TRANG THƠ CHỦ NHẬT: CÙNG ANH SAY PHỐ NÚI - Thơ Lê Thị Ngọc Nữ


CHỜ
Vẫn biết người không đến
Sao vẫn đợi nơi này
Thời gian cứ mãi dài
Chẳng đôi chung hò hẹn
Cô đơn lòng tự thẹn
Kẻ hẹn với người mong
Lạnh buốt cả cõi lòng
Nhớ, thương, chờ... chỉ một!
Ngỡ dáng quen, thảng thốt...
Trò đời đóng hai vai
Nhủ lòng biết mình say
Người xa... không chạm được.
Con đường tình đếm bước
Mãi mãi một mình thôi
Sao lòng vẫn bồi hồi
Chờ một lần người đến...
                      

TÌNH YÊU

Muôn trùng mây xa cách
Anh phố núi chơi vơi
Em biển sóng với trời
Trao nhau vần thơ nhớ
Tình yêu đan duyên nợ
Hạnh phúc khoảng trời riêng
Dẫu mỗi kẻ một miền
Vẫn ngọt ngào môi mắt
Hai phương trời xa lắc
Đôi tim vẫn gần nhau
Đêm đêm tìm ánh sao
Gắn niềm vui lên đấy
Đắm say nhiều biết mấy
Nhờ gió nhắn lời yêu
Thương nhớ gửi mây chiều
Cùng nhịp tim rộn rã

Tình yêu sao thật lạ
Len lỏi giữa mùa đông
Là hơi thở ấm nồng
Của mùa xuân bất chợt

                 



BÊN ĐÈO PRENN


Trăng lúng liếng bờ tây
Nép sau nhành thông vẫy
Gọi mặt trời thức dậy
Phương đông ửng má hồng

Mây xoã tóc bềnh bồng
Nghiêng nghiêng cười trăng muộn
Yêu vì sao lặn xuống
Nhấp nháy bên đồi xa

Thông trỗi khúc hoan ca
Tan hoà vào mây gió
Ru mộng mơ hoa cỏ
Giữa vùng trời bình yên

Sương mù cũng làm duyên
Choàng lụa là voan mỏng
Tâm hồn ta xao động
Bên Prenn sớm mai.
                

ĐÀ LẠT, ANH VÀ EM

Đà Lạt lần đầu đến
Say đắm ngẩn ngơ lòng
Thuở ngày xưa má hồng
Cùng anh say phố núi

Đà Lạt không có tuổi
Xứ lạnh mãi mộng mơ
Dệt ngàn vạn ý thơ
Em thả hồn nghiêng ngã

Đà Lạt quen và lạ
Cảm xúc mãi thăng hoa
Bao năm vẫn chưa nhòa
Khi trở về chốn cũ

Đà Lạt hoa quyến rũ
Trong nắng sớm ban mai
Vạt thông xanh chạy dài
Ôm quanh co đồi dốc

Đà Lạt chiều quý tộc
Bảng lảng những sương mù
Anh, Em với mùa thu
Lặng nghe lời hạnh phúc!
                     

THU MƠ

Thu ươm ngọn heo may
Lay nhẹ nhàng hoa cúc
Giọt nắng vương khóm trúc
Đậu khe khẽ bờ vai

Thu về trong sớm mai
Cụm mây trời xanh ngát
Hoa lục bình trôi lạc
Tím dòng sông mênh mông

Thu tung tăng cánh đồng
Hương mạ non xao xuyến
Bước chân nghe lưu luyến
Cỏ xanh ngát bờ đê

Thu giăng giăng mưa về
Nhớ ngày xưa đi học
Hoa me rơi trên tóc
Lấp lánh tựa vì sao

Thu gợn thoáng nao nao
Đọng nơi miền ký ức
Rung trái tim thổn thức
Hoài vọng thu xa xưa...
                 

THU VÀ EM

Nắng mùa thu long lanh
Níu gót chân em bước
Mây mùa thu tha thướt
Vờn trên tóc em thanh

Lá đầu thu vẫn xanh
Ngọt ngào môi em thắm
Trái tim ta say đắm
Chìm vào đôi mắt trong

Trời mùa thu mênh mông
Chiều bến sông mưa nhẹ
Nghe heo may thật khẽ
Nét cười nghiêng nghiêng chao

Trong nắng vàng xuyến xao
Mùa thu dừng nơi ấy
Trong em ta nhận thấy
Cả mùa thu ngọt ngào!
                             

QUY NHƠN MÙA THU

Quy Nhơn khởi mùa thu
Hương mặn nồng gió biển
Bãi Trứng nghe xao xuyến
Ghềnh Ráng gọi hồn thơ

Con sóng vỗ đợi chờ
Ghé thăm Hàn Mặc Tử
Viết lưu vài dòng chữ
Tiếc thương đời tài hoa

Đến Quy Hoà xót xa
Thương phận người hiu quạnh
Trăng xưa treo lành lạnh
Mùa thu khoả ánh vàng

Cơn gió biển lang lang
Chạm rơi bao chiếc lá
Thêm hạt mưa lã chã
Rời xa cõi vô thường!

 L.T.N.N



Read more…

XÓM BIỂN GÀNH HÀO - Tản văn Nguyễn Thành Công




     Trong mưa lất phất tôi đến thăm làng ven đê biển Gành Hào, nơi mười mấy năm trước cả lớp học chúng tôi rồng rắn ra đây  tìm hải sản, tắm biển và viếng chùa, thời gian nhanh quá...

     Đê biển kiên cố  chắn sóng, và bãi cát ben dưới thật tuyệt, mịn màng êm ái bước chân. Những con tàu xa xa ngoài cửa bể...

     Xóm hãy còn nghèo, những cháu bé đen đủi nắng gió rong chơi trên đê, và phụ nữ tần tảo lắm. Bà con làm đủ nghề nhưng đều gắn liền biển cả: thu mua hải sản, phân loại, chế biến và phơi.. Rồi kinh doanh từ nhỏ lẻ tại chỗ đến cung cấp hàng đi xa cho những thương lái lớn.

     Ngồi uống ly nước mía trên đê, tôi nghe bao nhiêu chuyện có vui có buồn, và ôm máy ảnh tìm kiếm kỷ niệm ngày cũ như còn vương vấn đâu đây... Những thuyền cá vội vã ngoài kia, làn khói đen thấy rõ qua ống kính, những người  lính biên phòng, và những mẻ cá khô trắng trên đê... Mấy chiếc thuyền nhỏ bé vào bờ, người đàn ông trung niên thu xếp dụng cụ đi biển ngổn  ngang, tôi dừng chân và nhìn chăm chú lá cờ đỏ sao vàng tươi thắm trên chiếc thuyền nhỏ, và  ngoài  khơi kia thuyền to thuyền nhỏ đều phát phới cờ Tổ quốc trên nóc ca bin như truyền đi một thông điệp  không lời.

     Mưa nặng hạt dần, mấy tấm ảnh cuối trước khi ra về có hình giọt nước...

     Chuyến xe buýt  lượt về hành khách xa gần bàn bao nhiêu chuyện về  thị trấn biển, về chuyện mua một triệu đồng tiền cua lại được hào phóng biếu  thêm tới sáu trăm gram! Bao nhiêu người đi ra biển chơi, duy có một mình tôi kịp tắm biển! Cũng một mình tôi được nghe kể chuyện biển và sống nửa ngày với làng biển trên đê, chụp bao nhiêu là ảnh. Làng biển nghèo trên đê khó quên, những chú bé dễ thương, và làn cát mịn màng dưới chân, một bài tắm còn nguyên sơ ẩn mình dưới sóng biển phương Nam, làn cát kéo dài gần 100 mét tính từ chân đê bê tông và thảm đá kè.... Biển quê mình đẹp quá, cần đi đâu xa để thưởng lãm và hưởng thụ thiên nhiên kỳ vĩ... Hình ảnh những con tàu vội vã vào cửa biển hay ra khơi với quốc kỳ phất phới thật tuyệt vời, dù trong mưa...

     Tổ quốc mình đẹp lắm bạn ơi!

N.T.C
Read more…

CHẦM CHẬM THÔI NÀO - Thơ Chí Anh




NÍU THU

Thu ơi! Chầm chậm thôi nào
Dùng dằng chút nữa hãy vào mùa Đông
Trời cao mây lượn bềnh bồng
Để em thêm thắm má hồng hây hây
Ước gì mây xuống chốn này
Cài lên mái tóc chuỗi ngày tuổi thơ
Kéo dài năm tháng mộng mơ
Mắt nhìn cứ mãi dại khờ trẻ con
Xa xa xanh biếc núi non
Tiếng Thu  còn  mãi véo von trong ngần

Phú Lạc Phố, sắp cuối Thu 2016



THÔI ĐỂ BẦM VỀ

Mới ra thăm cháu ba ngày
Chiều nay, tôi đã đòi ngay ra về
Vin vào công việc ở quê
Vắng mình, nội ngoại sẽ chê trách mình
Lý do nghe cũng tường minh
Mong con hãy hiểu sự tình con ơi!
Ra nhà con cháu nghỉ ngơi
Xưa nay, bầm có được chơi bao giờ
Chân tay nhàn rỗi, dư thừa
Mỗi ngày hai buổi sớm, trưa trông nhà
Loanh quanh tầng một, tầng ba
Hết lên lại xuống đâu ra đến đường
Ngắm nhìn chẳng thấy bốn phương
Cứ như thế chắc tổn thương tinh thần
Ở quê đang độ tinh nhanh
Ra đây vài tháng sẽ thành u mê
Con ơi! Thôi để bầm về
Chiều chiều hóng mát con đê đầu làng
Vui cùng mấy cụ bạn vàng
Trầu, cau, công việc rộn ràng xóm thôn
Ở làng, bầm thấy khỏe hơn
Cũng là cách để cháu con được nhờ
Nhớ câu các cụ ngày xưa
Sống đâu âu đấy, chẳng thừa đâu con.

Phú Lạc Phố, 20/9/2016



DẠI KHỜ...

Bỗng dưng lòng thấy sững sờ
Bao năm, nay lại dại khờ con tim
Ta đâu còn tuổi đi tìm
Hết thời săn thú, bẫy chim giữa rừng
Khép tim, lòng nguyện với lòng
Mắt kia nhắm lại dửng dưng với đời
Bởi chưng đổ tại ông trời
Khiến ta lại thấy chơi vơi nỗi lòng
Vu vơ, sáng đợi, chiều mong
Xế tà vẫn cứ cháy nồng ước mơ
Mỗi ngày thêm chút ngẩn ngơ
Ra vào thơ thẩn đợi chờ đẩu đâu
Đêm đêm, đếm nhớ, đong sầu
Tuổi nào mới hết được câu dại khờ?

Phú Lạc Phố, 23/9/2016


CON GÁI

Bàn tay con gái thì mềm
Trái tim con gái đêm đêm mơ màng
Khi yêu đôi lúc vội vàng
Thế nên hay gặp trái ngang trong đời
Ngọt ngào là dễ xiêu thôi
Chẳng cần rượu mạnh, làn môi chín nhừ
Lúc yêu, ngày tháng tương tư
Một khi giận dữ đá như bùn lầy
Cuộc đời gian khổ đắng cay
Cắn răng chịu đựng chẳng lay chuyển lòng
Niềm vui nho nhỏ hằng mong
Sang-hèn, sướng-khổ ấm nồng tình yêu.

Phú Lạc Phố, 20/9/2016



HOA SỮA

Chùm hoa nhỏ bé xinh xinh 
Đông về theo gió rung rinh trên cành
Ngày ngày bạn với lá xanh
Đêm đêm hương tỏa lan quanh xóm làng
Em đi gió cuốn theo hương 
Đêm về tóc vẫn còn vương nồng nàn
Mùi hương thấm đẫm không gian 
Xa rồi lòng vẫn ngập tràn nhớ thương
Ngày ngày cây đứng bên đường 
Âm thầm chiu chắt nắng vàng mùa Đông 
Nắng mưa hương vẫn thơm nồng
Mùi hương như gọi như mong người về
Người ơi! Có nhớ chốn quê
Nhớ mùa hoa sữa đam mê một thời
Hương thơm vẫn tỏa muôn nơi
Ngọt ngào như thể lứa đôi tâm tình.

Phú Lạc Phố, Đầu Đông 2015


LỜI HOA TRINH NỮ  

Em chẳng HỜN anh, chẳng giận anh 
Tính em MẮC CỠ biết sao đành 
Anh ơi! Đừng chạm vào em nhé 
Bản tính em rồi, trời đã sinh. 

Em vẫn xưa nay vốn một mình 
Lòa xòa, mưa nắng dạ trung trinh 
Màu hoa tim tím buồn man mác 
Chung thủy em đây một mối tình. 

Không hiểu cho rằng em chẳng xinh 
Mà sao chạm nhẹ đã co mình 
Hai tay vội vã ôm lên mặt 
Anh hiểu giùm em câu chuyện tình 

Một thuở tình yêu đã chứng minh 
Thề non hẹn biển quyết chung tình 
Tân hôn em vẫn còn trong trắng 
Về với suối vàng vẫn nữ trinh 

Một khúc tâm tình nói với anh 
Anh ơi! Em kể rất chân thành 
Mỗi khi em khép bờ mi lại 
XẤU HỔ nên đành phải trốn anh.  

Thị Trấn ST, 8/11/2015 
C.A (Phú Thọ) 









Read more…

CHÉM GIÓ - Truyện ngắn Nguyễn Văn Học

                            Nhà văn Nguyễn Văn Học

Ông ấy là người rất được mấy gã chuyên ngồi uống cà phê và xóm tôi nể. Trước hết bởi lần nào ra tụ tập, ông cũng tặng mọi người một ca khúc, bằng chất giọng khàn khàn, nhưng cố trau chuốt nên cũng dễ nghe. Tôi bán tạp hóa và cà phê. Tuy là thành phố, nhưng xóm lại nằm cuối một con ngõ sâu hun hút, nhộn nhạo nhà ổ chuột xen lẫn những ngôi nhà hai, ba tầng cũ kỹ. Dân không nhiều tiền, việc bán kèm cà phê là chủ ý của cô vợ thích năng nhặt chặt bị của tôi. Ông khách tên Lê, và có lẽ là một vị khách đặc biệt nhất, khá ham vui, có thể lê la kề cà với đám trẻ cả ngày. Ông kể, mình là một giảng viên đại học. Nghe đến giảng viên, lũ loắt choắt như tôi cứ mắt chữ a mồm chữ o. Nể. Bái phục.
Ông ấy còn khoe mình luôn được mời dạy thêm cho những lớp ôn luyện dự thi đại học, rồi đám học trò nhí nhố muốn kiếm cái bằng thạc sĩ gì đó. Tiền triệu mỗi buổi chứ không ít. Ôi giời ơi. Ông đi dạy một vài buổi bằng vợ chồng tôi chong mắt bán hàng đến cả tháng. Đôi lúc ông ấy mang cho tôi ít thịt rang, ít canh xương. Có quý người ta mới quan tâm. Hay quá, ông cho thì con xin nhận. Ra phố ào ạt mưu sinh, suồng sã kiếm tiền, có khách uống cà phê quan tâm quý mến tốt quá đi chứ. Tôi nói với vợ thế. Vợ tôi sống nhiều ngoài này gặp quá nhiều người và cách cư xử, vui vẻ nhận tình cảm của ông Lê. Nay ta mai người, khách sáo làm gì.
Hỏi ra, ông Lê sống với cô con gái, ở một khu nhà cách khu chúng tôi vài dãy. Tôi chưa vào khu nhà ông và cũng chả có việc gì để vào đó. Ông có cô con gái chạc tuổi vợ tôi, bự phấn và theo cách nói thì bất cần đàn ông. Cô không quá xinh nhưng có chút hấp dẫn của một cô gái điệu đàng thích ăn mặc hở hang. Trên tay trên cổ cô trưng bày rất nhiều món đồ được cho là đắt tiền. Bộ móng tay cũng được sơn gắn không chỉ sặc sỡ màu sắc mà có đá quý. Nghe cô này nói thì ai cũng há hốc mồm, nhất là vợ tôi, thốt lên cô ấy đã đẹp lại sinh ra trong gia đình giàu có. Bữa cơm hôm ấy, cô vợ ca cẩm sao mình vất vả mãi vẫn khổ. Ráo mồ hôi là hết tiền. Tôi chỉ biết thở dài. Là thằng đàn ông, không học hành tử tế, không việc làm nhiều tiền, dặt dẹo thuê trọ bán tạp hóa, đá tí cà phê, biết bao giờ nở mày nở mặt.

***

Sẽ chẳng có sự ngượng ngùng gì, nếu không có người gọi tôi mang cho bình nước lọc đến xóm trọ Cây Xoài. Vác bình nước vào đó tôi đã gặp ông Lê, quần đùi áo may ô đeo kính, vẫn với bộ râu gọn gàng, nhưng đang nhễ nhại quét sân. Tôi hỏi:
- Ơ, chú ở xóm này à?
Ông Lê đỏ mặt, ngượng quá, như sực nhớ ra điều gì, chữa cháy:
- Không, chú đến ông bạn chơi ý mà, tiện tay thì quét thôi.
Về kể chuyện này với vợ. Vợ tôi cam đoan ông ấy không thể là người ở xóm ấy. Ông ấy nói có nhà cửa đàng hoàng, ở dãy cao cao kia kìa, chứ không phải xóm Cây Xoài tồi tàn đó. Chẳng lẽ ông ấy lừa mình.
Tôi mụ hết cả đầu. Tại sao ông ấy phải nói dối. Tôi cam đoan ông Lê ở xóm đó. Căn phòng đó, với chiếc áo treo trên tường, tôi đã thấy ông mặc nhiều lần. Nhưng ông ấy có vẻ lúng túng, khi tôi hỏi.
Sao ông ấy không muốn mình là người xóm Cây Xoài? Nghèo thì đã làm sao!
Tôi cứ mụ mị nghĩ mãi về ông Lê. Tối đó, quán có một vị khách mới, là gã thanh niên đầu trần đi xe máy, cánh tay xăm trổ kín mít hình thù quái đản. Gã gọi điện thoại cho bạn đến nói ra đây cà phê, chém gió. Tôi nhà quê mắt toét, ù ờ xuất khẩu lao động, về vẫn trắng tay, nay bôn tẩu kiếm ăn nào hiểu “chém gió” là cái gì. Tôi khần khừ hỏi, hơi quê mùa, nhưng cứ phải hỏi.
- E hèm, ông anh biết “chém gió” cơ à?
- Ờ, thì em cứ nói phét thế mà. Giờ thanh niên thằng nào chả “chém gió”.
Gã thanh niên xơi xơi nói. À, thì ra “chém gió” là nói phét, tán dóc. Một trào lưu mới hiện nay. Ai mà biết được ngôn ngữ đã hiện đại đến thế. Ông Lê nói mình là giảng viên, hướng dẫn sinh viên này nọ, bồi dưỡng học sinh ôn thi đại học… có phải là “chém gió” không?

***

Lại một lần nữa, thật đường đột, không chỉ ông Lê ngượng mà tôi cũng ngượng. Đó là hôm chú thằng bạn thân tôi, ở ngoại thành mất. Tôi đến viếng, và vì bạn thân, nên tôi ở lại giúp vài việc. Tôi đã gặp ông Lê, trong vai trò ông là “thợ cả” của đội kèn ca trong đám tang. Ông có thể vừa thổi kèn, vừa ca rất bi ai.
Dù ông Lê cố tránh, nhưng không có chỗ nào để nấp, bởi trong nhà thưa người. Và khi giáp mặt nhau, không thể không hỏi. Ông Lê ngượng ngùng nói, mình tham gia cho vui, cùng mấy người bạn trong nhóm. Vâng, chú quá siêu, tôi thốt lên, chú ca rất hay. Ông ngượng ngùng nói cảm ơn.
Tang gia giới thiệu ông Lê là đội trưởng. Trời ơi, hẳn là ông ấy không bao giờ muốn được giới thiệu như thế khi có mặt tôi. Và nhìn cái cử chỉ đến tội nghiệp kìa, có vẻ ông muốn biến khỏi chỗ này. Chắc ông đang sôi sùng sục nhớ lại cảm giác “chém gió” ngoài quán cà phê hả hê thế nào, giờ phải ngấu nghiến sự ngượng ngùng xấu hổ.
Đang chuẩn bị về, thì ai đó đặt bàn tay nặng trịch lên vai tôi. Quay lại, ông Lê.
- Đừng nói với ai chuyện chú đi làm này nhé.
Tôi hơi thất thần, nhưng nhìn vào đôi mắt gần như nài van của ông, tôi gật.

***

Tôi giữ chuyện của mình và ông Lê, không nói với ai, kể cả với vợ. Vợ tôi vẫn tin ông ấy là người sống đàng hoàng ở khu này. Và chắc lẽ, chỉ ông ấy mới biết mình đang sống mức nào. Tôi ngấm ngầm một cuộc dò la, lựa lúc nhà ông đóng cửa, tôi lẻn vào một căn phòng ở xóm Cây Xoài.
- Xóm trọ mà, ai ở đây chả biết hoàn cảnh của ông ấy. Ông ấy bị vợ bỏ, chắc vì không làm ra tiền. Ông ấy sống bằng nghề hát ca trong đám ma.
Chưa kịp hỏi hết câu, anh hàng xóm đã tuôn cả một chuỗi một tràng. Vâng, điều đó em chỉ biết sơ sơ, không ngờ ông ấy có hoàn cảnh như vậy. Tôi hỏi thêm:
- Thế còn cô con gái. Cô ấy ăn mặc đẹp, nói là nhân viên ngân hàng, lương cao ngất ngưởng, chuyên có trai đẹp săn đón?
Anh hàng xóm giãi bày:
- Ui xời, con bé ấy làm ở quầy bar, có lúc ở sàn, ăn mặc thiếu vải thế cơ mà. Vợ chồng bỏ nhau, một đứa theo mẹ, con bé đó theo bố. Ở xóm này ai chả biết, ông ấy ở Thanh Xuân, dạt đến xóm này thuê trọ cho rẻ. Có nhà cửa gì đâu.
Vậy là đã rõ. Thay vì giận, tôi lại thấy ông Lê đáng thương. Khổ quá, nên phải huyễn hoặc mình, hay đó là bản tính của hai bố con họ. Định nói với vợ, nhưng lúc có cơ hội, thì lại có mặt ông Lê ngồi ở bàn, dưới gốc cây trứng cá quen thuộc, với mấy gã nhàn thân cả ngày chẳng biết làm gì ngoài mơ đổi đời từ lô đề, tôi thôi.
Ông Lê vẫn thao thao bất tuyệt về cuộc sống an nhàn và sung sướng của mình. Mấy gã ngồi cùng, từ lâu đã trở thành bạn, cùng nhóm nhâm nhi cà phê vừa “chém gió” vừa thi thoảng nhậu nhẹt cũng tán chuyện. Ông vẫn cười bả lả, tôi thấy bộ râu của ông rung lên hãnh diện. Nhưng thật lạ, cứ lúc nào ông ngồi đây thì không thấy cô con gái, mà lúc nào cô con gái xuất hiện thì không thấy ông. Cứ như hai bố con nhà này thay nhau đi. Điều khiến vợ tôi phát sốt, là cô con gái ông Lê luôn khoe hết tốc độ. Mức độ khoe tỉ lệ thuận với những lần cô xuất hiện. Như thể cô là tiểu thư lá ngọc cành vàng việc ngon và con gái đẹp bao giờ cũng có quà. Có đêm ngủ tôi thấy vợ thốt lên thèm chiếc nhẫn gắn kim cương giống như cô con ông Lê đeo. Tỉnh dậy, thấy vợ toát mồ hôi mà thương quá chừng.

***
Đang cao hứng thì một cô bé hàng xóm hớt ha hớt hải chạy đến, báo tin:
- Chú Lê ơi, chú Lê ơi, chị Ngân, chị Ngân... bị công an bắt. Đang giữ ở nhà chú. Hình như... chị ấy có ma túy... chị ấy... Chú bỏ điện thoại ở nhà... gọi không được.
Ông Lê tức tốc bỏ lại mọi chuyện, lao về nhà. Mặt ông tái nhợt, cắt không còn giọt máu... Chúng tôi cũng chạy theo. Lúc đó, công an đưa con gái ông Lê ra xe. Căn phòng chật chội của ông Lê cũng bị lục tung. Cả xóm nhốn nháo.
Đêm ấy, tôi nói vợ đi ngủ sớm. Cô nàng thấy biểu hiện lạ ở tôi, hỏi. Tôi tâm sự, không giấu chuyện gì về bố con ông Lê. Nghe xong, nàng phán:
- Hóa ra ông ấy khổ anh nhỉ? Đứa con gái thì nói phét, đi  buôn ma túy.
- Ừ, nhìn bề ngoài thế thôi. Họ cứ “chém gió” thế, thực ra sống trong bi kịch. Ông Lê thuê trọ, sống bằng nghề ca trong đám ma, con gái làm quán bar, có sang trọng gì. Mình đâu có quá khổ, phải không em? Cứ biết sống và làm ăn lương thiện, rồi sẽ giàu.
Vợ tôi gật, cù tôi, cả hai cười khanh khách.

N.V.H


Read more…

LẶNG LẼ BUỒN MỒ CÔI - Thơ Phạm Ánh



Mẹ tôi


Mẹ về với đất gặp cha
Bây giờ có lẽ ông bà gần nhau

Không còn mình một canh thâu
Sớm mai rũ nắng về chiều xót xa

Chơ vơ  nắng gió quê nhà
Tuổi xuân lẻ bóng về già  hắt hiu

Nỗi đau  lặng lẽ sớm chiều
Mẹ tôi năm tháng  buồn thiu một mình



Nhớ mẹ

Mấy  năm rồi xa mẹ
Mẹ  bây giờ ở đâu
Tử sinh không thể khác
Lặng lẽ buồn mồ côi.

Nhớ mẹ già heo hắt
Lạnh lẽo những chiều đông
Chiếc áo tơi gió quật
Mẹ cắt cấy trên đồng.

Nắng gió nhuộm mái đầu
Dáng cong chiều teo tóp
Không còn nhanh như trước
Mẹ thững thờ củi rau.

Bữa cơm chiều đôi lúc
Trăng đã vào mái hiên
Mẹ ngồi đợi con về
Việc đồng còn lở dở.

Mẹ cả  đời cơ cực
Để ân tình cháu con
Mẹ đã về với đất
Nỗi xót đau mất còn.


Má ơi!

                              Kính dâng hương hồn má 

Má tôi về cõi mênh mông
Một đời sắc sắc  không không đã rồi
Mưa dầm nắng đổ lẻ loi
Thân cò cay cực phận người  truân chuyên

Lơ  phơ chưa  cạn ưu phiền
Mồi hôi nước mắt  liêng xiên lối chiều
Nuôi  con  mình một  hắt hiu
Một mình má biết bao điều gió dông


Má ơi gọi mãi bên lòng
Hình như đất cát rưng rưng kín chiều
Mẫu thân biết mấy thương yêu
Sinh ly tử biệt  buồn đau khôn cùng

P.A















Read more…

LỜI TỰA CỦA NHÀ THƠ TRIỆU TỪ TRUYỀN VỀ TẬP TUỲ BÚT & TẢN VĂN CỦA NGUYỄN NGUYÊN PHƯỢNG



Ấn tượng đầu tiên với văn chương Nguyễn Nguyên Phượng là thuộc tính của một nhà giáo, nối tiếp dòng thơ văn của người trí thức trong nhiều thế kỷ trước đây của dân tộc Việt Nam.
Tôi kết giao với anh đã trên 40 năm, lúc anh còn học thi lấy bằng tú tài 1 và 2.  Tôi quý mến và tin cậy anh vì bản tính thông minh mà điềm đạm, nhiệt tình mà không cực đoan, biết lý luận mà không ngụy biện, ý thức luôn chế ngự cảm xúc…Theo tôi. anh hoàn hảo để làm nhà giáo, vì vậy tính nhân bản bẩm sinh ấy dẫn anh đến với văn chương không có gì lạ. Cũng cần nói thêm, anh còn có người bạn đời là cô giáo dạy Văn gắn kết hơn ba mươi năm là chỗ dựa vững chãi cho bước đường sáng tạo của anh.

Còn đó buổi ban đầu, không chỉ là “cái thuở ban đầu lưu luyến ấy” mà còn là thuở ban đầu vào lớp vỡ lòng; thuở ban đầu vào đại học văn khoa; buổi ban đầu tham gia phong trào học sinh sinh viên, buổi ban đầu đứng lớp, thuở ban đầu rung động trước những bài thơ hay….
Anh viết chân thành, thật thà, thấm đẫm tình người, tình quê hương, kề cả bộc lộ cái ấu trĩ của mình và của người. Những trang viết luôn gắn liền với gia đình, trường học, cộng đồng dân cư  trong bổi cảnh cuối thế kỷ 20 và đầu thề kỷ 21 đầy biến động và biến cố xã hội, lịch sử.  Anh không sướt mướt với thân phận, cũng không tô hồng hay bôi đen một trích đoạn nào của bối cảnh lịch sử.
Vì vậy anh không ưa sự tung hê ca ngợi ồn ào của lề trái hay lề phải, bên này hay bên nọ, cái gọi là bên thắng cuộc hay bên thua cuộc… Anh trung thực với cảm xúc và trí tuệ của chính mình, đặc trưng này minh chứng cho tâm thức hài hoà không cực đoan, cho tương tác nhân sinh toàn thể không thiên lêch theo môt lực nào, đây chính là tính nhân bản nguyên sinh.
Bên dưới  những câu chữ mộc mạc của anh là cả tảng băng chìm của luận thuyết nhân bản mới: tình yêu – bao dung -  sáng tạo – công bằng – tiến bộ.
Nguyễn Nguyên Phượng nhắc đến tên người hay tên đất không phải để ăn theo danh vọng, mà vì nỗi ám ảnh trong tâm thức không thể xóa nhòa ký ức. Từ người mẹ của mình cũng chính là cô giáo vỡ lòng, cho tới một nhà thơ kiêm thủ lãnh phong trào là cậu họ của mình, đến nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, nhạc sĩ Phạm Duy, nhà thơ Hữu Loan, nhà thơ Quang Dũng v.v... Hơn thế nữa anh không quên những người đồng nghiệp, người bạn sinh viên nghèo thường dẫn anh về nhà để mẹ bạn nuôi cơm.
Với tập tùy bút – tản văn này, tôi không muốn nêu ra những câu chữ hay vừa tri thức vừa tâm thức của nhà văn Nguyễn Nguyên Phượng, chỉ mong rằng độc giả tự thưởng thức và phát hiện trong sự phẳng lặng lạ thường mà dữ dội bề sâu của tập sách.

Đạ B’lao Am, 19-8-2016
     Triệu Từ Truyền

Read more…

CÂU CHUYỆN CỔ TÍCH TRÊN ĐÁM CỎ MAY - Thơ Trần Nhã My



CỔ TÍCH CỦA ANH

Anh kể em nghe câu chuyện cổ tích thời hiện đại
có cô gái
bước ra từ cánh đồng gai gốc
có chàng trai
đến từ con sông phía bên kia bờ lở 

Trời có khiến không mà hai người gặp gỡ

đất có xui không mà một lối đi về
suốt cuộc hành trình như tỉnh như mê

Anh kể

cô gái và chàng trai
dắt tay nhau qua cánh đồng ngập gió
ở đó 
họ đánh rơi câu chuyện cổ tích trên đám cỏ may

Tiếc thay 

nhiều lần quay lại kiếm tìm 
mà chẳng thấy

Em ngây ngô hỏi mãi

duy nhất một câu
“chuyện cổ tích làm sao đánh mất?”
anh cười và nheo nheo mắt
“Anh trộm nó rồi và đã kể em nghe”
12.09.2016

EM KHÔNG LÀM SÓNG NỮA ĐÂU


Em học cách quên đi thói quen nũng nịu

bởi không chịu có ngày anh dần dà xa

Em học cách bớt đi dỗi hờn ương bướng

biết anh không có thời gian dành dỗ
chỉ một nửa cho em
nửa còn lại anh phải vỗ về dòng sông

Em học cách không làm bão dông

không mưa nắng thất thường
em trở về với dịu dàng thời tiết nhé anh

Em đang học cách chối từ ân sủng

bởi em đã nhận thật nhiều ưu ái cuộc đời
em từng cao ngạo có anh bên đời, em hái được sao trên trời

Anh đừng về nơi có con đò đón đợi

bởi cuối cùng em không làm sóng nữa đâu!

22.3.2016

T.N.M





Read more…

TRĂNG DÁT VÀNG BẾN SÔNG - Truyện ngắn Phùng Phương Quý

                     Nhà văn Phùng Phương Quý
 
Thả cái ly lăn lóc trên tấm đệm lác, ông Ba ngửa mặt lên trời. Ở trển trăng sáng lắm đó. Đúng hôn? Trăng lọc bầu trời thành tấm khăn màu vàng chanh, choàng xuống bến sông. Còn mặt nước thì lấp lánh hàng vạn con mắt lục bình tím biếc. Rồi trăng viền xung quanh mái lều cũ nát một quầng sáng phế tích. Tấm đệm lác bồng bềnh giữa sân, mát lạnh gió sông như chiếc thảm thần bay trong dĩ vãng.
Cánh tay ông Ba khẳng khiu, khô đét, níu muốn gãy cần cây đờn kìm. Tiếng tơ bung rứt, rỉ máu, khúc Dạ cổ hoài lang:.
Hò là xang xê cống
Líu cống líu công xê xừ (xang)
Hò xê cống xê xang hò
Xừ xang xế xang hò (xư hò)
Đường dù xa ong bướm
 xin đó đừng phụ nghĩa tào khang.
Đêm ngóng trông tin nhạn
 ngày mỏi mòn như đá vọng phu…
Hức! Đù tía con cóc! Chớ má thằng Cò giờ có ngóng chồng một ngày, tao chết liền. Mái đầu lơ phơ muối tiêu lại ngẩng lên, tiếng  cười khô khốc. Ánh trăng chiếu xuống khuôn mặt lồi lóm, teo tóp, hố mắt phải sâu hoắm, rỉ nước ghèn, con mắt trái mở hết cỡ nhưng đục lờ. Đời bể dâu quá bậu ơi. Mới hồi nào, thằng Ba Đực lực lưỡng, xách cây bá đỏ chạy cời cời đuổi theo xe M.113 của tụi Mẽo, bước chân phóng xuống, rút lên oàm oạp trong sình nước. Cây bá đỏ đưa lên vai, lửa nhoáng đầu nòng. Mới hồi nào, đội du kích xã hai chục cây súng quần nhau với cả đại đội địch. Thằng Út Rỡ nhảy lên nóc hầm, quỳ gối nhắm cây B40 thẳng ụ đại liên đang quét ràn rạt, Ba Đực ôm AK nằm kế bên bắn yểm trợ. Một trái M79 nổ ùng trước mặt, Út Rỡ té ngang, còn Ba Đực đau nhói con mắt phải, trời đất tối sầm, nhức nhối.
Xã đội trưởng Ba Đực tuy mất con mắt phải, nhưng mang kiếng mát vô, ngó vẫn kiểng trai nhất xứ. Anh không thấy phiền khi mọi người kêu tên mình trệch đi thành Ba Độc nhỡn. Ờ thì độc nhỡn. Cứ đưa cây súng coi. Con khỉ loi nhoi trên cây cà na cách hơn trăm thước, anh đưa súng lên ngắm vài giây, dứt cái một. Cô Tám Long An lên miền Đông làm mướn, xém bỏ về xứ vì bị đám đực rựa đeo chọc ghẹo tối ngày. Ai biểu cô xinh đẹp làm chi. Từ bữa gặp Ba xã đội trong tiệc cưới, cô Tám xiêu lòng trước vẻ phong trần của anh. Đám hỏi xong, chẳng thấy thằng nào dám vo ve gần cô nữa. Dám đụng vô người của xã đội trưởng hả?
Thằng Cò giống tía như đúc. Ba Đực ẵm con ra quán cà phê, mấy bà chép miệng khen “hổ phụ sinh hổ tử”. Mấy năm sau, thấy ông xã đội độc nhỡn… khó coi quá, nên cấp trên điều Ba Đực về làm trưởng ấp. Lương xướng không có, nhưng công việc búa xua xà bần, Ba Đực chỉ có nhà lúc bữa chiều, bữa trưa mắc họp hành rồi nhậu ba miếng đâu đó. Cô Tám thường làm mặt ngầu. “Ông làm cái giống gì mà đi cà nhổng tối ngày. Rồi ai mần nuôi thằng Cò đây? Mấy công lúa rầy nâu nám đen chưa xịt thuốc kìa. Chuồng heo đổ tanh banh, báo hại con heo nái phá hết bãi mì. Giường má con tui nằm mưa hắt như ngoài sàn nước… Thiệt với ông, hổng lẽ tui ôm con về xứ”.
Một bữa, Ba Đực cho nghỉ họp sớm, về kiếm bình xịt thuốc, chèo xuồng ra thăm ruộng. Đúng y chang lời vợ, năm công ruộng chỗ này, chỗ kia rầy lốm đốm đen. Ba Đực bừng bừng nóng trong người. Chiếc vòi phun chém qua, chém lại tựa múa gươm, bụi thuốc xì trắng xóa. Nầy là cái miệng con vợ hay càm ràm. Nầy là con heo nái dịch vật. Nầy là bọn người nhiều chuyện. Tới đầu bờ, Ba Đực giận dữ vung vòi phun trở lại. Luồng gió mạnh từ dưới sông quất ngược, ném nguyên đám sương mù đặc thuốc rầy vô mặt anh. Nóng xót con mắt, Ba Đực thả chiếc bình, nhảy ào xuống sông. Con mắt muốn nổ tung, gặp nước sông thì dịu đi chỉ còn buốt xót. Đêm đó, anh không ngủ được vì nhức nhối. Cắt lá nha đam đắp vô, anh hy vọng thứ lá thuốc thần diệu đó sẽ chữa lành con mắt. Đến sáng, mở mắt ra chỉ thấy một màu trắng đục,  Ba Đực kêu lên: “Má thằng Cò ơi? Tui bị mù hay sao đó…”. Ba ngày sau, cô Tám ôm con bỏ đi. Tình yêu thương cuối cùng cô để lại là nồi cơm và ơ cá kho. Ba Đực chống gậy lò dò qua hàng xóm kiếm vợ con. Bà Tư Mắm bán quán nói: “Má con nó xách đồ đi hồi chiều qua lận. Thấy nói đi kiếm việc làm trên thành phố. Ủa! Mà ba thằng Cò không hay vụ đó hả?”. Ba Đực phát điên, vung gậy đập bể mâm cơm. Mò mẫm tìm cái hộp quẹt, đổ hết bọng đèn dầu vô vách lá, rồi ra sức quẹt lửa. Thấy ngôi nhà bốc cháy ngùn ngụt, mọi người la ó lao tới, kịp kéo Ba Đực ra khỏi đám lửa.
Ba Đực bỏ nền nhà hoang, ra bến sông cất lều ở tạm, kiếm cọc chàm đóng cặp bờ sông, quây lưới lại rồi lần mò vớt lục bình thả vô. Tuần một lần, khi nước ròng sát, ông Ba ném lục bình lên bờ, kêu mấy đứa thanh niên phụ bắt cá. Tiền gạo muối, tiền rượu, thuốc… nhờ lũ cá núp trong đám lục bình.
Đó là chuyện của mười năm trước.

Dzô! Rượu ngày xưa là chất men giúp ông Ba thêm mạnh mẽ, giờ là bạn hiền chia sẻ buồn vui. “Ngũ thập tri thiên mệnh”, ông tự biết phận mình. Cúi gập xuống bầu đờn, tâm tư dồn vô ngón tay.
Xừ u xáng u liu phạn. Liu phạn xừ u xáng u
Ánh trăng quẫy đạp trên tấm lưng trần, khô khỏng những xương. Rượu đã ung ung trong đầu. Nhịp phách nức nở. Đầu óc căng ra, ráng nghĩ xem ngày trước mình là ai. Là ai hả? Tía tôi sống lại cũng không nhớ được. Hình như mình có một người vợ xinh đẹp, một cô gái miền Tây da trắng bóc, tóc đen dày. Mỗi lần nhậu sương sương, mình chỉ muốn chạy ào về nằm ấp trên tấm thân ngồn ngộn lửa của vợ.
Có đám mây nào che khuất mặt trăng. Mình nhìn thấy vậy, khi làn da chợt nóng lên, nhớp nháp. Mình còn nhìn thấy chiếc xe đạp mi ni của nhỏ Hạnh lọc cọc lối con lộ đất dẫn xuống bờ sông. Tối rồi, nó đi đâu vậy cà? Hổng lẽ nó cũng khoái dạo trăng. Hai mươi tuổi, một mình nuôi má. Má nó, người đàn bà có chồng chết trận, ở góa nuôi con gái mà nghèo quá, hai năm trước tính đăng ký cho mấy thằng Đài Loan coi mặt con gái. Thằng Phèn mồ côi chạy tới lều ông Ba kêu khóc. “Bác Ba biểu nhỏ Hạnh đừng lấy chồng Đài Loan. Bác nói nó nghe mà. Ráng chờ con mấy năm mần mướn, sẽ có tiền cưới nó về. Con hứa sẽ nuôi cả má nó. Chắc cú đó!”. Hai đứa nầy lần bắt cá nào hổng tới phụ ông Ba, có bữa ăn cơm xong, trời đổ mưa tối mịt nên chúng ở lại, ba bác cháu ngủ lăn trên tấm đệm lác giữa nhà. Ông Ba nổi cục. “Mầy thương nó, sao nín khe như con hến? Giờ chạy như chó đạp lửa. Để tao tính coi!”. Thằng Phèn không biết ông Ba sẽ tình giùm kiểu gì. Nó nghèo, ổng còn nghèo hơn. Tối đó ông Ba kêu cả hai đứa tới, trải tấm đệm ngồi ngoài sân. Xị rượu lấp loáng mê hoặc ánh trăng đầu tháng. Con Hạnh khéo tay, trộn mớ khô sặt nướng với xoài xanh làm mồi nhậu. “Sao bác Ba hổng chịu cho người ta cất nhà tình nghĩa?”. Ý con Hạnh là chuyện ông Ba được tiêu chuẩn hỗ trợ đảng viên nghèo, xã tính cất cho cái nhà mới trên nền cũ, nhưng ông không chịu. Ông Ba dứt khoát: “Cái nhà tôi tự đốt, trật lất rồi còn đòi hỏi chi nữa? Mấy anh ưu tiên cho hộ nào nghèo hơn đi”.
Ông Ba đưa li rượu tới tay con Hạnh: “Mầy cũng làm bậy một li đi, rồi tao nói cho nghe cái nầy”. Con Hạnh ngửa cổ “chót” một phát. “Bác Ba nói vụ con tính lấy chồng Đài Loan chớ gì?”. “Ừa! Phiêu bạt xứ người, hên xui mầy ơi”. “Nhưng… má con cực lắm”. Thằng Phèn xía vô: “Cực để tui phụ nuôi chớ gì”. “Hứ! Ông nuôi thân còn chưa xong…”. Ông Ba rờ rẫm nắm tay hai đứa, cầm trong hai bàn tay khô khẳng của mình. “Bác thương tụi bây lắm, mà không biết làm sao. Phải như ngày xưa tao còn đang công tác… thế nào cũng thu xếp cho tụi bây việc gì đó. Nhưng mà vầy, bây về đi, chủ nhật tới đây tao tính. Con Hạnh lui vụ chồng ngoại ít bữa nghen. Thằng Phèn không kêu khóc nữa”.
 Chủ nhật trời mưa tầm tã. Hai đứa rồng rắn chạy xe đạp tới, gặp con lộ đất, nước ngập ứ cuộn đỏ ngầu chảy tràn xuống bến sông. Gió thổi tung tấm bạt rách phủ trên mái nhà. Ông Ba cởi trần, đang cố rịn sợi dây kẽm nối tấm bạt cột vô gốc dừa. Thằng Phèn ném chiếc xe đạp, nhào vô phụ. Nó thấy mình mẩy ông Ba ướt nhẹp, mấy chiếc xương sườn cong vòng nhấp nhô, cạp quần tụt xuống, vướng ngang hông. Ông Ba thờ phè phè: “Hên quá! Tụi bây tới rồi hả. Xém chút nữa ổng thổi bay nhà tao rồi. Bây thấy đường trèo lên mái dặm lại mấy tấm lá coi”. Nhoáng cái, thằng Phèn đã đung đưa ngồi trên mái nhà. “Ủa! Mà có lá mới không bác Ba?”. Ông Ba chỉ con Hạnh mớ phên lá trữ sau bếp. Hạnh nhón chân đưa mấy tấm lá lên mái, cặp vú lộ ra lấp ló. Thằng Phèn lõ mắt dòm, hai tay giữ hoài không chịu kéo lên. Con Hạnh đỏ mặt. “Hứ! Đồ quỷ!”. Thằng Phèn vừa cột lá vừa nghĩ. “Đẹp thiệt! Mang cho mấy thằng Đài Loan xài uổng”.  Ông Ba xuống bến sông tắm rửa sơ qua, bận bộ quân phục cũ. Ngày xưa nó vừa in, nay rộng rinh vì thân hình ông còn có bộ xương. Biểu hai đứa ngồi xuống một đầu chiếc ghế ngựa mọt gặm, ông ngồi đầu kia ngó cặp mắt đục lờ sang. “Tao có tiền rồi hai đứa. Bảy chục triệu lận”. Thằng Phèn há hốc miệng: “Đâu ra nhiều dữ vậy?”. Con Hạnh ngây thơ: “Chắc thiếm Tám gởi về cho”. Ông Ba dụi mắt. “Mẹ họ! Nó mà biết làm vậy, tao đã không khổ cực. Tiền bán đất đó. Bây biết trại gà của Mười Liên mà. Từ lâu con mẻ dụ tao bán nền đất cũ, tao chưa chịu. Tao đòi một trăm triệu, nó trả bảy chục vì sổ đỏ cháy mất tiêu rồi. Mình đang cần tiền, thôi bán phứt”. “Bác Ba cần tiền chi gấp vậy? Bà Mười ép bác, chớ sổ đỏ làm lại mấy hồi”. Ông Ba cười, hình như có ánh sáng  phát ra từ con mắt trắng đục. “Để lo cho tụi bây chớ sao. Nói thiệt nghen, số tiền nầy tao để lại một triệu mua lá sửa nhà, còn đâu hai đứa chia nhau làm vốn mần ăn đỡ đi. Tao cho mượn thôi. Mai mốt tao chết, lỡ thằng Cò tìm về, hai đứa bây trả cho nó”. Con Hạnh khóc. Thằng Phèn cười hí hửng. Ông Ba đưa xấp tiền ra, thằng Phèn lẹ tay đón lấy. “Tao nói trước. Đừng đem tiền đi buôn bán. Cái nghề đó phải lừa lọc người ta, bạc lắm. Nhỏ Hạnh đừng ham đi nước ngoài nữa con. Mầy ở nhà làm chuồng trại nuôi thỏ đi. Bên đó vườn rộng nuôi thỏ được. Mà cái giống thỏ sinh mau lắm, cứ mỗi tháng một lứa. Siêng chăm chỉ một hai năm là bộn tiền”. Thằng Phèn giơ xấp tiền lên, ra hiệu cho con Hạnh có nên nhận không? Con Hạnh cúi đầu không nói chi. Trong bụng thằng Phèn mừng rơn. Có số tiền này, nó về mở tiệm sửa xe máy, khỏi đi làm mướn cho tiệm xe Hùng Phát ngoài chợ. Nhưng ông Ba lại lẩm nhẩm tính toán: “Thằng Phèn… ờ, ờ…  mua nửa thiên vịt nuôi đi. Cắt lúa xong, xua vịt chạy đồng từ Bàu Ếch qua Đồng Rùa, Bàu Cỏ là xong một lứa”.
Thằng Phèn lén ông Ba mở tiệm sửa xe chớ không nuôi vịt chạy đồng. Tay nghề nó khá, lại lanh miệng nên khách cũ tìm tới cũng nhiều. Lần đầu tiên nó dám hẹn Hạnh đi cà phê vườn, nó liều mạng ôm hun con nhỏ. Nhỏ Hạnh làm thinh không cự nự. “Tôi sửa xe mỗi tháng dư ra được hai triệu. Chừng một năm đủ tiền nạp tài, tôi rước em về nghen?”. Con Hạnh hổn hển như hụt hơi. “Gấp dữ vậy? Bán được thỏ… em sẽ phụ tiền đám cưới”.

Ông Ba buông cây đờn, hai tay bó gối, ngước lên trời. Lạy trời cho cô Tám gặp người tử tế, khá giả. Nó đỡ cực mà thằng Cò cũng được ăn học thành người. Sớm muộn thằng nhỏ cũng tìm về thăm tía nó thôi. “Lá rụng về cội” mà. Cành lá dừa xạc xào đưa tâm tư của ông theo làn gió nhấp nhổm bay về phía bờ sông. Tiếng xe đạp lạch xạch vô tới sân, dừng lại bên gốc dừa. “Bác Ba chưa đi ngủ sao? Trời có sương lạnh rồi đó. Coi chừng cảm”. Tiếng con Hạnh nhỏ nhẻ ngay bên cạnh. “Đêm nay trăng sáng quá! Tao ngồi ngắm chút, đỡ buồn”. Hạnh suýt phì cười khi nghe ông Ba nói ngồi nghắm trăng. Hai con mắt đui hết làm sao ngắm? Nó cúi xuống thu dọn mấy thứ lăn lóc trên tấm đệm. “Rầu quá bác Ba ơi! Đàn thỏ lớn ù ù, gần sáu trăm con rồi mà bán hổng được. Con nào con nấy ba, bốn kí lận, hai má con kiếm lá cỏ muốn khùng luôn. Đem ra chợ bán cù cưa cù nhằng mỗi lần chừng chục kí. Làm sao đây bác Ba?”. Ông Ba dụi mắt. “Chết mẹ! Vậy thằng cha dưới thành phố hứa bao tiêu sản phẩm đâu?”. Hạnh thở dài. “Ổng hứa với bác Ba vậy, nhưng lặn một hơi. Có lần nhắn con mướn xe chở thỏ về thành phố, ổng trả bốn lăm ngàn một kí. Con tính lui tính tới thấy hổng được. Tại vườn giá thỏ thịt đã bảy mươi ngàn, chở đi thành phố chắc lỗ quá”. Ông Ba bắt chước con Hạnh, thở dài. Đồ thất tín. Phải còn làm xã đội, ông bắn… bể đầu thằng đó. Có một chỗ chắc nhờ cậy được, lại là chỗ ông Ba ghét như ghét cùi. Đó là nhà hàng Ka Kum bên kia sông, chuyên bán đặc sản thịt thỏ. Chủ nhà hàng là Sáu cụt, ngày xưa cùng đội du kích với ông. Sáu bị mảnh pháo cụt một bàn tay, sau về nghỉ thì đi buôn lậu dọc biên giới. Có tiền bộn thì cất nhà hàng, tuyển em út về bán đồ nhậu xôm lắm. Hồi trước, có lần Sáu cụt ỡm ờ rủ cô Tám qua bển bán hàng cho nó. Ông Ba coi thằng này như quân phản động. Nhưng bây giờ cả trại thỏ của con Hạnh chình ình kia, hổng lẽ đem mần thịt nhậu dần? Phải muối mặt qua năn nỉ Sáu cụt thôi.
 “Ngày mai chèo xuồng đưa tao qua sông nghen Hạnh. Tao lo vụ bán thỏ thử coi”. Con Hạnh dạ, cúi xuống dìu ông Ba vô nhà. “Bác Ba nghỉ sớm cho khỏe, mai đi công chuyện giùm con”. Rượu ngấm vào xương tủy, lạnh run. Ông Ba loạng choạng vấp té, phải ôm ngang hông con Hạnh. Hông nó nở nang, eo tròn lẳn. Bất giác ông Ba nôn nao nhớ tới tấm thân nóng hổi của cô Tám. Ông vội xua tay đuổi con Hạnh. “Về đi! Về đi! Không phải dọn dẹp chi hết”.
Chiếc xuồng ba lá lách qua đám lục bình xin xít gần bờ rồi nhẹ lướt ra giữa sông. Con Hạnh ngồi chèo lái, ông Ba ngồi mũi, cúi gập người móc mái dầm. Xuồng dập dềnh theo nhịp chèo, nước róc rách ngay bên dưới chỗ ông Ba ngồi, mùi rong rêu ngai ngái quen thuộc. Cột xuồng xong, Hạnh dắt tay ông Ba đi chênh vênh trên cây cầu dừa, qua con lộ đá thì tới nhà hàng của Sáu cụt. Cách nhà hàng mấy chục thước, ông Ba đã hửi thấy mùi thịt nướng khen khét, thơm lựng. Giờ được nhậu ba miếng hén. Ao ước của ông Ba được thực hiện ngay như gặp bụt. Chẳng cần ông lên tiếng, Sáu cụt nhìn thấy con Hạnh mơn mởn đôi trái vú sữa thì đồng ý mua hết trại thỏ. “Mèng đéc ơi! Hồi nào tới giờ có nghe cô em nuôi thỏ đâu. Để đó đi, mai mốt tôi qua hốt về hết. Giờ nhậu ba miếng đi anh Ba, lâu quá rồi mới gặp chiến hữu”. Ông Ba cau mặt chửi thầm. “Vì con nhỏ, nếu không tao dzộng vô mặt mầy chớ ở đó mà chiến hữu”.
Chiều về, xuồng chạy êm ru, tựa có bàn tay khổng lồ đẩy đàng sau. Ông Ba bỏ dầm, ngồi quay mặt lại. “Thằng chả nói mua là sạch chuồng luôn đó, nhưng phải dăm bữa nửa tháng mới dùng hết. Bây ráng kiếm rau lá cho thỏ đừng hao nghen”. Hạnh khoát mạnh mái dầm, miệng cười tươi. “Con mừng muốn khóc chú Ba ơi. Không ngờ lại lẹ vậy”. “Tao cũng mừng cho bây, nhưng nhớ đừng để người ta lợi dụng mình. Còn đám vịt của thằng Phèn nữa, sắp bán được chưa?”. Hạnh buột miệng: “Vịt đâu mà bán!”. “Ủa! Vậy nó bán hết rồi hả?”. Hạnh lảng qua chuyện khác. “Ngày mai, con bắt con thỏ bự nhất cho bác Ba với anh Phèn nhậu mát trời ông địa luôn”.
Xuồng ra đến giữa sông, gió ào ào thổi lạnh sau lưng. Ông Ba lắng tai nghe đằng xa có tiếng ghe máy nổ gắt. Ghe nào chạy như ăn cướp vậy cà? Rồi có tiếng loa pin éo éo vọng tới. “Đề nghị ghe 887 dừng lại! Ghe 887 dừng ngay lại để kiểm tra”. Lại mấy đứa buôn lậu hàng qua biên giới đụng ghe của quản lý thị trường chớ gì. Thời gian nầy tụi nó toàn buôn dầu nhớt qua bên kia bán kiếm lời. Bọn phá hoại nhà nước. Ông Ba vừa bật tiếng rủa thì chiếc xuồng bị nhồi lên, hụp xuống như gặp bão. Chiếc ghe buôn lậu gầm gào chạy qua, sóng nước cuồn cuộn. Ông Ba vội níu be xuồng cho khỏi té, làm rớt cây dầm xuống sông. “Giữ cho chắc… Hạnh!”. Ông Ba hét lớn. Lại một lớp sóng nữa cuộn tới do chiếc ghe đuổi theo phía sau tạo nên. Chiếc xuồng ba lá nhỏ bé bị sóng chụp, lật nghiêng. Chỉ nghe tiếng con Hạnh kêu “á!” phía sau, chiếc xuồng lật úp, hất ông Ba xuống dưới. Nín thở, ông lặn chui ra ngoài, bám chặt be xuồng. Trời đất xung quanh tối rầm, sóng nước đánh tới tấp làm thân hình ông Ba lắc lư, ngả nghiêng. “Hạnh ơi! Hạnh! Con ở đâu? Cứu! Bớ người ta…”. Chiếc ghe chạy sau phát hiện ra tai nạn. Họ quay lại ngay, nhưng chỉ kịp cứu được ông Ba.
Dòng sông đã im ắng trở lại, làn nước trong xanh phủ kín từng cụm lục bình. Đêm dần buông, vầng trăng nhợt nhạt chìm trong bóng nước, lạnh lẽo như tiếng khóc. 

         Vàm cỏ Đông 5-7-2011
                                                                                            P.P.Q


Read more…

TRANG THƠ CHỦ NHẬT: MIỀN NHỚ TRONG TÔI - Thơ Thiên Tôn


ĐÈN DẦU CỦA MẸ!


Ngọn đèn dầu, thức thâu đêm
Mẹ ngồi vá những cũ mèm, nhàu phai
Mắt chong màu lửa đêm dài,
Ngoài đồng, tiếng dế bi ai... gọi bầy!
Trăng quê còn bạc nơi đây,
Đèn dầu mẹ thắp những ngày xưa đâu?
Thời gian sương trổ mái đầu,
Tóc phai hương... những dãi dầu, mẹ ơi!
Con nay đã lớn khôn rồi,
Hoa đời đón nhận, mồ hôi mẹ trồng
Dẫu giờ, đèn điện sáng trong
Đèn dầu mẹ, mãi rực hồng trong tim... 


 NẮNG LÊN 


Không dưng...
Muốn gọi nắng về
Trả dòng thơ cũ,
Bóng quê thuở nào!
Đồng vàng,
Ngọn gío lao xao.
Cánh diều chở nắng,
Trú vào mây xanh!
Đò đưa...
Cho bến dỗ dành.
Ngô đồng thay lá,
Điệu xanh hững hờ...
Níu mây,
Nhuộm một vầng thơ.
Nhuộm thương, nhuộm nhớ...
Đợi chờ... nắng lên!


NHỚ QUÊ!


Nhà tôi ở tận miền Trung
Đất nghèo sinh những anh hùng bấy nay
Quanh năm lam lũ cấy cày
Ruộng vườn tươi tốt... đất dày long đong!
Những ngày nắng nhẹ, trời trong
Mẹ tôi dầu dãi... gieo trồng mưu sinh
Quê nghèo, nặng nghĩa, nặng tình
Thật thà, đơn giản... tâm bình, lòng an!
Hạt gạo, lưu những gian nan
Bát cơm, kết tục muôn ngàn mồ hôi
Thương lắm, miền nhớ trong tôi
Thời "áo trắng" mộng bờ môi ngọt ngào
Những ngày xưa ấy nay đâu?
Bâng khuâng... con nhớ vườn cau quê mình!



 TỦI HỜN!


Trời mưa ướt áo em rồi
Lan man chuyện cũ... người ngồi bâng khuâng
Em mơ tay nắm, môi gần
Mà xa vời vợi... tủi thân một đời
Không yêu sao nhớ anh ơi
Xa nhau, mà ngỡ đất trời chia đôi
Với em, chỉ một anh thôi
Mà anh - em mảnh ghép đôi chẳng tròn.
Đêm đêm một bóng trăng non
Tơ vàng em dệt đã mòn giấc mơ
Xin anh một nửa câu thơ
Làm mành che bóng bơ vơ, tủi hờn...


 BIỂN CHIỀU 


Biển chiều một dải xanh lơ,
Đôi vầng mây trắng trôi mờ mịt xa...
Gió mang hương muối la đà,
Hôn lên môi ướt hay là lệ châu?
Từng con sóng nhỏ bạc đầu,
Nhẹ ôm bờ cát ru câu ạ ời...
Hàng dương khóc mãi không thôi,
Trăng non bao mảnh vàng rơi đáy chiều!
Vịn miền sương khói...
Phiêu diêu!
Người đi...
Cho một cánh diều
Ngẩn ngơ!


MẸ ƠI... CON ĐÃ VỀ!


Xanh trời, xanh đất, xanh cây...
Mẹ ơi con đã về đây, quê mình!
Đồng vàng, sóng lúa lung linh
Con ve hát khúc nhạc tình véo von!
Dẫu đi trăm núi, nghìn non
Bao lời mẹ dạy mãi còn đầy tim
Con mơ một dạo thanh bình,
Cánh diều chở những tâm tình trẻ thơ!
Còn bao nhiêu buổi đợi chờ?
Phù sinh hóa những ngẩn ngơ ta bà
Đục trong dòng nước sông Thoa
Pha lên mái tóc mẹ già, trắng phau!
Chiều buông, gío đỗ về đâu?
Còn trơ... dáng mẹ, rầu rầu đợi con!
    
T.T
Read more…

NỬA THÁNG MỘT TÁC GIẢ VÀ MỘT BÀI THƠ HAY: HOÀNG CẦM - Bài giới thiệu của Trịnh Bửu Hoài

                            Nhà thơ Hoàng Cầm

Kỳ 18:

H O À N G   C Ầ M



Hoàng Cầm tên thật Bùi Tằng Việt, sinh ngày 22 tháng 2 năm 1922 tại xã Phúc Tằng, nay là thôn Phúc Tằng, xã Tăng Tiến, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang. Tên ông được ghép từ tên quê Phúc Tằng và Việt Yên. Quê gốc ông thuộc xã Song Hồ, Thuận Thành, Bắc Ninh. 
Sinh ra trong một gia đình truyền thống Nho gia, cha dạy chữ Hán và làm nghề bốc thuốc Bắc ở Bắc Giang. Hoàng Cầm học tiểu học và trung học ở Bắc Giang, Bắc Ninh. Đến năm 1938 mới ra Hà Nội học trường Thăng Long. Năm 1940 đỗ tú tài, bắt đầu sáng tác thơ văn và dịch thuật. Ông lấy bút hiệu Hoàng Cầm từ một vị thuốc đắng của thuốc Bắc.
                       Nhà thơ Hoàng Cầm thời trẻ 
Năm 1944, ông và gia đình về sinh sống ở nguyên quán là Thuận Thành, Bắc Ninh. Ông tham gia hoạt động Thanh niên cứu quốc của Việt Minh. Cách mạng tháng Tám thành công, ông về Hà Nội lập đoàn kịch Đông Phương. Chiến tranh chống Pháp lần thứ hai bùng nổ, ông đưa đoàn kịch rời khỏi Hà Nội, biểu diễn phục vụ dân ở vùng Bắc Ninh, Bắc Giang, Sơn Tây, Thái Bình… được một thời gian thì giải thể.
Năm 1947 ông là Vệ quốc quân ở chiến khu 12. Ông thành lập đội tuyên truyền văn nghệ, đội Văn công quân đội đầu tiên và năm 1952 được cử làm trưởng đoàn Văn công Tổng cục chính trị. Tháng 10 năm 1954, đoàn Văn công về Hà Nội. Năm sau đoàn phát triển thêm nhiều bộ môn và Hoàng Cầm là trưởng đoàn kịch nói. Cuối năm 1955 ông chuyển về Hội Văn nghệ Việt Nam phụ trách công tác xuất bản. Năm 1957, ông là thành viên sáng lập Hội Nhà văn Việt Nam và tham gia Ban chấp hành. Sau vụ Nhân Văn giai phẩm ông phải rút khỏi Hội Nhà văn vào năm 1958 và về hưu sớm vào năm 1970, mới 48 tuổi.
                          Nhà thơ Hoàng Cầm & nhà thơ Trịnh Bửu Hoài (bên phải) 
Hoàng Cầm có nhiều vở kịch thơ nổi tiếng được công chúng ái mộ như Hận Nam Quan, Kiều Loan… Về thơ, bài Bên kia sông Đuống với những vần điệu giản dị nhưng khí khái, truyền cảm, ngậm ngùi: Bên kia sông Đuống. Quê hương ta lúa nếp thơm đồng. Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong. Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp… được người yêu thơ và văn đàn đánh giá cao, xem đây là bài thơ tiêu biểu của ông. Nhắc nhà thơ Hoàng Cầm là người ta nghĩ ngay đến bài Bên kia sông Đuống, mặc dù Lá Diêu Bông cũng trở thành huyền thoại và gắn liền với tên tuổi ông: Từ thuở ấy. Em cầm chiếc lá. Đi đầu non cuối bể. Gió quê vi vút gọi. Diêu Bông hời!... ới Diêu Bông!...
Đầu năm 2007, ông được tặng giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật. Thời gian cuối đời ông sống tại Hà Nội và mất ngày 6 tháng 5 năm 2010. Ông để lại trên 20 tác phẩm gồm thơ, truyện, truyện thơ, kịch thơ, kịch nói, phóng tác… Xin giới thiệu cùng bạn đọc bài thơ Bên kia sông Đuống đã làm nên tên tuổi nhà thơ Hoàng Cầm.
TRỊNH BỬU HOÀI



                     Thủ bút nhà thơ Hoàng Cầm  

BÊN KIA SÔNG ĐUỐNG

Em ơi! Buồn làm chi 
Anh đưa em về sông Đuống 
Ngày xưa cát trắng phẳng lỳ 
Sông Đuống trôi đi 
Một dòng lấp lánh 
Nằm nghiêng nghiêng trong kháng chiến trường kỳ 

Xanh xanh bãi mía bờ dâu 
Ngô khoai biêng biếc 
Đứng bên này sông sao nhớ tiếc 
Sao xót xa như rụng bàn tay 

Bên kia sông Đuống 
Quê hương ta lúa nếp thơm đồng 
Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong 
Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp 
Quê hương ta từ ngày khủng khiếp 
Giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn 

Ruộng ta khô 
Nhà ta cháy 
Chó ngộ một đàn 
Lưỡi dài lê sắc máu 

Kiệt cùng ngõ thẳm bờ hoang 
Mẹ con đàn lợn âm dương 
Chia lìa đôi ngả 
Đám cưới chuột tưng bừng rộn rã 
Bây giờ tan tác về đâu ? 

Ai về bên kia sông Đuống 
Cho ta gửi tấm the đen 
Mấy trăm năm thấp thoáng 
mộng bình yên 
Những hội hè đình đám 
Trên núi Thiên Thai 
Trong chùa Bút Tháp 
Giữa huyện Lang Tài 
Gửi về may áo cho ai 
Chuông chùa văng vẳng nay người ở đâu 
Những nàng môi cắn chỉ quết trầu 
Những cụ già phơ phơ tóc trắng 
Những em xột xoạt quần nâu 
Bây giờ đi đâu? Về đâu? 

Ai về bên kia sông Đuống 
Có nhớ từng khuôn mặt búp sen 
Những cô hàng xén răng đen 
Cười như mùa thu tỏa nắng 
Chợ Hồ, chợ Sủi người đua chen 
Bãi Tràm chỉ người dăng tơ nghẽn lối 
Những nàng dệt sợi 
Đi bán lụa màu 
Những người thợ nhuộm 
Đồng Tỉnh, Huê Cầu 
Bây giờ đi đâu? Về đâu? 

Bên kia sông Đuống 
Mẹ già nua còm cõi gánh hàng rong 
Dăm miếng cau khô 
Mấy lọ phẩm hồng 
Vài thếp giấy đầm hoen sương sớm 
Chợt lũ quỷ mắt xanh trừng trợn 
Khua giầy đinh đạp gẫy quán gầy teo 
Xì xồ cướp bóc 
Tan phiên chợ nghèo 
Lá đa lác đác trước lều 
Vài ba vết máu loang chiều mùa đông 

Chưa bán được một đồng 
Mẹ già lại quẩy gánh hàng rong 
Bước cao thấp trên bờ tre hun hút 
Có con cò trắng bay vùn vụt 
Lướt ngang dòng sông Đuống về đâu? 
Mẹ ta lòng đói dạ sầu 
Đường trơn mưa lạnh mái đầu bạc phơ 

Bên kia sông Đuống 
Ta có đàn con thơ 
Ngày tranh nhau một bát cháo ngô 
Đêm líu díu chui gầm giường tránh đạn 
Lấy mẹt quây tròn 
Tưởng làm tổ ấm 
Trong giấc thơ ngây tiếng súng dồn tựa sấm 
Ú ớ cơn mê 
Thon thót giật mình 
Bóng giặc dày vò những nét môi xinh 

Đã có đất này chép tội 
Chúng ta không biết nguôi hờn 

Đêm buông xuống dòng sông Đuống 
- Con là ai? - Con ở đâu về? 


Hé một cánh liếp 
- Con vào đây bốn phía tường che 
Lửa đèn leo lét soi tình mẹ 
Khuôn mặt bừng lên như dựng giăng 
Ngậm ngùi tóc trắng đang thầm kể 
Những chuyện muôn đời không nói năng 
Đêm đi sâu quá lòng sông Đuống 
Bộ đội bên sông đã trở về 
Con bắt đầu xuất kích 
Trại giặc bắt đầu run trong sương 
Dao loé giữa chợ 
Gậy lùa cuối thôn 
Lúa chín vàng hoe giặc mất hồn 
Ăn không ngon 
Ngủ không yên 
Đứng không vững 
Chúng mày phát điên 
Quay cuồng như xéo trên đống lửa 
Mà cánh đồng ta còn chan chứa 
Bao nhiêu nắng đẹp mùa xuân 
Gió đưa tiếng hát về gần 
Thợ cấy đánh giặc dân quân cày bừa 
Tiếng bà ru cháu buổi trưa 
Chang chang nắng hạ võng đưa rầu rầu 
"À ơi... cha con chết trận từ lâu 
Con càng khôn lớn càng sâu mối thù" 
Tiếng em cắt cỏ hôm xưa 
Hiu hiu gió rét mịt mù mưa bay 
"Thân ta hoen ố vì mày 
Hờn ta cùng với đất này dài lâu..." 

Em ơi! Đừng hát nữa! Lòng anh đau 
Mẹ ơi! Đừng khóc nữa! Dạ con sầu 
Cánh đồng im phăng phắc 
Để con đi giết giặc 
Lấy máu nó rửa thù này 
Lấy súng nó cầm chắc tay 
Mỗi đêm một lần mở hội 
Trong lòng con chim múa hoa cười 
Vì nắng sắp lên rồi 
Chân trời đã tỏ 
Sông Đuống cuồn cuộn trôi 
Để nó cuốn phăng ra bể 
Bao nhiêu đồn giặc tơi bời 
Bao nhiêu nước mắt 
Bao nhiêu mồ hôi 
Bao nhiêu bóng tối 
Bao nhiêu nỗi đời 

Bao giờ về bên kia sông Đuống 
Anh lại tìm em 
Em mặc yếm thắm 
Em thắt lụa hồng 
Em đi trảy hội non sông 
Cười mê ánh sáng muôn lòng xuân xanh. 

Việt Bắc, tháng 4-1948
HOÀNG CẦM

Read more…

CÁCH NHẬP COMMENT TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ

Đầu tiên, nhấp chuột vào ô Nhập nhận xét của bạn rồi viết comment. Viết xong, nhấp chuột vào ô Tài khoản Google. Sau đó nhấp chuột vào Tên/URL thì sẽ hiện ra 2 ô. Ô phía trên, ghi Họ và tên của bạn. Ô phía dưới, ghi dòng chữ:huongquenha.com

Cuối cùng, nhấp chuột vào ô Tiếp tục và nhấp chuột tiếp vào ô Xuất bản là xong. (Nếu bạn đã có sẵn Tài khoản Google, thì sau khi viết comment, chỉ cần nhấp chuột vào ô Xuất bản là thành công)

Số lượt xem tháng trước


-------------------------------------------------------------------------


TÁC GIẢ & TÁC PHẨM
* TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM * TÁC GIẢ & TÁC PHẨM---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Ái Nhân (21) Ambrose Bierce (1) ẢNH (58) Anh Ngọc (1) Anh Nguyên (1) Anh Phong (4) Anh Phương (9) âm nhạc (2) âm thanh (1) Ân Thiên (1) Bạch Diệp (5) Bách Mỵ (2) BÀN TRÒN VĂN NGHỆ (87) Bảo Hồ (1) Bảo Lâm (1) Bảo Ninh (2) Bé Hải Dân (1) Bích Ái (3) Bích Lê (4) Bích Ngọc (1) Bích Vân (2) Bình Địa Mộc (3) Bình Nguyên (1) Bình Nguyên Trang (2) binh pháp (1) Bình Tâm (1) Bobby Nam Giang (3) Bùi Anh Sắc (1) Bùi Công Thuấn (1) Bùi Danh Hải Phong (1) Bùi Đức Ánh (66) Bùi Hoài Vân (5) Bùi Huyền Tương (2) Bùi Hữu Phước (1) Bùi Nguyên Bằng (25) Bùi Nhựa (4) Bùi Văn Bồng (5) Bùi Việt Thắng (2) BÚT KÝ (17) Ca Dao (2) Cao Duy Thảo (1) Cao Kim Quy (1) Cao Thị Thu Hà (3) Cao Thọ Thêm (2) Cao Thoại Châu (1) Cao Thu Hà (1) Cao Trọng Quế (1) Cao Văn Tam (5) Cát Du (7) Catherine Mansfield (1) Cẩm Lệ (4) Cẩm Tú Cầu (1) Chàng Cát (1) Chánh Đức (1) CHÀO XUÂN 2014 (1) CHÂN DUNG VĂN NGHỆ SĨ (2) Châu Đoàn (1) Châu Quang Phước (1) Châu Thạch (9) Châu Thường Vinh (1) Chí Anh (1) Chính Đức (1) chủ (1) CHỦ BIÊN (141) Chu Giang Phong (1) Chu Lai (2) Chu Ngạn Thư (10) Chu Trầm Nguyên Minh (16) Chu Vương Miện (1) Chúa Sơn Lâm (1) Cỏ Dại (7) covid 19 (1) Công Nguyễn (1) Cơ Xương (1) Cúc Dương (1) Cuộc thi văn chương (1) CỬA SỔ VĂN HÓA (6) Dạ Ngân (1) Dã Phong Bình (2) Dã Phương (1) Dạ Thảo (2) Dạ Thy (1) Diệp Linh (18) Diệp Uy (1) Dino Buzzati (3) DỌC ĐƯỜNG (29) Du Tử Lê (1) Dung Thị Vân (28) Duy Bằng (1) Duy Phạm (6) Dương Diệu Minh (1) Dương Đăng Huệ (1) Dương Hải Yến (2) Dương Hằng (7) Dương Kim Nhi (4) Dương Kim Thoa (1) Dương Phương Vinh (1) Dương Thành Thái (3) Dương Thị Yến Trinh (2) Dương Xuân Triều (6) Dzạ Lữ Kiều (6) Đàm Lan (17) Đan Ngọc (2) đạo đức (2) Đào Hiền (2) Đào Hữu Thức (2) Đào Khương (2) Đào Minh Hiệp (2) Đào Phạm Thuỳ Trang (82) Đào Quang Bắc (1) Đào Quý Thạnh (1) Đào Thanh Hoà (14) Đào Thị Quý Thanh (1) Đào Thị Thu Hiền (3) Đào Văn Đạt (31) Đào Viết Bửu (7) Đặng Châu Long (1) Đặng Diệu Thoa (1) Đăng Đăng (1) Đăng Huỳnh (1) Đặng Quốc Khánh (8) Đặng Quý Địch (3) Đặng Tấn Tới (2) Đặng Thị Hoa (2) Đặng Thị Xuân (1) Đặng Toán (1) Đăng Trình (1) Đặng Tường Vy (3) Đặng Văn Sử (1) Đặng Việt Trinh (1) Đặng Xuân Xuyến (9) ĐIỂM BÁO (2) Điêu Thuyền (1) Đinh Lốc (2) Đình Thậm (1) Đinh Vương Khanh (4) Đoàn Khương Duy (1) Đoàn Thị Minh Hiệp (4) Đoàn Tình (1) Đoàn Tuyết Thu (1) Đoản văn (1) ĐỌC SÁCH (30) Đỗ Chiến Thắng (6) Đỗ Duy Hoàng (15) Đỗ Hồng Ngọc (5) Đỗ KIm Dung (1) Đỗ Phu (1) Đỗ Quyên (2) Đỗ Tâm Linh (1) Đỗ Tấn Đạt (2) Đỗ Thị Kim Hải (2) Đỗ Trúc Hàn (1) Đỗ Văn Tiến (1) Đỗ Xuân Phương (1) Đức Linh (1) Đức Tiên (3) Elena Pucillo Truong (6) gan jing world (1) Ghi chép (2) Giang Đình (8) Giang Hiền Sơn (6) Giáo dục (1) Guy de Maupassant (1) Hà Đoàn (2) Hạ Ly (1) Hà Nguyên (2) Hà Nhi (1) Hà Nhữ Uyên (2) Hà Phi Phượng (1) Hạ Thi (3) Hà Thị Thu Hằng (1) Hà Tùng Sơn (1) Hải Điểu (1) Hải Miên (3) Hải Phong (2) Hải Thăng (1) Hải Thuỵ (6) Hải Yến (2) Hàm Sơn (1) Hàn Dã Thảo (2) Hàn Du Tử (17) Hàn Hữu Yên (1) Hàn Lâm (1) Hãn Nguyên Nguyễn Nhã (1) Hàn Nguyệt (1) Hàn Phong Vũ (19) Hàn Tín (1) Hạng Vũ (1) Hậu Cốc Ngang (1) Hậu Đậu (1) Hiếu Dũng (1) Hoa Hướng Dương (1) Hoa Mai (2) Hoa Tím Buồn (4) Hoa Tuyết (2) Hoà Văn (10) Hoa Xuyến Chi (1) Hoài Huyền Thanh (53) Hoan Giang (1) Hoàng Anh (6) Hoàng Anh 79 (26) Hoàng Chẩm (53) Hoàng Chẫm (1) Hoàng Đình Quang (2) Hoàng Giao (4) Hoàng Hạ Miên (6) Hoàng Hữu (1) Hoàng Khánh Duy (5) Hoàng Kim (1) Hoàng Kim Chi (1) Hoàng Kim Oanh (2) Hoàng Linh (6) Hoàng Long (2) Hoàng Lộc (8) Hoàng Mẫn (1) Hoàng Minh Tường (2) Hoàng Nghĩa Lược (1) Hoàng Ngọc Xuân (4) Hoàng Nguyên (1) Hoàng Phủ Ngọc Tường (1) Hoàng Thảo Chi (1) Hoàng Thị Bích Hà (1) Hoàng Thị Nhã (8) Hoàng Thị Thu Thủy (2) Hoàng Trang (1) Hoàng Trần (1) Hoàng Trọng Quý (9) Hoàng Trọng thắng (1) Hoàng Tuấn Sơn (1) Hoàng Tuyên (2) Hoàng Vũ Thuật (1) Hoàng Xuân Hiến (1) Hoàng Xuân Niên (1) Hồ Bích Ngọc (4) Hồ Bích Vân (2) Hồ Đắc Thiếu Anh (1) Hồ Hải (2) Hồ Lê Diêm (1) Hồ Nam (1) Hồ Ngọc Diệp (1) Hồ Nhật Quang (1) Hồ Sĩ Duy (1) Hồ Thanh Ngân (10) Hồ Thế Hà (2) Hồ Thế Phất (3) Hồ Thế Sinh (1) Hồ Tĩnh Tâm (1) Hồ Tịnh Thuỷ (21) Hồ Vũ Khánh Linh (1) Hồ Xuân Thu (3) Hội Nhà văn TP. HCM (1) Hồng Hạnh (3) Hồng Liễu (1) Hồng Phúc (8) Hồng Tâm (10) Huệ Triệu (3) HUMICHI (5) Huy Nguyên (15) Huy Vọng (17) Huy Vũ (1) Huyết Kiệt (1) Huỳnh Dạ Thảo (1) Huỳnh Gia (18) Huỳnh Kim Bửu (1) Huỳnh Minh Lệ (2) Huỳnh Ngọc Nga (1) Huỳnh Ngọc Phước (29) Huỳnh Như Phương (1) Huỳnh Thanh Lan (1) Huỳnh Thị Quỳnh Nga (1) Huỳnh Thúy Thúy (1) Huỳnh Văn Diệu (1) Huỳnh Văn Mỹ (1) Huỳnh Văn Yên (1) Huỳnh Xuân Sơn (3) Hương Đêm (1) Hương Đình (4) Hương Quê Nhà (1) Hương Văn (6) Hửu Thỉnh (1) Irina Polianxkaia (1) James Dylan (4) James Joyce (1) Jeffrey Thai (9) Jerry Thu Trà (7) Kai Hoàng (1) Kate Chopin (1) Kha Tiệm Ly (4) Khả Xuân (1) Khán Võ (2) Khảo Mai (1) khoa học (1) Khổng Trường Chiến (3) Khổng Vĩnh Nguyên (1) KỊCH BẢN (1) Kiên Giang (1) Kiến Giang (12) Kiều Huệ (1) Kim Chuông (4) Kim Dung (2) Kim Ngoan (15) Kim Quyên (1) Kim Sơn Giang (22) Kim Tiết (10) Kim Yến (1) Kỳ Nam (2) Ký sự (14) Lã Bố (1) La Hán (1) La Mai Thi Gia (1) Lạc Thảo (1) Lại Ngọc Thư (1) Lam Giang (3) Lan Anh (1) Lan Phương (1) Lan Thanh (1) Lãng Du (6) Lâm Bích Thuỷ (8) Lâm Cẩm Ái (3) Lâm Hạ (11) Lâm Huy Nhuận (1) Lâm Trúc (30) Lâm Xuân Vi (1) Lâu Văn Mua (1) Lê Ân (5) Lê Bá Duy (9) Lê Đình Danh (79) Lê Đức Hoàng Vân (1) Lê Đức Lang (13) Lê Giang Trần (1) Lệ Hằng (3) Lê Hoài Lương (4) Lê Hoàng (2) Lê Hứa Huyền Trân (39) Lê Khánh Luận (1) Lê Minh Chánh (1) Lê Minh Dung (2) Lê Minh Hải (3) Lê Minh Vũ (3) Lê Ngân (3) Lê Ngọc Phái (1) Lê Ngọc Trác (1) Lê Ngũ Nam Phong (11) Lê Nhựt Triết (8) Lê Phương Châu (30) Lê Quang Trạng (23) Lê Sa Long (2) Lê Thanh Hùng (34) Lê Thanh My (8) Lê Thấu (1) Lê Thị Cẩm Tú (6) Lê Thị Hồng Thắm (1) Lê Thị Kim (1) Lê Thị Ngọc Lệ (1) Lê Thị Ngọc Nữ (33) Lê Thị Thu Hiền (1) Lê Thị Xuyên (13) Lê Thiếu Nhơn (15) Lê Thống Nhất (6) Lê Thụy Phương (2) Lê Tiến Dũng (1) Lê Tiến Mợi (6) Lê Trọng Nghĩa (3) Lê Trung Hiếu (1) Lê Tuân (4) Lê Uyên (1) Lê Văn Hiếu (12) Lê Văn Ngăn (3) Lê Vi Thuỷ (1) Lê Vinh (4) Lê Xuân Tiến (1) Lindsay Polak (1) Linh Lan (7) Linh Lan (Quảng Nam) (8) Linh Phương (3) Linh Thy (2) Long Khánh (4) Long Vương (1) luân hồi (1) Lữ Hồng (3) Lư Nhất Vũ (1) Lương Cẩm Quyên (1) Lương Duyên Thắng (3) Lương Đình Khoa (1) Lương Sơn (27) Lưu Ly (6) Lưu Quang Minh (15) Lưu Thành Tựu (1) Lưu Thị Mười (2) Lưu Xuân Cảnh (2) Lý Khánh Vinh (15) Lý Thành Long (1) Lý Thời Miễn (1) M.T.N.H (7) Mã Nhị Lan (1) Mạc Minh (2) Mạc Tố Hồng (1) Mạc Tường (2) Mai Đức Trung (6) Mai Hạnh (1) Mai Kiệm (1) Mai Loan (12) Mai Nhật (2) Mai Thanh (1) Mai Thị Vân (1) Mai Thìn (3) Mai Tuyết (37) Mang Viên Long (63) Marie Hải Miên (4) Mẫu Đơn (1) Mèo Con (1) Mi Thu (1) Miên Đức Thắng (2) Miên Linh (1) Minh Châu (2) Minh Đan (Lọ Lem Đất Võ) (6) Minh Nguyên (15) Minh Nguyễn (3) Minh Nguyệt (15) Minh Nguyệt (NT) (1) Minh Nhân Tông (1) Minh Vy (25) Mỗi tháng một tác giả và một bài thơ hay (2) Mộng Cầm (8) Mộng Nam (1) Mùa Xanh (3) Mưa (1) Mường Mán (1) MỸ THUẬT (6) My Tiên (1) Mỹ Vân (1) Nam Art (2) Nam Cao (1) Nam Thi (17) Năm Bửu (1) Nấm Độc (1) NCCGL (4) Ngàn Thương (33) Ngày Đẹp Tươi (1) nghệ thuật. (1) nghiên cứu (1) Ngọc Bút (8) Ngọc Diệp (35) Ngọc Thịnh (1) Ngô Càn Chiểu (1) Ngô Cự Chính (2) Ngô Diệp (6) Ngô Đình Hải (7) Ngô Hồng Nhung (1) Ngô Liêm Khoan (1) Ngô Minh Trãi (3) Ngô Nguyên Ngiễm (1) Ngô Thị Hoà (1) Ngô Thị Ngọc Diệp (10) Ngô Thuý Nga (30) Ngô Thúy Nga (16) Ngô Thy Học (7) Ngô Văn Cư (52) Ngô Văn Giảng (11) Ngô Văn Khanh (17) Ngô Viết Hòa (2) Nguyễn (1) Nguyễn An Bình (70) Nguyễn An Đình (4) Nguyễn Ánh 9 (1) Nguyễn Bá Nhân (1) Nguyễn Bích Sao Linh (1) Nguyễn Bình (1) Nguyễn Bính Hồng Cầu (2) Nguyên Cẩn (26) Nguyễn Châu (2) Nguyễn Chinh (4) Nguyễn Công Thụ (2) Nguyễn Công Tùng Chinh (1) Nguyễn Cử Tú Quỳnh (2) Nguyên Diệp (1) Nguyễn Dũng (1) Nguyễn Duy Khương (6) Nguyễn Duy Phương (1) Nguyễn Duy Thịnh (3) Nguyễn Đại Duẩn (2) Nguyễn Đặng Mừng (3) Nguyễn Đăng Thanh (20) Nguyễn Đăng Trình (4) Nguyễn Đình Bảng (1) Nguyễn Đình Trọng (1) Nguyễn Đoan Tuyết (25) Nguyễn Đồng Bội Thảo (1) Nguyễn Đức Chính (5) Nguyễn Đức Cơ (1) Nguyễn Đức Mậu (2) Nguyễn Đức Minh (6) Nguyễn Đức Minh Hùng (10) Nguyễn Đức Nhân (1) Nguyễn Đức Phú Thọ (26) Nguyễn Đức Quyền (4) Nguyễn Đức Tấn (6) Nguyễn Đức Tình (4) Nguyễn Gia Long (1) Nguyên Hạ (11) Nguyễn Hải Thảo (2) Nguyễn Hậu (2) Nguyễn Hiếu (8) Nguyễn Hiếu Học (2) Nguyễn Hòa Hiệp (2) Nguyễn Hoài Ân (1) Nguyễn Hoàng Thức (2) Nguyễn Hồng Diệu (1) Nguyễn Huệ (3) Nguyên Hùng (1) Nguyễn Huy (3) Nguyễn Huy (HD) (1) Nguyễn Huy Khôi (1) Nguyễn Huỳnh (1) Nguyễn Hữu Minh (1) Nguyễn Hữu Phú (1) Nguyễn Hữu Quý (2) Nguyễn Hữu Thuần (4) Nguyễn Hữu Trung (2) Nguyễn Khiêm (1) Nguyễn Khoa Đăng (51) Nguyễn Kiều Lam (2) Nguyễn Kiều Phương (3) Nguyễn Kim Hương (7) Nguyễn Kim Thịnh (1) Nguyễn Lam (2) Nguyễn Lương Vỵ (4) Nguyên Minh (1) Nguyễn Minh Dũng (46) Nguyễn Minh Hoà (1) Nguyễn Minh Khiêm (1) Nguyễn Minh Nguyệt (1) Nguyễn Minh Phúc (47) Nguyễn Minh Quang (5) Nguyễn Minh Thuận (9) Nguyễn Minh Toàn (1) Nguyễn Mỳ (1) Nguyễn Mỹ Nữ (3) Nguyễn Nga (14) Nguyễn Nghiêm (3) Nguyễn Ngọc Dũng (1) Nguyễn Ngọc Đặng (1) Nguyễn Ngọc Hà (4) Nguyễn Ngọc Hưng (6) Nguyễn Ngọc Minh Anh (1) Nguyễn Ngọc Thơ (31) Nguyễn Ngọc Tư (5) Nguyễn Nguy Anh (21) Nguyễn Nguyên Phượng (69) Nguyễn Nhật Hùng (4) Nguyễn Như Tuấn (14) Nguyễn Phin (30) Nguyên Phong (1) Nguyễn Phú Yên (8) Nguyễn Phượng (2) Nguyễn Phương Dung (2) Nguyễn Quang Quân (8) Nguyễn Quang Tâm (2) Nguyễn Quang Tuấn (1) Nguyễn Quân (2) Nguyễn Quốc Ái (1) Nguyễn Quốc Bảo (1) Nguyễn Quốc Đông (1) Nguyễn Quy (2) Nguyên Tâm (1) Nguyễn Tấn Thuyên (3) Nguyễn Thái An (3) Nguyễn Thái Dương (6) Nguyễn Thái Huy (35) Nguyễn Thành Công (48) Nguyễn Thành Giang (22) Nguyễn Thanh Hải (1) Nguyễn Thanh Huyền (8) Nguyễn Thanh Mừng (1) Nguyễn Thánh Ngã (1) Nguyễn Thành Nhân (18) Nguyễn Thanh Tuấn (7) Nguyễn Thanh Xuân (2) Nguyễn Thế Kiên (1) Nguyễn Thế Kỷ (1) Nguyễn Thị Ánh Huỳnh (2) Nguyễn Thị Bích Phượng (2) Nguyễn Thị Cẩm Thuỳ (3) Nguyễn Thị Chi (2) Nguyễn Thị Diệu Hiền (3) Nguyễn Thị Hải (1) Nguyễn Thị Hằng (7) Nguyễn Thị Hậu (1) Nguyễn Thị Hồng Đào (10) Nguyễn Thị Huệ (1) Nguyễn Thị Kim Huệ (2) Nguyễn Thị Mây (127) Nguyễn Thị Ngọc Hải (1) Nguyễn Thị Ngọc Sen (2) Nguyễn Thị Như Tâm (3) Nguyễn Thị Phụng (27) Nguyễn Thị Thanh Bình (6) Nguyễn Thị Thành Nhân (1) Nguyễn Thị Thanh Toàn (1) Nguyễn Thị Thanh Xuân (1) Nguyễn Thị Thu Ba (23) Nguyễn Thị Thu Hiền (1) Nguyễn Thị Thu Hoài (1) Nguyễn Thị Thu Thuý (3) Nguyễn Thị Thùy Linh (3) Nguyễn Thị Tiết (3) Nguyễn Thị Tuyết (1) Nguyễn Thị Việt Hà (39) Nguyễn Thị Xuân Hương (14) Nguyễn Thu Hằng (1) Nguyễn Thủy (4) Nguyễn Thúy Ngân (13) Nguyễn Thuý Quỳnh (2) Nguyễn Thường Kham (3) Nguyễn Thượng Trí (2) Nguyễn Tiến Đường (8) Nguyễn Trần (1) Nguyễn Trí Tài (40) Nguyễn Trọng Luân (2) Nguyễn Trung (1) Nguyễn Trung Nguyên (1) Nguyễn Tuyển (4) Nguyễn Văn Ân (68) Nguyễn Văn Bút (6) Nguyễn Văn Công (2) Nguyễn Văn Cường (CCK) (4) Nguyễn Văn Hiến (5) Nguyễn Văn Hoà (5) Nguyễn Văn Hòa (2) Nguyễn Văn Học (55) Nguyễn Văn Ngọc (1) Nguyễn Văn Thanh (1) Nguyễn Văn Thành (1) Nguyễn Văn Thảo (17) Nguyễn Văn Toan (1) Nguyên Vi (1) Nguyễn Việt Hà (2) Nguyễn Vinh (1) Nguyễn Vĩnh Bình (3) Nguyễn Xuân Cảm (3) Nguyễn Xuân Dương (1) Nguyễn Xuân Khánh (1) Nguyễn Xuân Thuỷ (1) Nguyễn Xuân Thủy (1) Nguyễn Xuân Tư (3) Nguyệt Linh (5) Nguyệt Quế (1) Ngưng Thu (44) Nhã Ngọc (1) Nhã Thiên (7) nhà Thương (1) Nhân Hậu (2) NHÂN VẬT (1) Nhật Nguyệt Xuân Hương (1) Nhật Quang (17) Nhất Sinh (1) Nhật Vũ (1) Nhi Hạ (1) NHỚ THUỞ ẤU THƠ (37) Như Hoài (4) NHỮNG ÁNG VĂN HAY VỀ LÀNG QUÊ VIỆT NAM (7) NHỮNG NGƯỜI BẠN ĐÂT THỦ (6) NHỮNG NGƯỜI THỰC HIỆN HQN (5) Nông Quốc Lập (2) NP phan (1) Nửa Đời hư (1) NỬA THÁNG MỘT TÁC GIẢ VÀ MỘT BÀI THƠ HAY (38) nước (1) O. Henry (1) P.N. Thường Đoan (1) Pearl (1) Phạm Ánh (34) Phạm Anh Xuân (3) Phạm Bá Nhơn (2) Phạm Cao Hoàng (1) Phạm Đình Nghi (1) Phạm Hổ (1) Phạm Hữu Hoàng (20) Phạm Kiều Hưng (1) Phạm Lâm (1) Phạm Lê Tường Vi (1) Phạm Minh Dũng (14) Phạm Minh Hiền (9) Phạm Minh Thuận (10) Phạm Mỹ (1) Phạm Ngân (3) Phạm Như Vân (1) Phạm Phan Hòa (1) Phạm Phương Lan (1) Phạm Quỳnh An (1) Phạm Thái Ba (4) Phạm Thị Hải Dương (9) Phạm Thị Liên (1) Phạm Thị Mỹ Liên (30) Phạm Thị Phương Thảo (3) Phạm Thuý (6) Phạm Trần Ái Linh (4) Phạm Trung Tín (2) Phạm Tuấn Vũ (29) Phạm Tử Văn (21) Phạm Văn Phương (16) Phạm Văn Thạnh (1) Phạm Vũ (1) Phan Anh (12) Phan Cung Việt (1) Phan Đức Nam (1) Phan Hoài Thương (1) Phan Hoàng (2) Phan Huỳnh Điểu (1) Phan Hữu Lý (1) Phan Khanh (2) Phan Mai Thư Nhã (6) Phan Nam (20) Phan Quỳnh Như (1) Phan Sửu (1) Phan Tấn Lược (6) Phan Thanh Cương (2) Phan Thị Huỳnh Trang (2) Phan Tiên Phát (1) Phan Tình (1) Phan Trang Hy (25) Phan Văn Bình (1) Phan Văn Thạnh (1) Phan Văn Thuần (3) Phan Vĩnh (1) phần 1 (1) phần 2 (1) phần 3 (1) phần 4 (1) Phiêu Vân (1) Phong Dương (2) Phong Điệp (1) Phỏng vấn (7) Phú Ngọc (1) Phú Quang (3) Phú Xuân (8) Phùng Gia Lộc (1) Phùng Hiếu (10) Phùng Hiệu (1) Phùng Hoàng Chương (1) Phùng Phương Quý (7) Phụng Thiên (1) Phùng Văn Khai (1) Phước Vũ (1) Phương Phương (10) Phương Uy (5) Quan Thế Âm (1) Quảng Ngọc (1) Quảng Ngôn Lê Ngữ (1) Quang Thám (1) Quang Tuấn Dũng (9) Quốc Hùng (2) Quốc Tuyên (1) quy luật dịch (1) Quỳnh Lệ (1) Quỳnh Nga (16) Quỳnh Trâm (1) Rason Helmandollar (1) Raymond Carver (1) Raymond Thư (1) Rêu (Cao Hoàng Từ Đoan) (13) SÁCH BẠN VĂN (71) SARAH HALL (1) SINH NHẬT (1) Song Ninh (11) Sông Hương (11) Sông Lam (1) Sông Song (8) Sơn Tịnh (2) Sơn Trần (15) Sruthi Thekkiam (1) Stephen Crane (1) T.T.Hiếu Thảo (22) Tạ Nghi Lễ (1) Tạ Thị Hoa (14) Tam quốc diễn nghĩa (4) TẢN VĂN (230) TẠP BÚT (624) Tạp chí Văn Mới (1) TẠP CHÍ VN BÌNH DƯƠNG (11) Tashi Dawa (1) Tâm Lãng (1) Tâm Nhiên (2) Tấn Hòa (1) Tần Khánh (4) Tân Vương Huy (1) TẬP SAN ÁO TRẮNG (39) Tập san Văn học nghệ thuật Hương Quê Nhà (1) Tây bá hầu Cơ Phát (1) Tây Du Ký (1) Tây Sơn bi hùng truyện (2) Thạch Anh (2) Thạch Cầu (1) Thạch Đà (7) Thạch Lam (1) Thạch Sene (5) Thái An Khánh (2) Thái Hoà (1) Thanh Bình Nguyên (27) Thành Dũng (1) Thanh Hải (1) Thanh Huyền (2) Thanh Lương (2) Thanh Minh (4) Thanh Phong (1) Thanh Sơn (1) Thanh Thảo (3) Thanh Trắc Nguyễn Văn (42) Thanh Tùng (7) Thành Văn (3) Thạnh Văn (1) Thanh Xuân (2) Thảo Nguyễn (1) Thâm Tâm (1) Thần Y (1) Thi Ngọc Lan (1) Thiên Ân (1) Thiên Di (5) Thiên Sơn (1) Thiên Thần Áo Trắng (7) Thiên Tôn (10) Thiên Trần (1) Thiệp chúc mừng năm mới (4) Thiệp chúc Tết (3) Thiệp mừng (3) Thông báo (1) Thơ (3149) Thơ Lê Nhựt Triết (1) THƠ MỜI HOẠ (7) THƠ PHỔ NHẠC (106) Thời sự Văn nghệ (6) Thu Dung (3) Thu Hằng (1) Thu Hiền (1) Thu Hoài (1) Thu Nga (1) Thuận Thảo (8) Thuận Yến (1) Thục Minh (7) Thuỳ Anh (13) Thuỵ Du (1) Thụy Du (3) Thuỳ Dương (1) Thùy Dương (1) Thủy Điền (1) Thuỳ Nhân (1) Thư cảm ơn (1) Thư ngỏ (1) THƯ NGỎ CỦA HQN (2) Thư tin (285) THƯ VIỆN TÁC GIẢ (1) Tiểu luận (4) Tiểu Mục Đồng (1) Tiểu Nguyệt (5) Tiểu thuyết (107) Tiêu Tương (1) Tin buồn (2) TIN VĂN (2) Tịnh Bình (19) Tịnh Minh Tiến (2) Tô Hồng Phương (1) Tô Kiều Ngân (1) Tố Mai (3) Tô Minh Yến (21) Tôn Nữ Hỷ Khương (2) Tôn Thất Út (2) Tôn Tư Mạc (1) Tống Ngọc Hân (1) Tống Xuân Tám (1) Trà Bình (4) TRABATHA (1) Trác Phi (1) Trang Linh (1) Trang Lộc (1) Trang Thơ Chào Xuân Mậu Tuất 2018 (1) TRANG THƠ CHỦ NHẬT (528) Trang Thơ Đón Xuân Đinh Dậu 2017 (1) TRANG THƠ ĐƯỜNG LUẬT (17) Tranh ảnh (3) Trầm Mặc (4) Trần Anh Dũng (1) Trần Bảo Định (4) Trần Băng Khuê (1) Trần Biên Thùy (1) Trần Dần (1) Trần Duy Đức (17) Trần Dzạ Lữ (4) Trần Định (1) Trần Đình Sử (2) Trần Đoàn Luận (1) Trần Đức ÁI (2) Trần Đức Hiển (1) Trần Đức Tín (1) Trần Hà Nam (4) Trần Hoàng Vy (2) Trần Hồng Vân (5) Trần Huiền Ân (2) Trần Huy Minh Phương (2) Trần Hữu Du (1) Trần Hữu Hội (17) Trần Kim Đức (5) Trần Kim Loan (2) Trần Kim Quy (1) Trần Lê Sơn Ý (2) Trần Linh Chi (1) Trần Long Thạch (1) Trần Lưu (1) Trần Mai Hường (11) Trần Mạnh Hảo (1) Trần Minh Nguyệt (16) Trần Năm (1) Trần Ngọc Hồ Trường (4) Trần Ngọc Mỹ (11) Trần Nguyên Hạnh (6) Trần Nhã My (2) Trần Như Luận (3) Trần Nhương (1) Trần Phù Nam (1) Trần Quang Dũng (4) Trần Quang Khanh (12) Trần Quang Lộc (1) Trần Quang Ngân (10) Trần Quốc Tiến (8) Trần Quốc Toàn (1) Trần Quốc Việt (1) Trần Tâm (7) Trần Thái Hưng (5) Trần Thanh Hải (3) Trần Thành Nghĩa (1) Trần Thế Nhân (13) Trần Thị Bích Thu (1) Trần Thi Ca (9) Trần Thị Cổ Tích (2) Trần Thị Huệ (1) Trần Thị Huyền Trang (3) Trần Thị Mai (1) Trần Thị Ngọc Hồng (1) Trần Thị Thanh (5) Trần Thị Thắng (1) Trần Thị Thương Thương (4) Trần Thị Trúc Hạ (1) Trần Thị Uyên (8) Trần Thiện (3) Trần Thiện Tuấn (1) Trần Thoại Nguyên (2) Trần Thuận (7) Trần Thúy Lành (6) Trần Thuỳ Trang (1) Trần Thư (1) Trần Thương Nhiều (1) Trần Trọng Hưng (2) Trần Trọng Tân (1) Trần Trọng Vũ (2) Trần Tuấn Anh (2) Trần Tuấn Thanh (10) Trần Vạn Giã (2) Trần Văn Bạn (16) Trần Văn Nhân (5) Trần Văn Thiên (1) Trần Việt (1) Trần Viết Dũng (11) Trần Võ Thành Văn (24) Triết học (2) Triều Âm (2) Triều Châu (1) Triều La Vỹ (2) Triệu Lam Châu (1) Triệu Từ Truyền (30) Trịnh Bửu Hoài (106) Trịnh Duy Sơn (2) Trịnh Hoài Linh (5) Trịnh Huy (4) Trịnh Thuỳ Mỹ (1) Trịnh Tuyên (1) Trịnh Viết Hiền (1) Trịnh Viết Hiệp (1) Trịnh Yến (2) Trọng Mật (2) trụ vương (1) Trúc Giang (4) Trúc Lập (1) Trúc Linh Lan (2) Trúc Thanh Tâm (12) Trúc Thuyên (3) trung quốc (1) Trung Trung Đỉnh (1) Trung Y (1) Truong Nguyen (1) Truyện dài (10) TRUYỆN DỊCH (17) Truyện ký (2) TRUYỆN NGẮN (1173) TRUYỆN VỪA (14) Trương Công Tưởng (16) Trương Diễm Phiến (1) Trương Đình Phượng (8) Trương Đình Tuấn (3) Trương Hồng Phúc (14) Trương Huỳnh Như Trân (2) Trương Lan Anh (1) Trương Nam Chi (5) Trương Thanh Cường (2) Trường Thắng (65) Trương Thị Thanh Tâm (22) Trương Thị Thúy (2) Trường Thịnh (6) Trương Tri (2) Trương Văn Dân (21) Trương Viết Hùng (1) TTM (1) Tuấn Nguyễn (7) Tuấn Quỳnh (3) Tuệ Mỹ (1) Tuti (2) Tuỳ bút (2) TÙY BÚT (120) Tuyết Nhung (2) Tuyết Vân (1) tứ đại mỹ nhân (1) Tường Vi (1) TX (1) Út Lãng Tử (1) Uyên Khuê (2) Uyên Minh (1) Uyển Phan (1) Vạn Lộc (1) Vành Khuyên (1) Văn (2483) Văn Công Mỹ (2) văn hóa truyền thống (5) Văn học nước ngoài (13) Văn Lưu (1) Văn Nguyên (1) Văn Nguyên Lương (7) Văn Nhược Ba (1) Văn Thạnh (2) Văn Thành Lê (1) Văn Thắng (23) Văn Trọng Hùng (1) Vân Đồn (3) Vân Giang (12) Vân Khanh (2) Vân Phi (32) Vân Tùng (2) Vi Ánh Ngọc (2) Vi Quốc Hiệp (1) Victor Remizov (1) VIDEO CLIP (2) Viễn Trình (25) Việt Quỳnh (1) Việt Trang (1) Việt Trương (1) Vĩnh Sơn (7) Vĩnh Thông (43) Vĩnh Tuy (21) Võ Bá Cường (1) Võ Chân Cửu (17) Võ Chí Nhất (3) Võ Công Liêm (1) Võ Diệu Thanh (18) Võ Dõng (1) Võ Đông Điền (4) Võ Hà (1) Võ Hạnh (2) Võ Mỹ Cát (1) Võ Ngọc Thọ (4) Võ Như Văn (3) Võ Thị Nga (13) Võ Thị Thu Thủy (1) Võ Thuỵ Như Phương (15) Võ Văn Hoa (1) Võ Văn Luyến (1) Võ Xuân Phương (3) Vũ Bình Lục (1) vũ đạo (1) Vũ Đình Huy (9) Vũ Đình Liên (1) Vũ Đình Minh (1) Vũ Đình Nguyệt (2) Vũ Đình Thung (2) Vũ Đức Trọng (1) Vũ Hạ (1) Vũ Hạnh (3) Vũ Hùng (2) Vũ Miên Thảo (5) Vũ Thành An (1) Vũ Thị Huyền Trang (115) Vũ Thụy Khuê (8) Vũ Trọng Quang (1) Vũ Trọng Tâm (2) Vũ Trọng Thanh (1) Vương Doãn (1) Vương Hạnh (1) Vương Hoài Uyên (4) Vương Tâm (3) Xanh Nguyên (4) Xuân Đài (1) Xuân Phong (6) Xuân Phương (1) Xuân Tiến (20) Ý Thu (3) Yên Kha (7) Ziken (2)
-------------------------------------------------------------------------
+ 817 TÁC GIẢ CÓ BÀI ĐĂNG TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ
-------------------------------------------------------------------------