(Đọc tập thơ LÀ KHÓI HAY LÀ MÂY của Mạc Tường*)
Tôi với Mạc Tường sinh hoạt chung trong một Chi hội chuyên ngành văn học thuộc một Hội Văn học – Nghệ thuật của một địa phương. Nhưng tôi lại ít được đọc thơ Mạc Tường, ngoài những bài đăng trên tạp chí Văn nghệ tỉnh và một những bài anh đăng lên facebook. Hôm nay, mới đọc một cách hệ thống nhờ nhận được tập thơ anh tặng LÀ KHÓI HAY LÀ MÂY do NXB Văn học cấp phép vào tháng 4/2021. Tập sách sách dày 96 trang, gồm 50 bài thơ với nhiều thể loại. Nhưng với một tập thơ, không phải chỉ thống kê là đủ mà phải nhận ra nhịp rung cảm con tim trước cuộc sống mà tác giả gửi gắm. Cho dù tác giả có khiêm tốn: “Tập thơ chỉ là để kỷ niệm...” và lắng nghe: “tiếng má thủ thỉ: Má thích thơ của con.”; nhưng ta lại thấy hơn thế nữa.
1. Gió đi về mấy cõi. Núi vẫn là núi xanh
Tập thơ đa dạng về thể loại, phong phú về đề tài... nhưng tôi thích những bài thơ tác giả viết về mẹ. Đây là đề tài mà người cầm bút nào cũng viết nhưng chạm đến xúc cảm của người đọc thì rất ít. Mạc Tường không chải chuốt từ ngữ, bóng bẩy hình ảnh mà vẫn dẫn người đọc đến tận cùng bằng sự mộc mạc, chân thành:
Mẹ là nắng ấm ngày đông
Là cơn mưa hạ dịu lòng đất khô
Mẹ là đồng lúa, nương ngô
Nuôi con khôn lớn giang hồ rong chơi
(Nhớ mẹ)
Những câu thơ chia làm hai vế. “Mẹ” được so sánh với cả thiên nhiên rộng lớn, kỳ vĩ “là nắng ấm mùa đông; là cơn mưa hạ; là đồng lúa, nương ngô” vừa xa xôi vừa gần gũi khiến ta dễ cảm nhận công ơn lớn lao nhưng không hề xa lạ, cách biệt. Có lẽ thế mà tác giả thấy rõ: “Đời mẹ trĩu âu lo/ Nhọc nhằn theo câu hát” (Dấu yêu ngày cũ). Một hình ảnh không hề mới về Mẹ, nhưng trong thơ Mạc Tường, hình ảnh Mẹ đã làm ta thấy được tảo tần của Mẹ, lòng hiếu thảo của con:
Liêu xiêu quang gánh đường xa
Nuôi con mơ giấc ngọc ngà
Mẹ ơi! Làm sao đền đáp
Bao nhiêu chăng nữa vẫn là...
(Mẹ ơi)
Hạnh phúc biết bao nhiêu khi ta còn Mẹ. Và ta hạnh phúc gấp nhiều lần khi Mẹ “là cơn gió nồm” thổi mát đời ta những khi buồn bực, nóng nảy, thất bại; bị cuộc đời vần xoay đủ hướng:
Má ơi, con ghi khắc
Cố giữ mình sạch thơm
Dù Đông, Tây, Nam, Bắc
Má là cơn gió nồm.
(Má là cơn gió nồm)
Đọc thơ Mạc Tường, người đọc sẽ nhận ra một tác giả chân chất, hồn nhiên, chí tình nhưng không kém đằm thắm mà bay bổng khi bộc lộ tình yêu Mẹ. Tôi thích hình ảnh ẩn dụ này:
Cuối trời mây hay khói
Mà trắng đến an lành.
(Núi vẫn là núi xanh)
Dẫu “Gió đi về mấy cõi” (Núi vẫn là núi xanh) thì ta cũng ghi nhận tấm lòng của tác giả đối với Mẹ:
Tôi yêu cả niềm đau
Mẹ chờ con lệ ứa
(Người lại ngồi bên nhau)
Mỗi câu thơ được ghi lại ấm áp như giọt nắng, ta hiểu ra nỗi nhớ và lòng tri ân với đấng sinh thành là không tuổi tác. Đằng sau sự thành công của mỗi người là mồ hôi, nước mắt có khi cả máu thịt của mẹ cha!
2. Dưới hiên đời bụi bặm. Lặng lẽ chờ trăm năm.
Một đề tài tốn nhiều giấy mực của nhà thơ là tình yêu nam nữ. Nhà thơ Mạc Tường cũng không thoát ra cái con đường quen thuộc ấy. Anh giành nhiều bài cho đề tài này, và ta có thể lấy ra những câu thơ để neo đậu trong lòng người đọc:
Giá như tôi cố vội vàng
Giá như em chậm một gang đủ vừa
Giá như hôm ấy trời mưa
Bây giờ có cớ đổ thừa cho nhau
(Giá như)
Những giả định trong mô tip thật quen như bao chuyện tình ta đã gặp, nhưng để “có cớ đổ thừa cho nhau” là đúng là Mạc Tường rồi. Bởi anh thường để lòng mình hướng về, chờ đợi về một bóng dáng xưa cũ rồi trở thành một hoài niệm khó phai:
Những bóng hình xa xăm
Ùa về đêm sâu thẳm
Dưới hiên đời bụi bặm
Lặng lẽ chờ trăm năm
(Dấu yêu ngày cũ)
Những dấu yêu ngày cũ mãi đau đáu trong lòng anh cho đến “Bây giờ ta tóc bạc” mà “Bây giờ người phương nao” và “Cứ như trò cút bắt/ Dưới trăng buốn xanh xao” để rồi anh lại như buông thả tình mình, nhưng người đọc vẫn nhận ra nỗi đau buồn tiếc nhớ: “Thôi thà đừng gặp lại/ Để vẹn nguyên bóng hình/ Hoa khế mùa xưa ấy/ Vẫn trĩu màu băng trinh” (Hoa khế mùa xưa). Đâu phải “ta tóc bạc” là hiểu được ngọn nguồn tình yêu. Ta lại thấy một Mạc Tường thật thà đáng yêu như đang chập chửng bước vào yêu:
Ngày sau ai chắc đá vàng?
Thôi thì giữ chút cũ càng quê xưa
Giá mà gặp lại, xin thưa:
Này em, tôi cũng chỉ vừa hiểu ra...
(Đôi bờ)
Một nhạc sĩ đã từng viết “Tình chỉ đẹp khi còn dang dỡ...” và chờ đợi, mong ước trong tình yêu cũng là chất gia vị để tình yêu thăng hoa. Nhưng đằng sau câu chữ ta vẫn thấy một nỗi niềm khó gọi thành tên:
Cho tôi gặp lại một lần
Bờ môi em mọng theo vần thơ xưa
Những con chữ chín đong đưa
Nhàu câu thơ cũ sao chưa thấy người
(Sao chưa thấy người)
Người thơ lặng lẽ Mạc Tường trong đời thực và cũng lặng lẽ trong đời thơ. Tôi yêu thích mơ ước nhỏ bé của anh; không lên gân, không cường điệu nên hình ảnh thơ đẹp như một hồi ức cho dù anh viết về tương lai:
Tôi sẽ về bên cung thánh ngày xưa
Tìm giọng hát em còn vương đâu đó
...
Tôi sẽ về ngồi đợi mảnh trăng lên
Mơ gặp em đêm chơi trò cút bắt
(Đành thiếu nợ người)
Với nhà thơ viết thơ tình thì nói biết đến bao giờ cho xong. Họ vừa mới là chủ nợ đấy, bỗng chốc hóa thành con nợ trả suốt đời chưa xong. Cũng nhờ thế mà đời có những câu thơ đẹp khi nhà thơ trải lòng:
Mây bay sông vẫn nằm chờ
Biết ai thiếu nợ ai ngơ ngẩn đòi
Người đi bổi hổi bồi hồi
Người về trăm mối rối bời ngổn ngang
(Chút nước lùa kẽ tay)
Thôi thế thì ta khép lại mảng đề tài này của nhà thơ Mạc Tường:
Đêm nay lóe nụ hoa quỳnh
Vọng vang chuông mõ lời kinh vô thường
Bồi hồi tiếng vạc kêu sương
Gởi người xưa chút cố hương lòng này
(Héo ngọn trầu cay)
3. Chòng chành một thoáng vậy mà/ Giấc mơ ngọt đắng vẫn là giấc mơ
Trong tập thơ không thiếu những bài, những câu đau đáu niềm yêu về quê hương; về nơi chôn nhau cắt rốn; về thánh đường, nơi nuôi dưỡng tâm hồn của Mạc Tường. Có khi anh diễn đạt trực tiếp:
Tôi yêu quê hương tôi
Lũy tre làng xanh ngát
Cánh cò theo câu hát
Ba dọc suốt bờ nôi
(Người lại ngồi bên nhau)
Có khi là những lời nhắn nhủ xa xôi:
Bạn nhắn về: Nghe cơn sóng đùa vui
Đường Xuân Diệu nằm thả hồn trên biển
Cầu Nhơn Hội tròn giấc mơ miên viễn
Đưa người về, bỗng xóm đảo gần hơn
(Quy Nhơn nỗi nhớ)
Tất cả bàng bạc trong niềm thương cảm khói sương mà chính tác giả cũng chẳng dễ gì nhận ra đó LÀ KHÓI HAY LÀ MÂY. Thôi thì để dành phần cho những người đọc khác thưởng lãm những nét thâm trầm, chân chất nhưng không kém phần sâu sắc của tác giả Mạc Tường. Chỉ hé lộ một vài tựa đề bài thơ trong tập để độc giả phần nào thấy được nét lãng đãng của khói mây: Gợn chút phôi pha, Xa lắc người xưa, Bóng lá còn vang, Tơ rung lỡ nhịp, Chiêm bao kỷ niệm, Rượu đời ngát hương, Có một khoảng trời... Hy vọng thơ của Mạc Tường sẽ làm vừa lòng những người đọc khó tính. Xin được giới thiệu tập thơ đến bè bạn xa gần!
N.V.C
*Đây chỉ là bài đọc sách chứ không phải tiểu luận phê bình nên chỉ men theo nội dung tôi yêu thích. Mọi thứ khác về nội dung tư tưởng, nghệ thuật không bàn luận đến. Cảm ơn tác giả đã tặng sách.
Trên đồng rẫy cuối mùa
Ướp mặt vào tay, cộm vết chai sần
Em bối rối, trong chiều xa hoang vắng
Đồng rẫy cuối mùa, hắt hiu trĩu nặng
Một tiếng chim gì, đâu đó rung ngân
Lơ ngơ trên đồng, ngọn gió mồ côi
Thổi xô dạt, vạt cỏ khô quăn quíu
Em lặng lẽ đứng bên đường, ngượng nghịu
Tuổi xuân hồng theo năm tháng chìm trôi
Có thể xa rồi mộng tưởng xa xôi
Những khắc khoải trong chiều trên bến đợi
Bước hụt hẫng, tầm xa xòe tay với
Khát vọng rơi theo gió cuốn quanh đời
Rẫy cuối mùa nên thưa vắng người đi
Em cần mẫn mót chiều trong nắng dội
Cây đậu khô cong, khoảng mờ sáng tối
Lật ngược cành, xem che giấu điều chi?
Anh vẫn thấy, chiều đằm thắm như xưa
Con mắt liếc ngang, tiếng cười lộng gió
Trẻ trung đồng rẫy mùa còn để ngỏ
Rớt xuống bên đường, vệt nắng đòng đưa...
Em có về chưa, mùa lễ hội
Bãi vắng, lơ ngơ con sóng
Dập dờn vun vỡ mom gành
Tươi trong tháng Tư lồng lộng
Nam non chướng nhịp đành hanh
Ngả nghiêng xuân thì tóc rối
Sẽ sàng gạn sóng đãi trăng
Gió đi vô chừng vô đổi
Về ngang bãi vắng loằng quằng
Ngọn cỏ Lông chông, cuốn chạy
Ngang chiều đẫm mộng lần qua
Con sóng đổ bờ run rẩy
Vẽ nên từng dấu kỷ hà
*
Biết em có về nơi ấy
Trong mùa lễ hội đầu năm
Biển xanh loang mờ che đậy
Bóng trăng nuối tiếc đêm rằm
Anh sợ mình đang đến trễ
Mùa trăng hoa mộng qua rồi
Loay hoay trong chiều nắng xế
Đổ bờ sóng chạy xa xôi...
Nơi này có giấc mơ đi mượn
Ánh nắng cuối ngày hắt bóng
Xanh ngời cả vạt rừng xa
Gió đi ngang chiều lồng lộng
Đường xa, bóng nhỏ nhạt nhòa
Đằm thắm nét duyên ngày cũ
Nhòe trong vệt nắng loang chiều
Đánh võng theo lời ngoa dụ
Ngập ngừng, bóng đổ liêu xiêu...
Quê xa, hoen mờ tâm tưởng
Lối về, từng bước nhẩn nha
Từng có giấc mơ đi mượn
Theo chồng, thôi dấu điệu đà
Qua rừng, tơ non xanh mượt
Năm nào mười bảy, mười ba
Chuyện vợ chồng, nghe lỏm được
Bây giờ đọng lại dư ba
Ngẩn ngơ, hồng tươi đôi má
Váy hoa vướng cỏ ngượng ngùng
Đường quen giờ sao xa lạ
Buồn vui lẫn lộn mông lung ...
L.T.H
Nhạc nền vẫn dìu dịu, tiếng nữ MC thanh trong cao vút “Thưa quý vị và các bạn, yêu nhau cậy mớ cau trầu/ mẹ cha đã định em về với anh/ hết rồi áo tím áo xanh/ giờ em đã có bên anh là chồng. Vâng… xin giới thiệu cặp đôi tân lang và tân giai nhân đẹp nhất ngày hôm nay. Xin kính mời cô dâu Ngọc Huơng và chú rể Tấn Phước cùng bước lên sân khấu để làm lễ tơ hồng. Kính mời đại diên họ nhà trai là ba mẹ của chú rể, kính mời họ nhà gái là ba và dì của cô dâu cùng bước lên sân khấu để uống ly rượu mừng của đôi tân hôn ngày hôm nay!”.
Cô dâu áo soa-rê trắng tinh khôi khoét ngực khá sâu được chú rể dìu lên sân khấu. Chiếc vương miện tiệp màu với áo cưới sáng lấp lánh. Nụ cười trên môi cô dâu còn sáng hơn cả chiếc vương miện. Chú rể thì khỏi nói rồi, cứ cười toe như trẻ em được quà.
Khuôn ngực cô dâu tròn đầy trắng mịn dưới làn áo khoét sâu trông rất gợi cảm. Khuôn ngực đó khiến các bà các cô dự tiệc xì xào vì con gái gì mà ngực to quá thế! Khéo “dìm chết” thằng chú rể tối đêm nay. Bà khác có vẻ hiểu biết hơn “xì” một tiếng rõ dài “Gái… gái một con thì có. Cô dâu có một đời chồng và đứa con riêng năm tuổi. Chú rể mua trâu được nghé mà”.
Cả bàn ồ lên, bà cô áo dài xanh bảo rằng “Thời thế đảo lộn, trâu già ham gặm cỏ non/ trẻ con thì ham đồ cổ”. Thằng chú rể hai bốn tuổi, ế ẩm gì mà sợ, lại đi rước con cô dâu ba mươi mốt tuổi”. Chị váy hồng có vẻ thông cảm hơn “Thời đại nào rồi mà dì nói vậy? Quan trọng là hạnh phúc của tụi nó. Chưa chắc mấy đứa con gái mà biết sống bằng mấy nhỏ qua một lần đò nhen!”.
Cô gái trẻ, đâu chừng 20 tuổi ngồi bàn kế bên góp tiếng xì xào “Chú rể là anh chú bác với em đó! Ảnh cưới chị Hương mẹ ảnh đâu có chịu, vì ảnh chưa vợ mà chị có chồng rồi. Hông xứng. Nhưng ảnh quậy quá, bỏ nhà đi bụi cả tháng nên mẹ ảnh mới chịu đó. Xời ơi, tại ảnh là con trai một nên mẹ ảnh chiều vậy thôi chứ em mà là mẹ ảnh thì còn lâu nha! ”.
Chị áo đầm đỏ vừa bẻ đầu con tôm vừa huýt vào vai cô gái trẻ “Mày cũng chưa chồng đó nhen! Khẩu nghiệp à con!”. “Xời, dì Tám nói quá, con còn lâu mới lấy chồng”.
Từ cổng tân hôn, một ông già khoảng hơn 60, sơ mi trắng phẳng phiu, tay ẳm bé gái tầm 4-5 tuổi, đang di chuyển vào sân khấu. Vừa đi ông vừa lau nước mắt cho bé gái, xong lại trao qua tay người thanh niên đi chung “Để cậu Út ẳm con chút nha, ông ngoại có việc xíu rồi ngoại ẳm”. Ông trao bé gái cho người thanh niên và bước nhanh về hướng sân khấu. “Hông chịu… hông chịu… quại bỏ con… huhu... quại ơi… quại…”. Bé gái gào lên.
Thanh niên trẻ ẳm ngược bé gái ra hướng cổng tân hôn dỗ dành “Nín đi Susi, chút ngoại ẳm, giờ Út ẳm cho nè… mua kẹo mút hén?”. “Năm kẹo mút, mười kẹo mút hả út?”. Bé gái nín khóc, lại dụi mắt. Cậu Út lấy trong túi áo mình ra cây kẹo dỗ cháu, con bé vừa cầm kẹo vừa ngó vô sân khấu gào lên “Mẹ kìa… mẹ làm công chúa kìa… con muốn mẹ… mẹ…”. Cậu Út phải ẳm bé bước nhanh về hướng khác, tránh quang cảnh tưng bừng trên sân khẩu đang làm lễ giao bôi.
Tiếng sâm banh nổ vang, dây tơ hồng bung lên treo lòng thòng giữa sân khấu, hai khuôn mặt đẹp nhất buổi lễ áp vào nhau… Máy ảnh chớp lóe bảo cười lên… cười lên…. Tiếng cười câu chúc vang dậy. Qua làn khói trắng bồng bềnh của mấy viên đá khói, hình như mắt cô dâu cũng mờ đi. Vì hạnh phúc hay vì nước mắt?
Hường hồi tám tuổi đã xa mẹ. Vì bà chê cha cô nghèo, sống bao năm nay mà bà chưa có cái áo mới, đôi dép mới càng là thứ xa xỉ. Bà xin cha cô bỏ nghề thợ hồ để đi buôn đi bán như người ta bởi cuộc đời này chỉ có buôn bán mới làm giàu được. Nhưng cha Hường bảo, cái nghề thợ hồ cha truyền con nối, giờ bảo bỏ đi buôn thì biết buôn gì cho chắc ăn? Mà sống cảnh “bay khô tiền ráo”, nhà hai đứa con nhỏ, thêm cha mẹ chồng già, mà thu nhập chính chỉ là đồng lương thợ hồ của chồng. Thì mẹ Hường không sống được.
Huống chi bà đẹp lắm. Nét đẹp tự nhiên của con gái nông thôn chưa biết dùng son phấn. Mái tóc dày và dài bồng bềnh như mây ôm gọn gương mặt trái xoan thanh tú, dáng chuẩn ba vòng tuy có hơi gầy. Vậy thì làm sao bà lại phải chịu cảnh nghèo khó này.
Ngày bà bỏ mấy cha con Hường ra đi để lấy chồng khác, bà đã ôm con gái 8 tuổi khóc xin hãy tha thứ cho mẹ, rồi mẹ sẽ mua cho con nhiều búp bê, nhiều quần áo đẹp, Đây nè… một búp bê, hai búp bê… những con búp bê với mái tóc vàng, áo quần xanh đỏ đủ màu đã mê hoặc cô gái nhỏ.
Trong căn nhà vách đất mái tôn năm đó, người đàn bà ấy đã bỏ lại thằng con trai 3 tuổi còn say ngủ và cô con gái 8 tuổi đang mê chơi búp bê để đi cùng người đàn ông khác khá giả vì không chịu nỗi cảnh nghèo khổ với chồng mình.
Hơn hai mươi năm nay cha của Hường vẫn cực khổ nuôi con và không cưới vợ nữa. Nỗi đau tình năm ấy đã khiến ông mất niềm tin vào cuộc đời. Ông bảo rằng cả đời này ông chỉ có hai đứa con là điểm tựa duy nhất.
Hai mươi hai tuổi Hường lấy chồng. Hai năm sau thì sinh con. Người chồng ấy là chồng một tay ăn chơi có hạng mà Hường không biết. Tiền Hường xài không thiếu nhưng chồng luôn đi từ sáng tới khuya mới về. Hỏi thì anh bảo bận làm ăn. Hỏi nhiều làm gì, chẳng phải em chỉ mong một cuộc sống không nghèo khó sao? Ừ thì cuộc sống của Hường không nghèo, nhưng luôn cảm giác bất an vì chồng cứ “bí mật” khiến Hường không yên bụng.
Rồi một ngày khi đưa con đi bác sĩ về, Hương thấy nhà rất đông người. Họ nói chồng Hương chết. Tại sao chết? Hôm qua còn mạnh khỏe ca hát vang nhà kia mà? Thì ra, đêm qua họ đã chơi trò mô tô bay ở một tiệc sinh nhật của người bạn và chồng Hương chết do tại nạn ở cuộc đua xe ấy.
Sau tang chồng, Hường trở về nhà cha ruột. Bốn năm hôn nhân làm dâu, làm vợ rồi làm mẹ thì có làm gì ra tiền để cất nhà mới mà không về nhà cha ruột tá túc?
Đôi mắt người cha già như thâm quầng hơn bởi nhìn đứa cháu ngoại mồ côi vừa bập bẹ nói. Hường đã quen tay ở không xài tiền lớn nên suốt mấy tháng sau ngày về nhà cha ruột thì không đi làm. Trang sức trên người lột xuống bán đi vì cái ăn cái mặc. Bán hết số trang sức trên người thì Hường cũng vừa xin được chân phục vụ ở nhà hàng. Hàng ngày đi làm từ 10 sáng tới 10 giờ đêm, mọi sự chăm sóc con cái đều “khoán” cho cha và em trai mình.
Ông ngoại đi làm về thì rước cháu, lo cho cháu ăn ngủ trước khi mẹ nó về. Hôm nào cậu của Susi đi làm về sớm thì chở cháu đi công viên ăn gà rán uống trà sữa. Cuộc sống tưởng bình yên thì Hường báo tin rằng sẽ lấy chồng. “Đời đàn bà dù có làm vua làm chúa gì cũng phải có nơi nương tựa mà ba. Ba cho con ưng anh Phước nhé! Ảnh thương con lắm’.
Nhưng nhìn thằng rể tương lai mặt non choẹt khiến ông không yên dạ. Nó lại là con một, là “trai tân” nữa. Ở cái xó quê này, quan niệm cổ hủ vẫn còn lớn lắm. Lời ra tiếng vào liệu con ông có vượt qua được? Nhưng thằng rể tương lai một mực xin ông cho cưới Hường, nếu không nó sẽ chết cho ông và mẹ của nó vừa lòng! Ông cảm ơn nó còn không hết, vì nó bao dung độ lượng biết bao mới đòi cưới con gái ông. Thì đâu có lý gì ông từ chối, nhưng lời chị sui tương lai làm ông lo ngại:
- Tui chỉ nhận dâu chứ không nhận cháu nội ngang hông nha! Tui cưới con Hường để nó làm dâu làm vợ nhà tui chứ không chịu nó đem con nó về sống chung à! Anh coi nuôi giùm được cháu ngoại thì tui mới cưới con gái anh cho con trai tui, chứ mai này dẫn cả bầy cả lủ về nhà tui là không được à!
Hai nhà cách nhau có mấy ngã tư. Ông hứa sẽ giữ cháu ngoại lại để nuôi cho mẹ nó yên lòng đi lấy chồng. Ông chỉ xin chị sui, mỗi khi con bé bệnh hay việc học hành gì đó cần mẹ thì bà cho con dâu về lo cho con bé. Chị sui ngần ngừ hồi lâu rồi cũng đồng ý. Xong bà lại giao kèo “Tui sẽ cưới con Hường như cưới con gái mới lớn, vì thằng ông nội nhà tui quậy quá, sợ nó điên tình chết bất tử. Nhưng tui nói trước, sau bữa cưới thì cô dâu phải đưa hết vàng cưới cho tui cất nha!”. Hường toan cãi, nhưng Phước đã kịp đạp chân cho cô im lặng.
Đám cưới diễn ra xuôi chèo mát mái
Đêm tân hôn. Bà già chồng vào phòng ngọt nhạt “Hường à, tháo vàng đưa mẹ cất cho ngủ ngon đi con. Đeo vàng nhiều quá bị thần vàng đè nặng bóng vía ngủ không được đâu à!”. Cô dâu khẽ khàng tháo từng sợi đây chuyền, đôi bông tay, cặp vòng xuyến… Mấy chiếc nhẫn vàng tây do bạn bè tặng cũng tháo ra đẩy về phía mẹ chồng. Khi trên người cô chỉ còn duy nhất chiếc nhẫn đính hôn thì mẹ chồng mới cười cười bước ra khỏi phòng.
Hường ngồi khóc thút thít, rằng em tưởng lấy anh là cuộc đời hết khổ, ai dè nỗi nhục này ai thấu? Có ai khổ như tôi không nè trời? Áo cô dâu chưa thay ra mà mẹ chồng đã cất hết vàng cưới? Huhu sao tôi khổ thế này?
Chú rể nằm dài vì mệt bởi lễ tiệc cả ngày bất chợt ngồi bật dậy lấy trong túi ra chiếc lắc cùng sợi dây chuyền vàng chóe bảo “Này là của chú rể tặng cô dâu. Em cứ đeo đi cho đẹp. Mẹ mà hỏi thì nói chồng con mua vàng xi cho con đeo lấy oai cô dâu mới. Như vậy bả sẽ nhột liền!”
Cô dâu quẹt nước mắt cười tươi rói.
Ở cách căn phòng tân hôn đó mấy ngã tư đang có một bé gái không ngủ vì khóc đòi ông ngoại tìm mẹ về cho nó.
Đ.P.T.T
Nhà thơ Ngô Văn Cư
NÉP MÌNH VÀO THÁNG TƯ
Em nép mình vào mỗi tháng Tư
Vẽ mối tình học trò
Đường nét mảnh như âm thanh loài ve
Màu chủ đạo thuộc phượng hồng cháy bỏng
Lung linh nắng và hồn nhiên em
Nồng nàn mộng ước.
Em nép mình trong mỗi tháng Tư
Níu chút nắng cuối ngày ươm giấc mơ hy vọng
Thương chiếc lá vàng rơi trong miền kỷ niệm
Đợi phong thư ai đó gởi tình hồng
Để tháng Tư em nheo mắt dỗi hờn
Cho lòng anh si mê thầm lặng
Đếm bước chân mỗi hoàng hôn ngã bóng
Gió vẽ bức tranh mây!
Em nép mình trong mỗi tháng Tư
Khắc khoải về những cuộc tình mờ nhạt
Bởi tuổi học trò câu thơ tình ngan ngát
Mà mặn nồng sâu sắc phía ngày mai
Mặc tiếng ve gọi giấc chiêm bao
Em dỗi hờn số phận
Bước qua tuổi thanh xuân
Anh thành người cũ!
Em nép mình trong mỗi tháng Tư
Nhặt từng kỷ niệm
Có gặp anh mối tình lận đận
Bối rối như cánh phượng hồng?
TUỔI EM TRÒN MƯỜI TÁM
Hình như em tuổi tròn mười tám
Áo trắng còn vương nét học trò
Vô tư hè phố vui chân sáo
Cuốn bao mộng ước thả bâng quơ
Ừ, em mười tám còn ngây lắm
Ước mơ còn gởi phía… người ta
Chuyện của trăm năm chưa nghĩ đến
Với lại em còn có… mẹ cha!
Ừ, em mười tám ươm xuân mộng
Tóc mềm trói mộng mấy chàng trai
Mắt môi như búp hồng hé nụ
Bao kẻ ngầm mơ nghĩ đến mai…
Ừ, em mười tám lòng như hội
Chân cứ tung tăng giữa phố dài
Gót giầy dẫm nát tim bướng bỉnh
Mỗi chiều vàng ngóng áo em bay…
Ừ, em mười tám, em mười tám
Không hề giấu giếm trái tim yêu
Không hề giấu giếm tình căng mẩy
Không giấu được ai nét mĩ miều!
Ừ, em mười tám tràn xuân biếc
Anh chẳng hai mươi để ước nguyền
Chẳng dám mộng mơ cùng chung bước
Nói gì đến chuyện kết tơ duyên.
CON SÔNG NGÀY XƯA TÔI TẮM
Con sông ngày xưa tôi tắm
Bây giờ nước vẫn trong xanh
Miệt mài về xuôi không mỏi
Mặt gương mãi mãi yên lành
Mặc cho bao nhiêu rác rưởi
Tăm hơi chìm dưới đáy lòng.
Con sông ngày xưa tôi tắm
Hai bên bờ cát vun đầy
Để sông cong hình xứ sở
Âm thầm nuôi dưỡng cho cây
Không hề khuyết hao bồi lở
Tương lai từ khoảnh khắc này!
Con sông ngày xưa tôi tắm
Mẹ cha cũng tắm sông này
Mai sau con tôi vẫn thế
Bên dòng nước chảy mê say
Thả trôi bao nhiêu hờn giận
Để lòng hết những đắng cay.
Con sông ngày xưa tôi tắm
Soi hình đàn én mùa xuân
Đất trời vẫn thanh bình lắm
Dẫu ngày lũ lụt chưa quên
Mỗi khi buồn vui chợt đến
Sông quê gột hết ưu phiền.
Con sông ngày xưa tôi tắm
Bây giờ đến lượt con tôi…
TÔI CŨNG CÓ DÒNG SÔNG TUỔI THƠ
Tôi đã từng đi ngang qua những con sông
Những dòng sông lặng im
Mang trên mình chiếc cầu nhỏ cong vênh số phận
Con đò nhỏ chòng chành
Sóng vỗ buồn buồn vào bờ bãi
Vờ vĩnh trôi xuôi.
Có một dòng sông
Chảy ngang qua đời tôi
Bên bồi bên lở
Nặng lòng từng con nước đỏ
Hiền hòa bồi đắp phù sa
Bầy sáo làm rộn ràng tháng Ba
Trên cành hoa gạo nở
Hồng cả dòng sông
Ngày trời nghiêng lũ xả
Kéo trôi rác rưởi bùn dơ về biển lớn
Phiêu diêu hư thực đôi bờ
Thơm thơm mùa hoa xinh trái ngọt
Đậm đà khúc dân ca
Ngân nga
Ngân nga…
Nhiều lần tôi nằm bên sông
Nghe con nước chảy xuôi dòng
Tưởng tượng khi sông cạn nước
Sông không cần cây cầu và con đò xuôi ngược
Cá tôm ngắc ngoải chờ mưa
Và tuổi thơ tôi cùng sông nứt nẻ!
Nhưng con sông quê tôi vẫn bên lở bên bồi
Phiêu diêu hư thực đôi bờ
Thơm thơm mùa hoa xinh trái ngọt
Đậm đà khúc dân ca.
Tuổi thơ tôi theo dòng sông vươn xa
Hòa vào biển lớn
Vẫn có một dòng sông rất thực cho mình
Gọi là sông quê..
N.V.C
CÁCH NHẬP COMMENT TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ
Đầu tiên, nhấp chuột vào ô Nhập nhận xét của bạn rồi viết comment. Viết xong, nhấp chuột vào ô Tài khoản Google. Sau đó nhấp chuột vào Tên/URL thì sẽ hiện ra 2 ô. Ô phía trên, ghi Họ và tên của bạn. Ô phía dưới, ghi dòng chữ:huongquenha.com
Cuối cùng, nhấp chuột vào ô Tiếp tục và nhấp chuột tiếp vào ô Xuất bản là xong. (Nếu bạn đã có sẵn Tài khoản Google, thì sau khi viết comment, chỉ cần nhấp chuột vào ô Xuất bản là thành công)