Nhà thơ Vĩnh Tuy (Bình Định)
Câu chuyện cuối năm
Mải mê cơm áo phương xa
chiều nay về với quê nhà
cuối năm!
Giữa phố ai biết trăng rằm
ngày với tất bật
đêm thăm thẳm dài
vết bùn còn xám trên vai
tiếng quê giữa phố
ngỡ ai gọi mình!
Ngày xưa...
vừa chớm bình minh
người gốc rạ, cứ thiệt tình mời nhau
gạo, muối, chục trứng, buồng cau...
đèn dầu chụm lại góp nhau. Chợ làng!
Ngõ quê
giờ đã thênh thang
những nếp nhà cũng đàng hoàng hơn xưa
gặp nhau chào hỏi, dạ thưa
mặt mừng tay bắt như vừa hôm qua!
Ấm lòng những đứa con xa
chiều nay, ngồi giữa quê nhà
cuối năm!
Kí họa đêm mưa
Đêm mưa
Đàn mối lao xao đôi cánh mỏng
Ánh điện lung linh dẫn dụ những đam mê
Đêm mưa
Cây hoa ban lạc phố thấm thía nỗi cô đơn
Gửi vào gió những phong thư màu huyết dụ
Đêm mưa
Con thạch sùng rời khỏi bóng đêm
Tự huyễn hoặc mình để thăng hoa ngây ngất
Giữa cơn mưa
Một ánh chớp lóe lên
Chiếc áo màu mưa rách toạc
Hàng cây run rẩy
Đàn mối bất lực đánh rơi đôi cánh
Con thạch sùng trốn vào hốc tối, bỏ mặc giấc mơ
Đêm mưa
Một tiếng thở dài rơi sau ô cửa
Mưa cứ rơi... mặc đời bão dông.
Ta về qua giấc mơ xưa
ngày xưa ơi ngày xưa
cái thời thỏ con biết hát
con kiến gảy đàn
ếch gõ trống tình tang...
ngày xưa ơi ngày xưa
con chuồn chuồn vội bay đi mãi
để em dỗi hờn
ta tặng em chú cào cào cỏ non
những đêm hè nhìn trăng qua cửa sổ
chú Cuội ngồi bỏ đàn trâu ăn lúa
trái thị thơm lừng
rụng vào giấc mơ ngoan
ta về qua giấc mơ xưa
con cào cào, xưa thật xưa rồi
thị chín đầy cành nhưng đâu còn cô Tấm
để ta thì thầm: đừng rụng nhé, thị ơi!
Tôi về với tôi
Chiều nay
nước ngập trắng đồng
tôi ngồi, thương cả cơn dông phía nguồn
Bọt bèo
theo nước đi luôn
vướng vào bờ cỏ, nỗi buồn không tên
Nhớ nguồn
đàn cá bơi lên
có người mê mải như quên lối về
Ngày kia rũ bỏ cơn mê
theo dòng nước ngược tôi về với tôi!
V.T
ƯỚC MUỐN
Đừng đánh rơi nỗi buồn trong ánh mắt
Cho ngôi sao huyền hoặc khóe môi trăng
Cho gió gửi vào đêm huyền hương mật
Cho anh nhìn em... trống ngực rộn ràng
Ngôi nhà đó trên đồi trăng hồng lạ
Anh đưa em vào cổ tích cuộc đời
Sầu thiêu đốt phả yêu đương nhung nhớ
Nghe vu vơ thương lắm một bờ môi
Em biết anh yêu em như hơi thở
Trong tim anh – em là những mùa xuân
Hồn đá lạnh lối thiên thu ngơ ngẩn
Chiều lên men, đêm ngào ngọt ngoan nằm
Những ước mơ
Đầy dấu chân người lạ
Đất trượt trơn cây cối ngả nghiêng tìm
Bóng tình yêu vẫn âm thầm len lỏi
Ôi mùa xuân vẫn còn mãi trong em
CÂU KINH - EM
Vẫn là em khờ khạo
Vẫn là em ngoan hiền
Vớt yêu thương - nghiệt ngã
Hóa độ người an nhiên
Em - câu kinh “vô ngã”
Lăn lăn vỗ sóng đời
Bình yên là con nước
Vỗ lên ngày an vui
Em - câu kinh “vô nhiễm”
Gửi vào gió lang thang
Ai nhuộm màu được gió
Mùa thiếu nữ mơ màng
Em - câu kinh “vô thường”
Lóng lánh giọt sương mai
Giọt đời thành ký ức
Vỡ òa nắng xuân say.
XIN
Anh xin chỉ một nụ hôn thôi
Cho gió phơi buồn trên mắt người
Em ngồi đơm tóc chờ thu đến
Mong dệt đời nhau chút mộng vui
Anh xin em gởi sợi tóc mai
Cho nắng về ươm hết tháng ngày
Thoáng gió nào run chiều mưa đến
Em mặc áo vàng như lá bay
Anh nói với em hai đứa xa
Thu đi lạc tận khúc nhạt nhòa
Sợ trăng thu chết trên sông vắng
Ta chết chìm trong nỗi thiết tha
Cuối thu nắng lạ về trong mắt
Không nghe khúc khích một nụ cười
Sao chim không hót lời thương nhớ
Để phố đêm về in bóng côi.
N.T.H
Nhà thơ Triệu Từ Truyền (TP. HCM)
CHIM BÓI CÁ
Tặng L,D và K.L
bên cội thông ai lấy đất thành ao
mưa trút nước khoét vào tâm rã rít
con bói cá sắc màu rực rỡ
bay về rình bọt trứng cá nở con
rất tình cờ như anh phải lòng em
năng lượng đam mê khoét vào tim hơn khoan mỏ
trữ lượng tình yêu quá hiếm phải không?
xác suất vài phần ngàn chắt lọc tinh khôi
em từng yêu ai đó tài hoa
dâng hiến sạch trơn cụm rừng nguyên thủy
anh tìm vạt cỏ xanh giữa đất đá hoang tàn
gặp giọt máu trinh nguyên xưa hóa thành hổ phách
gặp giấc mơ đông cứng giữa khối nhựa thông vàng
bằng cớ ấy em là hạt đa tình
em sống động một thời thu hút
em tương tác thiên tài hồi sinh
nét đẹp chạm khắc từ tinh thể tâm linh
anh bổi hổi trong thực tại tuổi 15
anh hồi hộp nghe chừng em thấy ghét
con bói cá hiếm hoi cớ gì rực rỡ?
ở cao nguyên không phải giữa ruộng vườn
con bói cá về lại thượng nguồn.
CON ĐÓN MẸ
con đón mẹ như ngày xưa khát sữa
dù bây giờ hai mươi sáu năm qua
mẹ mang con trong bụng nặng đường xa
còn máy động như vừa năm bảy tháng
mẹ đau nhói mà mừng bào thai mạnh
con ra đời nặng ký bú sữa hao
mẹ yếu gầy mà sung sướng biết bao
nhìn con lớn và đi vào xã hội
tay mẹ mãi cố nâng dìu con tới
dù cho con không vấp đá ngã đau
mẹ e dè núi dốc suối rừng sâu
tim mẹ đập như ngày con chập chững
thưa mẹ, cuộc đời con luôn trong sáng
trong gian nan vì nghiệp lớn vẻ vang
dù âu lo khi vượt Thái Bình Dương
mẹ được vui nhìn con trên đất đảo
bào thai mạnh là không bao giờ sảo
mẹ bảo con khôn từ thuở lên ba
dưới bầu trời dào dạt biển bao la
với nước biển cân con còn nặng ký
tóc của mẹ tỏa mười phương nắng phủ
trắng bầu trời Côn Đảo mịt mù sương
Tiếng mẹ hơn gió chướng réo cành dương
Chữ mẹ viết không mờ trong bão cát
Con luyện thuộc lòng “Tinh Trung Báo Quốc”
Từng tế bào dinh dưỡng nghĩa tên con
Một lời nguyền son sắt với nước non
Côn Đảo, trại 6, khu B Tết 1972
T.T.T

Nhà báo, nhà văn Nam Thi
BUÔNG
Cành buông cho chiếc lá rơi
Em buông cho tóc rối bời đêm qua
Giữ chi một mảnh trăng già
Treo trên đỉnh núi xương sa mịt mờ
Ta buồn buông một câu thơ
Rơi trên sông lạnh hững hờ trôi xuôi
Uống say ngửa mặt mà cười
Cúi đầu buông giọt lệ rơi u hoài
Ai buông một tiếng thở dài
Vọng từ thiên cổ trùng lai phận người.
NHỮNG NGÀY HOANG PHẾ...
Cuộc tình nào rồi cũng qua đi
Nỗi buồn nào rồi cũng qua đi
Tất cả sẽ rơi vào quên lãng
Như cơn mưa đêm qua vừa dứt hạt
Cơn mưa để lại những vũng nước trên đường
Tung tóe dưới những bánh xe lăn qua
Rồi khô như chưa từng xuất hiện
Cơn mưa khác rồi cũng thế.
Phin cà phê nhỏ những giọt cuối cùng
Chỉ để lại mấy thìa bã cà phê đen xỉn
Nỗi buồn đen và đắng dù đã thêm đường.
Uống đi... hãy uống đi.
Tình là thế đó.
Những tờ lịch cuối cùng sẽ rơi vào quên lãng
Một mối tình cũng rơi vào quên lãng
Sọt rác là nghĩa địa của quá khứ
Ký ức là nghĩa địa của tình yêu
Những đóa hoa mai vàng rồi cũng tàn
Rơi xuống hành lang
Sẽ được quét đi hai lượt sáng chiều
Nhưng xác của tình yêu không ai chôn.
THƠ - HẠT LÚA VÀ EM
Thơ sẽ mọc lên phủ xanh cánh đồng quê hương bất tận nối Trường Sơn với Biển Đông xa
Con cò trắng thênh thang bay lượn trên những dòng sông ca dao chảy từ nguồn xa ra biển lớn
Thơ thơm ngát mùi cỏ non tỏa từ tóc em óng mượt đi vào giấc mơ anh
Thơ ngọt ngào dòng sữa đỏ hồng giọt máu chảy từ suối nguồn tim mẹ
Thơ theo ta tận chân trời góc bể và khi ta trở về vẫn trong vòng tay mẹ và lời ca dao mẹ hát Thơ là đất thủy chung ấp ôm củ khoai hiền lành ngon ngọt
Thơ mát như gió nồm thoáng hương lúa đang thì con gái
Thơ là tiếng võng đong đưa tiếng con cu đất gọi mùa tiếng gà gáy sang canh giục sáng
Thơ là em gối đầu trên cánh tay ta say ngủ hơi thở thơm tho như mùi cơm gạo mới trăm năm như một ngày chưa đủ.
N.T
CÁCH NHẬP COMMENT TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ
Đầu tiên, nhấp chuột vào ô Nhập nhận xét của bạn rồi viết comment. Viết xong, nhấp chuột vào ô Tài khoản Google. Sau đó nhấp chuột vào Tên/URL thì sẽ hiện ra 2 ô. Ô phía trên, ghi Họ và tên của bạn. Ô phía dưới, ghi dòng chữ:huongquenha.com
Cuối cùng, nhấp chuột vào ô Tiếp tục và nhấp chuột tiếp vào ô Xuất bản là xong. (Nếu bạn đã có sẵn Tài khoản Google, thì sau khi viết comment, chỉ cần nhấp chuột vào ô Xuất bản là thành công)