhìn thấy con chó bao giờ chưa?”.
“Không lẽ bao nhiêu đêm thức trắng giơ mình ra cho muỗi mòng cắn bây giờ lại tay không?”, người chủ nói.
“Chứ làm gì bây giờ? Nằm lăn ra ăn vạ à?”, gã trung niên da vàng ệch, mắt ốc nhồi nói.
“Dẹp mẹ cái mõm tụi bay đi, hùa theo kiếm chút thịt chó mà hễ cứ mở miệng là khích bác”, người chủ nói.
“Tụi tôi cần mẹ gì chút thịt chó của anh”, gã trung niên da vàng ệch nói.
“Con C, bây giờ không gác ghiếc, rượt đuổi gì nữa. Cứ nằm nhà phơi cu ra ngủ với vợ là sướng nhất”, thằng em kề người chủ đi vào, nói.
“Đúng là chó má”, cái giọng rin rít, u uất của người hàng xóm lại dội lên.
Thế là, tư tưởng rã đám và bỏ cuộc len dần, len dần vào đám người săn chó khiến họ thật sự ngao ngán cuộc chơi.
Bây giờ, con chó ngày càng tiến gần, rất gần đến mục tiêu. Mục tiêu, đó là điểm nhìn, là cái cụ thể, là người chủ cũ, là vợ và đám con của ông ta. Nhiều đêm con chó ngồi trong bụi chuối, phía trước ngôi nhà, chỉ cách cánh cửa chính dăm ba sãi chân, có thể thấy rõ cái dáng gầy gò, cao khều hơi chồm về phía trước khi di chuyển của người chủ, nhìn bước đi lẫm chẫm của thằng con lên năm và cái dáng ngồi co ro, bần tiện của vợ ông ta sau bữa cơm tối trong ánh sáng vàng vọt được hắt ra từ chiếc đèn dầu, đặt trên bàn, ở giữa nhà; nghe họ nói, cười, bàn tán, cãi vã, văng tục, chửi bới trong muôn chuyện đời thường của một gia đình nông dân trong cái im ắng, tĩnh lặng của làng quê trung bộ và nghe cả tiếng muỗi vo ve quanh mình. Táo tợn hơn, lúc canh ba, canh tư, mấy lần con chó lẻn vào nhà qua cánh cửa chính mà chủ nhà bỏ ngỏ để đón chút gió mát của đêm mùa hạ. Trong bóng đêm tối om, nó lướt qua rất nhẹ và sát đám người đang chìm trong giấc ngủ mê mệt trên những chiếc chiếu cói đã tã trải lên nền nhà, nghe hơi thở đều đều của bọn người mà giờ đây với nó đã trở nên thù địch, nghe cái mùi ngầy ngậy, nồng nồng quen thuộc của mồ hôi tích tụ quyện chặt vào giường chiếu, áo quần, mùng mền lâu ngày không giặt giũ trong ngôi nhà tranh ẩm thấp, chật chội, lòng dậy lên cảm giác nôn nao, đi vào mọi ngóc ngách, xác định cụ thể, chi tiết đến từng phân vuông của từng vị trí, từng mục tiêu. Trong đêm, có thể thấy đôi mắt con chó ánh lên thứ ánh sáng khác lạ, thứ ánh sáng vừa mang sắc đỏ rực vừa u tối của khối lửa chợt thổi bùng - thứ ánh sáng làm tim con người ta đau nhói. Đó là màu sắc của cái chết. Phải, đó là bóng dáng của thần chết. Đây là sự trở lại và đây cũng là điểm đến. Song, con chó vẫn chưa quyết định tấn công.
Đến giờ phút này, hình như con chó vẫn tiếp tục chiến thuật ẩn mình. Ẩn mình là trò chơi của sự biến mất trong tồn tại, là cái vô hình trong hữu hình khiến đối phương không nhìn thấy, không xác định được mục tiêu và tệ hại hơn là mất cảnh giác. Mất cảnh giác là sự phơi mình ra ánh sáng để đối phương mặc sức tấn công từ trong bóng tối, là sự thất bại, sự tự hủy diệt, là tự sát. Bọn người săn chó đã thật sự chấp nhận bỏ cuộc và bọn họ không còn nghĩ đến chuyện con chó. Gia đình người chủ cũng không nghĩ rằng con chó vẫn đang hiện diện trong vùng. Vả lại, có hay không sự hiện diện của con chó không còn ý nghĩa đối với cái đời sống chật vật, tất bật của gia đình họ. Và đó là một tai họa.
Trong một đêm trời tối đen như mực, ngay từ lúc chạng vạng, con chó đã lẻn vào nhà và nấp trong cái xó chất lỉnh kỉnh đồ đạc cũ nát của chiếc buồng hẹp. Khoảng hai giờ sáng, con chó tự tin đứng lên, rời vị trí ẩn nấp, đi đến cửa buồng rồi với ý thức trả thù se sắt, nó tiến về phía chiếc giường, nơi bên trên có người đàn ông đang say ngủ, bất thần lao vào mục tiêu với sức mạnh kinh người. Một tiếng thét thất thanh chợt dội lên làm xao động trời đêm. Trong cơn say máu, trong nỗi hận thù tích tụ trào dâng đến đỉnh điểm, con chó liên hồi ngoạm vào cổ người chủ và giật. Cả nhà hốt hoảng bừng dậy. Nháo nhác, luýnh quýnh, phải một lúc lâu vợ con người chủ mới đốt được đèn. Con chó buông kẻ thù, vùng chạy thoát thân. Thật rủi cho con chó. Dạo này, trời đã bắt đầu chuyển sang mùa thu. Đầu hôm, trời hãy còn nóng bức, cửa vẫn được mở toang để đón gió như mọi đêm. Nhưng, lúc quá nửa đêm, đứa con gái người chủ đã chốt chặt lại sau khi bất ngờ thức giấc trút đi thứ nước tiểu ngai ngái căng đầy bọng đái một cách bất thường khi thấy khí trời trở nên mát dịu. Sự háo hức trả thù tột độ đã khiến con chó khinh suất trong tình huống này. Nó không nghĩ rằng lối thoát đã bị bít chặt.
Trong cơn hỗn loạn con chó liên tục phóng vào cánh cửa đã bị chốt chặt. Người vợ và đứa con gái chạy lại với người đàn ông đang nằm thở khò khè, đau đớn trên giường. Máu tuôn ra từ cổ họng ông ta làm ướt đẫm cổ áo và thấm lên chiếc chiếu sờn rách, xỉn màu. Có vẻ ông ta đang ngạt thở. Hai thằng con trai bật dậy, nhào tới chồm lên con chó. Con chó phóng vọt đi, chạy men theo lối xuống nhà dưới. Cửa sau bít kín, nó quay ngược trở lại, thấy cửa buồng bỏ trống liền chạy tọt vào. Hai thằng con trai người chủ kéo vội cánh cửa buồng, khóa trái. Đằng kia, người đàn ông lên cơn co giật, sự sống dường như ngưng đọng trong đôi mắt đã trở nên đờ đẫn. Miệng ông ta  cứng lại, lưỡi líu đi. Ông ta muốn nói điều gì đó nhưng không nói được
Đứa con gái tung cửa, phóng ra bên ngoài, lạc giọng kêu cứu. Lát sau, hàng xóm chạy lại, bàng hoàng, bao quanh nạn nhân.
“Đưa đi cấp cứu đi. Máu tuôn xối xả thế này, không đưa đi kịp thì coi như xong”, gã trung niên da vàng ệch, mắt ốc nhồi, nói.
“Chắc là trúng động mạch”, người hàng xóm nói.
“Tưởng nó đã bỏ đi, ai biết đâu nó vẫn còn quay lại cắn. Ác chi ác dữ vậy trời”, nước mắt nước mũi ròng ròng, người đàn bà ngồi bên chồng than khóc.
“Đ. mẹ nó, tức hộc máu”, thằng em kề người chủ gầm lên trong cơn điên.
“Đời gì lại có chuyện chó cắn chủ”, một người nào đó nói.
“Cắn gì? Trả thù chứ cắn gì?”, những người hàng xóm xầm xì bàn tán.
Người ta dùng võng khiêng nạn nhân đến trung tâm xã để từ đó thuê xe đưa đến trung tâm y tế huyện cấp cứu.
Lúc này, người ta vẫn chưa tính đến chuyện con chó. Với con chó ranh ma, quỉ quyệt, dám phục kích cắn vào cổ người thì tấn công tiêu diệt nó trong buồng tối quả là trò mạo hiểm. Vả lại, con chó đã bị nhốt kỹ trong buồng, nó không thể nào trốn thoát.  Mọi người tản ra, trở về nhà, chờ đợi.
Gần sáng, cùng với tin xấu bay về là cái xác thõng thượt của người chủ trên chiếc võng đánh nhịp theo những bước chân chạy đều đều đang hướng về cái xóm nhỏ. Xác vừa về đến đầu ngõ, người ta bu lại và vợ con người chủ khóc rống lên. Không khí ồn ào như đám giặc. Người ta bắt đầu bàn tính chuyện hậu sự.
Khi trời đã sáng tỏ, người ta ngồi lại quyết định số phận con chó. Bọn họ gồm người hàng xóm, thằng em út người chủ, thằng thanh niên lùn tịt, gã trung niên da vàng ệch, mắt ốc nhồi và hai cậu thiếu niên lực lưỡng. Sau lúc, trốn tránh, tròng tréo trách nhiệm xung trận, sau lúc bàn cãi lằng nhằng, cuối cùng, bọn họ thống nhất phân công gã trung niên da vàng ệch, mắt ốc nhồi, thằng thanh niên lùn tịt và hai cậu thiếu niên trực tiếp vào buồng tấn công con chó. Gã trung niên da vàng ệch, mắt ốc nhồi vinh dự nhận trọng trách chỉ huy. Vũ khí là những chiếc gậy bằng tre đài. Phương tiện chiếu sáng là những cây đèn tạ chứa đầy dầu hỏa. Bên ngoài, mặt trời đã lên cao nhưng căn buồng kín mít, chật chội vẫn mờ tối.
Gậy gộc, đèn đuốc trên tay, toán người bước nhanh vào buồng, chốt chặt bên trong, đề phòng con chó thoát ra bên ngoài. Căng mắt nhìn bọn họ quen dần với thứ ánh sáng vàng vọt, u tối. Bọn họ dò dẫm, thận trọng tiến từng bước một. Căn phòng vốn đã quá chật chội với linh tinh các thứ đồ vật chất đầy, giờ lại càng ngột ngạt hơn với bốn con người được trang bị đầy đủ vũ khí đứng chen chúc nhau ở phía cửa nên bọn người bắt chó rất khó khăn trong xoay trở và quan sát. Đến lúc này, bọn người săn chó vẫn chưa thấy bóng dáng con chó. Trong lúc bọn người bắt chó đang quờ quạng tìm kiếm giải pháp tối ưu cho việc tấn công, đột nhiên, từ bên dưới đống đồ đạc chất ở góc buồng, con chó phóng thẳng vào đám người truy sát nó. Bọn người bắt chó lúng ta lúng túng hè nhau nện vào con chó. Nhưng những chiếc gậy không nhằm vào mục tiêu lại va vào nhau, va vào đồ vật, va vào những chiếc đèn. Kết quả là những chiếc đèn tạ đầy dầu rơi và vỡ ra trên nền nhà. Lửa bén nhanh vào những vật dụng dễ cháy, trong chớp mắt đã trùm kín lối ra vào. Bọn người truy bắt chó, trong cơn hăng tiết, cứ lao theo con chó đập túi bụi. Khi họ giật mình hiểu ra thì đã quá muộn: lửa phủ khắp căn phòng và bắt đầu táp lên mái tranh. Bọn họ nháo nhào về phía cửa. Chìm trong khối lửa rừng rực, bọn họ tranh nhau tháo chốt cửa. Đến lúc cửa bật ra chỉ có cậu thiếu niên cao lớn, lực lưỡng nhất bọn thoát được ra ngoài. Khắp người cậu ta đã bị cháy xém. Còn đám người ở ngoài sân, khi phát hiện khói và mùi khét toả ra vội vã chạy lại, đứng dồn cục ở trước cửa buồng, hỏi vọng vào. Và đến khi lửa cháy rần rật trên mái nhà họ vừa hoảng hồn la ơi ới vừa tranh nhau tuôn ra ngoài và hớt hải tìm gàu, xoong kéo nước từ cái giếng ở trước nhà để chữa lửa, không một ai để ý đến cái xác của người chủ đặt ở nhà trên. Mặc nước được dội, lửa vẫn lan nhanh.
Bây giờ, ngôi nhà tranh đã biến thành biển lửa. Mọi người dừng lại, đứng nhìn ngọn lửa hoành hành. Họ hiểu rằng với những chiếc gàu nước nhỏ bé hòng dập tắt biển lửa chỉ là việc làm vô vọng.

T.V.B (Bình Định)
Read more…

CÁCH NHẬP COMMENT TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ

Đầu tiên, nhấp chuột vào ô Nhập nhận xét của bạn rồi viết comment. Viết xong, nhấp chuột vào ô Tài khoản Google. Sau đó nhấp chuột vào Tên/URL thì sẽ hiện ra 2 ô. Ô phía trên, ghi Họ và tên của bạn. Ô phía dưới, ghi dòng chữ:huongquenha.com

Cuối cùng, nhấp chuột vào ô Tiếp tục và nhấp chuột tiếp vào ô Xuất bản là xong. (Nếu bạn đã có sẵn Tài khoản Google, thì sau khi viết comment, chỉ cần nhấp chuột vào ô Xuất bản là thành công)

Số lượt xem tháng trước


-------------------------------------------------------------------------


TÁC GIẢ & TÁC PHẨM
* TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Ái Nhân (21) Ambrose Bierce (1) ẢNH (58) Anh Ngọc (1) Anh Nguyên (1) Anh Phong (4) Anh Phương (9) âm nhạc (2) âm thanh (1) Ân Thiên (1) Bạch Diệp (5) Bách Mỵ (2) BÀN TRÒN VĂN NGHỆ (87) Bảo Hồ (1) Bảo Lâm (1) Bảo Ninh (2) Bé Hải Dân (1) Bích Ái (3) Bích Lê (4) Bích Ngọc (1) Bích Vân (2) Bình Địa Mộc (3) Bình Nguyên (1) Bình Nguyên Trang (2) binh pháp (1) Bình Tâm (1) Bobby Nam Giang (3) Bùi Anh Sắc (1) Bùi Công Thuấn (1) Bùi Danh Hải Phong (1) Bùi Đức Ánh (66) Bùi Hoài Vân (5) Bùi Huyền Tương (2) Bùi Hữu Phước (1) Bùi Nguyên Bằng (25) Bùi Nhựa (4) Bùi Văn Bồng (5) Bùi Việt Thắng (2) BÚT KÝ (17) Ca Dao (2) Cao Duy Thảo (1) Cao Kim Quy (1) Cao Thị Thu Hà (3) Cao Thọ Thêm (2) Cao Thoại Châu (1) Cao Thu Hà (1) Cao Trọng Quế (1) Cao Văn Tam (5) Cát Du (7) Catherine Mansfield (1) Cẩm Lệ (4) Cẩm Tú Cầu (1) Chàng Cát (1) Chánh Đức (1) CHÀO XUÂN 2014 (1) CHÂN DUNG VĂN NGHỆ SĨ (2) Châu Đoàn (1) Châu Quang Phước (1) Châu Thạch (9) Châu Thường Vinh (1) Chí Anh (1) Chính Đức (1) chủ (1) CHỦ BIÊN (141) Chu Giang Phong (1) Chu Lai (2) Chu Ngạn Thư (10) Chu Trầm Nguyên Minh (16) Chu Vương Miện (1) Chúa Sơn Lâm (1) Cỏ Dại (7) covid 19 (1) Công Nguyễn (1) Cơ Xương (1) Cúc Dương (1) Cuộc thi văn chương (1) CỬA SỔ VĂN HÓA (6) Dạ Ngân (1) Dã Phong Bình (2) Dã Phương (1) Dạ Thảo (2) Dạ Thy (1) Diệp Linh (18) Diệp Uy (1) Dino Buzzati (3) DỌC ĐƯỜNG (29) Du Tử Lê (1) Dung Thị Vân (28) Duy Bằng (1) Duy Phạm (6) Dương Diệu Minh (1) Dương Đăng Huệ (1) Dương Hải Yến (2) Dương Hằng (7) Dương Kim Nhi (4) Dương Kim Thoa (1) Dương Phương Vinh (1) Dương Thành Thái (3) Dương Thị Yến Trinh (2) Dương Xuân Triều (6) Dzạ Lữ Kiều (6) Đàm Lan (17) Đan Ngọc (2) đạo đức (2) Đào Hiền (2) Đào Hữu Thức (2) Đào Khương (2) Đào Minh Hiệp (2) Đào Phạm Thuỳ Trang (82) Đào Quang Bắc (1) Đào Quý Thạnh (1) Đào Thanh Hoà (14) Đào Thị Quý Thanh (1) Đào Thị Thu Hiền (3) Đào Văn Đạt (31) Đào Viết Bửu (7) Đặng Châu Long (1) Đặng Diệu Thoa (1) Đăng Đăng (1) Đăng Huỳnh (1) Đặng Quốc Khánh (8) Đặng Quý Địch (3) Đặng Tấn Tới (2) Đặng Thị Hoa (2) Đặng Thị Xuân (1) Đặng Toán (1) Đăng Trình (1) Đặng Tường Vy (3) Đặng Văn Sử (1) Đặng Việt Trinh (1) Đặng Xuân Xuyến (9) ĐIỂM BÁO (2) Điêu Thuyền (1) Đinh Lốc (2) Đình Thậm (1) Đinh Vương Khanh (4) Đoàn Khương Duy (1) Đoàn Thị Minh Hiệp (4) Đoàn Tình (1) Đoàn Tuyết Thu (1) Đoản văn (1) ĐỌC SÁCH (30) Đỗ Chiến Thắng (6) Đỗ Duy Hoàng (15) Đỗ Hồng Ngọc (5) Đỗ KIm Dung (1) Đỗ Phu (1) Đỗ Quyên (2) Đỗ Tâm Linh (1) Đỗ Tấn Đạt (2) Đỗ Thị Kim Hải (2) Đỗ Trúc Hàn (1) Đỗ Văn Tiến (1) Đỗ Xuân Phương (1) Đức Linh (1) Đức Tiên (3) Elena Pucillo Truong (6) gan jing world (1) Ghi chép (2) Giang Đình (8) Giang Hiền Sơn (6) Giáo dục (1) Guy de Maupassant (1) Hà Đoàn (2) Hạ Ly (1) Hà Nguyên (2) Hà Nhi (1) Hà Nhữ Uyên (2) Hà Phi Phượng (1) Hạ Thi (3) Hà Thị Thu Hằng (1) Hà Tùng Sơn (1) Hải Điểu (1) Hải Miên (3) Hải Phong (2) Hải Thăng (1) Hải Thuỵ (6) Hải Yến (2) Hàm Sơn (1) Hàn Dã Thảo (2) Hàn Du Tử (17) Hàn Hữu Yên (1) Hàn Lâm (1) Hãn Nguyên Nguyễn Nhã (1) Hàn Nguyệt (1) Hàn Phong Vũ (19) Hàn Tín (1) Hạng Vũ (1) Hậu Cốc Ngang (1) Hậu Đậu (1) Hiếu Dũng (1) Hoa Hướng Dương (1) Hoa Mai (2) Hoa Tím Buồn (4) Hoa Tuyết (2) Hoà Văn (10) Hoa Xuyến Chi (1) Hoài Huyền Thanh (53) Hoan Giang (1) Hoàng Anh (6) Hoàng Anh 79 (26) Hoàng Chẩm (53) Hoàng Chẫm (1) Hoàng Đình Quang (2) Hoàng Giao (4) Hoàng Hạ Miên (6) Hoàng Hữu (1) Hoàng Khánh Duy (5) Hoàng Kim (1) Hoàng Kim Chi (1) Hoàng Kim Oanh (2) Hoàng Linh (6) Hoàng Long (2) Hoàng Lộc (8) Hoàng Mẫn (1) Hoàng Minh Tường (2) Hoàng Nghĩa Lược (1) Hoàng Ngọc Xuân (4) Hoàng Nguyên (1) Hoàng Phủ Ngọc Tường (1) Hoàng Thảo Chi (1) Hoàng Thị Bích Hà (1) Hoàng Thị Nhã (8) Hoàng Thị Thu Thủy (2) Hoàng Trang (1) Hoàng Trần (1) Hoàng Trọng Quý (9) Hoàng Trọng thắng (1) Hoàng Tuấn Sơn (1) Hoàng Tuyên (2) Hoàng Vũ Thuật (1) Hoàng Xuân Hiến (1) Hoàng Xuân Niên (1) Hồ Bích Ngọc (4) Hồ Bích Vân (2) Hồ Đắc Thiếu Anh (1) Hồ Hải (2) Hồ Lê Diêm (1) Hồ Nam (1) Hồ Ngọc Diệp (1) Hồ Nhật Quang (1) Hồ Sĩ Duy (1) Hồ Thanh Ngân (10) Hồ Thế Hà (2) Hồ Thế Phất (3) Hồ Thế Sinh (1) Hồ Tĩnh Tâm (1) Hồ Tịnh Thuỷ (21) Hồ Vũ Khánh Linh (1) Hồ Xuân Thu (3) Hội Nhà văn TP. HCM (1) Hồng Hạnh (3) Hồng Liễu (1) Hồng Phúc (8) Hồng Tâm (10) Huệ Triệu (3) HUMICHI (5) Huy Nguyên (15) Huy Vọng (17) Huy Vũ (1) Huyết Kiệt (1) Huỳnh Dạ Thảo (1) Huỳnh Gia (18) Huỳnh Kim Bửu (1) Huỳnh Minh Lệ (2) Huỳnh Ngọc Nga (1) Huỳnh Ngọc Phước (29) Huỳnh Như Phương (1) Huỳnh Thanh Lan (1) Huỳnh Thị Quỳnh Nga (1) Huỳnh Thúy Thúy (1) Huỳnh Văn Diệu (1) Huỳnh Văn Mỹ (1) Huỳnh Văn Yên (1) Huỳnh Xuân Sơn (3) Hương Đêm (1) Hương Đình (4) Hương Quê Nhà (1) Hương Văn (6) Hửu Thỉnh (1) Irina Polianxkaia (1) James Dylan (4) James Joyce (1) Jeffrey Thai (9) Jerry Thu Trà (7) Kai Hoàng (1) Kate Chopin (1) Kha Tiệm Ly (4) Khả Xuân (1) Khán Võ (2) Khảo Mai (1) khoa học (1) Khổng Trường Chiến (3) Khổng Vĩnh Nguyên (1) KỊCH BẢN (1) Kiên Giang (1) Kiến Giang (12) Kiều Huệ (1) Kim Chuông (4) Kim Dung (2) Kim Ngoan (15) Kim Quyên (1) Kim Sơn Giang (22) Kim Tiết (10) Kim Yến (1) Kỳ Nam (2) Ký sự (14) Lã Bố (1) La Hán (1) La Mai Thi Gia (1) Lạc Thảo (1) Lại Ngọc Thư (1) Lam Giang (3) Lan Anh (1) Lan Phương (1) Lan Thanh (1) Lãng Du (6) Lâm Bích Thuỷ (8) Lâm Cẩm Ái (3) Lâm Hạ (11) Lâm Huy Nhuận (1) Lâm Trúc (30) Lâm Xuân Vi (1) Lâu Văn Mua (1) Lê Ân (5) Lê Bá Duy (9) Lê Đình Danh (79) Lê Đức Hoàng Vân (1) Lê Đức Lang (13) Lê Giang Trần (1) Lệ Hằng (3) Lê Hoài Lương (4) Lê Hoàng (2) Lê Hứa Huyền Trân (39) Lê Khánh Luận (1) Lê Minh Chánh (1) Lê Minh Dung (2) Lê Minh Hải (3) Lê Minh Vũ (3) Lê Ngân (3) Lê Ngọc Phái (1) Lê Ngọc Trác (1) Lê Ngũ Nam Phong (11) Lê Nhựt Triết (8) Lê Phương Châu (30) Lê Quang Trạng (23) Lê Sa Long (2) Lê Thanh Hùng (34) Lê Thanh My (8) Lê Thấu (1) Lê Thị Cẩm Tú (6) Lê Thị Hồng Thắm (1) Lê Thị Kim (1) Lê Thị Ngọc Lệ (1) Lê Thị Ngọc Nữ (33) Lê Thị Thu Hiền (1) Lê Thị Xuyên (13) Lê Thiếu Nhơn (15) Lê Thống Nhất (6) Lê Thụy Phương (2) Lê Tiến Dũng (1) Lê Tiến Mợi (6) Lê Trọng Nghĩa (3) Lê Trung Hiếu (1) Lê Tuân (4) Lê Uyên (1) Lê Văn Hiếu (12) Lê Văn Ngăn (3) Lê Vi Thuỷ (1) Lê Vinh (4) Lê Xuân Tiến (1) Lindsay Polak (1) Linh Lan (7) Linh Lan (Quảng Nam) (8) Linh Phương (3) Linh Thy (2) Long Khánh (4) Long Vương (1) luân hồi (1) Lữ Hồng (3) Lư Nhất Vũ (1) Lương Cẩm Quyên (1) Lương Duyên Thắng (3) Lương Đình Khoa (1) Lương Sơn (27) Lưu Ly (6) Lưu Quang Minh (15) Lưu Thành Tựu (1) Lưu Thị Mười (2) Lưu Xuân Cảnh (2) Lý Khánh Vinh (15) Lý Thành Long (1) Lý Thời Miễn (1) M.T.N.H (7) Mã Nhị Lan (1) Mạc Minh (2) Mạc Tố Hồng (1) Mạc Tường (2) Mai Đức Trung (6) Mai Hạnh (1) Mai Kiệm (1) Mai Loan (12) Mai Nhật (2) Mai Thanh (1) Mai Thị Vân (1) Mai Thìn (3) Mai Tuyết (37) Mang Viên Long (63) Marie Hải Miên (4) Mẫu Đơn (1) Mèo Con (1) Mi Thu (1) Miên Đức Thắng (2) Miên Linh (1) Minh Châu (2) Minh Đan (Lọ Lem Đất Võ) (6) Minh Nguyên (15) Minh Nguyễn (3) Minh Nguyệt (15) Minh Nguyệt (NT) (1) Minh Nhân Tông (1) Minh Vy (25) Mỗi tháng một tác giả và một bài thơ hay (2) Mộng Cầm (8) Mộng Nam (1) Mùa Xanh (3) Mưa (1) Mường Mán (1) MỸ THUẬT (6) My Tiên (1) Mỹ Vân (1) Nam Art (2) Nam Cao (1) Nam Thi (17) Năm Bửu (1) Nấm Độc (1) NCCGL (4) Ngàn Thương (33) Ngày Đẹp Tươi (1) nghệ thuật. (1) nghiên cứu (1) Ngọc Bút (8) Ngọc Diệp (35) Ngọc Thịnh (1) Ngô Càn Chiểu (1) Ngô Cự Chính (2) Ngô Diệp (6) Ngô Đình Hải (7) Ngô Hồng Nhung (1) Ngô Liêm Khoan (1) Ngô Minh Trãi (3) Ngô Nguyên Ngiễm (1) Ngô Thị Hoà (1) Ngô Thị Ngọc Diệp (10) Ngô Thuý Nga (30) Ngô Thúy Nga (16) Ngô Thy Học (7) Ngô Văn Cư (52) Ngô Văn Giảng (11) Ngô Văn Khanh (17) Ngô Viết Hòa (2) Nguyễn (1) Nguyễn An Bình (70) Nguyễn An Đình (4) Nguyễn Ánh 9 (1) Nguyễn Bá Nhân (1) Nguyễn Bích Sao Linh (1) Nguyễn Bình (1) Nguyễn Bính Hồng Cầu (2) Nguyên Cẩn (26) Nguyễn Châu (2) Nguyễn Chinh (4) Nguyễn Công Thụ (2) Nguyễn Công Tùng Chinh (1) Nguyễn Cử Tú Quỳnh (2) Nguyên Diệp (1) Nguyễn Dũng (1) Nguyễn Duy Khương (6) Nguyễn Duy Phương (1) Nguyễn Duy Thịnh (3) Nguyễn Đại Duẩn (2) Nguyễn Đặng Mừng (3) Nguyễn Đăng Thanh (20) Nguyễn Đăng Trình (4) Nguyễn Đình Bảng (1) Nguyễn Đình Trọng (1) Nguyễn Đoan Tuyết (25) Nguyễn Đồng Bội Thảo (1) Nguyễn Đức Chính (5) Nguyễn Đức Cơ (1) Nguyễn Đức Mậu (2) Nguyễn Đức Minh (6) Nguyễn Đức Minh Hùng (10) Nguyễn Đức Nhân (1) Nguyễn Đức Phú Thọ (26) Nguyễn Đức Quyền (4) Nguyễn Đức Tấn (6) Nguyễn Đức Tình (4) Nguyễn Gia Long (1) Nguyên Hạ (11) Nguyễn Hải Thảo (2) Nguyễn Hậu (2) Nguyễn Hiếu (8) Nguyễn Hiếu Học (2) Nguyễn Hòa Hiệp (2) Nguyễn Hoài Ân (1) Nguyễn Hoàng Thức (2) Nguyễn Hồng Diệu (1) Nguyễn Huệ (3) Nguyên Hùng (1) Nguyễn Huy (3) Nguyễn Huy (HD) (1) Nguyễn Huy Khôi (1) Nguyễn Huỳnh (1) Nguyễn Hữu Minh (1) Nguyễn Hữu Phú (1) Nguyễn Hữu Quý (2) Nguyễn Hữu Thuần (4) Nguyễn Hữu Trung (2) Nguyễn Khiêm (1) Nguyễn Khoa Đăng (51) Nguyễn Kiều Lam (2) Nguyễn Kiều Phương (3) Nguyễn Kim Hương (7) Nguyễn Kim Thịnh (1) Nguyễn Lam (2) Nguyễn Lương Vỵ (4) Nguyên Minh (1) Nguyễn Minh Dũng (46) Nguyễn Minh Hoà (1) Nguyễn Minh Khiêm (1) Nguyễn Minh Nguyệt (1) Nguyễn Minh Phúc (47) Nguyễn Minh Quang (5) Nguyễn Minh Thuận (9) Nguyễn Minh Toàn (1) Nguyễn Mỳ (1) Nguyễn Mỹ Nữ (3) Nguyễn Nga (14) Nguyễn Nghiêm (3) Nguyễn Ngọc Dũng (1) Nguyễn Ngọc Đặng (1) Nguyễn Ngọc Hà (4) Nguyễn Ngọc Hưng (6) Nguyễn Ngọc Minh Anh (1) Nguyễn Ngọc Thơ (31) Nguyễn Ngọc Tư (5) Nguyễn Nguy Anh (21) Nguyễn Nguyên Phượng (69) Nguyễn Nhật Hùng (4) Nguyễn Như Tuấn (14) Nguyễn Phin (30) Nguyên Phong (1) Nguyễn Phú Yên (8) Nguyễn Phượng (2) Nguyễn Phương Dung (2) Nguyễn Quang Quân (8) Nguyễn Quang Tâm (2) Nguyễn Quang Tuấn (1) Nguyễn Quân (2) Nguyễn Quốc Ái (1) Nguyễn Quốc Bảo (1) Nguyễn Quốc Đông (1) Nguyễn Quy (2) Nguyên Tâm (1) Nguyễn Tấn Thuyên (3) Nguyễn Thái An (3) Nguyễn Thái Dương (6) Nguyễn Thái Huy (35) Nguyễn Thành Công (48) Nguyễn Thành Giang (22) Nguyễn Thanh Hải (1) Nguyễn Thanh Huyền (8) Nguyễn Thanh Mừng (1) Nguyễn Thánh Ngã (1) Nguyễn Thành Nhân (18) Nguyễn Thanh Tuấn (7) Nguyễn Thanh Xuân (2) Nguyễn Thế Kiên (1) Nguyễn Thế Kỷ (1) Nguyễn Thị Ánh Huỳnh (2) Nguyễn Thị Bích Phượng (2) Nguyễn Thị Cẩm Thuỳ (3) Nguyễn Thị Chi (2) Nguyễn Thị Diệu Hiền (3) Nguyễn Thị Hải (1) Nguyễn Thị Hằng (7) Nguyễn Thị Hậu (1) Nguyễn Thị Hồng Đào (10) Nguyễn Thị Huệ (1) Nguyễn Thị Kim Huệ (2) Nguyễn Thị Mây (127) Nguyễn Thị Ngọc Hải (1) Nguyễn Thị Ngọc Sen (2) Nguyễn Thị Như Tâm (3) Nguyễn Thị Phụng (27) Nguyễn Thị Thanh Bình (6) Nguyễn Thị Thành Nhân (1) Nguyễn Thị Thanh Toàn (1) Nguyễn Thị Thanh Xuân (1) Nguyễn Thị Thu Ba (23) Nguyễn Thị Thu Hiền (1) Nguyễn Thị Thu Hoài (1) Nguyễn Thị Thu Thuý (3) Nguyễn Thị Thùy Linh (3) Nguyễn Thị Tiết (3) Nguyễn Thị Tuyết (1) Nguyễn Thị Việt Hà (39) Nguyễn Thị Xuân Hương (14) Nguyễn Thu Hằng (1) Nguyễn Thủy (4) Nguyễn Thúy Ngân (13) Nguyễn Thuý Quỳnh (2) Nguyễn Thường Kham (3) Nguyễn Thượng Trí (2) Nguyễn Tiến Đường (8) Nguyễn Trần (1) Nguyễn Trí Tài (40) Nguyễn Trọng Luân (2) Nguyễn Trung (1) Nguyễn Trung Nguyên (1) Nguyễn Tuyển (4) Nguyễn Văn Ân (68) Nguyễn Văn Bút (6) Nguyễn Văn Công (2) Nguyễn Văn Cường (CCK) (4) Nguyễn Văn Hiến (5) Nguyễn Văn Hoà (5) Nguyễn Văn Hòa (2) Nguyễn Văn Học (55) Nguyễn Văn Ngọc (1) Nguyễn Văn Thanh (1) Nguyễn Văn Thành (1) Nguyễn Văn Thảo (17) Nguyễn Văn Toan (1) Nguyên Vi (1) Nguyễn Việt Hà (2) Nguyễn Vinh (1) Nguyễn Vĩnh Bình (3) Nguyễn Xuân Cảm (3) Nguyễn Xuân Dương (1) Nguyễn Xuân Khánh (1) Nguyễn Xuân Thuỷ (1) Nguyễn Xuân Thủy (1) Nguyễn Xuân Tư (3) Nguyệt Linh (5) Nguyệt Quế (1) Ngưng Thu (44) Nhã Ngọc (1) Nhã Thiên (7) nhà Thương (1) Nhân Hậu (2) NHÂN VẬT (1) Nhật Nguyệt Xuân Hương (1) Nhật Quang (17) Nhất Sinh (1) Nhật Vũ (1) Nhi Hạ (1) NHỚ THUỞ ẤU THƠ (37) Như Hoài (4) NHỮNG ÁNG VĂN HAY VỀ LÀNG QUÊ VIỆT NAM (7) NHỮNG NGƯỜI BẠN ĐÂT THỦ (6) NHỮNG NGƯỜI THỰC HIỆN HQN (5) Nông Quốc Lập (2) NP phan (1) Nửa Đời hư (1) NỬA THÁNG MỘT TÁC GIẢ VÀ MỘT BÀI THƠ HAY (38) nước (1) O. Henry (1) P.N. Thường Đoan (1) Pearl (1) Phạm Ánh (34) Phạm Anh Xuân (3) Phạm Bá Nhơn (2) Phạm Cao Hoàng (1) Phạm Đình Nghi (1) Phạm Hổ (1) Phạm Hữu Hoàng (20) Phạm Kiều Hưng (1) Phạm Lâm (1) Phạm Lê Tường Vi (1) Phạm Minh Dũng (14) Phạm Minh Hiền (9) Phạm Minh Thuận (10) Phạm Mỹ (1) Phạm Ngân (3) Phạm Như Vân (1) Phạm Phan Hòa (1) Phạm Phương Lan (1) Phạm Quỳnh An (1) Phạm Thái Ba (4) Phạm Thị Hải Dương (9) Phạm Thị Liên (1) Phạm Thị Mỹ Liên (30) Phạm Thị Phương Thảo (3) Phạm Thuý (6) Phạm Trần Ái Linh (4) Phạm Trung Tín (2) Phạm Tuấn Vũ (29) Phạm Tử Văn (21) Phạm Văn Phương (16) Phạm Văn Thạnh (1) Phạm Vũ (1) Phan Anh (12) Phan Cung Việt (1) Phan Đức Nam (1) Phan Hoài Thương (1) Phan Hoàng (2) Phan Huỳnh Điểu (1) Phan Hữu Lý (1) Phan Khanh (2) Phan Mai Thư Nhã (6) Phan Nam (20) Phan Quỳnh Như (1) Phan Sửu (1) Phan Tấn Lược (6) Phan Thanh Cương (2) Phan Thị Huỳnh Trang (2) Phan Tiên Phát (1) Phan Tình (1) Phan Trang Hy (25) Phan Văn Bình (1) Phan Văn Thạnh (1) Phan Văn Thuần (3) Phan Vĩnh (1) phần 1 (1) phần 2 (1) phần 3 (1) phần 4 (1) Phiêu Vân (1) Phong Dương (2) Phong Điệp (1) Phỏng vấn (7) Phú Ngọc (1) Phú Quang (3) Phú Xuân (8) Phùng Gia Lộc (1) Phùng Hiếu (10) Phùng Hiệu (1) Phùng Hoàng Chương (1) Phùng Phương Quý (7) Phụng Thiên (1) Phùng Văn Khai (1) Phước Vũ (1) Phương Phương (10) Phương Uy (5) Quan Thế Âm (1) Quảng Ngọc (1) Quảng Ngôn Lê Ngữ (1) Quang Thám (1) Quang Tuấn Dũng (9) Quốc Hùng (2) Quốc Tuyên (1) quy luật dịch (1) Quỳnh Lệ (1) Quỳnh Nga (16) Quỳnh Trâm (1) Rason Helmandollar (1) Raymond Carver (1) Raymond Thư (1) Rêu (Cao Hoàng Từ Đoan) (13) SÁCH BẠN VĂN (71) SARAH HALL (1) SINH NHẬT (1) Song Ninh (11) Sông Hương (11) Sông Lam (1) Sông Song (8) Sơn Tịnh (2) Sơn Trần (15) Sruthi Thekkiam (1) Stephen Crane (1) T.T.Hiếu Thảo (22) Tạ Nghi Lễ (1) Tạ Thị Hoa (14) Tam quốc diễn nghĩa (4) TẢN VĂN (230) TẠP BÚT (624) Tạp chí Văn Mới (1) TẠP CHÍ VN BÌNH DƯƠNG (11) Tashi Dawa (1) Tâm Lãng (1) Tâm Nhiên (2) Tấn Hòa (1) Tần Khánh (4) Tân Vương Huy (1) TẬP SAN ÁO TRẮNG (39) Tập san Văn học nghệ thuật Hương Quê Nhà (1) Tây bá hầu Cơ Phát (1) Tây Du Ký (1) Tây Sơn bi hùng truyện (2) Thạch Anh (2) Thạch Cầu (1) Thạch Đà (7) Thạch Lam (1) Thạch Sene (5) Thái An Khánh (2) Thái Hoà (1) Thanh Bình Nguyên (27) Thành Dũng (1) Thanh Hải (1) Thanh Huyền (2) Thanh Lương (2) Thanh Minh (4) Thanh Phong (1) Thanh Sơn (1) Thanh Thảo (3) Thanh Trắc Nguyễn Văn (42) Thanh Tùng (7) Thành Văn (3) Thạnh Văn (1) Thanh Xuân (2) Thảo Nguyễn (1) Thâm Tâm (1) Thần Y (1) Thi Ngọc Lan (1) Thiên Ân (1) Thiên Di (5) Thiên Sơn (1) Thiên Thần Áo Trắng (7) Thiên Tôn (10) Thiên Trần (1) Thiệp chúc mừng năm mới (4) Thiệp chúc Tết (3) Thiệp mừng (3) Thông báo (1) Thơ (3149) Thơ Lê Nhựt Triết (1) THƠ MỜI HOẠ (7) THƠ PHỔ NHẠC (106) Thời sự Văn nghệ (6) Thu Dung (3) Thu Hằng (1) Thu Hiền (1) Thu Hoài (1) Thu Nga (1) Thuận Thảo (8) Thuận Yến (1) Thục Minh (7) Thuỳ Anh (13) Thuỵ Du (1) Thụy Du (3) Thuỳ Dương (1) Thùy Dương (1) Thủy Điền (1) Thuỳ Nhân (1) Thư cảm ơn (1) Thư ngỏ (1) THƯ NGỎ CỦA HQN (2) Thư tin (285) THƯ VIỆN TÁC GIẢ (1) Tiểu luận (4) Tiểu Mục Đồng (1) Tiểu Nguyệt (5) Tiểu thuyết (107) Tiêu Tương (1) Tin buồn (2) TIN VĂN (2) Tịnh Bình (19) Tịnh Minh Tiến (2) Tô Hồng Phương (1) Tô Kiều Ngân (1) Tố Mai (3) Tô Minh Yến (21) Tôn Nữ Hỷ Khương (2) Tôn Thất Út (2) Tôn Tư Mạc (1) Tống Ngọc Hân (1) Tống Xuân Tám (1) Trà Bình (4) TRABATHA (1) Trác Phi (1) Trang Linh (1) Trang Lộc (1) Trang Thơ Chào Xuân Mậu Tuất 2018 (1) TRANG THƠ CHỦ NHẬT (528) Trang Thơ Đón Xuân Đinh Dậu 2017 (1) TRANG THƠ ĐƯỜNG LUẬT (17) Tranh ảnh (3) Trầm Mặc (4) Trần Anh Dũng (1) Trần Bảo Định (4) Trần Băng Khuê (1) Trần Biên Thùy (1) Trần Dần (1) Trần Duy Đức (17) Trần Dzạ Lữ (4) Trần Định (1) Trần Đình Sử (2) Trần Đoàn Luận (1) Trần Đức ÁI (2) Trần Đức Hiển (1) Trần Đức Tín (1) Trần Hà Nam (4) Trần Hoàng Vy (2) Trần Hồng Vân (5) Trần Huiền Ân (2) Trần Huy Minh Phương (2) Trần Hữu Du (1) Trần Hữu Hội (17) Trần Kim Đức (5) Trần Kim Loan (2) Trần Kim Quy (1) Trần Lê Sơn Ý (2) Trần Linh Chi (1) Trần Long Thạch (1) Trần Lưu (1) Trần Mai Hường (11) Trần Mạnh Hảo (1) Trần Minh Nguyệt (16) Trần Năm (1) Trần Ngọc Hồ Trường (4) Trần Ngọc Mỹ (11) Trần Nguyên Hạnh (6) Trần Nhã My (2) Trần Như Luận (3) Trần Nhương (1) Trần Phù Nam (1) Trần Quang Dũng (4) Trần Quang Khanh (12) Trần Quang Lộc (1) Trần Quang Ngân (10) Trần Quốc Tiến (8) Trần Quốc Toàn (1) Trần Quốc Việt (1) Trần Tâm (7) Trần Thái Hưng (5) Trần Thanh Hải (3) Trần Thành Nghĩa (1) Trần Thế Nhân (13) Trần Thị Bích Thu (1) Trần Thi Ca (9) Trần Thị Cổ Tích (2) Trần Thị Huệ (1) Trần Thị Huyền Trang (3) Trần Thị Mai (1) Trần Thị Ngọc Hồng (1) Trần Thị Thanh (5) Trần Thị Thắng (1) Trần Thị Thương Thương (4) Trần Thị Trúc Hạ (1) Trần Thị Uyên (8) Trần Thiện (3) Trần Thiện Tuấn (1) Trần Thoại Nguyên (2) Trần Thuận (7) Trần Thúy Lành (6) Trần Thuỳ Trang (1) Trần Thư (1) Trần Thương Nhiều (1) Trần Trọng Hưng (2) Trần Trọng Tân (1) Trần Trọng Vũ (2) Trần Tuấn Anh (2) Trần Tuấn Thanh (10) Trần Vạn Giã (2) Trần Văn Bạn (16) Trần Văn Nhân (5) Trần Văn Thiên (1) Trần Việt (1) Trần Viết Dũng (11) Trần Võ Thành Văn (24) Triết học (2) Triều Âm (2) Triều Châu (1) Triều La Vỹ (2) Triệu Lam Châu (1) Triệu Từ Truyền (30) Trịnh Bửu Hoài (106) Trịnh Duy Sơn (2) Trịnh Hoài Linh (5) Trịnh Huy (4) Trịnh Thuỳ Mỹ (1) Trịnh Tuyên (1) Trịnh Viết Hiền (1) Trịnh Viết Hiệp (1) Trịnh Yến (2) Trọng Mật (2) trụ vương (1) Trúc Giang (4) Trúc Lập (1) Trúc Linh Lan (2) Trúc Thanh Tâm (12) Trúc Thuyên (3) trung quốc (1) Trung Trung Đỉnh (1) Trung Y (1) Truong Nguyen (1) Truyện dài (10) TRUYỆN DỊCH (17) Truyện ký (2) TRUYỆN NGẮN (1173) TRUYỆN VỪA (14) Trương Công Tưởng (16) Trương Diễm Phiến (1) Trương Đình Phượng (8) Trương Đình Tuấn (3) Trương Hồng Phúc (14) Trương Huỳnh Như Trân (2) Trương Lan Anh (1) Trương Nam Chi (5) Trương Thanh Cường (2) Trường Thắng (65) Trương Thị Thanh Tâm (22) Trương Thị Thúy (2) Trường Thịnh (6) Trương Tri (2) Trương Văn Dân (21) Trương Viết Hùng (1) TTM (1) Tuấn Nguyễn (7) Tuấn Quỳnh (3) Tuệ Mỹ (1) Tuti (2) Tuỳ bút (2) TÙY BÚT (120) Tuyết Nhung (2) Tuyết Vân (1) tứ đại mỹ nhân (1) Tường Vi (1) TX (1) Út Lãng Tử (1) Uyên Khuê (2) Uyên Minh (1) Uyển Phan (1) Vạn Lộc (1) Vành Khuyên (1) Văn (2483) Văn Công Mỹ (2) văn hóa truyền thống (5) Văn học nước ngoài (13) Văn Lưu (1) Văn Nguyên (1) Văn Nguyên Lương (7) Văn Nhược Ba (1) Văn Thạnh (2) Văn Thành Lê (1) Văn Thắng (23) Văn Trọng Hùng (1) Vân Đồn (3) Vân Giang (12) Vân Khanh (2) Vân Phi (32) Vân Tùng (2) Vi Ánh Ngọc (2) Vi Quốc Hiệp (1) Victor Remizov (1) VIDEO CLIP (2) Viễn Trình (25) Việt Quỳnh (1) Việt Trang (1) Việt Trương (1) Vĩnh Sơn (7) Vĩnh Thông (43) Vĩnh Tuy (21) Võ Bá Cường (1) Võ Chân Cửu (17) Võ Chí Nhất (3) Võ Công Liêm (1) Võ Diệu Thanh (18) Võ Dõng (1) Võ Đông Điền (4) Võ Hà (1) Võ Hạnh (2) Võ Mỹ Cát (1) Võ Ngọc Thọ (4) Võ Như Văn (3) Võ Thị Nga (13) Võ Thị Thu Thủy (1) Võ Thuỵ Như Phương (15) Võ Văn Hoa (1) Võ Văn Luyến (1) Võ Xuân Phương (3) Vũ Bình Lục (1) vũ đạo (1) Vũ Đình Huy (9) Vũ Đình Liên (1) Vũ Đình Minh (1) Vũ Đình Nguyệt (2) Vũ Đình Thung (2) Vũ Đức Trọng (1) Vũ Hạ (1) Vũ Hạnh (3) Vũ Hùng (2) Vũ Miên Thảo (5) Vũ Thành An (1) Vũ Thị Huyền Trang (115) Vũ Thụy Khuê (8) Vũ Trọng Quang (1) Vũ Trọng Tâm (2) Vũ Trọng Thanh (1) Vương Doãn (1) Vương Hạnh (1) Vương Hoài Uyên (4) Vương Tâm (3) Xanh Nguyên (4) Xuân Đài (1) Xuân Phong (6) Xuân Phương (1) Xuân Tiến (20) Ý Thu (3) Yên Kha (7) Ziken (2)
-------------------------------------------------------------------------
+ 817 TÁC GIẢ CÓ BÀI ĐĂNG TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ
-------------------------------------------------------------------------