Nhà văn trẻ Vũ Thị Huyền Trang (Hà Nội)
Người mẹ già giật mình ngẩng lên, bà nhận ra tóc Sim đã bạc trắng tự bao giờ. Sim nhìn cây sấu già trước nhà gốc một nơi, bóng thẳm một nơi. Cây cũng giống như con người, có khi cả đời chỉ biết vặn mình nghiêng mãi về một phía.
Sim ngồi đầu hiên chải tóc cho mẹ mà mắt không thôi ngó cây sấu già trước nhà. Cây sấu này Sim nhổ ở hàng rào nhà người ta hôm bế con về nhà mẹ ở. Chồng chết để lại cho Sim một đứa con, tài sản chẳng có gì. Chồng Sim vốn là trẻ mồ côi, lúc chết đi chẳng để lại chút máu mủ ruột rà nào níu hai mẹ con ở lại. Hôm thấy Sim bế con đứng lơ ngơ ngoài cổng, mẹ thở dài than: “Nuôi con gái tưởng gả chồng là xong. Ai ngờ giờ phải đèo bòng”. Sim ôm con vào lòng, cơn buồn tủi nghẹn trong cổ họng.
Nhưng may vẫn còn có mẹ để về. Sim mang cây sấu trồng ngoài sân, mường tượng ra góc sân râm mát. Cây sẽ vươn tán rộng chở che cho tuổi thơ của Na và tuổi già của mẹ. Nhưng cây mang về trồng thì thân vẫn thẳng, qua tháng qua năm lại nghiêng hẳn về một phía. Gốc rễ một nơi mà bóng thẳm một ngả. Tán cây nghiêng về phía hàng rào nhà Dìu, lúc nào cũng liêu xiêu như sắp đổ…
Bóng cây vời vợi theo ánh nhìn của mẹ, khi Dìu bỏ nhà đi đâu đó đã một tháng nay. Chuyện ấy cũng thường, Dìu đi chán không nơi nào chứa nữa lại về. Hoặc bài bạc thua, bị người ta đánh cho bầm giập lại lết xác về. Hôm Dìu dẫn người yêu về nhà ngồi vo gạo ngoài thềm giếng, mẹ vui chưa từng thấy. Cây sấu trước nhà xanh vời vợi. Mẹ nhờ bà con hàng xóm cất hộ cái nhà nhỏ kế bên để đôi vợ chồng son sớm tối quây quần. Có vợ con rồi phải ở riêng ra cho tự lập. Vợ chồng chịu khó bảo ban nhau may chăng tâm tính mới đổi.
Ai ngờ ngựa quen đường cũ. Thói cờ bạc ăn vào tận máu, chỉ có róc xương róc thịt đi may chăng mới đoạn tuyệt được đỏ đen. Hết tiền thì Dìu đi vay, trên thị trấn người ta dán đầy tờ rơi cho vay không thế chấp. Đến ngày mà không có tiền trả, người ta lùng sục khắp nơi, ngày nào cũng có người đến nhà đòi nợ. Nhìn người ta chém phay bụi chuối đầu nhà, mẹ lạnh gáy nghĩ đến số phận thằng con trời đánh. Nửa đêm có người mang nước phân hất đầy sân nhà mẹ. Có khi sáng ra mẹ thất thần thấy con gà bị chặt đầu treo lủng lẳng ngoài cổng, máu rỏ tong tỏng xuống cát. Sim dọn từng vệt máu, xách từng xô nước cọ rửa hết mùi hôi thối quanh nhà, lẳng lặng vác cuốc đi trồng lại từng cây chuối. Có khi bữa cơm đang ăn, đám đòi nợ thuê xộc vào hất đổ mâm xuống đất. Sim quệt ngang nước mắt, lặng lẽ thu dọn từng mảnh vỡ.
Đêm ở xứ này bình yên đâu không thấy, chỉ biết trong nhà mẹ là sự lặng im đáng sợ. Mẹ nơm nớp canh từng tiếng động nhỏ ngoài sân. Cây sấu già rụng vài chiếc lá đêm, chuột chạy mái nhà, con thạch sùng tặc lưỡi cũng khiến mẹ giật mình thon thót. Hôm nào cũng vậy, cứ tầm ba giờ sáng là mẹ dậy, lọ mọ ra ngoài giếng vo gạo, vào bếp nhóm lửa khói um. Sim cằn nhằn thì thể nào mẹ cũng bảo “nhỡ thằng Dìu đói quá trốn về xin cơm nhà thì sao. Cơm nguội khô lắm sao nuốt nổi”. Sim nhìn mẹ mà thấy lòng mình như lá mục. Đã bao lần Sim nói mẹ cứ kệ anh đi, dám chơi thì dám chịu. “Mẹ không dạy được thì cho xã hội dạy. Bao bọc mãi đã hư lại càng hư”. Mẹ giận tím mặt cả tháng không ngồi ăn chung. Cứ thấy mặt Sim là mẹ quay đi. Đêm nằm bé Na năn nỉ Sim: “Mẹ đừng gây chuyện với ngoại nữa. Ngoại giận lây cả con. Buồn lắm”. Mà Sim có dám gây chuyện chi đâu.
Tóc mẹ bạc trắng sau một đêm nghe tin Dìu bị công ty đuổi việc, con dâu bồng bế hai đứa cháu nội bỏ đi. Những đứa cháu mẹ bế bồng từ khi còn đỏ hỏn, bón từng thìa cháo, hát lời ru nào cũng héo hắt tim gan. Mẹ yếu đi trông thấy. Cái đốt sống bị xẹp từ hồi trẻ giờ mới lên cơn hành hạ mẹ. Những cơn đau nhức dai dẳng chạy dọc cơ thể khiến từng bước đi cũng khó khăn. Có những ngày mẹ nằm liệt giường, cổ ngoẹo sang một bên, vai gáy tê bì. Uống thuốc thì đau dạ dày, bệnh này chồng lên bệnh kia, tàn tạ.
Đêm nằm nghe tiếng mẹ rên lẫn trong tiếng gió, tiếng chó tru ngoài cánh đồng hoang vu, lòng Sim tê tái. Suốt đêm Sim ngồi bên cạnh xoa bóp cho mẹ đỡ đau. Thủ thỉ kể những câu chuyện ngày xưa, hồi bố còn sống, Sim hay lẽo đẽo theo mẹ ra đồng. Có lần mẹ mải đi đổ nước hun dế cho Dìu chơi, không nghe thấy tiếng Sim kêu cứu dưới sông. Trong lúc giã gạo giữa dòng nước xoáy Sim không nhìn thấy gì ngoài tấm lưng của mẹ. Bữa ấy may có người đi làm đồng nhảy xuống cứu kịp thời. Về nhà mẹ đánh Sim một trận thừa sống thiếu chết. Lần ấy mẹ có biết vì sao con lao xuống sông không? Vì con muốn bơi sang bờ bên kia bẻ mía cho mẹ ăn. Vì con thấy mẹ kêu khát nước. Nhưng có lẽ mẹ không nghe thấy điều Sim vừa nói. Cơn đau nhức bớt, mẹ thiu thiu chìm vào giấc ngủ. Nhưng vừa chợp mắt vài phút đã thấy mẹ hoảng hốt gọi “Dìu ơi”.
Mẹ gọi “Dìu ơi… Dìu à…”, ngay cả khi cơn đau dạ dày tái phát hành hạ xanh xao. Tiếng gọi như tụng niệm không biết có làm mẹ bớt đau, Sim chỉ thấy một đôi mắt người già nhìn xa xăm vời vợi. Thuốc tây không giúp mẹ khỏi bệnh, Sim nghe ở đâu có thầy bốc thuốc giỏi đều lặn lội đi tìm. Bao nhiêu lời khuyên răn mẹ cũng bỏ ngoài tai. Mẹ lúc nào cũng bảo: “Con ai người ấy thương. Máu mủ ai người ấy xót”. Sim định hỏi xem mình có phải là con mẹ hay không mà sao mẹ chưa từng biết xót? Nhưng hỏi thế nghe chừng chua xót quá, nên thôi. Đến cây sấu ở trước nhà còn nghiêng tán về phía bên kia hàng rào, tựa như dáng mẹ ngồi đây mà tâm trí lúc nào cũng hướng về phía Dìu. Sim chỉ nhìn thấy lưng của mẹ…
Đùng cái, Dìu bỏ đi bán xứ vài năm. Không ai biết đi đâu, biệt tăm biệt tích. Trong những năm tháng ấy từng cái răng của mẹ rụng dần, trống hơ trống hoác. Bé Na cũng đã thành thiếu nữ lúc nào không hay. Một hôm nhìn Na soi gương làm duyên, Sim giật mình hỏi con:
– Con có kinh nguyệt bao giờ vậy?
– Năm xưa mà mẹ. Hôm con chạy về nhà xin tiền mẹ mua băng vệ sinh, mẹ còn vội đèo bà đi châm cứu. Con phải sang nhờ cô Hương hàng xóm đấy thôi.
– Ờ nhỉ, sao mẹ chẳng nhớ gì?
Na xoay trước gương, váy trắng bồng bềnh. Con bé nghĩ trong đầu, mẹ đâu có nhớ gì. Mẹ lúc nào cũng bận. Hôm Na khoe cái răng đầu tiên rụng, mẹ còn hớt hải gọi người đến bán cặp bò để bà đi chuộc bác Dìu. Hôm Na đánh nhau với mấy đứa ở lớp, cô giáo bắt về gọi gia đình, nó đâu biết gọi ai. Bà nghe tin bác Dìu bị người ta đánh thì xỉu lên xỉu xuống. Mẹ sấp ngửa chạy lo tứ phía đâu còn thời gian lo chuyện của Na. Cũng đâu có biết Na đánh nhau vì tụi bạn hay chửi “nhà mày chẳng ra gì”. Đường trước nhà mới mở, dân công trình về làng ở nhờ trong căn nhà Dìu để lại, chuyện Na yêu anh chàng công nhân cả làng đều biết. Nhà ngay sát vách, chuyện ngay trước mặt nhưng mẹ cũng đâu biết. Na đuổi theo mẹ. Mẹ đuổi theo bà, bà đuổi theo bác Dìu. Na thấy trong nhà này lạ lắm. Cứ người này đuổi theo cái bóng của người kia. Chẳng ai chịu quay lại nhìn ai trong suốt tháng năm dài đằng đẵng. Nên suốt những tháng năm thơ ấu Na luôn tự hỏi làm thế nào để ít nhất một lần mẹ quay lại nhìn mình?
Vài lần Na mang những vết bầm giập về nhà. Đánh nhau với đám con gái mới lớn xóm bên. Lỡ trèo rào vào nhà người ta hái bông bưởi cho mẹ gội đầu bị đàn chó dữ lao vào cắn. Na đứng trước mặt mẹ chờ đòn roi mắng mỏ, nhưng mẹ cúi gằm mặt xuống cối, tay cầm chày giã nhuyễn thuốc cho bà đắp. Lần khác thấy mẹ ngồi khâu áo cho bà, Na ngồi sau lưng mẹ kể chuyện chơi. “Bọn nhỏ bây giờ ham tự tử. Buồn tí tí cũng nhảy lầu cắt tay. Con nhiều lúc buồn ghê cũng tính làm liều. Nhưng con sợ đau, đâu có bạo gan như chúng nó”. Mẹ hình như có dừng mũi kim một vài giây, mặt vẫn không ngẩng lên, chỉ bảo “chết đâu có dễ”.
Lần khác Na hỏi: “Sao bây giờ người ta ưa làm mẹ đơn thân? Giả dụ sau này con không chồng mà chửa thì mẹ có buồn không?”. Mẹ ngẩng lên từ đám khói bếp mịt mù nói câu gì Na nghe không rõ. Củi ướt quá, hầm nồi cháo hạt sen cho bà, mẹ thổi khói muốn mù hai mắt. Bà chê: “Cháo lão gì toàn mùi khói. Nhà này chỉ có thằng Dìu nấu cháo là ngon nhất. Hồi nó chừng mười tuổi đã biết nấu cháo cho mẹ ăn”. Na nhìn mẹ ngồi khom lưng tay bó gối ngoài thềm mà se sắt thương. Mẹ có nấu tất cả những món cháo ngon bổ nhất trên đời thì bà mãi chỉ nhớ đến bát cháo của ngày xưa cũ.
Sau bảy năm biệt tích, cuối cùng Dìu cũng trở về nhà với mẹ bằng thân xác lặng câm. Cái tin Dìu chết loan nhanh như một cơn gió quanh làng. Hôm người ta đưa xác Dìu về, mẹ như hóa đá. Sim đỡ mẹ dậy, chỉ nói một câu: “Mẹ cố gắng gượng đưa anh nốt chuyến đi cuối cùng này”. Mẹ ngồi trên chiếc ghế nhựa bạc phếch, hai người giữ hai bên. Đôi mắt mờ đục nhìn người ta khiêng quan tài chầm chậm chui qua chiếc cổng tre.
Kể từ đó mẹ không đi lại được nữa, ngồi đâu ngồi đó, mắt lúc nào cũng hướng ra cổng. Mẹ bắt đầu hay nói chuyện một mình. Dìu về đấy hả con? Mày đi đâu mà lâu thế? Trốn chui trốn nhủi thế ai nấu cho mà ăn? Đêm ngủ có lạnh không? Ra cây hái quả mít to nhất vào mà bổ ăn, mẹ vẫn phần. Bữa cơm nào mà Sim quên lấy thêm bát đũa là mẹ giận không ăn. Nấu ăn món gì cũng phải nêm thêm mắm muối “thằng nhỏ thích ăn mặn. Ngày xưa nhà nghèo kho nồi tép phải cho nhiều muối để ăn dè”. Với mẹ, Dìu đâu có chết. Dìu vẫn quanh quẩn bên mẹ. Đi đâu đó vài ngày rồi lại về vào bếp lục cơm nguội, nướng vài con cá mắm ăn lẫn cả bụi tro.
Mẹ bây giờ nhìn đâu cũng thấy Dìu. Có lần giữa đêm khuya, mẹ bắt Sim cầm đèn đi tìm người.
– Anh con vừa mới về đó thôi. Mẹ nghe thấy tiếng nó gọi yếu ớt ngoài vườn. Con chạy ra nhanh lên không mưa to thế này thằng Dìu cảm mất.
– Mẹ ơi! Mẹ tỉnh lại đi. Anh Dìu mất mấy năm nay rồi mà mẹ.
– Phỉ phui cái mồm mày. Nó còn sống sờ sờ ra đấy. Sao trời không đánh chết đứa độc mồm độc miệng.
Sim lao ra giữa cơn mưa tầm tã. Giá mà sấm sét đánh chết Sim đi ngay cũng được. Cái ý nghĩ ấy từng vài lần nhen nhóm trong đầu Sim. Như lúc trèo lên đỉnh núi cheo leo tìm hái lá thuốc về cho mẹ uống, lòng Sim dậy lên ý nghĩ nếu mình rơi từ đây xuống đất liệu mẹ có một lần quay lại nhìn mình?
Lúc đứng tần ngần trước gương, Na xoa bụng mình tự hỏi, nếu bây giờ bụng mình to lên thì liệu mẹ có chú ý đến không? Na không biết phải nói với mẹ thế nào về cái thai trong bụng. Nên mấy buổi trưa nay nó hay ngồi ngay trước mặt mẹ chóp chép nhai trái khế chua. Hết khế thì vặt mấy quả chanh. Chanh nhà hết thì nhờ mẹ đi chợ “mua trái gì chua chua con ăn cho đỡ háo”. Mẹ đi chợ về vứt lăn lóc những trái chanh trên bàn “ăn chua lắm rồi đau dạ dày như bà ngoại ấy, thuốc nào chữa nổi”.
Có vài người trong xóm xì xào “cái Na dạo này nhìn khang khác. Lông mày thì dựng đứng, thấy cây khế chua ở hàng rào là kiễng chân hái ăn bằng được, hôm nọ còn thấy đứng nôn khan ngoài cổng”. Sim còn bận đập hạt bên xưởng mộc. Dạo này đơn làm tràng hạt nhiều lắm, có khi chủ xưởng yêu cầu làm cả đêm. Cũng tốt, không có mấy đồng lương biết xoay xở thuốc thang cho mẹ thế nào. Nhà thì dột hết rồi cũng phải kiếm chút tiền lợp lại.
Nhưng nhà chưa kịp lợp lại thì mùa mưa ập đến. Nhà không có đàn ông, Sim tính trèo lên thay tấm fibrô ximăng khác nhưng bé Na không chịu. Con bé nói: “Mẹ già rồi chân tay lại hay run, nhỡ trượt chân thì khổ”. Na tính để tạnh mưa rồi làm nhưng vết dột chọn đúng giường mẹ nằm, tội lắm. Mà mùa này trời mưa dai dẳng, cơn này chưa tạnh cơn khác đã đến. Na đứng trên mái nhà nhìn xuống thấy mẹ gầy quá chừng. Giả dụ một cơn gió lớn thổi qua có khi cũng làm mẹ liêu xiêu. Trời tiếp tục đổ mưa, Na giục mẹ vào nhà kẻo ướt. Những tấm fibrô ximăng dầm mưa dãi nắng đến mọc rêu. Hoa xoài, lá khô rụng đầy ứ đọng, nước không thoát được. Trong lúc lúi húi dọn rác, một tiếng sấm lớn vang lên, Na giật mình trượt chân ngã nhào xuống đất. Mái nhà thấp may người không chết, nhưng cái thai trong bụng không giữ được. Sim chết điếng người trước cửa phòng cấp cứu, môi run run không bật được hai tiếng “con ơi”. Lúc tỉnh dậy Na thấy mẹ ngồi gục mặt cuối giường. Trong lòng nó cồn cào xót xa bởi ý nghĩ cuối cùng thì mẹ cũng chịu nhìn đến đứa con mình.
Buổi chiều nhạt nắng, Sim ngồi dưới hiên nhà tuốt rau ngót nấu canh cho Na ăn. Một lần sảy bằng bảy lần sinh, ý nghĩ ấy khiến lòng Sim thắt lại. Người mẹ già ngồi ngay đằng sau trên chiếc ghế gỗ quen thuộc đã bắt đầu cọt kẹt vì mối mọt. Na ngồi ở đầu giường, tay ôm lấy bụng, lòng ngập đầy mất mát. Mấy ngày nay Na vẫn chảy máu do sót nhau.
Na nhớ những lúc lên mạng gõ dòng chữ “cách phá thai tự nhiên ở nhà”, nhớ những lá lẻo tự uống, nhắm mắt uống cho cố kiết. Cái thai trong bụng vẫn kiên trì bám vào tử cung mẹ, tha thiết được yêu thương. Nhưng Na đã bao giờ đoái hoài đến một sinh linh bé nhỏ xuất hiện trong cuộc đời mình. Chỉ đến khi con không còn nữa, Na mới sờ xuống bụng, ôm một nỗi ân hận vô hình. Mấy đêm nay Na mơ thấy tiếng con gọi mình. Na còn chưa kịp nghĩ cho con một cái tên thật đẹp. Biết có còn kiếp sau không. Mà nếu có kiếp sau chắc con cũng không chọn gieo vào lòng một người mẹ như Na nữa. Na tựa đầu vào thành giường, khép mắt. Gió thổi từ cánh đồng ập vào sân hương đòng đòng dìu dịu.
Người mẹ già giật mình ngẩng lên, bà nhận ra tóc Sim đã bạc trắng tự bao giờ. Sim nhìn cây sấu già trước nhà gốc một nơi, bóng thẳm một nơi. Cây cũng giống như con người, có khi cả đời chỉ biết vặn mình nghiêng mãi về một phía…
Người mẹ già giật mình ngẩng lên, bà nhận ra tóc Sim đã bạc trắng tự bao giờ. Sim nhìn cây sấu già trước nhà gốc một nơi, bóng thẳm một nơi. Cây cũng giống như con người, có khi cả đời chỉ biết vặn mình nghiêng mãi về một phía.
Sim ngồi đầu hiên chải tóc cho mẹ mà mắt không thôi ngó cây sấu già trước nhà. Cây sấu này Sim nhổ ở hàng rào nhà người ta hôm bế con về nhà mẹ ở. Chồng chết để lại cho Sim một đứa con, tài sản chẳng có gì. Chồng Sim vốn là trẻ mồ côi, lúc chết đi chẳng để lại chút máu mủ ruột rà nào níu hai mẹ con ở lại. Hôm thấy Sim bế con đứng lơ ngơ ngoài cổng, mẹ thở dài than: “Nuôi con gái tưởng gả chồng là xong. Ai ngờ giờ phải đèo bòng”. Sim ôm con vào lòng, cơn buồn tủi nghẹn trong cổ họng.
Nhưng may vẫn còn có mẹ để về. Sim mang cây sấu trồng ngoài sân, mường tượng ra góc sân râm mát. Cây sẽ vươn tán rộng chở che cho tuổi thơ của Na và tuổi già của mẹ. Nhưng cây mang về trồng thì thân vẫn thẳng, qua tháng qua năm lại nghiêng hẳn về một phía. Gốc rễ một nơi mà bóng thẳm một ngả. Tán cây nghiêng về phía hàng rào nhà Dìu, lúc nào cũng liêu xiêu như sắp đổ…
Bóng cây vời vợi theo ánh nhìn của mẹ, khi Dìu bỏ nhà đi đâu đó đã một tháng nay. Chuyện ấy cũng thường, Dìu đi chán không nơi nào chứa nữa lại về. Hoặc bài bạc thua, bị người ta đánh cho bầm giập lại lết xác về. Hôm Dìu dẫn người yêu về nhà ngồi vo gạo ngoài thềm giếng, mẹ vui chưa từng thấy. Cây sấu trước nhà xanh vời vợi. Mẹ nhờ bà con hàng xóm cất hộ cái nhà nhỏ kế bên để đôi vợ chồng son sớm tối quây quần. Có vợ con rồi phải ở riêng ra cho tự lập. Vợ chồng chịu khó bảo ban nhau may chăng tâm tính mới đổi.
Ai ngờ ngựa quen đường cũ. Thói cờ bạc ăn vào tận máu, chỉ có róc xương róc thịt đi may chăng mới đoạn tuyệt được đỏ đen. Hết tiền thì Dìu đi vay, trên thị trấn người ta dán đầy tờ rơi cho vay không thế chấp. Đến ngày mà không có tiền trả, người ta lùng sục khắp nơi, ngày nào cũng có người đến nhà đòi nợ. Nhìn người ta chém phay bụi chuối đầu nhà, mẹ lạnh gáy nghĩ đến số phận thằng con trời đánh. Nửa đêm có người mang nước phân hất đầy sân nhà mẹ. Có khi sáng ra mẹ thất thần thấy con gà bị chặt đầu treo lủng lẳng ngoài cổng, máu rỏ tong tỏng xuống cát. Sim dọn từng vệt máu, xách từng xô nước cọ rửa hết mùi hôi thối quanh nhà, lẳng lặng vác cuốc đi trồng lại từng cây chuối. Có khi bữa cơm đang ăn, đám đòi nợ thuê xộc vào hất đổ mâm xuống đất. Sim quệt ngang nước mắt, lặng lẽ thu dọn từng mảnh vỡ.
Đêm ở xứ này bình yên đâu không thấy, chỉ biết trong nhà mẹ là sự lặng im đáng sợ. Mẹ nơm nớp canh từng tiếng động nhỏ ngoài sân. Cây sấu già rụng vài chiếc lá đêm, chuột chạy mái nhà, con thạch sùng tặc lưỡi cũng khiến mẹ giật mình thon thót. Hôm nào cũng vậy, cứ tầm ba giờ sáng là mẹ dậy, lọ mọ ra ngoài giếng vo gạo, vào bếp nhóm lửa khói um. Sim cằn nhằn thì thể nào mẹ cũng bảo “nhỡ thằng Dìu đói quá trốn về xin cơm nhà thì sao. Cơm nguội khô lắm sao nuốt nổi”. Sim nhìn mẹ mà thấy lòng mình như lá mục. Đã bao lần Sim nói mẹ cứ kệ anh đi, dám chơi thì dám chịu. “Mẹ không dạy được thì cho xã hội dạy. Bao bọc mãi đã hư lại càng hư”. Mẹ giận tím mặt cả tháng không ngồi ăn chung. Cứ thấy mặt Sim là mẹ quay đi. Đêm nằm bé Na năn nỉ Sim: “Mẹ đừng gây chuyện với ngoại nữa. Ngoại giận lây cả con. Buồn lắm”. Mà Sim có dám gây chuyện chi đâu.
Tóc mẹ bạc trắng sau một đêm nghe tin Dìu bị công ty đuổi việc, con dâu bồng bế hai đứa cháu nội bỏ đi. Những đứa cháu mẹ bế bồng từ khi còn đỏ hỏn, bón từng thìa cháo, hát lời ru nào cũng héo hắt tim gan. Mẹ yếu đi trông thấy. Cái đốt sống bị xẹp từ hồi trẻ giờ mới lên cơn hành hạ mẹ. Những cơn đau nhức dai dẳng chạy dọc cơ thể khiến từng bước đi cũng khó khăn. Có những ngày mẹ nằm liệt giường, cổ ngoẹo sang một bên, vai gáy tê bì. Uống thuốc thì đau dạ dày, bệnh này chồng lên bệnh kia, tàn tạ.
Đêm nằm nghe tiếng mẹ rên lẫn trong tiếng gió, tiếng chó tru ngoài cánh đồng hoang vu, lòng Sim tê tái. Suốt đêm Sim ngồi bên cạnh xoa bóp cho mẹ đỡ đau. Thủ thỉ kể những câu chuyện ngày xưa, hồi bố còn sống, Sim hay lẽo đẽo theo mẹ ra đồng. Có lần mẹ mải đi đổ nước hun dế cho Dìu chơi, không nghe thấy tiếng Sim kêu cứu dưới sông. Trong lúc giã gạo giữa dòng nước xoáy Sim không nhìn thấy gì ngoài tấm lưng của mẹ. Bữa ấy may có người đi làm đồng nhảy xuống cứu kịp thời. Về nhà mẹ đánh Sim một trận thừa sống thiếu chết. Lần ấy mẹ có biết vì sao con lao xuống sông không? Vì con muốn bơi sang bờ bên kia bẻ mía cho mẹ ăn. Vì con thấy mẹ kêu khát nước. Nhưng có lẽ mẹ không nghe thấy điều Sim vừa nói. Cơn đau nhức bớt, mẹ thiu thiu chìm vào giấc ngủ. Nhưng vừa chợp mắt vài phút đã thấy mẹ hoảng hốt gọi “Dìu ơi”.
Mẹ gọi “Dìu ơi… Dìu à…”, ngay cả khi cơn đau dạ dày tái phát hành hạ xanh xao. Tiếng gọi như tụng niệm không biết có làm mẹ bớt đau, Sim chỉ thấy một đôi mắt người già nhìn xa xăm vời vợi. Thuốc tây không giúp mẹ khỏi bệnh, Sim nghe ở đâu có thầy bốc thuốc giỏi đều lặn lội đi tìm. Bao nhiêu lời khuyên răn mẹ cũng bỏ ngoài tai. Mẹ lúc nào cũng bảo: “Con ai người ấy thương. Máu mủ ai người ấy xót”. Sim định hỏi xem mình có phải là con mẹ hay không mà sao mẹ chưa từng biết xót? Nhưng hỏi thế nghe chừng chua xót quá, nên thôi. Đến cây sấu ở trước nhà còn nghiêng tán về phía bên kia hàng rào, tựa như dáng mẹ ngồi đây mà tâm trí lúc nào cũng hướng về phía Dìu. Sim chỉ nhìn thấy lưng của mẹ…
Đùng cái, Dìu bỏ đi bán xứ vài năm. Không ai biết đi đâu, biệt tăm biệt tích. Trong những năm tháng ấy từng cái răng của mẹ rụng dần, trống hơ trống hoác. Bé Na cũng đã thành thiếu nữ lúc nào không hay. Một hôm nhìn Na soi gương làm duyên, Sim giật mình hỏi con:
– Con có kinh nguyệt bao giờ vậy?
– Năm xưa mà mẹ. Hôm con chạy về nhà xin tiền mẹ mua băng vệ sinh, mẹ còn vội đèo bà đi châm cứu. Con phải sang nhờ cô Hương hàng xóm đấy thôi.
– Ờ nhỉ, sao mẹ chẳng nhớ gì?
Na xoay trước gương, váy trắng bồng bềnh. Con bé nghĩ trong đầu, mẹ đâu có nhớ gì. Mẹ lúc nào cũng bận. Hôm Na khoe cái răng đầu tiên rụng, mẹ còn hớt hải gọi người đến bán cặp bò để bà đi chuộc bác Dìu. Hôm Na đánh nhau với mấy đứa ở lớp, cô giáo bắt về gọi gia đình, nó đâu biết gọi ai. Bà nghe tin bác Dìu bị người ta đánh thì xỉu lên xỉu xuống. Mẹ sấp ngửa chạy lo tứ phía đâu còn thời gian lo chuyện của Na. Cũng đâu có biết Na đánh nhau vì tụi bạn hay chửi “nhà mày chẳng ra gì”. Đường trước nhà mới mở, dân công trình về làng ở nhờ trong căn nhà Dìu để lại, chuyện Na yêu anh chàng công nhân cả làng đều biết. Nhà ngay sát vách, chuyện ngay trước mặt nhưng mẹ cũng đâu biết. Na đuổi theo mẹ. Mẹ đuổi theo bà, bà đuổi theo bác Dìu. Na thấy trong nhà này lạ lắm. Cứ người này đuổi theo cái bóng của người kia. Chẳng ai chịu quay lại nhìn ai trong suốt tháng năm dài đằng đẵng. Nên suốt những tháng năm thơ ấu Na luôn tự hỏi làm thế nào để ít nhất một lần mẹ quay lại nhìn mình?
Vài lần Na mang những vết bầm giập về nhà. Đánh nhau với đám con gái mới lớn xóm bên. Lỡ trèo rào vào nhà người ta hái bông bưởi cho mẹ gội đầu bị đàn chó dữ lao vào cắn. Na đứng trước mặt mẹ chờ đòn roi mắng mỏ, nhưng mẹ cúi gằm mặt xuống cối, tay cầm chày giã nhuyễn thuốc cho bà đắp. Lần khác thấy mẹ ngồi khâu áo cho bà, Na ngồi sau lưng mẹ kể chuyện chơi. “Bọn nhỏ bây giờ ham tự tử. Buồn tí tí cũng nhảy lầu cắt tay. Con nhiều lúc buồn ghê cũng tính làm liều. Nhưng con sợ đau, đâu có bạo gan như chúng nó”. Mẹ hình như có dừng mũi kim một vài giây, mặt vẫn không ngẩng lên, chỉ bảo “chết đâu có dễ”.
Lần khác Na hỏi: “Sao bây giờ người ta ưa làm mẹ đơn thân? Giả dụ sau này con không chồng mà chửa thì mẹ có buồn không?”. Mẹ ngẩng lên từ đám khói bếp mịt mù nói câu gì Na nghe không rõ. Củi ướt quá, hầm nồi cháo hạt sen cho bà, mẹ thổi khói muốn mù hai mắt. Bà chê: “Cháo lão gì toàn mùi khói. Nhà này chỉ có thằng Dìu nấu cháo là ngon nhất. Hồi nó chừng mười tuổi đã biết nấu cháo cho mẹ ăn”. Na nhìn mẹ ngồi khom lưng tay bó gối ngoài thềm mà se sắt thương. Mẹ có nấu tất cả những món cháo ngon bổ nhất trên đời thì bà mãi chỉ nhớ đến bát cháo của ngày xưa cũ.
Sau bảy năm biệt tích, cuối cùng Dìu cũng trở về nhà với mẹ bằng thân xác lặng câm. Cái tin Dìu chết loan nhanh như một cơn gió quanh làng. Hôm người ta đưa xác Dìu về, mẹ như hóa đá. Sim đỡ mẹ dậy, chỉ nói một câu: “Mẹ cố gắng gượng đưa anh nốt chuyến đi cuối cùng này”. Mẹ ngồi trên chiếc ghế nhựa bạc phếch, hai người giữ hai bên. Đôi mắt mờ đục nhìn người ta khiêng quan tài chầm chậm chui qua chiếc cổng tre.
Kể từ đó mẹ không đi lại được nữa, ngồi đâu ngồi đó, mắt lúc nào cũng hướng ra cổng. Mẹ bắt đầu hay nói chuyện một mình. Dìu về đấy hả con? Mày đi đâu mà lâu thế? Trốn chui trốn nhủi thế ai nấu cho mà ăn? Đêm ngủ có lạnh không? Ra cây hái quả mít to nhất vào mà bổ ăn, mẹ vẫn phần. Bữa cơm nào mà Sim quên lấy thêm bát đũa là mẹ giận không ăn. Nấu ăn món gì cũng phải nêm thêm mắm muối “thằng nhỏ thích ăn mặn. Ngày xưa nhà nghèo kho nồi tép phải cho nhiều muối để ăn dè”. Với mẹ, Dìu đâu có chết. Dìu vẫn quanh quẩn bên mẹ. Đi đâu đó vài ngày rồi lại về vào bếp lục cơm nguội, nướng vài con cá mắm ăn lẫn cả bụi tro.
Mẹ bây giờ nhìn đâu cũng thấy Dìu. Có lần giữa đêm khuya, mẹ bắt Sim cầm đèn đi tìm người.
– Anh con vừa mới về đó thôi. Mẹ nghe thấy tiếng nó gọi yếu ớt ngoài vườn. Con chạy ra nhanh lên không mưa to thế này thằng Dìu cảm mất.
– Mẹ ơi! Mẹ tỉnh lại đi. Anh Dìu mất mấy năm nay rồi mà mẹ.
– Phỉ phui cái mồm mày. Nó còn sống sờ sờ ra đấy. Sao trời không đánh chết đứa độc mồm độc miệng.
Sim lao ra giữa cơn mưa tầm tã. Giá mà sấm sét đánh chết Sim đi ngay cũng được. Cái ý nghĩ ấy từng vài lần nhen nhóm trong đầu Sim. Như lúc trèo lên đỉnh núi cheo leo tìm hái lá thuốc về cho mẹ uống, lòng Sim dậy lên ý nghĩ nếu mình rơi từ đây xuống đất liệu mẹ có một lần quay lại nhìn mình?
Lúc đứng tần ngần trước gương, Na xoa bụng mình tự hỏi, nếu bây giờ bụng mình to lên thì liệu mẹ có chú ý đến không? Na không biết phải nói với mẹ thế nào về cái thai trong bụng. Nên mấy buổi trưa nay nó hay ngồi ngay trước mặt mẹ chóp chép nhai trái khế chua. Hết khế thì vặt mấy quả chanh. Chanh nhà hết thì nhờ mẹ đi chợ “mua trái gì chua chua con ăn cho đỡ háo”. Mẹ đi chợ về vứt lăn lóc những trái chanh trên bàn “ăn chua lắm rồi đau dạ dày như bà ngoại ấy, thuốc nào chữa nổi”.
Có vài người trong xóm xì xào “cái Na dạo này nhìn khang khác. Lông mày thì dựng đứng, thấy cây khế chua ở hàng rào là kiễng chân hái ăn bằng được, hôm nọ còn thấy đứng nôn khan ngoài cổng”. Sim còn bận đập hạt bên xưởng mộc. Dạo này đơn làm tràng hạt nhiều lắm, có khi chủ xưởng yêu cầu làm cả đêm. Cũng tốt, không có mấy đồng lương biết xoay xở thuốc thang cho mẹ thế nào. Nhà thì dột hết rồi cũng phải kiếm chút tiền lợp lại.
Nhưng nhà chưa kịp lợp lại thì mùa mưa ập đến. Nhà không có đàn ông, Sim tính trèo lên thay tấm fibrô ximăng khác nhưng bé Na không chịu. Con bé nói: “Mẹ già rồi chân tay lại hay run, nhỡ trượt chân thì khổ”. Na tính để tạnh mưa rồi làm nhưng vết dột chọn đúng giường mẹ nằm, tội lắm. Mà mùa này trời mưa dai dẳng, cơn này chưa tạnh cơn khác đã đến. Na đứng trên mái nhà nhìn xuống thấy mẹ gầy quá chừng. Giả dụ một cơn gió lớn thổi qua có khi cũng làm mẹ liêu xiêu. Trời tiếp tục đổ mưa, Na giục mẹ vào nhà kẻo ướt. Những tấm fibrô ximăng dầm mưa dãi nắng đến mọc rêu. Hoa xoài, lá khô rụng đầy ứ đọng, nước không thoát được. Trong lúc lúi húi dọn rác, một tiếng sấm lớn vang lên, Na giật mình trượt chân ngã nhào xuống đất. Mái nhà thấp may người không chết, nhưng cái thai trong bụng không giữ được. Sim chết điếng người trước cửa phòng cấp cứu, môi run run không bật được hai tiếng “con ơi”. Lúc tỉnh dậy Na thấy mẹ ngồi gục mặt cuối giường. Trong lòng nó cồn cào xót xa bởi ý nghĩ cuối cùng thì mẹ cũng chịu nhìn đến đứa con mình.
Buổi chiều nhạt nắng, Sim ngồi dưới hiên nhà tuốt rau ngót nấu canh cho Na ăn. Một lần sảy bằng bảy lần sinh, ý nghĩ ấy khiến lòng Sim thắt lại. Người mẹ già ngồi ngay đằng sau trên chiếc ghế gỗ quen thuộc đã bắt đầu cọt kẹt vì mối mọt. Na ngồi ở đầu giường, tay ôm lấy bụng, lòng ngập đầy mất mát. Mấy ngày nay Na vẫn chảy máu do sót nhau.
Na nhớ những lúc lên mạng gõ dòng chữ “cách phá thai tự nhiên ở nhà”, nhớ những lá lẻo tự uống, nhắm mắt uống cho cố kiết. Cái thai trong bụng vẫn kiên trì bám vào tử cung mẹ, tha thiết được yêu thương. Nhưng Na đã bao giờ đoái hoài đến một sinh linh bé nhỏ xuất hiện trong cuộc đời mình. Chỉ đến khi con không còn nữa, Na mới sờ xuống bụng, ôm một nỗi ân hận vô hình. Mấy đêm nay Na mơ thấy tiếng con gọi mình. Na còn chưa kịp nghĩ cho con một cái tên thật đẹp. Biết có còn kiếp sau không. Mà nếu có kiếp sau chắc con cũng không chọn gieo vào lòng một người mẹ như Na nữa. Na tựa đầu vào thành giường, khép mắt. Gió thổi từ cánh đồng ập vào sân hương đòng đòng dìu dịu.
Người mẹ già giật mình ngẩng lên, bà nhận ra tóc Sim đã bạc trắng tự bao giờ. Sim nhìn cây sấu già trước nhà gốc một nơi, bóng thẳm một nơi. Cây cũng giống như con người, có khi cả đời chỉ biết vặn mình nghiêng mãi về một phía…
V.T.H.T
Nhà thơ Cát Du (Bình Dương)
Noel
Trưa nay buồn không ngủ
Ngồi nhắn tin cho chàng
“Tối nay mình đi đâu?
Đi đâu? Đi đâu?”
Noel mà không nghỉ?
Noel sao trực đêm?
Noel sao không bồ?
Noel gì thấy ghét!
Em một trời cô đơn
Chúa trên cao có biết
Dưới đất có ngàn người
Trên trời có ngàn sao
Mà sao con chỉ một?
Cho con chú chăn cừu
Để thức cùng thâu đêm
Quên đi cái lạnh này
Quên cả người con thương
Em là ai?
Trong phạm trù triết học người ta gọi em là Lịch Sử
Trong thi ca người ta gọi Cuộc Đời
Và trên môi những người yêu nhau một ngày không gặp
người ta gọi em là Thế Kỷ
Người ta còn gọi em tên của bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông
Của Năm, Tháng, Ngày, Giờ và Tíc Tắc
Của Hoàng hôn và Ánh Bình Minh
Của Trăng Tròn và Khuyết
Em ghét Đêm Trăng Gầy
Em sợ Ngày Vĩnh Biệt
Em thích
Em là Tíc Tắc
Tíc tắc lần đầu
Hai đứa gặp nhau
Và
Hôn
Em không chờ ở cuối mùa đông nữa
Em không nhớ ngày anh đi
Em không biết ngày anh về
Chỉ còn lại trong em ngút ngà trống vắng
Em một mình ở cuối mùa đông
Em đợi
Xuân về
Mà nàng xuân trốn biệt
Em biết
Nàng xuân đang tòm tem với gã tình nhân đầu bạc
Có mùi nồng nồng hăng hắc biển xa
Gã tình nhân đang đánh đu với nàng
Như đã từng đánh đu với em
Nàng đâu biết
Có ngày
Gã tình nhân tếch đi ra biển
Tìm tiên
Nàng trở thành mùa đông dài ngoẵng
Thất thần
Lạnh câm
Em không chờ ở cuối mùa đông nữa!
Đêm
Đêm
Thở dài thườn thượt
Người đàn ông trở mình
Người đàn bà trở mình
Chỉ chiếc gối là im thinh
Chiếc gối lắng nghe
Tiếng đồng hồ thở gấp
“Khúc khắc, khúc khắc”
Con thằn lằn trên tường tắt lưỡi:
“Sao nhịp đập chẳng đều nhau?
Nhịp chẳng đều nhau?”
C.D
Nhà văn Nguyễn Văn Học (Hà Nội)
Đó là một hành trình dài trên biển lớn nhất trong đời mà anh sẽ nhớ mãi. Sóng gió và cả vị mặn mòi của biển đã phả vào những bức tranh xuân đầy sinh động. Anh đã vẽ nhiều về mùa xuân, được giới họa sĩ đương thời nể trọng. Anh nhớ khuôn mặt nàng, cũng trong buổi chiều tiễn anh đi biển. Giọng ướt át và tinh nghịch. “Anh đi rồi xây nhà trẻ luôn ngoài biển nhé”. Anh chỉ cười. Những cơn gió khiến thành phố biển sinh động hơn. Hoài My vừa khuấy ly cà phê, vừa nhắc lại: “Anh đi rồi lấy cảm hứng vẽ lại bức tranh cho em. Vẽ mãi người ta, mà bức về em, cứ khất ngày này sang ngày khác”.
Lời nhắc ấy khiến anh hơi nhói đau. Nhiều lúc anh vừa thương, lại vừa giận. Nàng có lúc nữ tính như một bông hồng nhung phả hương thơm ngây ngất trong vườn xuân, có lúc cứng nhắc như một gã đàn ông vai u thịt bắp, mở miệng là tính toán. Điều đó làm anh cân nhắc, đôi lúc tưởng nàng thuộc về mình, lúc khác nghĩ nàng ở một thế giới nào đó, không thể kìm giữ. Như những con sóng ập òa ngoài khơi xa, chẳng thuộc về một cơn gió nào. Liệu có nên lấy người con gái này làm vợ?
Lúc ấy anh nói: “Em yên tâm, anh sẽ nuôi cảm xúc từ bây giờ”.
Khẳng định thế, nhưng anh không chắc là mình sẽ làm sao để có đủ đầy cảm xúc để bức tranh ấy được cả hai chấp nhận. Nó phải thể hiện được sinh động nhất đôi mắt hút hồn của nàng. Vừa mê mị vừa ám ảnh. Đôi lúc ướt át như có bùa mê. Quả nhiên, chuyến đi biển cho anh nhiều cảm xúc, nhưng lại trống rỗng trước hình ảnh nàng. Anh vẫn tin rằng, khi xa Hoài My, thì dòng hoài ức sẽ đủ sức gợi để anh tung hứng trong bữa tiệc của sắc màu. Ấy thế mà, chỉ thấy biển xanh, những nụ cười người lính, những công việc của ngư dân với công việc thường ngày. Cảm xúc để vẽ cho nàng trôi đâu mất, đúng hơn, hình ảnh về người con gái anh yêu bị đẩy dạt về một khung trời này đó rất đỗi xa xôi. Ngay cả khi đoàn trở về, anh cũng bị trơ ra như đá, dù đã cố gắng tưởng tượng đến mái tóc mình vẫn hôn lên, cả bờ môi gợi tình bỏng rát. Hành trình của chuyến đi, anh có thể đo đếm được. Còn hành trình để trọn vẹn tin rằng nàng là của anh thì sao đo đếm?
Nàng phụng phịu giận. Như bao lần anh trễ hẹn, anh làm phật ý nàng. Anh tưởng thế rồi thôi, nhưng không, dứt khoát nàng muốn trừng phạt anh. “Đừng có vác mặt đến gặp em”. Anh nài nỉ, xin lỗi, song nàng vẫn trốn đi với bạn mà không nói địa chỉ. Gọi điện, nàng không nghe máy. Anh nhẫn nại, nhắn thêm hai cái tin. Hoài My cũng không nhắn lại. Chết thật! Anh đã hy vọng, sau hành trình dài, nàng phải là người đầu tiên đón đợi mình, giờ giận dỗi thế này đây. Sóng ngoài khơi oằn oại gợi tình.
Hôm sau, anh lên tòa soạn báo cáo lãnh đạo và gặp gỡ anh em. Anh hồ hởi nói về chuyến đi và những kỷ niệm. Công việc của một nhà báo kiêm họa sĩ của tòa soạn, với anh không quá bận, nhưng luôn cho anh những cảm xúc gần gũi nhất định. Nụ cười cô đồng nghiệp tên Như Kiều tỏa nắng. “Anh đi, tuy đen hơn nhưng không bị gầy quá nhiều”. Đó là cô gái quan tâm sâu đến vóc dáng của anh nhất. Béo hay gầy, đen hay trắng, dù chỉ một thay đổi nhỏ Như Kiều cũng nhận ra. Hai người nói dăm ba câu chuyện. Anh tặng Như Kiều chiếc vỏ ốc màu ngọc kiếm được trong chuyến đi. Cô cảm ơn, rồi chợt nhớ ra một chuyện: “Bé Ích ở xóm chài hôm qua đến tìm em, hỏi anh về chưa?”. “Vậy ư, chắc anh sẽ phải tới đó”. Như Kiều nhấn mạnh: “Vâng, hình như có việc gì đó cần lắm!”.
***
Xóm chài cách tòa soạn hơn hai cây số. Bé Ích thi thoảng vẫn đạp xe đến tìm anh mỗi khi có việc cần. Đó là một xóm chài nghèo, thường được gọi là xóm Bến. Anh thân với xóm chừng dăm năm, từ ngày anh thường cuối chiều đến tìm cảm hứng vẽ tranh. Năm nay Ích đã 12 rồi. Vì thân với bà con xóm Bến, đôi lần anh bị Hoài My cằn nhằn. Nàng ghen với bà con, bởi có cảm giác bà con lấy hết thời gian, khiến anh không dành nhiều thời gian cho mình. Trao cho bé Ích gói quà, rồi hỏi nhanh chuyện. Mẹ cháu bị ốm, đang nằm nhà nó thông báo. Nặng lắm không, có đi khám bác sĩ không?
Ngôi nhà trống tênh heo hút nằm rúm ró dưới tàng cây, thi thoảng run lên vì gió biển thốc lại. Anh đôn đáo lo cho mẹ của Ích đi viện, rồi nhờ người tới chăm. Ích chưa đủ lớn để lo cho mẹ tươm tất. Em còn quá nhỏ. Nhưng em là đứa trẻ ngoan và có hiếu. Hàng xóm tình nghĩa cũng thay nhau săn sóc, khiến anh an tâm. Khi bình tĩnh lại để nhớ ra Hoài My, thì đã là ngày thứ tư nàng không gọi điện cho anh. Một sự im lặng khó hiểu, như người ta chẳng thể đoán định được những cơn sóng ngoài biển khơi. Anh chân thành và tha thiết muốn giữ trái tim nàng. Một cuộc chia tay thời sinh viên đã để lại trong anh vết thương đầu đời. Anh không muốn chuyện đó lặp lại, nhất là quả tim chân thành của anh đã vượt qua mọi trở ngại để quyết tâm đi đến một tình yêu với Hoài My. Nhiều người bảo cô gái Như Kiều ở cơ quan hợp với anh hơn. Không, anh không nghĩ vậy. Như Kiều quá tốt để làm vợ, nhu mì và quá nhân hậu. Anh thích kiểu phụ nữ có một chút cá tính, nhưng vẫn nữ tính. Phải đây là sự đòi hỏi quá đáng? Không, trong người có máu nghệ sĩ, anh không yêu cầu nhiều, chỉ mong mỏi một chút cho chính bản thân khỏi bị chùng xuống. Anh nghĩ vậy. Nhưng Hoài My khó đoán. Vậy thì phải làm sao?
***
Lời nói chia tay mà Hoài My đem đến cho anh sự choáng váng. Nó xảy đến quá gấp gáp. Nàng chủ động và cố thể hiện mình làm chủ. Anh đứng bên bờ biển với cả triệu con sóng xô nhau mà sao cô đơn. Gió nâng lên một vạt chiều tím hoang liêu giữa ngày biển động. Nàng trách anh đã dành quá nhiều thời gian cho xóm chài, những người dân lầm lũi mà không nghĩ đến cảm giác của nàng. Nàng luôn muốn sở hữu trọn vẹn, kiểm soát toàn bộ thời gian của anh và buộc anh quên đi những mối quan tâm khác. Nàng không ưa người dân xóm chài. Có lần Hoài My bảo họ quá nhem nhuốc và lố bịch. Vậy mà anh vẫn gần được họ, thậm chí ăn uống chung với họ. Những tính toán ấy, phải chăng là những lực đẩy vô tình khiến cho lúc nào anh cũng cảm giác chàng màng, nàng vừa thuộc về mình vừa không phải như thế. Chỉ riêng điều này thì nàng và chàng không bao giờ có điểm chung. Sau này về chung sống sẽ nảy sinh nhiều xung khắc. Anh níu kéo, nàng dứt khoát. Anh nhẫn nại, nàng vô tình. Anh khóc cho mình và cho cuộc tình xa. Còn đôi mắt nàng, ráo hoảnh, như sự ngờ vực của anh ngày mới quen nhau. Cảm xúc của hai người quá khác nhau. Chẳng lẽ bao nhiêu ước vọng, giờ chỉ tan đi hư vô như bọt biển. Thôi thì đành trả cho nàng về thế giới ồn ào, một thế giới vừa nổi, lại vừa ngầm của thành phố biển vốn bình yên…
Anh có thêm hai năm trải nghiệm nữa. Hai năm với một số hành trình trải nghiệm dài. Xóm chài bớt hoang liêu hơn. Ích đã tự lo được cho bản thân và mẹ bằng một công việc ở xưởng chế đồ thủ công mỹ nghệ. Anh đã có thêm năm bức tranh về biển xuân. Bỗng một ngày nhận được tin Hoài My. Nàng hẹn gặp. Nàng cứng cỏi hơn với đôi mắt thật sự có cảm xúc. Giọng nàng chân thành:
- Em đã xa anh hai năm. Mất một năm em buông thả mình. Ở chốn nào thì anh biết rồi. Em lún sâu rất nhanh và chìm trong đó. Sau cùng, em nhận ra tất cả chỉ là sự xô bồ của một cuộc sống thiếu nhiều giá trị. Tỉnh ngộ được thì mọi cánh cửa đều đóng lại trước em. Nhan sắc tàn tạ, sức khỏe yếu đi. Bản thân gia đình em sứt mẻ. Em chẳng còn lại gì.
Giọng nàng thảng thốt. Hai mắt chắt ra hai hàng nước mắt. Nàng tiếp:
- Nhưng em cũng sớm nhận ra anh ạ. Cũng may còn nhớ những lần anh chia sẻ với em. Em đã học lại cách hiểu và sẻ chia với người khác. Em biết, trong trăm thứ mở, không gì bằng mỏ lòng. Mở ra với đời, với người.
Nàng còn ngộ ra biết bao chuyện khác. Thật mừng. Nàng hiểu vì sao anh vẽ được người khác, chỉ người yêu thì không vẽ nỗi. Đó là nàng chưa hoàn toàn thuộc về anh. Nàng bị biết bao ảo vọng phù phiếm níu kéo. Nghệ thuật lạ lắm. Cảm xúc không thể đánh lừa. Chỉ khi một bông hoa thật sự tỏa hương, nó mới đủ sức lưu lại vẻ đẹp trên trái đất này.
- Em không mong anh tha thứ - Hoài My thổn thức - em chỉ mong anh tin rằng em đã đổi thay.
Sâu trong tim anh, một điều gì đó lớn lắm, đang trỗi dậy. Anh biết, thời gian mà anh hoàn thành bức tranh cho Hoài My, đứng trước biển êm đềm với biết bao cánh hải âu trên nền thiên nhiên tuyệt diệu, chính là mùa xuân này. Anh nghe phía sóng, đang ngân những nốt nhạc.
N.V.H
CÁCH NHẬP COMMENT TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ
Đầu tiên, nhấp chuột vào ô Nhập nhận xét của bạn rồi viết comment. Viết xong, nhấp chuột vào ô Tài khoản Google. Sau đó nhấp chuột vào Tên/URL thì sẽ hiện ra 2 ô. Ô phía trên, ghi Họ và tên của bạn. Ô phía dưới, ghi dòng chữ:huongquenha.com
Cuối cùng, nhấp chuột vào ô Tiếp tục và nhấp chuột tiếp vào ô Xuất bản là xong. (Nếu bạn đã có sẵn Tài khoản Google, thì sau khi viết comment, chỉ cần nhấp chuột vào ô Xuất bản là thành công)